NHỮNG MẢNH
ĐỜI BỎ LẠI
BÁC SĨ THÁI
MINH TRUNG
Kỳ này, mời
quí độc giả đọc bài viết của Bác
sĩ Thái Minh Trung, chuyên khoa Tâm Thần.
Bác sĩ Nguyễn Văn
Đức
Trong cuộc đời
dân gian, trong gia đình khi có đứa trẻ chào
đời thì người ta ăn mừng, khi có
người chết thì người ta khóc than. Đôi khi
đứa trẻ không đòi hỏi ra đời, thí
dụ như những đứa trẻ ở Châu phi,
tại sao phải sanh ra, hiện diện trên quả
địa cầu để gánh vào thân sự đau
khổ và đói rách. Đôi khi người ta muốn
chết vì chết là một cách thoát khỏi những
đau đớn xâu xé của thể xác. Người
bị ung thư ở giai đoạn cuối không muốn
kéo dài sự đau đớn của thể xác, khi da
thịt họ bị những tế bào ung thư làm
biến dạng xấu xí và tạo ra đau đớn mà
chỉ có thuốc phiện mới giảm được.
Sở dĩ người
ta ăn mừng khi một thân thể được thành
hình vì linh hồn loài người mang nặng nghiệp vật
chất nên thích trụ trong một thân thể vật
chất. Khi mất thân thể, họ cho đó là mất
hết, là chết. Ai cũng thích được một
thân thể đẹp đẽ và khỏe mạnh
để linh hồn được nương trụ
trong đó mãi mãi. Nhưng tiếc thay, sự thành hình
vật chất lúc nào cũng bị ảnh hưởng
bởi luật vô thường. Sanh, bịnh, già và chết.
Chính vì thế mà trong thế giới loài người,
người ta thích sinh sản. Sinh sản là một công
cụ để cho loài người duy trì sự sống
qua sự thành lập những xác thân trên thế giới.
Bản chất của
tâm không bị lệ thuộc vào sanh tử. Ít ai hiểu
được Tâm. Tâm không thể hiểu được
bằng tư tưởng vì tư tưởng là bóng
của tâm. Những tư tưởng cô động
lại tạo thành giòng nghiệp suy tưởng mà dân gian
gọi là linh hồn. Càng bị trôi xa theo giòng suy tưởng
đó con người dần dần quên lối trở
về Nhất tâm. Tùy tôn giáo, còn gọi là Chân tâm hoặc
Thượng đế. Họ chỉ mường
tượng ra Chân tâm như là thiên đàng hạnh phúc
nơi mà họ trở về sự đầy đủ.
Người Ki tô giáo mường tượng rằng
nơi đó Chúa sẽ đón họ và họ sẽ
sống mãi mãi hạnh phúc. Người Phật tử thì
mường tượng rằng Phật sẽ
rước họ sống trên cõi Phật. Đó chỉ là
hy vọng để sống, để vượt qua
khổ đau. Đa số con người đã lạc
lối về vì bị giòng suy tưởng làm mờ
mắt. Nói một cách khác, họ lầm tưởng
trời mây và hư không mà người ta in lên mặt
giấy là thật và không nhìn ra cái hư không thực tế
đang diễn ra trước mắt.
Những tình cảm, những
suy nghĩ bị ảnh hưởng sâu đậm bởi
giòng suy tưởng, đến nỗi người ta
cứ quả quyết là những hình ảnh giả
tạo do giòng suy tưởng dựng ra là sự thật.
Người ta vui buồn, thương ghét, say đắm
và hận thù theo nó. Vì giòng suy tưởng đó là giả tạo
nên không thể nào người ta có mãi mãi những giòng suy
tưởng trùng hợp với nhau. Tình yêu và hận thù
từ đó mà sanh ra. Cặp tình nhân yêu nhau khi giòng suy tưởng
trùng hợp, rồi khi sống với nhau một thời
gian, va chạm với thực tế nhiều thì nó bớt
trùng hợp. Lúc đó họ bớt yêu nhau và từ đó
tình yêu có thể tan rã. Tình yêu, ngoại tình, ghen tương,
bực tức hay hận thù như bóng nước
đủ màu hiện và tan. Nhưng người ta cố
giữ những bóng đó trong tâm tư tạo sự
đau khổ triền miên.
Người thế gian
hay thích rượt đuổi những hình bóng, muốn
thực hiện những hình bóng đó trên cơ sở vật
chất. Con người khao khát trở về nhất
thể của Tình Yêu trường cửu. Nhưng trong
sự mê man đeo đuổi hình bóng, họ tưởng
rằng khi yêu nhau, cặp tình nhân trở về một.
Tiếc thay, cái một sum hợp của tình yêu là một
ảo tưởng. Con người sẽ sanh con đẻ
cái và tinh thể một đó dần dần bị pha loãng
và phân chia trong vô cực của lo âu. Những đứa con
với những cá tính khác nhau và những định
mệnh khác nhau không thể nào trùng hợp với hình
ảnh ước mơ của cha mẹ. Buồn
phiền, lo âu cho con, rồi cho cháu là những cơn
nước lũ lôi kéo con người càng đi xa cái
nhất thể. Lo âu, buồn phiền chia cắt tâm
hồn thành nhiều mảnh vụng thật khó hàn gắn lại.
Khi cuộc đời
về chiều, khi con người ngoảnh đầu nhìn
lại thì họ nhận ra đã bỏ lại nhiều
mảnh đời ngoài sau. Những mối tình chưa
thực hiện được, những tiếc rẻ,
những hối hận, những đứa con của
những mối tình hoang, những tâm hồn họ tạo
ra nhưng không điều khiển được,
những tức giận, căm thù không bỏ quên
được như hành trang mà người di tản
bỏ lại đằng sau. Cuộc đời như
cuộn phim của người đạo diễn không tên.
Người đạo diễn không tên vì người
đó không làm chủ được những diễn
biến của cuộn phim. Người đó tưởng
rằng mình điều khiển cuộc đời,
nhưng khi nhìn lại thì có lẽ là cuộc đời
điều khiển họ.
Họ muốn trở
lại để sống lại những mảnh
đời bị bỏ lại. Có lẽ vì lý do này con
người, cả nam lẫn nữ, ai cũng thích nhìn
người phụ nữ trẻ đẹp. Khi nhìn thân
thể nảy nở của cô thiếu nữ dậy thì,
làm người ta muốn vào và trụ trong đó để
sinh ra những xác thân mới. Có lẽ đa số con
người không có khả năng nhìn sâu như vậy.
Họ chỉ biết có cảm giác thích thú và thích
được gần gũi với người
đẹp. Họ bị cái ảo giác của tình yêu
mời gọi. Rồi giòng sông của suy tưởng
sẽ một lần nữa kéo linh hồn đi xa hơn và
dễ lạc vào những cõi của bóng mây hình ảnh.
Họ muốn trở lại sống lại những mảnh
đời bị bỏ lại. Và cứ như thế
họ tạo thêm nhiều đám mây ảo giác nữa trong những
thân thể hiện diện trong nháy mắt, tính theo thời
gian của vũ trụ.
Những mảnh
đời bị bỏ lại như bản tình ca chưa
kết thúc. Con người muốn trở lại
để kết thúc. Chàng si tình lỡ đánh rơi
kỷ vật của người yêu khi chàng chèo thuyền
qua con sông. Chàng tiếc rẻ cố giữ con thuyền
chính giữa giòng sông để chờ sáng đến
sẽ nhìn rõ hơn và lặn xuống sông lấy lại
kỷ vật. Nhưng nào chàng có biết là giòng sông lúc nào
cũng trôi đi và đã cuốn kỷ vật đó đi
thật xa rồi. Con người cũng thế, lặn hụp
trong vòng sanh tử để tìm lại một ảo
tưởng Tình Yêu vĩnh cửu không bao giờ có
được.