DA
MÙA LẠNH
Bác
sĩ Nguyễn Văn Đức
8748
E. Valley Blvd. # H
Rosemead,
CA 91770
(626)
288-3306
Ái
chà, lạnh quá, lạnh quá! Đông năm nay, trời
lạnh khủng khiếp, nhiều cây trong vườn rũ chết. Bão tuyết, lũ
lụt đã khiến 42 người mất mạng, kinh
tế Cali ta thiệt hại nặng nề.
Mặt,
môi khô khốc, da nhiều chỗ râm ran ngứa.
Đây rồi sẽ còn lạnh hơn
nữa không?
Ngứa
mùa đông
Không để ý, ai cũng có thể bị
“ngứa mùa đông”. Vào mùa lạnh,
độ ẩm trong không khí (air humidity) xuống thấp,
làm da khô, khiến ta dễ cảm thấy ngứa. Rồi vì lạnh, nhiều người chúng ta
thích tắm nước thực nóng. Nằm
trong bồn nước nóng, lim dim, quên cả trời
lẫn đất.
Rồi, sưởi được bật
lên để tạo hơi ấm. Nước
nóng, sưởi (củi, điện hay gas) khiến da càng
thêm khô và ngứa. Gãi mới đã ngứa (những
chỗ ở lưng xa quá tầm tay, thì
dùng bàn tay giả bằng gỗ gãi cho bằng
được!). Có người còn đổ cả rượu,
chanh, dầu xanh, dầu đỏ, dầu cù là, dầu con hổ, ... lên da, chà xát, hi vọng bớt
ngứa. Những chỗ do gãi và chà xát, trở thành sần
sùi, dộp lên. Da chỗ dộp lên ấy càng
ngứa tợn. Lại gãi nhiều
hơn. Tất cả những yếu tố kể
trên gộp lại khiến da ngứa thêm mãi trong mùa
lạnh, tạo một vòng lẩn quẩn: ngứa, gãi,
gãi, ngứa.
Người da khô sẵn dễ bị
ngứa hơn người khác. Trong
da, có một chất nhờn gọi là “sebum”, giữ cho da
khỏi khô. Khi cao tuổi, da khô hơn do có ít chất
sebum, vì sự tiết chất sebum giảm dần theo thời gian (nên da trông không còn tươi
mát như lúc trẻ). Bởi thế, các
cụ có tuổi rất hay ngứa vào mùa lạnh.
Da
người “ngứa mùa đông”, nhất là ở
dưới chân, trông khô, mốc meo,
lấm tấm trắng (scaling). Khi da ngày càng khô hơn do
trời thêm lạnh, và người bị ngứa gãi
nhiều, trên da sẽ xuất hiện những vùng
đỏ trong có những đường nứt ngang
(horizontal fissuring). Nặng hơn nữa,
những đường nứt dọc cũng xuất
hiện. Các đường nứt ngang
và dọc trên những vùng da đỏ, cùng nhau, tạo thành
hình ảnh trông như một bình sứ rạn nứt, nên
loại bệnh da này được đặt tên “eczema
craquelé”. Ở thể nặng nhất của chứng
“ngứa mùa đông”, với gãi, với đủ những
thứ được thoa, trét lên như an-côn, chanh, dầu
xanh, bột “Ampi”, thuốc bắc, ..., những
đường ngang dọc ấy sâu xuống, toác ra,
ứa nước vàng hoặc mủ. Lúc
ấy, ta vừa ngứa lại vừa đau.
Tốt hơn hết là đừng
để xảy ra cảnh đau lòng, và tốn tiền
ấy. Vào mùa lạnh, ta nên tắm mau với nước
vừa đủ ấm, dùng những loại xà-bông ít làm
mất chất nhờn của da như xà-bông Dove.
Không dùng xà-bông càng tốt, hoặc chỉ dùng xà-bông ở
những vùng nhiều mồ hôi như nách, háng, khuỷu tay, khuỷu chân. Không nên tắm
ngày nhiều lần, một lần là tối đa. Với những vị da quá khô, có khi chỉ nên
tắm ba, bốn lần mỗi tuần. Không phải ta muốn tiết kiệm
nước. Sau khi tắm, nên thoa da bằng những
loại lotion làm da bớt khô như Keri lotion, Vaseline lotion
(mua không cần toa), ... Những lotion này thoa da ngày mấy
lần cũng được, song chúng thấm vào da, giúp da
khỏi khô mạnh nhất khi được dùng ngay lúc
tắm xong, ta dùng khăn tắm lau sơ cho ráo
nước, và da còn đang âm ẩm. Dùng các loại kem
thuốc Kenalog, Elocon, Lidex, ...
đựng trong những ống be bé, kiểu ngứa
đâu quẹt đó, không ăn thua. Thuốc chỉ nên thoa
trên những vùng da đã sần lên do ta lỡ gãi.
Xin... cố đừng gãi. Và cũng không mặc đồ len trực
tiếp trên da. Đồ len chúng sần
sùi, cứ chọc chọc vào da, thêm ngứa.
Về thuốc dùng, ta có thể thử dùng
những thuốc chữa ngứa như Benadryl,
Chlor-Trimeton, Tavist... mua không cần toa. Có điều, dùng
những thuốc này, khi lái xe, hoặc
điều khiển những máy móc nguy hiểm, ta nên
cẩn thận, vì thuốc hay làm người ngầy
ngật, buồn ngủ.
Nếu
mãi vẫn không bớt ngứa, bạn nên đi khám bác
sĩ cho chắc ăn, vì ngoài chứng “ngứa mùa
đông”, nhiều bệnh da khác, hoặc các bệnh bên trong
cơ thể như bệnh thận, bệnh gan, ung thư,
... cũng gây ngứa. Bác sĩ còn có thể
biên toa cho bạn mua những thuốc mới chữa
ngứa như Allegra, Claritin, Clarinex giúp bớt ngứa,
nhưng không gây buồn ngủ. Phải
cái chúng khá đắt tiền.
Viêm
da do tiếp xúc
“Viêm
da do tiếp xúc” (contact dermatitis) là
bệnh da gây do sự tiếp xúc trực tiếp với
nhiều chất bên ngoài cơ thể.
Viêm
da do tiếp xúc rất hay xảy ra. Chỉ xin lấy vài thí dụ dễ hiểu.
Ngày nào chúng ta cũng có dịp cần rửa tay
với nước và xà-bông. Nhưng nếu cả ngày nhúng tay vào nước và xà-bông, lâu ngày chày tháng, tay
ta có thể sẽ khô, ngứa, lấm tấm trắng,
sần lên ở nhiều chỗ, nhiều khi còn nứt
nẻ. Vì xà-bông có chất kiềm mạnh
(strong alkaline soap), làm tổn thương lớp ngoài cùng
của da và gây viêm da.
Nhiều
người làm việc trong kỹ nghệ, tay
ngày nào cũng phải tiếp xúc với những chất
hóa học độc hại cho da, hoặc rửa tay
với những nước rửa đặc biệt
(organic solvents), khiến da sần lên, ngứa ngáy.
Lớp ngoài cùng của da ta là một
lớp tế bào rất mỏng. Bất
cứ chất nào làm tổn thương lớp tế bào
này đều tạo phản ứng viêm da. Vào mùa lạnh, khí lạnh khiến da khô, và khi khô,
lớp tế bào ngoài cùng của da dễ bị các chất
hóa học làm tổn thương. Thế nên, rửa
nước và xà-bông nhiều lần trong ngày vào mùa lạnh
dễ bị viêm da do tiếp xúc hơn
các mùa khác. Cùng một cơ chế, vào mùa lạnh, những
người làm việc trong các kỹ nghệ, tay dính những chất hóa học hoặc
nước rửa hàng ngày, cũng dễ bị viêm da do
tiếp xúc.
Mùa
lạnh, bạn cố tránh tiếp xúc với nước
nóng và xà-bông, đồng thời, dùng thực nhiều lotion
chống khô da, nhất là sau những lần bất
đắc dĩ phải nhúng tay vào
nước nóng và xà-bông.
Khí
lạnh cắn
Năm nào, một bác
sĩ ở Texas, mê leo núi
Hi-mã-lạp-sơn hơn gia đình và nghề nghiệp,
không may bị tuyết vùi trong lúc đi leo trèo.
Được cứu sống, nhưng ông mất mũi,
một bên tay bị cưa, bàn tay bên kia
cũng mất mấy ngón. Do khí lạnh cắn (frostbite).
Chúng
ta ở Cali, không lạnh lắm, không có những núi cao
để mọi người rủ nhau leo
trèo vào mùa đông, nên ít khi bị “khí lạnh cắn”
(frostbite). Cắn đến rụng tai,
rụng mũi, má, ngón tay hoặc ngón chân.
Khí
lạnh làm các mạch máu ngoại biên co thắt
(vasocontriction), lượng máu đến nuôi các vùng
ngoại biên như tai, mũi, má, ngón tay
hoặc ngón chân ít đi. Càng lạnh, các mạch
máu ngoại biên co thắt càng nhiều. Đến
một lúc, tai, mũi, má, ngón tay hoặc
ngón chân, không có đủ máu nuôi nên chết đi. Vùng
bị frostbite đầu tiên tái, bóng như sáp (waxy), song không đau hay khó chịu mấy. Sau
đó, những hiện tượng giống như bị
bỏng lửa xảy ra: da đỏ, sưng lên, nổi
những bọng nước. Nặng hơn, da chết
dần, thâm đen, rồi các bắp thịt, gân (tendons),
xương và thần kinh phía dưới da cũng tổn
thương, chết theo.
Phải
chữa ngay khi mới có hiện tượng “khí lạnh
cắn” xảy ra, trước khi vùng bị cắn sưng
lên. Phải bọc ngay vùng có frostbite với quần áo
ấm, hoặc lấy bàn tay, hay phần
khác của cơ thể che chỗ frostbite, dùng hơi
ấm giúp máu vẫn đến đều vùng frostbite. Sau đó, ngâm chỗ frostbite trong nước nóng
100-110 độ F. Khi thấy da chỗ frostbite ửng hồng,
và mềm lại, sự chữa trị đã thành công, có
thể ngưng ngâm nước nóng. Lúc
ấy, da biết đau, và cần đến thuốc
giảm đau.
Không
nên chà xát chỗ khí lạnh cắn đã mất cảm
giác, vì dễ làm trầy da, nhưng nhẹ nhàng nắn bóp
vùng tay hay chân ở phía trên vùng khí
lạnh cắn có thể khiến máu lưu thông đến
vùng khí lạnh cắn nhiều hơn.
Khi
bị khí lạnh cắn, may không rụng tai,
rụng mũi, má, ngón tay hoặc ngón chân, sự hồi
phục của những vùng đã tổn thương
cũng phải mất đến nhiều tháng.
Đỏ,
sưng do lạnh
Cơ
chế gây “đỏ, sưng do lạnh” (chilblain) giống
cơ chế gây “khí lạnh cắn” (frostbite). Gặp lạnh, các mạch máu ngoại biên co
thắt, làm một số vùng ở phía ngoài của cơ
thể không đủ máu nuôi. Đây là một hình
thức da bị tổn thương nhẹ bởi khí
lạnh, khiến da đỏ và sưng.
Những
chỗ da hay đỏ, sưng là da tay,
bàn chân, tai, mặt. Thường người bị chilblain
ban đầu không để ý, nhưng sau thấy da tay, bàn chân, tai hoặc mặt mình đỏ,
ngứa, nóng. Những trường hợp
nặng hơn, da lở ra hoặc nổi những bọc
nước. Vùng đỏ, sưng
sờ thấy lạnh, ẩm. Có người mùa
lạnh nào cũng bị sưng, đỏ ở những
vùng da năm trước đã bị, sang đến mùa
nắng ấm thì bớt.
Vận
động thường xuyên sẽ làm máu huyết lưu
thông đều hòa, đến cả những vùng da
lạnh bên ngoài, nên rất tốt cho bệnh đỏ,
sưng da do lạnh. Vùng đỏ, sưng nên
được rửa sạch với nước hàng ngày
và thoa bóp nhẹ với dầu nóng (warm oil). Tránh để vùng này bị lạnh hoặc
ẩm. Nếu vùng đỏ, sưng
ở bàn chân, bạn nên mang tất len khi đi ngủ.
Bạn dùng các dụng cụ sưởi
ấm bằng điện (eclectric pads) giữ cho vùng da
đỏ, sưng khỏi lạnh. Nếu
hút thuốc lá, bạn nói lời vĩnh biệt với nó
là vừa, vì thuốc lá làm tổn thương các mạch
máu ngoại biên, khiến vấn đề thành trầm
trọng hơn.
Nhiều
thuốc có tác dụng dãn mạch (vasodilation) như
nicotinamide, dipyridamole, Procardia được xem có thể làm
giảm bớt triệu chứng, do làm dãn các mạch máu,
khiến máu đến được chỗ đỏ,
sưng nhiều hơn.
Ngoài
những vấn đề trình bày trên, các bệnh da như
“bệnh vẩy nến” (psoriasis) (tạo các về
đỏ, dày trên da trông giống những vẩy), bệnh
“viêm da quá mẫn atopic dermatitis” (hay được gọi
bệnh “lác sữa”, xảy ra nhiều ở trẻ
nhỏ, khiến da luôn khô, ngứa) cũng nặng hơn
vào mùa lạnh, hành người bệnh nhiều hơn.
Đấy là chưa kể, co ro đi tắm biển vào
mùa lạnh, chân tay bạn bỗng
xuất hiện những vằn vện, đo đỏ
hoặc xanh xanh, mất cả đẹp. Chứng
này gọi là “livedo reticularis”, không cần chữa trị
bằng thuốc. Bạn chỉ cần... chờ sang
mùa ấm nóng.
Thêm một vấn đề nữa.
Mùa lạnh, nhiều người ngày nào cũng ấp bình
nước nóng, hoặc dùng mền điện đắp
người, da đâm vằn vện, rồi nám, ở
chỗ phải tiếp xúc mỗi ngày với bình
nước nóng hay mền điện (“toasted skin” syndrome,
hội chứng “da bị nướng”). Nhiệt
tỏa từ bình nước nóng hoặc mền
điện gây những tổn thương cho các mạch
máu và da, tạo những thay đổi không được
đẹp trên da như vậy. Không
bắt da phải trực tiếp tiếp xúc với
nhiệt nữa, một thời gian sau, những vằn
vện hồng, đỏ hay nâu tím trên da ấy sẽ
bớt dần. Cũng có khi những
vết nám sẽ tồn tại mãi mãi.
Có
người, ngồi quanh lò sưởi, hay bếp lửa
hồng, đưa chân vào gần lửa cho ấm, da chân
cũng bị vằn vện, nám y như vậy. Tình
trạng này hay xảy ra cho phụ nữ. Phụ
nữ thấy lạnh hơn đàn ông chúng ta vào mùa
lạnh?
Đông năm nay lạnh quá. Da lạnh, khô gây nhiều vấn đề. “Ngứa mùa đông” xảy ra nhiều nhất.
Không khéo, còn bị cả “viêm da do tiếp xúc” ở bàn tay, các ngón tay, nếu mải chăm việc
nhà, cả ngày nhúng tay vào nước nóng và xà-bông. Ăn mặc hớ hênh, da tay hay chân có
chỗ nổi vằn vện (livedo reticularis), hoặc
sưng, đỏ, ngứa, nóng (chilblain). Ngồi
gần lò sưởi, bếp hồng, ấp nước
nóng hoặc dùng mền sưởi điện trực
tiếp trên da, lại dễ vằn vện, nám da do
nhiệt tỏa ra sát da quá (“toasted skin” syndrome).
Nặng nhất là “khí lạnh cắn” (frostbite), do khí
lạnh làm hư hoại tai, mũi, má,
ngón tay hoặc ngón chân, hay xảy ra cho những
người lạc vào bão tuyết, sống sót trở
về. Một số bệnh da cũng
trở nặng vào mùa lạnh.