ÁNH
SÁNG Ở MỌI NƠI
BÁC
SĨ THÁI MINH TRUNG
Kỳ này,
mới quí độc giả đọc một bài viết
rất ý nghĩa của Bác sĩ Thái Minh Trung, chuyên khoa Tâm
Thần.
Bác sĩ
Nguyễn Văn Đức
Xin kể cho các bạn
nghe một giấc mơ:
Có một
làng nọ, dân làng bị cái bịnh bẩm sinh là không
thể ngước đầu lên được. Họ chỉ biết nhìn dưới đất.
Những gì họ thấy nhiều nhất là
những bóng đen di chuyển. Ngoài ra
họ chỉ biết nhìn thế giới phản ảnh
trên mặt hồ với những gợn sóng lợn
cợn làm hình ảnh đó thay đổi từng giây
từng phút. Những người dân làng
sống trong đau khổ và sợ hãi. Thế giới của họ thường
mang màu đen không có hình dạng cố định của
những chiếc bóng. Ngoài ra họ than rằng không có gì vững bền
khi nhìn những cái bóng mấp máy phản ảnh trên mặt
hồ.
Có một
người thấy cái bóng phản ảnh đó lấp
lánh coi đẹp quá, muốn đem về cất giữ. Người đó múc nước chứa cái bóng
lấp lánh. Khi múc nước đem
đi được một đoạn, người
đó đổi hướng đi thì cảnh đẹp
biến mất và bóng người đi kế bên hiện
ra.
Người đó tức quá, đổ thừa là tại
người đi kế bên đánh cắp vật quý
của mình. Hai người lời qua
tiếng lại đưa đến cãi lộn và ấu
đã với nhau. Họ than số phận hẩm hiu
quá, muốn cái gì cũng không được, lại còn
bị người khác phá rối. Tội nghiệp thay, vì
tật bẩm sinh, những người dân làng này đâu có
biết rằng bóng theo người và
biến đổi theo người!
Chúng ta không
khác nào những người dân làng kia. Cái tật bẩm sinh của chúng ta là chỉ
thấy được cái bóng vật chất của
cuộc đời. Trong sự mê lầm
này, ta đã mất biết bao nhiêu nước mắt
để khóc than cho số phận nhiều đen hơn
đỏ của ta. Nếu nước
mắt nhân loại qua bao thế hệ có thể chứa
được thì có thể lấp đầy biển
khơi. Trong lúc ta đau khổ tột cùng ta mất
trí khôn, tạo sự đau khổ cho người chung quanh ta. Rồi ta bị
trả đũa lại bằng những lời nói hành
động làm ta đau khổ thêm. Đau
khổ vì thế mà tràn lan ra khắp
mọi nơi, như ngọn lửa dữ gặp rừng
khô.
Ta quen
sống trong thế giới vật chất hay biến
đổi nên cho rằng cuộc đời mong manh là
một sự thật phải chấp nhận. Ta phản
ứng với sự đời biến đổi
bằng đam mê mù quáng. Ta muốn bám giữ cái giây phút
khoái lạc trong một chốc mà không cần biết
tương lai ra sao, không cần biết lợi hại cho
ta và người quanh ta. Ta như kẻ bần cùng bị
nghiện xì ke, đem hết số tiền còn lại mua
một giây phút vui ngắn ngủi. Ta cho đó là hanh phúc. Khi ta bị đánh cắp vật ta thích, ta sanh ra
lòng hận thù. Mặc dù ta biết cái
giây phút hưởng thụ không tồn tại mãi nhưng
ai rút ngắn nó đi thì ta đâm ra thù người đó.
Hạnh phúc ta là sự mơ màng. Ta
đã làm quen đau khổ từ kiếp nào rồi nên dù
bị khổ nhưng không dám nhìn sự thật và làm khác
hơn.
Tại sao ta bị mắc kẹt trong ngục tù vật
chất? Từ nhỏ ta bị “nhồi sọ” rằng
những cái gì tai nghe mắt thấy
sờ mó được là sự thật. Ông bà ta tin như
thế, cha mẹ ta tin như thế nên ta cho đó là
sự thật hiển nhiên ai cũng phải chấp
nhận. Một khi tin như vậy thì thế giới quan
của ta bị hạn chế ở những gì ta tin và
lần lần ta mất khả năng nhìn rộng ra
hơn. Khoa học ngày nay hiểu rằng vật chất
chỉ là một dạng của năng lượng ánh
sáng. Năng lượng có thể biến từ dạng
này sang dạng khác, từ dạng hữu hình qua vô hình. Khi ta chỉ nhìn thấy một dạng hữu
hình mà thôi thì sẽ đau khổ khi cái ta mong đợi
không còn đó nữa.
Cái hạn chế không thể nhìn ngoài cái hiểu
biết của mình được Phật giáo gọi là
cố chấp. Cố chấp càng nhiều
thì vô minh càng dầy, che mất lối ra. Người bị màn vô minh che có thái độ
họ cho rằng họ biết tất cả và có thể
giải quyết tất cả bằng kiến thức
(hạn hẹp) của họ mà không cần học hỏi
thêm. Thái độ đó rất nguy
hiểm vì dễ sanh ra chế độ độc tài áp
bức. Lúc đó con người bị mù quáng làm
nhiều điều sai trái mà vẫn cho là mình đúng và
bắt người khác phải theo mình. Khi thái độ này còn tồn tại trên quả
địa cầu thì sẽ có nhiều Hitler trong
tương lai. Con người bằng xương
bằng thịt có thể dễ diệt trừ chớ cái
ý nghĩ cố chấp rất khó trị tận gốc.
Khi thiếu ánh sáng nhận thức, cố chấp sẽ
như đội quân cảm tử ở Iraq, toán này bị
giết thì toán khác sanh ra, lan tràn nhanh
như cỏ dại vậy. Giết
lẫn nhau là hậu quả đau thương khi con
người cố chấp vào ý nghĩ mình hoàn toàn đúng
và cho đối phương là hoàn toàn sai nên cần bị
tiêu diệt.
Thiên Chúa giáo trị cố chấp bằng cách giúp cho nhân
loại nhận thức rằng cái ý muốn cá nhân khi phát
triển tột cùng sẽ đưa thế giới
đến tận thế. Những ý
muốn cá biệt này sẽ gây ra rất nhiều mâu thuẫn
thật khó hàn gắn lại được. Đó là “tội lỗi” của con
người khi họ giành quyền làm Thượng
Đế. Thiên Chúa giáo đề cao ý muốn công
bằng của Thượng Đế. Cái nhìn hạn
chế của con người không thể nào sánh bằng
cái nhìn vượt không gian, thời gian của
Thượng Đế. Nhiều người nhân cách hóa
Thượng Đế mà không hiểu rằng Ngài hiện
diện trong ánh sáng nhận thức. Sự hy
sinh của Chúa Jesus trên thập tự tượng trưng
cho sự hy sinh cái tôi riêng biệt hạn chế (nguồn
gốc của cố chấp) để trở về Ánh
Sáng Nguyên Thủy. Chúa hy sinh trên thập
tự để mở đường nhận thức,
giúp ta trở về Ánh Sáng Nguyên Thủy. Chúa chỉ có
thể sống lại trong ta khi ta khai mở tâm hồn ta
để tiếp đón ánh sáng của sự khôn ngoan và
tình thương đồng loại.
Khi tín ngưỡng một cách mù quáng, con
người bóp nghẹt sự sống bao la của
Đạo - Con đường (the Way) - mà các bậc thánh
nhân như Phật và Jesus hướng dẫn. Khi biến tôn giáo thành tín ngưỡng, con
người nhét cái ý nghĩa sâu xa vô giới hạn trong nhà
tù của định nghĩa. Khi Đạo bị
dính trong chữ nghĩa thì sự khoan dung và hiểu
biết bao la rất khó mà phát triển. Con người
sẽ tranh chấp trên chữ nghĩa đúng sai và sẽ
phân tôn giáo ra nhiều nhánh. Con người có tín
ngưỡng này chê bai tín ngưỡng khác và nhân danh tôn giáo
mà gây ra chiến tranh. Sự đối lập này có thể
xảy ra trong cùng một tôn giáo hay giữa các tôn giáo khác
nhau. Làm như thế họ đi sâu vào thế
giới của những cái bóng.
Sự thờ phụng mù quáng là một hình thức
cố chấp ngoài đời đem vào tôn giáo. Thí dụ
như khi nghe ở núi nào có cục đá có hình tượng
Phật hay nơi nào đó có tượng Đức Mẹ
khóc, thiên hạ đổ xô đi xem vì họ nghĩ
rằng những tượng đó linh thiêng. Họ
không biết rằng với sự thờ phụng mù quáng,
họ đã đi lạc đường. Họ
đã đóng khung sự vô hạn trong cục đá hay
bức tượng vô tri. Khi làm như vậy
họ mất khả năng nhìn thấy Ánh Sáng bao la trên
toàn vũ. Sự linh thiêng thật sự
là khả năng cởi mở trao đổi và tha thứ,
bỏ qua những gì sái ý ta. Sự linh
thiêng đó khó mà có thể xảy ra ngoài tâm hồn ta
được.
Bạn có biết không ta là những dân làng trong giấc
mơ khi ta không chịu tập ngẩng đầu lên. Vì ta có
tật bẩm sinh chỉ thấy những cái bóng của
cuộc đời, ngẩng đầu lên làm ta đau
đớn lúc ban đầu. Nhưng rồi
cái đau đó không nghĩa lý gì khi ta bắt đầu
nhận thức cái thế giới bền vững của
Ánh Sáng. Ngẩng đầu lên là như
thế nào? Khi các bạn theo dòng suy
nghĩ lăng xăng chấp “tôi đúng, mọi
người sai” là lúc bạn nhìn xuống thế giới
đau khổ. Khi bạn cố gắng để tư
tưởng lắng động qua cách thiền tỉnh
thức hay cầu nguyện trong im lặng thì dần
dần bạn sẽ cảm nhận được sự
Hiện Diện Qua Ánh Sáng. Khi mang ánh sáng vào tâm thức
bạn sẽ vững đi trên con đường
đạo. Lúc đó
bạn không nhờ cậy Phật, Chúa bên ngoài mà tự mình
cảm nhận rõ hướng đi.
Bạn ơi có biết
chăng:
Ta
đuổi theo bóng
Bóng càng xa
nhanh
Ta khổ theo bóng
Bóng càng
đáng ghét
Hãy dừng
lại đây
Giây phút
tĩnh lặng
Rồi ta
chợt tỉnh
Giấc
mộng ngàn đời
Ánh sáng là
bóng
Bóng là ánh
sáng
Một
đêm không trăng
Ánh Sáng có
mặt
Tình yêu chan
chứa
Hiểu
biết vô bờ
Là Phật
hay Chúa?
Phật,
Chúa mỉm cười.
(Bài trích sách
“Những giấc mơ tìm về tỉnh thức” của
Bác sĩ Thái Minh Trung.)