Mùa
Xuân Cho Em
Chương
15
Thư
được trực tiếp bỏ vào ḥm thư
Băng Nhi.
Mười ngày lặng lẽ trôi qua, tiết
trời đổi mát, hoàng hôn, mưa bụi lất
phất.
Gió
đưa những hạt mưa như tơ lang thang, khung cảnh mùa thu lúc nào cũng
buồn.
Như thường lệ, thật khuya cửa
pḥng mạch mới đóng. Đường tắt
đèn, đóng cửa xong mới lên lầu tư, căn
pḥng độc thân của chàng. Vừa
mới tới cửa pḥng riêng, Đường chựng
lại ngạc nhiên. Băng Nhi
đang tựa cửa đứng đấy tự bao
giờ. Nàng giản dị trong chiếc rode trắng,
mặt không son phấn, thanh tú, mái tóc dài hơn, phủ vai
...Băng Nhi đứng yên lặng, ngoan ngoăn với nụ
cười.
– Ồ!
Băng Nhi! –
Đường kêu lên – Sao em không đến pḥng mạch?
– Em đă
canh giờ, nên không phải đợi anh lâu ...Và em nghĩ,
bây giờ là lúc phải có một người con gái b́nh
thường, đứng đợi anh trước
cửa nhà.
Tim Đường đập nhanh. Đừng! Đừng! Đừng khiến tôi
bay bổng, say ngủ nữa.
Lịch sử thường lặp lại.
Đường mở cửa, cả hai bước vào
...họ lẳng lặng nh́n nhau, rồi Đường
lên tiếng:
– Băng Nhi! Em đến đây làm ǵ
...?
– Em đă
bỏ ra ba ngày liền đọc thư
anh ...Băng Nhi nói – Đọc thật kỹ, đọc
gần như thuộc làu ...Ba ngày tiếp theo suy nghĩ cho
đến lúc nghĩ là ḿnh đă hiểu được ư.
Rồi phân tích chính ḿnh ...Xem ḿnh là tiên hay vẫn là
người trần tục?
Chuyện “dệt mưa thành tơ” không mệt mỏi
ư? Phân tích cho đến lúc nh́n rơ con người
thật của ḿnh. Và sáng nay, em đến với Thế
Sở, bây giờ sang gặp anh ...
– Thế à?
Tim Đường đập mạnh, chàng nh́n
thẳng Băng Nhi, đôi mắt đen mở to, kiên
định, dịu dàng ...Đường thấy một
chút choáng. Chàng có cảm giác mơ hồ,
bàng hoàng, mong đợi ...nhưng không biết nói ǵ hơn.
– Em đă
nói chuyện với Thế Sở. Chưa bao giờ chúng em
lại nói chuyện một cách đứng đắn và
b́nh tĩnh như vậy. Dĩ nhiên là mở
đầu cũng hơi gặp khó khăn, ông ấy không
phải là người thích ngồi yên. Nhưng
rồi sau cùng ...- Băng Nhi thở ra như trút
được gánh nặng – Em cũng cho anh ấy biết
là từ nay em và anh ấy là bạn, bạn tốt, chứ
không thể tiến xa hơn nữa ...Nói khác đi, là
cuối cùng rồi em và anh ấy trong thái độ
thật b́nh tĩnh đă đi đến được
sự kết thúc, một mối t́nh kéo dài như diễn
kịch.
Đường nh́n Băng Nhi không chớp
mắt.
– Lại
một lần nữa kết thúc? Kết thúc
được bao lâu? Có thật là
kết thúc luôn chứ?
–
Trước kia th́ khác. Bây
giờ xin hăy tin em.
Đường
yên lặng quan sát, không khí yên lặng bao trùm. Bốn mắt
nh́n nhau ...
Đường
lên tiếng trước:
– Em nh́n ǵ
thế?
– Em đang
ngắm một “người phàm” nhận diện
được “tiên nữ” – Băng Nhi cười nói – Trên
thế gian này đâu có tiên được, phải không anh?
V́ vậy chuyện “dệt mưa thành tơ”
chẳng qua chỉ là giấc mộng Nam Kha của Thẩm
Tu Văn thôi. Anh biết đấy,
cổ nhân ưa nằm mộng. Ngay
cả thời nay, nhiều ông bác sĩ cũng thích nằm
mơ.
– Em
định nói ǵ?
– Em chỉ
là một con người b́nh thường. – Băng Nhi ngẩng lên – Anh đă nói, nếu em
thấy thích thú với cuộc sống trần gian, th́ anh
sẵn sàng nói chuyện phàm trần ở buổi mai sau.
Tim Đường đập mạnh thở
gấp.
– Nhưng em
biết rằng, cuộc sống của con người
phàm rất phẳng lặng. Ví dụ như:
Nấu
cơm, bếp núc ...bưng trà cho khách ...
– Không
hẳn như vậy, mỗi gia đ́nh có một nếp
sống khác nhau nhưng cũng gần giống nhau.
– Thí dụ
như ...Băng Nhi tiếp lời – Chủ nhật này, em
phải theo anh về Đài Trung ra
mắt cha mẹ và em của anh. Rồi chủ nhật sau,
anh sẽ theo em về Cao Hùng, ra mắt
cha, mẹ và các em của em?
Đường tṛn mắt không dám tin những ǵ
ḿnh vừa nghe thấy.
– Băng Nhi!
– Sau đó
chúng ta cần hai người chứng, một tờ
đăng kư kết hôn ...Người chứng th́ có thể
nhờ A Thái và Thế Sở. Thế Sở nhờ em
chuyển lời tới anh. Anh ấy nói anh
ấy thua là v́ không hiểu “Liên Hoàn Kư” là ǵ? Anh ấy
chịu thua v́ anh ấy không muốn làm việc b́nh
thường như:
đăng
kư kết hôn, đến đám cưới ...V́ vậy, anh
ấy chúc mừng chúng ta ...làm một việc b́nh
thường như thế này cũng cần phải can
đảm ...Em không biết rằng ...anh có muốn ...Anh có
làm việc b́nh thường đó với em không?
Đường suy nghĩ hai phút.
– Băng Nhi! Làm sao em dám quyết
định như vậy?
– Bởi v́
em muốn bước từ trên mây xuống đất. Em đă suy nghĩ suốt chín đêm. Ta là ǵ?
Thật sự ta yêu ai? Anh,
sau khi biết chắc chắn rằng em chỉ là một
người b́nh thường em cảm thấy hạnh phúc
vô cùng khi có một người b́nh thường khác
hiểu em, lo lắng và yêu em, cố gắng thức
tỉnh em. Hạnh phúc biết chừng nào! Suốt cuộc đời em, em đă làm những
chuyện khùng điên. Nhưng chắc
chắn không thể đánh mất hạnh phúc. Cái cảm giác hạnh phúc đó, Thế Sở
chưa hề mang đến cho em. Cái
cảm giác hạnh phúc đó đồng thời
đến với hồi tưởng. Em
phát hiện là ḿnh chỉ là một cô gái tầm
thường và cần phải làm một điều b́nh
thường với người ḿnh yêu, đó là ...ví
dụ như sinh đẻ con cái. – Băng Nhi nh́n Đường lo lắng – Hay là em
đă hiểu sai? Hay là anh ...không muốn cưới em
...hở anh?
– Không! –
Khuôn mặt Đường thật nghiêm túc – Anh đang
nghĩ đến một chuyện.
– Ǵ thế?
– Anh không
muốn căn pḥng của chúng ta sơn màu hồng đào,
anh ghét nhất màu đó.
– Ồ! –
Băng Nhi nhoẻn miệng cười,
bá lấy cổ Đường, hét lên – Chúng ta sẽ
sơn toàn màu xanh, xanh lá ...V́ anh là cánh đồng cỏ,
một cánh đồng cỏ xanh mượt, bao la, ngút ngàn
...Một cánh đồng cỏ tràn ngập sự sống.
Ồ!
Băng Nhi! Đường
nghĩ. Sự tưởng tượng
trên mây của em chưa hết hẳn.
Chàng
vuốt từ vai nàng xuống nói:
– Ta cởi
bỏ chiếc áo vô h́nh thần tiên ảo tưởng ngày
xưa đi em nhé! Ḿnh đến báo cho Nhă
Bội, Chu Châu, A Thái và Thế Sở đi. Cha mẹ anh được nghe chuyện chúng ḿnh
chắc mừng lắm.
Băng Nhi đỏ mặt e thẹn vùi đầu
vào vai chàng.
– Anh
Đường! Cuộc sống hôn nhân phức tạp
hơn thời yêu nhau nhiều lắm phải không anh?
Thay cho câu
trả lời Đường siết chặt ṿng tay và từ từ cúi xuống. Thời
gian như ngừng lại, Băng Nhi cảm thấy môi
ḿnh ấm lại.
Hết