Mùa Xuân Cho Em

 

 

Chương 14

 

 

Một tuần sau Đường viết cho Băng Nhi một bức thư.

“Băng Nhi em, Anh muốn kể cho em nghe một câu chuyện cổ tích. Trung Quốc có rất nhiều tiểu thuyết, bút kư, và rất nhiều truyện cổ truyền kỳ. Chuyện anh sắp kể cho em nghe đây rất ngắn, rút ra từ một quyển sách có tên là “Liên Hoàn Kư”. Chuyện kể rằng” Thuở xưa có một thư sinh, tên là Thẩm Tu Văn, một hôm Tu Văn đang ngồi một ḿnh trong thư pḥng đọc sách. Bấy giờ bên ngoài trời đang mưa.

Những hạt mưa phùn nhỏ tựa thiếu nữ. Tay cầm thoi (chiếc thoi dệt vải) vừa đi vừa hứng lấy những giọt mưa dệt thành tấm lụa. Dệt không ngừng, , mảnh lụa “tơ mưa” phất phơ theo gió. Bất chợt cô đi vào thư pḥng, đưa mảnh lụa mới dệt trao tặng cho Thẩm Tu Văn và nói:

“Khúc lụa này có tên là Băng tơ xin được tặng chàng may áo”. Nói xong biến mất, sau đó Tu Văn đă mang Băng tơ may thành áo mặc, c̣n dư kết thành quạt, suốt ngày đem theo ḿnh coi như vật quư.

Băng Nhi.

Câu chuyện chỉ có bấy nhiêu là kết thúc, anh nghĩ không biết suốt cuộc đời Thẩm Tu Văn có thoát khỏi Băng tơ không? Có quên được người con gái đă dệt mưa thành lụa không?

Nhưng h́nh ảnh ngoài trời mưa lất phất bay. Mưa bụi như tơ ...Có xóa được trong đầu chàng không? ...C̣n người con gái ...Có thật sự biến mất?

Đó là một trong những truyện cổ Trung Quốc, một thứ truyện không đáng tin. Truyện dân gian của Trung Quốc th́ tự nó có cái lăng mạn, một sự lăng mạn tuyệt vời, đẹp và gần với chuyện ngày nay.

Câu chuyện cũng tương tự như vậy. Một buổi tối cơn mưa kéo dài không dứt, có một anh chàng bác sĩ khùng tên là Lư Mộ Đường, anh ta đang ngồi có một cô gái xuất hiện, trên tay cũng ôm lấy những hạt mưa mảnh như tơ. Áo dạ hội màu trắng với nụ cười trên môi đẩy cửa bước vào. Trao mảnh lụa Băng tơ cho anh chàng Lư Mộ Đường và câu chuyện bắt đầu ...

Băng Nhi, trước hết anh mạn phép được kể về ḿnh một chút. Trước đêm mưa gío với sự xuất hiện của em, anh là người b́nh thường, chỉ biết nỗ lực phấ đấu t́m một cuộc sống thực tế đơn giản. Anh không lăng mạn, không biết nằm mơ, cũng không ảo tưởng. Với công việc hằng ngày, tiếp xúc với vi trùng, bệnh nhân, anh chưa hề gặp chuyện có tính chất lăng mạn chứ đừng nói đến chuyện thay đổi trong cuộc sống của anh. Những chuyện t́nh ái thần thoại trong tiểu thuyết với anh chỉ là những chuyện giải sầu, không đáng tin, không thể tin, không thể theo được.

Thế rồi sự xuất hiện của em, nét trong sáng của băng trinh, sự nhiệt t́nh của lửa, vẻ đẹp trong tranh, nét trữ t́nh của thơ nhạc, em đă làm anh rung động, em đă cuốn hút anh, đă đẩy anh vào thế giới lăng mạn. Và thế giới này với sự rực rỡ của nó, với vẻ mờ ảo của nó, nó đă dẫm nát anh và chính trong cái đêm em xuất hiện đưa mảnh lụa Băng tơ choàng lên vai anh. Băng Nhi, anh không phải sắt đá mà anh bằng da bằng thịt, mảnh lụa Băng tơ đến từ tiên cảnh vừa choàng vào người đă siết chặt lấy anh.

Băng Nhi, bây giờ nghĩ lại chiếc áo vô h́nh mà em mang đến hôm ấy đă đẩy anh vào thế giới thần tiên của em mất rồi. Viết thư anh mong sẽ viết có đầu có đuôi nhưng khi cầm bút lên ḷng anh rối như tơ ṿ. Khi đọc em phải dùng thoi đan lại. Đoạn trước viết dài ḍng như vậy, chẳng qua anh muốn nói với em một điều anh chỉ là một bác sĩ b́nh thường, không một ảo tưởng, mơ mộng về t́nh yêu, vậy mà không hiểu sao lại bị em nuốt lấy. Em nên hiều rằng đó không phải v́ anh tin rằng anh là cánh đồng cỏ rợp bóng. Cũng không phải anh bị choáng ngợp trong sự tâng bốc của em mà anh bị mê hoặc, chẳng qua là v́ chiếc áo vô t́nh hôm ấy. Chiếc áo tơ mưa vừa choàng vào người là không c̣n thuốc chữa nữa. Đă có một khoảng thời gian anh tự đánh lừa ḿnh, anh đă theo em, A Thái và Thế Sở cùng vui chơi. Anh tưởng như ḿnh là kẻ bàng quang đứng bên lề nh́n cuộc t́nh của em và Thế Sở. Đấy thấy không Băng Nhi? Ngay từ đầu em đă đánh lừa chính ḿnh, anh đă theo em, A Thái và Thế Sở . Anh đă nói ngay từ đầu là có một anh bác sĩ khùng, ngu như vậy làm sao xứng đáng được choàng tấm áo Băng tơ của em? Nhưng rồi chuyện ǵ phải đến đă đến. Em có nhớ cái hôm ấy không? Lần đầu tiên em vào pḥng riêng của anh. Khi em nói với anh “Hăy chấp nhận cho em làm lại cuộc đời” th́ tim anh vỡ ra, hồn anh bay bổng, đầu óc và tâm hồn anh say ngất với những lời thỏ thẻ của em. Ôi Băng Nhi, đó là lần thứ hai em đă choàng thêm cho anh một chiếc áo. Những ngày kế tiếp em dệt thêm nắng, sa mù, mưa và ánh trăng. Trời sinh em ra làm Chức Nữ, mỗi lần dệt xong chiếc áo nào là em khóac lên cho anh thêm chiếc đó. Và cứ thế, Băng Nhi, em đă trang điểm lên người anh đủ thứ, đến độ có lúc anh tưởng rằng ḿnh đă phát ra được cả hào quang, những hào quang đó lôi cuốn em, si mê em. Nhưng thật ra không phải vậy. Hào quang chỉ phát ra từ những chiếc áo của em tạo ra chứ không phải của anh, và nếu một ngày nào đó em thu hồi lại hết th́ em sẽ thấy rằng anh chỉ là một trần tục, thô kệch, một thể xác b́nh thường.

Băng Nhi, anh không hiểu là anh đă tŕnh bày được một cách khúc chiết t́nh cảm của ḿnh không? Và tuần qua, chúng ḿnh đă chia tay. Trước kia, chưa bao giờ anh thấy đau khổ như vậy, từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa bao giờ anh thừa nhận những chữ “trái tim tan nát” bao giờ. V́ nói thể là không khoa học, tự điển y khoa cũng không đề cập đến chứng bệnh “trái tim tan nát”. Mấy ông trí thức không hiểu dựa vào đâu mà mô tả thế. Nhưng mà Băng Nhi ơi, rồi anh phải thừa nhận. Trái tim anh đă tan nát. Một ví dụ cụ thể, cụ thể vô cùng.

Sau khi chúng ta chia tay A Thái có đến t́m anh, một A Thái tốt bụng cũng là có tơ dệt, nhưng vải cô ấy dệt là những loại vải thô, thứ vải dùng để băng bó vết thương. Cô ấy đă giúp anh ...Khi phát hiện ra vết thương tan vỡ trong tim anh. A Thái đă đến thăm, dùng kim xỏ chỉ khâu lại. Sự khâu của cô ấy là anh đau hơn. Nhưng cô ấy nói:

– Nếu đau th́ chỉ đau thêm một lần này thôi.

Nhờ vậy mà anh biết được mọi chuyện. Từ chuyện anh đạo diễn Đài truyền h́nh đến anh sinh viên đại học và bây giờ ngồi đây viết thư cho em, xin em hăy yên tâm, anh thấy ḷng hết sức thanh thản. A Thái nói anh có hận em không?

Làm sao anh có thể làm được việc đó phải không? V́ nếu em không khoác cho anh những chiếc áo Băng tơ kia th́ làm sao anh biết được trên đời này c̣n có cả một thế giới khác? Không! Băng Nhi! Anh phải cám ơn em, món quà của em mang đến cho anh là món quà trên mây, ở thế giới thần tiên đâu phải người nào cũng có được đâu? V́ vậy, hàng vạn, hàng triệu người ở trên cơi đời này chưa được khóac chiếc áo Băng tơ đó đă ra sức công kích mănh liệt những vấn đề “lăng mạn”, “ái t́nh”, “mơ mộng”. Nguyên thủy anh cũng là một trong những con người đó. V́ vậy, nói thật Băng Nhi, anh không hận em. Nói thật đấy. Dù em ở bên cạnh ai, anh vẫn cảm ơn, cảm ơn thật nhiều.

Bây giờ, chúng ta thử nói về Thế Sở xem. Thế Sở là một thanh niên ưu tú, đẹp trai, thông minh, biết pha tṛ. Với mẫu h́nh như vậy, Thế Sở là đích của biết bao cô gái. Dĩ nhiên em cũng yêu hắn. Nhưng bây giờ anh thấy cần phải cảnh giác em thế này.

Em không phải là một cô gái b́nh thường như những cô gái khác. Em từ thế giới thần tiên đi xa, em biết dệt Băng tơ và choàng lên người những anh con trai mà em yêu thích. Thế Sở quen em đă lâu. Hắn đă bị em choàng cho không biết bao nhiêu chiếc áo như vậy. V́ vậy trước mắt bây giờ chỉ có một Thế Sở lấp lánh hào quang, em quên là ...Hào quang kia chỉ phát ra từ những chiếc áo đó.

Thế Sở, thế nào th́ hắn cũng chỉ là một người trần, khi bị những chiếc áo kia vây kín đến ngộp thở th́ hắn sẽ phản ứng, chống trả , xé nát chiếc áo, hào quang sẽ mất và thế là em đau đớn, thương tâm ...Thật ra th́ Thế Sở cũng chỉ là kẻ bất hạnh. Nói chuyện t́nh yêu với người trên mây là một sự đau khổ. Thế Sở là người trần không thể nhập cảnh tiên v́ vậy không thể trách được hắn. Khi nói chuyện t́nh yêu với tiên mệt mỏi quá th́ phải quay sang t́m mấy cô gái phàm tục xả hơi. Và mỗi lần hắn như thế th́ em lại lồng lộn lên, em cũng bắt chước chạy đi kiếm mấy ông “người trần” chúng tôi để trả đũa.

Chuyện của hai người cứ thế mà lặp đi lặp lại mà anh tin rằng sau anh vẫn chưa chấm dứt, chính điều đó làm anh lo lắng cho em.

Băng Nhi.

Bức thư này viết đă khá dài, nhưng anh không hiểu là em rồi sẽ rơ ư anh chăng? Mấy ngày hôm nay, thật sự anh thấy lo cho em.

Băng Nhi, em dệt mưa thành tơ bấy nhiêu năm rồi, có bao giờ em nghĩ đến việc đột nhiên ḿnh đánh mất khả năng đó không? Và lúc đó em sẽ sống ra sao?

Băng Nhi à. Đây là cơi đời của những người phàm. Nên trước ngày gặp em ...anh đă nghĩ là ...rồi ḿnh sẽ cưới một cô gái hiền thục, b́nh thường và yên phận, đời sống giản dị nhưng sẽ hạnh phúc. Đến khi gặp em với chiếc áo khóac em mang cho, khiến quan điểm sống của anh đă đảo lộn, khi có cảm giác ḿnh ở tận núi cao, khi th́ tận cùng vực thẳm, khi trong lửa, lúc dưới nước. Cái t́nh yêu nông nổi đó, dù sao cũng đă trải qua. Bây giờ trở về cởi chiếc áo Băng tơ ra, đứng trước kíngh ngắm lại ḿnh, anh thấy ḿnh vẫn là người trần.

Anh không dám mơ ước một t́nh yêu sôi nổi nữa. Dù biết rằng nó vẫn hiện hữu. Anh chỉ mơ một mối t́nh b́nh thường.

V́ vậy, Băng Nhi, anh viết bức thư này cho em. Em vẫn cho rằng ḿnh là tiên ư?

Sao cũng được, nhưng mà Băng Nhi, em cần phải nh́n lại ḿnh và cả những người xung quanh. Em có quyền tiếp tục tṛ chơi “dệt mưa thành tơ” nhưng phải t́m được một người hiểu em. V́ như vậy “hắn” mới hiểu được em, yêu em và không bị chiếc áo của em bức tử. Thế Sở có lẽ chưa hiểu được em, chưa bao giờ hiểu được em.

Vậy th́ trên đời này c̣n ai là người hiểu em? Có một bác sĩ điên sau những đ̣n dầu sôi lửa bỏng có lẽ hiểu được em. Nhưng mà gă khùng đó chỉ là một người trần, hắn chẳng phải cốt tiên, nên chắc cũng chẳng xứng với em.

Băng Nhi! Quả thật anh rất lo lắng cho em. Nếu em cứ tiếp tục làm “tiên nữ”. Ở trên cao lạnh lắm. Anh cũng không biết năm tháng có ảnh hưởng ǵ đến tiên không? Chứ người phàm chúng tôi một khi đă lớn tuổi th́ không c̣n có thể làm mưa làm gió như thời trẻ tuổi. Nếu tiên cũng phải già, th́ chắc cũng không thể “dệt mưa thành tơ” lúc đó hẳn phải cô độc. Băng Nhi ơi! Cô độc với con người phàm chúng tôi là một sự buồn tủi c̣n với “tiên” hẳn phải bi đát hơn chúng tôi nhiều.

Băng Nhi hăy nghĩ đến tương lai.

Sau cùng, xin cảm ơn em. Băng Nhi! Cảm ơn những ngày vui em cho anh, cảm ơn chiếc áo choàng Băng tơ. Rồi anh sẽ xếp chiếc áo đó lại, cho vào ḥm gỗ, cất kỹ coi như vật quư. Nhưng sẽ chẳng bao giờ anh mặc nó nữa. Anh đă cởi được nó, th́ anh cam phận làm người trần!

Băng Nhi hăy cẩn thật! Hăy giữ ǵn.

Người yêu em măi măi Mộ Đường Viết dưới ánh đèn ngày 11/10 Tái bút Một ngày nào đó nếu em chán cảnh tiên cứ ghé qua anh tán dóc. Dù chỉ là người phàm nhưng anh cũng biết ít nhiều cảnh tiên.

Tái bút thêm:

Nếu có ngày nào em thấy cảnh sống ở trần gian này vui vẻ th́ hăy đến với anh, anh sẽ mời em uống miếng rượu nhạt, nói chuyện phàm trần ở buổi mai sau.