Mùa
Xuân Cho Em
Chương
10
Tối hôm
ấy Đường ngủ lại trên ghế salon
của căn nhà “ảo tưởng”. Chuyện xảy ra
thế này, sau khi Thế Sở bỏ đi,
Đường vẫn ở lại phụ Băng Nhi và A
Thái dọn dẹp đống hoa tàn. Chậu hoa
được khiêng lên sân thượng, c̣n những cánh hoa
được xếp thành chữ “love” trên bàn cũng
đều được cho vào sọt rác ...Chuyện phá
hoại bao giờ cũng nhanh hơn “xây dựng”. Việc dọn dẹp không chậm không khó,
nhưng không hiểu sao cả ba không nói ǵ cả. H́nh như tất cả không dám hở môi, sợ
lỡ lời.
Khoảng một tiếng đồng hồ sau,
chuông điện thoại đột ngột vang lên, cả
ba giật ḿnh. A Thái liếc nhanh về
phía Băng Nhi. Băng Nhi đáng lúi
cúi ở salon, có lẽ đang t́m xem có đinh ghim nào sót
lại không? Băng Nhi đă nghe thấy
tiếng chuông nhưng vẫn đứng yên, cuối cùng
chỉ có A Thái tiếp máy.
– Helô!
Ồ! Thế Sở ...Thôi xin lỗi,
đừng quấy rầy nữa chúng tôi sắp ngủ
rồi.
Không
biết đầu dây bên kia nói ǵ mà A Thái
chẳng đặng đừng quay lại Băng Nhi.
– Băng Nhi, điện thoại của mi nè! Mi nghe
đi!
Băng Nhi do dự không muốn tiếp,
Đường giục:
– Băng Nhi! Dù sao em cũng không thể
tránh mặt anh ta măi, vậy th́ em hăy đối mặt
vậy.
Băng Nhi bước tới cầm ống nghe lên
chỉ “Ồ” một tiếng rồi lặng đi,
mặt đổi sắc, mắt buồn hẳn, đôi
môi run rẩy ...Nàng đặt vội ống nghe xuống.
– Sao em? Anh ta làm nhục em à? - Đường
bước tới lo lắng nâng cằm Băng Nhi, bây
giờ chàng mới thấy hai hàng nước mắt trên má
Băng Nhi, lau nước mắt cho nàng, Đường
nói - Hắn mắng em? Hắn đă dùng
những ngôn từ khó nghe với em phải không?
Băng Nhi lắc đầu, chưa kịp nói ǵ th́
tiếng chuông lại reo vang, cầm ống nghe lên vừa
nghe là Băng Nhi đặt nhanh xuống. Những
giọt nước mắt lại chảy dài. Băng
Nhi lấy một xấp giấy
đặt trước miệng như để ngăn
khóc thành tiếng ...nước mắt tiếp tục
chảy. T́nh h́nh trước mắt làm Đường
đau nhói, chàng nắm chặt hai vai Băng Nhi lay.
– Băng Nhi, sao em không nói với hắn? Đơn
giản cho hắn biết là em không muốn nghe hắn nói
nữa?
Băng Nhi chỉ lắc đầu.
Chuông điện thoại lại reo. Lần
này, Đường giật lấy ống nghe, chảng
định hét vào máy th́ nghe bên kia không có
tiếng người, chỉ có tiếng nhạc, tiếng
hát.
Tiếng hát ngọt ngào quen thuộc đầy
t́nh cảm của Băng Nhi.
“Và cứ thế em cùng anh đi khắp chân
trời Dẫm nát vạn núi cao cùng anh xây nhà.
Và cứ thế em cùng anh đi khắp chân
trời Dẫm nát ngày với tháng để tóc xanh biến
thành đầu bạc”.
Đường
quay lại nh́n Băng Nhi, Băng Nhi ̣a khóc, phân bua:
– Máy thu băng ...trước kia khi chúng em c̣n lành.
Em đă thu băng bài hát ...Bây giờ hắn cứ
để bên máy điện thoại ...
A Thái bước tới rút dây cắm máy ra.
– Thế này
th́ không c̣n bị quấy rầy nữa. Thôi
chúng ta đi nghỉ nhé?
Thế là máy không c̣n kêu được nữa.
Đường nh́n Băng Nhi, chợt nhiên rối rắm,
ḷng trĩu nặng, Băng Nhi ngồi khóc nhưng
nước mắt kia đâu phải v́
chàng? Không khí nặng nề. Bất giác
Đường ngẩng lên nh́n ra khung cửa sổ nơi
chiếc b́nh hoa bị bể, mấy bông hoa đồng
tiền rũ xuống.
A Thái vỗ nhẹ vai Đường thông
cảm.
– Anh
Đường! Anh cần phải để Băng Nhi có
thời gian. Chuyện t́nh cảm không
giống như cái bóng đèn tắt cháy. Muốn tắt là tắt muốn cháy là cháy. Đó là chưa kể sự giao lưu giữa
Băng Nhi và Thế Sở lâu rồi. Kỷ niệm
phải nhiều lắm, do đó có tan vỡ, vết
thương phải to, phải đau đớn. Anh là bác sĩ anh phải hiểu chuyện đó
chứ?
Ta là bác
sĩ dỏm, Đường nghĩ, dù có biết đi
nữa làm sao có thể tránh được chuyện ghen
tức.
A Thái
bước sang Băng Nhi.
– Thôi
đừng khóc nữa, Băng Nhi, chuyện Thế Sở
phát điên lên, mi cũng biết không phải lần
đầu, đúng ra phải có sự chuẩn bị
trước để đón nhận. Hắn
điên mặc hắn, mi tỉnh đi, ta đảm
bảo là không sớm th́ muộn hắn sẽ lui quân ...Thôi
được rồi Băng Nhi, mi đừng khóc
nữa, phải kiên quyết, phải giữ vững
lập trường của chính ḿnh.
Nhưng Băng Nhi vẫn khóc và Đường
vẫn yên lặng.
Gian pḥng ch́m trong sự nặng nề.
Một lúc Đường mới đứng lên nói:
– Thôi quư
vị đi ngủ đi, tôi về.
A Thái giật ḿnh ngẩng lên.
– Băng Nhi, mi đừng khóc nữa, mi khóa làm
Đường giận rồi đó thấy không?
Đời nào có ai kỳ cục vậy? Trước bạn trai mới, khóc cho
người t́nh củ? Đường
xử trí thế nào?
Đường liếc nhanh về phía A Thái.
Sao tế nhị thế? Biết
hết ruột gan của chàng.
Băng Nhi như chợt tỉnh, nàng sợ hăi quay
sang Đường, rồi đứng dậy chạy ngay
về phía chàng ôm choàng lấy chàng khóc thút thít.
– Anh
Đường! Xin anh, xin anh đừng giận em ...Em
đă khóc v́ em đă không nín được ...Em cũng không
biết ḿnh đă làm ǵ ...Nếu cả anh cũng giận
...th́ em không biết sống ra làm sao nữa.
Đường vuốt tóc Băng Nhi.
– Em cứ
khóc đi, khóc nữa đi! Anh biết em
bản tính đa t́nh, yếu đuối, nếu em không khóc
cho cuộc t́nh đă mất th́ chẳng hóa ra là vô t́nh
lắm ư? Anh không giận đâu
Băng Nhi, em cứ khóc đi, dù cái khóc của em có
khiến anh đau ḷng, phải, anh đương nhiên
phải đau ḷng v́ ...v́ anh yêu em.
Băng Nhi siết chặt lưng Đường.
– Anh càng nói
càng làm em muốn khóc ...Anh Đường, em dễ khóc
như vậy đó ...Em là đứa không thực tế,
không lớn nổi ...không xứng đáng với ḷng
tốt của anh. Nếu một ngày nào đó em có làm anh buồn ...
Đường
ưỡn ngực cắt ngang:
– Tại sao
em lại nói vậy? Tối nay em quá mệt, quá xúc
động nên ...
Nhưng
Băng Nhi vẫn cố chấp:
– Em
đủ tật xấu, đủ thói hư ...phải
không anh? Em cũng thật đáng sợ, đă làm cho
Thế Sở khổ, anh khổ ...rồi chính em cũng khổ ...
Đường
dịu dàng:
– Băng Nhi, em đi tắm rồi đi ngủ
đi! Ngủ mai dậy một ngày mới sẽ tốt
đẹp em ạ!
Băng Nhi ngước nh́n lên, đôi mắt sưng
đỏ.
– Anh
...thật không giận em chứ?
– Không.
– vậy, th́ ...em nghe lời anh ...em sẽ
tắm rồi đi ngủ ...Mai sáng anh phải đến
sớm nhé ...Em sợ là ...Em sợ ....tên điên đó
lại đến.
Đường đẩy Băng Nhi ra xa.
– Thôi
được rồi! Tắm rửa rồi đi ngủ
đi! Tối này anh sẽ ngủ lại salon
này.
A Thái cười.
– Anh
Đường! Anh cũng không thể ngủ luôn ở
trên ghế salon này! Nếu t́nh cảm của
Băng Nhi chỉ phụ thuộc vào sự hiện
diện của anh th́ mệt quá. Anh về đi! Về ngủ đi ...Như vậy tất cả
chúng ta đều ngủ ngon cả.
Băng Nhi ngẫm nghĩ:
– A Thái
đúng! Anh Đường, anh về đi,
anh không thể ở đây giữ măi em. Nếu co chuyện em sẽ đối diện
với sự thật. Thôi anh về
đi. Anh cứ yên tâm, Thế Sở
không bắt cóc được em đâu.
Nhưng rồi Đường cũng không đi.
Chàng vẫn nghĩ đến cái khùng khùng điên điên
của Thế Sở, đến khuôn mặt ràn rụa
nước mắt của Băng Nhi, đến vẻ
dịu dàng yếu đuối của A Thái. Chàng
thở dài.
– Thôi! Quí vị để tôi ngủ tại đây
đêm nay. Ngủ ở đây dù sao tôi
cũng yên tâm hơn, bằng không chẳng bao giờ tôi
ngủ được.
Thế là
không c̣n lư do, hai cô gái mang chăn, nệm gối ra pḥng khách,
hai chiếc salon dài được kéo sát vào nhau tạo nên
một cái giường. A Thái về pḥng riêng.
C̣n Băng Nhi đến bên Đường
hôn lên trán chàng.
– Em yêu anh.
Tim
Đường dồn dập mạnh, chàng choàng tay ôm Băng Nhi vào ḷng hôn dồn dập.
– Băng Nhi! Em hăy can đảm lên! Em phải
quyết định! Phải suy nghĩ rồi cân nhắc
t́nh cảm của ḿnh.
Băng Nhi nói khẽ:
– Khỏi cần
phải cân nhắc, em hoàn toàn nghĩ đến anh có
điều em thấy ḿnh thay đổi nhanh chóng quá,
sự thay đổi này làm chính em hoảng sợ. Đó là tại anh đó.
– Tại
anh?
– Vâng, v́ anh
thiết tha, tốt lành. Anh đúng
đắn, có chiều sâu, nhưng lại dịu dàng,
đa cảm ...do đó anh giống như một thanh nam
châm lớn lúc nào cụng hút lấy em. Nói
đúng ra không v́ em thay đổi nhanh chóng mà tại v́
gặp anh.
Băng Nhi! Em khiến ta say đắm.
– Anh không
được một góc nhỏ của điều em nói.
Băng Nhi! Đừng bao
giờ ảo giác về anh như thế nguy hiểm
lắm. Đă biết bao người khi
yêu đă nhầm lẫn cái hào quang ảo tưởng.
Yêu như mê như mệt để rồi cuối cùng
thất vọng ...
Băng Nhi nói rất khẽ:
– Đó là Thế Sở.
Đường không hiểu.
– Em nói ǵ?
– Em đă
hiểu rồi – Băng Nhi nói như phát giác ra điều
ǵ - Những năm qua có lẽ là chưa phải em yêu
Thế Sở mà thật sự chỉ yêu cái ảo giác. Anh ấy là hiện thân của những ảo
giác. Đó là sự lăng mạn, trẻ
con, tính cuồng nhiệt và những điều không
thực tế ...Bây giờ nghĩ lại, em đă yêu
những điều anh ấy đă làm chứ không phải
chính bản thân anh ấy. Băng Nhi
ngẩng đầu lên mắt chớp nhanh – Anh thấy
không đối với bản thân anh ấy em không hề
biết ǵ cả.
Đường
nắm tay Băng Nhi.
– Có thật
như vậy không?
– Thật
chứ! Em không hiểu việc làm của anh ấy, em
cũng không hiểu những điều anh ấy nghĩ,
bạn bè, gia đ́nh, ngay cả cá tính ...Điều đáng
sợ nhất là từ trước tới nay em chỉ
đi theo và bị cuốn hút ...Bây giờ th́ em hiểu rồi ...
– Có thật
là hiểu chưa?
– Tuy không
hiểu hoàn toàn nhưng đă có phần nào – Băng Nhi
nhoẻn miệng cười – Anh cần phải nhẫn
nại, từ từ dạy dỗ em – Băng Nhi
đứng dậy tiếp – Thôi, anh ngủ đi, trời
sắp sáng rồi, chuyện để ngày mai nói tiếp.
Băng Nhi đi rồi, Đường nằm trên
salon vẫn không ngủ được. Mắt
trừng trừng mở to nh́n ra khung cửa sổ. H́nh ảnh Băng Nhi, Thế Sở, A Thái với
những giọng nói của họ quay măi trong đầu
chàng. Lời của Băng Nhi:
“Anh ấy lặng lẽ ngồi ở đây
giống như một vị thần hộ mệnh.
Anh ấy đă đóng nhiều vai tṛ khác nhau, kẻ
cứu tôi, người lắng nghe tôi kể lể,
người an ủi, người
bạn đồng hành ...Nếu ta có một người
bạn trai có thể đóng nhiều vai như vậy th́
làm sao ta không yêu? ...” Lời của Thế Sở:
“Đời
này là đời ǵ mà chỉ trong ba ngày người yêu
phản bội, bạn bè lường gạt ta? Đây là
đời ǵ?” ...Lời của A Thái:
“Đường này! Anh hăy
cố mà giữ chặt lấy Băng Nhi, bảo vệ cô
ấy thật kỹ.
Đừng
để cho cô ấy bị thương và đồng
thời anh cũng phải cẩn thận coi chừng chính
ḿnh mới là kẻ bị thương đấy ...”
Rổi lại giọng nói của Băng Nhi:
“Anh là cánh
đồng xanh rộng răi, bát ngát đầy sức
sống ...Khi phiêu bạt trên trời cao, sắp bị
rơi xuống là em lại t́m đến cánh đồng
của anh ...” Tiếng nói của Thế Sở tiếp theo:
“Cái quư
bạn bè là ở chỗ này. Có lẽ anh đă nói tốt
về tôi rất nhiều trước mặt Băng Nhi,
bằng không, không dễ ǵ cô ấy tha thứ cho tôi ...”
Tiếng nói A Thái:
“Không lẽ anh không biết chuyện giữa
Băng Nhi và Thế Sở chỉ là chuyện dỗi
hờn? Rồi ba ngày sau họ lại
giảng ḥa. Lúc bấy giờ anh sẽ ăn
nói làm sao, nói làm sao chứ? ...” Đầu óc
Đường quay cuồng, mồ hôi ướt
đẫm sống lưng. Những câu nói khi
trước như vang vang măi bên tai.
Một cảm giác rối loạn, hôn mê, quay cuồng ...Măi
đến gần sáng chàng mới chợp được
mắt. Giấc mơ lại đến,
Thế Sở với chiếc áo lông chim màu hồng đào,
đôi cánh to. Hắn bay đến trước mặt
chàng cười nói:
– Anh
thấy đấy! Băng Nhi thích màu
hồng đào nên tôi nhuộm hết những đám mây trên
trời thành màu cô ấy thích.
Đường
ngẩng đầu nh́n lên ...Bầu trời đầy
những cánh hoa màu hồng đào ...Rồi Băng Nhi
xuất hiện ...Mái tóc ngắn của nàng rồi màu da,
màu quần áo đều màu hồng ...Nàng phi trên
người con tuấn mă cũng màu hồng với nụ
cười thật gịn, nói với Đường:
– Ban năy em
đă phi trên cánh đồng xanh bát ngát. Bây
giờ em lại muốn bay lên mây đầy sắc
hồng đào của em.
Băng Nhi vừa dứt lời th́ một cánh chim
lớn - Thế Sở đă bay đến với những
vuốt nhọn chụp lấy Băng Nhi bay vút lên bầu
trời màu hồng. Đường kinh hăi đuổi theo hét lớn:
– Băng Nhi! Băng Nhi! Xuống
đi em ...Đừng đi! Đừng bỏ anh!
Rồi
Đường giật ḿnh tỉnh dậy bởi
tiếng hét của ḿnh đồng thời chàng cảm
thấy một bàn tay nhỏ đang
nắm lấy chàng lắc mạnh.
– Anh
Đường! Anh Đường! Anh mơ thấy ác
mộng à?
Đường hoàn toàn tỉnh lại.
Trời đă sáng tỏ, chàng mở to mắt, Băng Nhi
đang đứng trước mặt với chiếc áo
ngủ màu trắng yên tĩnh với nụ cười. Bàn
tay nàng vẫn c̣n vuốt ve nhẹ trên
mặt chàng.
– Ồ!
Băng Nhi!
– Anh đă
mơ thấy ...- Đường ngại ngùng không muốn
đem giấc mơ kể ra.
Chàng giả lả - Không có chuyện ǵ cả.
Đường vươn vai. Nằm
trên salon chẳng thoải mái tí nào, cột xương
sống mỏi và nhức. Có cái ǵ
cộm ở dưới lưng. Đường
cố sức đưa tay kéo ra. Băng
Nhi và A Thái đến gần nh́n. Cuối cùng Đường kéo ra được
một vật. Đấy là ...một chú hươu
cao cổ loại đồ chơi màu hồng đào, trên
cổ chú hươu có treo một tấm thẻ bài với
mấy chữ “Tôi là kẻ có tội” Mặt sau lại có chữ
“Hăy tha thứ cho tôi”.
Đường như bị rết cắn, ném
vội món đồ chơi vào đống hoa màu hồng
đào nơi gốc pḥng. Đống rác
mà đêm qua cả ba người chưa dọn sạch
nơi góc pḥng.
Đường
buột miệng:
– Như là
thứ hồn ma ám ảnh.
– Anh ta
sẽ không chịu thất bại dễ dàng đâu – A Thái
nh́n qua khung cửa sổ rồi quay lại nói. – Anh ta
đang đứng bên ngoài cửa sổ.
Băng Nhi và Đường vội xông tới.
Quả nhiên trước mặt họ Thế Sở ung dung
đứng tựa cột đèn, trên tay
là một gói giấy không biết đựng ǵ. Anh ta đang đứng đợi nhưng
điều làm cho mọi người chú ư hơn là chiêc
“NISSAN” bên cạnh hắn.
Trước
kia chiếc xe du lịch này màu trắng
hiện đă được sơn thành màu hồng đào.
Đường bất giác ngẩng lên nh́n
trời. Băng Nhi hỏi:
– Anh nh́n ǵ
đấy?
– Những
đám mây.
– Mây ǵ?
Đường
cười nh́n xuống không đáp, chàng nắm tay Băng Nhi, bàn tay lạnh và đang run
rẩy.
– Nghe anh nói
nè Băng Nhi - Đường mở miệng - Thế
Sở dù có bản lĩnh đấy, nhưng hắn không
làm sao nhuộm được mây trắng thành mây hồng
đào.
Băng Nhi không hiểu:
– Anh nói ǵ?
– Với
bầu trời trong suốt như vầy, anh không c̣n
sợ em sẽ bị cắp đưa vào trong mây. –
Đường lẩm bẩ, rồi cúi xuống nh́n
Băng Nhi – Băng Nhi này! Anh nghĩ chúng ta
đă có một ngày dài quá.
A Thái làm việc tất bật. Cô đang bưng ra một nồi cháo lớn
đặt lên bàn ăn.
– Theo tôi th́
chúng ta nên ăn cái đă để
đối phó với ngày dài hôm nay. Nào!
Lại
ăn sáng đi.
A Thái sắp ra bốn đôi đũa.
Đường kinh ngạc:
– Cô làm ǵ
vậy?
A Thái
trả lời b́nh thường:
– Anh hăy
xuống lầu mời gă khùng kia lên
ăn luôn. Đây là cuộc tranh đấu
công b́nh. Tôi không muốn nh́n thấy
bất cứ một người nào chiến đấu
với cái bụng đói. Vả lại, anh chàng
đứng ở dưới lầu kia
dù có thế nào th́ vẫn là bạn.
Người trước đây hơn nữa
năm đă cùng chúng tôi chơi, cùng giỡn, cùng
cười.
Không thể để một người bạn
như vậy nhịn đói đứng măi bên dưới.
Đó là chưa nói dù có không mời đi nữa th́ rồi
anh ta cũng tự ư ḅ lên cho mà xem!