Mùa
Xuân Cho Em
Chương
9
Đó là một ngày cuối tuần khó quên. Ba
người với một bữa ăn
trưa thịnh soạn. Đường và
Băng Nhi ăn nhiều nhất, chỉ có A Thái là tâm
trạng vẫn chưa thoát khỏi bóng đen ám ảnh.
Cô nàng như có phần tư lự, lo
lắng, miễn cưỡng.
Trong bữa
ăn thỉnh thoảng cô liếc nh́n
Băng Nhi và Đường như muốn t́m thấy
một sự trung thực.
Để
buổi tiệc được vui hơn, Đường
gọi bia lon ướp lạnh, chàng
đề nghị cả ba phải uống cạn. Có
hơi men, không khí lập tức thay đổi, Băng Nhi
nói huyên thuyên, nàng kéo A Thái lại gần nói:
– Thái này,
Đường tốt lắm. Anh ấy đă dạy cho
ta được nhiều thứ mà trước kia ta chưa biết. Trước mặt anh
ấy lúc nào ta cũng cảm thấy ḿnh bé nhỏ. Sự uyên bác và chiều sâu của
Đường khiến ta phải cần một thời
gian dài mới có thể hiểu được.
Đường buông đũa, chàng vẫn
chưa thích ứng được với thái độ
thổi phồng của Băng Nhi, chàng thấy
ngượng ngùng.
– Nữa
rồi Băng Nhi, em lại bốc anh!
Băng Nhi nhiệt t́nh:
– Đúng là
như vậy, em không hề bốc thơm
anh.
Đường
lái sang chuyện khác:
– Thôi
được, các bạn thích ăn
đầu cá không?
Băng Nhi reo lên:
– Thích
chứ, A Thái, chúng ta cùng chia nhé.
Đường chia đầu cá ra làm hai, một
nữa cho Băng Nhi, một nữa cho A Thái.
A Thái
vừa ăn vừa nh́n hai người.
– Băng Nhi này, ta thấy mi như vừa sống
lại.
– Không
phải đâu A Thái, mấy hôm nay ta đă suy nghĩ, ta
cảm thấy là có lẽ ta yêu Đường từ lâu
lắm rồi, có điều ta không biết. Bằng
không làm ǵ chỉ trong ba ngày ta không thể rời xa anh
ấy được? C̣n nhớ lần đầu
tiên đến pḥng mạch thấy anh Đường
từ tốn, ung dung làm việc ta có cảm giác như
đó là một vị thần hộ mệnh. Sau đó bốn người chúng ta vui chơi th́
Đường đă đóng nhiều vai tṛ khác nhau trong
đời ta. Một vị thần cứu mệnh là
một người an ủi giúp
đỡ, lắng nghe lời kể lể. A
Thái này, mi suy nghĩ thử xem trong cuộc sống nếu
ta gặp được một người đàn ông có
thể đóng đủ vai tṛ như vậy th́ hỏi mi
không yêu được không?
Đường
có cảm giác được tâng bốc lên trên trời xanh,
A Thái lắng nghe rồi đột nhiên nói:
– Anh
Đường, đây là Băng Nhi mà tôi đă nói với
anh. Một Băng Nhi sống cuồng
nhiệt, qua lời nói của cô ấy, anh hẳn đă
biết. V́ vậy anh hăy cố giữ
cho thật chặt, hăy bảo vệ cho thật kỹ,
đừng để cô ấy bị thương lần
nữa. Nhưng đồng thời anh
cũng phải cẩn thận, coi chừng kẻ bị
thương lại chính là anh.
Băng Nhi cười:
– A Thái, mi
cứ yên tâm. Anh Đường là bác sĩ, anh ấy
sẽ không để ta bị thương, vả lại
giữa anh Đường và Thế Sở cũng khác nhau,
anh Đường hiền lành ...
Quay sang
Đường, Băng Nhi hỏi:
– Rồi anh
có làm em đau khổ không?
Đường
thành thật:
– Cũng có
thể, nhưng anh sợ chuyện ấy xảy ra
lắm.
– Không
thể có chuyện đó được. Em biết nh́n
thấy chú kiến bị thương anh cũng nhanh chóng
băng bó vết thương cho nó nữa là em.
– Đúng, chỉ v́ cá tính của em nên anh sợ
sẽ làm em khổ. Em lúc nào cũng thích
tô điểm cho hy vọng, cho những ǵ em thích thành màu
hồng, ngay chính anh em cũng lư tưởng hóa. Nhưng Băng Nhi ạ, anh chỉ là một
người phàm, mà đă là người phàm th́ làm sao không
tránh khỏi khuyết điểm. Anh
sợ rằng một ngày nào đó khi em phát hiện ra
những khuyết điểm của anh em sẽ khổ
đau.
Băng Nhi lắc đầu:
– Không,
ưu điểm và khuyết điểm của mỗi
người đều không có tính chất tuyệt
đối. Với người khác đó có
thể là khuyết điểm nhưng biết đâu
với em nó chẳng là ưu điểm. Sự lôi cuốn giữa người với
người chẳng phải chỉ bằng ưu
điểm. Có khi ngược lại.
Anh yên tâm, chắc em sẽ không khổ với
những khuyết điểm của anh. Nhưng c̣n nah, anh có sợ ngượ lại
không?
Đường
cười gật đầu:
– Khuyết
điểm ai cũng có ...nhưng với em th́ anh chỉ
thấy có một thứ ...đó là cái má lúm đồng
tiền.
Băng Nhi cười lớn suưt tí đă lăn vào
ḷng A Thái, nàng nắm tay A Thái nói:
– A Thái
thấy không? Ông này b́nh thường ù ù cạc cạc
nhưng đôi lúc cũng biết pha tṛ
như nghệ sĩ hài ấy.
A Thái nh́n
Băng Nhi rồi nh́n Đường:
– Tại sao
hai người chưa đăng kư kết hôn?
Băng Nhi ngẩn ra:
– Kết hôn
à? Sao lại sớm như vậy?
A Thái
hứng thú nói:
– Không
sớm đâu, không tới ba hôm mà hai người yêu nhau da
diết như vầy, biến khuyết điểm
của đối tượng thành ưu điểm
cả, th́ chuyện kết hôn chớp nhoáng đâu có ǵ
lạ. Lấy nhau đi, tôi sẽ là nhân
chứng cho. Tôi và Chu Châu được
không? Lấy nhau sớm sẽ tránh
được cảnh đêm dài thương nhớ.
Đường
ngẩn ra nh́n A Thái rồi quay sang Băng Nhi:
– Đề nghị cũng hay đấy, em
thấy thế nào?
Băng Nhi do dự:
– Anh nói
thật chứ?
– Dĩ
nhiên.
Băng Nhi lo lắng:
– Nhưng mà
...nhưng mà ...cả chuyện trọng đại như
kết hôn mà anh cũng chẳng cần sự đồng ư
mẹ cha ư?
Đường
nói:
– Lấy
vợ là chuyện của cá nhân anh, cha mẹ có đồng
ư hay không anh vẫn làm theo ư ḿnh. Nhưng
đứng trên phương diện lễ phép, em cần
theo anh về Đài Trung ra mắt cha mẹ anh cũng
như anh sẽ về Cao Hùng ...
Băng Nhi cắt ngang:
– Không
...không ...em sợ chuyện đó lắm. Em
ngán nhất những thủ tục rườm rà trong
lễ nghi b́nh thường. Nào là phải làm quen
với họ hàng hai bên, phải tiếp xúc với
người ngoài đối tượng ḿnh yêu ...phải
cử hành lễ ...Bên cạnh đó c̣n tương chao cá
mắm, sinh con đẻ cáị ....Ồ. ....- Băng Nhi
khó khăn nói tiếp – Anh thấy đó, khuyết
điểm em là ở chổ đó. Thế
Sở nói rằng em chưa trưởng thành.
Ồ không!
Trong giây phút này không thể để bóng đen Thế
Sở chen vào.
Không, không
thể để cho bất cứ bóng đen nào chen vào. Đường chồm qua nắm
lấy tay Băng Nhi:
– Này Băng
Nhi, anh hiểu tất cả những điều em lo
sợ. Chuyện đó không chỉ một ḿnh
em mà nhiều người cũng thế. Trước khi có sự chuẩn bị
đầy đủ, anh sẽ không nhắc lại
chuyện lấy nhau. Anh tán đồng
đề nghị của A Thái chẳng qua chỉ muốn
em biết t́nh cảm và quyết tâm của anh. Bất
cứ lư do ǵ về phía anh, anh không bao giờ thay
đổi.
Băng Nhi lắp bắp:
– Nhưng mà
...nhưng mà biết anh có đợi được không? Đợi em trường thành và chuẩn bị
đầy đủ.
– Được chứ, nhưng đừng
bắt anh đợi lâu quá.
– Lâu là bao
lâu?
– Ví dụ
như một trăm, hai trăm năm. -
Đường cười tiếp – Anh không thể
chờ em như vậy được, v́ lúc đó ta
hẳn đă biến thành đất, mà anh không tin là
giữa đất với đất lại có t́nh yêu.
Băng Nhi cười:
– Anh
Đường, bây giờ em mới phát hiện ra là anh
khéo ăn nói, phản ứng nhanh và suy
nghĩ sâu. Anh có thấy là em nông cạn
lắm không?
– Nông
cạn? Tại sao em nói vậy?
– V́ em
chưa bao giờ tự tin cả.
– Em phải
biết là kim cương đâu bao
giờ tự biết là nó chói sáng đâu?
A Thái không
chịu được kêu lên:
– Ôi! Sự có mặt của tôi có vẻ thừa thăi
quá. Hai người nói chuyện làm tôi
tự ti mặc cảm, thôi xin phép rút lui vậy.
Băng Nhi vội vàng giữ A Thái lại:
– Không
được, không được, chưa bao giờ chúng
ta vui như vầy, làm sao mi bỏ đi được?
A Thái lây cái
vui, bây giờ nàng mới thật rơ chuyện giữa
Đường và Băng Nhi thật.
– Vậy th́
mi cũng khéo lựa lời cho ta biết mi là kim cương c̣n ta là ǵ?
– Mi cũng
là kim cương.
– Kim
cương nát phải không? Dùng kim
cương nát viền quanh để tăng giá trị viên
kim cương lớn.
Đường
chen vào:
– Tôi
chịu thua, tôi đề nghị ta đi xem phim đi. Bây giờ tôi mới biết lời lẽ của
hai người đàn bà có thể xé xác một người
đàn ông. Đi, ta đi thôi ...
– Hai
người con gái cùng cười vang. Hôm
ấy mọi người đều vui vẻ, họ cùng
xem phim, dạo phố. Băng Nhi
rất ái mộ điện ảnh, xem phim xong nàng vẫn
c̣n tiếc rẻ:
– Tất
cả những thiên tài ở đời này đều
chết dưới tay kẻ bất tài
vô tướng:
Trời
đă tối, v́ bữa ăn trưa quá
thịnh soạn nên bữa ăn tối họ chỉ
ăn nhẹ, ba tô ḿ là xong. Băng Nhi
một tau nắm lấy tay Đường, một tay
nắm lấy A Thái van nài:
– Tối nay
chúng ta phải về “kư túc xá nữ sinh” để biến
nó thành căn nhà đúng nghĩa đi.
A Thái không hiểu ư Băng Nhi muốn nói ǵ,
nhưng trước sự nhỏ nhẹ của bạn và
nụ cười của Đường nàng đồng ư
ngay. Dĩ nhiên khi đó, họ đâu đoán
được là trong căn nhà họ đang về, cái ǵ
đang chờ đợi họ!
Vừa đến cao ốc Đại Đế
lên lầu tư, A Thái là người tra ch́a khóa vào ổ
khóa.
Cửa vừa bật mở, cả ba đều
bất ngờ trước cảnh trước mắt.
Cả pḥng trản ngập hoa. Hoa
phủ đầy tất cả, những chậu hoa trên
thảm, trên bàn, hoa dán trên tường, trên trần nhà, rèm
cửa sổ ...Hồng, hoa lay ơn, hoa đồng
tiền, bá hạp, cúc kim, lan quân tử, đủ loại.
Tất cả đều một màu hồng
đào.
Giữa
rừng hoa đó là Thế Sở. Anh chàng tay
cầm b́nh xịt sơn, tay kia cầm chậu bông đă
được nhuộm hồng đào, th́ ra tất cả
màu hồng do đây mà ra cả.
Trên người Thế Sở chi độc
chiếc áo thun. Phía dưới in năm
chữ “Tôi là người có lỗi” và phía sau lưng,
lại năm chữ khác “Hăy tha thứ cho tôi” toàn màu
hồng.
Nghe
tiếng mở cửa Thế Sở ngẩng lên hét
lớn:
– À! Th́ ra
cả ba người! Sao về trễ
thế? Hồi chiều điện
thoại lại măi chẳng ai tiếp. Tôi
chỉ c̣n cách trực tiếp đến đây
đợi. Vừa đợi vừa
sữa soạn thiết kế ...Cả một buổi
chiều chẳng thấy ai về.
Thế
Sở vừa nói vừa kéo những chậu hoa sang một
bên, làm thành con đường đi.
– Mời quư
vị vào.
Băng Nhi với A Thái nh́n nhau chẳng nói lặng
lẽ đi vào. Đường bối rối nh́n
những chậu hoa rồi Thế Sở. Chàng thấy ghen
tức pha lẫn mặc cảm. Thế Sở có ch́a khóa riêng của pḥng. Nhưng bây giờ đối diện với
thực tế trước mắt, chàng không thể không
bước vào. Cửa khép lại, pḥng
ngập đầy mùi sơn và hương hoa.
Thế
Sở buông b́nh xịt sơn xuống, đi vào pḥng tắm
một lúc sau bước ra với một thau đầy
nước trên tay. Những
đóa hoa hồng màu hồng đào nở rộ.
Đem đến trước mặt Băng Nhi, Thế
Sở nói:
– Hăy tha
thứ cho anh bằng không anh sẽ uống hết thau
nước này ...Sẵn đây anh cho em biết anh không mua
được màu hồn đào nên mua hoa hồng trắng
rồi sơn lên ...Nếu em bắt anh uống chắc có
lẽ phải ngủm ...
Băng Nhi đứng yên khó xử, sự việc
diễn biến khá bất ngờ, nàng không biết phản
ứng ra sao. A Thái bước tới giải vây, cô
đỡ thao nước trên tay Thế
Sở đổ vào cầu vệ sinh xong bước ra.
– Thế Sở này, chúng ta đều lớn
cả rồi. Đừng chơi tṛ trẻ con
nữa. Anh ngồi xuống đi, chúng ta
nghiêm chỉnh nói chuyện.
Thế Sở vẫn cười, mắt không
rời Băng Nhi.
– Vâng,
nhưng mà Băng Nhi em có tha thứ cho anh không?
Băng Nhi trốn tránh, mặt cúi xuống. Những
đóa hoa khắp nơi khiến nàng bối rối, nàng
lẩm bẩm:
– Anh ...anh là
thằng điên!
– Điên à? - Thế Sở
tiếp lời - Thế th́ em không thể giận thằng
điên được phải không?
Câu nói của Thế Sở khiến Băng Nhi
bối rối. Đường cảm
thấy không đứng ra không được. Chàng
bước tới ôm ngang người Băng Nhi nói:
– Tôi nghĩ
là Băng Nhi đă tha thứ cho anh từ lâu rồi.
Đôi mày Thế Sở nhíu lại nhưng giăn ra
ngay. Nụ cười nhẹ trên môi, anh ta
bước tới vỗ mạnh vai Đường, hào
phóng nói:
– Cảm
ơn Đường, chắc chắn là anh đă giúp tôi
nói tốt với Băng Nhi. Bằng không cô
ấy dễ ǵ tha thứ. Bạn bè giúp nhau là ở
chỗ này. - Thế Sở lại đưa tay
nắm lấy tay Băng Nhi.
– Băng Nhi này, em có biết mấy ngày qua dài như
hàng thế kỷ với anh không? Anh đă có
lỗi với em, có lỗi với A Thái.
Quay sang A
Thái. Thế Sở cúi đầu thật sát.
– Tóm lại
tôi là một thằng điên. Xin quư vị
rộng lượng cho. Anh
Đường, để hôm nào tôi đến pḥng
mạch của anh nhờ anh cho thuốc trị bệnh
điên. Bằng không tôi cứ phạm
tội măi.
Băng Nhi lùi ra xa mấy bước. Thế
Sở chồm tới định ôm cô gái vào ḷng.
– Băng Nhi! Em đừng đứng cách xa anh như
vậy, đừng chau mày ủ dột ...Hăy lại đây ...
Băng Nhi lách qua một bên, chân chàng chạm phải
chậu hoa loạng choạng suưt ngă. Đường
đưa tay đỡ gọn Băng
Nhi vào ḷng, A Thái hấp tấp:
– Thế Sở! Anh hăy ngồi xuống đây,
chúng tôi có chuyện cần nói với anh.
Đường
siết chặt Băng Nhi tiếp lời:
– Thế Sở! Anh đừng xúc động
như vậy, tôi cũng có chuyện cần nói với anh.
Thế Sở đứng chựng lại, có cái ǵ
khác lạ, chàng nh́n thẳng Băng Nhi.
– Băng Nhi! Hôm nay em lạ vậy?
Em không nói ǵ cả? Em
lại nhờ nhiều người nói hộ em à?
Băng Nhi vùi đầu vào ḷng Đường.
– Anh
Đường! Anh hăy nói cho anh ấy biết.
Mặt Thế Sở tái hẳn.
– Băng Nhi! Em có điều ǵ muốn
nói cứ nói, khỏi phải nhờ ai hết, giữa
chúng ta không cần người thứ ba.
– Anh đă
chẳng nói giữa chúng ta mọi cái đều kết
thúc? Anh cũng chẳng đă nói là tôi chỉ là một
đứa con nít hay sao?
Thế Sở nhún vai.
– Ồ!
Những điều đó, những lời đó chẳng
qua là của một thằng điên! Anh
cũng vửa giải thích cho em nghe rồi mà? Mà lời nói của một thằng điên đâu
phải là một lời nói đúng. Trước kia, nhiều lần em cũng đ̣i
đoạn tuyệt với anh, nhưng rồi chúng ta có
đoạn tuyệt nhau đâu? Những
lời đao to búa lớn trong cuộc căi vă nhau đâu
phải là những lời nói thật?
Băng Nhi trầm hẳn giọng.
– Rất
tiếc là anh đă đến chậm quá rồi!
Mặt
Thế Sở trắng bệch:
– Em nói
thế nghĩa là thế nào?
Băng Nhi quay lại úp mặt vào vai
Đường nói khẽ:
– Anh
Đường! Hay là anh nói cho anh ấy biết đi?
Đường
bất giác siết chặt Băng Nhi, nh́n thẳng vào
Thế Sở nói rơ từng tiếng một:
– Cậu Thế Sở! Hiện nay tôi và Băng Nhi
đă yêu nhau.
Gian pḥng đột ngột rơi vào im lặng.
Băng Nhi run rẩy trong ḷng
Đường, trong khi ánh mắt của Thế Sở
nh́n trừng trừng vào Đường, hét lớn:
– Nói dóc, nói
dóc.
Đường lắc đầu.
– Đó là sự thật.
Lồng ngực Thế Sở đập dồn
dập, hơi thở nặng nề, đôi mắt vẫn
không rời Đường và Băng Nhi. Anh chàng kêu
lên:
– A Thái!
– Dạ.
A Thái
phản xạ nhanh, Thế Sở hỏi:
– Thế này
là thế nào, cô nói đi.
A Thái nói
một cách khó khăn:
– Ờ! Tôi nghĩ đó là sự thật, thật sự
họ đă yêu nhau.
Thế
Sở hừ mạnh trong mũi:
– Yêu nhau à? Chỉ có ba hôm mà đă yêu nhau? T́nh
yêu dễ dàng như vậy sao?
Băng Nhi quay sang Thế Sở:
– Đúng ra anh phải hiểu rơ hơn tôi, tại
sao t́nh yêu lại dễ dàng như vậy.
Thế
Sở đột ngột bước về phía
trước, hai tay bấu chặt
lấy Băng Nhi. Thấy thái độ hung dữ của
Thế Sở, Đường vội chận lại:
– Anh không có
quyền đụng vào cô ấy, trước kia cô ấy là người yêu của anh, anh
muốn làm ǵ th́ làm. C̣n bây giờ cô ấy là
người yêu của tôi, anh phải biết kính trọng
và có khoảng cách. Nói như vậy, tôi
biết anh cho là hoang đường, đối với anh
nó như là một cú sét. Nhưng mỗi
người chúng ta đều phải đối diện
với sự thật. Thế Sở, tôi rất ân
hận, nhưng tôi thành thật yêu Băng Nhi, tôi yêu Băng
Nhi hơn tất cả trên đời.
Thế
Sở hét to khiến cả trần nhà dường như muốn rung lên:
– Vĩ
đại thật. Thời đại này là thời
đại ǵ mà chỉ mới ba ngày t́nh yêu đă phản
bội ta, bạn bè đă lường gạt ta!
Thế
Sở dùng hết sức mạnh đá vào chậu hoa
trước mặt, chậu hoa lăn
tṛn.
Anh ta
nhảy cứ tung trong pḥng như
một con thú bị thương làm vỡ cả mấy
chậu hoa. Sau cùng anh ta dừng lại bên cạnh
tường, nắm chặt đấm tay
đấm mạnh vào tường. Những
đóa hoa hồng màu hồng đào dán trên tường
rơi lả tả.
Chỉ
một lát sau bàn tay Thế Sở đă
rướm máu. Nh́n thấy máu, Băng Nhi kêu thét lên:
– Thế
Sở, đừng điên nữa, tay anh
đă chảy máu. Thế Sở đột ngột quay
lại, mặt đỏ gấc, mắt hằn tia máu:
– Sao, cô
đau lắm à? Cô thấy tôi bị
đổ máu cô c̣n biết đau sao? Vậy
mà cô dám bảo là cô đă thay đổi, cô không c̣n yêu tôi?
Băng Nhi sợ hăi lùi vào ḷng Đường. A Thái
chạy đến cố hết sức giữ lấy
Thế Sở:
– Thế Sở này, anh Sở! Làm đàn ông con trai
nếu ta giữ được th́ giữ bằng không th́
hăy buông đi.
Thế
Sở đứng lặng chăm chú nh́n A Thái, rất lâu
mới nói:
– A Thái, ngay
cả cô cũng nói được điều đó sao?
Nếu vậy th́ ...coi như tôi đă mất Băng Nhi
rồi!
Nói xong, Thế Sở cúi đầu, bước
những bước chân nặng nề ra cửa. Gian pḥng c̣n lại ba người với mỗt
khoảng không gian đầy hoa, cả ba cùng im lặng.