Mùa Xuân Cho Em

 

 

Chương 8

 

 

Ba ngày kế tiếp, mỗi khi tan sở là Băng Nhi đến pḥng khám của Đường ngay. Trước đây ba bữa ăn trong ngày của Đường đều rất đơn giản, sáng một miếng bánh ḿ kẹp thịt, một ly sữa tự pha coi như xong. Buổi trưa và bữa ăn tối do chu Châu và cô Tú gọi hộ từ tiệm cơm ngoài phố “thức ăn chế biến sẵn” là sản phẩm cực thịnh của xă hội hiện đại, chuyên cung cấp cho giai tầng bận rộn suốt ngày. Dù pḥng khám có trang bị bếp núc và pḥng ăn, nhưng lúc nào cũng bỏ trống.

Tối nào khoảng sáu, bảy giờ là Băng Nhi cũng đến. “Thức ăn chế biến sẵn”.

được gọi thêm một phần, Băng Nhi ngoan ngoăn tham dự xong là ở lại trong Pḥng phụ sắp xếp sách báo vương văi bởi bệnh nhân. Nếu có bà mẹ nào cùng dẫn con đến th́ nàng phụ giúp chăm sóc trẻ con, có điều ít khi Băng Nhi vào pḥng bệnh. Điều này sau đó Đường mới biết Băng Nhi sợ kim tiêm và máu. Sự hiện diện của Băng Nhi làm cho không khí pḥng khám thay đổi. Chu Châu nói:

– Thế này th́ chắc sắp rồi.

Nhă Bội hỏi:

– Sắp ǵ?

– Th́ bác sĩ Đường của chúng ta sắp vào ṿng rồi.

– Sắp ǵ mà sắp, đă rồi chứ!

Hai cô gái được dịp cười khúc khích. Nhă Bội hỏi:

– Thế c̣n ao cá của mi đến đâu rồi?

– Cũng đâu bỏ trống, mấy tuần nay ông anh tao đưa mấy ông bạn đồng nghiệp chủ nhật nào cũng xuống câu. Tuần trước mới câu được con cá tám cân, ba người hợp lực mới kéo nổi lên bờ, vui dễ sợ ....

Câu chuyện cái ao cá của Chu Châu lảng vảng bên tai, nhưng bây giờ đă thật xa, thật xa với Đường. Không biết đến bao giờ chàng mới có dịp đến đó. Bất giác Đường nh́n ra cửa sổ nh́n đồng hồ. Giờ này sao Băng Nhi chưa đến? Cái tâm trạng chờ đợi lúc nào cũng ngập đầy trái tim, ngập đầy suy nghĩ của Đường.

Suốt ba ngày Đường như ở trên trời.

Băng Nhi b́nh thản ngoan ngoăn ngồi trong pḥng chờ đợi. Hôm nào cũng ngồi đến khuya, nếu không có việc ǵ làm th́ cô ta đọc sách, đọc một cách chăm chú. Đến độ nhiều lúc Đường chẳng dám tin đấy là cô gái đă từng “quậy”, từng uống thuốc độc dược, từng coi nhẹ cái sống, từng hét, từng la ...Ba hôm đó Băng Nhi có vẻ dịu dàng, dễ thương như một nữ tu.

Mỗi tối, sau khi công việc khám bệnh của Đường kết thúc, họ thường kéo nhau lên lầu. Cửa vừa khép lại là Băng Nhi sà vào ḷng chàng kề môi bên tai:

– Em nhớ anh, nhớ anh quá!

Cả người Đường nóng bừng lên v́ sự cuồng nhiệt của Băng Nhi.

– Nhưng anh ...anh vẫn luôn ở bên cạnh em mà?

– Vẫn bên cạnh? Mặt trời tinh tú ...Tất cả vẫn ở trong tầm mắt ta. Anh là bác sĩ anh biết cái nh́n của con người đến đâu. Nhưng bên cạnh không có nghĩa là ...có lẽ là anh không hề nghĩ tới em.

– Ai nói là anh không hề nghĩ tới em? – Đường siết chặt Băng Nhi. – Mỗi sáng khi mở mắt ra là anh đă nghĩ tới em, măi năm sáu giờ chiều là ḷng anh bắt đầu bồn chồn, nh́n ra cửa mấy lần. Mỗi lần có người đẩy cửa là anh nghĩ đến em ...Nếu biết t́nh yêu biến con người thành ngơ ngẩn như vậy, tốt nhất đừng nhảy vào.

– Bây giờ anh thấy ân hận à?

– Không, mới lạ!

Và tiếp đó là nụ hôn, nụ hôn nồng cháy, nụ hôn nồng nàn ...nụ hôn say đắm ...Họ ch́m trong mơ ...Nhưng rồi lúc nào cũng vậy Băng Nhi cũng kịp thoát khỏi ṿng tay Đường, nàng đi nấu nước, pha trà ...xoa bóp ...khiến những cơ bắp của Đường thư giăn.

Có một lần Băng Nhi có vẻ lúng túng, ngập ngừng một chút.

– Anh cũng biết, em không phải là người có tính bảo thủ, anh lại có vẻ hời hợt chi li, v́ vậy trên phương tiện trách nhiệm t́nh cảm của chúng ta phát triển quá nhanh, anh lại từng nói sự hiểu biết của em về anh chưa nhiều nên nhiều khi ...em thấy không muốn để anh bận tâm về em rồi hối hận.

Băng Nhi có vẻ rành tâm lư quá.

Hai tiếng đồng hồ c̣n lại hôm ấy họ đă sống êm đềm, ngọt ngào trong hạnh phúc. Thảo luận về tiểu thuyết, về cuộc đời, về dĩ văng của từng người, về tương lai lư tưởng và trách nhiệm ...Thời gian trôi nhanh, để giấc ngủ của Đường điều độ, lúc nào Băng Nhi cũng rời pḥng trước khi đồng hồ gơ một giờ khuya. Chưa bao giờ Đường thấy hạnh phúc như lúc này. Không uống rượu mà say. Ư say như lởn vởn, lảng vảng trong pḥng. Ánh mắt Băng Nhi như rượu, cụ cười như rượu. Nhất cử nhất động của nàng đều làm cho chàng say. Đôi lúc một ḿnh Đường giật ḿnh khi phát hiện ra sự cuồng nhiệt của chính ḿnh.

Nhưng nếu có những người đi trong ḷng người đẹp th́ cái chết cũng không đán hận. Một tư tưởng thật lăng mạn. Bệnh lăng mạn là chứng bệnh lây. Băng Nhi có giọng hát hay, âm thể lẫn một chút trẻ con. Đường không làm sao quên được bài hát “Và cứ thế em cùng anh đến tận chân trời” mà hôm uống rượu say Băng Nhi đă hát, nhưng từ khi đó đến nay, chưa bao giờ Đường nghe lại được bài đó, dù Băng Nhi vẫn thích hát. Mỗi lúc bên nhau, Đường ngồi trên ghế, Băng Nhi ngồi dưới thảm tựa đầu trên đầu gối chàng, miệng hát nho nhỏ. Đường không rành lắm những bản nhạc mới, có điều chàng biết bài hát rất t́nh cảm.

– Em hát bài ǵ đấy?

– Bài “Bây giờ em mới hiểu”.

– Bài ǵ?

– “Bây giờ em mới hiểu” – Băng Nhi lặp lại, đôi mắt sáng long lanh quyến . Nàng hát lớn hơn:

Bây giờ em mới hiểu Trời có hoảng sợ, đất có già Nhưng ân t́nh tao ngộ Măi măi bên nhau Bây giờ em mới hiểu Dĩ văng là khói mây Mộng xưa có tàn Nhưng anh và em Măi măi bên nhau đến bạc đầu Băng Nhi hát xong, đặt tay lên gối nói dịu dàng.

– Anh Đường, hăy chấp nhận cho em một giấc mơ cuộc sống mới bên anh, anh nhé!

Băng Nhi! Những đợt sóng nhỏ nhấp nhô trong tim Đường hợp lại thành cơn sóng ào ạt tràn ngập. Băng Nhi! Băng Nhi.

Ngày thứ tư, A Thái đến t́m Đường, đó là ngày thứ bảy. Mười một giờ trưa pḥng khám đă đóng cửa, cô Lan và cô Mẫn đă về nhưng Đường chưa khép cửa. Chàng nghĩ là Băng Nhi sẽ đến. Trong lúc chờ đợi th́ A Thái đến, vừa bước vào cửa A Thái nói ngay:

– Anh Đường, tôi có thể nói chuyện với anh một chút chứ?

Đường bảo chàng rất vui khi A Thái đến. Mấy ngày nay chàng đă khuyên Băng Nhi nên làm lành với A Thái, đừng giận hờn nữa, nhưng Băng Nhi cứ thở ra.

– Nếu giận được cũng đỡ, anh biết tính em không giận dai. Nhưng vấn đề ở đây là bọn em vẫn cùng nói chuyện, cùng đến sở, có điều t́nh cảm vui vẻ xưa kia đă mất.

Đường nghĩ, về cơ bản bạn bè th́ giữa hai người con gái vẫn c̣n đó. Chỉ tại thời điểm này, bức tường ngượng nghịu vẫn chưa phá vỡ được. Bây giờ A Thái đă đến, chỉ cần có sự hiện diện của Băng Nhi là chàng sẽ mời hai người dùng cơm, biết đâu ...t́nh cảm sẽ nối lại như xưa.

Đường vui vẻ:

– A Thái, ngồi đây uống ly cà phê nhé, đợi tí Băng Nhi đến chúng ta sẽ cùng ăn, tôi biết cô thích ăn đồ biển lắm. Chúng ta cùng đến nhà hàng Hoa Mai nhé.

A Thái ngẩn ra có vẻ bất an:

– Ồ! Băng Nhi sắp đến rồi à?

– Vâng, cô ấy sẽ đến.

A Thái lắc đầu:

– Vậy th́ tôi đi đây.

Đường chặn lại cười nói:

– Cô vừa bảo là cô có chuyện cần nói với tôi cơ mà.

– Thôi để hôm khác.

Đường nhiệt t́nh:

– Đừng đi, đừng đi. Giữa hai người có việc ǵ vậy? Tại sao phải làm khổ nhau như vậy? Băng Nhi khi đến đây đều nói cô với vẻ bứt rứt. Thật ra th́ cô ấy đâu có trách ǵ cô.

A Thái ngẩng lên nh́n thẳng vào Đường với đôi mắt lạ.

– Anh Đường ...anh với Băng Nhi yêu nhau à?

Đường bối rối:

– À ...có lẽ vậy.

– Tại sao lại có lẽ. Có hay không có?

Đường thành thật:

– Vâng, th́ có.

A Thái kêu lên:

– Anh Đường, anh không cảm thấy là đột ngột lắm sao? Không thể như vậy được, chuyện không b́nh thường.

Đường ngồi thẳng dậy:

– B́nh tĩnh nào, cô nghĩ là tôi với Băng Nhi không có quyền yêu nhau à?

A Thái lắp bắp:

– Không phải như vậy, anh phải sửa tên lại là Vô Thể Đường mới đúng, anh đă làm một việc rất hoang đường, vô thể thống.

Đường nổi nóng:

– Sao vậy? Thế Sở có quyền yêu Băng Nhi, c̣n tôi th́ không à? Tôi kém hơn hắn ư?

A Thái cũng lớn tiếng:

– Không phải? Chẳng lẽ anh không biết là chuyện căi nhau giữa Băng Nhi và Thế Sở chỉ có tính cách tạm thời. Họ cắn đắn nhau chỉ vài hôm rồi lại giải ḥa, lúc đó rồi anh ăn làm sao, nói làm sao ...

Đường bối rối:

– Không, A Thái. Đến giờ này cô c̣n chưa biết Thế Sở đă nói lời yêu cô rồi à? Không lẽ mấy hôm nay, hai người không hẹn ḥ bên nhau à?

A Thái đỏ mặt, lệ đọng ra khóe mắt:

– Tôi chẳng có hẹn ḥ ǵ với Thế Sở nào cả. Mấy hôm nay tôi chẳng hề gặp anh ấy. Hôm căi nhau với Băng Nhi anh ta cố ư đưa tôi vào cuộc ...Vâng, anh ta đă cố t́nh khiến Băng Nhi đau khổ. Lần nào cũng vậy, căi nhau là họ triệt nhau bằng mọi ngôn từ, đủ cách ...Không chừa một cách đay nghiến nào. Nhưng với họ đó là chuyện b́nh thường, c̣n riêng anh, anh là đồ khùng, đồ điên. Tại sao anh không đứng bên ngoài cho khách quan, anh nhảy vô làm chi?

– Khoan nào ...ư cô muốn nói là tôi thừa cơ hội à?

A Thái yên lặng không nói. Đường thẳng thắn:

– A Thái này, tôi hiểu ư cô, tôi biết cô muốn khôi phục lại cục diện cũ, cô cho rằng chuyện giữa Thế Sở và Băng Nhi c̣n có thể hàn gắn. C̣n tôi, tôi đă quậy xấu đi t́nh h́nh. Nhưng mà ...A Thái này, mỗi người đều có t́nh cảm riêng của ḿnh. Thành thật mà nói, với Băng Nhi tôi không tự chủ được. Vâng, có lẽ t́nh cảm giữa chúng tôi phát triển nhanh quá, đột ngột quá. Nhưng mà tất cả dù sao cũng đă xảy ra rồi. Riêng Thế Sở với Băng Nhi tôi nghĩ rằng đă kết thúc. Cô có nói tôi thừa cơ hội hoặc thừa nước đục thả câu ǵ cũng mặc v́ ...v́ tôi đă yêu Băng Nhi.

A Thái ngẩn ra:

– Anh yêu cô ấy ...cỡ nào lận?

Đường thở dài:

– Tôi không thích thổi phồng. Xưa tới giờ tôi cũng chưa từng yêu ai một cách cuồng nhiệt, sôi nổi, cũng như không tin có thứ t́nh yêu như vậy. Thế mà, không ngờ bây giờ lại ...Tôi biết nói làm sao bây giờ? A Thái, cô biết không?

Tôi yêu Băng Nhi hơn chính bản thân tôi!

– Trời đất!

– Sao? A Thái? Cô không vui khi thấy tôi với Băng Nhi yêu nhau à? Ít ra th́ Băng Nhi đă thoát khỏi sự đau khổ khi c̣n yêu Thế Sở. Cô không thấy là bây giờ Băng Nhi vui hơn trước sao?

A Thái cắn nhẹ môi:

– Thôi được. Tôi nghĩ rằng bây giờ có đồng ư hay không th́ chuyện cũng đă rồi, có nói thêm ǵ cũng vô ích. Chỉ biết chúc mừng anh. – A Thái đứng dậy bước đi – Thôi tôi về, anh có vẻ tự tin lắm đấy.

Suưt tí nữa th́ A Thái đă chạm phải Băng Nhi đang đi vào. Thấy A Thái, Băng Nhi kinh ngạc:

– Ồ! A Thái!

A Thái vội vă chào:

– Tôi phải đi đây, tạm biệt!

Nhưng Băng Nhi đă chận ngang với nụ cười gượng:

– Mi đi đâu? Thế Sở ở đằng ấy à?

A Thái trừng mắt đứng lại:

– Ban năy tao đă nói chuyện với Đường. Giữa tao với Thế Sở chẳng có ǵ cả.

Tao không hề gặp Thế Sở từ khi tụi mày đổ vỡ. Nếu tao nói dóc trời đánh tao đi.

Băng Nhi vội vă nói:

– Thôi đừng thề, đừng thề, làm ǵ xúc động vậy? Giả sử có đi nữa tao cũng không để tâm.

A Thái đỏ mặt:

– Nhưng không có, tao đă bảo là không có ǵ cả, là không có ǵ cả ...Khi không rồi đặt chuyện kỳ cục.

Băng Nhi chăm chú nh́n A Thái rồi choàng tay qua vai bạn nói nhanh:

– A Thái, tao cho mi biết, bây giờ tất cả đổi thay rồi ...

Quay sang Đường, Băng Nhi nói:

– Anh Đường, anh có cho A Thái biết chuyện của chúng ḿnh không?

– Có, có, anh đă nói.

Băng Nhi quay lại với A Thái, nụ cười rạng rỡ pha lẫn e thẹn.

– A Thái, giữa chúng ta coi như không có ǵ hết. Hiện giờ tao rất sung sướng, rất hạnh phúc. Một cảm giác mà trước kia khi c̣n ở bên Thế Sở chưa hề có.

Giữa tao với Thế Sở như có ngọn lửa nóng vậy, nó thiêu rụi dần cuộc sống, tạo sự đau khổ khôn nguôi. Điều này mi cũng thấy, mong là mi hiểu, c̣n với Đường th́ ...Băng Nhi chậm răi – Anh ấy khác hẳn, thận trọng, hiền ḥa, có chiều sâu. Ở gần anh ấy tao cảm thấy yên tâm, hạnh phúc, an phận. Đó mới là điểm tựa mà người con gái nào cũng cần có.

Đường như nín thở. Cám ơn em, cám ơn lập trường của em.

A Thái vẫn chưa hết nghi ngờ:

– Thật hở Băng Nhi? Có thật mi thấy hạnh phúc và không cần tới Thế Sở không?

Băng Nhi ngẫm nghĩ:

– Vết thương vẫn c̣n nhưng từ từ rồi nó sẽ lành. Nói theo nghề của anh Đường th́ vết thương nào cũng có thẹo nhưng chắc chắn nó sẽ lành.

– Băng Nhi ưỡn ngực – Mi không thấy tao đang sống sung sướng hay sao?

A Thái như được lây phải cái vui, cô gật đầu chấp nhận:

– À, tuyệt thật Băng Nhi! Để ăn mừng diễn biến này, để ăn mừng mối t́nh mới này, tại sao chúng ta không làm một bữa tiệc vui?

đường cười to:

– Tôi đă nói là chúng ta cần phải đi ăn đồ biển, uống rượu nữa nhá?

– Đi. – Băng Nhi nói, một tay nắm lấy tay A Thái, một tay nắm lấy tau Đường. - Đến Hoa Mai đi, tôi thích nhất món cua biển ở đấy.

Không khí vui vẻ như quay trở lại, tuy rằng cục diện không giống như ngày trước. T́nh bạn của hai cô gái nối lại khiến cho Đường cảm thấy vui tươi, chàng không c̣n đầu óc đâu nghĩ đến Thế Sở.