Mùa Xuân Cho Em

 

 

Chương 4

 

 

Dự báo thời tiết đă dự báo sai. Thứ bảy trời lại đột nhiên đổ xuống những hạt mưa tí tách. Đúng sáu giờ rưỡi tối, Băng Nhi đẩy cửa vào.

– Sợ bác sĩ quên cuộc hẹn hôm nay nên chúng tôi đến đón.

Đường nh́n Băng Nhi đột nhiên muốn huưt sáo. Băng Nhi hôm nay trang điểm rất kỹ. Áo hồng đào, quần hồng đào thắt lưng trắng, áo khoác trắng. Một sự phối hợp giữa trắng với hồng. Đẹp! Đường nghĩ:

một cô gái đẹp lại biết cách trang điểm. Bất giác Đường mỉm cười. Băng Nhi nói:

– Anh giống tôi đấy. Tôi thường hay cười một ḿnh như vậy.

Đường theo Băng Nhi sang cao ốc Đại Đế lên lầu tư, vào pḥng khách nhà A Thái và Băng Nhi. Vừa đặt chân lên ngưỡng cửa chàng đă bị cuốn hút. Chưa thấy có căn pḥng nào thiết kế lạ lùng thế này. Tường màu hồng đào, thảm, rèm cửa, ghế ...Tất cả đều một màu hồng đào. Cả Băng Nhi nữa ...Đường nh́n lên.

Ồ, chỉ có trần nhà màu trắng.

– Mời vào, mời vào!

A Thái ra nắm tay Đường kéo về phía salon. Trang phục của A Thái trái ngược hẳn Băng Nhi, áo trắng, váy hồng, áo khóac ngoài cũng hồng. Cách trang trí, ăn mặc của gia chủ tạo cho chàng cảm giác như đặt chân vào ngôi nhà “ảo tưởng”. A Thái giải thích:

– Nguyên là thế này ...có một bữa chúng tôi mướn video về xem. Một cuốn phim của Nhật, trong đó có một cô gái “điên”. Cô ta dùng sơn, sơn toàn bộ đồ đạc của ḿnh màu hồng cả. Từ ngôi nhà, áo quần, chăn nệm, xe đạp ...Ngay cả chú mèo ...Băng Nhi xem xong thích quá. Thế là hôm sau Băng Nhi nghỉ ở nhà, chỉ có tôi đi làm. Đến khi tan sở trở về th́ tôi thấy Băng Nhi và Thế Sở biến ngôi nhà thành màu y hệt trong phim – A Thái rót tách trà mời Đường – Nhưng bác sĩ đừng hiểu lầm nhé, không phải mọi người trong nhà này đều điên cả. Chỉ có ḿnh cô ấy điên thôi. C̣n tôi th́ không.

Băng Nhi nở một nụ cười lôi cuốn.

– Bác sĩ biết chúng tôi làm ở đâu không?

Đường lắc đầu, Băng Nhi tiếp:

– Chúng tôi làm việc ở công ty điện toán, ngày tám tiếng. Trên thế giới này không có công việc nào khô khan như công việc này. V́ vậy nếu việc làm của ta “khô” th́ đời sống của ta nên “mát” một chút. “Ảo tưởng” hay “không ảo tưởng” đều rất đáng yêu v́ nó không làm cho đời sống ta đơn điệu. Nhiều người không dám áp dụng vào cuộc sống, v́ họ sợ người ta cho là điên. Nhưng nếu sống mà thỉnh thoảng không điên th́ có ngày sẽ điên nặng mất!

Nghe cũng có lư. Có mùi thơm từ bếp thoảng ra, Đường hít lấy một hơi.

Nh́n quanh chỉ c̣n thiếu gă điên Thế Sở, Băng Nhi nh́n đồng hồ.

– Chỉ c̣n vắng Thế Sở. Anh ấy nói bảy giờ sẽ có mặt, c̣n thiếu mười phút nữa. Thế Sở làm ở Đài truyền h́nh đấy, anh ấy làm đủ thứ, biên tập, phó đạo diễn, phụ tá quay phim. Gần đây giám đốc để mắt xanh tới muốn anh ấy đóng phim luôn, nhưng tôi không chịu. V́ vậy hiện nay ảnh vẫn cầm máy quay. Bác sĩ biết nghề đóng phim là nghề ǵ không? Trên thế giới này không có cái nghề nào tội tệ đáng thương hơn cái nghề đó cả. V́ lúc nào ta cũng phải đóng vai của người khác, không đóng được vai tṛ của chính ḿnh. Nên tôi đă nói với Thế Sở, nếu anh ấy đóng phim th́ tôi sẽ đoạn giao.

Đường gật gù. Cô gái nói năng triết lư nghe thú vị thật. A Thái kéo bức b́nh phong sang bên, phía sau là pḥng ăn. Một chiếc bàn vuông và bốn cái ghế, tường quét vôi trắng. Hai bức tranh khói sóng mù sương thật đơn giản. Màu trắng của pḥng ăn đối chọi với màu hồng đào ở pḥng khách, tạo thành một nét hài ḥa.

– Anh đừng tưởng có sự thiết kế cố ư ở pḥng ăn. A Thái cười nói. – Đây là một sự giành giật. Nếu tôi về trễ một chút th́ không chỉ cái pḥng này mà cả nồi niêu, soang chảo, đũa muỗng cũng đều biến thành màu hồng hết.

Băng Nhi căi lại:

– Anh đừng tin A Thái, A Thái ưa nổ” lắm đấy, c̣n tôi dù sao cũng có mức độ.

Đường vén màn nh́n ra ngoài cửa sổ, ng̣ai trời vẫn mưa.

– Với bầu trời xám xịt thế này th́ quét màu hồng vẫn đẹp hơn.

Băng Nhi nh́n đồng hồ lẩm bẩm:

– Bảy giờ đúng.

Đường lắng tai nghe, không có tiếng chuông cửa reo. A Thái khệ nệ rinh cái lẩu bốc khói từ nhà bếp lên, mùi thơm phức ban năy xuất phát từ đây. Đường vội đứng dậy phụ giúp, chàng đặt cái lẩu lên bàn hỏi:

– C̣n phải phụ ǵ nữa không?

A Thái không khách sáo:

– C̣n chứ, dọn chén đũa nữa, chén đũa trong máy rửa chén đấy.

Đường t́m thấy chén đũa, so bốn đôi đũa để lên bàn. A Thái bưng ra mấy đĩa thịt lát mỏng, cá lóc, bún ...Khói lên nghi ngút, nước trong lẩu sôi. Dạ dày của Đường muốn sôi theo. Nhớ bữa cơm đơn giản mà buổi trưa Chu Châu thường gọi cho chàng ăn quá nhạt nhẽo, bây giờ mùi thức ăn làm Đường đói.

Băng Nhi đứng cạnh cửa sổ nh́n ra ngoài bất động. A Thái hỏi Đường:

– Tôi quên hỏi là anh có ăn được thịt ḅ, thịt dê không?

Ăn được hết.

– Vậy th́ tuyệt!

A Thái nh́n Đường cười, nói tiếp:

– Tôi đă chuẩn bị cả thịt ḅ, thịt dê và thịt heo, súp nấu bằng xương ḅ anh thấy thơm không?

– Thơm khỏi chê.

– Đợi chút xíu nữa Thế Sở đến, chúng ta sẽ bắt đầu dùng.

A Thái ngẩng lên nh́n về phía Băng Nhi:

– Này Băng Nhi, sao mi chẳng lại phụ ta?

Băng Nhi vẫn đứng yên nh́n ra khung cửa sổ như không hề nghe thấy tiếng gọi của A Thái. A Thái nh́n đồng hồ:

– Hay là chúng ta ra pḥng khách ngồi đợi đi. Bảy giờ mười lăm rồi, anh chàng điên này mà đến trễ năm phút nữa là nguy to đấy.

Đường nuốt ực nước bọt. Họ quay lại pḥng khách ngồi đợi. Đường rót một tách trà hớp một hớp. Trà cũng đă nguội. Bảy giờ hai mươi phút, cả gian pḥng trở nên yên lặng lạ lùng. Hai cô gái A Thái và Băng Nhi ồn ào cũng lặng yên.

Chỉ có mùi thức ăn thơm ngát tràn ngập căn pḥng. Đường tiếp tục hớp trà, chàng không biết nói ǵ để phá tan bầu không khí yên lặng. Bảy giờ hai mươi lăm phút rồi bảy giờ rưỡi!

Băng Nhi đột ngột quay lại.

– Bác sĩ ơi, bác sĩ có đói chưa?

Đường vội vă nói:

– Chưa, chưa. Tôi chưa đói.

Băng Nhi gật gù nghiêm chỉnh.

– Anh đừng khách sáo như vậy, tôi biết là anh đang đói.

Đường nh́n thẳng:

– Vậy th́ tôi xin nh́n nhận là tôi đang đói. Nhưng chờ thêm mười hay hai mươi phút nữa cũng chằng nhằm ǵ.

Băng Nhi nói:

– Không nhằm với anh nhưng với tôi không được.

A Thái tiếp:

– Tôi không đợi nữa, chúng ta dùng cơm vậy.

Cũng ngay lúc đó chuông cửa reo vang. A Thái vội vă chạy ra mở, bóng dáng cao lớn của Thế Sở hiện ra. Hắn bước nhanh vào pḥng, trên tay là những cánh hồng màu hồng đào. Hắn đưa hoa đến trước mặt Băng Nhi giả lả:

– Em biết không, anh đi mỏi cả chân. Cả thành phố này chẳng có lấy một cánh hoa hồng màu hồng đào ...Chỉ có màu trắng, màu vàng, màu đỏ ...Nhưng anh th́ chỉ muốn t́m được màu em ưa thích. Em có biết là anh đă quay mấy ṿng trên phố không? Một tiếng rưỡi đồng hồ đó!

Băng Nhi liếc về phía Thế Sở, nụ cười thoáng hiện trên môi. Cô đưa tay nhận lấy bó hoa, giọng nhỏ nhẹ:

– Thế sở ạ, sao anh chiều em quá vậy? Anh đă chiều em quá sức tưởng tượng.

Thế Sở đưa tay vuốt mái tóc ngắn của Băng Nhi rồi choàng tay qua vai cô.

– Chiều em, đó là lẽ sống của đời anh.

Ồ! Đường bất giác lặp lại câu nói trong đầu. “Chiều em đó là lẽ sống của đời anh”. Ta phải ghi nhớ câu này, nhỡ sau mà có viết tiểu thuyết, dùng nó nhất định sẽ ăn khách.

Băng Nhi cầm tay Thế Sở bước vào.

– Thôi vào ăn. Xem này, tay anh lạnh cóng thế này, để em làm một chén canh nóng cho anh nhé.

A Thái khẽ ho một tiếng.

– Băng Nhi này, nhà chúng ta đang có khách đấy nhé.

Băng Nhi quay lại nh́n Đường cười:

– Chẳng sao đâu bác sĩ ơi. Ăn lẩu phải tự tay ḿnh ra tay mới ngon. Vả lại đến nhà tôi th́ không nên khách sáo, phải không bác sĩ?

Thế Sở như sực nhớ ra sự có mặt của Đường. Anh chàng đưa tay siết chặt lấy tay Đường.

– Ồ, bác sĩ, cám ơn bác sĩ ...hôm trước đă cứu lấy mạng sống của Băng Nhi.

Cô ấy lúc nào cũng làm tṛ ú tim, nói măi không được. Lần sau nếu cô ấy làm chuyện dại dột như vậy, tôi sẽ siết cổ cô ấy.

A Thái can:

– Thôi được rồi. Chuyện đă qua, đừng nhắc lại nữa. Bây giờ ai cũng đói cả, chúng ta vào dùng cơm đi. Băng Nhi múc một tô canh nóng, lúi húi không biết làm ǵ. Đường liếc nhanh, chàng ngỡ ngàng khi phát hiện Băng Nhi đang xé tơi những cánh hoa hồng màu hồng đào thả vào chén canh. Băng Nhi bưng chén canh đến trước mặt Thế Sở.

– Em làm cho anh một tô “lời ngon mật ngọt”, có cả những sợi bún “chuyện dài láo toét”. Mời anh dùng ngay cho.

Mặt Thế Sở đổi sắc. Anh ta trừng mắt giận dữ:

– Cô cho rằng tôi láo toét với cô à?

Băng Nhi vẫn cười lắc đầu nói:

– Tôi không nghĩ mà tôi biết là anh nói phét. Những bông hồng này bán đầy ở cửa hàng hoa trước đầu hẻm, một trăm đồng một tá, sáng nay tôi đă nh́n thấy.

Băng Nhi đẩy một cái, Thế Sở ngă xuống ghế. Nàng giả bộ nuông chiều, mang tô canh đến đưa tận tay Thế Sở ngọt ngào:

– Này, em biết anh cưng em, em không thể trả ơn. Vậy anh hăy uống hết tô canh này đi.

A Thái có vẻ không chịu được, bước tới lớn tiếng:

– Băng Nhi và Thế Sở, hai người đừng quậy nữa, mấy người không đói nhưng chúng tôi đói rồi.

Băng Nhi không quay đầu lại.

– Tôi đă nói rồi, ăn lẩu phải tự phục vụ lấy mới ngon. Các bạn đói th́ các bạn cứ ăn đi.

Băng Nhi nh́n chằm chằm về phía Thế Sở:

– Thế Sở, anh không muốn dùng à? Tô canh này đích thân em làm cho anh, có cả màu hồng mà em yêu nhất trong ấy nữa mà.

Mắt Thế Sở hằn tia lửa đỏ:

– Băng Nhi, vậy th́ để anh cho em biết tại sao anh tới trễ. Lư do thật đơn giản, suốt cả con lộ Nam Kinh Đông Lộ này bị kẹt xe. Anh đă bị kẹt hơn một tiếng đồng hồ, nhưng anh biết là anh nói với em như vậy em sẽ chẳng tin.

Băng Nhi cắt ngang:

– Đúng, đó không phải là lư do chính đáng v́ nếu anh thực sự coi trọng bữa tiệc hôm nay th́ anh phải đi sớm một, hai tiếng đồng hồ.

Thế Sở la lớn:

– Em thật vô lư quá à!

Băng Nhi b́nh thản:

– Vâng, lúc nào anh cũng nói dối mà anh thừa biết rằng em chúa ghét nói dối.

– Nhưng anh nói thật.

– Nói dối.

– Nói thật.

– Nói dối.

Thế này th́ t́nh h́nh có vẻ nghiêm trọng. A Thái kéo tay Đường.

– Thôi mặc họ, bác sĩ, chúng ta đi dùng cơm đi. Họ căi nhau thế này chẳng biết đến bao giờ mới xong.

Đường đứng lên nhưng chàng không thể bước đi giữa khung cảnh căng thẳng này, không làm sao dứt được. Chàng lúng túng quên cả việc can ngăn.

Thế Sở đột ngột lớn tiếng:

– Thôi được, cô muốn quậy cho lớn chuyện phải không? Vậy th́ tôi cho cô biết đấy, tôi đă hẹn đi chơi với bạn gái đấy. Cô thỏa măn chưa? Tôi đi uống cà phê rồi quên giờ về, đủ chưa?

– Với ai thế?

– Cô muốn biết tên, địa chỉ của người ta nữa à? Cô ta tên là Lam Bạch Hắc.

– Cái ǵ mà Lam Bạch Hắc?

– Th́ tôi đă nói với cô rồi. Cô muốn tôi bịa chuyện th́ tôi bịa cả tên.

– Tôi hỏi cô ta tên ǵ?

– Tôi đă nói không có cô nào cả th́ làm ǵ có tên.

Băng Nhi không buông tha:

– Vậy th́ để tôi nói cho anh nghe nhé. Cô ta tên Lục Phong năm nay mười chín tuổi, là một diễn viên mới được tuyển chọn của Đài truyền h́nh.

Thế Sở kinh ngạc trừng trừng nh́n Băng Nhi:

– Cô theo dơi tôi hả? Cô điều tra tôi phải không?

– Đúng.

– Vậy th́ ... - Thế Sở thở ra - ...Hôm nay tôi không đến với cô ấy. Tôi đă quyết định đến đây với em, em phải biết rằng dù có rất nhiều bạn gái nhưng tôi chỉ thật sự có ḿnh em thôi.

– Đúng như vậy không?

– Em không tin tôi?

– Không tin.

Thế Sở ngẫm nghĩ một chút:

– Thôi được, trên đời này có biết bao nhiêu thằng chết v́ thua. Thêm một thằng tôi nữa th́ chẳng ăn nhằm ǵ.

A Thái la lên:

– Hết rồi, hết rồi! Một buổi tối cuối tuần đẹp đẽ lại bị hai người quậy hư hết.

Xui xẻo thật. Cứ gặp phải điên.

Băng Nhi yên lặng nh́n Thế Sở uống hết tô canh, chỉ chừa lại hai cánh hoa trong tô, hắn quay lại nh́n Băng Nhi:

– Thế c̣n những cánh hoa này ăn được không?

Băng Nhi mở trừng trừng đôi mắt. Cô run run môi định nói ǵ nhưng chẳng nói ra lời. Băng Nhi đột ngột ̣a lên khóc. Thế Sở đặt nhanh tô canh lên bàn quay lại ôm choàng lấy Băng Nhi.

– Anh xin thề, xin thề là giữa anh là Lục Phong chỉ là chuyện đùa.

Băng Nhi vùi đầu vào ngực Thế Sở thút thít khóc.

– Ai bảo anh uống tô canh đó làm ǵ, rủi bị trúng độc th́ sao?

Thế Sở ôm chặt Băng Nhi vào ḷng, hôn lên mái tóc ngắn của nàng.

– Không sao đâu em ạ. Nếu uống tô canh chứa cánh hoa hồng này mà anh chết thật th́ quả là vô cùng lăng mạn. Em không thích chuyện t́nh lăng mạn sao? Nếu mà anh chết thật th́ em nên ghi chú dùm lên mộ bia anh một câu “Thế Sở - Người đă bị thuốc chết bởi những cánh hoa hồng”. Sau đó em nên gởi tư liệu này đến tạp chí nào mới nhất để đăng kư kỷ lục v́ anh nghĩ anh là người đầu tiên đă được chết bằng phương pháp này.

Băng Nhi nấc lên:

– Không được, không được! Anh đừng chết ngay, hăy đợi em đi làm thêm một tô canh hoa hồng khác, em sẽ cùng uống với anh.

Đường giữ tay Băng Nhi.

– Bây giờ tôi mới biết lư do cô mời tôi đến, th́ ra trong cuộc sống của quư vị lúc nào cũng cần có bác sĩ. Ở đàng tôi có nhiều thứ thuốc rửa ruột. Có điều thời gian tôi học ở trường đại học y khoa, tôi đă biết quá nhiều cách giải độc nhưng chưa học qua cách giải độc cho những bệnh nhân bị trúng độc hoa hồng. Nhưng mà tôi nghĩ sự trúng độc này, chắc không đến nỗi nghiêm trọng lắm đâu. Dù sao tôi cũng cần phải về lấy thuốc rửa ruột. Các bạn chịu khó chờ một chút nhé.

A Thái bối rối giữ Đường.

– Bác sĩ, bác sĩ chưa dùng cơm mà?

Đường hít một hơi dài:

– Nếu khứu giác của tôi không nhầm lẫn th́ món lẩu của cô đă thành lẩu khét rồi. Xem ḱa, khói đang bốc lên!

– Ồ, chết tôi rồi!

A Thái kêu lên rồi vội vàng chạy vào pḥng ăn “chữa lửa”.

Trong pḥng khách cuộc chiến đă tàn. Hai mái đầu xanh đang tựa vào nhau tạo thành một bức tranh “sống chết có nhau”. Đường bất giác lắc đầu. Ái t́nh!

Ái t́nh là ǵ? Đời là thế ư? Chàng cảm thấy như ḿnh đang lạc lơng với cuộc sống.