Mùa
Xuân Cho Em
Chương 2
Mộ Đường tỉnh giấc khi chuông
đồng hồ gơ sáu tiếng.
Khởi đầu là một chút ngỡ ngàng, không
hiểu sao ḿnh lại ngồi trên ghế pḥng khám.
Nhưng rồi nhớ ra huyết thanh đă sắp
cạn, hư hỏng thật! Đường
tự trách, chàng đứng dậy, và chuẩn bị thay
b́nh khác.
Tiếng động làm cô gái tỉnh dậy,
chiếc giường cửa pḥng khám nằm không thoải
mái, phần lưng trần lành lạnh, cô gái ưỡn
ḿnh nh́n xung quanh.
Đường nh́n lên huyết thanh vừa thay,
kinh nghiệm cho biết là cô gái cần vào pḥng vệ sinh.
– Nhà vệ
sinh ở phía sau đấy! Để tôi phụ cầm
chai huyết thanh cho cô vào rửa nhé!
Cô gái liếc nhanh về phía Đường,
chậm răi ngồi dậy. Loạng
choạng như muốn ngă. Đường
phải chạy đến phụ. Cô gái
cúi xuống t́m giày. Đường mang lại,
một tay anh đỡ lấy chai
huyết thanh, một tay đỡ lấy cô gái. Đi mấy bước cô gái dừng lại,
mặt đỏ gay lúng túng.
– Ông ...Ông
không có y tá à?
– Xin
lỗi. - Đường nói. – Pḥng khám
của chúng tôi rất nhỏ không để bệnh nhân
ở lại đêm. Mỗi khi gặp bệnh nhân nặng
chúng tôi đều làm phiếu chuyển sang bệnh
viện. Riêng y tá của chúng tôi đến mười
một giờ đêm là tan tầm. Đây là
lần đầu tiên tôi gặp ca đột xuất, mong
cô thông cảm.
– Dạ, xin
lỗi. – Cô gái cười thẹn thùng – Tôi ...bậy quá.
Thôi để tôi một ḿnh tự lo liệu lấy!
Đường ngờ vực.
– Được không? – Chàng như bị lây
cái ngượng ngùng – Cô phải cẩn thận, coi
chừng mũi kim bị sút ra
đấy.
– Vâng! – Cô
gái cười tươi, dùng tay mặt
không bị tiêm giữ lấy b́nh huyết thanh, c̣n tay trái
th́ vén cao váy. Ối trời! Chiếc áo dài
lướt thướt, lượt thượt, cô
tất tả đi vào pḥng vệ sinh.
Đường
lo lắng nh́n theo. Chàng chú ư
tiếng động phát ra, tiếng chai lọ khua,
tiếng nước chảy. Chàng không hiểu làm
thế nào mà cô gái một tay vừa
cầm b́nh huyết thanh vừa rửa ráy được. Giữa lúc đang phân vân th́ Đường nghe
“rổn” tiếng vỡ của chai lọ. Đường xông ngay vào pḥng. Cô gái đứng trước kính ngẩn ra như
đứa trẻ phạm tội. B́nh
huyết thanh đă vỡ tan. Thấy Đường
vô cô ta hấp tấp lắp bắp:
– Tôi ...Tôi ...
Đường
bước vội đến, chàng rút nhanh kim
tiêm ra khỏi tay cô gái, ném cả bộ truyền dịch
vào sọt rác. Cô gái giữ tay thanh minh:
– Tôi chỉ
định rửa mặt th́ ...- Cô nh́n vào kính, đột
nhiên thét lên – Trời đất!
Sao tôi xấu quá vậy? Tóc
của tôi? Tôi làm sao thế này? Sao lại cắt tóc ngắn một cách xấu xí
như vậy?
Cô gái vốc nước lên, rửa sạch
những lớp phấn thừa trên mặt.
– Bác sĩ
thấy tôi giống ...quỷ Dạ Xoa không?
Quỷ
Dạ Xoa? Một quỷ Dạ Xoa tuyệt
vời? Đêm hôm khuya khoắt mặc áo dài trắng
mù sương, theo gió theo mưa gơ
cửa nhà người. Đường
thở ra, một cảm giác lạ lùng lâng lâng ...Đàn bà
...một động vật kỳ quái ...bởi mấy
tiếng trước đó, dám đem cả cuộc sống
ra bông đùa với tử thần, thế mà chỉ
mấy tiếng sau đă sợ ḿnh trở thành kẻ
xấu xí.
– Này cô gái! – Đường kêu lên – Cô có thể tránh ra
để tôi dọn dẹp không?
Chẳng khéo cô lại bị mảnh chai cắt.
Tôi lại phải kiêm thêm nghề bác sĩ
ngoại khoa băng bó th́ khổ.
– Dạ! ....dạ .... - mặt cô
gái đỏ gấc, nét mặt sau khi rửa sạch
phấn son trông thanh tú lạ ....Trông chẳng tí bệnh
hoạn ǵ cả - Bác sĩ để đó tôi dọn cho
...Chổi và thùng rác đâu bác sĩ?
– Thôi cô làm
ơn bước ra cho tôi nhờ. Pḥng vệ
sinh này nhỏ lắm không đủ chỗ cho hai
người. Đó là chưa nói cái váy phết gót
của cô bất tiện quá. Nếu cô
muốn phụ ....làm ơn lên giường nằm giùm tôi.
Cô gái cúi xuống nhặt những mảnh chai
vỡ.
– Nhưng
tôi làm việc này được mà ...
Đường
ngồi xuống giữ tay cô gái ra
lệnh:
– Ra ngay! Tôi không thích thấy bệnh nhân phụ tôi dọn
dẹp.
Cô gái ngẩng đầu lên nh́n Đường,
lặng lẽ đứng dậy bước ra. Đường bắt đầu quét các mảnh
chai vỡ. Những mảnh chai nhỏ
rải rác hầu như khắp nơi ...Quét măi mà h́nh
như chưa sạch. Bên ngoài khung cửa sổ,
những tia nắng đầu tiên đă
in trên nền trời. Dọn dẹp không khéo tí nữa
bệnh nhân nhỏ tuổi vào bị đứt tay đứt chân th́ khổ. Đang lúc lui cui
nhặt những mảnh vỡ trên khung cửa th́ tiếng
cô gái vọng vào:
– Bác sĩ
ra đi, để tôi làm cho!
Đường quay lại, nh́n ra xa. Cô gái đă thay áo. Chiếc áo
dạ hội đă được thay bằng chiếc áo
y tá, có lẽ lấy trong hộc tủ, giày không thay, có
lẽ không có giày khác vừa chân. Dáng
dấp chẳng khác ǵ y tá thứ thiệt tí nào.
Chàng đứng dậy, bước ra khỏi
pḥng vệ sinh. Cô gái đi vào, thành
thạo nhặt lấy một miếng xà pḥng chà lên khung
cửa, lavobo, bồn tắm, nền gạch ...Tất
cả những mảnh thủy tinh vỡ đều ngoan
ngoăn dính chặt vào xà pḥng. Một
phương pháp giản dị như vậy mà ḿnh lại
không biết? Khổ thật!
Cô gái làm xong ngẩng lên nh́n Đường.
– Nhà cha
mẹ tôi ở Cao Hùng. Năm mười lăm tuổi,
tôi đến thành phố ở kư túc xá học cấp ba, v́
vậy cái ǵ cũng biết làm hết.
– Giống
tôi đấy! – Đường nói – Nhà tôi th́
ở Đài Trung, năm mười tam tuổi cũng
đến thành phố ở kư túc xá học đại
học.
Cô gái mở to mắt nh́n Đường.
– Từ
thời là sinh viên ở kư túc xá đến lúc mở pḥng
khám, có lẽ bác sĩ đă trả một giá đắt
cho cuộc đời ḿnh. Giữa khi bao thanh niên nam nữ lao vào việc hưởng thụ thú vui
tuổi trẻ th́ bác sĩ đă vùi đầu trong pḥng
giải phẫu. Đối diện với
những xác chết không vẹn toàn?
– Vâng!
Một chút
cảm giác tủi thân tràn ngập trong tim.
Chưa có ai khơi dậy cho chàng những câu
nói cảm thông đó. Những tháng ngày vất vả
cô đơn, giữa pḥng giải phẫu, pḥng nghiên
cứu ...vật lộn với vi trùng
xác chết. Chưa ai hiểu được
nỗi khổ tâm của chàng. Bỏ mặc tất
cả! Nhiều lúc Đường nghĩ
như vậy.
– Muốn
làm bác sĩ phải nhẫn nại biết chừng nào ...-
Cô gái tiếp tục – Bệnh nhân lúc nào cũng là những
con người khó tính, khó thương nhất, kẻ
nhăn nhó, xanh xao, yếu đuối ...Tiếng rêu rỉ,
kể lể ...Nhiều bệnh nhân nhiều lúc c̣n đánh
mất cả tự ái ...- Cô gái hoàn tất công việc, ném
miếng xà pḥng vào sọt rác. – Con người bị
đánh mất tự ái th́ bi đát biết cỡ nào ...
Cô quay sang
nh́n Đường. Không c̣n là cô gái nhỏ nhắn, dại
dột ...Mà là một người trưởng thành,
hiểu biết, thông minh ...
Đường ngẩn ra ...đây là cô gái ...cô gái
dại dột đêm qua đă ngă dựa vào chàng ...Tại
sao cô ta biết nhiều quá vậy? Tại
sao? Chàng buột miệng:
– Nói
thật đi! ....năm nay cô bao nhiêu tuổi?
– Hai
mươi bốn! Tôi mới tốt nghiệp
đại học năm ngoái.
– Hai
mươi bốn à? – Đường nghi
ngờ.
– Anh không tin
à? Bộ tôi già lắm sao?
– Không già
lắm! – Đường trầm giọng –
Khoảng trên dưới ba mươi hai.
– Sao? Tôi già đến như vậy à?
– Đúng! Cô có sự suy nghĩ già dặn khoảng
người ba mươi hai tuổi, nhưng hành
động nông nổi của tuổi mười ba, riêng
dáng dấp và khuôn mặt th́ khoảng mười chín.
– Cô gái
ngẫm nghĩ rồi cười to.
– Bác sĩ
vui lắm! Nhưng mà chúng ta t́m một nơi khác nói
chuyện hay hơn!
Đứng ở pḥng vệ sinh thật là bất
tiện. Đây là lần đầu tiên
tôi hành động nông nổi. Tôi không
thích làm chuyện lăng mạn như vậy, nhưng không
hiểu sao lúc nào tôi cũng gây nên những chuyện rối
rắm như thế.
– Thôi
được rồi cô về pḥng đi, tôi tiếp
tục tiêm huyết thanh cho cô.
Đường cùng cô gái rời khỏi pḥng
vệ sinh, chàng lấy một b́nh huyết thanh và dây
truyền. Cô gái vội vă:
– Thôi
đừng! Tôi hiểu sức tôi, bây giờ
khỏe lắm rồi. Khỏe như
trâu đấy. Một trăm viên thuốc đă
bị trục hết rồi. Khỏi tiêm ǵ
nữa cả.
– Không
được, cô phải tiêm đủ hai b́nh mới
loại hết những độc tố c̣n lại. Cô muốn bị dị chứng à?
– Dị
chứng?
– Vâng,
nếu cô không thích nằm th́ ngồi tiêm cũng
được.
Đường chẳng hỏi thêm, ấn cô gái
ngồi xuống ghế đi chuẩn bị dụng
cụ thêm.
Cô gái van nài:
Thật t́nh tôi thấy tôi khỏe rồi mà. Bây giờ không c̣n nhức đầu, không choáng
váng nữa.
Đường
yên lặng, lấy dây cao su cột lên bắp tay
t́m tĩnh mạch. Cắm tiêm vào, điều
chỉnh lượng nước cất chảy vào
ống.
Thôi bây
giờ cô thử ngủ lại xem!
Lời nói của Đường chưa dứt
th́ chuông đồng hồ gơ bảy tiếng. Cô gái
nhảy dựng lên:
Mấy giờ rồi?
Bảy
giờ sáng. Đường đáp, chàng
thở ra. Một đêm dài đă trôi qua.
Bước đến cạnh tường,
bật tắt đèn.
Vậy không
xong rồi!
Cô gái hét. Đường
ngớ ra. Chắc cô ta bị sốc?
– Sao? Sao đấy?
– Tờ di
chúc của tôi! – Cô gái có vẻ hốt hoảng – tờ di
chúc tôi để trên bàn.
Không thể
được! Không để cho hắn thấy
được ...- Cô gái nắm tay
đấm đấm lên đầu.
Đường
bối rối:
– Có cách nào
lấy lại được không? H́nh như
cô có cô gái trọ cùng pḥng mà?
– Vâng! – Cô
gái như nhớ ra– Điện thoại, có điện
thoại không? Cho mượn một chút!
Đường nhắc điện thoại
ở bàn kế bên lên.
– Cho tôi
biết số điện thoại, tôi sẽ gọi
hộ cho.
Cô gái nói
nhanh con số. Đường quay sang giao máy cho cô gái.
Tiếng chuông bên đầu kia reo vang.
Đă có người tiếp máy, cô gái lúng túng:
– A Thái. Tôi đây.
Có tiếng
thét bên kia đầu dây, cô gái đưa
ống nghe ra xa một ti, mắt tṛn ảo năo.
– Hiện
tôi đang ở pḥng mạch của bác sĩ Lư Mộ
Đường đối diện nhà chúng ta đấy.
Gác ống nghe xuống cô gái buồn bực.
– Hết
rồi!
– Sao
vậy?
– Anh ta
đă biết!
– Anh nào?
– Thế Sở! – Cô gái miễn cưỡng
trả lời. Tựa đầu vào
ghế mắt nhắm lại. – Ngay từ tối hôm
qua A Thái đă phát hiện ra di chúc, lại không t́m thấy
tôi nó hoảng hốt gọi điện ngay cho Thế
Sở và anh ấy đă đến nhà ngay. Hiện anh
ấy như là người điên ...Sắp sửa sang
đây ngay đấy! Khổ thật!
Đường
vỗ vai cô gái an ủi:
– Nhưng
hôm nay đâu đă là ngày tận cùng của thế giới?
– Ngày
tận cùng rồi đấy ông!
Những
giọt nước mắt lăn tṛn
trên má. Lần đầu tiên, từ lúc
đặt chân vào bệnh viện cô ta mới khóc, cô gái thút
thít.
– Đừng sợ ....đừng sợ. –
Đường an ủi – Bây giờ cô
đă qua khỏi nguy hiểm rồi, phải không? Cô đă khỏe rồi cơ mà?
– Khỏe
đâu mà khỏe?
Đường không hiểu.
– Sao
vậy? Cô bị choáng à?
– Tôi lợm
giọng ...
– Lợm
giọng? Không thể được! Thuốc
rửa ruột đă hết tác dụng ...Cô chỉ bị
rối loạn tâm lư th́ có. B́nh tĩnh đi, làm ǵ mà
như vậy ...
Đường
chưa dứt lời th́ “bùm”, cánh cửa pḥng khám mở tung, một bóng người như cơn
lốc lùa vào, theo hắn là cô gái khác vừa chạy vừa
hét:
– Thế Sở! Thế Sở! Đợi tôi
với.
Đường đứng chắn ngay cạnh.
– Làm ǵ
vậy? Làm ǵ mà ồn ào vậy?
Anh thanh niên thắng gấp lại. Dáng cao và khỏe, tóc đen, mắt đen, mũi
cao.
Có lẽ là một diễn viên điện ảnh.
Hèn ǵ cô gái chẳng mê mệt.
– Băng Nhi đâu? – Giọng hắn gấp rút và
giận dữ - Băng Nhi!
– Cô ấy
đang cần nghỉ ngơi ...
Lời Đường chưa dứt th́ gă thanh
niên đă đẩy chàng qua một bên.
– Băng Nhi!
Cô gái ngẩng lên đầm đ́a nước
mắt. Thế Sở chồm tới tóm
lấy ngực cô gái mắt hắn đỏ gay.
– Băng Nhi! Cô muốn chết? Sao không chết cho rồi? Đồ điên
ba trợn!
Hắn đẩy cô gái ngă xuống ghế
“rổn” b́nh huyết thanh rơi xuống vỡ tan.
Đường
hét lớn:
– Ngừng
lại, ở đây là bệnh viện nhé!
Thế
Sở rút phăng kim tiêm ra khỏi tay
Băng Nhi. Hắn nâng cằm cô gái lên mặt
đối diện. Đôi mắt
hắn đỏ ngầu giận dữ. Đột
nhiên hắn đưa tay lên “chát”.
một tát tai nảy lửa khiến Băng
Nhi ngă chúi xuống.
Mộ Đường điên tiết, chàng cố
gắng đẩy Thế Sở qua bên.
– Ông này làm
ǵ kỳ cục vậy? Chuyện ǵ thủng
thắng nói chứ.
Thế Sở gạt Đường, với
hắn h́nh như pḥng khám này không có bác sĩ. Hắn nắm chặt Băng Nhi.
– Sao? Cô làm ǵ? Làm ǵ? Tội cô
đáng chết! Tại sao cô sởn mái tóc
đẹp của cô? Rồi c̣n uống
thuốc ngủ nữa? Tại sao?
Cô muốn chết sao không chết phứt
đi cho rồi. Sao cô ác vậy?
Hở, nào, muốn chết th́ cùng chết vậy! Nào! Nào!
Hắn
nhảy thót lên, lùng sục khắp pḥng, cuối cùng hắn
t́m được chiếc kéo trong hộc bàn, nhét vào tay Băng Nhi.
– Nào, giết
tôi đi! Đâm thẳng tim tôi đi! Cô
giết dần, giết ṃn tôi, cô cứ làm tim
tôi rỉ máu! Giết tôi đi! Giết tôi đi!
Nước mắt nhạt nḥa. Băng Nhi buông rơi kéo xuống đất hai tay ôm
mặt.
– Thế
Sở! Hăy tha thứ cho em! Xin lỗi anh.
Từ rày về sau em hứa là em sẽ không
dám làm như thế này nữa.
Cơn
giận dữ như bị “x́ hơi” hắn ngồi
sụp xuống, ngă đầu vào ḷng Băng Nhi hai tay mân mê mép váy áo cô gái.
– Em muốn
ǵ? Băng Nhi? Em muốn anh
phải làm ǵ? Tại sao em cứ giày ṿ
anh? Tại sao vậy?
Những
giọt nước mắt lăn dài, Băng Nhi thút thít nâng
đầu Thế Sở lên, mắt đối mặt,
những ánh mắt đa t́nh, giận hờn như tan
biến.
– Băng Nhi! Em gầy quá!
Khỉ
thật! Đường nghĩ. Chỉ một đêm mà ốm được à.
Chưa kể là vô huyết thanh suốt đêm.
Băng Nhi nở nụ cười qua nước
mắt.
– Thế
Sở, anh không giận em chứ? Anh tha
thứ cho em nhé?
– Không! – Thế Sở cắn nhẹ môi – Không bao giờ
anh tha thứ cho hành động rồ dại này của em.
Băng Nhi ngập ngừng:
– Em đă
nói là em không dám nữa mà.
Hai người chăm chú nh́n nhau rồi ôm
chầm lấy nhau.
Đường ngẩn ra. Như một
vở kịch! Khi chợt tỉnh ra anh
mới thấy cả một đống mảnh chai
cần dọn dẹp.
Đường quay lại định lấy
chổi th́ chạm phải một cô gái.
Lại một cô gái, gầy, đùi thon, áo sơ mi
trắng, quần jean, nụ cười rất ngọt.
– Xin lỗi
bác sĩ ...Tôi là A Thái. Bạn bè thường gọi là Thái
“quậy”, nhưng thực ra là tôi khoái vui vẻ và t́m
hiểu nghệ thuật trong quan hệ nhất là mô đen
mới về t́nh yêu.
Cô gái nh́n
về Thế Sở và Băng Nhi tiếp:
– Bác sĩ
đừng để ư lo lắng quá. Vở
kịch này có lửa, có nụ cười, nước
mắt, có yêu, có ghét. Nhưng nó nổ ra
hoài à ...Đời là vậy, có người sống rất
b́nh lặng êm ả. Ngược lại có người
sống ào ào, vội vă. Họ thuộc
loại người sau đấy.
Ngay cả những chuyện không có ǵ đến
với họ nó cũng trở thành có lửa có khói.
Không trách được phải không bác sĩ?
Đường ngẩn ra lạ lùng. Một
A Thái, một Băng Nhi rồi Thế Sở ...Tất
cả như từ một thế giới khác. Hơn ba mươi tuổi đầu
Đường như chưa hề gặp qua. Họ lạ lùng làm sao.
– Thôi
để tôi đi lấy chổi.
Đường
nói nhưng A Thái cản lại cười nói:
– Để
tôi, để tôi! Cái này dùng chổi không
được, phải dùng xà pḥng, tôi rành lắm. Bác
sĩ khỏi dẫn đường, tôi sẽ t́m ra pḥng
vệ sinh!
Đường đứng yên, chàng như bị
choáng ngợp. Mới có một đêm mà
cuộc sống chàng như bị đảo lộn
cả.
Đồng hồ gơ tám tiếng. Tám giờ
rồi! Thế này th́ hai cô y tá trực ngày Ngụy Lan và Điền Tố Mẫn sắp
đến giờ làm.
Nghĩ tới y tá bất giác Đường
nghĩ tới Chu Châu. Một Chu Châu b́nh
thường.
Một cô
gái an phận như bao cô gái khác ...Cuộc sống thầm
lặng ...Đường buông người xuống
ghế nh́n ra khung cửa ...Mưa vẫn lác đác rơi
...Chàng ngẩn ra ...