Mùa Xuân Cho Em

 

 

Chương 1

 

 

Trời về khuya, những cơn mưa cuối mùa vẫn thi nhau trút xuống. Không khí trở nên khắc nghiệt đến khó chịu.

Khi cô gái đặt chân vào pḥng khám bệnh của anh th́ đă vào khoảng hai giờ kém năm.

Ở đây, ban ngày th́ pḥng khám dầy đặc những bệnh nhân cảm, sổ mũi. Tới khuya, số người tới khám mới giảm bớt. Mười một giờ khuya, người bệnh cuối cùng rời pḥng khám, mười một giờ rưỡi, hai cô y tá Nhă Bội và Chu Châu ra về, anh nh́n trước nh́n sau định tắt đèn lên lầu nghỉ, nhưng rồi không hiểu sao, lại ngồi xuống ghế dài của bệnh nhân chờ khám, nh́n qua khung cửa sổ, nh́n một cách đờ đẫn.

Có lẽ cái không khí ồn ào ban ngày đă làm cho buổi tối trở nên vắng lặng lạ thường. Anh vẫn nh́n qua khung cửa. Những hạt mưa lặng lẽ, lặng lẽ rơi. Ḷng b́nh yên chi lạ. Suốt một ngày trời chỉ có giờ phút này.

Tấm biển “Pḥng mạch bác sĩ Lư Mộ Đường – chuyên khoa nhi và nội” vẫn sáng rực dưới đêm mưa. Anh nhớ tới niềm kiêu hănh của me:

– Này anh bác sĩ trẻ, mới ngoài ba mươi mà đă có pḥng mạch riêng rồi nhé!

Và nỗi sung sướng của cha:

– Ông bác sĩ trẻ chăm chỉ này, ngoài sách vở và bệnh nhân ra, tôi thấy ông cái ǵ cũng không biết hết.

Lời của cô y tá Chu Châu:

– Ông bác sĩ gàn ơi! Tôi thấy ông là hiện thân của hiện đại và cổ lỗ sĩ!

Ta có yêu Chu Châu tí nào chưa? Đường ngồi trong bóng tối tự hỏi. Có lẽ có, không phải chỉ tí nào mà gần như hơi nhiều nhiều đấy. Bác sĩ yêu y tá, chuyện cũng b́nh thường trên đời. Cô gái nhỏ nhắn Chu Châu bảo ḿnh “ông vừa hiện đại vừa cổ lỗ”. Nàng thông minh, giỏi giang, lại hiểu ta.

Chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng. Mộ Đưởng vẫn ngồi yên không để ư đến tiếng chân bước nhẹ. Chỉ đến lúc có bóng ngưởi hiện ngoài khung kính, cửa bật mở, anh mới giật ḿnh.

Một cô gái mặc áo dạ hội trắng xuất hiện trước cửa. Gió lạnh lùa vào pḥng, chiếc áo lộ một phần ngực trần xinh xắn, lạnh lẽo. Chiếc áo dài, dài phết cả gót, sũng nước mưa. Cô gái có mái tóc rối ngắn kiểu tém đang lấp lánh những giọt mưa. Gương mặt trẻ, ngơ ngác pha lẫn hờn dỗi. Mắt đen long lanh.

Bác sĩ Đường ngồi thẳng lưng dậy ngỡ ngàng. Anh mường tượng như cô gái xuất hiện từ sau một bức màn. Trên tay là những sợi tơ dệt bằng sợi mưa.

Nàng tiên lạc lối ư? Giữa khuya - mười hai giờ - ảo tưởng hay mộng. Đường lắc đầu tự đánh thức ḿnh. Nhưng “rành rành sẵn đúc một ṭa thiên nhiên”. Vẫn đứng đó. Nụ cười trên môi, mắt sáng, những hạt mưa c̣n bám níu trên chiếc mũi nhỏ, cô gái trẻ và rất mùa xuân.

– Xin lỗi, - cô gái cất tiếng – Bác sĩ Đường c̣n làm việc không ạ?

Đường đứng bật dậy lúng túng.

– Dạ, c̣n c̣n.

– Vậy th́ tốt quá! Cô gái thở phào như trút được gánh lo. Cánh cửa khép lại.

Mưa và gió lạnh bị nhốt ngoài cửa – Tôi cứ sợ không gặp bác sĩ.

– Ai bệnh đấy? - Đường đứng lên định đi lấy túi khám bệnh, đầu liên tưởng đến những h́nh ảnh tàn cuộc của một buổi dạ hội đă xả láng. Kẻ th́ say, đánh lộn, đứng tim bất th́nh ĺnh ...- Cô chờ tí để tôi đi lấy đồ nghề nhé.

– Khỏi bác sĩ ạ! – Cô gái có nụ cười thật tươi. - Bệnh nhân đang đứng trước mặt bác sĩ đây ạ!

Ơ ...? - Đường ngạc nhiên. Đôi mắt long lanh, môi mọng đỏ, nét khỏe mạnh b́nh thường, bệnh ở đâu?

Cô gái cười tươi.

– Bác sĩ đừng nh́n bề ngoài mà lầm, nếu không ra tay cứu ngay tôi chết mất.

– Sao? - Giữa đêm khuya khoắt có một người con gái vô công rồi nghề đi vào pḥng mạch “quậy” thầy thuốc - Thế cô sắp chết đến nơi rồi à?

– Vâng – Cô gái cười thật tươi nói. - Tất cả là thế này đây. Đầu hôm lúc bảy giờ, tôi đă choàng chiếc áo đẹp nhất này đi dạ hội. Thế mà kép tôi lại thất hẹn.

Tám giờ trở về cô bạn gái ngụ cùng pḥng vẫn chưa về, thế là chín giờ tôi viết di chúc. Mười giờ tôi tự cắt ngắn mái tóc dài. Mười một giờ uống thêm một trăm viên thuốc ngủ. Nhưng đến mười hai giờ th́ tôi bắt đầu thấy hối hận, tôi không muốn thấy ḿnh chết quá sớm. Thế là tôi ra khỏi pḥng trọ và chạy ngay đến pḥng mạch của bác sĩ. Thấy đèn vẫn c̣n sáng nên tôi xông vào ngay.

Đường trố mắt:

– Vậy à? Những điều cô nói đều thật cả chứ?

Cô gái có đôi mắt đen to chớp chớp thoáng buồn.

– Đó là những viên thuốc có tên là “sẽ ngủ ngon” thế mà không hiểu tại sao tôi đă uống trăm viên mà chẳng thấy buồn ngủ tí nào. Hay là thuốc giả? Như vậy sẽ chẳng có ǵ xảy ra. Có điều tôi không dám chơi tṛ mạo hiểm, tôi muốn tẩy một trăm viên thuốc vừa uống ra khỏi cơ thể. V́ vậy ...- Giọng cô gái dồn dập hơn. – V́ vậy ...bác sĩ, việc cần làm hiện nay của bác sĩ không phải là ngồi thừ ra đó mà hăy nhanh chóng rửa ruột cho tôi. Tôi sợ là ...- Cô gái nói nhanh – Tôi sợ là đó có lẽ không phải là thuốc giả!

Vừa nói xong cô ta nhũn người ngă xuống ngay. Đường nhanh chóng đưa tay ra. Cô gái rơi trọn vào ḷng. Một khuôn mặt thanh tú, hồn nhiên. Nhưng Đường tin rằng cô ta không nói dối, cô ấy nói thật.

Tiếp theo là một chuỗi công việc vất và.

Đường mang cô gái vào pḥng khám, đặt lên giường, vạch mi mắt xem, vỗ nhẹ má. Cô gái vẫn bất động, đầu ngoẻo một bên gối. Mái tóc cắt ngắn. Đúng là vừa mới cắt. Vậy là phải rửa ruột ngay, rửa ngay.

Rửa ruột là một việc làm vất vả lại không có y tá phụ giúp. Đường đưa ống cao su vào miệng cô gái, thọc tận dạ dày, sự đau đớn làm cô gái vật vă, vùng vẫy khiến Đường phải vừa bơm thuốc vừa giữ tay cô gái thật chặt.

– Nằm yên nào! - Đường nói như ra lệnh - Nếu cô muốn sống cô phải nằm yên dùm tôi!

Cô gái mở to mắt, cô muốn nói nhưng chiếc ống cao su cản trong miệng. Nỗi đau đớn hối hận, van lơn ...trên mắt ...những giọt mồ hôi trên trán. Đường biết cô gái đau lắm nhưng biết làm sao hơn?

Vừa rút ống cao su ra, cô gái bật người lại suưt rơi xuống đất. Đường vội quay qua giữ lấy. Cô gái mở to miệng, muốn ói:

Phải lấy ngay bô, nhưng không kịp rồi ...lênh láng, cả một nền ...Tại sao ta không chuẩn bị sẳn, hồ đồ thật. Mở pḥng mạch đă hơn năm. Kinh nghiệm có thừa, thế mà hôm nay lúng túng, lạ thật.

Đường đi lấy thau bô để cô gái tiếp tục trút hết phần c̣n lại. Cuối cùng mệt lả. Cô gái nằm thằng thều thào:

– Nước! Xin lỗi! Cho miếng nước!

Đường vội vă mang đến bên môi cô gái.

– Sao? Cô thấy êm chưa? C̣n muốn ói nữa không?

Cô gái mở to mắt nh́n Đường lặng lẽ. Đường chuẩn bị huyết thanh. Vừa nh́n thấy b́nh nước cô ta la toáng lên:

– Thôi hết rồi! Tôi cảm thấy khỏe lắm rồi, không cần phải tiêm.

– Cô chỉ tổ quấy rầy ...

Đường bực dọc. Chàng cảm thấy khó chịu bất ngờ. Cái cô bé lắm chuyện này. Chỉ v́ một buổi lỡ hẹn với bạn trai mà dám đem cả sinh mạng của ḿnh ra đùa. Nếu thuốc có hiệu lực nhanh hơn nửa tiếng, có lẽ cô ta đă mê man trong pḥng riêng chẳng ai hay, hoặc chỉ hiệu lực nhanh mười phút thôi th́ cô ta cũng đă quỵ trên đường bị xe đụng tan xương không chừng. May mà đến kịp pḥng khám của ḿnh. May đó chứ?

– Nằm yên đi. Đừng lộn xộn nữa! Chai huyết thanh này dùng để rửa ruột những chất độc c̣n thừa lại trong người cô. Đừng ngủ nhé! - Đường vỗ nhẹ lên má cô gái, đôi mắt đen láy lại mở ra.

– Tôi ...tôi mệt quá ...Tôi đă thức trắng hai mươi bốn tiếng đồng hồ rồi!

Đường vừa cột dây cao su vào bắp tay cô gái t́m tĩnh mạch vừa hỏi:

– Tại sao vậy?

– V́ ...hắn.

– Sao?

Việc chuẩn bị tiêm huyết thanh vảo tĩnh mạch hoàn tất. Đường nhẹ người.

– Bây giờ tôi nghe tim cô nhé!

Đường lấy ống nghe đặt lên ngực cô gái, cái lạnh của kim loại chạm vào da thịt làm cô gái rùng ḿnh.

– Lạnh quá!

Tim cô gái đập nhanh đều đặn. Trái tim khỏe mạnh của tuổi trẻ. Đường yên tâm lấy ống nghe ra. Nh́n quanh, pḥng khám tùm lum quá! Chàng đứng dậy dọn dẹp. Khi tất cả gọn gàng đâu vào đấy, Đường mới rửa tay bằng cồn, quay sang bệnh nhân. Cô gái nằm yên có vẻ ngủ say. Nhưng khi đến gần Đường mới phát hiện là cô ta đang mở to mắt theo dơi việc Đường làm.

– Xin lỗi ...- Cô gái nói rất khẽ - Tôi đă làm phiền bác sĩ nhiều quá!

Chuông đồng hồ gơ hai tiếng. Đă hai giờ sáng.

Đường chăm chú nh́n. Bây giờ chàng mới thực sự nh́n rơ. Phấn son trên mặt đă được gối chăn chùi sạch. Dưới mắt chàng bây giờ là khuôn mặt rất trẻ, mắt đen nháy, mi cong dài, mũi ngắn, môi mỏng lôi cuốn khi cười. Vâng, cô ta đang cười! Lạ thật! Một cô gái có ư định và đă tự sát, thế mà từ khi đặt chân đến pḥng khám đến giờ, ngoài những giờ phút đau đớn rửa ruột ra, Đường thấy lúc nào cô ta cũng cười.

– Thôi được!

Đường ho nhẹ một tiếng. Ho! Tại sao ho nhỉ? Có một cái ǵ khó chịu trong cổ, hay v́ nụ cười của cô gái làm lúng túng. Đường kéo ghế ngồi cạnh giường khám. Khổ thật. Pḥng khám nhỏ quá nên không có chỗ cho bệnh nhân nằm lâu, chuyển đi đâu đây? Nghĩ đến đấy Đường mới phát hiện ra điều quan trọng nhất mà ḿnh đă quên. Chàng đứng dậy lấy phiếu khám bệnh ra, liếc sang cô gái. Cô ta lại đang cười.

– Cho biết quư danh?

Cô gái ngẩn ngơ.

– Hở?

– Tôi muốn biết tên cô là ǵ? - Đường lập lại.

Cô gái đáp rất khẽ sợ người thứ ba nghe thấy:

– Thế Sở.

– Sao? Thế ǵ? - Đường nghe không rơ.

– Từ Thế Sở.

– Từ Thế Sở - Đường ghi vào. Cô gái này có cái tên có vẻ con trai quá. Thế bao nhiêu tuổi?

– Tuổi ư? – Cô gái có vẻ do dự.

– Tuổi thật đấy! - Đường nhấn mạnh, cô ta có vẻ biết giấu tuổi rồi.

– Hai mươi bảy – Cô gái cười nhẹ - À mà không, hai mươi tám.

Không thể như vậy được. Đường nh́n thẳng. Nụ cười không có vẻ dối trá, một thoáng buồn ở khóe mắt. Đường chăm chú quan sát chợt nhiên chàng nhớ tới câu nói khi vừa bước vào pḥng khám của cô gái.

“Đừng lầm cái bề ngoài của tôi nhé!” Hay là ta bị lầm. Dáng dấp quá trẻ không thể hai mươi tám được, nhưng ở thời buổi hiện đại này, ta không thể đánh giá tuổi tác của một người qua cái bề ngoài của họ. Đường ghi vào sổ. Hỏi thêm:

– C̣n quê quán?

– Hồ Nam.

– Hồ Nam ư? – Gái Hồ Nam rất đa t́nh. Đường nghĩ.

– Địa chỉ?

– Địa chỉ à? – Cô gái lại do dự. Mắt chớp chớp, ngáp dài - Mệt quá!

– Tôi hỏi địa chỉ, cô phải cho tôi biết địa chỉ chứ?

– Địa chỉ à? Đường Nam Kinh Đông Lộ. À mà không phải, đường Trung Hiếu Đông Lộ.

– Đừng phịa nhé!

Cô gái lại ngáp:

– Không đâu, tôi mới dọn nhà đấy!

– Thôi được, thế số nhà?

– /1049/7/1 khu phố 5, đường Trung Hiếu.

– Thế số điện thoại?

– Điện thoại ư? – Cô gái nhắm mắt lại van nài – Tôi mệt quá để tôi ngủ một chút đi.

– Cho tôi biết số điện thoại trước đă.

Cô gái quay người sang một bên.

– Không thể được.

– Tại sao?

– V́ ...Nếu hắn biết tôi tự tử chưa chết ...Hắn sẽ đến đây xé xác tôi.

À th́ ra đang chung sống với bạn trai. Đường ngỡ ngàng. Không! Không thể được, cô gái c̣n quá trẻ, quá trẻ! Dáng ngoài không phải là đă lắm nỗi phong trần.

Đồng hồ gơ ba tiếng. Đường giật ḿnh. Cô gái đă ngủ ngon. Đường nh́n phiếu bệnh nhớ sực ra chàng lay nhanh cô gái.

– Nào dậy đi! Dậy đi! Cô phải cho tôi biết số điện thoại để tôi gọi người nhà cô đưa cô về chứ. Từ Thế Sở.

Cô gái vừa nghe đến tên ngồi bật dậy, mắt mở to hốt hoảng.

– Đâu, đâu? Hắn ở đâu?

Đường ngạc nhiên.

– Hắn nào? Ở đây chỉ có tôi với cô thôi.

– Nhưng mà ...Nhưng mà ...- Mắt cô sụp xuống –Nhưng mà ...Tôi nghe như có ai nhắc tới tên hắn.

Đường đặt tay lên vai cô gái. B́nh huyết thanh đang lắc mạnh.

– Nằm yên nào! Cô nói cô vừa nghe thấy ǵ!

– Thế Sở ...Cô gái có vẻ căng thằng. Cô run run nói - Thế Sở ...Anh đến rồi à? Ở đâu? Anh đừng giận. Đừng giận.

Đường chợt hiểu ra, anh nh́n vào phiếu bệnh.

– Th́ ra ...Thế Sở không phải là tên cô.

– Thế ...Thế Sở không có ở đây à? Vậy th́ tôi buồn ngủ quá.

– Đừng ...Đừng ngủ, năy giờ tất cả những tư liệu mà tôi ghi ở đây đều không phải của cô mà là bạn trai cô, phải không?

– Vâng.

– Thế th́ cô là ai?

– Tôi à? - Sự mệt mơi như đang thấm dần ...Phần thuốc ngủ c̣n thừa trong cơ thể đang phát huy tác dụng – Tôi buồn ngủ quá!

Cô gái tiếp tục ngủ. Đường nh́n vào phiếu bệnh. Một cảm giác mơ hồ len vào tim. Mưa vẫn bay ngoài trời. Một buổi tối lạ lùng như truyền kỳ. Chàng quay sang cô gái. Cô gái không thể hai mươi tám tuổi được! Cao lắm là hai mươi tuổi! Giấc ngủ ngọt ngào. Huyết thanh vẫn chảy đều. Phải canh chừng bằng không cạn không hay. Không khí lọt vào cơ thể sẽ nguy. Đường thở dài lấy tấm chăn bông phủ lên cơ thể cô gái, lúc phủ chăn chàng mới phát hiện đôi giày cao gót của cô gái bị nước mưa làm sũng ướt, chàng cởi giày hộ, lau khô rồi ngồi xuống cạnh. Vừa ngồi xuống bao nhiêu cảm giác mệt mỏi của một ngày làm viêc tràn ngập từng hệ cơ. Khuôn mặt cô gái b́nh yên trong giấc ngủ. Ta phải làm công tác chăm sóc đặc biệt của một y tá. Nhưng cô ta tên ǵ? Là ai?