Hai
mẹ con
Con Linh
bước vô phòng xong là xô mạnh cánh cửa đống
xầm lại, nó muốn biểu lộ sự bực
bội, khó chụi trong lòng cho bà Hạnh biết, nhưng
hình như lúc này mẹ nó không quan tâm đến, đêm ngày
bà cứ mãi lo xà nẹo với ông Hùng, Boyfriend của bà.
Con Linh
nằm úp mặt xuống giường, hình như nó không
muốn nghe, muốn thấy cái cảnh bà Hạnh ỏng
ẹo đú đởn với ông Hùng ngoài phòng khách. Trong
lòng con Linh, lúc nào nó cũng nhớ đến ba của nó,
cho nên bất cư người đàn ông nào đế với
ý định ve vãn, tán tỉnh mẹ nó là nó đều ghét.
Con Linh càng nhìn cái mặt nham nhở, khả ố của
ông Hùng, lúc nào cũng ăn diện theo kiểu "mày râu
nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao" thì nó càng nhớ
thương ba nó, nó nhớ rõ cái ngày hai mẹ con nó ngồi
trên xe đò ở bến xe lục tỉnh, ba nó
đứng xớ rớ nhìn nó mà mắt rưng rưng
như muốn khóc. Năm đó nó được sáu
tuổi và mẹ nó vừa tròn hăm lăm, ba mẹ nó nhìn
nhau mà không nói một lời nào hết, xe đò chạy
đi, con Linh thấy mẹ nó cứ quay đầu nhìn
lại nên nó cũng bắt chước nhìn theo, nó thấy
ba nó vẫn còn đứng đó và đang đưa tay
dụi dụi mắt. Mãi sau này nó mới biết là ba nó
đã hy sinh ở lại để hai mẹ con nó đi
vượt biên, đó cũng là lần cuối cùng nó nhìn
thấy ba nó, bởi vì khi vừa đặt chân đến
đất Mỹ chưa tròn một năm thì nhận
được tin ba nó đã chết vì bệnh lao.
Chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển
đến ngày thứ ba thì tai nạn xảy đến, hai
chiếc thuyền Thái Lan đeo theo sát, cập hai bên,
bọn cướp nhảy xuống biển lội sang
chiếc thuyền nhỏ, mỗi tên cầm lăm lăm
một con dao nhọn trong tay. Trên chiếc thuyền
vượt biên không phải là không có đàn ông để
kháng cự, nhưng vì phần lớn họ là dân thành
phố, không quen sóng gió, hầu hết đều bị say
sóng nằm la liệt trên thuyền. Bọn cướp
biển ào ạt nhảy tới chỉa dao uy hiếp,
lục soát từ người một, chúng lấy hết
tất cả những gì mà chúng thấy là có giá trị.
Tốp đàn ông bị chúng xét trước, dù có hay không chúng
cũng đấm đá, hành hung để thị uy,
rồi sau khi thấy không còn gì nữa, chúng đạp
từng người xuống hầm rồi đóng xập
cửa lại. Giờ đến phiên những
người đàn bà bất hạnh, chúng xé toạc
quần áo của họ, mằn mằn tìm từng chỉ,
từng phân vàng dáu trong gấu áo, lai quần, và cười
lên hô hố mỗi khi moi móc ra được một món
đồ quý giá. Những món nữ trang này tuy chẳng là
bao, nhưng đối với cuộc sống khó khăn
nơi quê nhà thì đó là cả một gia tài nho nhỏ mà
họ cố mang theo để làm vốn sinh nhai trong
bước đầu trên vùng đất tạm dung.
Nhưng trong giờ phút này hầu như chẳng ai còn
luyến tiếc, họ chỉ muốn chúng lấy hết
đi, miễn là tha cho họ. Nhưng số phận
họ không được may mắn như vậy, sau khi
lục tìm trong đống áo quần nhầu nát, dơ
bẩn thằng xếp ra lệnh cho bọn đàn em chia nhau
đi lục soát khắp nơi, sau khi thấy không còn gì
nữa, bọn chúng bắt hết đám đàn bà qua tàu
chúng rồi cột chiếc thuyền vượt biên có
những người đàn ông đang bị nhốt
dưới hầm kéo đi. Con Linh khóc lóc thảm
thiết, ôm cứng lấy mẹ nó, một thằng Thái
Lan xông lại gở tay nó ra, con Linh liều lĩnh cắn
vào tay tên cướp thật mạnh, tên cướp kêu rú
lên đau đớn, hắn tức giận nắm
đầu con Linh toan quăng xuống biển, bà Hạnh
hốt hoảng ôm cứng lấu thằng cướp và
quỳ lạy nó như tế sao. Thằng xếp thấy
vậy đưa tay chận lại, rồi không hiểu
nghĩ sao nó bắt con Linh qua theo tàu của nó luôn. Tám
người đàn bà bị bắt qua tàu chúng ngồi
dồn cục như những người nô lệ
thời trung cổ, bọn cướp đi tới đi
lui nhìn ngắm, sau cùng chúng lôi hai người lớn
tuổi nhất trong bọn đàn bà cho ngồi riêng
một góc, con Linh cũng được chúng cho ngồi
chung với bà ta. Còn lại sáu người, trong đó có
mẹ nó, bọn nó bắt đầu ra tay hãm hiếp, con
Linh chưa biết gì chỉ trơ mắt ngó, nó thấy
người đàn bà đầu tiên chống cự mãnh
liệt, sau gần mười phút bị người
đàn bà cào cấu, cắn xé, thằng cướp không làm
gì được, hắn đứng dậy không nói một
tiếng nào hắn nắm đầu người đàn bà
kia quăng xuống biển. Sự việc xảy ra quá
đột ngột đến nổi mọi người
há hóc miệng kinh hải, không ai dám mở miệng than khóc
thêm một tiếng nào nữa, trong khi đó bọn
cướp vẫn cười lên hô hố, chúng đang coi
như đang xem một trò chơi thích thú. Rồi cả
bọn xông tới lôi hết đám đàn bà, đè ngửa
ra sàn tàu hãm hiếp. Bọn cướp biển cởi
hết quần áo đứng tồng ngồng coi thật
là dị hợm, thằng nào thằng nấy tướng
tá đều vạm vỡ, da đen xạm và đặc
biệt là cu thằng nào cũng cương cứng to và
sần sùi y như con cắt kè bông, nó tò mò đưa
mắt nhìn thật kỹ, hình như cu thằng nào
thằng nấy cũng lợm cợm giống như
mụt cóc mọc xung quanh, bọn cướp thô bạo
đè ngửa những nạn nhân của chúng xuống, dang
chân họ ra rồi đút thẳng con cắc kè bông của
chúng vào, những người đàn bà thét lên vì đau
đớn, bọn cướp hứng lên vì hứng chí,
chúng vừa nhấp nhấp lia lịa, vừa cười
vừa nói bàn tán với nhau điều gì đó mà con Linh
không hiểu, nó thấy bọn cướp không đánh
đập mẹ nó nên nó cũng không khóc nữa. Con Linh
đưa mắt nhìn lòng vòng, nó thấy những
người đàn bà nằm dãy dụa, chịu
đựng bên dưới tấm thân lực lưỡng
của mấy thằng Thái Lan, có bà bậm môi, cắn
răng có ngăn không dám khóc lóc nhưng nước mắt
thì nhòe nhoẹt trên má, mấy thằng cướp hứng
chí, chúng vùi dập những người đàn bà như
những món đồ chơi không hơn không kém. Con Linh
đưa mắt nhìn mẹ nó, nó ngạc nhiên không hiểu
tại sao mẹ nó không khóc mà bà lại rên khe khẽ
biểu lộ sự sung sướng khi thằng
cướp đút con cắc kè bông cả nó vào lồn bà.
Con Linh thấy mẹ nó nhỏng đít lên như
hưởng ứng, hai tay bấu víu lung tung trong không khí,
mắt bà lờ đờ như mất thần và
miệng thì hít hà như ăn phải trái ớt hiểm.
Con Linh còn nhỏ đâu biết gì, nhưng nó thấy
mẹ nó càng lúc càng nồng nhiệt hơn, người bà
giựt giựt như bị động kinh, và có một
lúc bà gồng người uốn cong lên, hai tay ôm thằng
Thái Lan cứng ngắc, miệng kêu thét lên như loài mèo
trong cơn động tình, thì con Linh thấy hai
người đàn bà ngồi với nó đưa mắt
nhìn nhau như ngầm nói với nhau một điều gì
đó. Suốt một ngày một đêm, bọn chúng thay
phiên nhau hãm hiếp mấy người đàn bà trẻ, rồi
sau khi đã chán chê, chúng xô họ trở xuống chiếc
thuyền nhỏ rồi chặt dây bỏ đi. Qua ngày hôm
sau thì họ may mắn được một chiếc tàu
buôn cứu vớt rồi đưa họ đến
trại tị nạn. Kể từ ngày đó hình như
không ai bảo ai, gần như mọi người đều
cố xa lánh hai mẹ con nó, họ thì bảo nhau bà Hạnh
là một người đàn bà dâm đãng. Mà quả
thật vậy, đến trại chưa được
một tuần lễ bà Hạnh đã cặp bồ
hết người này đến người khác, cho
đến ngày hai mẹ con lên đường đi Mỹ
định cư mười năm về trước. Con
Linh vẫn nằm úp mặt xuống giường, nó
muốn được yên tĩnh trong căn phòng riêng
của nó, nhưng đến lúc tiếng cánh cửa phòng
bên cạnh bật mở, nó nghe tiến chân hai người
bước vào rồi cánh cửa đóng lại, tiếng
ổ khóa gài lóc cóc thì tự nhiên nó nín thở nghe ngóng. Cái
giường của con Linh chỉ cách giường bà
Hạnh một bức vách mỏng, từ bên kia giọng bà
Hạnh và ông Hùng hạ xuống thật nhỏ, con Linh
cố ý lắng nghe nhưng nó chỉ nghe tiếng mẹ nó
cười khúc khích từng chập xen lẫn tiếng
vật lộn thình thịch trên giường bên phòng bà,
rồi thì tiếng cởi quần áo sột soạt,
tiếng bà Hạnh rên ư ứ trong cuống họng.
Tiếng giường nệm chuyển động,
tiếng chóc chóc như chó liếm dĩa, rồi bà Hạnh
dường như không còn kiềm hãm được
nữa bà cứ rên siết lên từng chập. Con Linh
cảm thấy máu nó chảy mạnh, người nó nóng hừng
hực, nó muốn làm một cái gì đó nhưng nó lại
vẫn nằm yên, nín thở lắng nghe. Phòng bên kia bà
Hạnh vẫn rên siết lên từng hồi nghe thật
dâm đãng, như một phản ứng tự nhiên con Linh
đưa tay xoa nhè nhẹ nơi phần dưới thân
thể, nó thấy xung quanh hai mép lồn của nó giờ
như đã thấm ướt hết cả tự bao
giờ, ở cái lứa tuổi mười bảy như
nó chưa được nẩy nở trọn vẹn,
nhưng sự thèm khát một hơi hướng đàn ông
cũng mãnh liệt không thua gì mẹ nó, bàn tay nó xoa tới
đâu, da thị nó như bốc cháy tới đó, máu nó
dồn dập chảy mạnh như muốn vượt
thoát ra khỏi tấm thân đang tràn trề nhựa
sống của một cô con gái vừa tròn mười
bảy tuổi.
Con
Linh trở mình nằm ngửa lên, lúc này nó nghe rõ tiếng bà
Hạnh rên siết trong cơn khoái lạc tột cùng chen
lẫn tiếng lò xo của chiếc giường với
hai thân người đang nhúng nhảy là tiếng thở
như sắp đứt hơi của ông Hùng cùng với
những câu lảm nhảm của bà Hạnh. _ Anh ơi!...
mạnh nữa đi anh, sâu vô nữa đi anh, em
sướng quá!.... Ông Hùng hì hụt trả lời: _ Từ
từ cưng, anh cũng sướng lắm. Đầu óc
con Linh sắp sửa nổ tung, nó nhỏng đít cao
khỏi mặt đèn, hai tay đưa xuống se tròn
chiếc quần lót nhỏ xíu xuống khỏi đầu
gối. Nó dùng ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay trái
thọc sâu vào lồn nó, rồi đồng thời ngón
trỏ của bàn tay mặt ấn ngay vào mồng
đốc mà xoay theo hình vòng tròn. Con Linh đã từng làm
như vậy nhiều lần, nhưng hôm nay nó đang trong
cơn sốt thèm khát nên mặt dù chỉ mới xoa nhẹ
có mấy vòng mà nó đã thấy dâm thủy âm ấm từ
trong lồn tuôn ra nhớt nhợt. Từ bên phòng bà
Hạnh, tiếng rên siết, tiếng kêu ơi ới
của bà Hạnh càng gấp rút thì bàn tay của con Linh càng
hoạt động nhanh hơn, rồi từ bên phòng bà
Hạnh, tiếng động chậm dần rồi
ngưng hẳn, con Linh nghe rõ tiếng ông Hùng ngã vật
xuống nệm và chỉ trong giây lát tiếng ngáy khò khè
của ông Hùng đã vang vọng sang. Con Linh không còn thấy
hứng thú để thủ dâm nữa tuy rằng cơn
thèm khát vẫn còn đang cao độ, nó chồm dậy,
vói tay lấy cái điện thoại trên bàn ngủ bấm
số gọi thằng bồ nó. Từ đầu bên kia,
giọng thằng Paul trả lời: _ Gì đó Honey....
Tiếng con Linh khàn khàn trong cổ họng: _ Đến
đón em liền nghe, em chờ. _ Tối rồi, giờ này
mà còn tính đi đâu? Giọng thằng Paul lười
biếng trả lời. _ Đi một vòng cho mát rồi
về ngủ, chìu em chút đi mà, nghe Honey... Thằng Paul
vẫn trả lời với giọng lười
biếng. _ Ờ ... anh bóp kèn là ra liền nha.... Bye....
Thằng
Paul cười thầm trong bụng và nó thừa biết
con nhỏ muốn cái gì rồi, chỉ cần nhìn cái chân
mày rậm rịt y hệt mẹ nó, cộng với đôi
chân trường túc là cũng đủ biết con Linh dâm
tới cở nào rồi. Thằng Paul không đẹp trai
cho mấy, tính ra nó chỉ ở mức trung bình nhưng
nhờ chơi thể thao nhiều, nó có một thân hình
lực lưỡng nên hết em này tới em khác đeo nó,
nhiều lúc ngồi nghĩ lại, nó thấy hình như con
nào đến với nó cũng đều có máu dâm trong
người. Thằng Paul nó tự nghĩ : "thôi vậy
cũng tốt. Mối tình nào rồi cũng dẫn tới
cái giường thôi, yêu thật hay yêu giả không thành
vấn đề, miễn chịu tuột quần ra cho nó
chơi là được rồi".
Thằng
Paul một tay cầm chìa khóa, tay kia vói lấy cái áo da
rồi bước ra xe. Nghe tiếng kèn quen thuộc, con
Linh tức tốc mở cửa nhảy vội ra, nó
cũng chẳng cần xin phép bà Hạnh. Nó thừa
biết đi như vậy thế nào ngày mai mẹ nó
cũng la rầy vài câu lấy lệ, chớ nó dư
biết là mỗi khi ông Hùng đến thì bà Hạnh
muốn nó đi càng lâu càng tốt, không có nó ở nhà thì bà
ta tha hồ rên la mà không ngại miệng. Vả lại còn
một lý do nữa mà bà Hạnh cố tình không muốn
nghĩ đến là thỉnh thoảng bà bắt gặp
đôi mắt ông Hùng thẩn thờ nhìn theo đôi mông tròn,
căng cứng trong chiếc mini jupe của con gái bà. Con Linh
cùng thừa biết điều đó, nên mỗi lần ông
Hùng đến, nó cố tình ăn mặc thật hở
hang để trêu chọc ông ta. Thằng Paul chồm
người qua mở cửa xe cho con Linh lên xong là vọt
xe đi ngay. Không thèm xoay qua, nó hỏi trống không: _ Đi
đâu đây? _ Thì đi vòng vòng cho mát một chút... rồi
về ngủ. Thằng Paul không cần hỏi thêm, nó
thừa biết đi vòng vòng là đi đâu rồi. Xe
vừa ra Freeway, con Linh đã chồm người qua ôm hôn
nó túi bụi từ cổ, ngực, rồi từ từ
xuống bụng. Thằng Paul nghĩ thầm: "Chắc
con nhỏ này ... nứng lên tới óc rồi". Vừa nghĩ
nó vừa ngồi nhích người tới trước,
lưng hơi bật ngược ra sau thành ghế,
bụng thót lại để cho con Linh dễ dàng mở
hàng nút quần của nó ra. Thằng Paul cảm thấy
hơi thốn khi con Linh bắt đầu ngoạn con cu nó
vào miệng nhưng nó vẫn trân mình chịu, mắt
vẫn chăm chú nhìn đường. Cho tới lúc xe
đã vô Exit, chạy về hướng biển thì con Linh
đã nóng rực toàn thân, nó vẫn còn tiếc rẻ
chưa muốn thôi nhưng đành phải ngồi dậy
vì sợ người ta nhìn thấy.
Thằng Paul tìm một chổ vắng đậu xe, xong hai đứa cặp kè đi dọc theo bờ biển. Giờ này cũng chẳng còn ai lãng vãng ngoài này nên hai đứa cũng chẳng cần đi đâu xa. Vừa khuất sau mấy gộp đá là con Linh đã kéo thằng Paul ngồi xuống trên một tảng đá tương đối bằng phẳng, hai đứa vừa hôn nhau vừa thò tay sờ soạng mò mẩm tứ tung. Mười ngón tay của thằng Paul chạy tới đâu thì người con Linh như bị điện giựt tới đó, hình như nó thừa hưởng cái dòng máu dâm của mẹ nó hay sao mà vừa có hơi đàn ông là con Linh quýnh quáng lên, hai tay nó mở nút quần thằng Paul xong là kéo giựt xuống thật mạnh làm thằng kia phải la ối lên một tiếng. _ Ê.... thằng nhỏ anh đang cương cứng ngắc mà em kéo cái kiểu đó có ngày nó gảy ngang của anh sao? Con Linh cười khúc khích. _ Gảy thì em mua cho anh cái khác tốt hơn? Thằng Paul trổ giọng nham nhở nói: _ Em có mua thì nhớ kiếm cu Mỹ đen thì mới vừa với em. Con Linh không trả lời, nó cúi xuống hôn chùn chụt lên "cái đàn ông" của thằng Paul , đầu lưỡi nó lè ra, đánh qua đánh lại nơi đầu khất y như trong những cuốn phim sex mà nó dấu trong phòng và thường lấy ra coi mỗi đêm trước khi đi ngủ. Thằng Paul cởi chiếc áo da, trải rộng lên trên mặt đá, rồi ngã người nằm xuống thụ hưởng. Con Linh rà rà cái lưỡi cho đến lúc con cu thằng bồ nó giựt giựt thì nó há miệng ngậm nguyên con mà nút một cách thật ngon lành. Thằng Paul chống hai cùi chỏ ngước đầu lên nhìn, trong bóng tối mờ mờ, cái đầu con Linh gục lên, gục xuống phía dưới rún nó. Thằng Paul cũng không khoái cái vụ này lắm, nó biết mỗi lần bắn máy bay như vậy sẽ phí đạn và mất sức dữ lắm, nhưng mà bù lại, cái sau nó chơi con Linh sẽ phê hơn, lâu hơn. Con Linh vẫn như một cái máy trồi lên thụt xuống mà nút, dù hơi thở nó như sắp đứt nó cũng đã nứng lắm rồi nhưng nó vẫn kiên nhẩn bú cho đến khi thằng Paul ra mới thôi, bởi vì sau đó dù muốn dù không thằng Paul cũng sẽ bú lại nó chờ con cu phục hồi cương cứng lại như cũ mới chơi được. Con Linh thừa biết là nếu không bú cho thằng Paul ra mà để cho nó chơi liền thì ba mươi giây là thằng Paul ọc sửa liền, chừng đó hai đứa sẽ mất vui. Con Linh đã có quá nhiều kinh nghiệm trong vụ này rồi. Con Linh không phải chờ đợi lâu, chỉ mấy phút sau thì con cu thằng Paul giựt giựt từng hồi, rồi một tia khí ấm bắn mạnh vào miệng nó. Nghe tiếng thằng Paul rên ư ứ trong cổ họng, con Linh nó càng hứng chí mút nhanh hơn, cho tới lúc thằng Paul nó chịu hết nổi, hai tay ôm lấy đầu con Linh mà ghịt sát vô, khiến cu nó vào sâu trong miệng con Linh và cũng để con nhỏ không thể mút thêm là cho nó bị thốn nữa. Con Linh úp mặt vô đó thêm vài phút nữa rồi từ từ ngồi đậy. Thằng Paul vẫn nằm bất động, giờ phút này nó chỉ muốn được nằm yên, người nó không còn một chút sinh lực nào, nhưng con Linh đâu có chịu để cho nó yên, nó tự vo tròn cái áo thu cao lên tới nách rồi chồm người tới kê đầu vú vô miệng cho thằng Paul và nói: _ Bú vú em đi Paul.... Thằng Paul đúng là một tay chơi lão luyện, tuy rằng mới có hai mươi lăm tuổi nhưng nó đã nếm mùi đàn bà được bảy tám năm rồi, nó biết giờ phút này nó phải làm gì với con nhỏ này rồi. Thằng Paul nó không ngậm ngay đầu vú con nhỏ, mà lại dùng chót lưỡi rà nhè nhẹ xung quanh đầu núm. Con Linh lim dim mắt, đê mê tận hưởng, người nó uốn éo theo từng nhịp đánh của thằng kia giống y như con rắn hổ mang đang uốn éo theo tiếng kèn của anh Ấn độ. Thằng Paul vòng tay kéo con Linh nằm xuống bên cạnh nó, nó kê tay làm gối đở cái đầu con bồ, bàn tay kia như những cái chân con rít trườn bò thật chậm hai bên ba sườn con Linh gồng mình trong cái cảm giác vừa nhột vừa kích thích. Khi thằng Paul rà miệng nó từ mặt xuống tới cổ rồi vòng qua lỗ tai con Linh thì con nhỏ co rúm người lại và rên khe khẻ, thằng Paul xử dụng cái lưỡi của nó đã đến độ điêu luyện, nó thụt ra thụt vào nhanh như lưỡi rắn, cứ chạy vòng vòng quanh mép tai con nhỏ làm người con Linh nổi ốc từng chập. Con Linh càng rên rỉ, thì thằng Paul càng khoái. Mà nó thấy là hình như thằng nào cũng khoái nghe tiếng rên rỉ kêu la khoái lạc của đàn bà con gái trong cơn động tình. Chiếc lưỡi nó từ từ ra xuống tới ngực con Linh, nó vẫn cứ đùa dai, cứ ra vòng vòng mãi cho tới lúc con nhỏ chịu hết nổi, hai tay ôm đầu nó rịt sát vô cái vú căng tròn nó mới chịu hé miệng ngậm lấy đầu vú con Linh mà nút. Người con Linh giựt nhẹ từng hồi, tiếng rên ư ử từ cổ hộng nó phát ra hòa với tiếng sóng biển rì rầm nghe thật dâm đảng. Hai bàn tay thằng Paul vẫn tiếp tục ra nhẹ lên trên thân thể bốc lửa của con Linh. Không cần nhìn mặt con Linh thằng Paul cũng biết là con nhỏ đã mê man trong cảm giác đòi hỏi dục tình, vì thỉnh thoảng con nhỏ kêu rít qua hai kẻ răng với những tiếng ú a, ú ớ.... vô nghĩa. Thằng Paul nó nghĩ thầm trong bụng : "Con nhỏ này nó nứng quá sắp điên rồi, giờ tới phút này mà mình đút "thằng nhỏ" của mình vô chắc là khí nó trào ra tới lổ tai, lổ mũi, hổng chừng tới lổ.... ghèn luôn quá". Con Linh nó không còn biết trời trăng mây nước gì nữa, người nó như một cục than đang cháy đỏ nên khi thằng Paul lòn tay vô cái váy kéo chiếc quần lót nhỏ xíu xuống thì chiếc quần đã ướt nhớp nhúa. Thằng Paul phục thầm con bồ nó, nó biết thường ngày con Linh thích mặc quần jean bó sát hoặc Mini jupe ngắn củn cởn để khoe cặp mông tròn lẵn và cặp giò trường túc, nhưng khi nó đã có ý đi với kép đến những nơi "cho ăn thua"là bao giờ nó cũng mặc váy xòe rộng thùng thình. Mặc như vậy, hai đứa nó có thể làm tình bất cứ chổ nào, kể cả trên ghế xe và lở khi có ai đi đến bất thình lình, thì nó chỉ cần phủ váy xuống là xong. Thằng Paul không cần phải vất vả vì con Linh đã tự động nhỏng đít lên để tuột chiếc quần lót của nó. Thằng Paul miệng thì ngậm đầu vú con Linh, trong khi tay thì lần xuống xoa nhè nhẹ lên cái mu có những sợi lông lún phún đang trong thời kỳ phát triển, ngón tay nó rà nhẹ dọc theo hai bên mép lồn rồi sau cùng thì dựng lại nơi mồng đốc của con Linh mà khều nhè nẹ.
Người con Linh thì cứ cà giựt theo từng cái khều của ngón tay thằng Paul, mông nó nhấp nhổm không ngừng mà miệng thì rên ư ử như chú mèo con. Con Linh không chịu nổi nữa hai tay ôm lấy cái đầu thằng Paul đẩy lùi xuống phía dưới bụng, mắt nó không nhắm mà cũng không mở, lim dim tận hưởng những khoái lạc thần tiên. Thằng Paul điệu nghệ, đưa lưỡi rà dọc theo hai mép lồn, người con Linh uốn éo vặn vẹo liên hồi, bất thình lình thằng Paul thọc sâu đầu lưỡi của nó vào lồn con Linh làm nó kêu thét lên một tiếng: Paul.... Paul.... anh làm em sướng quá. Thằng Paul rút chiếc lưỡi nó ra quét từ dưới lên trên làm con Linh cứ hẩy người cho đến khi thằng Paul hé miệng ngậm lấy cái mồng đốc con Linh mà nút thì con bé đã muốn điên lên thật sự, miệng nó kêu ú ớ, hai tay quơ quơ như bắt chuồng chuồng. Thằng Paul nó cũng đã nứng lắm rồi, nhưng nó thì lại không thích nhập cuộc liền, nó khoái vờn con gái như mèo vờn chuột, vờn đến khi nào mấy con nhỏ van xin thì nó mới chịu tha. Thằng Paul vẫn dùng chiếc lưỡi nhám xịt của nó mà rà thật nhẹ vào mồng đốc con nhỏ rồi giựt ra, nó cứ làm như thế vài lần làm cho con Linh thiếu điều khóc thét lên vì không chịu nổi nữa, hai tay nó nắm lấy đầu thằng Paul kéo ngược trở lên. Thằng Paul thừa biết con sò lông đang há to miệng chờ nó đút cặc vô, nhưng nó vẫn làm bộ chơi cái tình vờ, vẫn cứ hôn hít nơi mặt mũi con Linh đồng thời để con cu đen cứng như khúc củi của nó quậy nhè nhẹ xung quanh hai bên mép lồn đang ướt nhẹp của con nhỏ. Con cu to tướng, gân guốc nóng hổi của thằng Paul đụng tới đâu là nó tê điếng người tới đó, con Linh không nói nổi nữa, chỉ thở hổn hển và ầm ừ trong cuốn họng như chó gừ, thằng Paul thấy vậy kê miệng vào lổ tai con Linh mà hỏi nhỏ: Cưng muốn anh làm gì bây giờ. Con Linh trả lời giọng nhỏng nhẻo: - Ghét anh quá, biết rồi mà còn làm bộ hỏi nữa. - Ý anh là em muốn sài kiểu gì? Con Linh trả lời tiếp: - Kiểu gì cũng được mà.... nhanh lên đi, ở đó mà cứ hỏi hoài hà.... Thằng Paul nghĩ thầm "chọc thêm một hồi nữa nó dám té đái ra vì nứng lắm à" thôi, chơi nó đại cho rồi.... Thằng Paul rề rề con cu của nó xuống và ấn nhè nhẹ vào giữa hai mép lồn làm con Linh hốt hoảng hai tay quơ quơ trong không khí, nhưng thằng Paul lại rút ra, mấy giây sau nó lại đút trở vô, lần này đầu khất của nó vừa nằm gọn trong âm đạo thì con Linh nhỏng cao lên, ý nó muốn là cho con sò lông của nó nuốt gọn khúc củi, nhưng thằng Paul thì lại rút trở ra, con Linh thấy đang được sướng thì lại bị rút ra nó nói: - Anh à..... chơi đi anh. Thằng Paul mĩm cười nói: -Làm vậy có sướng hong nè.... - Em hỏng thích như vậy đâu, đút cu vô lại đi anh.... đút vô nhanh đi mà. Con Linh vừa nói vừa nhóng đít lên thì bất thình lình thằng Paul nhấn mạnh một cái sâu lút cán. Con Linh sung sướng vừa rên vừa nói: -Đúng rồi, đã quá anh ơi! Thằng Paul hì hục nắc lia lịa, nó vừa nắc vừa nói: -Cho em chết nè... đòi nè... chết nè. Như một cái máy, thằng Paul từ trên mà dập xuống con Linh từ dưới hẫy lên, tiếng phòm phọp hòa lẫn với tiếng sóng đập vào ghềnh đá làm hai đứa nó như lạc vào động thiên thai.
Bà
Hạnh ngồi thẩn thờ tay vẫn còn cầm cái
điện thoại, tiếng người đàn bà bên kia
đầu dây vẫn còn vang vang bên tai "bà kiếm nhà tôi
có việc gì không?" Đã hai tuần nay không thấy ông
Hùng ghé đến, bà Hạnh như điên lên, thể xác bà
quen hơi hướng đàn ông từ năm bà
mười bảy tuổi. Chuyện làm tình đối
với bà còn cần thiết hơn cả chuyện ăn
uống hằng ngày, nhịn ăn một hai ngày chỉ là
chuyện nhỏ, nhưng vắng đàn ông một hai ngày
là bà đã muốn điên lên, cái thân thể nẩy nở
trọn vẹn của một người đàn bà ở
lứa tuổi chưa tới ba mươi lăm, hình
như lúc nào bà cũng ray rức đòi hỏi, không
biết bao nhiêu cho đủ, vừa liệm người
trong khoái lạc, vô buồng tắm trở ra là bà
muốn.... tắt đèn làm lại, có lẽ vì vậy mà
hết ông này rồi đến ông khác, họ đến với
bà chỉ trong một thời gian ngắn là tự
động âm thầm rút lui không kèn không trống. Mấy
hôm nay, bà phone tới kiếm ông Hùng nhưng không gặp, mãi
đến bữa nay mới nghe có tiếng bắt phone bà
Hạnh mừng quýnh lên thì lại nghe có giọng
người đàn bà trả lời. Bà Hạnh bẻ bàng,
thầm nghĩ "có lẽ vợ ông ta mới từ
Việt Nam qua". Bà gác điện thoại trở
lại chỗ cũ rồi nằm vật ra giường
nghĩ ngợi lan man. Xét cho cùng thì bà Hạnh là một
người đàn bà biết điều, bà chịu khó làm
ăn, không thích mồi chài, bắt đại đàn ông, bà cũng
không thích phá hoại gia cang người khác, nhưng cái máu
dâm thì bà không bỏ được. Đó cũng đâu
phải là lỗi của bà, tự trời cho vậy thì bà
phải chịu vậy, chớ thật lòng nhiều khi bà
cũng khổ sở với nó lắm. Mối tình với
ông Hùng coi như đã chấm dứt, nhưng dư vị
của những lần oằn oại dưới thể
xác ông Hùng còn làm bà như muốn nổi gai ốc. Bà
nhớ những lần làm tình bốc lửa của hai
người, ông Hùng đã khéo léo đưa bà đến
tuyệt đỉnh vu sơn đến độ bà không
kiềm hãm được những tiếng kêu lên vì sung
sướng. Càng nhớ, người bà Hạnh càng nóng
giận lên, không chịu được nữa bà đi
thẳng vào phòng tắm, trút bỏ y phục rồi ngâm mình
trong làn nước mát. Bà cảm thấy đầu óc minh
mẫn trở lại, tay bà vuốt chậm chậm từ
cổ xuống ngực, bộ ngực mà bà vẫn tự
hào là hỏa diệm sơn từ cái thời còn là học
sinh trung học, đến nay thì dù đã có con nhưng nó
vẫn săn chắc, quyến rủ. Bà nhìn xuống
dưới bụng, túm lông đen huyền như muốn
trồi khỏi mặt nước, những lúc một mình
trong phòng tắm, bà vẫn hay tỉ mỉ tỉa gọn
gàng, chẳng thế mà bao nhiêu người tình của bà
đã từng úp mặt vào hôn lấy hôn để. Đôi
chân thoan dài như một biểu tượng cho sức
mạnh tình dục mà bà đã có diễm phúc được
trời ban cho. Bà Hạnh nhắm mắt lại miên man suy
nghĩ. Chuyện trước mắt là bà phải kiếm
gả nào để thay thế cho ông Hùng bây giờ đây?
Bà Hạnh chạnh nhớ đến Thông, gã thanh niên
mới khoảng chừng ba mươi cùng làm việc buôn
bán xe chung với bà. Hắn vẫn thường tỏ vẻ
quan tâm đến bà, thỉnh thoảng hắn vẫn
mời bà đi ăn "lunch" chung và không bao giờ
để cho bà Hạnh trả tiền. Bà Hạnh biết
hắn có ý muốn đeo bà nhưng bà không chú ý lắm. Bà
Hạnh không thích những "típ" người như
Thông, đàn ông mà tướng tá ốm yếu là bà chê, bà
Hạnh chỉ thích những loại đàn ông vai u thịt
bắp. Chỉ cần tưởng tượng những
cuộc mây mưa với một người đàn ông khỏe
mạnh sung sức, có khả năng nhấc bổng bà lên,
quăng bà xuống, xốc vai, ôm eo ếch là bà đã
thấy tê mê cả người rồi. Mấy tháng nay
từ ngày bà bắt bồ với ông Hùng, bà gần như
không để ý đến người đàn ông nào khác,
ông Hùng đã làm bà phát điên vì sung sướng trong
những cơn ân ái nên bà cứ quấn quít bên ông suốt
ngày. Bây giờ bà có muốn tìm thì cũng không có ai, ngoại
trừ Thông. Bà Hạnh vói tay lấy cái phone, bà hơi
ngập ngừng, chẳng biết nói gì với Thông đây.
Từ
xưa đến giờ, có bao giờ bà gọi cho Thông
đâu. Bà Hạnh mĩm cười một mình rồi
cương quyết bấm số phone quen thuộc nơi
chỗ bán xe của hai người. Từ đầu dây bên
kia, Thông reo lên mừng rở: - Hạnh đó hả?.... làm
gì mấy bửa nay không thấy Hạnh đi làm
vậy.... Hạnh đang làm gì đó? - Hạnh..... đang
tắm. Bà Hạnh trả lời thật tình nhưng
cũng có ý chọc hắn. Giọng Thông cũng nữa
đùa nữa thật: -Hạnh.... xấu ghê, trời nóng
như vầy mà nở.... tắm một mình hà. Bà Hạnh
cười ré lên trong phone, xong bà nói. - Mấy hôm nay Hạnh
không được khỏe trong người, nghĩ
mấy bửa hỏng biết ngoài đó có gì lạ không
nên gọi hỏi Thông vậy mà. -Cũng không có gì lạ....
mà Hạnh bệnh sao đó? Cho Thông đến thăm có
được không? Bà hạnh như mở cờ trong
bụng, bà buông thòng thêm một câu: -Muốn thăm thì
đến liền đi, trể là.... tắm hỏng
kịp đó nhe. Nói xong bà Hạnh cười lên nắc
nẻ. Thông thu xếp giấy tờ bừa bãi trên bàn
rồi ra xe đi ngay, khi hắn đến nơi thì bà
Hạnh đã thay đồ tươm tất, đang
ngồi trên sôpha phòng khách chờ hắn. Thông niềm
nở: - Sao Hạnh không nghĩ ngơi cho khỏe? Ý
hắn muốn vào gặp bà Hạnh trong phòng riêng chớ
chẳng phải tốt lành gì. Bà Hạnh mở
đường cho hắn. - Nằm hoài mấy bửa nay
bực mình muốn chết, hôm nay sẵn Thông đến
chơi, Hạnh định mời Thông đi kiếm cái gì
ăn. Thông hơi ngạc nhiên, từ trước
đến giờ hắn vẫn mơ ước
được gần gủi thân mật với bà
Hạnh, nhưng hắn thấy hình như chưa bao
giờ bà ta chú ý đến hắn. Tự dưng hôm nay bà
rủ hắn đi ăn, không nghĩ ngợi, hắn nói
ngay như sợ bà Hạnh đổi ý. - Thông.... đâu dám
từ chối, nhưng nếu Hạnh mệt thì cứ
ở nhà, để Thông ra nhà hàng mua mang về cho Hạnh
nhé. Hắn nói chỉ để biểu lộ sự quan
tâm lo lắng của hắn với bà chớ thật lòng
hắn đang nôn nao trong bụng. Quả nhiên bà Hạnh
cảm động ra mặt, bà nói ra vẻ nủng
nịu. - Kỳ không. Hạnh muốn mời Thông đi
ăn cho vui, chớ đâu phải Hạnh... chết
đói đâu mà Thông lại nói như vậy. Hai
người cùng cười xòa vui vẻ rôi cùng đi ra xe.
Suốt bửa ăn, hai người không nói với nhau
nhiều, nhưng ánh mắt của họ đã nói lên
tất cả. Thỉnh thoảng Thông tỏ một vài
cử chỉ thân mật hơi quá lố như đưa
tay vén tóc bà Hạnh, hoặc cầm khăn chậm chậm
lên môi bà nhưng bà Hạnh không phản đối.
"Thừa thắng xông lên". Khi ra tới cửa Thông
liều lĩnh vòng tay ôm ngang eo bà. Bà Hạnh nhìn hắn
bằng ánh mắt đồng lõa, miệng mĩm
cười nói nhỏ: - Gan... hé.... Hai người ra xe Thông
hỏ nhỏ: Hạnh thích
đi đâu? -Mấy hôm nay nằm nhà buồn muốn
chết, bửa nay Thông cho đi đâu thì.... Hạnh theo
đó. Thông ởm ờ thăm dò. -Đi... lên thiêng
đàng.... Hạnh dám hôn? - Thì tùy Thông, hể Thông dám thì...
Hạnh cũng đâu có ngán.... Câu nói của bà Hạnh làm
Thông muốn bay bổng lên chín từng mây. Hắn như
đang sống trong mộng, người đàn bà mà
hắn từng mơ ước bấy lâu, đêm nay
tự nhiên đến với hắn một cách dễ dàng
mà không cần điều kiện. Thông vẫn còn hơi lo
trong lòng, chẳng lẽ bà Hạnh đùa với hắn
sao. Vừa lái xe, hắn vừa đưa tay qua nắm tay
bà Hạnh bóp nhẹ mấy cái. Thông cảm thấy bàn tay
hắn được cả hai tay bà Hạnh ấp ủ,
rồi bà nhắm khít đôi mắt lại từ từ
nâng bàn tay hắn áp vô ngực bà. Thông không còn nghi ngờ gì
nữa, hắn lái xe như ma đuổi về căn phòng
nhỏ của hắn. Cánh cửa vừa đóng lại,
Thông đã hấp tấp ôm chầm lấy bà Hạnh mà hôn
tới tấp.
Bà
Hạnh bủn rủn cả tay chân, nhưng cũng xô nhẹ
hắn ra, nói cho đỡ ngượng: - Thông! Từ
từ, làm gì mà gấp quá vậy, để Hạnh nghĩ
một chút đã. Thông ân cần dìu bà vô phòng hắn, bảo
bà nằm nghĩ, rồi trước khi bước vào
phòng tắm, hắn vói lấy cái remote control bấm cho bà
Hạnh xem..... cuốn phim sex còn nằm trong máy mà hắn
đêm nào cũng xem. Bà Hạnh ngồi dựa người
vô tường, tay ôm cái gối nhìn lên Tivi, trên màn ảnh
đôi trai gái đang làm tình nẩy lửa, thằng Mỹ
đô con đang cầm con cu dài sọc của nó đút
thẳng vào hậu môn con nhỏ. Bà Hạnh trân mình,
nuốt một chút nước bọt rồi chép miệng
mấy cái. Bà Hạnh suy nghĩ, không tưởng
tượng được con nhỏ chút xíu như vậy
mà sao lại chịu nổi con cặc to tướng
như trái bắp của thằng Mỹ. Càng xem
người bà càng nóng dần lên, và khi Thông từ buồng
tắm bước ra thì hai mắt bà Hạnh đã
đờ đẩn ra. Thông không mặc đồ, hắn
chỉ quấn cái khăn lông quanh bụng, liếc nhìn bà
Hạnh, hắn biết ngay là bà đã tới chỉ
rồi, hắn đưa tay vặn cái đèn mờ
xuống, giựt cái khăn quăng qua một bên rồi
nhào đại lên giường. Bà Hạnh thở hì hụt
dưới đôi môi tham lam của Thông. Bà cuối
xuống tránh không dám nhìn ngay mặt hắn, dù sao thì bà
cũng ngượng ngùng trong lần đầu tiên với
hắn. Mắt bà Hạnh vô tình nhìn xuống thì bắt
gặp con cu Thông đang cương dài, và cứng ngắc.
Bà Hạnh ngỡ ngàng, té ra bấy lâu nay bà cứ
tưởng là chỉ những người đàn ông
khỏe, đô con mới có bộ phận sinh dục to
lớn, nay bà mới thấy là bà đã lầm. Thông không
vạm vỡ, lực lưỡng như những
người đàn ông đi qua đời bà nhưng con cu
hắn vừa to vừa dài mà bà chưa từng thấy, bà
Hạnh lim dim đôi mắt tận hưởng những
vuốt ve mơn trớn của Thông. Thông cúi xuống,
mở nhẹ hàng nút áo, bà Hạnh tự động lòn ra
ra sau lưng mở luôn chiếc nịt vú. Bộ ngực
trắng trẻo, căn tròn lồ lộ hiện ra
trước mắt Thông, hắn vội vả hôn bà
khắp nơi rồi từ từ rà xuống tới
đầu vú bà Hạnh, làm bà phải tê điến cả
người vì sướng. Máu bà Hạnh dồn hết lên
mặt khi Thông dùng đầu lưỡi ra nhẹ trên chót
vú, bà Hạnh uốn người như hưởng
ứng, với cái lứa tuổi của bà, sinh lực lúc
nào cũng tràn trề, chỉ cần một bàn tay của
đàn ông xoa nhẹ là cũng đủ ướt
chiếc quần xì líp của bà rồi. Thông chậm
rải, từ tốn kéo tuột chiếc quần bà
Hạnh xuống, chùm lông hình tam giác đen tuyền của bà
Hạnh làm Thông không còn chần chờ được
nữa. Hắn đở nhẹ hai chân bà Hạnh dang
rộng ra rồi bắt đầu từ gót chân liếm
lên, khi chiếc lưỡi hắn vừa đụng
tới mồng đốc thì bà Hạnh giật thót
người lên như bị điện giựt. Thông
cứ tiếp tục dùng chiếc lưỡi đi
khắp các hang cùng ngõ hẽm trên người bà Hạnh làm
bà rờn rợn khắp người, đôi mắt như
lạc thần, hai hàm răng cắn chặt mà vẫn không
ngăn được tiếng kêu rên rĩ thoát ra. Khi thông
dùng chiếc lưỡi ngoái sâu vào lồn bà thì bà Hạnh
kêu thét lên: - Chết Hạnh rồi.... Thông ơi!....
sướng quá..... sướng qua.... chết Hạnh
rồi....
Tiếng kêu
rên rỉ làm cho Thông thêm kích thích, hắn ngoái sâu vô thêm, bà
Hạnh không còn kiềm hãm được nữa, bà rít lên
từng hồi: _ Nữa, nữa đi Thông.... bú Hạnh
đi Thông, sướng quá Thông ơi!... chắc Hạnh
chết mất. Thông nói tiếp lời bà Hạnh: - Chim em
thơm lắm.... anh đang bú đây. Bà Hạnh ừm
nhẹ một tiếng rồi nói: - Hạnh chịu
hết nổi rồi Thông ơi! Chơi Hạnh đi,
Hạnh chịu hết nổi rồi... Khí bà Hạnh
từ trong lồn ứa ra làm ướt nhẹp hai bên mép
và luôn cả miệng Thông, người bà tê điếng lên
như bị điện giựt khi Thông hé môi núm nhẹ lên
hột le bà mà nhay nhay. Bà Hạnh uốn người như
con tôm, mắt trợn trừng, rồi bà hình như không còn
nhìn thấy gì nữa hết. Bà Hạnh vừa rên vừa
nói: - Thông ơi! Chắc Hạnh chết mất... Thông
ơi! Anh bú Hạnh sướng quá.... trời ơi!.... làm
sao bây giờ.....
Đang trong
tiếng rên vì sướng của bà Hạnh, Thông dừng
lại không bú nữa và nói: -Bây giờ tới phiên Hạnh
bú Thông nha.... Bà Hạnh mĩm cười không nói, chỉ
gật đầu nhẹ đôi ba cái như đồng ý
với Thông. Thông nằm ngã người xuống để
tận hưởng cái giây phút thần tiên, mà Thông không bao
giờ nghĩ sẽ có được như ngày hôm nay. Bà
Hạnh từ từ chồm người tới, tay
cầm lấy gọn con cu của chàng, bà sục tới
sục lui mấy cái để lấy trớn, bà vừa
sục vừa nói : - Hạnh làm dỡ lắm, đừng
có chê Hạnh nha.... Hỏng có cười à.... Bà Hạnh làm
bộ nói cho có chuyện vậy thôi, chứ ba cái vụ này
bà sơi như sơi cháo. Bà từ từ đưa
lưỡi rà và liếm qua liếm lại trên đầu
cu của Thông, chừng hai, ba phút sau bà mới cho cu Thông vào
miệng, bà bậm miệng thật chặt lấy con cu
của chàng mà thục lên thục xuống, một tay bà xoe
xoe hai hòn dái của Thông, tay kia bà vẫn nắm gọn
lấy nguyên con cu. Tiếng rên rỉ của Thông mỗi lúc
một dữ tợn hơn, hai tay chàng đè lên đầu
bà Hạnh nhấn xuống và nương theo nhịp
của đầu bà đưa lên đưa xuống,
miệng thì nói lẫm bẫm: - Hạnh ơi!.... Đã quá,
sướng quá.... ư.... ư.... Bà Hạnh dừng
lại nhả con cu của Thông ra dường như bà
sợ Thông bắn ra trong lúc này vì quá sướng, bà
liền nói: - Thông ơi! Chơi Hạnh đi..... Hạnh
nứng lắm rồi, chơi nhanh đi Thông.... Hạnh
chịu hết nổi rồi. Thông nghĩ thầm, giờ
thì cũng tới lúc cho ăn thua được rồi,
chứ còn chần chừ gì nữa. Thông nói tiếp: -
Ờ ! Hạnh nằm xuống đi....
Bà Hạnh
ngã người nằm xuống, Thông nắm hai chân bà kéo bà
tuột xuống gần cuối giường, Thông
bước chân xuống đất chỉ cái gối bên
cạnh và nói: - Hạnh lấy gối đó chêm
dưới đít đi. Thông đứng chờ cho bà
Hạnh để cái gối vào xong Thông banh hai chân bà dang
rộng rồi từ từ cầm cặc ấn thẳng
vào cái lồn đang ướt dầm dề thì bà Hạnh
bật người như cái lò xo, hai tay bà cào cấu
xuống nệm, miệng rên siết không ngừng, khan
cả cổ như đang bị ai bóp họng bà vậy.
Tiếng kêu rên của bà Hạnh có tác dụng làm cho Thông
kích thích, cu hắn bắt đầu giựt giựt
rồi một tia khí nóng ấm bắn thẳng vào tử
cung bà khiến bà Hạnh rú lên ôm siết lấy Thông, hai
người như hòa làm một.
Thằng
Paul phone tới rủ con Linh đi.... vòng vòng chơi,
nhưng Linh từ chối vì mẹ nó đã đi với
Thông nó phải ở nhà coi nhà. Thằng Paul kèo nèo: - Đi
chơi một chút rồi về, bộ hết muốn
đi.... vòng vòng với anh nữa rồi hả cưng? Con
Linh đớp chát: - Vòng vòng là đi đâu mới
được chứ? - Thì đi..... đi cái chỗ
bửa hổm đó..... Con Linh cười gừ gừ
trong cổ họng: - Cần gì phải đi tới
chỗ bửa hổm, lại nhà em đi, bà già đi
với kép rồi. Thằng Paul vẫn còn e dè: - Lỡ
bả về bất tử thì làm sao? Con Linh tỉnh bở
: - Còn lâu, bả mà đi với kép thì trời gầm
bả cũng hỏng nhả, em rành bả quá mà. - Ô kê, anh
tới liền.... Thằng Paul vừa bước vô nhà là
đè ngửa con Linh xuống liền, hai đứa nó
quần nhau đủ kiểu, hết.... vác cày qua núi,
tới.... vác bẹ chuối qua sông, sấu trường
bãi cát, rồi tới.... ếch ngồi đáy giếng.....
Tất cả những kiểu nào mà chúng thấy trong
mấy cuốn phim sex đều được đem ra
áp dụng, hai đứa đều còn trẻ, vừa xong
trận này, là chúng bày ngay ra trận khác. Bà Hạnh
đưa mắt liếc nhìn đồng hồ, đã
mười hai giờ đêm rồi nhưng bà không muốn
về, đào kép mới bao nhiêu cũng không đủ, bà
Hạnh muốn ở lại với Thông đêm nay vì đã
hai tuần nay không có ông Hùng, bà bứt rứt khó chịu vô cùng
vì cái máu dâm nó hành hạ bà. Hôm nay, Thông đã vô cùng tuyệt
vời đưa bà lên chín từng mây xanh, bà Hạnh phân
vân, sau cùng bà nghĩ ra một cách có thể làm con Linh không
nghi ngờ là bà đi bậy bạ, bà định gọi
phone báo cho nó biết là bà ở lại nhà người
bạn chơi tứ xắc, có lẽ sáng bà về và
bảo con Linh cứ đi ngủ trước, bà Hạnh
đang phân vân, bất giác bà đưa mắt liếc
xuống bụng Thông, con cu Thông nằm vắt ngang một
bên bắp vế , nó vẫn còn to và dài như sẵn sàng
vùng dậy tiếp tục chiến đấu.
Bà Hạnh
lại một lần nữa nuốt miếng nước
bọt đang dân lên trong miệng bà và quyết định
ở lại với Thông đêm nay. Bà chồm ngang
người Thông nhấc phone gọi về nhà. Thằng
Paul và con Linh đang ở chót đỉnh vu sơn thì
điện thoại reo vang. Con Linh bực bội không
muốn bắt, nhưng điện thoại vẫn reo
tới tiếng thứ năm thì con Linh giật mình, nó
biết là bà Hạnh gọi nó, con Linh vừa chồm
tới nhấc phone thì thằng Paul chụp lấy
giằng lấy điện thoại bỏ trở
xuống. Thằng Paul nó sắp ra tới nơi rồi,
giờ phút này là giờ phút sung sướng nhất của
nó, dù có cháy nhà tới nơi nó cũng phải bắn khí ra
rồi nó mới chạy chớ đừng nói chi là
bắt phone. Thằng Paul bỏ ống nghe lại chỗ
cũ rồi tiếp tục nắc con Linh lia lịa
như máy, nó không ngờ trong lúc nó vội vã thì cái
điện thoại gác hỡ mà nó không hay. Từ nhà Thông,
bà Hạnh nghe rõ tiếng phone reo, rồi tiếng dằn
mạnh điện thoại xuống nhưng vì
điện thoại con hở nên bà Hạnh nghe rõ tiếng
nắc kêu nghe ành ạch, tiếng con Linh kêu rên ú ớ trong
cổ họng, cùng tiếng kêu thét sung sướng. Bà
Hạnh thẩn thờ gác phone trở lại chỗ
cũ, trong đầu bà thầm nghĩ : " Thôi thì con
Linh không giống bà chớ giống ai?"
HẾT