Bà Tùng Long
Duyên T́nh
Lạc Bến
Chương 10
CHÂN TRỜI RỘNG MỞ
Mỹ Dung
ra khỏi bệnh viện, nhưng vẫn c̣n nghỉ hai
tuần nữa mới bắt tay trở
lại với công việc. Trong suốt hai
tuần ấy, không ngày nào bác sĩ Quân không đến
thăm nàng. Bác sĩ Quân viện cớ
cần phải thường xuyên kiểm tra sức
khỏe cho nàng trong thời gian đầu sau khi xuất
viện. Mỹ Dung rất áy náy, nhưng
không thể không chấp nhận sự chăm sóc của
bác sĩ.
Một hôm,
Mỹ Dung hỏi bác sĩ:
- Thưa bác
sĩ, xin cho tôi được hỏi bác sĩ một
điều.
- Cô cứ
nói.
- Trong
thời gian tôi bị bệnh, có phải chính ông Văn, anh
của Vũ, đă đến thăm nom, chăm sóc cho tôi?
Bác sĩ
Quân thở dài:
- Vâng,
đúng vậy.
Mỹ Dung
hỏi tiếp:
- Thế
tại sao khi tôi đă tỉnh, bác sĩ lại không cho tôi
biết sự việc đó?
Bác sĩ
Quân lúng túng:
- Sự
thật lúc ấy tôi cũng không rơ là cô đă tỉnh
hẳn chưa. Chính cô, cô cũng giấu tôi về những
ư nghĩ riêng của cô kia mà. Tôi sợ cô chưa tỉnh hẳn, nếu nói
tất cả sự thật cho cô biết th́ cô sẽ
bệnh trở lại. Tôi t́m hiểu cô
bằng cách bảo cô Hồng ghi chép tất cả những
lời cô nói, bất cứ với ai, sau khi cô đă
tỉnh trí lại.
Mỹ Dung
reo lên:
- Thảo
nào lúc ấy tôi thấy cô Hồng cứ chép luôn taỵ Tôi
cứ tưởng cô ấy viết thư…
C̣n điều này nữa tôi cũng muốn
hỏi nốt, là tại sao từ ngày tôi tỉnh lại
th́ ông Văn cũng lánh mặt luôn?
- Tại sao
cô lại hỏi tôi điều đó? Chính cô
đă tỏ ư không muốn tiếp Vũ nữa. Ông Văn đă đóng vai Vũ nghe cô nói thế,
không dám đến nữa. Vả
lại, ông ấy đến làm ǵ nữa khi vai tṛ của
ông ấy đă kết thúc rồi?
- Thôi, tôi
hiểu cả rồi. Tôi xin bác sĩ tha
lỗi cho tôi. Tôi không bao giờ quên
ơn bác sĩ đă săn sóc, chạy chữa cho tôi.
Bác sĩ
Quân nói có vẻ đau đớn:
- Nhưng
c̣n một điều cô chưa hiểu được…
Mỹ Dung
ngạc nhiên hỏi:
- Điều ǵ vậy, bác sĩ?
Bác sĩ Quân do dự một chút, rồi thở
dài:
- Điều ấy khó nói ra quá. Cô cho phép tôi mới dám nói.
Mỹ Dung
làm bộ không hiểu:
- Chuyện
ǵ mà khó nói thế? Chuyện của ông Văn hay chuyện
của tôi.
- Chuyện
của chính tôi mới khó nói chứ.
Mỹ Dung
thở dài:
- Thế
sao?
Bác sĩ
Quân cũng thở dài:
- Tôi
biết là khó nói lắm mà! Chưa chi cô đă thở dài
không muốn nghe rồi… Nhưng dầu sao tôi cũng
phải nói để cho dứt khoát một lần… Tôi yêu cô, cô Mỹ Dung à, chẳng hay cô có bằng
ḷng làm vợ tôi không? Tôi chưa vợ,
có nghề nghiệp đàng hoàng, có sức khỏe,
đủ điều kiện để đem lại
hạnh phúc cho một người vợ.
Mỹ Dung
trả lời không cần suy nghĩ, h́nh như nàng đă
đoán biết thế nào rồi cũng có cái phút khó
nghĩ này:
- Đem hạnh phúc cho một người vợ,
nhưng chưa chắc đă đem hạnh phúc lại cho
tôi, v́ tôi tự nhận thấy không đủ điều
kiện để làm vợ bác sĩ.
Bác sĩ
Quân sửng sốt, cảm thấy chung
quanh ḿnh như tối sầm lại. bác
sĩ nh́n chăm chăm vào mặt Mỹ Dung, không nói
được một lời.
Mỹ Dung
vẫn b́nh tĩnh nói tiếp:
- Bác sĩ
đừng lấy làm lạ. Trước đây, khi kể
lại câu chuyện cho tôi nghe, hai ba lần bác sĩ đă
dằn mạnh: “Vũ, nhân t́nh của cô”. Đă là nhân t́nh của
một tên vô lại th́ tôi có đời nào đủ cam
đảm làm vợ một ông bác sĩ ?
Huống chi ḷng tôi bây giờ đă nguội
lạnh lắm rồi…Tôi yêu thế nào được
nữa. Xin bác sĩ hiểu cho tôi và đừng theo đuổi tôi nữa.
Bác sĩ
Quân buồn rầu nói:
- Cô không
cần suy nghĩ ǵ cả sao? Cô cứ từ
chối bừa như thế à?
- Không, tôi
đă suy nghĩ kỹ lắm chứ. Bất
cứ ai ngỏ ư muốn cùng tôi kết hôn là tôi đều
trả lời như thế cả, không phải chỉ
riêng đối với bác sĩ mà thôi đâu. Rủi cho bác sĩ, bác sĩ là người
đầu tiên ngỏ ư với tôi.
Bác sĩ
Quân biết có nói nữa cũng không ích ǵ nên đứng lên
cáo từ ra về:
- Cảm
ơn cô đă thành thật bày tỏ ḷng ḿnh. Từ
nay chúng ta xem nhau như bạn. Có
việc ǵ cần đến tôi, cô cứ nói cho tôi biết.
Tôi sẽ đến ngay.
- Tôi không bao
giờ quên ông là một bác sĩ.
Bác sĩ
Quân ra về rồi, Mỹ Dung liền nói một ḿnh:
- Như
thế là dứt khoát, khỏi phiền lụy về sau. Ngày mai ta đến t́m ông Đại xin làm trở
lại.
Mỹ Dung
thấy ḷng vui lên và nàng cũng không hiểu tại sao nàng
vui… Nàng vui v́ thấy ḿnh khỏe mạnh
lại như cũ hay là vui v́ đă biết rơ
được Văn chiếu cố trong khi bị
bệnh?
Ngày hôm sau,
Mỹ Dung đi đến hăng Hồng Tân, các bạn bè
chạy lại bu quanh nàng, khiến nàng cảm động
quá ứa nước mắt. Ông Đại cũng chạy
ra mừng Mỹ Dung:
- Cô đă
khỏe hẳn đấy chứ? Tôi
đợi cô đi làm lại để có thể đi
ngoại quốc đây.
- Ông đi ngoại quốc à? Độ
bao lâu th́ về?
- Đi độ một tháng.
Rồi, suy nghĩ một lúc, ông
Đại tiếp:
- Hay là thế này… Cô cùng đi với
tôi th́ chỉ độ hai mươi ngày chúng ta có thể
về được.
Mỹ Dung mừng rỡ nói:
- Nếu ông cho tôi đi th́ thích
lắm.
- Nhưng tôi đi bằng máy bay, cô
liệu có đi được không? Cô yếu tim mà. Hay
để tôi hỏi bác sĩ Quân xem sao…
Thế là ông Đại đến
bệnh viện để hỏi ư kiến bác sĩ Quân. Bác
sĩ Quân khuyên ông Đại nên cho Mỹ Dung đi. Bác
sĩ nói:
- Nếu cô Mỹ Dung đi ngoại
quốc th́ rất có lợi cho sức khỏe của
cộ Sẵn dịp này, nếu có thể, ông đưa cô
ấy đến bác sĩ chuyên môn nhờ họ xem thử
cô Mỹ Dung có thật khỏi bệnh chưa.
Ông Đại vui vẻ cảm ơn
bác sĩ Quân. Một tuần sau Mỹ Dung theo ông đi
ngoại quốc bằng phi cơ.
Mỹ Dung không ngờ đời nàng
lại gặp sự may mắn lớn lao ấy. Ông
Đại thành thật xem nàng như con, săn sóc cho nàng
từng li, từng tí. Ngược lại, Mỹ Dung xem ông
như một người chạ Nếu chuyến đi
này không có nàng th́ ông Đại sẽ lúng túng nhiều trong
công việc.
Đến Paris, sau khi thương
lượng công việc buôn bán xong, ông Đại liền
nói với Mỹ Dung:
- Trước khi đi, bác sĩ Quân
có dặn tôi nên đưa cô đến một bác sĩ
chuyên môn ở đây nhờ xem bệnh của cộ Bác
sĩ Quân sợ cô chưa khỏi hẳn. Bây giờ chúng ta
đi t́m một bác sĩ chuyên môn nhé.
- Ông tử tế quá và bác sĩ Quân
cũng chu đáo thật. Nhưng thưa ông, tôi có c̣n
bệnh hoạn ǵ nữa đâu, một khi vết
thương ḷng đă hàn gắn. Huống chi chuyến
đă là một liều thuốc bổ dưỡng cho tinh
thần và sức khỏe của tôi… À, hôm lên phi
trường, bác sĩ Quân có đi đưa tiễn, h́nh
như bác sĩ có nói ǵ với ông?
Ông Đại nh́n Mỹ Dung mỉm
cười:
- Ông ấy than thở cho sự
thất vọng của ḿnh. Cô không nhận lời làm
vợ một bác sĩ à? Kể ra bác sĩ Quân cũng
tử tế lắm.
- Vâng, tôi đă từ chối lời
yêu cầu của bác sĩ Quân, v́ tôi thấy tôi không
xứng đáng với t́nh yêu của ông ta.
- Đó là vấn đề của
trái tim, chắc cô đă nghĩ kỹ tôi không dám chen vào làm
chị Nhưng cô không thể ở vậy để nhai
đi nhai lại sự đau khổ của cô
được. Người như cô phải sung
sướng, tôi tin là cô sẽ sung sướng.
Mỹ Dung ngước mặt nh́n
bầu trời đầy mây trắng, đôi mắt
buồn rười rượi:
- Hôm nay ông lại có cái câu mà chị
Huệ chị Lư đă nói với tôi cách đây mấy
tuần. Ai cũng chúc may mắn cho tôi. Nhưng tự tôi,
tôi thấy ḷng hân hoan v́ đă thoát khỏi cạm bẫy.
Ở Paris một tuần, ông
Đại lại cùng Mỹ Dung đi London rồi trở
qua Romẹ Công việc làm ăn có phần tiến
triển. Ông Đại muốn nhân chuyến đi này
viếng Thụy Sĩ, một nước có tiếng
đẹp nhất thế giới. Ông nói với Mỹ
Dung:
- Chúng ta đi Thụy Sĩ vài ngày
rồi về nước, cô nghĩ thế nào?
- Ông muốn đi ngắm phong
cảnh ở Thụy sĩ à? Tôi nghe nói phong cảnh ở
đó đẹp lắm, mà những xưởng
đồng hồ ở Thụy Sĩ cũng có tiếng là
sản xuất đồng hồ tốt nhất. Hay là nhân
chuyến đi này, ông thương lượng với
một xưởng đồng hồ ở đây xin làm
đại lư độc quyền.
Ông Đại gật đầu
tỏ vẻ đồng ư:
- Cô có ư kiến hay lắm. Tôi sẽ
thực hiện thêm một ngành buôn bán nữa…
Ở Thụy Sĩ ba hôm, ông
Đại và Mỹ Dung lại đáp phi cơ về
nước.
Trên phi cơ, Mỹ Dung bỗng
nghĩ đến Văn. Nàng liền nói với ông
Đại như để ḍ dẫm:
- Không hiểu ông kỹ sư Văn
giống Vũ đến thế nào mà Tống có thể
lầm được để đến nỗi
giết oan Vũ?
Ông Đại nh́n Mỹ Dung rồi
nói:
- Tại sao hôm nay cô lại nhớ
đến chuyện ấy? À, ông Văn th́ tôi gặp
nhiều lần, chứ c̣n Vũ là ai th́ tôi không
được biết.
- Ông gặp ông Văn nhiều
lần, chắc là về việc buôn bán?
- Không, tôi gặp ông Văn về
chuyện của cô.
Mỹ Dung ngạc nhiên:
- Về chuyện của tôi? Thế
sao mấy lúc nay ông không nói cho tôi biết?
- Tại v́ ông Văn không muốn tôi
nói lại với cô.
Mỹ Dung càng ngạc nhiên hơn:
- Tại sao thế?
Ông Đại thấy cần phải
nói lại tất cả cho Mỹ Dung nghe, nên kể lại
hết câu chuyện, không giấu giếm ǵ cả.
Kể xong, ông kết luận:
- Tôi không thể làm thinh nhận làm
người ơn của cô trong khi kỹ sư Văn
đă bỏ tiền ra lo cho cô tất cả và săn sóc cho
cô như săn sóc một người em gái.
- Thế mà trong cơn mê sảng, tôi
có hay biết ǵ đâu. Đến khi tôi tỉnh lại th́
kỹ sư Văn không đến nữa. Tại sao
kỹ sư Văn lại tránh mặt tôi? Hay ông ta thi ân mà
không muốn người ta trả ân?
- Nhưng c̣n cô, tại sao cô không
đến thăm kỹ sư Văn để cảm
ơn ông ta?
Mỹ Dung làm ra vẻ buồn
buồn:
- Hôn nay tôi mới nghe ông nói
đến kỹ sư Văn.
- Kỹ sư Văn cho rằng ông ta
có bổn phận phải lo cho cô v́ cô là vợ chưa
cưới của Vũ, em ông ta.
- Tôi không muốn nghĩ đến
Vũ nữa. Nếu tôi t́m đến thăm ông Văn th́
thế nào cũng phải nhắc đến Vũ. V́ ông
Văn sở dĩ giúp đỡ tôi trong cơn hoạn
nạn là tại có Vũ. Thật là khó nghĩ. Thưa ông,
bây giờ ông khuyên tôi phải cư xử như thế
nào?
- Tôi thấy cô cần đến
thăm ông Văn khi về đến Sài G̣n. Ông kỹ
sư Văn là một người rất tốt. Ít có thanh
niên nào được như ông Văn.
Mỹ Dung suy nghĩ một chút
rồi nói:
- Tôi xin nghe lời ông, nhưng
đến thăm ông Văn mà không mang ǵ cho ông ấy
cả th́ cũng không được lịch sự.
Ông Đại mỉm cười:
- Tôi thấy h́nh như cô có mua một
máy đánh chữ và một máy phát thanh. Cô có thể đem
tặng ông Văn một trong hai cái máy gọi là đền
đáp phần nào cái ơn quá lớn của ông.
Mỹ Dung làm thinh. Nàng cố nhớ
lại những điều đă xảy ra trong lúc nàng
bị bệnh và Văn vào thăm nàng với tư cách
một người t́nh. Nàng đỏ mặt khi nghĩ
đến những lời mà hai người có thể nói
với nhau. Nàng cố nhớ lại tâm trạng của
nàng lúc bấy giờ, những cử chỉ có vẻ
đóng kịch của Văn. Nàng thấy nhớ lại
nhiều điều mà trước kia nàng không để ư
đến.
Rồi nghĩ đến lúc phải
gặp lại kỹ sư Văn Mỹ Dung thấy ḷng nao
nao khó chịu. Nàng phải nói những ǵ? Trước kia
Văn đóng kịch, nhưng bây giờ lại
đến phiên nàng đóng kịch.
Nàng dối mọi người,
nhưng c̣n với lương tâm, nàng không thể dối
được ḷng ḿnh. Nàng làm sao từ bỏ
được những ư nghĩ và mối t́nh thầm kín
của nàng đối với Văn.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh
ấy, nàng đă nhận thấy rằng, h́nh như
người đă đến săn sóc, an ủi nàng không
phải là Vũ mà là một người nào khác, lịch
sự và lễ độ hơn Vũ nhiều. Nhưng
người khác ấy là ai th́ nàng chưa biết
được. Nhiều lúc nói với người ấy
những câu êm dịu, nàng lại thấy ngượng,
không tự nhiên như lúc nàng nói với Vũ.
Sau khi câu chuyện bắt ghen của
Liên Hoa xảy ra, lúc tỉnh lại, Mỹ Dung đă
nhớ tất cả. Nàng không muốn gặp Văn
nữa, v́ nàng sợ giữa nàng và Văn sẽ có những
chuyện không tốt đẹp. Nàng biết ḷng ḿnh
rất yếu đuối. Văn giống Vũ. Qua cái
bề ngoài giống nhau ấy, Văn có thể làm cho nàng
yêu. Trước kia nàng yêu Vũ tha thiết. Giờ đây,
trước mặt nàng có một người giống
Vũ mà người ấy lại có học thức,
lễ độ hơn Vũ. Giọng nói của chàng êm ái
hơn, vẻ mặt của chàng hiền dịu hơn, và
nhất là đôi mắt của chàng thành thật hơn
Vũ nhiều. Đă vậy, chàng lại là một kỹ
sư, một thanh niên đức hạnh và giàu có.
Mỹ Dung không muốn gặp Văn
là để giết chết một lần nữa một
mối t́nh mà nàng cho là dang dở.
Nhưng Mỹ Dung không muốn
gặp Văn c̣n có một nguyên nhân khác. Nàng muốn t́m
hiểu ḷng ḿnh một cách rơ ràng hơn trong thời gian xa
Văn. Nàng có nhớ nhung ǵ nữa không? Nàng có đau
khổ không?
V́ nàng đâu có quyền nghĩ
đến Văn, người anh ruột của Vũ, ân
nhân của nàng mà cũng là một người đă có gia
đ́nh, không yêu nàng mà chỉ săn sóc nàng v́ bổn
phận.
Muốn chiến thắng sự
yếu đuối của ḷng ḿnh, nàng không muốn Văn
vào thăm nàng nữa. Trong lúc ấy, nàng c̣n phải
chiến đấu với t́nh yêu chân thành của bác sĩ
Quân.
Mỹ Dung cứ nghĩ vẩn vơ
cho đến khi về Sài G̣n… Nàng cũng chưa có ư
gởi tặng Văn một món quà.
Chưa đi làm, Mỹ Dung giở
chồng báo ra đọc. Nàng đọc đến bài
tường thuật về phiên ṭa xử Tống. Cái tin
Nguyệt cắn lưỡi tự tử trong lúc ṭa
đ́nh lại để nghị án làm Mỹ Dung vừa
cảm động, vừa mừng thầm.
Thế là Văn bây giờ không c̣n
bận bịu ǵ về Nguyệt nữa.
Nàng mừng như thế kể ra
cũng ích kỷ thật, nhưng điều đó chỉ
biểu lộ một cách rơ ràng cái chất người.
Sáng hôm sau, Mỹ Dung gói cái máy phát thanh
lại và vào sở, nhờ người tùy phái mang lại
cho kỹ sư Văn cùng với những ḍng chữ
của nàng.
Người gởi quà đang ở
một trạng thái ḷng không sao tả được, mà
người nhận quà cũng khó nói lên được
sự xúc cảm lúc bấy giờ. món
quà ấy là chiếc cầu nối liền t́nh cảm
giữa hai tâm hồn, và kỹ sư Văn không thể nào
không đến thăm Mỹ Dung được.
Hai tâm hồn mang nhiều đau
khổ, hai tâm hồn thiếu thốn t́nh thương, hai
tâm hồn ấy đang cần gặp nhau, và sự
mầu nhiệm của t́nh yêu sẽ làm cho họ yêu
đời và xóa quên tất cả dĩ văng đau khổ.
Như có một linh tính báo cho Mỹ
Dung biết thế nào rồi Văn cũng đến
thăm ḿnh, Mỹ Dung tranh hoàng căn pḥng của nàng
một cách đẹp đẽ. Một bó hoa hồng
tươi thắm trong chiếc lọ thủy tinh,
chiếm một chỗ quan trọng giữa cái bàn có
trải tấm khăn trắng nơn. Căn pḥng của nàng
chật hẹp nhưng bày biện rất mỹ thuật. Một
cái giường có nệm và trên giường có phủ
một tấm khăn bằng hàng thêu. Hai chiếc ghế
bọc da để tiếp khách và một cái tủ kê sát
giường.
Mỹ Dung đang đứng ngắm
lọ hoa th́ có tiếng xe hơi ngừng trước
cửa. Nàng nghe tim rạo rực và hai tay run lên.
Kỹ sư Văn đă đi vào
đến cửa. Chàng đưa tay gơ nhè nhẹ và
đứng đợi. Mỹ Dung ra mở cửa.
Hai người nh́n nhau, bỡ
ngỡ. Nhưng chỉ trong giây lát, kỹ sư Văn
đă trấn tỉnh được sự xúc cảm và
vui vẻ nói:
- Cô Mỹ Dung, cô c̣n nhớ
đến người ân sao? Tôi cứ tưởng khi
cơn mê của cô đă qua th́ cô không c̣n muốn nhớ
đến cái người đă lo ấu rất nhiều
về sức khỏe của cô.
Mỹ Dung cũng đă trở nên b́nh
tĩnh ung dung nói:
- Ḱa, mời anh ngồi. Có trách móc ǵ
th́ anh cũng phải ngồi xuống đă.
Và khi Văn ngồi xuống ghế,
Mỹ Dung liền nói tiếp:
- Anh không nên trách em như thế, v́
măi đến khi đi ngoại quốc về, em mới
biết chính anh đă bỏ tiền ra chạy thầy
chạy thuốc cho em. Trước kia ai cũng bảo là
ông giám đốc Hồng Tân lo cho em. V́ biết muộn cho
nên em h́nh như là kẻ bạc ân. Anh tử tế quá.
- Tôi chỉ làm bổn phận một
người anh. Vũ là em ruột tôi, mà cô là người
đă yêu em tôi một cách tha thiết. Ai hiểu
được mối t́nh của cô cũng phải cảm
động. Vũ lại bị người ta giết
lầm. Vũ đă chết thế cho tôi. Tôi sống là tôi
đă cướp mất của cô một người yêu. Đó
là bổn phận, đâu phải là chuyện nhân nghĩa.
Mỹ Dung không biết phải
trả lời thế nào. Trong lúc ấy Văn nh́n qua
căn pḥng và khen:
- Cô có gian pḥng đẹp quá. Mấy
lúc nay bác sĩ Quân có đến thăm cô không?
- Bác sĩ Quân đến trước
khi em đi ngoại quốc. Nhưng bây giờ th́ bác sĩ
Quân không đến nữa đâu v́ em đă làm cho bác sĩ
phiền.
- Bác sĩ Quân săn sóc chô cô rất
tử tế, cũng là một người ân của cô, sao
cô lại làm phiền bác sĩ? Và làm phiền như thế
nào, cô có thể cho tôi biết được không?
Mỹ Dung nh́n lên trần nhà, giọng
b́nh thản như không:
- Bác sĩ Quân ngỏ ư cưới em
và em đă thẳng thắn từ chối.
Văn nghe thế liền hỏi:
- Nghĩa là cô c̣n nghĩ đến
Vũ?
Mỹ Dung nh́n Văn với đôi
mắt buồn rười rượi. Nàng thở dài,
nhẹ nhàng nói:
- Em yêu Vũ v́ em lầm
Vũ. Anh đọc những bài báo cũng thấy
người ta nói nhiều về chuyện ấy. Nhưng
có một điều mà các báo không biết là câu chuyện
Liên Hoa. Vũ đă đem Liên Hoa để làm tiền em.
Và Mỹ Dung kể hết
cho Văn nghe câu chuyện giữa nàng và Vũ trước
kia. Văn chăm chú ngồi nghe, thỉnh thoảng lại
thở dài. Mỹ Dung có vẻ buồn rầu v́ dĩ văng
của ḿnh. Kể xong, nàng kết luận:
- Cái cô Liên Hoa, ái nữ
của ông hiệu trưởng nào đó, không có anh ạ,
chỉ có cô Liên Hoa mà chúng ta gặp ngày nọ mà thôi. Anh có
t́m gặp Liên Hoa chưa? Nếu anh nhận thấy có
bổn phận đối với em th́ với người
đàn bà đáng thương kia, anh cũng nên giúp
đỡ, săn sóc và an ủi. Hơn nữa, Liên Hoa
lại có con với Vũ. Anh phải giúp đỡ nàng nuôi
dạy cháu anh chứ.
Nghe Mỹ Dung nói thế,
Văn nhận ngay chỗ thiếu sót của ḿnh, liền nói:
- Mấy lúc nay như cô
biết đó, bao nhiêu việc đă làm tôi điên
đầu, tôi có c̣n nhớ ǵ đâu? Ngay như với cô
nhiều lần tôi đă định đến thăm,
nhưng cũng không đi được. Tôi sẽ t́m
đến giúp đỡ như ư cô muốn. Năy giờ cô
nói dông dài nhưng cô chưa trả lời câu hỏi
của tôi.
- Em nói chưa hết mà. Em
bảo là em làm sao yêu Vũ được nữa khi em
đă biết rơ con người và sự tính toán xấu xa
của Vũ. Bây giờ, em không oán Vũ th́ đă là quá
rồi, chứ bảo yêu th́ yêu thế nào được
nữa?
Văn mỉm cười:
- Cô không c̣n để ư
đến Vũ nữa. Vậy tôi là anh của Vũ
chắc cũng bị cô ghét lây?
Mỹ Dung vội vă nói:
- Sao lại ghét anh? Anh
đă tốn bao nhiêu công bao nhiêu của để lo cho em
khỏi bệnh, em ghét anh thế nào được. Cái
ơn của anh lớn quá kia mà. Biết đến bao
giờ em mới đền đáp được cái
ơn. Sao anh và Vũ khác nhau đến thế hả anh?
Văn vội hỏi:
- Cô thấy tôi và Vũ khác
nhau à? Cô mới nhận thấy hôm nay hay là nhận thấy
từ trước?
Mỹ Dung ngập
ngừng:
- Em nhận thấy từ
lâu… Nghĩa là từ cái ngày em c̣n lầm anh là Vũ của
em. Lúc ấy, tuy mất trí nhớ, nhưng em cũng
cảm thấy h́nh như Vũ của em trở nên đàng
hoàng, tử tế quá. Lời nói cũng dịu dàng hơn,
cử chỉ cũng đẹp đẽ hơn, cách nh́n
cũng tha thiết hơn. Nói tóm lại, em nhận thấy
người yêu của em bỗng nhiên thay đổi
hẳn tính t́nh và cử chỉ.
- Lúc phải đóng vở
kịch ấy với mục đích làm cho cô chóng lành
bệnh, tôi có nghe cô hỏi như thế… Và lúc ấy tôi
lại ngỡ làcô không mất trí.
Mỹ Dung tinh nghịch
hỏi:
- Ai bảo anh phải
đóng cái kịch ấy?
Văn cười lớn.
Mỹ Dung có vẻ mắc cỡ cúi mặt, hai g̣ má
đỏ hồng.
Một lúc sau, Văn
mới nói:
- Ai mà bảo tôi
được? Sao cô không nhớ lại lúc ấy? Lúc xin
phép bác sĩ Quân vào thăm cô, tôi đâu bao giờ ngờ
rằng ḿnh phải đóng một vai tṛ trong một vở
kịch không hề được sắp đặt
sẵn. Tôi đến thăm cô với tất cả ḷng
thành thật của một kẻ làm bổn phận. Nhưng
khi tôi bước vào pḥng cô, cô ôm chầm lấy tôi mà la
lớn: “Anh Vũ ơi! Sao măi đến hôm nay anh mới
đến thăm em?”. Thế là đương nhiên anh
phải đảm nhận cái vai tṛ mà anh không hề
biết trước…
Nói đến đây,
Văn im lặng, có vẻ suy nghĩ. Chàng đăm
đăm nh́n theo vài đám mây trắng trôi qua ṿm cửa
sổ. Chàng cảm thấy một nỗi buồn mông lung
xâm chiếm cả tâm hồn chàng. Mỹ Dung không dám nói ǵ
cả. Nàng không dám gây cả một tiếng động
nhỏ. Nàng cúi gằm mặt xuống không dám nh́n vào đôi
mắt buồn bă của Văn.
Văn vẫn tiếp
tục giữ im lặng. H́nh như chàng đang đeo
đuổi theo những h́nh ảnh đă đi sâu vào quá
khứ. Chàng muốn nói một điều ǵ nhưng
vẫn cứ ngập ngừng măi. Một lát sau, Văn
mới bắt đầu nói, giọng chàng nhẹ nhàng và
đều đều:
- Mỹ Dung ơi,
đọc qua câu chuyện của Tống và Nguyệt,
chắc cô cũng hiểu cuộc t́nh duyên của tôi và
Nguyệt ngang trái như thế nào. và nếu cô biết qua
thời thơ ấu của tôi, chắc cô không khỏi
buồn cho tôi. Tôi đă sống bên một người
mẹ chỉ yêu Vũ mà không yêu tôi. Tôi đă khao khát
một mối t́nh êm dịu, một sự săn sóc
nhẹ nhàng. V́ thế trước sự tha thiết,
nồng nàn của cô lúc cô c̣n bị bệnh, tôi cảm
động quá. Và đôi khi tôi quên hẳn ḿnh là một
kẻ đang đóng kịch… Thế có khổ không, Mỹ
Dung? Và khi…
Nói đến đây,
Văn ngừng lại, nh́n Mỹ Dung và hỏi:
- Cô có cho phép tôi nói hết
sự thật không?
Mỹ Dung từ tốn
đáp:
- Anh cứ nói.
Văn chớp nhanh đôi
mắt, giọng chàng nhỏ dần, như một hơi
thở:
- Khi cô tỉnh lại, tôi tự
thấy nhiệm vụ của ḿnh đến đây là
hết. Tôi thấy ḷng nao nao một nỗi buồn khó
tả… Tôi cố quên những h́nh ảnh, những kỷ
niệm lúc c̣n ở gần bên cô: v́ thế mà sáu, bảy
tháng nay tôi không dám gặp cộ Tôi tự thấy tôi có
lỗi với cộ Tôi đă lừa dối cô, tuy sự
lừa dối đó đă giúp cô lành bệnh. Những lúc
gần đây tôi tự nhủ là đă quên được
một phần những h́nh ảnh thuộc về quá
khứ. Nhưng vừa rồi, cô đă nghĩ đến
tôi, và mua tặng tôi một món quà quư giá như thế, tôi
cảm động vô cùng…
Mỹ Dung đứng nhanh
lên để che giấu sự cảm động. Nàng
cảm thấy câu nói của Văn tha thiết quá. Nàng
đi nhanh đến bàn nước và nói vọng lại
phía Văn:
- Để em rót
nước và lấy bánh mời anh.
Sau khi bưng tách
nước đến cho Văn, Mỹ Dung lấy hộp
bánh đưa trước mặt Văn và nói:
- Hộp bánh này anh đă cho
em trong lúc em c̣n nằm ở bệnh viện. Để em
khui mời lại anh.
Văn làm thinh. Chàng thấy
như vừa trút được một gánh nặng. Chàng
đă nói hết tất cả những điều đang
đè nặng ḷng chàng.
Và chàng cảm thấy
mừng rỡ khi Mỹ Dung không tỏ vẻ ǵ giận
hờn cả.
Khi cùng ăn bánh, Văn
kể sơ qua cho Mỹ Dung nghe về thời thơ
ấu của chàng, sự chơi bời của Vũ,
cuộc t́nh duyên ngang trái của chàng và Nguyệt. Mỹ Dung
chăm chú ngồi nghe. Nàng không bao giờ ngờ một
người có địa vị, giàu sang, lịch thiệp
như Văn lại có một quá khứ âm u như thế.
Đành rằng, về mặt vật chất, chàng
chẳng thiếu thốn ǵ, nhưng c̣n về mặt tinh
thần, chàng đă thiếu tất cả. Mỹ Dung
lắc đầu, cố ngăn tiếng thở dài.
Văn thở ra một
hơi dài như để xua đi tất cả mọi ám
ảnh bấy lâu nay vẫn đè nặng trong tâm tự
Chàng kết luận:
- Bây giờ tôi sống
lẻ loi một ḿnh. Không có một người thân thích. Muốn
xây dựng cho Vũ th́ Vũ bị giết, muốn tha
thứ cho Nguyệt th́ Nguyệt phản bội, và giờ
đây, muốn yêu quư cô th́ cô đă có người yêu quư và
biết đâu cô lại không khinh bỉ tôi?
Mỹ Dung từ tốn
nói:
- Sao anh lại nói như
thế? Em lúc nào cũng nhớ đến tấm ḷng quư hóa
của anh.
Văn tươi ngay nét
mặt:
- Nếu vậy tôi xin thành
thật cảm ơn cô.
Mỹ Dung mỉm
cười:
- Sao anh gọi em bằng cô?
Anh đă xem em như đứa em gái của anh kia mà… Bao
giờ th́ anh đi thăm Liên Hoa? Hay là chúng ta đi ngay hôm
nay?
- Đi ngay hôm nay cũng
được. Nhưng anh phải ghé nhà lấy chút ít
tiền.
Mỹ Dung vào trong sửa
soạn và một lát sau ra đi với Văn.
Văn đưa Mỹ Dung
về chỗ văn pḥng, mời nàng vào pḥng khách và nói:
- Anh đă tiếp Vũ
ở đây, và khi Vũ ra về th́ bị Tống
giết.
Mỹ Dung nghe Văn
nhắc đến chuyện cũ, sầm ngay nét mặt. Mặc
dù, từ lúc tỉnh lại, nàng đă thù ghét Vũ,
nhưng khi nghe nhắc đến Vũ, nàng không khỏi
buồn ḷng.
Nhận thấy những
nét thay đổi trên mặt Mỹ Dung, Văn cảm
thấy ân hận, chàng vội nói lảng:
- Em xem văn pḥng của
anh như thế nào? Đẹp không?
- Văn pḥng của anh
đẹp quá, sang trọng quá. Chắc anh ở luôn nơi
đây phải không?
- Anh thường ở
đây, ít khi về nhà. Anh không chịu được
sự tẻ lạnh, trống trải trong ngôi nhà to
lớn mà anh đă muạ Trước kia, anh không thể
chịu được Nguyệt, và từ khi sự
phản bội của Nguyệt bị phát giác, anh càng không
muốn về nhà nữa. Anh định cho người ta
thuê cái vi-la và nếu sau này làm lại cuộc đời th́
anh sẽ về ở tại đây.
Văn đi lại tủ
lấy tiền rồi cả hai cùng ra xe đi Thủ
Đức. Văn t́m lại chỗ cũ, hỏi thăm
nhà Liên Hoa.
Văn và Mỹ Dung phải
chật vật lắm mới t́m được chỗ
ở của Liên Hoa. Đó là một ngôi nhà lụp xụp,
tối tăm trong tận cùng một ngơ hẻm chật
hẹp.
Liên Hoa ẵm con ra mừng
Văn. Nàng luôn miệng xin lỗi về chuyện lầm
lẫn của nàng trước kia.
Nh́n Liên Hoa, Văn không
khỏi cảm thấy một nỗi buồn xâm chiếm
tâm hồn. Liên Hoa hầu như bị tàn tạ bởi
sự tàn phá của thời gian và nhất là của sự
đau khổ. C̣n đâu một cô đào nổi danh tài
sắc một thời? Bây giờ Liên Hoa chỉ giữ
lại cho ḿnh vóc dáng của một thiếu phụ nghèo
nàn, đau khổ.
Liên Hoa vừa khóc vừa
kể lể:
- Măi đến hơn ba
tháng sau em mới biết Vũ bị giết. Tuy ở
đây không xa Sài G̣n bao nhiêu, nhưng em cũng không hay
biết ǵ cả. Em cứ ngỡ Vũ bỏ em để
đi theo kẻ khác. Tuy bị nghèo khổ nhưng em không
c̣n mặt mũi nào trở lại nghiệp cầm ca
nữa. Em đành sống thiếu thốn như thế
này để nuôi con.
Văn thở dài:
- Mấy lúc nay cô sống
bằng cách nào?
- Em làm lụng vất
vả mà chả đủ vào đâu cả. Phải chi có
một ít vốn th́ em c̣n xoay xở làm ăn
được; đàng này, thân không, tay trắng, làm công cho
người ta cực nhọc đủ điều mà có
được là bao?
Văn ngỏ ư muốn giúp
Liên Hoa một số vốn. Liên Hoa mừng rỡ vô cùng:
- Anh tử tế như
thế, em xin nhận lănh chứ c̣n biết nói ǵ bây
giờ. Nói ǵ cũng là khách sáo cả.
Văn đưa Liên Hoa
một số tiền và dặn:
- Cô ráng nuôi dạy bé Oanh,
cho nó đi học. Từ nay nếu có việc ǵ cần, cô
cứ t́m đến chúng tôi.
Liên Hoa cầm tiền,
nước mắt lại chảy ra…
Mỹ Dung đưa tay
ẵm bé Oanh, cảm động v́ thấy con bé giống
Vũ như đúc, và như thế, nó giống cả
Văn nữa. Mỹ Dung reo lên:
- Anh Văn ơi! Bé Oanh
giống anh quá.
Văn vuốt đầu
bé Oanh và hỏi:
- Cháu có muốn về
ở với bác không?
Bé Oanh sợ sệt,
gục đầu vào vai Mỹ Dung. Mỹ Dung reo lên:
- Nó quen với em rồi!
Nhưng Văn đă
hối Mỹ Dung ra về. Mỹ Dung trao trả bé Oanh cho
Liên Hoa, từ giă hai mẹ con.
Ra đến nơi
để xe, Văn đề nghị:
- Chúng ta đi ăn nhé? Ăn
để bù lại lần trước. Em bằng ḷng
chứ?
Mỹ Dung gật
đầu không đáp. Văn mở cửa xe cho Mỹ Dung
và nói:
- Lần này chắc chúng ta
sẽ ngon miệng lắm.
Rồi như chợt
nhớ ra điều ǵ, Văn hỏi:
- À, em đi ngoại
quốc chắc vui lắm nhỉ?
- Vui th́ đành rồi. Có
đi mới biết, thật ở nước
người ta cái ǵ cũng mới lạ hết. Giá
được đi măi em cũng không biết chán. Hơn
nữa, bên em lúc nào cũng có ông Đại săn sóc,
chăm nom.
Văn tiếc rẻ:
- Anh giận ông Đại
quá. Lẽ ra để anh đưa em đi ngoại
quốc th́ hơn.
- Lúc ra đi, ông Đại
chỉ bảo là đi độ hai mươi ngày. Nhưng
qua bên ấy v́ công việc buôn bán, ông Đại đă
ở gần suốt tháng. Nhưng nhờ vậy mà em
được biết nhiều nước. Thích quá.
- Em định giúp việc
măi cho ông Đại sao?
- Chứ anh nghĩ làm sao
không giúp ông Đại được? Em c̣n thiếu nợ
Ông ấy nhiều quá.
Văn có vẻ nghĩ
ngợi:
- Nhưng rồi cũng có
ngày em phải nghỉ để lập gia đ́nh chứ?
Mỹ Dung mỉm
cười:
- Đến ngày ấy
sẽ hay…
Nói xong nàng nh́n mông lung
những cánh đồng xanh bát ngát, những mái nhà tranh khói
quyện, những con đường đất đỏ
chạy dài trong thôn xóm.
Chợt Mỹ Dung nghe
giọng Văn cất lên, len vào tâm hồn nàng, nhẹ
như một hơi thở:
- Em quên Vũ, không c̣n
nhớ đến Vũ nữa, nhưng có bao giờ em
nghĩ đến một người có bề ngoài
giống Vũ không?
Mỹ Dung không nói, gục
đầu vào vai Văn, khóc nức nở. Văn
để cho nàng khóc v́ chàng biết Mỹ Dung đă trả
lời chàng một cách hùng biện lắm rồi.
Một lát sau, Mỹ Dung
ngước lên, lau nước mắt:
- Chúng ta hăy đợi
một năm nữa hăy nghĩ đến chuyện hôn
nhân. Hiện nay anh cũng như em, tâm hồn chúng ta
chưa được yên tĩnh cho lắm. Những
cảnh ngộ bên ngoài đă làm cho chúng ta rối rắm
tinh thần, anh nghĩ có phải không?
Văn gật đầu:
- Em nói đúng lắm. Được
em nhận lời th́ dù phải đợi đến bao lâu
, anh cũng có thể đợi, em ạ.
Mỹ Dung mỉm
cười, Văn cũng mỉm cười. Cả hai
cùng thấy một niềm vui mới mẻ len vào hồn.
Hết