Bà Tùng Long
Duyên T́nh
Lạc Bến
Chương 9
HỐI HẬN…
Ngồi co
ro giữa bốn bức tường kín, Nguyệt ăn năn hối hận không sao nói
được.
Nàng đă gieo gió th́ phải gặt băo. Sự đời như thế là thường.
Rồi
đây, ra ṭa nàng sẽ lănh một cái án
nặng, án giết chồng. Nàng không thể
chối căi được v́ làm sao đổ hết
tội lỗi cho Tống? Nếu không có
nàng xúi xử th́ Tống đâu cố ư giết Văn
để phải giết lầm Vũ.
Mấy hôm nay, bị giam giữ, vô cùng khổ
sở. Từ thuở bé, sống trong nhung lụa,
muốn ǵ được nấy, bây giờ sống
giữa chốn lao tù, nàng không thể nào
chịu nổ sự cực khổ. Lắm
lúc nàng muốn chết mà nào ai cho nàng chết.
Nàng là người quỷ quyệt, gian xảo,
thế mà mấy hôm nay cố bươi trong óc những
mưu kế thoát tội vẫn không t́m thấy mưu nào
ổn thỏa cả.
Tống
bị bắt, nàng t́m luật sư lo cho Tống, nhưng
bây giờ nàng bị bắt , ai sẽ lo
cho nàng? Ngoài Văn ra, nàng không c̣n ai bà con
ruột thịt cả. Nàng chỉ c̣n biết
đợi ngày lănh án mà thôi. Rồi đây đời nàng sẽ ṃn mỏi trong
bốn bức tường đen tối.
Từ hôm bị bắt giam đến nay, nàng không
nhận được ở bên ngoài một món quà nào
cả. Nàng thấy chua xót quá và đă
nhiều lần, nàng có ư muốn tự tử cho rồi
một đời. Chớ nếu đợi cho
được trả tự do để trở về
với xă hội th́ nàng không c̣n hy vọng ǵ làm lại
cuộc đời được nữa. C̣n
đâu là tương lai?
Giá nàng
đừng ghen với Thủy, cứ là ngơ để
Tống thuyết phục Thủy, làm chủ gia tài của
Thủy và làm chồng người có học như Thủy
th́ Tống không bao giờ phải lết bè, kết
đảng với bọn lưu manh để đi làm tiền
và bị sa lưới pháp luật.
Đầu
đuôi cũng tại Nguyệt cả, Nguyệt đă có
chồng mà c̣n đi ghen tương với Tống
để Tống oán ghét Nguyệt, cho là Nguyệt đă phá
nát cuộc đời của hắn, Tống đă khai cho
Nguyệt. Hắn c̣n đưa ra nhiều
bằng chứng khiến Nguyệt không sao chối
được.
Một
tuần nay không ăn được,
Nguyệt gầy ốm xanh xao… Các tù nhân khác
mỗi tuần c̣n nhận được của
người nhà các thức ăn, chứ nàng th́ ai lo cho
nữa. Có ai là người thân
để đi nuôi nàng?
Nhưng hôm
nay, người ta đă gọi đến tên nàng, gọi
ra để lănh các thức ăn của
người nhà gửi vào. Nguyệt mừng rỡ ra
nhận một cái gói lớn, có hai bộ áo quần,
một cái mùng, một cái mền, vài thứ cần
thiết cho phụ nữ, một hộp bánh ḿ
nướng và hai gói trái cây, đường, muối,
kẹo…
Nguyệt cảm động đến rơi
nước mắt. Ai đă gởi
những thức này cho nàng? Nàng lật
qua, lật lại cái gói, cố t́m một dấu vết
của kẻ đă gởi cho nàng. Bỗng đôi
mắt nàng sáng lên. trên một cái gói có
viết những chữ: “của d́ Sáu gởi”.
D́ Sáu nào? Thôi đích rồi, của chị
Sáu, người giúp việc cho mẹ nàng trước kia và mới rồi nàng đem về cho
ở tại ngôi nhà của nàng để lo việc
hương đèn và trông nom nhà cửa.
Chị Sáu tử tế quá, đă nghĩ
đến nàng. Nhưng chị Sáu làm ǵ
có tiền mà mua sắm các thức ăn? cái mùng và cái mền này là của nàng ở nhà
Văn. Cả hai bộ đồ mát và những cái quần
đen cũng ở nhà Văn, trong pḥng ngủ của nàng,
trong tủ khóa kín.
Ai đă lấy những thứ ấy đưa
cho chị Sáu? Nếu không phải Văn
th́ c̣n ai nữa.
Trời
ơi! Văn quân tử đến thế sao?
Văn không oán ghét, nguyền rủa nàng mà trái lại c̣n lo
lắng cho nàng. Sợ Nguyệt lạnh,
Văn gởi mền mùng. Sợ
Nguyệt không có áo quần thay đổi, Văn gởi
đồ mát. Một người
chồng như thế mà Nguyệt toan giết để
cướp gia tài th́ Nguyệt là người tán tận
lương tâm. Nh́n các đồ vật đang
trải ra trước mắt, Nguyệt ngồi ôm mặt
khóc, không c̣n thiết ǵ đến ăn
uống. Nhưng bỗng Nguyệt thấy
ḷng đầy hy vọng. Nếu Văn mà nghĩ
đến nàng th́ chắc thế nào Văn Văn cũng lo
chạy luật sư cho nàng.
Nguyệt lấy một trái cam lột ra
ăn.Chưa bao giờ nàng thấy trái cam có hương
vị như hôm naỵ Nàng ăn vào nghe mát và khẻo quá.
Sự săn sóc của Văn đă cho
Nguyệt một hy vọng và chính hy vọng ấy đă
đem lại sinh lực cho Nguyệt. Nàng
không quá bi quan như những ngày trước.
Từ
ấy mỗi tuần nàng đều nhận ở ngoài
gởi vào hai giỏ đủ các thức ăn
và các thứ cần dùng, lại có cả dầu nóng,
dầu khuynh diệp…
Nguyệt đợi ngày ra ṭa. Một hôm có
một luật sư được phép vào thăm nàng,
Nguyệt có cảm tưởng ông luật sư ấy
đă đem ánh sáng chói lọi vào căn pḥng giam bé nhỏ,
tối tăm mà nàng đang sống. Ông
luật sư ấy cho biết một thiếu nữ
đă bỏ tiền ra nhờ ông bào chữa cho nàng.
Nguyệt
ngạc nhiên:
- Thưa
ông, ông có thể cho tôi biết thiếu nữ ấy là ai mà
tử tế với tôi như thế?
Luật
sư Trọng nói:
- Thiếu
nữ ấy yêu cầu tôi giấu tên.
Luật
sư Trọng hỏi Nguyệt về những âm mưu
của nàng và Tống trước kia, và
bày cho Nguyệt cách ra ṭa phải khai thế nào để
được nhẹ tội.
Nguyệt
thấy luật sư Trọng sắp ra về th́ do dự
một chút rồi hỏi:
- Thưa
ông, mấy lúc nay, một tuần hai lần, tôi nhận
được các thức ăn và quần áo, nhưng tôi
chẳng biết những thứ ấy do ai gởi vào.
Luật
sư Trọng nói:
- Những
thức ấy của ông kỹ sư Văn, chồng bà. Ngoài chồng bà ra, không ai có quyền nuôi bà.
Nguyệt ôm
mặt khóc, luật sư Trọng ái ngại hỏi:
- Bà muốn
nhắn ǵ với ông kỹ sư không?
Nguyệt
lấy tay lau nước mắt:
- Nhờ ông
nói giùm với ông kỹ sư Văn là tôi thành thật
cảm ơn ông ấy và cũng thành thật xin ông ấy
tha lỗi. C̣n với người ân nhân
vô danh của tôi, xin ông nói giùm, tôi hết sức đội
ơn người…
Luật sư Trọng về rồi, Nguyệt
ngồi ôm đầu suy nghĩ, cố t́m cho ra thiếu
nữ nào đă bỏ tiền lo thầy kiện cho nàng.
Mỹ Dung ư? Vô lư
lắm, v́ Mỹ Dung có biết nàng là ai? Hay là Thủy?
Nhưng Thủy việc ǵ lại lo cho nàng?
Nàng đă làm nhục Thủy… Kể ra th́ chính
nhờ nàng đă làm nhục Thủy mà Thủy khỏi
bị Tống lường gạt. Biết
đâu Thủy không lấy đó làm cái ơn?
Nghĩ đi nghĩ lại, Nguyệt không tin
Thủy có một tâm hồn cao thượng như thế.
Hay là Văn tránh tiếng, bỏ tiền ra nhờ Thủy
lỏ Hay là chính Văn đă lo cho nàng mà dặn luật
sư Trọng nói dối là một thiếu nữ.
Nguyệt
nghĩ chừng nào càng thấy khó hiểu chừng nấy…
Nguyệt sống trong khám đă gần sáu tháng mà
chưa thấy ṭa xử. Một ngày
đối với Nguyệt dài như một năm.
Suốt ngày nàng ngồi bó gối nhai đi nhai lại
sự ăn năn hối hận
hoặc sự đau thương v́ cảnh ngộ của
ḿnh.
Nàng được “nuôi” tử tế nên cũng
không đến nỗi thiếu thốn quá về vật
chất. Nhưng có ai trong cảnh ấy mà an phận đâu? Có sống những ngày giam
hăm trong bốn vách tường ấy, Nguyệt mới
cảm thấy một cách đầy ư nghĩa sự
tự do của nàng trước kia.
Sự giàu sang chẳng qua chỉ là một giấc
mộng. V́ cái bả phú quư mà nàng cố làm
vợ Văn cho được. Làm vợ Văn, nàng
đâu sung sướng ǵ. Nàng chỉ
được cái hư danh làm vợ của một ông
kỹ sư.
Nghĩ
lại cái dĩ văng mờ ám, sống những ngày hiện
tại đen tối, Nguyệt ân
hận, đau khổ không sao nói được. Nàng chỉ mong sao pháp luật xử khoan hồng
để nàng c̣n kịp ngày giờ sám hối và chuộc
tội.
Sau vụ này, lẽ dĩ nhiên, nàng không c̣n là bà
kỹ sư Văn nữa. Nhưng nàng có thể tu
tỉnh lại, sống một cách lương thiện…
Sáu tháng dài đăng đẳng đă trôi qua và
chỉ c̣n vài hôm nữa là người ta đưa
Nguyệt ra xử.
Nguyệt nao nao, lo sợ đợi cái ngày ấy.
Trước ngày xử hai hôm, Nguyệt
nhận được một cái giỏ lớn của
chị Sáu gởi vào, trong ấy có một chiếc áo dài
đen, một cái quần đen và một cái khăn choàng.
Chắc chị Sáu muốn Nguyệt ra
trước vành móng ngựa với bộ quần áo tử
tế ấy. Nh́n bộ quần áo
Nguyệt thở dài. Hôm toà xử
chắc thiên hạ đi xem đông lắm.
Người ta muốn thấy tận mắt người
đàn bà độc ác, nham hiểm, lăng
loàn, âm mưu giết chồng để cướp
của và để sống với t́nh nhân. Ôi! Xấu hổ
cho nàng biết bao nhiêu! Nàng c̣n mặt mũi
nào mà nh́n thiên hạ nữa?
Nàng c̣n
nhớ cách đây sáu năm, vụ án cô
Qườn giết chồng đă làm dư luận xôn xao
không ít.
Lúc ấy
c̣n là một thiếu nữ, nàng đă đón đọc
những bài tường thuật về vụ án giết chồng ấy.
Nhưng dư luận ngày ấy không cay nghiệt
đối với cô Qườn. Cô Qườn sỡ
dĩ phải giết chồng là v́ cô bị thầy Sĩ
phụ rẫy. Cô đau khổ v́ ghen
tương nên phạm tội giết chồng. Người ta thương hại cô nhiều
hơn là oán ghét nguyền rủa cô.
Nhưng c̣n Nguyệt? Nguyệt
v́ ngoại t́nh mà giết chồng. Cái án
của nàng nặng lắm. Người ta
sẽ nhỉ phổ vào mặt nàng.
Khi ṭa án xử vụ án cô Qườn, Nguyệt
cũng như bao nhiêu người ṭ ṃ khác, đă thức
dậy từ lúc bốn giờ, để có mặt
trước ṭa án từ sáng sớm. Nàng đă chen lấn vào ngồi trong pḥng xử và
đă xem tận mắt phiên xử sôi nổi mà cảm
động ấy.
Ngày hôm ấy, cũng như bao nhiêu người
đàn bà khác thương hại cho cô Qườn,
Nguyệt cảm động đến rơi lệ.
Cô Qườn v́ quá yêu chồng mà giết
chồng, chứ c̣n Nguyệt th́ chỉ v́ có t́nh nhân mà
nỡ âm mưu giết chồng. Chồng không
chết, người em chồng bị vạ lây, thành ra câu
chuyện đến ngày hôm nay mới đổ bể.
Nguyệt không ngờ bây giờ lại đến
phiên nàng ra ṭa để mọi người nh́n tận
mặt, bàn tán, sỉ vả.
Nghĩ đến lúc phải chường mặt
ở ṭa án, Nguyệt muốn chết được.
Ngày hôm ấy thế nào cũng có Văn, và biết đâu
không có cả Mỹ Dung, Thủy và những người
quen biết trước kia của nàng?
Nguyệt như người cuồng loạn không
c̣n nghĩ ǵ hơn là t́m lấy cái chết để
khỏi phải trông thấy những người quen
biết. Nhục nhă quá và cũng xấu
hổ quá.
Cách đây
mấy tháng, nàng c̣n nuôi hy vọng được lănh
một cái án nhẹ để có ngày
chuộc tội và làm lại cuộc đời… Nhưng hôm nay th́ cái ư nghĩ phải chết
để khỏi phải đem thân ra trước ṭa, bêu
rếu cho mọi người thấy, làm Nguyệt không c̣n
thiết ǵ nữa cả. Nàng nằm
suốt cả ngày, bỏ cả ăn.
Nàng tự
nhủ: Tại sao ta không nhịn ăn
để chết cho yên thân? Bây giờ có
nhịn cũng trễ rồi.
Cả đêm, nàng thao thức không sao ngủ
được, v́ vậy, hôm sau người nàng hốc hác
trông bi thảm hết sức. Chiếc
áo dài đen làm lộ hẳn thân h́nh gầy c̣m của nàng.
Nàng bị c̣ng tay đi giữa hai
người lính để vào pḥng xử. Ngoài
cửa ṭa án, người ta đứng đông như
kiến, xô lấn nhau để nh́n cho được
mặt nàng. Nàng cúi đầu lủi
thủi đi, không dám nh́n ai cả. Nhưng tai nàng làm sao không nghe những câu nguyền
rủa:
- Nó kia ḱa! Cái con giết chồng ấy, các bà
không biết sao?
- Vẻ
mặt nó đanh ác quá nhỉ?
- Ít ra nó
cũng lănh mười năm khổ sai.
Nguyệt
nghe ù cả tai, nhức cả óc, đôi
mắt hoa lên, tay chân bủn rủn. Người ta
đổ xô về phía nàng, may mà
những nhân viên cảnh sát giải tán được
đám người ồ ạt ấy để nàng thoát
khỏi cái nạn xâu xé.
Phiên ṭa bắt đầu.
Nguyệt
được kêu ra trước vành móng ngựa để
trả lời và tường thuật lại những
điều nàng đă khai trước kia.
Nàng đă giữ y những lời khai cũ.
Trong lúc đứng chờ, nàng nh́n xuống
các hàng ghế. Trên hàng ghế
đấu, nàng nh́n thấy Văn ngồi một bên
chị Sáu. Đôi mắt chị Sáu đỏ hoe, c̣n
vẻ mặt Văn th́ buồn như kẻ đi
đưa đám ma.
Lúc ấy, tự nhiên Nguyệt không thấy
bối rối và hổ thẹn nữa. Nàng
trở nên bạo dạn. Nàng thầm cầu mong
được lănh án tử h́nh
để có thể chuộc được những
tội ác mà nàng đă gây ra.
Nàng chưa bao giờ thấy Văn đau khổ
như thế. Nàng có lỗi với
Văn quá. Nàng quay lại nh́n Tống.
Hắn đang ngồi giữa hai người lính.
Vẻ mặt của hắn lầm ĺ, đanh ác, trông ghê
tởm làm sao! Giữa Văn và Tống,
thật là một trời một vực. Một kẻ tượng trưng cho tất
cả những ǵ tốt đẹp, một kẻ hiện
thân của tội ác. Thế mà trước kia, nàng muốn từ bỏ Văn
để sống với Tống th́ thật nàng là kẻ
có mắt không tṛng.
Bằng
một giọng đầy hối hận, Nguyệt thú
nhận tất cả tội lỗi, rồi xin ṭa cho lănh
án tử h́nh để chuộc tội và cũng để
làm gương cho những người đàn bà lăng loàn. Nàng nói:
- Thưa
quan chánh án, chỉ với cái chết tôi mới có thể
chuộc được tội lỗi của tôi và
đền đáp được tấm ḷng vàng của
người đă v́ tôi mà danh dự bị hoen ố. Tôi
không dám đổ lỗi cho ai, tôi gieo gió th́ tôi phải
gặt băo…
Nguyệt ngừng nói, ôm mặt khóc nức nở.
Một lúc sau, nàng ngẩng lên nói tiếp:
- Nếu
quan chánh án khoan hồng xử nhẹ cho
tôi th́ sau khi măn tù, tôi cũng không thể nào sống
được. Sự ăn năn,
hối hận sẽ giết tôi. Người
đời không ai chứa chấp tôi được.
Nguyệt nh́n xuống chỗ Văn ngồi.
Nàng nh́n thấy Văn đang nh́n nàng với
đôi mắt thương hại. Bỗng
nàng nhận ra Thủy, Thủy ngồi ở một góc,
đang nh́n nàng đầy vẻ xót xa, c̣n chị Sáu th́ khóc
thút thít.
Người ta đưa Nguyệt về chỗ.
Và đến phiên Tống ra trước vành
móng ngựa. Trong pḥng xử mọi
người đều hồi hộp nghe Tống nói.
Tống với đôi mắt trắng dă, làn da
nhợt nhạt, nhưng không có vẻ ǵ là sợ sệt
cả. Tống nói giọng lanh lảnh:
- Thưa
quan chánh án, tôi sở dĩ làm kẻ đồng lơa của
Nguyệt là v́ nhiều lẽ. Tôi và Nguyệt tuy có bà con
nhưng là bà con rất xạ Bà Định đem tôi
về nuôi và muốn lập tôi làm kế tự cho bà.
Tôi có bao giờ dám đèo bồng đến cô
Nguyệt. Nhưng cô ấy bị t́nh
phụ, rầu buồn, thất vọng, lấy tôi làm món
giải sầu. Khi công việc đă
lỡ, bà Định đă không gả cô cho tôi lại c̣n xô
đuồi tôi đi nơi khác.
Rồi bà gả Nguyệt cho ông kỹ sư
Văn v́ ông này giàu có, danh giá. Nguyệt
đă mất trinh nên ông Văn không thèm ngó ngàng đến
nữa. Thế là Nguyệt quay lại
với tôi. Tôi cũng biết nếu tôi cứ đeo
đuổi theo Nguyệt th́ đời
tôi không ra ǵ, chỉ sống trong bóng tối mà thôi. nhưng nhiều lần tôi t́m cách xa lánh
Nguyệt mà Nguyệt cứ theo sát bên tôi, ghen với tôi và
không cho tôi được tự do lập gia đ́nh.
Rồi sợ bị tôi phụ, Nguyệt mới
bàn với tôi cách giết Văn để nàng
được tự do sống với tôi và chiếm gia
tài của ông Văn.
Tôi không dám
nhúng tay vào máu, nhưng Nguyệt cứ
theo ép tôi phải giết Văn. Nàng ḍ biết những
giờ đi về của Văn và báo tôi biết
để dễ bề hành động.
Nếu
Nguyệt đừng làm khổ tôi, th́ tôi đă cưới
một thiếu nữ có học, con nhà giàu, nết na, và hết sức yêu tôi rồi. Chỉ
tại Nguyệt kiếm chuyện ghen tương, phá
rầy mà thiếu nữ nọ phải bỏ tôi…
Những lời của Tống, lời nào cũng
buộc tội Nguyệt cả. Thế
mà Nguyệt ngồi yên lặng, không hề lấy làm khó
chịu.
Nàng không c̣n nghe ǵ nữa cả. Trước
mắt, nàng chỉ thấy có Văn. Văn đang chịu
đựng sự nhục nhă do nàng gây ra.
Nguyệt
ngồi như kẻ mất hồn, Tống khai xong từ
lâu mà nàng cũng không để ư. Bỗng nàng nghe văng
vẳng bên tai một gịong nói
hiền lành, ấm cúng, rất quen tai. Nguyệt quay lại
th́ thấy Văn, chàng đang nói:
- Xin quan
chánh án khoan hồng đối với
bị can. Trong việc này tôi xin nhận
thấy ḿnh cũng có một phần trách nhiệm. Vâng lời cha cưới Nguyệt, nhưng tôi
không thể nào yêu thương Nguyệt được v́
nàng đă hư hỏng như lời Tống khai. Lẽ ra không yêu Nguyệt th́ tôi cứ việc ly
dị với nàng, đằng này tôi cứ để nàng
sống bên tôi mà không thèm ngó ngàng ǵ đến nàng cả.
Nguyệt trở lại với Tống, bị Tống hành
hạ, xúi xử làm việc sát nhân cũng v́ tôi đă
bỏ bê nàng trong lúc nàng c̣n xuân trẻ.
Mỗi
lời nói của Văn là một mũi tên đâm vào tim Nguyệt, nàng không dám nh́n Văn, cúi
đầu ân hận.
Ṭa tuyên bố nghỉ nửa giờ trước
khi tuyên án. Trong khi ấy, ngoài pḥng xử
mọi người đang trông đợi.
Văn
đứng lên đi ra ngoài hành lang, có
vẻ bứt rứt lo lắng. Thủy cũng ra theo. Nàng đến bên Văn, cúi đầu
chào và nói:
- Xin lỗi
ông, ông cho phép tôi được hỏi một lời.
Văn quay
lại, thấy Thủy th́ nghi nàng là một phóng viên, nên
hỏi:
- Cô là ai?
Thủy nói:
- Tôi là người thọ ân của
bà Nguyệt.
Văn lại càng không hiểu ǵ
cả, hỏi lại:
- Cô là người thọ ân của Nguyệt?
Thủy liền nói:
- Nếu không có bà Nguyệt th́ tôi
đă lầm Tống rồi và có thể kết duyên
với Tống.
Văn mỉa mai:
- Bà Nguyệt bắt ghen và giải
thoát cho cô chớ ǵ? Nhưng bây giờ cô muốn nói
chuyện ǵ với tôi?
- Người ta đồn rằng
ông đă ly dị với Nguyệt rồi. Tôi muốn
biết lời đồn đăi ấy đúng không?
Văn rùn vai:
- Dù không muốn, tôi cũng không
thể nào ở đời với Nguyệt. Huống
nữa…
Thủy không để Văn nói
hết lời, chặng ngang:
- Nhưng mấy lúc nay ông vẫn cho
người đi nuôi bà Nguyệt chứ?
- Cô hỏi để làm ǵ?
- Tôi muốn từ rày ông cho phép tôi
được nuôi bà Nguyệt.
Văn nh́n Thủy và nói:
- Phiền cô vô ích. Tôi đă nhờ
chị Sáu, người giúp việc của Nguyệt, nuôi
Nguyệt mấy lúc naỵ Cô tử tế quá. Có phải cô
đă bỏ tiền ra nhờ người bào chữa cho
Nguyệt không? Tôi chỉ nhờ có hai luật sư mà hôm
nay có đến ba người bào chữa cho Nguyệt.
Thủy nói:
- Tôi sợ Ông không lo cho bà Nguyệt. Ông
tốt quá. Thật tôi đă nghĩ lầm về ông.
Hai người đang nói đến
đây bỗng ở bên trong náo động. Nhân viên cảnh
sát vẹt đám đông và vực Nguyệt ra một
chiếc xe Hồng thập tự. Người nàng cứng
đơ và máu ở miệng chảy ra ṛng ṛng. Một
cảnh sát viên ngồi bên Nguyệt nói:
- Cô ấy cắn lưỡi từ
bao giờ, chúng tôi không hay.
Văn và Thủy len lỏi trong
đám người ṭ ṃ, chạy đến chỗ xe
Hồng thập tự màng Nguyệt chạy ra khỏi sân
ṭa án.
Hôm sau, các báo đăng tin Nguyệt
cắn lưỡi chết trong khi ṭa chưa kịp nêu lên
án. Và v́ Nguyệt nên Tống lại bị giam trở
lại để chờ phiên ṭa khác.
Nguyệt đă đền tội và
những ai nguyền rủa nàng bây giờ cũng
đều thương hại cho nàng. Văn xin lănh xác nàng
để chôn cất. Đám tang cử hành một cách
lặng lẽ. Thủy và chị Sáu sụt sùi bên chiếc
quan tài. Văn lặng lẽ đưa Nguyệt
đến nơi an nghỉ cuối cùng. Cái chết của
Nguyệt đă làm Văn ngậm ngùi thương xót không
sao nói được. Chàng ăn năn là đă làm cho
Nguyệt tuyệt vọng.
Chôn cất Nguyệt xong, Văn
lại t́m chị Sáu nói:
- Tôi sẽ rước Nguyệt
về đây để thờ với bà gia của tôi. Chị
cứ ở đây, tôi nhờ chị việc lo nhang khói. Chị
cứ yên ḷng, tôi sẽ trả cho chị mỗi tháng
một ngàn đồng, cho chị Ở các gian nhà phía sau,
c̣n nhà trên th́ để thờ. Đến ngày giỗ tôi
sẽ về. Ngày thường chắc là tôi không về
được.
Chị Sáu vừa khóc vừa nói:
- Cô Nguyệt đi sai
đường, có một người chồng như ông
mà cô ấy không biết quư…
Văn không để chị Sáu nói
hết lời:
- Thôi, chuyện đă qua rồi. Ḿnh
có ngồi tiếc cũng không ích ǵ. Chị ráng ở
đây, cứ xem nhà này như nhà của chị và khi nào
chị trăm tuổi đă có tôi lo.
Chị Sáu:
- Tôi biết ông là người
tốt. Tôi xin ở đây giúp ông. Ông cứ yên ḷng mà lo công
việc. Thưa ông, cô Thủy nào đó vậy ông? Cô ta
tử tế với cô Nguyệt lắm, mà cũng
đẹp quá phải không ông?
Văn nói:
- Nào tôi có để ư đến ai mà biết đẹp xấu. Hôm ra ṭa, tôi
không c̣n thấy ai ngoài Nguyệt. Nàng tiều tụy quá, xanh
xao quá. Đến khi nghe tin Nguyệt chết, tôi như
kẻ mất hồn, c̣n biết ǵ đâu. May quá, chị
nhắc tôi mới nhớ. Tôi phải lại nhà cô Thủy
để thăm và cảm ơn mới được.
Thế là Văn đứng lên đi
ngay lại nhà Thủy. Thủy đang ngồi đan áo,
thấy Văn đến liền đứng dậy, vui
mừng nói:
- Ai chỉ nhà tôi mà ông biết?
Văn nói:
- Chị Sáu. Tôi đến xin lỗi
cộ Lẽ ra tôi đến cảm ơn cô ngay từ
mấy hôm trước, nhưng tôi như kẻ mất trí.
Thủy nói:
- Nào có ơn nghĩa ǵ… Hôm nay ông
đă khỏe chưa?
Lúc bấy giờ Văn mới
ngước lên nh́n Thủy. Chàng thấy Thủy cũng
đẹp đẽ, dịu dàng như Mỹ Dung. Chàng
lại nh́n khắp gian pḥng.
Thủy nói:
- Thật con người sống
chết nào có nghĩa lư ǵ. Mấy hôm nay tôi ngao ngán quá,
nhất là người trong cảnh tôi.
Rồi không đợi Văn hỏi,
Thủy kể hết cho Văn nghe về cuộc t́nh duyên
dang dở của nàng, về sự ghen tương của
Nguyệt, về cách đối xử của nàng sau khi
bị Nguyệt bắt ghen.
Văn ngồi nghe và cảm phục
cho sự thành thật của Thủy. Chàng nói:
- Ở đời thật có ít
người thành thật như cộ Chỉ v́ cô thành
thật mà Nguyệt mới để cô yên, tin những
lời cô, chứ Nguyệt là người thủ
đoạn lắm, cô ạ. Nhưng thôi, đừng
nhắc đến người chết nữa.
- Ông nói đùa. Đừng nhắc
đến người chết nữa. Nhưng c̣n với
người sống, ông nghĩ thế nào?
Văn ngạc nhiên nh́n Thủy:
- Cô muốn nói đến ai?
Thủy cười đáp:
- Tôi muốn nói đến cô Mỹ
Dung, một thiếu nữ bấy lây nay được ông
tận t́nh săn sóc.
Văn nói:
- Mấy lúc nay, tôi không c̣n gặp
Mỹ Dung nữa. Tôi chỉ được biết là cô
ấy đă khỏi bệnh và đă ra khỏi bệnh
viện rồi.
- Tại sao có chuyện lạ lùng
như thế?
- Cô đă thành thật kể tôi nghe
tâm sự của cô, th́ giờ đây tôi cũng xin kể cô
nghe về chuyện ḷng của tôi, và biết đâu, sau khi
nghe xong, cô không giúp cho tôi được vài ư kiến.
Nói xong Văn bắt đầu
kể. Chàng nói bằng một giọng trầm trầm, và
Thủy nghe một cách chăm chú. Khi Văn kể xong,
Thủy nói:
- Câu chuyện ông kể cảm
động thật. Thật tội nghiệp cho Mỹ
Dung, yêu đến nỗi có thể lầm ông với ông
Vũ. Nhưng bây giờ th́ Mỹ Dung đă biết ḿnh
lầm chưa?
- Tôi cũng không hiểu nữa. Bác
sĩ Quân không cho tôi vào gặp Mỹ Dung, từ khi nàng
tỉnh lại sau cơn mê hai ngày một đêm ấy. V́
vai tṛ của tôi đến đấy là chấm dứt.
- Đành là thế. Nhưng tôi tin
chắc rồi đây thế nào Mỹ Dung cũng
đến thăm ông và cảm ơn ông.
- Cảm ơn cái ǵ?
- Chính ông đă bỏ tiền ra
chạy chữa cho Mỹ Dung kia mà.
- Nhưng Mỹ Dung đâu biết
chuyện ấy. Ai cũng bảo với nàng là ông giám
đốc hăng Hồng Tân đă bỏ tiền ra lo cho nàng
nằm ở bệnh viện bác sĩ Quân.
Thủy hỏi:
- Nhưng ông có muốn Mỹ Dung
biết là nàng lầm không?
Văn lắc đầu:
- Vô ích. Tôi sở dĩ làm việc
ấy là v́ Vũ đă chết thế cho tôi. Tôi nghĩ
đến Vũ nên đă lo cho Mỹ Dung.
Thủy nói:
- Nếu vậy ông không nên gặp
Mỹ Dung nữa. Nếu thật cô ta đă tỉnh
hẳn th́ cô ta sẽ nhớ lại tất cả. Vũ
đă chết th́ c̣n ông Vũ nào vào nuôi cô ta ở bệnh
viện? Cô ta sẽ t́m hiểu và thế nào rồi cũng
khám phá ra sự tử tế của ông. À, mấy lúc nay
đọc báo, chắc cô Mỹ Dung cũng thấy nói
đến vụ án của Tống và bà Nguyệt. Người
ta tường thuật kỹ lắm. Và có nhiều báo
đăng ảnh của ông bên cạnh ảnh của ông
Vũ, người bị giết. Cô Mỹ Dung thế nào
cũng hiểu. Cô ấy chưa đến t́m ông là c̣n có
một nguyên nhân chi đây.
Văn suy nghĩ rồi nói:
- Cô nói cũng có lư. Mấy lúc nay v́ câu
chuyện của Nguyệt, tôi chẳng nghĩ ra việc ǵ
cả. Nay cô nói, tôi mới nhớ ra là Mỹ Dung có thể
xem báo.
Hai người nói chuyện một
lúc rồi Văn đứng dậy cáo từ ra về. Thủy
nói:
- Lúc nào rảnh, ông đến chơi
để cho tôi biết về tin tức của cô Mỹ
Dung.
Ở nhà Thủy ra, Văn đi ngay
về nhà. Chàng suy nghĩ về những lời Thủy
đă nói với chàng:
- V́ sao mấy lúc nay ta quên về
những bài báo? Những bài báo ấy có thể cho Mỹ
Dung biết anh chàng Vũ vào bệnh viện nuôi nàng không
phải là Vũ của nàng mà là một kẻ khác, là anh
của Vũ mà thôi. ta có nên gặp
Mỹ Dung không? Không, ta không nên gặp. V́ nếu ta phải
đóng vai Vũ, th́ cũng chỉ v́ muốn Mỹ Dung
khỏi bệnh mà thôi.
Ta đâu được phép gặp
nàng một khi nàng đă biết ta không phải là Vũ
nữa. Huống chi nàng đă nói với cô Hồng và bác
sĩ Quân là nàng không muốn gặp ta nữa.
Cô Thủy nói đúng. Nếu Mỹ
Dung nhận thấy ta là người ân của nàng th́
bổn phận nàng phải đến t́m ta để
cảm ơn, chứ sao ta lại t́m nàng?
Ta quên Mỹ Dung đi. Dù nàng có nhu ḿ,
đẹp đẽ đi nữa th́ ta cũng không có
quyền yêu nàng. Dù sao nàng cũng là em dâu chưa cưới
của ta, ta phải tác thành cho nàng.
Nghĩ đến đây, Văn
thở dài, nhưng chàng lại tự an ủi:
- Các nhà tâm lư học thường nói
chỉ có ái t́nh là chữa được bệnh ái t́nh. Vậy
tại sao ta không đeo đuổi Thủy để
đừng nghĩ đến Mỹ Dung nữa. Kể ra
Thủy có thua ǵ Mỹ Dung đâu. Nàng cũng hiền lành,
nết nạ Ta với Thủy lại cùng một cảnh
ngộ, bị nhiều khổ đau trên đường
t́nh ái.
Thế là từ hôm đó, ngày nào
Văn cũng đến thăm Thủy. Nhiều hôm hai
người rủ nhau đi thăm mộ Nguyệt.
Văn lợi dụng xự đi
thăm mộ Nguyệt để có dịp đưa
Thủy đi xạ Nhưng mỗi lần như thế
là mỗi lần Văn nhớ lại những chuyến
đi chơi với Mỹ Dung trong thời kỳ nàng c̣n
bị bệnh. Văn nhớ lại những câu nói ngây thơ
và đầy t́nh ái của Mỹ Dung. Mà hễ nhớ
lại là Văn kém vui và chàng quên cả việc hiện
Thủy đang ngồi bên chàng.
Có lần, thấy Văn buồn,
Thủy hỏi:
- Sao ông buồn quá vậy? Có phải
ông đang nghĩ đến Nguyệt không
- Không, tôi đang nghĩ đến
những kỷ niệm đă quạ Những kỷ
niệm ấy buồn quá.
- Tại sao ông không nghĩ đến
hiện tại, như thế có phải vui hơn?
Văn buồn bă lắc đầu:
- Khổ nỗi là cái hiện tại
có dính dấp với những chuyện đă qua th́ ḿnh làm
sao không nhớ dĩ văng được? Như vậy
chỉ có cách là đừng nghĩ đến ǵ cả là
hơn.
Thủy cười:
- Ai bắt ḿnh nghĩ làm ǵ? Ḱa
đồng rộng, gió êm, phong cảnh buổi chiều
dịu dàng quá, tại sao ông không thưởng thức?
- Ừ nhỉ… Nhưng những vùng
ngoại ô của đô thành đâu có ǵ là đẹp? Hôm nào
rảnh chúng ta đi Cấp để tắm biển, cô có
thích không?
- Nếu tôi sắp đặt
được th́ giờ.
- Bộ cô bận lắm sao?
- Bận lắm. V́ ngoài việc làm
ở sở tôi c̣n phải tham gia công tác xă hội. Một
người có chuyện không vui như tôi nếu không
sống với xă hội th́ cuộc đời không c̣n ư
nghĩa ǵ nữa. Tôi sở dĩ làm việc thật
nhiều là để quên những chuyện buồn,
những chuyện ngang trái. Sự làm việc là một
phương thuốc trị bệnh chán nản hiệu
nghiệm nhất.
Thấy Văn tỏ vẻ suy
nghĩ, Thủy nói tiếp:
- Tôi thấy mấy lúc sau này h́nh
như ông ít làm việc th́ phải?
Văn thú nhận:
- Cô nói đúng đấy… Từ ngày
xảy ra vụ ám sát Vũ, tôi không thiết ǵ đến
công ăn việc làm nữa. Tôi chán nản làm sao ấy…
Đă vậy mà Nguyệt lại làm cho tôi không thiết làm
ra tiền nữa. Cô nghĩ làm ra tiền làm ǵ nữa
chứ? Tôi không bỏ nhà mà đi cũng là can đảm
lắm rồi. Lúc nhỏ, sống trong gia đ́nh, tôi có
mẹ mà cũng như không. Mẹ tôi không hề lưu ư ǵ
đến tôi cả, chỉ lo săn sóc, vỗ về
Vũ mà thôi. Cả thời thơ ấu của tôi, tôi
chỉ biết học và học. Kịp đến
tuổi trưởng thành th́ tôi gặp ngay câu chuyện hôn
nhân cưỡng bách. Tôi không hề được yêu và
cũng chưa biết yêu ai…
Nghỉ một lát, Văn lại nói:
- Tôi định đi xa nhưng
nghĩ lại th́ chưa thể đi được.
- Nhưng rồi ông sẽ vui vẻ
và hăng hái làm việc, tôi tin như thế.
Văn cười ngượng:
- Cô làm thầy bói à? Sao cô biết tôi
sẽ vui vẻ? Ai làm tôi vui vẻ?
Thủy cười, vui vẻ đáp:
- Tự ḷng ḿnh làm cho ḿnh vui vẻ,
chứ ai làm cho ḿnh vui vẻ bây giờ?
- Cô nói thế th́ chắc tôi không bao
giờ vui vẻ được cả.
- Tôi không thích có một người
bạn yếm thế, chán nản như ông. V́, xin lỗi
ông, đời tôi cũng chẳng vui ǵ.
- Nghĩa là cô không cho tôi đến
thăm cô nữa?
- Nếu lúc nào ông cũng mang bộ
mặt phiền muộn.
- Tôi sẽ ráng không buồn nữa.
- Tôi nói ông đừng giận nhé. Việc
ǵ mà ông buồn? Nguyệt chết đi là một sự may
cho ông. Nếu Nguyệt cứ sống bên ông th́ có phải
là phiền cho ông không? Biết đời nào ông mới thoát
khỏi ngục tù gia đ́nh ấy? Có bao giờ ông
được tự do nghĩ đến ngày làm lại
cuộc đời, xây lại hạnh phúc và tạo nên
một tương lai sáng lạn. Chứ c̣n bây giờ,
Nguyệt đă tự tử sau khi mọi âm mưu bị
lộ, là Nguyệt giải phóng cho ông đó. Ông nên mừng
mà đừng có nghĩ ngợi xa gần làm ǵ nữa. Nguyệt
độc ác, nham hiểm như thế mà ông vẫn tử
tế, th́ chuyện ǵ mà ông phải ăn năn? Chính
Nguyệt cũng nhận thấy ông tử tế cho nên nàng
phải lấy cái chết để tạ ḷng ông.
Thủy nói thật nhiều và Văn
phải công nhận là Thủy có lư.
Chẳng mấy chốc, Văn và
Thủy trở thành đôi bạn thân. Không chuyện ǵ
họ không kể cho nhau nghe. Tuy nhiên cách xưng hô của
họ vẫn không có ǵ thay đổi. Thủy vẫn
gọi Văn bằng ông như khi mới gặp. Một
hôm, Văn nói với Thủy:
- Cô đừng gọi tôi bằng ông
nữa. Tiếng ông nghe sao trịnh trọng quá. Cứ
gọi tôi bằng anh th́ hơn.
- Ông đă cho phép th́ c̣n ǵ hay bằng. Tôi
cũng muốn gọi ông bằng anh nhưng lại sợ
gọi như thế, ông cho rằng tôi quá thân t́nh.
- Cô dè dặt quá.
- Không dè dặt sao được? Anh
vừa mất vợ, rồi anh lại lui tới thăm
tôi, người ta có thể nghi ngờ tôi…
Văn cướp lời:
- Nếu cô nghĩ như thế th́
tôi không đến nữa.
- Tôi bảo người ta nghi
ngờ, chớ tôi có nói tôi nghi ngờ đâu, sao anh nghe
lầm như thế?
Văn ngập ngừng:
- Nhưng nếu tôi có ư muốn cùng cô
làm lại cuộc đời th́ cô nghĩ thế nào?
Thủy nh́n Văn với đôi
mắt ngạc nhiên:
- Anh nói đùa hay sao anh Văn? Tôi
chỉ xem anh là một người bạn. Tôi tin chắc
anh không bao giờ t́m thấy hạnh phúc ở một
người vợ như tôi, và cũng chẳng bao giờ
anh muốn lập gia đ́nh với tôi. Chẳng qua anh
muốn mượn tôi để làm một thứ
thuốc trị bệnh cho anh mà thôi. Nếu anh nghĩ
như thế th́ anh lầm rồi, anh Văn ạ. Tôi không
phải là một vị thuốc, mà tôi là một chứng
bệnh. Có đời nào người ta lấy bệnh này
để chữa cho bệnh khác không? Tôi chứ
đến nỗi mê muội thiếu sáng suốt mà bảo
rằng thấy anh là kỹ sư, có địa vị xă
hội, có tiền của, xe hơi, nhà lầu mà nhận lời
làm vợ anh. Tôi cũng giàu không thua ǵ anh cơ mà…
Anh Văn ơi, đừng có gây thêm
một cô Nguyệt thứ hai hay một ông Văn thứ
hai nữa. Nếu tôi mù quáng cứ nhận lời bừa
th́ sau này tôi cũng sẽ như anh, thất vọng v́ có
một người chồng không yêu ǵ ḿnh, bỏ bê ḿnh và
gieo cho ḿnh một sự ân hận suốt đời.
Nếu tôi nhận lời anh th́ sau này
trong gia đ́nh của chúng ta, tôi là anh mà anh lại là cô
Nguyệt.
Văn chưa bao giờ nghe ai nói
một cách chân thành như thế, nên cảm động nói
với Thủy:
- Cô thành thật lắm, tiếc
rằng chúng ta đă gặp nhau quá trễ. Cô thông minh
lắm nữa.
Thủy nói như tiếp tục theo
những ư nghĩ của ḿnh:
- Anh định lấy tôi làm một
phương thuốc… Và anh đă có ư nghĩ lập gia
đ́nh với tôi. Một người như anh đối
với vấn đề hôn nhân đâu có c̣n dễ dăi
nữa. Nguyệt đă cho anh một bài học chua chát th́
muốn làm lại cuộc đời, anh cũng cần
phải có ngày giờ để t́m lại sự b́nh
tĩnh cho ḷng đă chứ. Về phần tôi cũng
vậy, sau một lần bị đau khổ v́ mất
người yêu, tôi phải mất cả ba năm mới
thấy ḷng vơi bớt thương tiếc. Rồi
chẳng may tôi gặp Tống. Đành rằng tôi chưa
yêu Tống, chưa có cái ǵ đáng hối tiếc hay ăn
năn, nhưng dầu sao tôi cũng v́ Tống mà bị ê
chề nhiều. Giờ đây tôi rất dè dặt về
chuyện hôn nhân.
Anh và tôi xem nhau như hai người
bạn th́ tốt, v́ chúng ta cùng chung một cảnh ngộ,
có thể hiểu nhau và tha thứ nhau. Nhưng nếu anh và
tôi trở thành vợ chồng th́ chúng ta sẽ đau
khổ và không đời nào chúng ta t́m thấy hạnh phúc
gia đ́nh. Như vậy sum họp làm chi để rồi
thấy sự găy đổ hả anh?
Trong cảnh anh bây giờ th́ chỉ
có cách này là thượng sách…
Nói đến đó, Thủy ngừng
lại nh́n Văn với đôi mắt mơ màng. Văn
vội vă hỏi:
- Cái ǵ mà thượng sách?
Thủy nói:
- Anh nên đi chơi một lúc. Đi
Pháp, đi Nhật… đi bất kỳ một nơi nào có
thể đi được. Anh có thể đi
được chứ? Công việc anh cứ giao cho một
người tín cẩn là được.
- Tôi sẽ thu xếp và làm theo lời
khuyên của cộ Nhưng trước khi đi, tôi c̣n
nhiều vấn đề cần phải giải
quyết.
- Anh ráng thu xếp gấp đi. Có
việc ǵ cần tôi, anh cứ bảo, tôi sẽ giúp anh
ngay.
Văn mừng lắm:
- Tôi định nhờ cô trông coi
về tiền bạc. Tôi có một người quản lư
rất giỏi, nhưng tin cậy họ th́ tôi chưa
thể tin cậy được. Khi tôi đi vắng,
mỗi ngày cô nhín lấy một giờ tạt ngang
để nhận và cất hộ tôi.
- Sao không bảo họ gửi ngân
hàng?
- Cô có thể nhận và gởi giùm tôi
không?
- Cũng được.
Thế là Văn về nhà thu xếp
công chuyện và lo giấy tờ để xuất
ngoại. Giấy tờ lo chưa xong, th́ bỗng một
việc xảy đến khiến cho đời Văn
thay đổi một cách bất ngờ.
Văn đang ngồi sắp xếp
giấy tờ trong phong b́ có người tùy phái mang vào cho
chàng một cái gói lớn bao giấy màu hồng và trên có gài
một tấm danh thiếp lên xem. Mắt chàng sáng lên khi
trông thấy ḍng chữ:
TRẦN MỸ DUNG
Thư kư hăng Hồng Tân – Sài G̣n
Lật tấm danh thiếp lại,
chàng đọc thấy những ḍng chữ sau:
“Em mới đi ngoại quốc
về, có chút quà mọn kính mừng anh, người đă
cứu em thoát chết.”
Văn run
lên v́ sung sướng. Mỹ Dung đă
biết chàng là người chăm nom, săn sóc nàng lúc nàng
bị bệnh. Mỹ Dung không lầm chàng là Vũ
nữa! Trời ơi! Ai ngờ sẽ có ngày
nay?
Văn mở gói ra. Đó là
một cái máy phát thanh kiểu tối tân, có gắn chiếc
đồng hồ báo thức.
Văn nh́n món quà, ḷng vui mừng không sao nói
được. Chàng vội vàng quay
điện thoại hăng Hồng Tân. Người
trả lời cho chàng ở đầu dây kia
là Huệ:
- Alô! Cô Huệ đấy à? Cô cho tôi
biết cô Mỹ Dung hiện giờ ở đâu? Mỹ
Dung chưa đến hăng à?… Cô bảo số 128 phải không?
Vâng. Cảm ơn cô.