Duyên T́nh
Lạc Bến
Chương 8
NGĂ BA TÂM LƯ
Ông giám đốc hăng Hồng Tân tiếp bác sĩ
Quân tại văn pḥng. Khi nghe bác sĩ cho biết
Mỹ Dung đă b́nh phục và tỏ ư xin về giúp
việc lại cho ḿnh, ông Hồng Tân hết sức vui vẻ:
- Lúc nào tôi
cũng dành cho cô ấy một chỗ làm đặc
biệt ở sở tôi.
Ông
Đại hỏi sơ qua về Mỹ Dung và về
Văn. Ông nói:
- Ông Văn
có ư định đem Mỹ Dung về nhà không?
Bác sĩ
Quân nói:
- Đem về thế nào được?
Mấy hôm nay Văn phải tránh và có lẽ từ đây
phải tránh mặt luôn.
Ông
Đại hỏi:
- Tại sao
có chuyện tránh mặt lạ lùng như thế? Mỹ Dung
đă khỏi bệnh, nghĩa là cô ta đă hoàn toàn b́nh
phục, hoàn toàn nhớ lại tất cả những
chuyện cũ. Mỹ Dung không biết Vũ
chết rồi sao? Mấy lúc nay ông
Văn không đến mà Mỹ Dung không hỏi v́ lẽ ǵ
Văn không đến sao? Vô lư lắm!
Bác sĩ
Quân liền kể ông Đại nghe chuyện Mỹ Dung
gặp Liên Hoa, phải bị mất trí trong mấy ngày và
khi tỉnh lại th́ không muốn gặp Vũ nữa,
chứ chưa biết là Vũ chết.
Bác sĩ
Quân kể lại cả những lời Mỹ Dung đă
nói với ḿnh trong buổi sáng. Ông Đại có vẻ suy
nghĩ, một lát sau, ông lấy thuốc ra hút và nói:
- Bác sĩ
chưa hỏi Mỹ Dung về chuyện ông Văn?
- Mỹ Dung có biết Văn là ai đâu.
Mấy lúc nay Văn đến thăm Mỹ Dung với danh
nghĩa của Vũ mà.
- Nhưng
bây giờ Mỹ Dung đă b́nh phục th́ chúng ta cần nói
rơ cho cô ấy biết là Vũ đă chết, và muốn cô
ấy chóng lành bệnh, Văn phải đóng kịch. Sự thật Văn đâu ngờ ḿnh phải
đóng kịch như thế. Trong lúc vào
thăm Mỹ Dung, Mỹ Dung đă ngộ nhận Văn là
Vũ nên bác sĩ đă dùng kế mà trị bệnh cho
Mỹ Dung. Cần phải nói rơ
để Mỹ Dung hiểu th́ hơn.
Bác sĩ
Quân tuy công nhận những lời ông Đại nói là
đúng, nhưng vẫn nói:
- Nếu cô
Mỹ Dung c̣n hy vọng là Vũ chưa chết th́ ta làm sao
nói sự thật với cô ấy? À, sáng
nay cô Mỹ Dung c̣n nhờ tôi xin phép ông cho cô Lư hay cô Huệ
vào để cô hỏi thăm một chuyện ǵ đó mà
cô bảo là rất cần… Chúng ta sẽ nhờ cô Lư ḍ
thử Mỹ Dung đă thật khỏi bệnh hẳn
chưa.
- Được, chiều nay tôi sẽ cho cô Lư vào.
Cô Lư tế nhị và khôn ngoan, sẽ t́m
hiểu được Mỹ Dung. Tôi sẽ dặn cô
Lư đừng mở đầu câu chuyện, cứ
để Mỹ Dung hỏi và nói trước th́ hơn…
- Như
thế th́ tốt lắm. Sự thật tôi
không hiểu Mỹ Dung có nhớ tất cả không? Có nhiều người sau khi mất trí, nhớ
những việc này lại quên những việc khác. V́ thế, tôi chưa dám nói sự thật cho
Mỹ Dung biết.
- Bác sĩ
nên bàn kỹ với ông Văn về chuyện này.
- Tôi sẽ
bàn sau khi cô Lư vào gặp Mỹ Dung…
Chiều hôm ấy, Mỹ Dung tỏ ư mong
đợi Lư. Nàng nh́n đồng hồ và hỏi
Hồng:
- Chị Lư
hẹn bốn giờ vào thăm tôi… Gần
bốn giờ rồi.
Hồng lấy giấy ra và ngồi vào bàn làm
bộ viết thự Nàng làm như thế để lát
nữa nàng có thể ghi tất cả những lời
của Mỹ Dung nói với Lư mà không sợ Mỹ Dung nghi
ngờ. Hồng nói:
- Vâng, cô Lư
hẹn đúng bốn giờ th́ đến. Cô
ấy sẽ mang nhiều quà vào cho cô.
Mỹ Dung
nói:
- Ai cũng
tưởng tôi là trẻ con nên cứ mang quà vào măi.
Hồng cười mà không nói. Lúc trưa này
Hồng đă cho Văn hay là sẽ có Lư vào thăm Mỹ
Dung, để Văn muốn gởi quà cho Mỹ Dung th́ có
thể gởi Lư, Lư sẽ bảo với Mỹ Dung những
món quà ấy là của bạn trong sở gởi tặng.
Đúng
bốn giờ, Lư đến, tay xách ba
cái gói lớn. Mỹ Dung ra đón bạn, và hỏi:
- Lại
mang xách cái ǵ mà nhiều thế?
Lư nói:
- Qùa của
các bạn gở cho chị đây.
Mỹ Dung
đỡ các gói đồ trên tay bạn
rồi cả hai cùng đi lại đặt trên cái sạp
gỗ.
Mỹ Dung mở ra từng gói. Bánh
và trái cây, nàng đặt trên bàn. Khi nàng
mở cái gói lớn th́ bên trong hiện ra một chiếc áo
choàng bằng xa-tanh màu nước biển và hai bộ
đồ ngủ bằng hàng có kết ren.
Mỹ Dung
ngắm nghía chiếc áo choàng rồi hỏi Lư:
- Chiếc
áo này của ai mua tặng tôi đây? Chắc
không phải của chị rồi.
Lư nói:
- Của
chị Huệ đấy.
Mỹ Dung
nh́n Lư rồi nói:
- Chị
không nói dối tôi chứ?
Nói xong,
Mỹ Dung lại mở tủ lấy hai chiếc áo choàng
mà Văn đă mua tặng nàng cách đây hai tuần và lúc
sáng này nàng đă đem ra ngắm nghía trước mặt
Hồng.
Mỹ Dung
nói:
- Chiếc
áo này sao giống hai chiếc áo cũ của tôi quá… Loại áo này không có bán ngoài chợ. Nó là
loại áo đặt may, chị ạ.
Nói xong, Mỹ Dung ngồi ngẩn ngơ như có
vẻ suy nghĩ. Lư hỏi Mỹ Dung:
- Chị
nhắn tôi vào có việc ǵ?
- Lâu ngày
nhớ chị th́ nhắn vào chứ việc ǵ. À, chị Lư này, chị có nghe ông giám đốc nói
ǵ về tôi không? Tôi nghỉ lâu như thế
này không biết ông giám đốc có cho tôi làm lại không?
- Sao lại
không? Ông đang đợi chị về,
để ông đi ngoại quốc.
Mỹ Dung
lộ vẻ mừng rỡ:
- Nếu
vậy vài hôm nữa tôi sẽ ra khỏi bệnh viện và
độ cuối tháng th́ tôi trở về làm
được. Tôi nhờ chị chút việc
chị Lư nhé, chị thương hại cho kẻ bệnh
hoạn này mà giúp tôi nghe chị.
Lư hỏi:
- Việc
ǵ?
- Chị ghé
qua chỗ bà chủ tôi ở trọ độ
trước, xem thử bà ấy đă cho ai thuê căn pḥng
của tôi chưa?
- Điều đó chị yên ḷng, căn pḥng
ấy vẫn c̣n đợi chị. Đồ
đạc của chị c̣n ở đó th́ có ai dám cho
người khác thuệ Huống chi ông Đại
đều trả tiền mỗi tháng kia
mà.
- Ông
Đại tử tế đến thế sao?
- Ông ấy
đă bảo là xem chị như con kia
mà.
Mỹ Dung
lẩm nhẩm tính trong miệng rồi nói:
- Tôi nợ
Ông Đại nhiều quá, biết bao giờ mới
trả xong món nợ ấy. Nào tiền nhà
thương, tiền thuốc, và giờ đây tiền thuê
nhà trong hai tháng nay.
Lư
cười và nói như gợi Mỹ Dung nhớ câu
chuyện cũ:
- C̣n
tiền mượn độ nọ cho anh Vũ nữa,
chị quên rồi sao?
- Nợ mà
quên thế nào được, nhưng tôi không muốn
nhắc đến con người tệ bạc ấy làm
ǵ…
Lư làm bộ
xin lỗi và nói:
- Tôi không rơ
chuyện ấy nên vô t́nh đă làm phiền chị.
Lư nói xong nh́n Mỹ Dung để xem thử thái
độ Mỹ Dung lúc ấy ra sao. Nhưng
vẻ mặt Mỹ Dung không có ǵ thay đổi cả,
vẫn buồn rười rượi và lạnh lùng, khép
chặt.
Một lát
sau, Mỹ Dung nói:
- H́nh như
tôi thấy ông Đại có giữ các số báo cũ mà
không lâu quá ba tháng phải không chị?
Lư ngạc
nhiên hỏi:
- Chi vậy
chị?
- Tôi
muốn mượn những tập báo cũ ấy.
- Chị
muốn đọc lại những tin ǵ vậy?
Mỹ Dung
không trả lời câu hỏi của chị Lư mà nói:
- Chị có
thể mượn giùm tôi không, chị Lư?
- Nếu có
th́ tôi mượn mang vào cho chị. Nhưng
chị muốn xem cái ǵ thế?
- Tôi
muốn biết tin tức ở bên ngoài trong lúc tôi nằm
ở đây hai tháng.
Do dự
một chút, Mỹ Dung nói tiếp:
- Chị có
biết và có nhớ tại sao đang làm việc ở hăng
Hồng Tân, tôi lại được chở vào đây không?
Chị kể tôi nghe đi chị Lư. Ở đây ai cũng có ư giấu tôi chuyện
ấy, hay là họ không biết ǵ về chuyện ấy
cũng không biết chừng.
Lư đưa mắt nh́n thật nhanh về phía
Hồng như để hỏi thăm Hồng có nên nói
sự thật ra không? Hồng gật
đầu ra dấu bảo cứ nói. Lư liền nói
một cách dè dặt:
- Hôm ấy
chị đến sở làm việc như mọi ngày. Và độ ấy chị có một người
yêu tên Vũ, mà chị bảo với chị em trong sở
là một sinh viên trường luật. Có
phải thế không chị Mỹ Dung?
Mỹ Dung
gắt lên:
- Phải
rồi, rồi sao nữa?
- Vũ xài
tiền của chị rất nhiều, v́ Vũ bảo là
đang thất nghiệp, mà thất nghiệp là tại yêu
chị, không nỡ phụ chị cưới cô con gái ông hiệu
trưởng. Nhưng bỗng sáng hôm ấy, các báo
đăng tin Vũ bị ám sát. Chị
đọc báo thấy tin ấy nên ngă ra bất tỉnh.
Chỉ có thế mà chị không nhớ à?
Tôi nhớ rơ mồn một.
Mỹ Dung
cau mày:
- Rồi sao
nữa?
- Ông
Đại vội vă chở chị vào đây và nhờ có
bác sĩ Quân nên chị mới chóng b́nh phục như
thế này.
- Cảm
ơn chị, tôi đă nhớ tất cả rồi. Và bây giờ tôi buồn lắm, chị ạ.
- Thôi,
chuyện cũ đă qua rồi, buồn làm ǵ nữa…
-
Người chết chưa hẳn đă là hết th́ câu
chuyện t́nh duyên bi đát của tôi có thể nào bôi xóa
được trong ṿng hai ba tháng hả chị? Tôi đă lầm Vũ. Vũ lừa dối tôi, xài
của tôi biết bao nhiêu tiền. Nếu
xài tiền không th́ cũng chẳng nói làm ǵ. Đồng tiền hết rồi có thể
kiếm lại được, chớ c̣n tấm ḷng
của tôi bị tổn thương, tôi biết nói sao bây
giờ? Tôi giận và oán Vũ lắm,
tôi không muốn gặp Vũ nữa.
Cả Lư và Hồng đều ngạc nhiên về
cách nói năng của Mỹ Dung. Ở trên th́ Mỹ
Dung bảo: Người chết chưa hẳn đă là
hết, như thế Mỹ Dung có ư bảo là Vũ đă
chết không? Nếu Mỹ Dung cho rằng Vũ đă chết
th́ tại sao Mỹ Dung lại nói: Tôi giận và oán Vũ
lắm, tôi không muốn gặp Vũ nữa.
Hồng
muốn nói nhưng không dám nói, lúc năy nàng đă làm như
không để ư đến câu chuyện giữa Lư và Mỹ
Dung, nàng đă cắm cúi viết thư
kia mà?
Mỹ Dung
thở dài, cầm chiếc áo mà Lư mới mang vào và nói bâng
quơ:
- Chiếc
áo đẹp thật, người lựa chiếc áo này
phải là người kín đáo, biết cách chưng
diện thế nào cho trang nhă. Vũ đời nào thích
vẻ đơn sơ nhưng
đẹp đẽ này…
Nói xong,
Mỹ Dung đi qua đi lại trong pḥng, vẻ mặt
đăm chiêu:
Hồng ghi
chép không ngớt tay, thỉnh thoảng
nh́n Lư để trao đổi một cách thầm lặng
những ư nghĩ riêng.
Mỹ Dung
đi như thế được một lát, quay lại
hỏi Lư:
- Những
chuyện tôi nhờ, chị nhớ tất cả chứ?
- Nhớ!
Chị c̣n dặn ǵ nữa không?
- Không,
cảm ơn chị. Tôi xin gởi lời
thăm các bạn ở sở, vài hôm nữa tôi sẽ
về ghé lại thăm tất cả.
Lư về
rồi, Mỹ Dung cứ cầm cái áo mà ngắm nghía măi,
rồi khoác chiếc áo vào người, hỏi Hồng:
- Tôi mặc
áo này có đẹp không, cô Hồng?
Hồng nói:
- Đẹp lắm. Ai mà khéo
chọn màu quá. Nó thật thích hợp
với làn da của cô.
Mỹ Dung cứ khoác chiếc áo vào người
nằm dài xuống giường, mắt đăm
đăm nh́n lên trần nhà.
Lư ra
đến ngoài ngơ th́ đă thấy Văn đợi nàng
bên xe. Văn vội vàng mở cửa xe mời Lư lên và nói:
- Cô cho phép
tôi đưa cô về nhà… Tôi thành thật cám
ơn cô.
Lư lên xe và nói:
- Có phiền ông lắm
không?
- Việc ǵ mà phiền? Tôi
muốn nghe cô kể lại sự gặp gỡ giữa cô
và Mỹ Dung hôm nay.
Lư liền kể Văn nghe
những lời Mỹ Dung đă nói với nàng. Văn cho xe
chạy chầm chậm để nghe.
Lư nói tiếp:
- Mỹ Dung mượn các
số báo cũ là để xem những bài báo nói về ông
Vũ. Như thế, theo ư ông, tôi có nên soạn báo cũ cho
Mỹ Dung mượn không? Mỹ Dung đọc những
bài báo ấy có hại không?
Văn suy nghĩ một lát
rồi nói:
- Nếu Mỹ Dung là
người dễ cảm xúc th́ những bài báo ấy
rất có hại. Nhưng chuyện này phải hỏi qua ư
kiến bác sĩ Quân.
Lư nói:
- Chính tôi cũng nghĩ
như thế.
Văn do dự rồi nói:
- Nhưng độ rày bác
sĩ Quân h́nh như không được thành thật
với tôi như trước. Tôi thấy có nhiều
việc bác sĩ Quân muốn giấu tôi. Buồn
cười là bao nhiêu sự tốn kém cho Mỹ Dung tôi
đều chịu cả, mà người ta lại muốn
hất tôi ra. Theo tôi nghĩ nếu Mỹ Dung đă nhớ
lại những chuyện cũ th́ tôi đâu có lỗi ǵ
với Mỹ Dung. Tôi có thể gặp Mỹ Dung để
nói cho nàng rơ tôi không phải là Vũ, mà là Văn, anh Vũ,
để Mỹ Dung không c̣n oán ghét tôi nữa. Nhưng bác
sĩ Quân lại không cho tôi gặp Mỹ Dung nữa. Cô
nghĩ có phải kỳ dị không?
Lư nói:
- Ít hôm nữa Mỹ Dung
sẽ về nhà, lúc ấy bác sĩ Quân đâu có quyền
cấm ông.
- Vâng, đến lúc ấy
bác sĩ Quân không có quyền cấm tôi nữa.
- Mỹ Dung mà biết ông
đă lo cho chị ấy mấy tháng nay th́ chị ấy
sẽ cảm ơn ông lắm.
Xe đến nhà Lư, Văn
ân cần cảm ơn nàng và mở cửa xe cho nàng
xuống.
Văn cho xe chạy lại
một ṭa soạn báo, hỏi mua tất cả những
số báo cũ trong ba tháng vừa qua, mang về nhà
định sáng hôm sau sẽ mang lại cho Lư.
Tối hôm ấy, Hồng
ngồi ghi chép lại những lời Mỹ Dung nói với
Lư ra làm hai bản, một bảm sẽ đưa Văn
c̣n một th́ đưa bác sĩ Quân.
Sáng hôm sau, Văn đến
thật sớm để t́m Hồng. Hồng thuật qua
những ǵ đă xăy ra và trao một xấp giấy có ghi
chép ấy cho Văn:
- Ông mang về mà
đọc, bác sĩ Quân sắp đến rồi. Nếu
bác sĩ trông thấy sẽ khiển trách tôi đă
để lộ cho ông biết những điều bác
sĩ muốn giấu.
Văn cảm ơn Hồng
rồi ra về. Chàng cho xe chạy thẳng một mạch
về sở, đi ngay vào văn pḥng và lấy tập
giấy ra đọc.
Hồng đă ghi tất
cả những lời Mỹ Dung đă nói với bác sĩ
Quân, với nàng và cả với Lư.
Văn đọc xong,
vẻ mặt tươi hẳn lên, chứa chan hy vọng.
Nhưng nhớ lại những lời Hồng nói về
việc bác sĩ Quân không muốn cho chàng biết ǵ về
Mỹ Dung, Văn không khỏi lấy làm lạ. Chàng tự
nghĩ:
- Tại sao bác sĩ Quân
lại làm như thế? Hay bác sĩ Quân đă yêu Mỹ
Dung? Nếu vậy th́ thật là một điều đáng
mừng cho Mỹ Dung. Bác sĩ Quân chưa có vợ, lại
có địa vị, giàu có.
Nhưng nghĩ lại
mối t́nh thầm kín của chàng đối với Mỹ
Dung mấy lúc nay, Văn không khỏi đau ḷng.
Chàng làm sao tranh
được với bác sĩ Quân. Quân chưa có gia
đ́nh, c̣n chàng đă có vợ. Văn lại là anh của
Vũ.
Theo những lời
Hồng ghi chép th́ Mỹ Dung đă khỏi hẳn. Một
người mất trí không bao giờ nói được
những câu đầy ư nghĩa như thế.
Nghĩ lại những
lời Lư đă nói với ḿnh, Văn tự bảo:
- Lư nói đúng lắm.
Mỹ Dung sẽ ra khỏi bệnh viện và lúc ấy bác
sĩ Quân đâu có quyền ǵ ngăn cấm Mỹ Dung
tiếp tạ ta không có lỗi ǵ cả. Ta chỉ là
người ơn của Mỹ Dung th́ việc ǵ ta lại
không dám ra mặt? Việc này ta sẽ nhờ Lư và Hồng
nói trước cho Mỹ Dung biết.
Với những ư nghĩ
ấy, Văn hết sức b́nh tĩnh trở lại
với công việc. Chàng thấy cần phải dứt
khoát với Nguyệt nếu Mỹ Dung cho chàng vài tia hy
vọng.
Văn về nhà gặp lúc
Nguyệt đang lo nghĩ về chuyện Tống. Mấy
hôm nay, Nguyệt nhờ người đi t́m Tống
nhưng vẫn chưa t́m được. Tống không
về nhà nữa. Hắn đă sai người về
lấy hết quần áo, đồ đạc. Nguyệt
nghi Thủy không thành thật với nàng, Thủy đă nói
dối là về quê tránh mặt Tống, chứ sự
thật biết đâu hai người không hẹn ḥ
đến nơi khác ở?
Nguyệt căm tức
Tống hết sức. Nhưng căm tức th́ căm
tức chứ đâu làm ǵ được Tống.
Bỗng một hôm có
người cho nàng hay là Tống bị bắt cùng với
bọn đồng lơa v́ một vụ làm tiền. Cái tin
ấy làm Nguyệt lo nghĩ không sao nói được. Nàng
sợ công việc của nàng bị bại lộ.
Văn thấy Nguyệt lúc
nào cũng có chuyện lo nghĩ th́ không khỏi nghi ngờ.
Nguyệt gầy sút hẳn đi và ngày nào cũng đi
suốt ngày. Nàng bảo với người nhà là đi lo
công việc. Nhưng nào ai biết nàng đi công việc ǵ.
Ban đầu Văn không để ư, nhưng chàng thấy
Nguyệt đón xem các báo hằng ngày rất thường,
một việc mà trước kia nàng không bao giờ làm.
Một hôm, có việc đi
qua đường Gia Long, Văn thấy Nguyệt ở
trong một văn pḥng luật sư bước ra, Văn
không khỏi lấy làm lạ, tự hỏi:
- Hay Nguyệt muốn ly
dị với tả Nếu vẫy th́ cũng hay.
Trong thâm tâm, Văn mong Nguyệt xin ly dị.
Chàng sẵn sàng trả tự do cho Nguyệt và c̣n bằng
ḷng cho nàng một số tiền lớn là đằng khác.
Sự
thật th́ Nguyệt đi hỏi thăm tin tức của
Tống, bỏ tiền lo luật sư cho Tống,
Nguyệt làm vậy là để mua ḷng Tống, để
Tống khỏi tiết lộ câu chuyện bí mật riêng
của hai người.
Hai ba
lần Tống gửi thư ra bảo
Nguyệt phải đi nuôi hắn, chạy trạng sư
cho hắn, nếu không hắn sẽ tố cáo Nguyệt.
Nhưng
Nguyệt lo mà được hay sao?
Pháp luật
mà nắm Tống th́ thế nào người ta cũng khám
phá ra vụ giết Vũ trước nhà Văn. Sở
giảo nhiệm đă dựa vào các dấu tay
mà khám phá ra Tống có dính líu vào vụ án mạng mà bấy
lâu nay người ta chưa t́m ra thủ phạm đó.
Chuyện phải đến, đă đến.
Vào một buổi sáng, Văn đang ở nhà, hai nhân viên
công lực đă đến mời Nguyệt về bót. Sau hai giờ thẩm vấn, Nguyệt bị
đưa qua trại tạm giam.
Ngày hôm sau
các báo cùng đăng một cái tin:
Vụ ám sát
tại nhà ông kỹ sư Văn mà nạn nhân là ông Vũ,
em ruột ông Văn, đến hôm nay mới t́m ra thủ
phạm…
- Ai đă
giết Vũ?
- Tại sao
Vũ bị chết trong khi thủ phạm chỉ muốn
giết kỹ sư Văn?
- Một
người đàn bà đă là chánh phạm trong vụ ám sát
này?
Hẳn các
bạn c̣n nhớ, cách đây hơn hai tháng, tại gần
văn pḥng của ông kỹ sư Văn đă xảy ra
một vụ ám sát mà thủ phạm măi đến hôm nay
vẫn chưa t́m ra.
Hôm ấy,
Vũ, em của kỹ sư Văn, một người
ăn chơi đàng điếm, đến t́m ông Văn
để yêu cầu ông kư giấy bằng ḷng cho ḿnh bán nhà.
Nhưng ông Văn không bằng ḷng, khuyên lơn em và hai anh em
chuyện tró ăn uống cho tới nhá
nhem tối. Ông vũ đứng dậy ra
về. Ông Văn định đưa
em ra cửa th́ lúc bấy giờ có người muốn nói
chuyện với ông bằng điện thoại. Ông Văn phải trở về văn pḥng. Khi đi ngang qua cái sân trước pḥng ông Văn,
một cái sân rộng có trồng nhiều cây, Vũ bị một
người lạ mặt nhảy ra dùng dao đâm. Vũ chết liền tại chỗ. Kẻ
sát nhân tẩu thoát, để lại một con dao
đẫm máu.
Cái chết của Vũ đă được
người ta đưa ra hai giả thuyết khác nhau.
Một
số người cho rằng Vũ là tay
ăn chơi nên bị thù oán và do sự thù oán ấy mà
Vũ bị giết.
Một
số khác lại cho rằng Vũ bị giết oan, v́
kẻ sát nhân chủ tâm giết ông kỹ sư Văn. Ông
Văn đă bị thẩm vấn nhiều lần v́
người ta cho rằng ông muốn cướp hết gia
tài của cha mẹ để lại nên ra tay giết
Vũ để khỏi có nhiều chuyện lôi thôi.
Nhưng
những dấu tay t́m thấy trên ḿnh Vũ và cả trên con
dao không phải là dấu tay ông Văn. Vả lại,
kỹ sư Văn là người rất đứng
đắn, từ thuở bé du học ở ngoại
quấc, không hề có ác cảm với Vũ. V́ thế,
vụ án mạng ấy chưa khám phá ra được.
Nhưng hôm nay, nhà chức trách bỗng túm cổ
được ba tên lưu manh làm tiền một
người đàn bà góa. Trong số ba
tên này, có một người tên Tống.
Khi sở
giảo nhiệm cho lăn tay, th́ lạ
thay những dấu tay của hắn lại giống
hệt những dấu tay in trên cán dao dùng để
giết Vũ.
Sau khi bị tra hỏi, Tống đă khai và thú
nhận tất cả tội lỗi.
Thật là
một vụ ám mạng rùng rợn mà khi đọc
đến, nếu các bạn là nam độc giả th́
sẽ không khỏi lạnh gáy mà đâm ra nghi ngờ cả
bà vợ hiền của ḿnh ở nhà.
Các bạn có biết Tống khai thế nào không?
Tống là anh họ của bà kỹ sư
Văn, nhủ danh là Nguyệt, ái nữ của bà
Định, một nữ thương gia vừa mới
qua đời cách đây không lâu. Tống
mồ côi cha mẹ, được bà Định đem
về nuôi và lập làm thừa tự cho bà. Tống và
Nguyệt sống bên nhau từ thuở bé nên lớn lên yêu
nhau. Tống định chiếm gia tài
của bà Định bằng cách cưới cho
được Nguyệt.
Tống
đă làm Nguyệt sa ngă v́ hắn. Nhưng bà Định lại không bằng ḷng
gả Nguyệt cho hắn, bà rầy la hắn và
đuổi hắn ra khỏi nhà.
Bà
Định quen thân với ông Khai, cha kỹ sư Văn,
nên ngỏ ư gả cô Nguyệt cho kỹ sư Văn. Ông
Khai ép kỹ sư Văn phải cưới cô Nguyệt. Bà Định sở dĩ chủ trương
cuộc hôn nhân này v́ ông Khai giàu có mà kỹ sư Văn th́ có
địa vị, có nhiều triển vọng trên
đường sự nghiệp.
Kỹ sư Văn không nỡ trái ư cha nên
cưới cô Nguyệt. Nhưng khi
biết rơ y thị không c̣n thanh tân, đă có ư lơ là.
Trong lúc
ấy, tên Tống ḷ ḍ trở về xin lỗi bà
Định và tiếp tục lén lút qua lại với
Thị Nguyệt. Rồi bà Định
chết. Tên Tống giữ việc
thờ phụng và nhân cơ hội ấy, gặp gỡ
Nguyệt tại nhà bà Định mỗi ngày.
Tên Tống nghe Thị Nguyệt than thở về
sự lạnh nhạt của kỹ sư Văn, liền
xúi y thị trừ kỹ sư Văn đi để
chiếm đoạt gia tài. Một khi kỹ sư
Văn chết rồi th́ bọn chúng sẽ tự do
kết hôn với nhau. Nguyệt cũng
chủ trương như Tống, nên họ âm mưu
với nhau. Tên Tống đến văn
pḥng của kỹ sư đợi ông này ra về
để thanh toán (v́ ông Văn có thói quen làm việc
đến tám giờ mới về).
Ai ngờ
hôm ấy Vũ lại đến ông Văn và v́ ông Văn
và Vũ giống nhau như tạc, nên khi Vũ đi ra, tên
Tống trông thấy tưởng là ông Văn nên ra tay
hạ sát.
Câu
chuyện vợ âm mưu cùng t́nh nhân giết chồng
ấy tưởng ở măi trong ṿng bí mật, ai ngờ
ngày nay nó đă được đưa ra ánh sáng và cả
hai thủ phạm đều thú nhận tội lỗi. Cả hai đều bị tống giam chờ ngày
ra ṭa lănh án.
Cái tin này
đă làm chấn động các giới ở Sài G̣n không
phải là ít. Người ta bàn tán xôn xao.
Nguyệt
bị giam giữ khiến Văn bàng hoàng lo nghĩ. Chàng
không biết Nguyệt đă làm ǵ mà bị tai
nạn th́nh ĺnh như thế. Nhưng
đến khi đọc qua các bài đăng trên báo, Văn
như kẻ mê muội được làm cho tỉnh
lại.
Chàng không ngờ chàng đă thoát khỏi một cái
chết rùng rợn và vợ chàng đă thay ḷng đổi
dạ mà nào chàng hay biết. Mấy lúc sau chàng lại
c̣n ăn năn, thương hại cho
Nguyệt.
Chàng đi
nuôi Mỹ Dung mà Nguyệt không dám ghen tương hay trách móc
là v́ Nguyệt có một cái lỗi lớn chứ đâu
phải nàng nhẫn nhục hiền lương. Nhưng Văn là người tốt, thấy
Nguyệt nhẫn nhục th́ lại tỏ vẻ
thương hại.
Buồn cho
cảnh gia đ́nh bị tai tiếng v́
một người vợ lăng loàn, độc ác, Văn
lại mừng thầm là từ đây chàng thoát khỏi tay
Nguyệt. Sẵn dịp, chàng sẽ
đưa đơn ly dị với Nguyệt. Chàng
sẽ tự do như trước và giờ đây, cha chàng
đă mất, chàng sẽ có thể lựa chọn và
cưới một người vợ theo
ư muốn của chàng.
Trong
những giờ phút ấy, Văn đă nghĩ đến
Mỹ Dung, con người khả ái, hiền lành xứng
đáng làm người vợ lư tưởng của chàng.
Cuộc t́nh duyên thứ nhất của chàng đă
gây cho chàng một nỗi ê chề và danh dự chàng bị
tổn thương không ít.
Mấy hôm nay các báo cứ phanh phui chuyện
Nguyệt và Tống thâm dâm với nhau. Tống
sở dĩ khai cho Nguyệt là v́ Nguyệt đă xử
tệ với Tống. Nguyệt lại c̣n ghen tương,
không cho Tống có vợ khác.
Văn thấy đời chàng bị sụp
đổ một cách vô nghĩa v́ một người
vợ không ra ǵ. Nếu bây giờ mà chàng
không cưới được Mỹ Dung th́ chắc
suốt đời chàng không bao giờ cưới vợ
nữa.
Ḷng chàng đă chết v́ một người
đàn bà vô hạnh, và sẽ khép măi măi nếu Mỹ Dung
không đoái nghĩ đến chàng.
Chàng không
hiểu cái rủi ro tai tiếng mà chàng
đang gặp có thể là một sự may mắn cho
đời chàng sau này không. Mấy hôm nay Văn bị tra
hỏi về chuyện Nguyệt mất cả ngày giờ.
Chàng chỉ trông cho mọi việc yên xong
để chàng đi nghỉ mát một lúc. Tâm hồn chàng đă quá mệt mỏi mà thân
thể cũng uể oải không ít.
Những lúc rỗi rănh, Văn cứ đem
xấp giấy của Hồng ghi chép ra đọc đi
đọc lại, để hy vọng cũng có, mà
để suy nghĩ cũng có.
Văn
để ư nhất câu nói này của Mỹ Dung:
- Làm ǵ có
vấn đề Vũ! Dù Vũ c̣n sống th́ tôi vẫn
xem như Vũ chết rồi. Huống chi Vũ…
Mỹ Dung chưa nói hết lời và cũng không
muốn nói hết lời. Như thế nghĩa là
trong thâm tâm Mỹ Dung, Mỹ Dung có nghĩ và có quan niệm
về cái chết của Vũ một cách khác với
những lời mà nàng đă nói.
Mỹ Dung không c̣n mất trí như trước
nữa. Nàng hoàn toàn khỏi bệnh
rồi, nhưng bác sĩ Quân c̣n muốn giữ nàng lại
đó thôi.
Mỹ Dung
c̣n nói có vẻ như một triết gia:
- Chuyện
riêng của tôi, cô cần biết làm chỉ Cô biết
cũng không ích lợi ǵ đâu. Không phải tôi giấu cô,
nhưng mà có những lúc con người cần phải t́m
một người bạn để tâm sự cho vơi
bớt nỗi sầu, nhưng cũng có lúc ḷng ta có
chuyện sầu muộn mà lại không muốn nói ǵ
với ai . Những lúc ấy là lúc ḷng
đang tràn ngập một chuyện không biết nên vui hay
nên buồn.
Mỹ Dung nói thế tức là nàng đă biết
Văn không phải là Vũ. Nàng đang ṭ ṃ muốn
biết rơ câu chuyện ấy nhưng ngại ngùng chưa
dám hỏi ai.
Mà tại sao Mỹ Dung lại ngại ngùng? Nàng đă yêu? Nhưng yêu Vũ hay yêu
người đóng vai Vũ?
Có lẽ
Mỹ Dung cũng nhận thấy mối t́nh của bác
sĩ Quân và v́ nhận thấy trong một lúc nàng
được hai người yêu nên nàng phân vân, đắn
đo, không biết nên vui hay nên buồn. Đó là tâm trạng của Mỹ Dung lúc bấy
giờ. Nàng đang đứng giữa
một ngă ba tâm lư và biết đâu không lọt vào một
ngă tư t́nh?
Bác sĩ Quân đọc những lời ghi chép
của Hồng đă suy nghĩ không ít.
Mấy lúc nay chữa bệnh cho Mỹ Dung, bác
sĩ Quân đă bị sắc đẹp dịu dàng của
nàng lôi cuốn không c̣n đủ sức chống cự.
Tư trước đến giờ, bác sĩ Quân
không hề để ư tới sắc đẹp của
bệnh nhân. Đứng trước
một bệnh nhân, dù là tuyệt sắc giai nhân đi
nữa, bác sĩ Quân cũng chỉ lưu tâm đến
chứng bệnh của họ mà thôi.
Thế mà từ khi gặp Mỹ Dung, bác sĩ Quân
phải để ư đến nàng. Một lẽ là
căn bệnh của nàng đáng thương hại quá. Hai là t́nh yêu của nàng tha thiết và chân thành quá,
ai thấy mà không cảm động?
Huống chi bác sĩ Quân chưa có gia đ́nh, mà
Mỹ Dung th́ lại là một thiếu nữ khát t́nh.
Bác sĩ Quân nghĩ ḿnh có thể cùng Mỹ Dung xây
dựng gia đ́nh nếu Mỹ Dung đă khỏi hẳn
bệnh và vết thương ḷng đă hàn gắn, không c̣n
đau buồn khi nhớ lại và hay được
những chuyện đă xảy ra.
Trước
kia bác sĩ Quân nhờ Văn đóng vai
Vũ là chỉ nhằm mục đích chữa cho nàng chóng
mạnh mà không nghĩ rằng có thể yêu Mỹ Dung. Nhưng lần lần thấy Mỹ Dung và Văn
tŕu mến nhau, bác sĩ Quân h́nh như cũng bị lôi
cuốn v́ mối t́nh cao thượng ấy.
Và bây
giờ, bác sĩ Quân lại ăn năn
là đă nhờ Văn đóng vai Vũ.
Mỹ Dung bây giờ không c̣n bệnh nữa. Nàng đă hoàn toàn tỉnh táo và nàng chưa chịu
nói rơ những ư nghĩ của nàng cho ai biết cả.
Mỹ Dung khôn ngoan đáo để, nàng đâu có
dại khờ, ngây thơ như người ta lầm
tưởng. Có lẽ nhờ thuở nhỏ, Mỹ
Dung đă sống thiếu t́nh yêu, phải tự lo cho ḿnh
và t́m cách đối phó với cuộc đời, với
bao nghịch cảnh mà Mỹ Dung đă trở nên khôn ngoan,
dè dặt.
Nếu nàng
không không ngoan, dè dặt th́ nàng đă sa
vào tay Vũ để bây giờ cũng như Liên Hoa,
bận bịu con thơ và thiếu thốn v́ vô nghề
nghiệp.
Mỹ Dung
bảo không muốn gặp Vũ nữa, nhưng sự
thật nàng đă hiểu là có người tự xưng là
Vũ. Nếu không vậy th́ tại sao nàng đ̣i xem
những báo cũ để t́m biết rơ sự thật là
Vũ chết rồi? Mỹ Dung đang t́m
thử xem người đóng vai Vũ là ai. Không muốn gặp Văn nữa là Mỹ Dung
muốn tránh nhiều chuyện rắc rối. Lúc c̣n
mê man, lầm Văn là Vũ th́ không sao, nhưng khi tỉnh
rồi, biết Văn không phải là Vũ và nhớ
lại những lời thân t́nh mà nàng đă nói với
Văn, Mỹ Dung làm sao khỏi ngượng nghịu và
hổ thẹn? Mỹ Dung dè dặt lắm nên
không muốn gặp Văn.
Mỹ Dung lại đ̣i ra khỏi bệnh
viện, nàng tỏ ư nếu số tiền pḥng và tiền
thuốc không ai trả th́ nàng sẽ cho bác sĩ Quân sau khi
nàng được đi làm lại.
Bây giờ, bác sĩ Quân phải đối phó
thế nào? Việc phải đến là
đến, bác sĩ đâu có quyền ngăn cản.
Phận sự của bác sĩ là chữa cho
Mỹ Dung, giờ đây Mỹ Dung đă khỏi bệnh
th́ phải cho nàng về, quyền ǵ mà giữ nàng lại?
Nàng muốn đọc báo, đọc tin tức
cũ và tin tức hằng ngày, bác sĩ đâu có quyền
không cho nàng đọc. Nếu không cho
nàng đọc ở bệnh viện th́ nàng sẽ
đọc nay mai khi trở về nhà. Nếu
Lư không cho nàng mượn báo cũ th́ nàng có thể
đến các nhà báo hỏi mua để đọc.
Một khi đă biết rơ tin tức th́ Mỹ Dung
sẽ cảm mến Văn và nàng sẽ ghét bác sĩ Quân.
Nghĩ đến đây, bác sĩ Quân thấy ḷng
chua xót quá. Nhưng bỗng bác sĩ vui vẻ trở
lại khi nghĩ rằng Văn đă có vợ, Mỹ Dung
dẫu có mang t́nh nghĩa của Văn nặng nhưng nàng
có bao giờ muốn phá hạnh phúc của một người
đàn bà khác đâu.
Đời nàng đă bao nhiêu đau khổ, nàng
dại ǵ đi rước thêm một đau khổ
nữa hay sao?
Bác sĩ Quân định bảo Lư cứ đem báo
cũ vào cho Mỹ Dung đọc để xem thử nàng
hành động như thế nào?
Lần này dù biết Vũ đă chết, Mỹ
Dung cũng không c̣n xúc cảm đến mất trí như
trước nữa. Ḷng nàng đă chết nhưng
cũng đă sống lại rồi… Vết
thương ḷng của nàng đă được hàn
gắn, nhất là sau khi gặp Liên Hoa, biết
được sự giả dối và phụ bạc
của Vũ.
Như vậy bác sĩ Quân viện lẽ ǵ mà
giữ Mỹ Dung được?
Sáng hôm sau,
vào thăm bệnh cho Mỹ Dung, bác sĩ Quân hỏi:
- Cô thật
khỏe chưa mà đ̣i xem báo, đ̣i trở về đi
làm?
Mỹ Dung
nói:
- Bác sĩ
khám bệnh cho tôi chắc biết rơ điều đó hơn
tôi. Tôi nghe trong người đă khỏe.
Hôm nay tôi định xin bác sĩ cho phép tôi
đến ngày mốt th́ về.
Bác sĩ
Quân hỏi:
- Cô đă
cho ông giám đốc hăng Hồng Tân biết việc này
chưa?
- Tại sao
phải cho ông ấy biết? Cô Hồng đă
cho tôi biết là tiền pḥng và tiền thuốc ông ấy
sẽ trả sau khi ở đây làm giấy tính tiền.
Tôi nằm đây lâu quá, tốn kém của ông
giám đốc cũng đă nhiều rồi, tôi phải
trở về làm việc để trả món nợ
ấy.
- Nếu tôi
không lấy tiền th́ cô có chịu nằm lại đây
thêm vài tuần nữa cho thật mạnh không?
- Cảm
ơn bác sĩ. Bác sĩ tốt lắm,
nhưng tôi đă b́nh phục hẳn rồi, bác sĩ
đừng lo nghĩ cho sức khỏe của tôi nữa.
Bác sĩ đă cho phép tôi đọc báo
chứ?
- Cô có
thể đọc những tờ tuần báo. Tránh đọc những tờ báo hằng ngày v́
ở các báo này có nhiều tin tức chém giết, rùng
rợn không thích hợp cho một tâm hồn yếu
đuối như cô.
- Ông cho
rằng tôi có một tâm hồn yếu đuối hay sao?
Bác sĩ
Quân cười:
- Chứ
mạnh với ai? Xúc cảm một tí là
chết giấc mà bảo là mạnh à?
Mỹ Dung
cúi đầu làm thinh một lát rồi nh́n thẳng vào
mặt bác sĩ Quân:
- Tâm hồn
con người cũng như một sợ dây đàn,
nếu chạm quá mạnh th́ nó có thể đứt
được. Nhưng không v́ thế mà nói rằng sợi
dây đàn ấy không bền, không chắc… Nếu
biết giữ, nó có thể dùng thật lâu mà không hề
bị đứt.
Trước
kia tôi bị xúc cảm là v́ người
ta đă lợi dụng tôi. Bao nhiêu việc
dồn dập đến với tôi làm tâm trí tôi bị
rối loạn. Nhưng bây giờ tôi đă b́nh
tĩnh lắm rồi… Sắt đă chịu bao lần nung
nấu chắc chắn phải trở nên rắn chắc,
dẻo dai.
Tôi thành thật cảm ơn bác sĩ đă lo
nghĩ v́ tôi nhưng tôi đă khỏe rồi, tôi c̣n ở
đây làm ǵ?
Bác sĩ
Quân nói:
- Vâng, tôi
sẽ để cô về. Một khi cô đă
khỏe th́ phận sự của tôi – của một bác
sĩ – coi như chấm dứt. Tuy
vậy cô cũng cho phép tôi thỉnh thoảng được
đến thăm cô chứ?
Mỹ Dung
nh́n đi chỗ khác:
- Tôi không
nhận lời th́ kể cũng vong ân. Nhưng
nếu tôi nhận lời th́ lại làm mất th́ giờ
của bác sĩ chứ không ích ǵ.
- Cô nói
năng khéo léo lắm.
- Tôi thành
thật lắm, nào có dụng ư ǵ. Bác sĩ cho
rằng tôi xă giao à?
Bỗng
Mỹ Dung hỏi một cách đột ngột:
- Thưa bác
sĩ, có thật ông giám đốc hăng Hồng Tân chở
tôi vào đây không?
Bác sĩ
Quân hỏi lại:
- Chứ c̣n
ai? Cô có c̣n ai là bà con không?
Mỹ Dung
buồn bă lắc đầu:
- Không, tôi
mồ côi từ tấm bé.
- Thế
tại sao cô lại hỏi tôi như thế?
Mỹ Dung
không trả lời bác sĩ Quân mà lại hỏi:
- Thế ai
trả tiền cho tôi mấy lúc nay?
Bác sĩ
Quân nói:
- Cô này hôm
nay hỏi vớ vẩn thật! Ông giám
đốc hăng Hồng Tân chở cô đến đây th́ ông
ấy chịu tiền bệnh viện cho cô, chứ c̣n ai
nữa?
Mỹ Dung
nói như ghẹo bác sĩ Quân:
- Thế mà
tôi có cảm giác như có người nào khác đóng
tiền cho tôi đấy chứ.
Nói xong Mỹ Dung mỉm cười có vẻ bí
mật.
- Ai đóng
tiền cũng được, có sao đâu mà cô ngại?
- Ông lầm
đấy. Danh dự của một thiếu
nữ đâu cho phép tôi nhận ơn của bất cứ
người nào. Ông không chịu nói sự thật th́
tôi cũng sẽ cố gắng t́m biết ông ạ…
Bác sĩ
Quân chưa kịp nói ǵ th́ Mỹ Dung đă t́m cách
đuổi khéo:
- Năy giờ
bác sĩ ở đây lâu rồi, các bệnh nhân khác đang
chờ đợi bác sĩ ṃn hơi đấy.
Bác sĩ Quân lặng lẽ ra đi, vẻ mặt
vừa buồn, vừa giận. Tại
sao Mỹ Dung lại nói với chàng những lời
thiếu t́nh cảm như vậy. Hay Mỹ Dung đă
biết Văn là anh Vũ, là một ông kỹ sư trẻ
tuổi, người đă bỏ tiền ra lo thang
thuốc cho Mỹ Dung?
Nếu vậy th́ bác sĩ Quân c̣n hy vọng ǵ
nữa?
Khám xong cho các bệnh nhân, bác sĩ trở về
pḥng và lấy báo ra đọc. Đọc
đến vụ Tống bị bắt và đă khai hết
tội lỗi, bác sĩ Quân tái mặt.
Câu chuyện rắc rối thật.
Trước đây, bác sĩ Quân cho rằng ḿnh hơn
kỹ sư Văn hai điểm, một là chàng chưa có
vợ, hai là Văn chính là anh của Vũ, người t́nh
của Mỹ Dung.
Nhưng bây giờ, với cái tội rành rành
như vậy, xem như Nguyệt đă trả tự do cho
Văn.
Thế th́ cuộc tranh đấu trên t́nh
trường giữa Văn và Quân chưa chắc ai đă
thua ai.
Quân làm sao
không khỏi lo nghĩ…
Mỹ Dung
ngồi lật từng tờ báo, đọc lại
những bài tường thuật vụ ám sát tại
vườn nhà của Văn mà nạn nhân là Vũ. Mỹ
Dung đọc lại đến những số báo mà
người ta nói về nàng. Nàng nhớ
lại tất cả những chuyện đă xảy ra.
Vũ, người mà nàng yêu và xem như một
thiên thần, chỉ là một tên sở khanh, bịp
bợm, không xứng đáng với t́nh yêu của nàng.
Vũ đă lừa dối nàng, chứ sự thật không
có cô Liên Hoa, ái nữ của ông hiệu trưởng nào
cả, mà chỉ có cô Liên Hoa, đào hát, vợ một nhà
thầu khoán, người mà Vũ đă quyến rũ
rồi bỏ rơi để t́m người khác.
Cô Liên Hoa,
người mà trước kia, Vũ
đă đem ra hăm dọa Mỹ Dung để làm
tiền nàng, giờ đây nàng đă gặp rồi. Liên Hoa chỉ là một thiếu phụ đáng
thương hại, cũng đă lầm Vũ như nàng
đă lầm.
Mỹ Dung cố nhớ lại thiếu phụ mà
nàng gặp ngày nọ. Thiếu phụ
ấy gầy ốm, đôi mắt thâm đen và áo quần
xốc xếch. Nh́n thiếu phụ ấy, ai tin
rằng nàng cũng đă có một thời kỳ oanh
liệt: là một đào hát và cũng là vợ một nhà
thầu khoán danh tiếng.
Không biết bây giờ Liên Hoa ở đâu và
sống như thế nào? Đứa bé mà nàng đă
bồng trên tay đó chắc là con
của Vũ?
Mỹ Dung thắc mắc không hiểu tại sao
các báo lại biết rơ về nàng như thế? Họ phanh phui chuyện của nàng như là
một chuyện riêng của nhà họ th́ thật vô lư.
Nhưng ai đă giết Vũ?
Qua những
số báo sau, vụ ám sát ấy không thấy nói đến
nữa. Có thật Vũ đă chết hay không?
Hay là một người nào đó chết thế cho Vũ?
Mỹ Dung đọc hết chồng báo, không t́m
thấy cái ǵ mới lạ nữa, liền xếp lại
và gởi trả cho Lư.
Mỹ Dung
nói:
- Chuyện
đă qua cứ để nó qua, nhớ lại làm chi khi
người ḿnh mơ tưởng chỉ là một kẻ
bạc t́nh.
Mỹ Dung sửa soạn đồ đạc, áo
quần, và đợi giấy của bác sĩ Quân
để ra về.
Mấy hôm nay, Huệ, Lư và Cúc ngày nào cũng vào
thăm nàng. Nhưng cả ba, không ai
đả động ǵ đến chuyện Vũ cả.
Mà Mỹ Dung cũng không hề hỏi họ
chuyện ấy. Nàng cố gắng quên con
người bạc bẽo đă gây cho nàng nhiều đau
khổ phiền muộn ấy.
Một hôm,
Mỹ Dung đă hỏi Huệ:
- Hôm tôi ngă
ra bất tỉnh đó, các chị chắc lo sợ lắm
phải không? May nhờ có mấy anh chị em trong sở lo
giùm kịp, chớ không th́ tôi chết mất rồi, mà chết
như thế kể cũng uổng một đời
phải không chị?
Mỹ Dung
lắc đầu thở dài, tiếp:
- Yếu
đau hai tháng, tốn kém của ông giám đốc và
của các bạn không phải là ít, cũng chỉ v́ đeo
đuổi một giấc mộng t́nh. Thế mới biết
ở đời này chẳng biết ai say,
mà cũng chẳng biết ai tỉnh. Nhưng
chị Huệ Ơi, sau bao nhiêu biến cố, ḷng tôi
giờ đây trở nên dè dặt nhiều. Có phải tôi già đi ít lắm cũng
mười tuổi phải không chị?
Huệ
cười:
- Trông
chị trẻ chứ già ǵ. Chị
đẹp hơn trước nhiều. Xem
qua khí sắc chị, tôi thấy h́nh như chị sắp
có một tin mừng.
Mỹ Dung
thở dài:
- Tôi th́ có
tin mừng ǵ nữa? Nhưng tai nạn
đă qua, đem lại cho tôi cái khí sắc tươi vui
đó chị ạ.
Huệ
hỏi ḍ Mỹ Dung:
- Bác sĩ
Quân tử tế với chị như thế, chị không
có cảm t́nh ǵ với bác sĩ cả sao?
Mỹ Dung
lơ đăng trả lời:
- Bác sĩ
nào mà chẳng tử tế với bệnh nhân? Đó là nhiệm vụ của họ mà. Tại sao ḿnh lại phải có cảm t́nh với
họ? Thôi, từ nay tôi thề khép
chặt cửa ḷng để sống những ngày yên
ổn. Vũ đă cho tôi một bài
học quá chua cay rồi.
Huệ
mỉm cười bí mật:
- Để rồi coi.
Nhưng vừa nói xong những câu đầy
cương quyết vừa rồi, Mỹ Dung lại
thấy ḷng buồn rười rượi. nàng nghĩ đến một bóng
người.
Trong lúc
ấy, Hồng đi vào, tay cầm
tờ báo và hỏi Mỹ Dung:
- Cô muốn
biết ai giết ông Vũ không? Cô hăy
đọc tin tức trong tờ báo này.
Huệ
đưa mắt nh́n Hồng th́ Hồng nói như
để phân bua cho Huệ hiểu:
- Bác sĩ
Quân sai tôi đem tờ báo này vào cho cô. Cô
cứ đọc. Đó cũng là
một cách thử thách xem cô đă khỏi hẳn chưa.
Mỹ Dung
cầm tờ báo đọc, đọc đến đâu
vẻ mặt sáng lên tới đó.
Nàng nói
một ḿnh:
- Ừ, có thế chứ. Cũng có ngày
người ta vén được màn bí mật của
vụ án mạng ấy chứ. Bây
giờ ḿnh lại biết thêm nhiều nhân vật nữa;
nào Tống, nào Nguyệt, lại nào cả Văn!
Nói
đến tên Văn, Mỹ Dung rùng ḿnh, lim dim đôi
mắt như để cố nhớ…