Bà Tùng Long
Duyên T́nh
Lạc Bến
Chương 7
SAU CƠN MÊ MUỘI
Văn xốc Mỹ Dung lên xe, cho xe chạy một hơi về bệnh viện. Bác sĩ Quân đi vắng, chỉ có Hồng mà thôi. Cũng may hôm ấy gặp phiên gác của Hồng.
Văn gọi Hồng, cuống quưt:
- Cô giúp tôi đỡ cô Mỹ Dung vào pḥng. Bác sĩ Quân có nhà không cô?
Hồng thấy vẻ mặt hớt hải của Văn th́ biết có chuyện không may, vội vă chạy ra, vừa chạy vừa hỏi:
- Chuyện ǵ thế? Mỹ Dung bị trúng gió à? Bác sĩ Quân đi vắng rồi.
Văn nói:
- Làm sao bây giờ? Cô biết bác sĩ Quân đi đâu không?
Hồng thấy Mỹ Dung nằm bất tỉnh, mặt xanh như tàu lá th́ chạy vào, hối hai người nhân công mang băng ca-ra để đem Mỹ Dung vào.
Hồng giúp họ đặt Mỹ Dung nằm tử tế vào giường rồi đi lấy thuốc tiêm cho Mỹ Dung, đoạn lên văn pḥng gọi điện thoại cho bác sĩ Quân. Cũng may là bác sĩ Quân có ở nhà và một lát sau bác sĩ Quân đă lái xe đến bệnh viện.
Bác sĩ Quân chưa kịp hỏi han ǵ cả đă làm ngay phận sự là xem mạch cho Mỹ Dung. Xem xong, bác sĩ Quân lắc đầu nói:
- Chà, nguy quá! Việc ǵ đă xảy ra và làm Mỹ Dung chết giấc thế này? Lúc năy cô chích thuốc khỏe phải không cô Hồng?
Hồng gật đầu. Bác sĩ Quân ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt đầy thất vọng.
Nhưng vài phút sau, bác sĩ Quân đi qua pḥng bào chế và gọi Hồng theo.
Văn đau đớn quá, cứ đứng nh́n Mỹ Dung không chớp. Mỹ Dung nhắm nghiền đôi mắt, làn da xanh như không có một giọt máu. Mồ hôi chảy dài trên trán nàng và Văn cảm thấy làn da của nàng lạnh ngắt. Văn toát mồ hôi khi nghĩ đến người nằm đó đă chết.
- Trời ơi! Nếu Mỹ Dung chết?
Văn chưa bao giờ thấy đau khổ như lúc này. Chàng thấy đời chàng không c̣n hy vọng và tươi vui ǵ nữa. Mấy lúc nay chàng sống vui vẻ là nhờ có Mỹ Dung. Mỹ Dung gần như là lẽ sống mới của chàng. Thế mà bây giờ, Mỹ Dung đă như xác chết như thế kia th́ Văn không đau đớn sao được.
Chàng lay Mỹ Dung, lấy bàn tay ḿnh nắm chặt bàn tay Mỹ Dung như muốn truyền sức lực của ḿnh qua cho nàng và gọi nho nhỏ:
- Em Mỹ Dung! Em Mỹ
Dung!
Mỹ Dung vẫn nhắm
nghiền đôi mắt, hơi thở thoi thóp. Bác sĩ Quân
đă vô thuốc vào ống chích và mang lại bên Mỹ Dung.
Bác sĩ chích cho Mỹ Dung và nói với Văn:
- Mũi thuốc này công
phạt ghê lắm. Nếu đúng bệnh th́ Mỹ Dung
sẽ tỉnh sau khi thuốc thấm vào người. C̣n
không th́ chắc phải bó tay…
Bác sĩ chích thuốc xong,
ngồi xuống bên Mỹ Dung và đợi Hồng lấy
dụng cụ đo huyết áp ra đo và Văn th́ nh́n
Mỹ Dung mà vẻ mặt buồn rầu không sao tả
được.
Một lát, Mỹ Dung quay
qua phía khác, thở dài một cái rồi lại ngủ
lịm như trước.
Bác sĩ Quân lắc
đầu:
- Vẫn c̣n mê, chưa
tỉnh. Nhưng cũng c̣n hy vọng cứu chữa. Thôi,
cứ để yên cho cô ấy nghỉ và đă có cô
Hồng coi chừng, chúng ta ra ngoài nói chuyện.
Bác sĩ Quân kéo Văn ra
ngoài. Văn đi theo bác sĩ như một cái máy. Cả
hao ngồi xuống một cái băng dài và bác sĩ Quân
hỏi:
- Đầu đuôi như
thế nào mà Mỹ Dung bất tỉnh?
Văn do dự th́ bác sĩ
Quân đă nói tiếp:
- Tại ông đă nói sự
thật cho Mỹ Dung nghe?
Văn lắc đầu:
- Tôi đă nói ǵ đâu. Tôi
đưa cô ấy đi chơi và dọc đường
đă gặp một chuyện rủi ro.
Văn kể bác sĩ Quân
nghe về chuyện đă xảy ra bằng một
giọng buồn rầu, rồi nói:
- Tôi không ngờ Vũ, em
tôi, có một cô nhân t́nh nữa và đă có con với
người này… Mà lạ quá, cái chết của Vũ
đâu có âm thầm, các báo làm rùm beng lên như vậy, tại
sao cô nọ lại không biết?
Bác sĩ Quân nói:
- Cô ấy là ai? Ở
đâu mà không biết Vũ chết?
- Tôi gặp cô ấy ở
Thủ Đức. C̣n cô ấy ở đâu th́ tôi không
biết, v́ tôi có kịp nói ǵ với cô ấy đâu? Cô
ấy lầm tôi là Vũ nên mắng tôi là kẻ tệ
bạc, trốn tránh cô ta trong khi con cô ta bị bệnh. Cô
ấy chụp lấy tôi, làm dữ với tôi trước
mặt Mỹ Dung. Khổ cho tôi là nếu tôi nói thật cho
cô ấy biết tôi không phải là Vũ th́ coi như tôi
đă gián tiếp nói cho Mỹ Dung biết tôi là ai. C̣n không
nói th́ cô nọ cứ tưởng tôi là Vũ nên lôi kéo tôi.
Cô ta c̣n quay lại phía Mỹ Dung, mắng nhiếc nàng, làm
nàng xấu hổ với những người chung quanh. Sau
cùng, tôi luống cuống quá, và nghĩ rằng nếu không
nói thật th́ cũng nguỵ V́ nếu Mỹ Dung cứ tin
tôi là Vũ và được biết Vũ có nhân t́nh và có
con th́ Mỹ Dung sẽ mất trí lại. Bất
đắc dĩ tôi phải nói với thiếu phụ
ấy rằng: “Cô lầm rồi, tôi không phải là Vũ.
Tôi là anh ruột Vũ”. Lúc bấy giờ, không biết
Mỹ Dung có nghe rơ những lời tôi nói không, mà nàng ngă ra
bất tỉnh.
Bác sĩ Quân nghe Văn nói,
mặt lại lộ vẻ vui mừng:
- Căn bệnh đau tim
có nhiều cái khó hiểu lắm. Mỹ Dung v́ quá cảm xúc
mà mất trí . nhưng sau lần mất trí ấy, nếu
nàng lại bị một sự cảm xúc đột
ngột và mạnh mẽ hơn trước, th́ nàng sẽ
có lại trí nhớ và bệnh mất trí sẽ biến
mất. Nhưng sau khi khoi hẳn, người bệnh
sẽ bi quan và thay đổi tánh t́nh một cách bất
ngờ. Những ǵ trước kia người bệnh
thích th́ sau khi lành bệnh lại ghét…
Không biết Mỹ Dung có
ở trong trường hợp này không? Nàng có thể
ngủ cả hai ba ngày mới thức dậy. Chúng ta
phải làm sao giữ cho nhiệt độ trong người
Mỹ Dung được điều ḥa và đem thuốc
bổ vào thân thể nàng luôn.
- Xin bác sĩ tận tâm lo
cho Mỹ Dung. Tôi sẽ đền ơn bác sĩ một
cách xứng đáng.
Bác sĩ Quân cười có
vẻ bí mật:
- Đó là bổn phận
của tôi, hà tất ông phải nói đến.
Bác sĩ Quân nói xong,
đứng dậy vào xem mạch cho Mỹ Dung, dặn
Hồng phải ở bên Mỹ Dung luôn cho đến sáng,
rồi ra về.
Văn lo lắng đón bác
sĩ lại:
- Nếu có việc ǵ, tôi có
thể nhờ cô Hồng gọi điện thoại
mời bác sĩ?
Bác sĩ Quân nói:
- Tôi đă dặn kỹ cô
Hồng rồi, ông đừng ngại. Nếu ông có công
việc ǵ th́ cứ về. Nếu nếu Mỹ Dung
tỉnh lại hay cần điều ǵ th́ đă có cô
Hồng. Vả lại tôi muốn ông tránh mặt đi là
hơn. V́ để xem thử Mỹ Dung, khi tỉnh
lại, có c̣n mất trí mà tin ông là Vũ nữa không? Hay
Mỹ Dung đă nhớ lại tất cả? Ông đă
hiểu ư tôi chưa?
Văn gật đầu:
- Tôi hiểu ư ông lắm,
nhưng tôi về nhà th́ lại không yên ḷng. Ông cho phép tôi
ở lại đây, nhưng là ở pḥng bên cạnh.
Bác sĩ Quân cười
nói:
- Được. Tôi
nhờ cô Hồng xem chừng cả ông Văn nữa nhá.
Nói xong, bác sĩ Quân ra
về. Bác sĩ nói lẩm bẩm một ḿnh:
- Không khéo khi cứu một
người khỏi bệnh th́ ḿnh lại làm cho một
người khác mắc bệnh.
Bác sĩ Quân nghĩ
đến đó thích chí cười một ḿnh. Nhưng bác
sĩ về đến nhà, ngồi đứng vẫn không
yên. Bác sĩ sợ nếu ở bệnh viện xảy ra
việc ǵ mà bác sĩ đến không kịp, tánh mệnh
của Mỹ Dung có thể nguy được. V́ thế
cừ một giờ là bác sĩ gọi điện
thoại hỏi thăm chừng Hồng về sức
khỏe của Mỹ Dung một lần.
Suốt đêm ấy,
Mỹ Dung ngủ li b́ cho đến sáng, và bác sĩ Quân
đến thăm bệnh cho nàng th́ nàng cũng không hay
biết ǵ cả. Nhưng làn da nàng đă bớt xanh và hai môi
đă hồng thắm lại.
Văn theo bên bác sĩ Quân
và hỏi:
- Sao cô Mỹ Dung ngủ li
b́ như vậy?
Bác sĩ Quân nói:
- Có thể ngủ cả
tuần . tôi có trị cho một người bệnh, cách
đây ba năm, cũng ở một trường hợp
như cô Mỹ Dung và cũng đă ngủ năm ngày
đúng. Người này là một người đàn ông
đứng tuổi có một người con trai đi ra
mặt trận. Một hôm có tin về báo con ông ta đă
chết. Nghe cái tin đau đớn ấy, ông chết
giấc v́ ông chỉ có một người con trai v́ khi
vợ ông sanh ra cậu con trai ấy đă bỏ ḿnh.
Người ta đă t́m đủ cách mới làm cho ông
tỉnh lại. nhưng khi tỉnh rồi th́ ông ngồi
đâu cũng nói lảm nhảm và cười khóc không
chừng như một đứa bé.
Ba năm trôi qua, ông sống
trong t́nh trạng đau thương ấy cho đến
một hôm người con ở đâu trở về, ông
trông thấy mừng quá, ôm lấy con rồi ngă ra chết
giấc. Người lối xóm gọi mấy ông cũng
không tỉnh dậy . lúc bấy giờ người ta
mới chở ông vào bệnh viện. Tôi cũng đă lo
đủ các cách cứu chữa. Ông không chết hẳn
nhưng ngủ năm, sáu ngày rồi tỉnh lại như
thường, và khi tỉnh th́ nhớ lại tất cả.
Cho đến những việc rất nhỏ ông cũng
nhớ.
Văn nghe bác sĩ Quân nói,
tỏ ư mừng thầm:
- Nếu vậy cứ
để yên cho cô Mỹ Dung ngủ.
Bác sĩ Quân nói:
- Cô Hồng là y tá của
bệnh viện tôi, nếu để cô ấy ở đây
trông nom Mỹ Dung th́ bệnh viện thiếu người.
Ông th́ không thể nào săn sóc cho Mỹ Dung, phải có
một người đàn bà hay một cô gái. Tôi muốn ông
tránh mặt ở đây một thời gian. Sau khi Mỹ
Dung tỉnh lại, tôi xem thử t́nh thế ra sao, lúc
bấy giờ sẽ cho ông biết để tùy cơ
ứng biến. Ông có người nào bà con mà là phụ
nữ không? Ông nhờ họ đến chăm nom cho
Mỹ Dung, nhưng phải là người biết nuôi
bệnh.
Văn lắc đầu:
- Tôi không biết nhờ ai
cả.
Quay lại Hồng, Văn
hỏi:
- Cô Hồng có quen ai,
giới thiệu cho tôi một người, cô nhé. Tôi sẽ
đền ơn người ấy một cách xứng
đáng.
Hồng đưa mắt
nh́n bác sĩ Quân rồi nói với Văn:
- Thưa bác sĩ, tôi có
một người bạn có học qua một năm
ở Hội Hồng thập tự, cô ấy hiện nay
chưa có việc làm, có thể giúp ông Văn được.
Bác sĩ Quân hỏi:
- Có phải cô Vi không?
Hồng nói:
- Chính cô ấy.
Bác sĩ Quân có vẻ
lưỡng lự:
- Cô Vi th́ tôi không thích v́ cô
ấy thích ăn diện hơn nuôi bệnh, nhưng
nếu không có ai th́ đành dùng tạm cô ấy vậy.
Hồng nói:
- Ông nghĩ sao, ông kỹ
sư?
Văn nói:
- Cô mời giùm cô Vi lại
đây, tôi sẽ bàn kỹ với cô ấy.
Hồng nói:
- Chiều nay tôi
được nghỉ, tôi sẽ đi t́m cô Vi đưa
lại đây.
Bác sĩ Quân nói với
Văn:
- Trong khi chưa t́m
được ai, ḿnh tạm nhờ cô Vi cũng
được. Trước kia cô ấy cũng có giúp
việc ở đây. Nhưng tại cô ấy có tính thích làm
đẹp nên tôi đă cho nghỉ.
Hồng mỉm cười
rồi đi ra để bác sĩ Quân và Văn nói
chuyện với nhau.
Thấy Hồng đi
rồi, bác sĩ Quân nói:
- Cô ấy làm dáng và muốn
tôi để ư mới buồn cười, v́ thế mà tôi
cho cô ấy nghỉ.
Văn thành thật hỏi:
- Nếu vậy, bây giờ
tôi nhờ cô Vi th́ có phiền cho bác sĩ không?
- Cũng không có ǵ đáng
phiền. Vài tuần lễ nữa Mỹ Dung sẽ
khỏi, lúc ấy chúng ta không cần đến cô Vi
nữa.
Chiều hôm ấy Hồng
đưa Vi đến. Bác sĩ Quân lánh mặt để
Văn thương lượng với Vị Hồng
giới thiệu bạn với Văn:
- Thưa ông kỹ sư,
đây là Vi, người bạn mà tôi đă giới
thiệu với ông lúc sáng.
Văn chưa kịp nói ǵ
th́ Vi đă ơng ẹo lườm Hồng một cái:
- Sao lại Vi trống
lổng như thế? Tường Vi chứ.
Hồng cười:
- Th́ Tường Vi…
Văn nh́n Tường Vi
từ đầu đến chân rồi quay đi chỗ
khác. Chàng chưa bao giờ thấy một thiếu nữ
diêm dúa như thế. Vi không đẹp, làn da th́ đen
ngăm ngăm mà lại mặc một cái áo dài màu
đỏ chói. Nàng trang sức rất nhiều nữ trang
kỳ dị, như một cô gái sơn cước. Con
người như thế làm người nuôi bệnh th́
không xứng chút nào cả. Con người như thế
chỉ có nước làm chiêu đăi viên mà thôi.
Văn liền nói:
- Cô vui vẻ quá, bắt cô
ngồi một chỗ với người bệnh,
liệu cô có chịu được không?
Tường Vi năy giờ
cứ nh́n Văn trân trối, nghe Văn khen ḿnh vui vẻ
th́ cười toe toét:
- Ông đă nhờ tôi, tôi xin
vui ḷng giúp ông. Tôi làm nghề này đă quen rồi. Ông cứ
yên ḷng. Huống chi, theo chị Hồng cho biết, ông
cũng ở luôn với tôi nữa.
Văn căi lại:
- Bác sĩ Quân không cho tôi
ở đây. Thỉnh thoảng tôi đến ở pḥng bên
và cô cho tôi biết tin tức của người bệnh…
Văn thương
lượng về giá cả xong th́ bảo Tường Vi
bắt tay vào việc ngay đêm ấy. Hồng dặn Vi
những điều nàng phải làm và nói:
- Ông Văn nghỉ ở
pḥng bên cạnh, nếu có việc ǵ cần, chị cứ
sang hỏi ông ấy. Ông ấy ở đây vài đêm cho
chị quen việc. Chị nhớ hễ cô Mỹ Dung
thức dậy th́ bất cứ vào giờ nào, chị
cũng phải gọi cho bác sĩ Quân biết, chị nhé.
Hồng đưa Vi vào
pḥng Mỹ Dung, Mỹ Dung nằm nghiêng mặt ra ngoài và
ngủ say, đôi má hơi ửng hồng. Mái tóc của
Mỹ Dung bỏ rối trên chiếc gối và ḷa x̣a quanh
cổ nàng. Vi ngắm măi không chán:
- Cô nào đây mà đẹp
quá.Ư trung nhân của ông kỹ sư Văn à?
Hồng thấy Văn có
vẻ ngượng ngịu th́ nói ngay:
- Không, Mỹ Dung là em gái ông
Văn đó.
Văn không hiểu tại
sao Hồng lại bảo Mỹ Dung là em ruột ḿnh. Chàng
vẫn đứng lặng thinh không căi lại, trong khi Vi
thở ra một cách khoan khoái:
- Thế à… Thế th́ ông
Văn có em gái đẹp quá. Tôi sẽ săn sóc cho cô
Mỹ Dung chóng lành. Từ ngày tôi làm nghề này đến
giờ, tôi nuôi ai là người ấy mạnh, chưa ai
chết bao giờ.
Tường Vi nói xong cởi
áo dài ra và khoác áo “bờ lu” trắng vào.
Hồng nói nhỏ vào tai Vi:
- Chị đừng đùa
bỡn đấy nhé. Ông Văn là người đứng
đắn.
Vi cau mày, không trả
lời.
Hồng ra về. Vi lại
ngồi vào một chiếc ghế bên giường của
Mỹ Dung. Văn đi ra và dặn Vi:
- Cô ráng làm đúng theo
những điều đă ghi trên tờ giấy kia, cô nhé.
Hôm nay tôi có việc phải về nhà. Tối, tôi sẽ
trở vào.
Vi nói:
- Vậy ông cứ đi
công việc của ông đi. Tôi sẽ làm đúng lời bác
sĩ dặn. Nhưng ông có để địa chỉ
lại đây không? Nếu tôi cần liên lạc với ông
và nếu cô Mỹ Dung muốn gặp ông th́ tôi phải
hỏi ở đâu?
Văn nói:
- Tôi đă để
địa chỉ và số điện thoại trong tờ
giấy kia. Cô cứ đọc ở đó. Thôi, chào cô.
Vi nh́n theo Văn, đôi
mắt lờ đờ. Nàng quay lại nh́n Mỹ Dung
rồi lẩm bẩm:
- Hai anh em ruột? Sao
họ lại không giống nhau? Anh em ruột? Ta không tin
như thế.
Vi đi khắp pḥng,
thấy vậy ǵ cũng nh́n có vẻ ṭ ṃ. Nàng lại
đứng ngắm Mỹ Dung. Người đâu mà
đẹp thế! Nếu Mỹ Dung là em kỹ sư
Văn, th́ thế nào bác sĩ Quân cũng tận tâm chăm
sóc cho Mỹ Dung. Tại sao Văn lại đưa Mỹ
Dung đến đây? Bệnh viện của bác sĩ Quân
là một bệnh viện tư có tiếng lấy tiền
rất đắt. Chỉ có những người thật
giàu và thật sang mới vào nằm đây. Kỹ sư
Văn chắc giàu lắm, mà có lẽ là bạn thân của
bác sĩ Quân cũng không biết chừng.
Nghĩ đến đây,
Vi cau mày:
- Cách săn sóc chu đáo
thế này chứng tỏ bác sĩ Quân để ư
đến người bệnh rất nhiều.
Vi mỉa mai:
- Một người
đẹp như thế mà không để ư sao
được? Bác sĩ Quân lại là người có óc
thẩm mỹ. Lần này th́ đố bác sĩ thoát
khỏi lưới t́nh. Mấy lúc nay bác sĩ tự
phụ là không có người đẹp nào có thể làm rung
động quả tim của bác sĩ.
Vi ngồi lại chỗ
cũ và lấy báo ra đọc để giết th́
giờ.
Mỹ Dung ngủ
đến khuya, bỗng cựa ḿnh thức dậy. Nàng bàng
hoàng mở to đôi mắt nh́n khắp pḥng. Ánh đèn xanh
mờ ảo tỏa ánh sáng một cách huyền diệu.
Mỹ Dung đưa tay lên
trán, cố xua đuổi những ư nghĩ đen tối.
Rồi nàng ngồi dậy. nghe đầu nặng như có
một viên đá lớn đè lên, nàng lại nằm
xuống…
Bỗng nàng nhớ ra là nàng
đang nằm ở bệnh viện, liếc nh́n về
phía cửa sổ. Không thấy ai cả. Cô y tá ngủ ngon
lành trên ghế bố.
Mỹ Dung quên bẵng không
biết cô y tá tên ǵ. Nàng quên tên th́ làm sao gọi cô ta
được. Nàng đưa tay bấm ngọn đèn
giữa. Căn pḥng sáng lên rực rỡ và Vi đang ngủ,
bỗng giật ḿnh thức dậy v́ ánh đèn chói ḷa. Khi
thấy Mỹ Dung đă tỉnh lại, Vi mừng rỡ
hỏi:
- Cô đă tỉnh rồi à?
Vi quên rằng Mỹ Dung đâu
biết nàng là ai. Mỹ Dung nh́n Vi, ngạc nhiên:
- Cô Hồng đâu rồi? Mấy
giờ rồi cô?
Vi nói:
- Cô Hồng hôm nay không có phiên gác, cô
ấy về rồi. Ông Văn nhờ tôi ở luôn đây
với cô để săn sóc cho cộ Cô ngủ cả
mấy ngày rồi…
Vi đă làm sai lời dặn của
bác sĩ Quân. Bác sĩ đă ghi rơ hễ Mỹ Dung tỉnh
dậy th́ phải lập tức cho gọi bác sĩ và
đừng hỏi ǵ hoặc nói ǵ với Mỹ Dung
cả.
Bác sĩ Quân bước vào, Mỹ
Dung trông thấy bèn hỏi:
- Tôi ngủ đến mấy ngày
rồi sao?
Bác sĩ Quân hỏi:
- Ai bảo với cô như thế? Cô
mới ngủ lúc đầu hôm…
Mỹ Dung chỉ Vi rồi nói:
- Cô này bảo chứ c̣n ai… Cô ấy là ai thế? Ai sai cô ta đến
đây? Cô ấy nói cái ǵ em không hiểu, cô bảo ông Văn
nhờ cô đến đây.
Bác sĩ Quân năy giờ không để
ư đến Vi, nghe Mỹ Dung nó thế, quay lại nh́n Vi
với đôi mắt giận dữ:
- Cô không theo đúng lời dặn ghi
trên giấy… Cô đă nói ǵ với cô Mỹ Dung? Tai hại
thật! Thảo nào mà cô ấy kêu nhức đầu.
Vi cúi mặt nhận lỗi không dám
nh́n bác sĩ Quân. Bác sĩ Quân liền nói:
- Cô mở hộp của tôi và lấy
chai thuốc Digitane ra đây.
Vi vội vă làm theo lời bác sĩ
Quân. Mỹ Dung ngồi nh́n hai người làm việc,
đôi mắt chớp lia như cố nhớ lại
những việc đă xảy ra.
Bác sĩ Quân nhỏ thuốc vào
nước rồi đưa Mỹ Dung uống. Mỹ Dung
uống một hơi, trả ly lại và hỏi:
- Năy giờ bác sĩ không trả
lời câu hỏi của tôi…
Bác sĩ Quân đặt Mỹ Dung
nằm xuống và nói:
- Cô nằm yên tĩnh dưỡng,
bệnh cô đă trở lại, có lẽ nặng hơn
trước.
Mỹ Dung cau mày nói:
- Thế à?
Rồi bỗng dưng nàng ngồi ngay dậy và nói lớn:
- Bác sĩ giấu tôi… Tôi nhớ lại tất cả rồi… Tôi đi chơi với anh Vũ. Dọc đường chúng tôi gặp một thiếu phụ ẵm con, thiếu phụ ấy là nhân t́nh của anh Vũ và tên là Liên Hoa. Cô ta xâu xé anh Vũ làm anh ấy xấu hổ đến nỗi phải đứng sững sờ, thiên hạ bu lại xem rất đông. Lúc bấy giờ anh mới nói dối thiếu phụ ấy anh không phải là Vũ…
Trời ơi! Anh Vũ tệ bạc quá, anh ấy đă lừa dối tôi. Tôi c̣n nhớ lúc mới gặp tôi, anh ấy đi dạy âm nhạc, anh ấy bảo cô Liên Hoa con ông hiệu trưởng yêu anh và ông hiệu trưởng đă ép anh phải cưới Liên Hoa. V́ không yêu Liên Hoa, nên anh không chịu cưới và v́ thế mà đành mất chỗ dạy.
Anh Vũ đă bảo với tôi như thế nhưng sự thật là khác. Anh ấy đă cưới Liên Hoa và đă có con với nàng.
Thế mà anh ấy c̣n lui tới thăm viếng tôi… Rơ là người tệ bạc không xứng đáng với t́nh yêu của tôi, tôi nhất định sẽ quên cái con người tệ bạc ấy.
Thưa bác sĩ, xin bác sĩ làm ơn chữa cho tôi chóng lành để tôi đi làm, tôi không muốn nhờ vả Vũ nữa.
Mỹ Dung nói một hơi, và nói thật lớn, ở bên ngoài Văn nghe rơ lồng lộng.
Bác sĩ Quân nói:
- Cô cứ yên ḷng, vài hôm nữa cô sẽ khỏe nếu cô đừng lo nghĩ ǵ cả. Cô c̣n trẻ và đẹp, rồi đây có thiếu ǵ người sẽ yêu cộ Vũ đă phụ bạc cô th́ cô c̣n nghĩ đến Vũ làm ǵ?
Mỹ Dung nói:
- Từ nay tôi không muốn Vụ đến đây nữa, nhờ bác sĩ ra lệnh cấm Vũ giùm tôi.
Quay lại Vi, Mỹ Dung hỏi:
- C̣n cô này là ai? Lúc
năy cô bảo ông Văn nào nhờ cô đến đây săn
sóc cho tôi?
Vi toan nói th́ bác sĩ Quân đă ra
dấu cho nàng im. Bác sĩ giành lấy mà nói:
- Cô này ở trên pḥng khám bệnh, v́ cô
Hồng bận việc nhà nên tôi nhờ qua đây săn sóc
cho cộ Cô nghe lộn, cô ấy bảo ông Quân, chứ có
ông Văn nào đâu…
Mỹ Dung nói, có vẻ không tin:
- Tôi đă nghe lầm? Lạ nhỉ?
Nhưng cô này c̣n bảo là tôi ngủ hai, ba ngày.
Bác sĩ Quân lại nói:
- Ngủ mấy ngày th́ đă sao?
Nhờ giấc ngủ ấy mà bây giờ cô nghe khỏe, cô
không thấy sao? Tôi sẽ chích cho cô một mũi thuốc
và cô ráng nghỉ đến sáng nhé.
Bác sĩ Quân bảo Vi lấy
thuốc chích cho Mỹ Dung. Năm phút sau, Mỹ Dung lim dim
ngủ lại. Bác sĩ Quân kéo mền đắp cho nàng
rồi ra dấu cho Vi đi ra ngoài.
Văn đợi ở trước
cửa. Bác sĩ Quân nói với Văn:
- Ông nên tạm lánh mặt một lúc
để xem thử sự phẫn uất của Mỹ
Dung đến đâu. Ngày mai cô Hồng đến, ông
cũng nên cho cô Vi nghỉ luôn… Để cô Vi ở đây
không có lợi, v́ Mỹ Dung đă tỉnh lại rồi.
Lúc năy hẳn ông đă nghe cô Mỹ Dung nói ǵ?
Văn nói:
- Vâng, tôi xin nghe lời của bác
sĩ. Vả lại, phận sự của tôi đến
đây cũng đă chấm dứt rồi.
- Chưa hẳn là đă chấm
dứt. Ông tránh mặt một lúc mà thôi. Mỹ Dung chưa
nhớ tất cả đâu. Cô c̣n nhớ nhiều
chuyện khác. Nhưng tôi tin là từ nay cô ấy sẽ
khỏe. Thôi, chúng ta về, chứ ở đây làm ǵ.
- Tôi cũng về và sáng mai trở
vôđể gặp cô Hồng, nhờ cô ấy vài việc.
Bác sĩ Quân ra về, Văn quay lại
nói với Vi:
- Tôi cũng tưởng nhờ cô ít
lắm vài tuần lễ. Tôi không ngờ công việc
lại xoay chiều như thế này, thôi cô đừng
phiền tôi, cô nhé. Đây tôi xin gởi cô tiền thù lao, mong
cô vui ḷng nhận cho.
Vi năy giờ muốn bể óc, nàng có
tánh ṭ ṃ, mà những chuyện xảy ra, chuyện nào
cũng có vẻ bí mật cả. Nàng không biết hỏi ai
để thỏa măn sự ṭ ṃ của ḿnh. Bây giờ nghe
Văn nói về chuyện cho nàng nghỉ, nàng không khỏi
tiếc rẻ. Nhưng số tiền của Văn
đưa cho nàng quá lớn, khiến nàng không khỏi
mừng thầm. Tuy vậy, nàng cũng nói lấy ḷng
Văn:
- Tôi chưa giúp ǵ cho ông cả, ông cho
tôi nhiều tiền quá, tôi không dám nhận.
Văn phải năn nỉ một
lúc lâu, Vi mới chịu nhận:
- Nếu sau này có việc cần
đến em th́ ông cứ nhắn với chị Hồng.
Văn nói:
- Cảm ơn cộ Thôi cô ráng săn
sóc Mỹ Dung đến lúc cô Hồng đến. Cô ráng làm
theo lời bác sĩ dặn. Tôi về bây giờ, về
để nghỉ chút ít. Mệt quá.
Vi nói:
- Lúc năy tôi sơ ư nói đến tên
ông. Cô Mỹ Dung cứ theo chất vấn tôi về
chuyện ấy măi, chán quá.
Vi nói để ḍ ư Văn và
để t́m hiểu đôi chút những điều mà ḷng
nàng đang khao khát, nhưng Văn nói:
- Cô ấy bị bệnh mất trí.
Cô không nên lấy làm lạ.
Nói xong Văn lấy áo khoác rồi ra
về.
Chàng đi trong đêm khuya, đi
rất chậm, vừa đi vừa suy nghĩ. Không khí
dịu mát ban đêm làm dịu bớt ḷng chàng. Chàng thấy
b́nh tĩnh và sáng suốt hơn.
Mỹ Dung vẫn chưa biết chàng
là ai. Mấy lúc nay Mỹ Dung vẫn tin
chính là chàng là Vũ.
Nhưng bây giờ th́ Mỹ Dung không
c̣n yêu Vũ nữa, nàng đang đau khổ v́ sự
phụ t́nh của Vũ, và rồi nàng sẽ quên Vũ.
Mỹ Dung tin ở những lời của Liên Hoa nhưng
Mỹ Dung lại tưởng Liên Hoa là ái nữ của
một ông hiệu trưởng theo lời Vũ đă
lừa gạt Mỹ Dung để lấy tiền mỗi
tháng.
Trong lúc Liên Hoa mắng nhiếc
Văn, Mỹ Dung chết điếng trong ḷng nên không nghe
ǵ nữa cả. V́ thế khi Văn bảo chàng không
phải là Vũ mà là anh ruột của Vũ th́ Mỹ Dung
không nghe và không hiểu ǵ nữa.
Lẽ ra th́ Văn nên mừng là đă
chấm dứt cái vai tṛ khó khăn mà chàng đă lănh đóng
với bác sĩ Quân.
Nếu Mỹ Dung đă oán ghét Vũ,
không muốn thấy mặt Vũ nữa th́ chàng cứ
tự nhiên ẩn mặt đi là yên ổn mọi
đường.
Nhưng tại sao lúc năy khi
đứng ngoài hành lang và nghe Mỹ Dung nói với bác sĩ
Quân là từ rày nàng không thèm tiếp Vũ nữa th́ ḷng
Văn thấy đau xót lạ lùng.
Từ nay, chàng không được
gặp Mỹ Dung nữa? Chàng sẽ không c̣n nghe những
lời nũng nịu và giọng nói du dương của
nàng nữa. Chàng sẽ không c̣n được ngắm
vẻ mặt hiền từ và đôi mắt dịu dàng
của nàng nữa.
Một khi Mỹ Dung ra khỏi
bệnh viện, nàng đâu c̣n biết chàng là ai nữa… Lúc
đó, gặp lại chàng, biết Mỹ Dung có đủ
lư trí mà nhận ra rằng người vào bệnh viện
nuôi nàng cả tháng đó không phải là Vũ không?
Y nghĩ không c̣n được
gặp Mỹ Dung đă làm cho Văn đau khổ quá. Chàng
không ngờ Mỹ Dung đă len lỏi vào cuộc
đời chàng một cách đột ngột như
thế.
Chàng tự hỏi:
- Hay ta đă yêu Mỹ Dung rồi?
Trong cảnh tịch mịch của
ban đêm, câu hỏi trên vang lên như một tiếng kêu
lớn.
Đích thực là chàng đă yêu Mỹ
Dung rồi. Từ trước đến giờ chàng
chưa yêu ai. Đă chưa yêu ai c̣n gặp một sự
bẽ bàng về duyên kiếp, v́ thế bây giờ một
khi chàng yêu th́ t́nh yêu của chàng sâu xa và thiết tha
đến đâu. Với tuổi gần ba mươi,
chàng mới vướng phải mối t́nh đầu,
bảo sao ḷng chàng không đau khổ một khi nghĩ
rằng mối t́nh ấy chỉ là một mối t́nh
tuyệt vọng…
Trong đêm tối, chàng thấy
lờ mờ h́nh ảnh của Vũ, Văn rùng ḿnh. Và
chàng nhớ lại cuộc gặp gỡ cuối cùng
giữa Vũ và chàng.
Sau cuộc gặp gỡ ấy,
Vũ đă chết. Vũ chết thế cho Văn?
Vậy mà bây giờ Văn lại lợi dụng sự
giàu có và học thức của chàng để chiếm
người yêu của Vũ.
Văn có cảm giác Vũ đang
trừng mắt nh́n chàng, và thấy lạnh buốt tới
xương.
Nh́n khắp nơi, không thấy
một bóng người qua lại, Văn rùng ḿnh và đi
thật nhanh. Hai bên đường, phố xá đều
đóng cửa… Rải rác những ngọn đèn
đường chiếu xuống vệ đường
những tia sáng yếu ớt.
Bỗng có một chiếc taxi
lướt qua, Văn đưa tay đón lại. Chàng leo
vội lên xe và xe chạy bon bon trên con đường
nhựa thênh thang như bị nuốt cả vào đêm
tối.
Văn không về nhà, mà về ngay
sở của chàng. Nh́n khắp gian pḥng một lượt,
Văn lại nhớ đến lời Vũ:
- Gian pḥng của anh bày biện
đẹp quá… Anh ở luôn đây không về nhà à?
Văn thay áo quần rồi nằm
dài hút thuốc. Khói thuốc thơm tỏa khắp pḥng làm
cho gian pḥng trở nên ấm cúng và h́nh ảnh dịu dàng
của Mỹ Dung lại hiện ra trong đầu óc chàng.
Trong giờ phút này mà có Mỹ Dung
ở bên chàng th́ đời chàng sẽ hạnh phúc biết
bao… Nhưng giữa lúc ấy, h́nh ảnh của Nguyệt
lại hiện ra và làm Văn nhớ lại chàng là người
đă có gia đ́nh.
Văn thở dài nói một ḿnh:
- Đành ôm mối hận ḷng chớ
biết nói sao bây giờ.
Nguyệt muốn làm vợ chàng là v́
gia tài của chàng, th́ đời nào nàng chịu buông tha
chàng.
Nhưng nếu Mỹ Dung yêu chàng th́
chàng sẵn ḷng cho Nguyệt hết gia tài của chàng
để chuộc lại sự tự do, để có
thể làm lại cuộc đời với Mỹ Dung…
Nguyệt ham tiền th́ Văn c̣n có
thể hy vọng.
Với hy vọng vừa chớm
nở trong ḷng, Văn ngủ quên lúc nào không biết.
Khi Văn thức dậy th́ đă tám
giờ rồi. Chàng thay vội áo quần để vào
bệnh viện. Chàng vào đến pḥng Mỹ Dung th́
thấy Hồng và Vi đứng nói chuyện ở ngoài.
Hồng quay lại, thấy Văn, mừng rỡ:
- May quá, cô Mỹ Dung đă tỉnh
lại. cô Vi vừa mới kể cho tôi
nghe.
Thấy có Vi đúng đó, Văn không
muốn nói chuyện với Hồng nên vội vă nói:
- Đêm qua tôi đă tính xong chuyện
tiền nong với cô Vi và tôi cũng đă xin lỗi cô
về chuyện không được nhờ cô lâu dài như
ư muốn của tôi. Mỹ Dung vẫn ngủ ngon phải
không cổ Có cô Hồng đến rồi, bây giờ cô có
thể ra về.
Vi hiểu Văn muốn nói chuyện
riêng với Hồng nên tránh đi chỗ khác.
Hồng nói:
- Cô Mỹ Dung c̣n ngủ ngon lành,
nhưng khí sắc cô ấy trông đă khá nhiều.
Văn nói:
- Bác sĩ Quân tỏ ư không muốn tôi
đến đây nữa. Bổn phận của tôi
đến đây là hết và vai tṛ của tôi cũng
sẽ chấm dứt từ đây. Bác sĩ Quân sẽ giao
phần săn sóc Mỹ Dung cho cộ Cô ráng săn sóc
Mỹ Dung giùm, tôi sẽ đền ơn cộ Mỗi sáng
tôi sẽ vào đây, nhưng không phải để thăm
Mỹ Dung mà để được nghe cô thuật
lại về sự thay đổi và sức khỏe hàng
ngày của Mỹ Dung.
Hồng ngạc nhiên:
- Tại sao bác sĩ Quân lại không
cho ông vào thăm Mỹ Dung?
Văn nói:
- Bởi v́ Mỹ Dung không muốn
gặp mặt anh chàng Vũ nữa. Tôi đanh đóng vai
Vũ, mà Mỹ Dung ghết Vũ th́ tôi làm sao vào
được nữa? Cô yên ḷng, tôi không vào được
th́ đă có cô giúp tôi.
Hồng hỏi:
- Ông đă cho cô Vi nghỉ rồi à?
Văn nói:
- Cô ấy không làm theo đúng lời
bác sĩ dặn. Khi Mỹ Dung thức dậy, cô ấy nói
đến tên tôi, tên Văn khiến Mỹ Dung phải
nghĩ ngợi nhiều và kêu nhức đầu. Bác sĩ
Quân giận lắm.
Văn nói chuyện với Hồng
xong, thấy Vi c̣n lẩn quẩn đó liền nói:
- Tôi cảm ơn cô nhiều lắm,
cô về được rồi.
Hồng cũng nói:
- Thôi, chị về đi. Khi nào ông
kỹ sư đây cần đến chị th́ tôi sẽ
đi mời chị.
Vi chào Văn, siết tay Hồng
rồi ra về, trong ḷng c̣n tiếc rẻ là không c̣n
được ở lại đây để biết
nhiều chuyện bí mật về Mỹ Dung.
Khi Vi đi rồi, Văn cũng ra
về và dặn Hồng:
- Cô ráng săn sóc giùm Mỹ Dung, cô nhé.
Văn vừa về th́ bác sĩ Quân
đến bệnh viện. Hồng phải lo giấy
tờ để theo bác sĩ Quân đi thăm những
người bệnh ở các pḥng. Bác sĩ Quân hỏi:
- Ông Văn vừa mới ra về
phải không?
Hồng nói:
- Ông ấy t́nh tiền cho cô Vi
nghỉ. Ông ấy bảo từ hôm nay ông ấy không
cần gặp cô Mỹ Dung nữa v́ cô không muốn.
Bác sĩ Quân nói:
- Đêm qua khi tỉnh lại, cô
Mỹ Dung mạt sát ông Vũ hết sức và bảo
từ nay cấm cửa không cho ông ấy đến
nữa.
Hồng nói:
- Cô Mỹ Dung ghét ông Văn?
Bác sĩ Quân nói:
- Nhưng ông này đă trót đóng vai
ông kia th́ tránh mặt đi là hơn.
Bác sĩ Quân khoác chiếc áo rồi
nói với Hồng:
- Chúng ta đến pḥng cô Mỹ Dung
trước.
Vừa thấy bác sĩ Quân vào,
Mỹ Dung liền ngồi dậy. bác
sĩ Quân đỡ nàng nằm xuống và hỏi:
- Cô nghe khỏe chứ?
Mỹ Dung chỉ gật đầu
mà không nói.
Bác sĩ Quân lại hỏi:
- Cô nghĩ ǵ mà thừ người ra
như vậy?
Mỹ Dung nói:
- Tôi muốn nhớ một vài câu
chuyện, mà không sao nhớ được.
Bác sĩ Quân cười:
- Hăy quên chuyện đă quạ
Chuyện cũ nhớ làm chi cho mệt trí. Hăy nhớ
chuyện bây giờ: hăy nghĩ đến những
người trước mặt. Tôi đứng
trước mặt cô mà cô không nghĩ, cô lại đi
nghĩ đến ai thế? Cô vẫn nghĩ đến
ông Vũ à?
- Tôi không nghĩ đến ai hết. Tôi mong sao cho chóng khỏi
để trở về đi làm.
- Đi làm à? Cô chưa khỏi
bệnh mà. Lại nữa, cô cứ ở đây
dưỡng bệnh đi, ở đến bao giờ tôi
cũng nhận cả, cô cần ǵ phải đi làm?
Nói xong, bác sĩ Quân cười
đắc chí. Mỹ Dung cau mày, im lặng không nói ǵ cả.
Hồng ngạc nhiên vô cùng. Ngày thường bác sĩ Quân
rất đừng đắn. Tại sao hôm nay ông ta
lại nói với Mỹ Dung, một bệnh nhân, những
câu nói thiếu lịch sự và khiếm nhă như thế?
Bác sĩ Quân như hiểu sự
thắc mắc của Hồng nên nói:
- Ḱa, cô Mỹ Dung giận tôi rồi.
Thôi, chúng ta đi qua pḥng khác, cô Hồng ạ.
Ra ngoài hành làng, bác sĩ Quân nói với
Hồng:
- Chắc cô lấy làm lạ về
cách nói năng của tôi phải không? Cô Mỹ Dung đă
b́nh phục rồi, nhưng cô ấy c̣n giấu tôi
những ư nghĩ của cô ấy, tôi ḍ thử xem cô ấy
có tức giận mà nói ra không, nhưng cô ấy vẫn im
lặng… Cô có để ư đến chỗ ấy không, cô
Hồng.
Hồng nói:
- Dạ, tôi hiểy ư bác sĩ lắm
chứ. Theo tôi th́ cô Mỹ Dung đă nhớ lại tất
cả. Nhưng trong người cô ấy h́nh như có
chuyện thay đổi.
Bác sĩ Quân hỏi:
- Một chuyện thay đổi? Ư cô
muốn nói ǵ?
- H́nh như cô ấy đă quan
niệm ái t́nh một cách khác trước. Hồi sáng này, cô
Mỹ Dung cứ bảo tôi cho cô ấy mượn báo
để đọc, cô lại hỏi tôi có để dành
báo cũ hay không, tức là đă nhớ đến
những chuyện cũ.
Bác sĩ Quân vội hỏi:
- Mỹ Dung có bao giờ hỏi cô
về ông Văn không?
- Không!
Đôi mắt đăm chiêu của
bác sĩ Quân bỗng trở nên tươi sáng, bác sĩ
lại hỏi:
- Cô ấy có hỏi ǵ đến
Vũ không?
- Cũng chẳng hề hỏi. Tôi
thấy cô ấy đọc tờ ghi bệnh hằng ngày
và lẩm nhẩm tính xem cô vào nằm bệnh viện này
từ ngày nào. Cô ấy đă bảo với tôi: “ Bệnh
của tôi theo sự ghi chép trên giấy tờ th́ chia ra làm
hai giai đoạn: giai đoạn đầu, mất trí,
đau nặng nhưng có hai tuần hơi khỏe… Giai
đoạn thứ nh́ th́ mất trí và mê man suốt ba ngày.”
Bác sĩ Quân ngạn nhiên:
- Thế à? Thế th́ cô ấy đâu
có mất trí. Thông minh lắm mới biết cách xem giấy
theo dơi bệnh trạng mà hiểu được sự
thay đổi trong thời kỳ mắc bệnh.
Rồi như nghĩ ra chuyện ǵ,
bác sĩ Quân hỏi Hồng:
- Mấy hôm nay cô có gặp ông kỹ
sư Văn không? H́nh như mỗi ngày ông có vào đây
hỏi thăm sức khỏe của cô Mỹ Dung.
Hồng biết là có nói dối bác
sĩ Quân cũng không được, nên đáp:
- Mỗi ngày ông Văn có đến
đây hỏi thăm sức khỏe của cô Mỹ Dung,
hỏi xong là đi ngaỵ Ông ấy bảo độ rày
bận nhiều công việc lắm.
Bác sĩ Quân lại hỏi:
- Ông Văn có biết là cô Mỹ Dung
đă nhớ nhiều chuyện cũ không? Cô có kể
tỉ mỉ cho ông ấy nghe không?
- Tôi thấy không ích ǵ, v́ ông Văn bây
giờ là ông Văn, chứ không phải là ông Vũ nữa,
th́ kể những chuyện ấy đâu có ích ǵ cho ông ta.
Huống chi vai tṛ mà bác sĩ nhờ ông ấy đóng
đến đây đă chấm dứt rồi. Ông Văn
sở dĩ vào đây hỏi thăm sức khỏe
của cô Mỹ Dung là muốn làm tṛn bổn phận
một người anh mà thôi.
Nghe Hồng nói thế, bác sĩ Quân
rất hài ḷng. Bác sĩ nh́n đồng hồ tay rồi
nói:
- Chết chửa, năy giờ ḿnh nói
chuyện tầm phào mất cả ngày giờ, c̣n bao nhiêu
người bệnh chưa khám.
Nói xong, bác sĩ Quân đi làm phận
sự, Hồng ôm giấy tờ đi theo một bên.
Từ lúc ấy Hồng lại
trở nên lo nghĩ, nàng làm việc như một cái máy, mà
đầu óc lại để tận đâu đâu. Nàng
không hiểu tại sao bác sĩ Quân lại không muốn
Văn biết là Mỹ Dung đă b́nh phục như cũ.
Lúc năy khi thấy Mỹ Dung e lệ cúi đầu, bác sĩ
Quân làm như thích chí là khác. Hay là bác sĩ Quân lại
để ư đến Mỹ Dung? Mỹ Dung đẹp
như thế ai mà không để ư
đến nàng.
Chính Vi cũng phải nói với
Hồng:
- Gía tôi có vẻ đẹp kiều
diễm như Mỹ Dung th́ tôi sẽ trả thù tất cả
bọn đàn ông để họ biết tay tôi.
Vi có tánh ganh tị, thấy ai
đẹp th́ ghét, thế mà với Mỹ Dung, Vi c̣n có
mỹ cảm, th́ đủ biết cái đẹp của
Mỹ Dung dịu dàng và khả ái đến đâu.
Đúng mười giờ, bác sĩ
Quân mới đi qua hết các pḥng. Khi lên xe ra về, bác
sĩ Quân dặn Hồng:
- Cô ráng săn sóc cho cô Mỹ Dung.
Chiều nay nếu có cô Lư vào thăm Mỹ Dung th́ cô
phải ở đó để nghe thử hai người
nói chuyện với nhau thế nào. Cô nhớ ghi chép giùm tôi,
nhưng đừng để Mỹ Dung hiểu là cô ghi
chép, cô làm bộ ngồi viết thư chẳng hạn.
Hồng vâng dạ, nhưng khi bác
sĩ Quân đi rồi th́ Hồng tự nói:
- Ta ghi chép cho cả hai người,
bác sĩ Quân và kỹ sư Văn. Coi bộ hai ông này
muốn làm Sơn Tinh, Thủy Tinh sao? Ai mang đồ sính
lễ đến trước đây? Chắc là bác sĩ
Quân được, v́ ông Văn đă có vợ rồi.
Vả lại, Văn là anh của Vũ, dù sao th́ cũng c̣n
vấn đề luân lư…
Hồng làm xong công việc, trở
lại pḥng Mỹ Dung. Mỹ Dung đang soạn áo
quần. Nàng lấy ra hai chiếc áo xa-tanh thêu và ngắm
đi ngắm lại. Vẻ mặt của nàng trông cảm
động lắm. Khi thấy Hồng vào, Mỹ Dung
đặt vội hai chiếc áo xuống. Hồng c̣n
nhớ rơ hai chiếc áo ấy là của Văn mang vào
tặng Mỹ Dung trong lúc nàng c̣n chưa tỉnh trí lắm.
Hồng nói:
- Sao cô không mặc chiếc áo ấy
vào cho đẹp? Áo này người Pháp gọi là “Liseuse”
nghĩa là mặc để đọc sách, nhưng
người ḿnh th́ mặc ở trong nhà. Ở đây
cũng như ở nhà, sao cô không mặc?
Mỹ Dung nói:
- Hai chiếc áo này không phải tự
tay tôi sắm, v́ thế không vừa ư tôi, mà chỉ vừa ư
người sắm. Nhưng người sắm bây giờ
th́…
Hồng vội hỏi:
- Bây giờ th́ thế nào?
Mỹ Dung nói:
- Bây giờ tôi không muốn nghĩ
đến nữa.
- Tại sao thế?
- Chuyện riêng của tôi, cô cần
biết làm chỉ Cô biết cũng không ích lợi ǵ
đâu. Không phải tôi giấu cô… Có những lúc con
người cần phải t́m một người bạn
để tâm sự cho vơi bớt nỗi sầu,
nhưng cũng có lúc ḷng ta có chuyện sầu muộn mà
lại không muốn nói năng ǵ với ai cả. Những
lúc ấy là lúc ḷng đang tràn ngập một chuyện không
biết nên vui hay nên buồn.
Hồng reo lên:
- Cô triết lư hay lắm, giá bác sĩ
Quân mà nghe được những câu triết lư này th́ bác
sĩ mừng biết bao.
Mỹ Dung ửng hồng hai má:
- Tại sao bác sĩ Quân lại
mừng?
Hồng lanh trí nói:
- Là v́ bác sĩ thấy cô lành lặn
rồi, có lành bệnh mới triết lư như thế
được chứ.
Mỹ Dung cười:
- Tôi nghĩ thế nào th́ nói thế
ấy, chứ tôi có biết triết lư đâu. Bao giờ
th́ tôi được về hả cô Hồng?
- Bao giờ có người đến
lănh.
Mỹ Dung thở dài:
- Nào tôi có ai là người thân thích, bà
con mà lănh với nhận… Bao giờ bác sĩ tuyên bố tôi
khỏi bệnh th́ tôi về. Nếu ông giám đốc hăng
Hồng Tân chưa trả hết tiền pḥng, tiền
thuốc cho bác sĩ th́ tôi xin khất nợ, bao giờ tôi
đi làm, tôi sẽ trả lần lại cho bác sĩ…
Như thế có được không, cô Hồng?
Hồng nói:
- Việc ấy tùy ở bác sĩ.
Mỹ Dung cười đầy ư
nghĩa:
- Chẳng lẽ bác sĩ bắt tôi
ở măi đây để làm vật bảo đảm cho
số tiền nợ?
Hồng cười:
- Có được một vật
bảo đảm quư giá như cô th́ ai mà
không chịu?