Bà Tùng Long
Duyên T́nh
Lạc Bến
Chương 6
NGANG TRÁI
Khi thấy
không c̣n nguy hiểm, Tống thở dài một cái và nói
với thiếu nữ ngồi bên cạnh:
- Bà điên
ấy kể cũng đáng sợ. Thật
anh không ngờ một người đàn bà có chồng mà
gan góc đầy ḿnh như thế. Làm mà không sợ
mang tai, mang tiếng, chỉ có
người điên mới vậy phải không Thủy?
Thủy làm thinh không nói ǵ cả. Năy giờ
nàng nghe tim nàng như bị bóp chặt,
thở không nổi.
Tống
quàng tay qua vai Thủy, Thủy hất ra:
- Anh
để tôi yên, tôi chán quá rồi! Cho xe
bỏ tôi xuống đường Lê Lợi.
- Tại sao
lại xuống đường Lê Lợi? Anh đưa em về nhà chứ?
- Tôi muốn xuống
đường Lê Lợi. Anh quên là tôi chưa ăn ǵ
cả sao? Từ chiều tan sở ra tôi đi xem hát
rồi tới nhà anh. Thật không ngờ!
Thủy đang nói bỗng
im bặt. Nàng nhớ là nàng đang ngồi trên taxi, nói ra
thêm xấu hổ, không ích ǵ.
Xe chạy tới
đường Lê Lợi, Thủy bảo ngừng xe
lại. nàng mở cửa nhảy phóc ra ngoài và trong khi
Tống lui cui trả tiền, Thủy đưa tay vẫy
một chiếc xe khác. Khi Tống hay được th́ xe
Thủy đă chạy mất. Tống lại lên xe và
bảo chạy về nhà nàng. Xe Tống vừa tới
nơi th́ vừa kịp lúc Thủy đă vào nhà, nhưng
Thủy quay lại hỏi gay Tống:
- Sau việc vừa xảy
ra, anh c̣n mang mặt đến đây làm ǵ? Anh là con
người lừa dối, bịp bợm, anh không biết
xấu hổ à? Vậy mà anh bảo là Nguyệt sợ anh
lắm v́ anh là anh cả của nàng. Nguyệt là em, tại
sao lại ghen với anh? Có sao mới ghen với anh
chứ? Có phải Nguyệt là nhân t́nh của anh không? Tôi
cấm anh không được đặt chân vào nhà tôi. Nếu
anh c̣n lôi thôi, tôi sẽ nhờ cảnh sát can thiệp.
Thủy nói một hơi
cho đă giận, v́ năy giờ nàng uất ức mà chưa
có dịp nói ra.
Tống đứng tần
ngần trước cửa, nh́n Thủy với đôi
mắt van lớn:
- Khổ cho anh quá. Dù anh nói
thế nào chăng nữa th́ em cũng không thể tin anh. Em
thử nghĩ một người đàn bà đă có
chồng, chồng lại là một ông kỹ sư, mà
đi ghen với một người anh bà con th́
người đàn bà ấy thuộc về hạng nào? Em
ngây thơ quá! Phải chi em hỏi vặn cô ả như
thế để coi cô ả trả lời thế nào. Việc
ghen tương của cô ta mà đến tai ông Văn th́ cô
ta mới làm sao xử trí với ông Văn?
Thủy hỏi vặn
lại:
- Sao lúc năy anh không hỏi
như thế? Anh đă chạy như gà thua độ kia
mà. Thôi, tôi hiểu rồi, cô ta tuy có chồng nhưng
vẫn là nhân t́nh của anh. V́ thế cô ta mới có quyền
làm hung, làm dữ với anh.
Tống nói:
- Không phải thế
đâu. Em cho anh vào nhà, anh sẽ nói đầu đuôi cho em
nghe. Anh không bao giờ lừa dối em cả.
Thủy thương
hại Tống, vả lại dù sao th́ nàng cũng đă
lỡ yêu Tống rồi, nên nàng nói:
- Th́ cứ vào, nhưng
đừng quên là anh đă làm tôi không c̣n tin anh như
trước nữa.
Tống vào nhà và ngồi
xuống chiếc ghế kê ở góc pḥng. Thủy uể
oải kéo ghế ngồi xuống.
Tống nh́n vào mặt nàng
và nói:
- Thủy ơi! Em
đừng giận người đàn bà tệ hại
ấy làm ǵ. Họ đă quên địa vị của họ
để đi bắt ghen một cách bất hợp pháp. Nói
ra th́ h́nh như anh đi nói xấu cô em gái của anh,
nhưng không nói th́ làm sao em hiểu anh được. Nguyên
anh mồ côi từ thuở nhỏ, được bà
Định, mẹ Nguyệt, đem về nuôi. Bà không có con
trai nên định giao cho anh phần hương hỏa sau
này. Nguyệt lúc nhỏ lẳng lơ lắm. Nàng bạ ai
cũng yêu, miễn người ấy đẹp trai và
biết tán gái. Sau hai ba lần bị t́nh phụ, Nguyệt
thất vọng và quay lại yêu anh.
Anh khổ tâm lắm, xô
đuổi nàng th́ không nỡ, mà yêu nàng th́ sợ phạm
vào tôi loạn luân. Nhiều lần anh đă khuyên can
Nguyệt nhưng nàng nhất định không chịu nghe .
Nàng là người si mê bậc nhất, đố ai nói mà
nghe được.
Thấy Nguyệt không c̣n
kể ǵ liên sỉ cả, anh liền đem chuyện
chọc ghẹo anh nói với bà Định. bà không tin anh,
cho rằng anh bịa đặt để nói xấu con bà.
Bà đuổi anh ra khỏi nhà. Bực dọc, anh đi
thật xa, t́m kế sinh nhai. ở nhà bà lấy thế là
bạn thân của ông Khai, năn nỉ ông Khai ép kỹ
sư Văn cưới Nguyệt. V́ hai người thân
nhau nên Văn và Nguyệt gặp nhau rất thường. Văn
hiểu rơ tánh t́nh của Nguyệt nên Văn không chịu
cưới Nguyệt. Ông Khai v́ nể lời bà Định
nên ép Văn phải cưới Nguyệt. Văn không
thể trái lời cha, nên buộc ḷng cưới
người mà chàng cho rằng lẳng lơ vào bậc
nhất.
Khi cưới rồi,
Văn thất vọng v́ Nguyệt không phải là một
thiếu nữ trinh trắng, và chàng bỏ bê Nguyệt
từ ấy. Có chồng mà vẫn như không, Nguyệt làm
sao không tức. Huống chi nàng c̣n xuân trẻ mà bị
bỏ rơi th́ khổ tâm lắm, có khác nào kẻ góa
chồng.
Nguyệt về xúi xử
mẹ nàng cho gọi anh về để coi ngó nhà cửa,
v́ nàng đă đi lấy chồng. Thế là bà Định
sai người t́m anh. Bà nghĩ Nguyệt đă có chồng
th́ giữa anh và Nguyệt, câu chuyện cũ ấy dù có ǵ
đi nữa th́ bây giờ cũng phải hết. Huống
chi anh và Văn, nếu so sánh nhau th́ Văn hơn anh
nhiều. Nguyệt sẽ không v́ anh mà bỏ Văn bao
giờ.
Nhưng bà Định
đă nghĩ lầm. Mỗi lần về nhà thăm
mẹ, thấy anh là Nguyệt quấn quưt không chịu
rời ra một bước. Anh tránh nàng th́ nàng giận
hờn. V́ thế hễ thấy bóng Nguyệt về ngoài
cửa là anh bỏ đi ngay.
Nhưng rồi bà
Định chết, anh phải ở đấy thờ
phụng và hưởng gia tài ấy của bà. Từ
đó, không ngày nào Nguyệt không về. Mỗi lần
về là kề cà không chịu đi. Nàng làm nhiều
chuyện đáng tởm lắm.
Mấy lúc nay, Văn
thường vắng nhàv́ phải đi nuôi Mỹ Dung
ở bệnh viện. Nguyệt lại càng rộng chân,
đi t́m anh luôn.
Cách đây hơn một
tuần, Nguyệt về nhà mẹ nàng mà không gặp anh,
lại thấy chiếc đồng hồ báo thức em
tặng anh. Nguyệt tra gạn chú Năm giúp việc cho anh
để biết chiếc đồng hồ ấy là
của ai. Và khi chú Năm kể là của em tặng anh th́
Nguyệt tức giận liệng chiếc đồng
hồ xuốn đất và bỏ đi. Rồi từ hôm
ấy, Nguyệt kiếm chuyện lôi thôi với anh luôn.
Thủy ngồi nghe
Tống kể, quên cả giận, ṭ ṃ hỏi:
- Tại sao ông Văn đi
nuôi cô Mỹ Dung? Cô
Mỹ Dung là ai?
Tống cười v́ thấy ḿnh
đă đánh trúng tâm lư của Thủy. Có thiếu nữ
nào mà không ṭ ṃ trước những câu chuyện t́nh
rườm rà? Hắn nói:
- Mỹ Dung là em dâu của Văn.
- Anh chồng mà đi nuôi em dâu sao? Chuyện
ǵ mà ly kỳ quá vậy?
Thấy cặp mắt Tống sáng lên
một cách kỳ lạ, Thủy liền hỏi tiếp:
- Anh thấy tôi nghe rồi bịa
đặt kể dông dài chớ ǵ? Chuyện tiểu
thuyết hay sao?
- Sao lại chuyện tiểu
thuyết? Chuyện thật một trăm phần trăm
đấy. Mà tiểu thuyết là ǵ? Tiểu thuyết là
chuyện thật ở xă hội, do các nhà văn có tài
viết ra rồi thêm bớt cho có đầu có đuôi và
hợp lư, hợp t́nh. Như chuyện chúng ta chẳng
hạn, nếu một nhà văn nào mà biết th́ họ
sẽ viết ra một chuyện, lấy tên là “Chuyện
tâm t́nh”, mà nhân vật chính là em. Bạn đọc
đọc đến mê ly đi chứ!
Thủy liền nói:
- Đại để họ sẽ
viết có một cô thiếu nữ v́ quá tin một anh chàng
sở khanh…
Tống nói:
- Em chửi anh đó à? Nếu
anh là sở khanh th́ anh dại ǵ không lợi dụng
Nguyệt, để rút rỉa tiền của Văn? Văn
giàu lắm mà Nguyệt cũng không phải nghèo.
Đằng này anh khinh Nguyệt, không thèm lấy của nàng
đồng nào cả.
Thủy đă gần tin
những lời của Tống nên hỏi:
- Anh chưa kể
chuyện Mỹ Dung cho tôi nghe.
Tống nói có vẻ hóm
hỉnh:
- Anh sẽ kể nếu em
chịu xưng với anh bằng “em” như trước. Tiếng
“tôi” nghe lạnh lùng xa lạ quá.
Thủy cười,
nhượng bộ:
- Ừ, th́ xưng bằng
em. Nhưng đói bụng quá rồi, để me bảo
chị bếp đi mua ḿ về chúng ta ăn đă.
Tống kéo ví toan lấy
tiền th́ Thủy nói:
- Để em đăi anh.
Thế mới biết nào ai đoán trước
được những việc có thể xảy ra. Số
là hôm nay anh đăi em mà lại hóa ra em đăi anh. Đáng
lẽ chúng ta ăn cơm tại nhà anh th́ bây giờ, chúng
ta ăn cơm ở đây.
Thủy nói xong đứng
lên đi vào trong bảo chị bếp đi mua ḿ và một
lát sau nàng trở ra, mặc một bộ áo quần
bằng hàng trắng trông rất xinh đẹp và dịu dàng,
Tống khen:
- Em mặc đồ mát
trông tươi trẻ như một nữ sinh.
Thủy e thẹn cúi
đầu:
- Anh chỉ có tài khen vớ
vẩn.
Thủy là một cô thư
kư c̣n trẻ. Nàng là con bà Phúc, một nữ điền
chủ goá chồng ở Cần Thợ Bà Phúc giàu lắm và
lại rất đông con. Thủy là con út nên bà cưng
lắm. Thủy sinh ra th́ ông Phúc chết. Bà Phúc
thường nói với các con lớn:
- Nó vô phúc sinh ra là mồ côi
cha, vậy các con phải thương yêu nó. Mẹ có
cưng nó cũng v́ lẽ nó xấu số hơn các con.
Các anh chị của
Thủy đều đă có gia đ́nh và người nào
cũng giàu có. Thủy đậu tiểu học th́ xin
mẹ lên Sài G̣n học. Bà Phúc chiều nàng nên gởi nàng
ở ngụ tại nhà bà Quỳnh. Bà Quỳnh có hai
người con gái, nên ở đấy Thủy có
được hai người bạn nữa là Liên và
Hương. Cả ba cùng học một trường,
nhưng Liên và Hương học giỏi hơn Thủy.
Con nhà giàu lại
được mẹ nuông chiều, Thủy tiêu xài rất
rộng, lại ở nhà một đại thương
gia, Thủy nhiễm ngay cái lối tiêu xài trưởng giả.
Nàng chưng diện và bỏ cả học hành. Nàng là cái
đích cho các cậu thanh niên nhắm, v́ thế mới
mười lăm, mười sáu tuổi mà Thủy có không
biết bao nhiêu là bạn bè, trai lẫn gái.
Thủy đẹp hơn
Liên và Hương, v́ thế giữa ba người có
sự ganh ghét lẫn nhau. Thủy không muốn ở nhà bà
Quỳnh nữa. Nàng về khóc lóc với mẹ, và bà Phúc
đă lên Sài G̣n thuê riêng cho nàng một căn phố. Bà
đưa lên một chị bếp tín cẩn và một ông
chú họ đă già để trông nom nhà cửa cho Thủy. Thủy
thi đậu trung học th́ nghỉ học, thi vào một
công sở và làm thư kư. Nàng thường nói với
bạn bè:
- Tôi đi làm cho vui vậy
thôi, chứ nghĩa lí ǵ cái đồng lương ba,
bốn ngh́n. Ở không mỗi tháng mẹ tôi cũng đă
cho tôi mười ngh́n rồi.
Từ ngày đi làm, nàng cho
ông chú họ về quê để nàng được tự
do tiếp rước bạn bè. Nàng học nhạc,
học khiêu vũ, và không ngày chủ nhật nào là không cùng
các bạn về quê hoặc đi biển.
Nàng sống một cách vô
tư, sung sướng, cho đến một ngày kia ḷng nàng
bỗng mở rộng đón t́nh yêu. Nàng yêu một sinh viên
đại học, con nhà giàu có. Hai người yêu nhau tha
thiết.
Thủy đă nhiều
lần đưa Hùng về thăm mẹ và bà Phúc đă
mừng thầm là Thủy tuy tự do nhưng cũng
biết giữ ǵn và biết lựa người xứng
đáng chứ không đến nỗi như những cô
thiếu nữ nông nổi, gặp ai cũng yêu và thấy
ai cũng quyến luyến. Hùng cũng có rủ Thủy
về thăm cha mẹ, nhưng cha mẹ Hùng lại không
ưa Thủy. Ông bà cho rằng Thủy quá tự do, sau này
không thể nào là người vợ chung thủy.
V́ thế khi Hùng thi
đậu rồi lại không cưới Thủy
được v́ chưa có sự đồng ư của cha
mẹ. Hùng cũng làm việc ở Sài G̣n và cha mẹ chàng
là người miền Trung. Hùng và Thủy thân nhau quá và v́
tuổi trẻ nông nổi, họ đă vượt ṿng
lễ giáo. Hùng nghĩ chàng sẽ không bao giờ phụ
Thủy. Dù cha mẹ không cho cưới Thủy th́ chàng
cũng nhất định ở vậy chứ không
chịu cưới ai. Thủy th́ cứ đinh ninh thế
nào nàng cũng là vợ Hùng, cho nên không cần giữ ǵn.
Cuộc duyên t́nh ấy kéo
dài được sáu tháng th́ đùng một cái, Hùng bị
bệnh rồi chết. Thủy chưa bao giờ gặp
chuyện trái ḷng nên trước cái chết của Hùng, nàng
như điên, như dại. Nàng đau liên miên mấy
tuần lễ. Bà Phúc nghe nàng đau liền lên nuôi nàng và
đưa nàng vào bệnh viện. Bác sĩ cho biết nàng
đă có thai trên một tháng. Bà Phúc nghe tin ấy như nghe
sét đánh bên tai. Bà thở vắn than dài, nhưng chỉ
đành đau khổ âm thầm chứ không để
lộ ra ngoài cho Thủy biết. Khi Thủy khỏe
rồi th́ nàng thỏ thẻ kể cho mẹ nghe về
chuyện không may của ḿnh. Bà Phúc thương con gặp
chuyện ngang trái, nên t́m cách làm con khuây khỏa để nàng
vui mà sống.
Thế là Thủy xin
nghỉ một năm. Bà Phúc đưa nàng lên Đà
Lạt, ở đó cho đến ngày sinh nở. Nàng sinh
được một đứa con trai. Bà Phúc đặt
tên cho nó là thằng Hổ. Khi bé Hổ được
một tháng th́ bà Phúc giao nó cho Yến, chị của
Thủy, nuôi chung với mấy đứa con của
Yến.
Thủy cứng cáp trở
về Sài G̣n, sống theo nếp sống cũ, cũng
đi làm, cũng bạn bè, nhưng ḷng mang nặng một
vết thương t́nh.
Bà Phúc thường băn
khoăn về cô con gái út mà t́nh duyên đă bị dở dang
ấy. Bà muốn Thủy có gia đ́nh, để sống
những ngày thanh thản, nhưng Thủy lại không
muốn thế. Nàng nhất định ở vậy
để nhớ đến Hùng.
Năm năm trôi qua mà
Thủy vẫn chưa lập gia đ́nh, mặc dù có
nhiều nơi để ư đến nàng. Nànng cứ lo
nghĩ vẩn vợ Nàng sợ nếu nhận lời
những nơi tử tế th́ khi chồng nàng khám phá ra
nàng có con rồi, họ sẽ khinh nàng và nặng nhẹ
với nàng. C̣n nếu nàng nói thật cho họ biết nàng
đă hư hỏng, th́ nào ai có khảo mà ḿnh lại
xưng? Làm như thế người ta đều biết
rơ chuyện riêng tư không đẹp của nàng và
người ta đồn đăi, thuê dệt thêm ra mới
sao?
Cúc, bạn Thủy, v́ quá
tin nên lầm lỡ như nàng. Sau khi sinh xong, Cúc nhờ
một người d́ nuôi con rồi cũng đi làm. Cúc
rất đẹp nên vài tháng sau, một sĩ quan đă
để ư và ngỏ ư muốn cưới nàng. Gia đ́nh
viên sĩ quan ấy cũng rất mến Cúc. Cúc sống trong
hạnh phúc, không nói thật cho người yêu biết cái
dĩ văng không đẹp của ḿnh.
Một đám cưới
linh đ́nh đă cử hành và Cúc lội trong hạnh phúc. Nhưng
sau ngày cưới ấy, viên sĩ quan hiểu ḿnh chỉ
là người đến sau, cho nên bỏ Cúc mà đi luôn,
không thèm về nhà nữa. Cúc năn nỉ chồng, khóc lóc
tỏ vẻ ăn năn. Nhưng Tùng, chồng nàng,
vẫn không thể yêu nàng nữa. Tùng cho rằng Cúc đă
lừa dối chàng. Cúc đau khổ quá v́ lần này nàng yêu
Tùng tha thiết. Nàng đành ôm mối thất vọng,
trở lại sống những ngày vô vị lẻ loi.
Thấy bạn gặp
sự bẽ bàng như vậy, Thủy nguyền ở
vậy chứ không làm lại cuộc đời nữa. C̣n
như có làm lại cuộc đời th́ cũng thú
thật cho người bạn đến sau ấy
biết về dĩ văng không đẹp của nàng.
Một hôm, trong một
buổi đi xem hát với các bạn, Thủy đánh
rơi cái khăn choàng mà không haỵ Khi ra về, Liên,
bạn Thủy, hỏi:
- Vậy chứ khăn
choàng của Thủy đâu rồi?
Thủy vội vàng quay vào
rạp hát để t́m cái khăn mà nàng nghi đă bỏ
quên trên ghế. Lúc Thủy quay vào th́ thấy một thanh
niên đang cầm cái khăn của nàng ngắm nghía. Thủy
đi lại bên chàng và lễ phép nói:
- Xin ông cho tôi lại cái
khăn, tôi vô ư bỏ quên.
Thanh niên ấy thấy
Thủy, mừng rỡ nói:
- À, té ra là của người
đẹp. Hân hạnh cho tôi quá. Xin trao lại cô chiếc
khăn.
Thanh niên ấy là Tống, nhân
chuyện lượm được chiếc khăn mà làm
quen với Thủy. Tống vốn có tài đóng kịch.
Thấy Thủy trẻ, đẹp, có vẻ phong lưu
đài cát th́ liền làm ra vẻ lịch sự, cử
chỉ đàng hoàng, nói năng văn hoa y như một sinh
viên con nhà giàu sang. Thủy đă lầm và để
Tống đưa nàng về nhà.
Nhân việc này, Tống lui tới làm
quen với Thủy. Thấy Tống lễ phép, tỏ ra
người có học, Thủy không nỡ xô đuổi
chàng. Tống rủ Thủy đi xem hát, đi ăn
cơm… Tống thường mua hoa mang đến tặng
Thủy.
Thủy lầm ở bề ngoài
lịch sự, nhă nhặn của Tống nên đă mua
tặng lại Tống nhiều vật kỷ niệm.
Thế rồi hôm nay Tống mời
Thủy đi xem hát và định đưa Thủy về
nhà dùng cháo gà và bánh ngọt th́ th́nh ĺnh Nguyệt xuất
hiện, mắng nhiếc Tống, ghen với Thủy,
khiến Thủy lo sợ một trận đ̣n ghen vô
nghĩa. Thủy tức giận bỏ về và Tống
đă theo sát chân nàng, cố trần t́nh cho được.
Sau khi kể dài ḍng về cuộc hôn
nhân giữa Văn và Nguyệt, và sự hư thân mất
nết của Nguyệt, Tống bịa đặt
để tự bào chữa cho ḿnh. Thủy bị lôi
cuốn theo câu chuyện của Tống, quên giận
Tống và c̣n nhượng bộ chịu gọi Tống
bằng anh để Tống kể nốt về
chuyện của Mỹ Dung.
Câu chuyện Mỹ Dung đă làm
Thủy cảm động hết sức. Tuy vậy, sau
khi nghe Tống kể, Thủy suy nghĩ rất nhiều,
Thủy nghi ngờ chứ chưa tin Tống
được. C̣n Tống thấy Thủy có vẻ tử
tế trở lại, và đăi hắn một bữa ḿ
tại nhà th́ vui mừng nghĩ rằng Thủy đă tin
hắn như trước. Hắn nói xấu Nguyệt
như vậy, Thủy làm sao mà không ghét Nguyệt, và càng ghét
Nguyệt, Thủy càng có cảm t́nh với hắn. Nhưng
Tống đă lầm, sau khi đưa Tống ra cửa,
Thủy trở vào nhà, cố nhớ lại những lời
mà Tống đă nói với nàng. Thủy nhất định
phải gặp Nguyệt để Nguyệt khỏi nghi
ngờ nàng là hạng gái dễ dăi, và cũng để t́m
hiểu Tống là hạng người như thế nào.
Sáng hôm sau, Thủy thức dậy
sớm, viết giấy xin phép nghỉ một ngày. Nàng trang
điểm thật đẹp, đoạn đi lại
nhà kỹ sư Văn. Nàng nghe ḷng hồi hộp, không
biết Nguyệt sẽ nghĩ như thế nào khi
thấy nàng. Nhưng nàng cũng bạo đi vào cửa.
Hạnh phúc của đời nàng quan hệ tùy theo sự
gặp gỡ này.
Thủy ngồi đợi ở pḥng
khách v́ người giúp việc c̣n phải đi mời Nguyệt.
Người giúp việc ấy không cần hỏi Thủy
là ai nên khi Nguyệt hỏi ai muốn gặp nàng th́
người ta ấy nói:
- Một cô ăn mặc sang trọng,
c̣n trẻ.
Nguyệt nghe vậy hết sức
ngạc nhiên, không biết thiếu nữ ấy là ai. Nhưng
nàng cũng lấy áo dài mặc cẩn thận để ra
tiếp. Khi đi vào pḥng khách, nh́n thấy Thủy, nàng
hết sức ngạc nhiên, mặt tái lại khi nhận ra
Thủy là người đêm qua đă đi với
Tống, là nhân t́nh của Tống.
Nhưng Thủy đă đứng
dậy chào nàng và lễ phép nói:
- Em đến làm rầy
bà, xin bà tha lỗi cho em. Nếu em không đến th́ em không
bao giờ biện bạch được với bà về
sự vô ư của em.
Nghe Thủy nói năng
lễ phép th́ Nguyệt hơi nguôi giận. Nàng chỉ
ghế mời Thủy ngồi, rồi ngồi xuống
chiếc ghế đối diện:
- Cô là ai? Cô muốn gặp
tôi có chuyện ǵ?
Vừa nói, Nguyệt
vừa nh́n Thủy một cách chăm chăm. Thủy
trước mắt nàng là một thiếu nữ hiền
lành, xinh đẹp và lễ phép.
Thủy nói:
- Chắc bà chưa quên em. Em
là người đi với Tống mà bà đă gặp hôm
qua.
Nguyệt làm ra vẻ
ngạc nhiên:
- Thế à? Thế mà tôi quên
bẵng đi chứ? Thế cô đến đây làm ǵ? Bộ
anh Tống đă bỏ cô rồi sao? Cô định phân bua
với tôi sao? Tôi có quyền ǵ đâu?
Thủy nh́n Nguyệt,
cố t́m hiểu nàng, nhưng không sao hiểu
được. Nguyệt b́nh tĩnh quá, có giọng nói khác
hẳn với thái độ ghen tương hôm qua.
Thủy nói:
- Thưa bà, em sợ bà
hiểu lầm em là kẻ đă chinh phục Tống. Sự
thật, giữa em và Tống chưa hề có chuyện ǵ
ám muội cả, chúng em mới quen nhau. Em chưa tin
Tống đâu bà ạ. Hôm qua Tống rủ em về nhà
chơi, chẳng may gặp bà.
Nguyệt nói, miệng
cười mỉa mai:
- Chuyện ấy dính dáng ǵ
đến tôi? Cô có chinh phục Tống cũng không can ǵ
đến tôi kia mà.
Thủy không thể
chịu được cái giọng mỉa mai ấy nên nói
ngay vào đề:
- Nhưng hôm qua bà sỉ
vả Tống và định đánh em…
Nguyệt mím chặt đôi
môi:
- Cô tưởng tôi muốn
gây sự với cô à? Trước khi cô đến đây,
cô có ḍ hỏi tôi là ai không?
Thủy cũng không
vừa:
- Anh Tống đă nói
rất nhiều với tôi về bà. V́ thế tôi mới dám
đến đây phá rầy bà.
Mặt Nguyệt tái hẳn
đi, đôi mắt nàng trở nên độc ác và nàng nói,
giọng run run:
- Tống đă nói với
cô thế nào?
Thủy nói:
- Tống nói bà là vợ Ông
Văn và Tống là anh họ bà.
Nguyệt thở ra một
cái mạnh:
- C̣n ǵ nữa?
Thủy chậm chạp
nói:
- Tống bảo là bà theo
dơi kỹ những hành động của anh ta.
Nguyệt hỏi, vẻ
nóng nảy:
- Chỉ có thế thôi?
Thủy nói:
- Vâng, chỉ có thế.
Tức th́ Nguyệt
cười sặc sụa và nói:
- Cô đến đây
đùa với tôi à?
- Thưa bà, em đâu dám vô
lễ như thế. Em đến v́ em không tin Tống. Tống
đă nói xấu bà nhiều quá. Tống cố chiếm cho
được t́nh yêu của em, nhưng hôm qua gặp bà, em
cảm ơn bà đă mở mắt cho em, cho em thấy con
người thật của Tống… Em không phải là
một thiếu nữ lăng mạn. Đời em đă
trải qua một sự đau khổ rồi. Nhà em giàu
lắm nên về chuyện yêu đương em rất dè
dặt. Lúc đầu gặp em, Tống bảo với em
là Tống đậu tú tài, con nhà nho giáo, hiện làm
việc lương tháng tám ngàn, chưa có vợ…
Nghe đến đây,
Nguyệt cười nắc nẻ:
- Đểu giả
thật! Thế mà cô tin sao?
- Em nghe sao hay vậy.
thưa bà, em đâu có ham danh, ham tiền. Nếu em muốn
bước thêm bước nữa th́ em đă có chồng
kỹ sư, bác sĩ rồi. Em sỡ dĩ chưa
nhận lời ai v́ em tự hiểu hoàn cảnh của em.
Trước kia em có một vị hôn phụ Chúng em yêu nhau,
em đă lỡ trao thân cho chàng th́ chẳng may, chàng bị
bệnh rồi mất. Em có thai và sau khi sanh, em ở
vậy cho đến bây giờ. sự lầm lỡ
của em kể ra th́ không phải là lầm lỡ nếu
vị hôn phu của em c̣n sống và cưới em kịp. Em
sỡ dĩ làm bận tai bà về câu chuyện không
đẹp đẽ của em là cốt để bà
hiểu rằng em không phải là một đứa hư
hỏng, nghèo nàn và thiếu học.
Nguyệt thấy Thủy
thành thật th́ thương hại:
- Tống đă lừa
cộ Anh ấy là anh tôi nhưng tôi không phục anh ấy
chút nào cả. Anh đă lừa không biết bao nhiêu thiếu
nữ vô tội. Nguyên trước kia anh ấy là con nuôi
của mẹ tôi. Mẹ tôi giàu có, anh nhắm vào gia tài
của mẹ tôi và phá của mẹ tôi rất nhiều
tiền. Anh lại c̣n muốn cưới cho
được tôi, nhưng mẹ tôi đâu chịu gả,
vả lại tôi đâu thèm ưng anh ấy.
Thủy không c̣n biết
phải tin ai. Tống đă nói sai? Nguyệt đă nói
thật? Hay cả hai đều bịa đặt?
Nguyệt nghỉ một
chút đoạn nói tiếp:
- Kịp đến lúc
mẹ tôi gả tôi cho kỹ sư Văn th́ Tống
giận mẹ tôi bỏ nhà ra đi. Tống ra đi ít lâu
mang bệnh tật, đói rách lại mang thân về
nương nhờ mẹ tôi. Rồi mẹ tôi chết.
Tống thừa hưởng của hương hỏa và
ở đó thờ phụng mẹ tôi. Bao nhiêu tiền
mẹ tôi để lại, Tống xài hết và gần
đây cứ theo xin tiền tôi. Tống biết tôi không
thể về giữ ngôi nhà ấy nên cứ làm eo, làm sách
đ̣i bỏ nhà ra đi. Tôi sợ không ai thờ phụng
mẹ tôi nên phải cho anh tiền. Anh Văn tôi giàu có, nên
cũng rộng răi. Anh ấy cũng thường giúp
tiền cho Tống. Tống xin nhiều lần quá, tôi không
chịu được nên có phiền trách anh ấy và khuyên
anh ấy nên cưới vợ, đừng có nay cô này, mai
cô khác nữa. Anh ấy lấy của anh Văn ba chục
ngh́n cưới vợ, nhưng vợ đâu vẫn không
thấy. Tôi giận quá định về ḍi tiền
lại, nhưng anh Văn không chọ Hôm nọ nhân về
thăm nhà, tôi nghe chú Năm bảo Tống lại mới
có nhân t́nh khác, tôi giận quá, nên mới cố làm cho
Tống một mẻ…
Thủy ngồi nghe, cố
so sánh những lời của Nguyệt với những
lời mà Tống đă nói với nàng, xem thử có liên quan
với nhau không.
Nguyệt cười có
vẻ đắc chí:
- Nhưng không ngờ anh
ấy vừa trông thấy tôi đă bỏ trốn, tôi
cũng không muốn làm dữ làm ǵ.
Thủy nói một câu
để ḍ dẫm:
- Anh Tống bảo là bà
ngăn cấm không cho anh ấy cưới vợ.
Nguyệt long đôi
mắt, ṣng sọc nh́n vào mặt Thủy:
- Tống đă ṇi thế
à? Tôi sẽ bẻ cổ anh ấy. Cái nhà của tôi, tôi cho
anh ở là để thờ phụng mẹ tôi, chứ có
phải để anh ấy dắt gái về bỡn
cợt đâu. Anh ấy đưa gái về, tôi có quyền
cản.
Thủy nói:
- Bà đă cho em biết rơ
về con người Tống. Em thành thật cảm ơn
bà. Cũng may là em chưa nghe lời năn nỉ của
Tống. Theo lời bà th́ Tống nói sai cả sự
thật.
Thủy nh́n đồng
hồ, toan đứng lên th́ Nguyệt giữ nàng lại:
- Cô ngồi chơi, năy
giờ tôi quên bảo chúng rót nước cho cô.
Nguyệt gọi
người rót nước và nói với Thủy:
- Cô c̣n trẻ và đẹp
quá. Ai đă giới thiệu cô với anh Tống vậy?
Thủy thành thật kể
Nguyệt nghe về chuyện t́nh cờ mà nàng gặp
Tống.
Nguyệt nói:
- Chắc Tống đă ḍ
cét nhiều về cô rồi. Tống biết cô giàu, có
thể làm tiền được. Tống ghê gớm
lắm, biết bao nhiêu thiếu nữ ngây thơ trong
trắng đă khổ v́ Tống. Họ đến đây
than khóc với tôi, nhưng tôi biết làm sao mà giúp
đỡ họ? Có người lỡ có thai với
Tống, sợ mang tai mang tiếng, đến nhờ tôi
giúp chút ít tiền để sanh đẻ, tôi không thể
bỏ họ trong cảnh khổ đau nên cũng phải
giấu nhà tôi cho họ chút ít tiền.
Thủy nghe vậy phục
Nguyệt hết sức. Nàng nói:
- Bà tốt quá!
Nguyệt cười
nụ:
- Lúc năy thấy cô
đến, tôi nghĩ ngay cô cũng là nạn nhân của
Tống và cô t́m đến tôi để than thở.
- Đêm qua, sau khi gặp
bà, em buồn quá, bỏ về nhà th́ Tống đi theo em, la
cà kể hết chuyện này đến chuyện nọ,
cố làm cho em tin chàng và đừng giận chàng nữa,
nhưng em vẫn không tin chàng được.
- Cô khôn lắm, tôi thành
thật khen cộ Nhưng Tống đă kể ǵ với
cô?
Thủy đang muốn ḍ
xét về con người Nguyệt nên nói:
- Anh Tống nói về cái
chết của ông Vũ, em ông kỹ sư, và về căn
bệnh của Mỹ Dung… Anh kể không sót một
chuyện ǵ, khiến em như là nghe chuyện tiểu
thuyết.
Nguyệt cau mày:
- Đàn ông mà cũng bép xép
đến thế, ai chịu nổi. Những câu chuyện
ấy can ǵ đến cô mà bắt cô mà bắt cô nghe?
- Nhưng thưa bà,
những chuyện ấy ly kỳ quá, em nghe cũng thấy
thích, nhưng không biết có đúng sự thật không?
- Tống đă kể
như thế nào?
Thủy kể lại cho
Nguyệt nghe những chuyện Tống đă nói. Nguyệt
nghe xong, lắc đầu:
- Cũng là bịa
đặt thôi, nhưng cô tin Tống làm chi?
- Không tin em
mới đến đây. Năy giờ em làm
phiền bà nhiều rồi, xin bà tha lỗi cho em. Xin phép bà em về, và em nhờ bà nếu có thể
t́m cách ngăn cấm anh Tống đừng cho anh ấy
đến phá rầy em nữa.
Nguyệt
nói:
- Được, tôi sẽ giúp cô.
Nguyệt đưa Thủy ra cửa có vẻ thân
mật lắm.
Thủy ra về, nghĩ rất nhiều về
con người của Nguyệt. Nguyệt
có vẻ hiểm ác, không thành thật. Theo nhận xét
của Thủy th́ giữa Nguyệt và Tống có
điều ǵ ám muội chứ không phải vô cớ mà
Nguyệt theo giữ Tống. Đành rằng những
lời của Tống không đáng tin, nhưng những
lời của Nguyệt chưa chắc đă thành thật.
Nhưng
sự gặp gỡ với Nguyệt ngày hôm nay đă giúp
Thủy nhiều hiểu biết và làm cho nàng sáng suốt
hơn. Dù sao Nguyệt cũng đă giúp nàng đề pḥng
về con người điên đảo, điêu ngoa như
Tống.
Riêng về phần Nguyệt, Thủy về
rồi, Nguyệt ngồi suy nghĩ. Nàng không khỏi
khen Thủy có đủ can đảm và khôn khéo để
đến gặp nàng và tŕnh bày rơ rệt về chuyện
quan hệ với Tống. Một thiếu nữ như
thế thật đáng kính phục. Lần này
th́ Tống hết mong phụ Nguyệt nữa. Thủy sẽ không bao giờ để Tống
đeo đuổi nữa. Tống
sẽ không c̣n lên mặt với Nguyệt. Mấy lúc này Tống tỏ ra không cần
Nguyệt v́ Tống nghĩ rằng chàng sắp đào trúng
một mỏ vàng. Lần này thất
bại, Tống sẽ oán ghét Nguyệt và cho là Nguyệt
đă phá Tống.
Tống oán ghét Nguyệt nhưng rồi Tống
không thể rời nàng được. Tống sẽ
trở lại năn nỉ nàng. Lúc
bấy giờ Nguyệt sẽ làm cho Tống biết tay nàng. Nghĩ đến
thắng lợi ấy, Nguyệt nở một nụ
cười đắc ư.
Nguyệt đứng lên đi đi lại
lại trong pḥng, sắp đặt những việc
cần phải làm gấp. Nàng không thể để
Văn đưa người bà con về ở ngôi nhà
của mẹ nàng. Người ấy sẽ là người
tay trong của Văn, Nguyệt làm sao lui
tới ở đó để gặp Tống
được? Nàng phải t́m nagy một
người tin cẩn của nàng và cho họ vế ở
đó mới được.
Nàng cố bươi trí nhớ t́m một
người có họ với nàng mà giờ đang nghèo khó.
Nàng t́m măi không nhớ ai là bà con, v́ lúc mẹ nàng c̣n sống,
bà rất keo kiệt, bao nhiêu bà con bên chồng, bà
đều không nh́n nếu họ hơi sa sút, có địa
vị thua kém. C̣n bà con bên ngoại th́ không có ai
cả.
Nguyệt
cau mày suy nghĩ, bỗng reo lên:
- Thôi
được rồi! Trước kia
ta có một chị bếp rất trung thành. Chị
Sáu ấy giúp việc cho mẹ ta những chín, mười
năm. Sau mẹ chị ấy bệnh
nặng, chị phải về nuôi mẹ. Nhưng bây giờ chắc mẹ chị Sáu không
c̣n sống. Chị Sáu có thể lên giúp
tạ ta c̣n nhớ chỗ ở của chị.
Nghĩ đến đây, Nguyệt vội vă
đi t́m chị Sáu. Chị vui mừng chạy ra
đón Nguyệt và hỏi lănh xăng:
- Cô dạo
này trông đẹp quá! Cô đến thăm
tôi, chắc là tôi sắp trúng số rồi.
Nguyệt
cười:
- Tôi
đến nhờ chị một việc đây.
Chị Sáu
vội nói:
- Cô kêu tôi
nấu bếp cho cô chứ ǵ? Xin lỗi cô,
tôi cứ quen miệng, cô bây giờ là bà kỹ sư
rồi mà. Độ rày tôi cũng
rảnh cô ạ. Mẹ tôi mất sáu tháng naỵ Cô thấy
đó, nhà cửa dột nát, chồng th́ thất nghiệp,
hai đứa con đi ở mướn cả rồi.
Nguyệt nghe thế mừng lắm, liền cho
chị biết là nàng đang cần đến chị.
Chị Sáu
cũng tỏ vẻ mừng rỡ:
- Nếu cô
muốn tôi về giữ ngôi nhà thờ th́ tôi phải bán
căn nhà này và bàn lại với anh Sáu. Nếu
anh Sáu chịu th́ ngày mai tôi ra cho cô hay.
Nguyệt
nói:
- Anh chị
ở đó, nhà cửa rộng răi, tiền điện
tiền nước tôi chịu, mà mỗi tháng tôi c̣n cho anh
chị một ngàn đồng. Có điều này anh chị
nên để ư là nếu anh chị bằng ḷng th́ tôi sẽ
nhận anh chị làbà con phía ngoại của tôi, có thế
ông kỹ sư của tôi mới cho anh chị Ở.
Chị Sáu
nói:
- Chúng tôi
sẽ làm y theo lời cô dặn.
Nguyệt
nói:
- Tôi sẽ
để cho anh chị Ở cái nhà sau. C̣n cái
nhà ngang và nhà trên th́ anh Tống ở. Anh ấy không ở
luôn tại nhà mà thỉnh thoảng mới về. Cũng như thôi, tôi cũng thỉnh thoảng
về để thăm qua nhà cửa và cúng kiến mẹ
tôi. Chỉ có anh Văn là ít về mà thôi.
Nguyệt
rút ở trong ví ra một tờ giấy bạc một
trăm, trao chị Sáu và nói:
- Đây, tôi
đưa chị tiền xe để
mai chị ra trả lời cho tôi. Chị
biết nhà tôi chứ?
Chị Sáu
nói:
- Cô cho
nhiều quá. Nhà ông kỹ sư, tôi có đến
vài lần. Tôi sẽ bàn với anh Sáu và
ra trả lời gấp cho cộ Nếu chưa bán lịp
nhà th́ chúng tôi cho anh Chín thợ mộc thuê làm trại cưa
cũng được.
Nguyệt
đứng dậy ra về, ḷng vui vẻ…
Nhưng khi
ngồi vào xe, nghĩ đến
Tống, không biết bây giờ Tống ở đâu th́ Nguyệt
lại buồn rười rượi.
Muốn t́m ra Tống đâu phải chuyện
dễ. Đợi Tống hết tiền trở
về t́m nàng th́ cũng c̣n lâu, Nguyệt tự an ủi:
- Thế nào
rồi Tống cũng trở về nhà lấy áo quần. Ḿnh cất ch́a khóa, Tống đâu dám đến
nhà ḿnh.
Nguyệt
ở nhà chị Sáu đi thẳng về nhà, sai chị
bếp đi lại nhà của mẹ nàng để xem
thử có ai lai văng ở đó . Chị
bếp về cho hay là lúc sáng Tống có về, nhưng
thấy cửa đóng lại ra đi.
Ngày hôm sau, Nguyệt về nhà mẹ thật
sớm, nàng mở tất cả cửa ra và ngồi
đợi Tống. Măi đến trưa vẫn không
thấy Tống về. Nguyệt nhớ
là có hẹn với chị Sáu nên vội vă về nhà.
Chị Sáu
đă đến nhận lời và hẹn trong ba ngày
nữa chị sẽ dọn về ở tại nhà của
bà Định. Nguyệt cho chị một số tiền
để chị thu xếp việc nhà.
Tối hôm ấy, Nguyệt bỗng nhớ
đến Thủy. Hôm nọ, Thủy có
chỉ chỗ ở cho nàng. Mấy hôm nay, thế nào
Tống cũng đến thăm Thủy, và nếu như
Thủy thành thật, th́ Thủy sẽ không tiếp
Tống. Nguyệt có thể nhờ Thủy mà biết
chỗ ở của Tống.
Nghĩ
đến đó, Nguyệt vui mừng và định
đến sáng sẽ đến nhà Thủy.
Mấy hôm
nay, Văn đi suốt ngày và ban đêm cũng không về
nhà. Nguyệt lấy làm khó chịu về cách đối
xử ấy của Văn, th́ sáng nay, Văn sai
người mang giấy về cho Nguyệt, báo cho
Nguyệt biết là chàng phải đi vắng một vài
tuần v́ công việc làm ăn.
Trong thư Văn viết:
Mấy tuần nay v́ săn sóc Mỹ Dung nên anh
bỏ cả công việc làm ăn. Bây giờ các chi
nhánh viết thư về mời anh
đi một ṿng xuống viếng họ để luôn
tiện thâu tiền.
Anh đi độ mươi hôm sẽ về
đến Sài G̣n, em đừng trông đợi anh
nhiều.
Nguyệt cũng hiểu là Văn viện lẽ
như thế chứ thật sự Văn ở luôn trong
bệnh viện với Mỹ Dung không hề đi đâu
cả.
Nguyệt
tự bảo:
- Được, muốn ǵ th́ ǵ. Ta cũng
đang cần th́ giờ để sắp đặt công
việc đây.
Sáng hôm sau, Nguyệt dậy thật sớm.
Nàng sửa soạn thật cẩn thận và lên xe đi thẳng lại nhà Thủy. Lúc
bấy giờ chưa bảy giờ sáng.
Thủy
đang ngồi dùng điểm tâm, thấy Nguyệt ở
ngoài đi vào th́ không khỏi ngạc nhiên tự hỏi:
- Bà ấy
đến đây làm ǵ ḱa?
Nhưng Thủy vẫn ngồi yên, sửa lại
chiếc áo kimono mà nàng vẫn khoác.
Nguyệt
ung dung đi vào, vừa đi vừa nói lớn:
- Cô ở
biệt thự đẹp quá!
Thủy
đứng lên chào:
- Bà
đến sớm quá.
Nguyệt
nói:
- Tôi sợ
đến trễ th́ cô lại đi làm rồi.
Thủy
cười:
- Em cũng
sắp đi làm đây. Em đă sửa
soạn xong cả rồi.
Nguyệt
lặp lại lời khen lúc năy:
- Cô ở
biệt thự đẹp quá.
Thủy nói
có vẻ khiêm nhường:
- So với
ngôi nhà của bà, có thấm thía vào đâu?
- Nhưng
nhà của cô bày biện mỹ thuật quá. Ai
đă giúp cô trang hoàng khéo như thế này?
- Chị
của em. Chị ấy rất có khiếu
về thẩm mỹ. Chính chị ấy
đă mua cho em ngôi nhà này. Chứ em đi
làm, đồng lương có là bao, không đủ cho em xài
có đâu đến chuyện mua nhà, mua cửa. Các anh chị của em, người nào cũng có
gia đ́nh và người nào cũng giàu cả. Mẹ em sợ em ở nhà buồn nên muốn em
đi làm cho khuây.
Thấy
Nguyệt c̣n đứng nh́n khắp pḥng, Thủy mời
Nguyệt ngồi và nói:
- Bà
đến t́m em có chuyện chi không?
- Nếu
không có chuyện tôi đă không đến. Mấy
hôm nay Tống có đến đây thăm cô không?
- Có
đến hai ba lần, nhưng em không tiếp. Chị bếp bảo là em về quệ Mà em
sắp về quê thật, bà ạ. Hôm nay em vào sở giao
công việc cho các bạn làm thế, rồi chiều nay em
nghỉ. Em muốn tránh Tống.
- Thế à? Thế cô về quê bao lâu mới lên?
Thủy
ngẫm nghĩ một lúc:
- Em cũng
chưa biết bà ạ. Em định xin nghỉ một
năm, nếu không được th́ nghỉ luôn. Mẹ em già rồi mà các anh chị em th́ ai cũng
có gia đ́nh riêng, nhà cửa ruộng nương không ai
trông nom cả. Mẹ em muốn em ở
nhà giúp bà. Nhân câu chuyện anh Tống, em
chán nản, không thích ở Sài G̣n nữa. Nhưng về quê em lại buồn.
- Tôi mà giàu
như cô, tôi không bao giờ làm việc cực nhọc
như thế.
- Cực
nhọc nhưng cũng vui.
- Cô biết
Tống thường ở đâu không? Tống thích ăn ở nhà hàng nào? Tống
thường lui tới tiệm khiêu vũ nào?
- Mấy lúc
trước, Tống thường rủ em đi ăn ở Chợ Cũ và h́nh như tối
nào Tống cũng đến tiệm khiêu vũ ở
đường Hàm Nghi.
- Tống có
rủ cô đi không?
- Đi ăn th́ có, nhưng đi khiêu vũ th́ em
không thích. Tống chê em là
hủ, là xưa.
Nói đến đây, Thủy nh́n lên
chiếc đồng hồ lớn. Đă gần bảy
giờ rưỡi. Nguyệt thấy sắp đến
giờ Thủy đi làm th́ nói:
- Cô cứ sửa soạn đi
kẻo trễ giờ.
Thủy cởi chiếc áo kimono ra và
Nguyệt nh́n thấy bộ áo quần bằng hàng của
Thủy đang mặc. Bộ áo quần ấy may bằng
hàng màu hồng có kết ren trắng, trông có vẻ quư phái
lắm. Thủy, trong bộ áo quần ấy, trông thật
ngây thơ và xinh xắn. Nguyệt thấy Thủy có
phước, nếu nàng không can thiệp kịp th́ Tống
đă làm chủ con người đẹp ấy rồi,
và c̣n ǵ là đời Thủy!
Nguyệt buộc miệng:
- Chà, cô đẹp quá! Thôi chào cô, cô c̣n
phải đi làm, chứ không tôi ở đây nói chuyện
với cô cho vui.
Thủy nói:
- Chào bà, không tiếp bà lâu
được, em tiếc quá. Xin bà cảm phiền.
Nguyệt đứng dậy ra
về. Thủy đứng nh́n cho đến lúc Nguyệt
ra tận ngoài đường mới quay vào, Thủy nói:
- Những hạng người ấy
mới đáng đề pḥng. Ngày mai ta không c̣n ở đây
nữa. Giữa Tống và ta không c̣n liên hệ ǵ. Cũng
may ta không hề viết cho Tống lấy một chữ
và cũng không cho Tống một bằng cớ ǵ
để có thể lợi dụng sự quen biết
với ta mà làm khổ ta sau này.
Nguyệt ở nhà Thủy đi
thẳng lại Chợ Cũ. Nàng đi qua các tiệm
ăn, nh́n vào xem thử có Tống ngồi la cà ở đó
không. Nhưng, nàng không thấy Tống đâu cả.
Thất vọng, Nguyệt trở về nhà. Nguyệt
cười lạt nói:
- Rồi Tống sẽ hết tiền và sà chạy lại t́m ta, việc ǵ ta phải đi t́m cho mệt? Cái bộ của Tống mà làm ǵ ra tiền, lại quen tiêu xài phóng túng th́ có nước là đi lừa gạt người ta mà thôi.