Bà Tùng Long
Duyên T́nh Lạc
Bến
Chương 5
MỘT SỰ TÍNH TOÁN
Thấy Nguyệt đến, Tống cau có hỏi:
- Làm ǵ mà đến bây giờ mới vác xác lại? Đă mê ông kỹ sư của cô rồi à?
Nguyệt đang mệt, nghe Tống nói cay liền nổi giận:
- Ăn rồi ngồi không, có tiền dâng đến tay mà c̣n nói gay nói chua nữa sao? Cả tuần lễ nay người ta muốn điên được. Độ rày Văn đề pḥng kỹ lưỡng lắm. Bao nhiêu người giúp việc trong nhà, Văn đều cho nghỉ cả và đưa người của Văn vào thế.
Tống hỏi:
- Làm thế để làm ǵ?
- Để làm ǵ à? Để ḍ xét hành động, cử chỉ của em, để có thể t́m ra manh mối tại sao Vũ bị giết? Anh làm ngơ và đóng kịch tài đấy. Cả tuần nay em không dám đi đâu cả… Mà Văn th́ đi luôn luôn.
- A, nói đến Văn anh mới nhớ, coi bộ Văn quấn quưt Mỹ Dung lắm. Mỹ Dung là cô thư kư của hăng Hồng Tân, người yêu Vũ tha thiết, đến nỗi khi được tin Vũ chết, Mỹ Dung liền ngă ra bất tỉnh và bị mất trí. em c̣n nhớ bài báo tường thuật về chuyện Mỹ Dung chứ?
- Em có đọc bài báo
ấy. Nhưng tại sao Văn lại đi nuôi Mỹ
Dung?
- Văn cho rằng người
ta giết lầm Vũ v́ Vũ giống chàng, và Vũ
đă chết thế cho Văn. V́ vậy Văn mới
hết sức lo cho Mỹ Dung, v́ trên tinh thần cao
thượng, Mỹ Dung có khác nào em dâu của Văn. V́
thế Văn vào bệnh viện nuôi Mỹ Dung. Nhưng c̣n
có một chuyện này buồn cười lắm mà cũng
đáng cho em chú ư.
Nói đến đây,
Tống ngừng lại, đợi Nguyệt hỏi và
năn nỉ một lúc lâu, hắn mới nói tiếp:
- Văn và Vũ giống
nhau, cho nên khi Văn vào thăm Mỹ Dung, cô ta lại
lầm tưởng là Vũ, bèn ôm lấy Văn và la khóc um
sùm. Văn không biết đối xử ra sao. Bác sĩ giám
đốc bệnh viện đă nhờ Văn đóng vai
Vũ để bác sĩ nhờ trên t́nh cảm mà chữa
bệnh lăng trí cho Mỹ Dung. Văn đă nhận lời, và
Mỹ Dung đă đỡ nhiều. Mỹ Dung cứ
tưởng Văn là nhân t́nh của ḿnh, mới thật
buồn cười.
Nguyệt bậm môi nói:
- Nhưng biết đâu
Văn không yêu Mỹ Dung? Hai người sống gần
nhau và thân t́nh với nhau như thế làm sao không yêu nhau.
Độ rày Văn thích chưng diện lắm. Áo quần
mỗi ngày mỗi bộ, lại c̣n bôi nước hoa
cẩn thận.
- Văn làm ǵ th́ kệ
Văn, can chi em ghen tức? Không yêu th́ ghen làm ǵ? Nếu em
ghen tức là em yêu Văn, như thế th́ em c̣n xem anh ra ǵ
kia chứ?
- Em không ghen, nhưng
nếu em cứ để Văn tự do lui tới
thăm viếng Mỹ Dung th́ một ngày gần đây,
Văn sẽ chia sớt một phần gia tài của
Văn cho Mỹ Dung…
Nghe nói đến chuyện
gia tài, Tống liền giận dữ:
- Em nói có lư, chúng ta không
thể để Văn tự do tiêu xài. Em phải có
quyền kiểm soát tiền bạc của Văn. Hay là
thế này: Em cứ nói ngay cho Văn biết là mấy lúc
nay em nghe người ta đồn đăi về chuyện
Mỹ Dung và Văn. Em cứ làm bộ ghen tương cho
dữ để Văn lầm tưởng là em yêu Văn.
Nếu Văn bảo chỉ xem Mỹ Dung như em, th́ em
buộc Văn phải làm ngay bây giờ một tờ chúc
thư.
- Bộ anh điên rồi
sao? Văn c̣n trẻ như thế mà bắt làm tờ chúc
thư, Văn sẽ phản đối và nghi ngờ.
- Ngày thường em lanh trí
và sáng suốt lắm, thế sao lần này em có vẻ mê
muội như vậy? Tất cả những người
giàu có đều làm chúc thư trước, v́ đối
với cái sống cái chết, nào ai biết chắc thế
nào là thế nào? Em cứ buộc Văn làm chúc thư
để gia tài lại cho em, nếu rủi có chuyện ǵ
xảy ra… Em phải ăn ở và cư xử cho thật
khéo để Văn đừng nghi ngờ.
Nguyệt x́ một
tiếng:
- Đừng nghi ngờ!
Cái đồ bất tài, mó đến việc ǵ là hỏng
việc nấy. Văn và Vũ là hai người khác xa
từ cử chỉ đến cách phục sức, làm sao
mà lầm được? V́ bất tài cho nên bây giờ em
mới phải cực khổ thế này.
Tống nghe Nguyệt nói
thế, tức giận hỏi:
- Ai ngờ hôm ấy Vũ
đến thăm Văn. Em bảo chiều hôm ấy
đúng sáu giờ th́ Văn ra khỏi sở, anh chỉ
biết có Văn chứ nào biết Vũ là ai. Nhưng thôi,
chuyện cũ, việc đă thất bại em c̣n nhắc
làm ǵ?
- Nào em muốn nhắc làm
ǵ, nhưng khổ quá, hễ gặp anh là anh cứ
bươi chuyện cũ ấy ra, chán chết đi
được. Anh c̣n đổ lỗi cho em.
Câu chuyện úp mở
giữa hai người đă khiến họ sống
lại những phút rùng rợn mà trong mấy tháng nay, ngoài
cái bề ngoài b́nh tĩnh, lương tâm họ cũng
bị cắn rứt không ít.
Nguyệt đứng lên
đi qua đi lại trong pḥng, trong khi Tống nhớ
lại vụ ám sát hụt do hắn thực hiện.
Hôm ấy, vào lúc
mười giờ, Tống gặp Nguyệt ở một
quán nước, Nguyệt nói với Tống:
- Việc em bàn với anh
đó, chiều nay có thể thi hành được, v́ em
đă điều tra kỹ, chiều nay đúng sáu giờ,
Văn ở sở ra, đi qua một cái vườn
rộng…
Nguyệt đă cho Tống
biết rơ thời gian để hắn đón
đường giết Văn.
Nguyệt đă bàn tính
rất kỹ với Tống, bàn tính cả năm sáu thàng
rồi, bây giờ họ mới có dịp hành động.
Nhưng nào ai biết
chữ ngờ! Cái hôm Nguyệt định hại Văn,
Vũ lại t́m đến thăm Văn, anh em đă nói
chuyện với nhau rất lâu v́ Văn cố cảm hóa
Vũ trở về con đường ngay thẳng. Hôm
ấy Vũ cũng rất dễ chịu, cố nói
năng cho vừa ḷng Văn để Văn chịu kư
giấy cho bán nhà. Hai anh em ăn uống với nhau, và khi
Vũ đứng lên ra về th́ Văn cũng đứng
lên định đưa Vũ ra đến ngoài
đường.
May cho Văn và rủi cho
Vũ, là ngay lúc bấy giờ có một cú điện
thoại gọi đến, Văn phải để Vũ
ra về một ḿnh…
Trong lúc ấy, Tống núp
sau một bụi cây, thấy Vũ lầm tưởng là
Văn nên xông ra giết Vũ.
Nguyệt ngồi yên trong
nhà để chờ đợi tin tức bên ngoài, th́
đến mười giờ tối, có tiếng xe hơi
chạy vào sân. Nguyệt nghe ngóng và nhận ra đó là xe
của Văn. Nàng nghĩ chắc có người đă
đem xe của Văn về cho nàng.
Nàng không dám rời khoỏi
chiếc ghế v́ chiều đến giờ, tâm trí nàng
đang trải qua một cơn rối loạn khó tả.
Lúc vui mừng hớn hở, lúc lại bối rối lo âu.
Muốn đoạt gia tài
của Văn để tự do sống với Tống,
Nguyệt đă phạm một tội rất lớn,
tội giết chồng. Nếu mọi việc
được ém nhẹm, không ai t́m ra thủ phạm th́
không nói ǵ, rủi Tống vô ư, hớ hênh để người
ta t́m thấy tông tích dấu vết kẻ giết
người, th́ làm sao nàng tránh khỏi sa lưới pháp
luật. Tống là người bạn trong cảnh giàu
sang, chứ đâu phải là bạn trong cơn hoạn
nạn. Nếu người ta bắt Tống, th́ thế
nào Tống cũng khai cho Nguyệt.
Rủi như thế th́ gia
tài của Văn chưa lọt vào tay họ, họ đă
ngồi tù rồi.
Trong khi Nguyệt lo nghĩ
th́ chiếc xe hơi đă vào nhà xe và một lát sau Văn
đă lù lù hiện ra trước mắt nàng.
Nguyệt đang ngồi
bỗng rú lên, ôm mặt chạy vào nhà… Văn thấy
thế lấy làm lạ, chạy theo níu Nguyệt lại và
hỏi:
- Cái th́ thế? Cái ǵ mà
vừa thấy mặt tôi, em đă bỏ chạy và la hét?
Nguyệt ngừng lại,
trố mắt nh́n Văn và cố hết sức b́nh
tĩnh nói với Văn:
- Có người về
đây bảo với em là tại sở anh có xảy ra
một vụ ám sát.
Văn cười lại:
- Và em yên trí anh đă bị
giết?
Nguyệt nói:
- Em đang lo sợ…
Văn hỏi:
- Lo sợ th́ chạy
lại chỗ xảy ra tai nạn chứ sao lại
ngồi ỳ ở nhà?
- Nhưng em cứ tin
rằng người như anh không bao giờ bị
hại. Thế đầu đuôi câu chuyện ra sao hả
anh?
Văn kể sơ cho
Nguyệt nghe và nói:
- Không hiểu ai đă thù
oán Vũ như thế. Nhưng muốn giết Vũ,
giết đâu lại không được, đợi ǵ
phải đón trước cửa sở anh. Người
ta sẽ điều tra anh lôi thôi…
Nguyệt hỏi:
- Sao lại điều tra
anh?
Văn thành thật nói:
- Người ta sẽ nghi
anh sai người giết Vũ để chiếm hết
gia tài của cha mẹ để lại. sự thật
họ đâu biết cha mẹ đă chia cho anh và Vũ
từ lâu rồi. Vũ xài hết phần gia tài của
Vũ rồi.
Nguyệt nghe Văn nói
thế, mừng lắm. Nếu nhà chức trách nghi về
phía ấy, th́ Tống sẽ không ai để ư và nàng
cũng sẽ được yên ổn.
Hôm ấy Văn không hề
nghi ngờ ǵ Nguyệt cả, nhưng từ ngày có bài báo
dự đoán rằng có lẽ Vũ bị giết lầm
th́ Văn bỗng đâm ra dè dặt trong sự đi
đứng.
Sáng hôm sau, đợi
Văn đi khỏi, Nguyệt liền đến ngay nhà
Tống.
Riêng về phần
Tống, sau khi đă giết Vũ mà hắn lầm
tưởng là Văn, liền đi thẳng vào một
tiệm khiêu vũ, gọi và uống một hơi hai ba ly
cô-nhắc để lấy lại b́nh tĩnh. Hắn
bỡn cợt với mấy cô vũ nữ để
giết th́ giờ. Hắn tin rằng hắn đă giết
được Văn, nay mai hắn sẽ cùng Nguyệt
hưởng sự giàu sang và tự do yêu nhau, không c̣n
phải lén lút nữa.
Đúng mười hai
giờ khuya, Tống lảo đảo từ tiệm khiêu
vũ để về nhà. Hắn nhào trên giường và
ngủ như chết cho đến sáng.
Lúc tỉnh dậy th́
hắn nghe có tiếng những đứa trẻ rao bán báo.
Một
đứa la inh ỏi:
- Tín tức ngày nay
quư thầy! Một vụ ám sát rùng
rợn tại nhà ông Văn…
Nhớ lại những việc xảy ra trong đêm qua, Tống bàng hoàng như vừa ra khỏi một cơn ác mộng.
Hắn ngồi vùng dậy, chạy ra ngoài, đón mua một tờ báo. Hắn đọc thật nhanh, và khi đọc xong, toát cả mồ hôi.
Người bị ám sát
không phải là
Văn mà là Vũ, em
ruột của
Văn. Thật là một
chuyện bất ngờ, xáo trộn hết mọi xếp đặt của Tống trong mấy tháng naỵ Tống c̣n đang ngơ
ngác và tiếc rẻ việc làm của
ḿnh th́ Nguyệt đă đến.
Cả hai ngồi nh́n nhau mà
không ai nói với ai một lời nào. Nguyệt lấy tờ báo đọc rồi sa sầm nét mặt
hỏi Tống:
- Liệu có thoát khỏi
ở tù không?
Tống nói:
- Ở tù th́ không
ở, nhưng thằng Văn vẫn chưa chết, nó vẫn c̣n
làm chồng cô.
- Tôi không ngờ anh bất tài
như vậy, khi không mà giết
oan một mạng! Bây giờ anh tính
thế nào?
- Một khi đă muốn ăn th́ phải lăn vô bếp.
Đâm lao phải theo lao chứ làm sao bây
giờ?
- Nghĩa là anh c̣n phải
giết nữa? Em e không thể
được. Người ta đang để ư t́m cho ra
thủ phạm trong vụ này. Anh coi chừng đấy
nhé. Đêm Văn có nói với em rằng, người ta đang
nghi cho Văn, nghi về chuyện gia tài.
Tống cười:
- Như thế ḿnh
đỡ lo, nhưng dù sao cũng phải làm gấp, em nên
khéo léo một chút. lần này th́ không cần đến anh
hạ tay, em cũng có thể cho Văn đi theo Vũ
một cách êm ái, không ai hay biết ǵ.
- Không được,
chớ có gấp mà hỏng việc…
Tống cau có:
- Nghĩa là anh phải
ngồi đợi, ngồi nh́n vợ chồng
người ta vui vẻ sum họp với nhau.
Nguyệt nói:
- Chứ em c̣n biết làm ǵ
bây giờ?
Câu chuyện cũ kỹ
đă sống lại trong trí Nguyệt và Tống, cả hai
cùng ngồi suy nghĩ.
Nguyệt bỗng nói:
- Cũng may là nhà
đương cuộc bỏ qua câu chuyện ấy.
- Đừng tưởng
bỏ qua mà lầm! Người ta đang ḍ hỏi đó.
nhưng không ai nghi rằng chính bọn ḿnh đă giết
Vũ. Ḿnh với Vũ có ăn nhập ǵ đâu?
- Vũ chết rồi,
không ai kiện tụng ǵ cả. Nó cũng là một
người trụy lạc, hư hỏng, cho nên không ai
lưu tâm đến cái chết của nó. Có sống th́ nó
cũng là một kẻ ăn hại mà thôi. Huống
nữa, Văn cũng không chịu bỏ tiền ra
mướn thám tử riêng th́ đời nào vụ án này ḷi
ra manh mối được. Một mặt khác
người ta cứ nghi cho Văn. Nguyên ông bà Khai,
trước khi chết, chia gia tài cho hai con một cách
bất công bằng, cho nên Vũ bất măn. Theo em biết,
ông Khai yêu Văn lắm v́ Văn học giỏi,
đứng đắn và dễ dạy. Ông thấy Vũ
hư hỏng ngay từ lúc nhỏ, lại được
bà Khai che chở, bênh vực, ông sợ sau này nếu gia tài
về tay Vũ th́ Vũ sẽ phá trong chốc lát chớ
không ích ǵ. V́ thế ông đă t́m cách sang cho Văn nhiều
căn nhà và gởi riêng ở ngân hàng cho Văn một
số tiền khá lớn. Đến khi ông bà Khai chết,
cái gia tài c̣n lại phải truất phần hương
hỏa nên Vũ không lănh được bao nhiêu cả.
- Nếu việc này mà nhà
đương cuộc hay các báo biết, Văn khó ḷng tránh
khỏi tội.
- Nhà đương
cuộc biết rơ chuyện này lắm chứ, nhưng
mấy lúc nay Văn vẫn được tự do, có ai
phá rầy ǵ đâu? Mà trái lại, người ta đang để
ư t́m cho ra thủ phạm.
- Nếu t́m ra
được th́ ḿnh đâu có ngồi yên để bàn tán
như thế này. Có lẽ họ đă bỏ quạ
Vậy cho nên anh muốn bàn gấp với em. Nếu em do
dự không xuống tay ngay, anh e Văn sẽ yêu Mỹ Dung
và sẽ ly dị với em.
Nguyệt cau mày:
- Lấy cớ ǵ ly dị
em? Trên pháp luật th́ em không có lỗi ǵ cả. Nếu
bảo em về với Văn không c̣n trinh tiết th́
chuyện ấy lấy ǵ làm bằng cớ sau khi em và
Văn đă ở chung với nhau trong mấy lúc nay
rồi. Văn cũng không bắt được những
cuộc hẹn ḥ của chúng ta.
Tống nói:
- Nhưng nếu Văn
cứ lơ là, lợt lạt với em th́ em ở suốt
đời như thế và chịu đựng hay sao? Anh
tin em không thể chịu đựng được.
Nguyệt hỏi:
- Vậy anh muốn em làm ǵ
bây giờ?
Tống nói, vẻ bực
dọc:
- Làm ǵ à? Sao em cứ
hỏi lẩn thẩn như thế? Làm ǵ em biết
chứ? Nếu em cứ kéo dài t́nh trạng này th́ em
đừng trách anh, em nhé. Làm thân đàn ông mà sống lén lút
và ngửa tay ra lấy tiền của em tiêu xài qua ngày th́
kể cũng xấu hổ lắm. Anh sở dĩ
phải mặt dạn mày dày thế này là v́ anh quá yêu em. Trái
lại, nếu em vẫn một mực muốn ở
với Văn th́ anh sẽ có cách khác. Anh phải lập gia
đ́nh để sống hạnh phúc như ai. Chứ
cứ sống cái kiểu bất thường, lấy
vợ của kẻ khác, đă khổ tâm mà không khéo c̣n
ở tù là khác.
Nói xong, Tống đứng
lên khoác áo ra đi, bỏ Nguyệt ngồi một ḿnh.
Nguyệt tức quá cũng không thèm kêu Tống trở
lại. nàng ngồi suy nghĩ một lúc thấy tức trí
quá, ứa nước mắt khóc. Nếu nàng không nghe
Tống th́ nàng đâu lâm vào cảnh này. Bây giờ ăn
năn đă muộn. Nàng có quyền ǵ trách Văn? Mẹ
nàng gả tống gả tháo nàng cho Văn. Ông Khai lại ép
Văn phải cưới nàng. Về làm vợ Văn, nàng
mang về cho Văn cái ǵ? Một tấm thân ô uế và không
có một đồng một chữ nào cả. Trái lại,
Văn cho nàng một gia tài và một địa vị
khả quan trong xă hội. Lẽ ra Nguyệt phải
cảm cái ân t́nh ấy. Thế mà trái lại, Nguyệt
chỉ biết oán Văn mà thôi.
C̣n Tống, Tống đă
làm dở dang đời nàng, đă ṿi của nàng không
biết bao nhiêu là tiền, đă giày ṿ, hành hạ nàng mà nàng
lại không oán ghét Tống. Nguyệt sợ Tống là khác.
Nguyệt ngồi một
lúc lâu đứng dậy ra về. Bỗng một vật
để trên bàn khiến nàng để ư. Đó là một
cái đồng hồ reo kiểu mới. Chiếc
đồng hồ ấy Tống đă mua từ hồi
nào? Mà Tống mua làm ǵ khi đă có một chiếc
đồng hồ reo rất đẹp của Nguyệt
mua tặng cách nay hai tháng?
Nguyệt nghi ngờ:
- Chiếc đồng
hồ này ai đă tặng Tống?
Thế là Nguyệt lục
lạo khắp nhà, t́m cho ra một dấu vết hay một
bằng chứng phụ bạc của Tống. Nguyệt
lục các túi áo trên mắc. Cặp mắt nàng trở nên
độc ác và sáng quắc. Nàng vừa lục vừa
tức. Một lúc sau, nàng kéo ra một miếng giấy nhàu
nát có mấy hàng chữ:
Anh!
Em đợi anh tại nhà
hàng Văn Minh, chiều nay đúng sáu giờ.Anh nhớ
đến đúng hẹn đừng trễ như mấy
lần trước, v́ chiều nay em bận nhiều
việc khác.
Nét chữ rất
đẹp mà không có kư tên. Thế cô nào đă viết cho
Tống? Tống có nhân t́nh? Một người có
được nét chữ xinh đẹp như thế
hẳn là người có học. Người ấy đă
hơn Nguyệt về một phương diện rồi.
Tống có nhân t́nh, thảo
nào mà mấy lúc sau này Tống chưng diện và
thường vắng nhà luôn. Nhân t́nh của Tống hẹn
sáu giờ tại nhà hàng Văn Minh, nhưng trong thư không
nói rơ ngày nào. Nguyệt tự hỏi:
- Được rồi,
ḿnh đă biết nơi hẹn ḥ của Tống với
nhân t́nh th́ ḿnh có thể đi ŕnh và bắt quả tang.
Khổ thật cho ta, một mặt theo giữ Văn và
Mỹ Dung, một mặt phải giữ Tống với cô
nào đây.
Uất quá, Nguyệt
giậm chân giậm cẳng, rồi không biết nghĩ
thế nào, Nguyệt xách cái đồng hồ reo liệng
mạnh xuống đất rồi bỏ ra về.
Đố ai biết tâm
trạng của Nguyệt trong mấy hôm nay như thế
nào. Lúc th́ nàng oán ghét Tống, nhưng có lúc lại nhớ
thương Tống. Có lúc nàng oán ghét Văn nhưng có lúc
lại hối hận v́ đă cư xử tệ với
Văn. Nàng tự trách ḿnh sao không biết yêu Văn, một
người chồng rất xứng đáng để nàng
yêu thương.
Đă hai lần, vào đúng
sáu giờ, nàng đến nhà hàng Văn Minh để ŕnh ṃ
xem thử Tống hẹn ḥ với ai, xem thử nhân t́nh
của Tống đẹp và sanh hơn nàng không… Nhưng
không lần nào nàng gặp Tống ở đó cả.
Nàng về nhà mẹ
để gặp Tống th́ người giúp việc cho
biết Tống đi mấy hôm nay chưa về.
Nguyệt thấy đời nàng khổ quá. Về nhà
Văn th́ Văn cũng đi khỏi, không có ở nhà.
Cả Tống lẫn Văn đều chán nàng rồi. Nàng
như điên, như dại, đă lỡ thả mồi
bắt bóng th́ c̣n biết kêu than với ai? Nhưng
Nguyệt không chịu thua trí Tống. Đối với
Văn nàng chịu lép cũng không sao, v́ phần lỗi,
phần thua kém ở nàng. Chứ đối với
Tống, nàng thua trí là nàng chết được. Tống
lấy tiền của nàng để đi với các cô nhân
t́nh, Tống xúi xử nàng giết chồng để
đoạt gia tài cùng Tống chung sống. May mà cuộc toa
rập của hai người đă đi sai hướng
và Văn c̣n sống, chứ không th́ Nguyệt đă phạm
tội giết chồng. Và nếu mưu hại của
họ thành tựu th́ với một người phụ
bạc như Tống, Nguyệt làm sao ăn đời
ở kiếp và có hạnh phúc được?
Nghĩ đến đó
nàng toát mồ hôi và ăn năn không sao nói được.
Nàng phải trả thù Tống và không để Tống yên
thân hưởng hạnh phúc ở đời. Nàng sẽ cho
Tống biết tay nàng. Con người của Nguyệt
nham hiểm và mưu trí lắm… Sự thù ghét căm hờn
đă làm nàng trở nên cằn cỗi, già trước
tuổi. Suốt ngày nàng đi ngoài phố, không muốn
ở nhà. Ngồi nhà, ḷng nàng như lửa đốt. Nàng
đến trước khách sạn Văn Minh nhưng nàng
quên rằng nếu nàng mưu trí th́ Tống cũng không
phải tay vừa. Tống có bao giờ thua trí nàng? Trong
cơn giận dữ, nàng xách chiếc đồng hồ
reo liệng phăng xuống đất cho bể th́ khi
Tống về nhà, Tống hiểu ngay là Nguyệt đă
khám phá ra sự phụ bạc của hắn. đă khám phá
ra, lẽ dĩ nhiên Tống phải đề pḥng. Hắn
dại ǵ mà đưa nhân t́nh đến nhà hàng Văn Minh
nữa.
Nhưng một hôm,
Nguyệt đi lang thang ngoài phố, bỗng gặp
Tống. Tống đi một ḿnh chớ không có cô nhân t́nh
nào cả. Nguyệt nghĩ Tống đi đến
chỗ hẹn, nên nàng tránh vào một tiệm bán sách
đợi Tống đi qua mới trở ra theo dơi
hắn.
Nguyệt thấy Tống
đi lại nhà hàng Kinh Đô, vào ngồi ở một cái
bàn bên trong và gọi bia. Nguyệt cũng vào ngồi ở
một nhà hàng gần đó và ŕnh. Nhưng hoài công, Tống
ngồi uống bia, ăn vài chiếc bánh mặn rồi ra
về. Tức th́ Nguyệt theo sát Tống, chụp
đại Tống và căi vă với hắn, Tống
cười lạt nói:
- Cô quên rằng cô không
phải là vợ tôi sao? Cô là vợ của một ông kỹ
sư kia mà. Cô không sợ sự giằng co này đến
tai ông kỹ sư Văn sao?
Nghe Tống nói, Nguyệt
tức muốn xỉu. Nàng nín cứng tay Tống và nói:
- Đưa em về nhà
không em chết ngay bây giờ…
Tống nói:
- Cô chết th́ đă có ông
Văn chôn. Tôi đâu có quyền chôn cất cộ Khóc cô tôi
cũng không có quyền nữa là chôn.
Nhưng Nguyệt đă
gọi một chiếc tắc-xi và xô đại Tống
lên xe. Cả hai cùng về nhà. Vừa bước vào
cửa, Tống đă sừng sộ:
- Cô lấy quyền ǵ mà vào
đây đập đồ đạc của tôi? Chiếc
đồng hồ này cô biết tôi mua mất bao nhiêu
tiền không? Cô tệ lắm! Tôi tưởng cô khôn, chứ
không ngờ cô dại quá. Cô ghen với tôi à? Quyền ǵ mà cô
ghen với tôi? Chồng cô đi với nhân t́nh sao cô không
ghen? Mấy hôm nay chồng cô ở luôn trong bệnh viện
cả ngày lẫn đêm sao cô không ghen? Cô lại đi ghen
với tôi? Cô không sợ người ta chê cười sao?
Nguyệt đóng sầm
cửa lại, chụp đại cái khay trên bàn
định đánh vào đầu Tống. Đối
với Tống, từ lâu, nàng hống hách quen rồi cho nên
bây giờ, nàng cũng tưởng làm dữ và hăm doa.
Tống là được. Nhưng nàng đă lầm.
Tống bây giờ đă nắm được ưu
thế. Hắn đứng im, nh́n Nguyệt và nói bằng
một giọng cương quyết:
- Không được
hỗn! Cô dang ra và ra khỏi nhà này, cô không có quyền
chạm đến người tôi. Tôi không phải là
kẻ ở nhờ nhà này. Nhà cô tuyệt tự, không người
cúng giỗ thờ phụng, cô năn nỉ tôi về ở
đây để hương khỏi tàn, nhang khỏi
lạnh, bây giờ cô lại về chửi mắng tôi
nghĩa làm sao?
Nguyệt đập cái khay
vào bàn cho đỡ tức v́ không thể đập nó vào
đầu Tống.
Tống thấy vậy
cười rộ:
- Cô giận cái bàn
đấy à, nó vô tội mà.
Nguyệt ngồi xuống
và nói:
- Anh đừng giở
giọng ngược đời ấy với tôi nhé! Anh
bảo tôi năn nỉ anh về đây à? Chớ thằng
nào không nhà không cửa, tôi phải nói hết lời
để Văn cho nó về đây sống cho yên thân? Bây
giờ trở lại nó phản, nó có nhân t́nh…
Tống hỏi:
- Tôi có nhân t́nh th́ đă sao?
Chẵng lẽ cô bắt tôi phải như vầy một
đời để cho cô sai hay sao? Cô biết hưởng
hạnh phúc, c̣n tôi th́ cô bắt phải sống lẻ loi,
cô độc. Hôm nay tôi nói rơ cho cô biết, từ rày về
sau cô không có quyền can thiệp đến hành động
riêng của tôi nữa. Cái nhà này tôi trả lại cho cô, tôi
cũng không cần. Cô muốn tôi đi ngay bây giờ, tôi
cũng có thể chiều ư cô được.
Nguyệt biết có làm
dữ với Tống cũng không được nào, cho nên
Nguyệt ngồi lặng thinh mà ḷng căm tức không sao
nói được.
Tống thấy Nguyệt
chịu thua th́ dịu giọng nói:
- Những điều tôi
nói đó, cô nghĩ thế nào, cho tôi được
biết.
Nguyệt nói như một
tiếng thở dài:
- Anh tệ đến
thế sao? Anh nỡ nào phụ tôi, tôi đau khổ quá
nhiều rồi.
Tống nói mỉa mai:
- Cô không giận nữa sao?
Đó, cô thấy đó, giận dữ có ích ǵ, việc ǵ
th́ cứ để thủng thỉnh bàn tính với nhau. Dù
sao th́ tôi đâu nỡ bỏ cộ Cái đồng hồ có
tội ǵ đâu mà cô ném nó, để bây giờ tôi không có
cái khác mà dùng? Cô biết tôi mua nó mấy ngàn không? Bộ cô
tưởng của cô nhân t́nh nào cho tôi sao? Ai mà thèm yêu tôi?
Nguyệt lấy miếng
giấy nhàu nát mà nàng lượm được ra và liệng
ngay trước mặ Tống:
- Vậy chớ giấy ǵ
đây? Cô nào đă gởi cho anh?
Tống nh́n Nguyệt
một lúc lâu và nói:
- Cơ khổ em tôi
chưa! Thôi, tôi hiểu rồi! Em tưởng đâu cái
giấy này là của nhân t́nh anh gởi cho anh chớ ǵ?
Đó là cái giấy của Thu Hương gởi cho anh
Tập, bạn anh. Hôm nọ anh ấy xem xong lại đem
bỏ vào túi anh, v́ anh ấy say quá không c̣n biết áo nào là áo
anh ấy nữa. Chỉ v́ tờ giấy bất nhơn
ấy mà em làm khổ anh năy giờ sao? Thế mà anh đâu
hay nông nỗi này. Thôi, em ơi! Em đừng làm khổ anh
như thế, toi cái đồng hồ hai ngh́n rưỡi
của anh.
Nguyệt vẫn không tin:
- Anh làm ǵ có tiền mà mua
cái đồng hồ đến hai ngh́n rưỡi?
Chớ cái đồng hồ của em không dùng
được sao? Anh chê đồng hồ của em
xấu à?
Tống nói:
- Em khinh anh quá nhỉ? Anh
không có được hai ngh́n rưỡi sao?
Tống nói xong làm bộ
thở dài rồi nói tiếp:
- Cái thân ở nhờ,
ăn chực nó khổ như thế đó.
Nguyệt lấy trong ví ra
một xấp bạc và nói:
- Đây, em đền
lại cho anh hai ngh́n rưỡi, nhưng anh không
được mua đồng hồ báo thức nữa. Anh
làm tṛ trống ǵ mà phải báo thức?
- Anh sắp đi làm
rồi. Phải đi làm mới có tiền. Không tiền,
đến em cũng khinh anh. Vả lại, câu chuyện sum
họp chúng ta không c̣n hy vọng ǵ nữa th́ anh cũng
phải lo chuyện có vợ có con với người ta, em
ạ.
- Anh đừng nói thế.
Chưa có cơ hội th́ gấp cũng vô ích. Anh
để em lo liệu xem sao. Em xin với anh là trong ṿng vài
tháng nữa công việc thế nào cũng yên xong. Nhưng
anh đừng đi theo các con vũ nữ nhé, em mà biết
được th́ anh đừng ḥng yên thân với em.
- Thế sao? Anh phải
trung thành với em măi măi à? Người ǵ mà ích kỷ quá
vậy.
Một lần nữa,
Nguyệt mở ví lấy ra một xấp bạc, trao
Tống:
- Anh cất xài đến
cuối tháng. Từ nay đến đó chưa chắc em
có dịp tạt về đây.
Tống đưa tay
nhận tiền:
- Nếu vậy đêm nay
em phải ở lại đây với anh. Anh biết đêm
nay Văn không về nhà đâu, em đừng ngại.
Mỹ Dung đau nặng lắm, bác sĩ Quân phải
mời đến vị bác sĩ ngoại quốc thầy
của ông ta, tới cứu chữa cho nàng. Chà, phen này
Văn tốn tiền không sao nói được.
Nguyệt nghe nhắc
đến chuyện đó, giận lắm:
- Nếu vậy em sẽ
ở đây với anh, khỏi về nhà. Chúng nó không
tốt đối với em.
Tống vui mừng sai
người đi lấy thức ăn để hai
người ăn uống no say một bữa.
Sáng hôm sau, Nguyệt trở
về nhà, Văn vẫn chưa về, nàng cảm thấy
khoan khoái như vừa thoát khỏi một tai nạn.
Trưa hôm ấy, Văn
về nhà. Chàng vào mở tủ sắt lấy tiền
rồi lại đi.
Nguyệt thấy vậy
chạy lại bên chàng và hỏi:
- Mấy lúc nay anh đi
đâu mà đi măi như thế? Anh ngồi xuống đây
cho em hỏi đôi lời.
Văn đang gấp
đi, nghe Nguyệt hỏi liền nói:
- Anh có việc phải
đi gấp, em cứ để anh đi vài hôm nữa anh
trở về sẽ nói cho em biết một chuyện
rất quan trọng.
Nguyệt liền hỏi:
- Nghĩa là tối nay anh
không về?
Văn nói:
- Chẳng những tối
nay mà cả tối mai nữa, anh cũng không về
được.
Thấy Nguyệt cau mày:
- Nếu em muốn đi
chơi đâu cho vui th́ cứ đi, không sao đâu, nhà
đă có người trông nom.
Nguyệt nói:
- Được, anh cứ
lo công việc của anh đi.
Nguyệt cũng khôn khéo
lắm. Sáng nay khi về đến nhà, nàng liền tuyên
bố ầm ĩ với mấy người giúp việc:
- Hôm qua về thăm nhà mới
hay anh Tống của tôi bỏ nhà đi đâu mấy ngày
nay rồi. Báo hại tôi phải ở lại để
xếp đặt việc nhà.
Nàng rêu rao như thế
để những người giúp việc khỏi lấy
làm lạ về sự đi đêm của nàng. Dù họ có
là người tín cẩn của Văn th́ Nguyệt cũng
khỏi sợ họ mách lại Văn.
Tối hôm ấy, sau khi
cơm nước xong, Nguyệt bỗng có ư muốn
đến với Tống, một là ḍ thử đêm
đêm Tống làm ǵ, hai là để rủ Tống đi xem
hát, v́ lâu quá Nguyệt không được đi xem hát
với Văn.
Nguyệt sửa soạn
thật đẹp, đeo những món nữ trang quư giá vào
và hớn hở đến nhà Tống.
Nhà đă đóng cửa và
các ngọn đèn bên ngoài đă tắt. Nguyệt biết
Tống đă đi khỏi, nhưng nàng vẫn gọi
cửa và vào nhà. Người giúp việc thấy Nguyệt
về th́nh ĺnh th́ nói:
- Ụa, cô về à? Sao hôm
qua cô bảo với ông Tống là từ nay đến
đầu tháng cô không về được?
Nguyệt nói:
- Vậy chớ ông Tống
đi đâu?
Người giúp việc cho
Tống vội vă nói:
- Ông Tống đi chơi,
chắc đến khuya ông mới về.
Nguyệt nói:
- Tôi ngồi đây
đợi ông Tống về.
Người giúp việc
thấy vậy có vẻ lo lắng:
- Cô nên về đi, ở
đây đợi không ích ǵ đâu.
Nghe người ấy nói
như thế, Nguyệt sinh nghị Vả lại,
người giúp việc cũ của bà Định,
Tống đă đuổi đi rồi. Hắn mới mướn
người khác, với người này hắn không sợ
anh ta học lại cho Nguyệt nghe về những
chuyện mà hắn đă làm lén Nguyệt.
Nguyệt liền nói:
- Chú quen với anh Tống
từ lúc nào mà đến đây giúp việc cho anh ấy?
À, mà quên, chú thứ mấy, cho tôi biết để tôi
gọi cho dễ.
- Dạ, tôi thứ năm.
Tôi mới vào giúp việc cho ông Tống, chớ
trước kia, tôi không quen biết ǵ cả.
Nguyệt cố gợi
chuyện:
- Vậy chớ mỗi
tháng anh Tống cho chú bao nhiêu tiền vậy chú Năm?
- Dạ, mỗi tháng năm
trăm đồng.
- Chỉ có năm trăm
sao? Ít quá. Để mỗi tháng tôi cho chú thêm hai hai trăm
đồng, ráng lo cho anh Tống chu đáo nhé.
Vừa nói, Nguyệt
vừa mở ví lấy ra hai trăm đồng trao cho chú
Năm. Chú Năm cất tiền, tỏ lời cảm
ơn, đoạn nói:
- Cô ở lại đây
nghỉ à? Tôi thấy không tiện cô ạ, v́ ông Tống
đi về không chừng. Có đêm ông ta đi suốt
đêm. Chi bằng cô về nhà nghỉ cho khỏe.
Nguyệt cười và nói
để chú Năm tin lời nàng:
- Lúc năy anh Tống có sai
người đưa thư cho tôi. Anh bảo tôi về
đây đợi anh ấy. Độ chín giờ anh ấy
sẽ về. Bây giờ cũng gần chín giờ rồi
mà.
Nói xong, Nguyệt
đứng lên đi dạo qua các pḥng. Chú Năm băn
khoăn như định ngăn không cho Nguyệt đi.
Thấy thế, Nguyệt càng nghi hơn. Nàng đi xuống
bếp, thấy chú Năm đă bày sẵn ra đấy
một cái mâm, hai cái chén và hai đôi đũa. Trên bếp
có một nồi gà hầm.
Nguyệt cười có
vẻ thích chí:
- Chà, anh Tống rủ tôi
về ăn gà hầm mà lại không chịu nói rơ.
Chú Năm cũng phân vân
không biết Nguyệt nói thật hay bịa đặt. V́
sau khi Nguyệt ra về lúc sáng nay, Tống liền
đưa tiền cho chú Năm và bảo chú đi chợ,
mua gà về hầm để tối nay đúng chín giờ
Tống sẽ đưa một cô bạn về dùng
cơm.
Tống c̣n nói:
- Chú cứ lo hầm gà cho
thật ngon. Tôi sẽ ghé chợ cũ mua thịt vịt và
thịt heo quay con.
Cô bạn mà Tống nói
với chú đó phải chăng là Nguyệt?
Chú Năm c̣n đang phân vân
chưa biết hư thiệt thế nào th́ bên ngoài có
tiếng xe phanh lại cái rột. Nguyệt tái hẳn
mặt v́ biết sắp chạm trán với t́nh
địch. Nànng cố giữ b́nh tĩnh để
đối phó nhưng tim nàng cứ đập như
muốn phá lồng ngực mà ra ngoài.
Tống không đề pḥng
chuyện Nguyệt trở về th́nh ĺnh nên từ ngoài
cửa đă cất tiếng gọi lớn:
- Chú Năm ơi, ra mang
đồ vào.
Chú Năm vội vă chạy
ra, định xem có cô nào đi với Tống th́ báo
Tống biết là cô Nguyệt trong nhà để kịp
đề pḥng.
Nhưng trễ quá rồi,
người thiếu nữ đi với Tống đă xô
cửa bước vào nhà trước.
Nguyệt đă trông
thấy. Nàng núp sau tủ và đợi cả hai
người cùng đi vào. Chú Năm chưa kịp nói ǵ
với Tống th́ Nguyệt đă tiến vào giữa pḥng
khách. Mặt nàng tím lại và hai tay nàng run lập cập.
Tống đưa mắt nh́n chú Năm rồi lại nh́n
cô gái.
Nguyệt chạy lại
túm lấy áo cô gái và hỏi:
- Mày là ai? Mày có biết tao
là ai không?
Cô gái ấy cũng tái
mặt v́ sợ, run lẩy bẩy:
- Ông Tống rủ tôi
về đây.
Nguyệt đưa tay
định tát vào mặt cô gái ấy th́ Tống đă
chạy lại hất Nguyệt ra và mở ṿng vây cho cô gái
nọ chạy ra cửa. Nguyệt đâu chịu thuạ
Nàng tông đại bàn ghế, chạy theo ra để
đánh cho kỳ được cô gái. Nàng nhào đại
vào ḿnh Tống chụp Tống lại, nhưng Tống
lẹ láng tránh qua một bên cho nên Nguyệt ngă chúi về
phía trước. May mà nàng gượng lại
được và khi nàng hoàn hồn th́ cả Tống và cô
gái đều lên chiếc xe hơi đậu trước
đường dông mất.
Nguyệt giận muốn
điên được, nàng vào nhà mắng nhiếc chú
Năm một hồi như tạt nước vào mặt
chú, đọan dọn những món đồ đáng giá vào
một căn pḥng rồi khóa chặt cửa pḥng ấy
lại. Nguyệt cho chú Năm nghỉ việc. Nàng nói:
- Chú toa rập với ông
Tống, chú không đáng cho tôi tin cậy. Từ nay tôi
lấy nhà cửa tôi lại, chú t́m chỗ khác ở.
Chú Năm không cự nự
ǵ cả, thu xếp quần áo rồi ra đi một
mạch. Ngồi lại giữa ngôi nhà rộng răi ấy
một ḿnh , Nguyệt bỗng sợ hăi. Nàng vội vă
đóng các cửa, khóa kín tất cả rồi ra về.
Nàng uất ức quá cho nên vừa về đến nhà là
ngă nhào xuống giường, ôm gối khóc như mưa
như gió.
Tống đểu giả
như vậy, nàng không thể nào tin cậy ở Tống
nữa. Lần này nàng quyết định đoạn t́nh
với Tống. Nàng quyết hồi tâm sửa chữa,
lấy lại sự tin cậy của Văn . nếu
Văn không yêu nàng mà ly dị với nàng th́ nàng chịu
chứ c̣n biết trách ai.
Ba hôm sau, khi Văn trở
về nhà th́ chàng thấy Nguyệt bị bệnh.
Người nàng trông xanh xao v́ đă mấy hôm nay nàng
thức trắng mắt và đă đau khổ quá nhiều.
Văn hết sức thương hại nên liền
hỏi Nguyệt:
- Em bị bệnh à?
Thế sao em không cho người đi gọi anh về?
Chưa bao giờ Văn nói
với Nguyệt một câu êm ái như thế, cho nên
Nguyệt không khỏi cảm động, ứa
nước mắt và nói:
- Nào em biết anh ở
đâu mà cho người đi mời về? Vả lại
anh có bao giờ về ngay khi nghe tin em đau đâu. Em không
dám làm phiền anh đến thế.
Văn kéo ghế ngồi
xuống một bên Nguyệt:
- Em nghe trong người
thế nào?
Nguyệt đáp:
- Em chỉ mệt xoàng thôi.
Văn cho rằng Nguyệt
đau khổ v́ nàng biết mấy lúc nay Văn bỏ nàng
để vào bệnh viện với Mỹ Dung. Có lẽ
Nguyệt ghen tương với Văn, ghen tương âm
thầm chứ không sao bày tỏ ra ngoài. Nguyệt tự
hiểu là nàng không đủ quyền để ghen với
Văn.
Một người như
Văn, thành thật, đứng đắn nên hễ làm
một việc ǵ hơi bất chánh một chút là đă
ăn năn ngaỵ Mấy lúc nay hễ sống bên Mỹ
Dung th́ thôi, chàng quên tất cả để tận
hưởng những phút êm đẹp nhất của
đời chàng. Những hễ về đến nhà,
thấy vẻ mặt đăm đăm của
Nguyệt th́ Văn lại ăn năn ngay.
Dù sao th́ chàng cũng là
chồng của Nguyệt, chàng không thể phụ
Nguyệt và bắt nàng phải sống bên chàng mà không thèm
hỏi han ǵ đến nàng cả.
Nếu chàng không yêu
Nguyệt th́ chàng cứ trả tự do lại cho
Nguyệt để nàng có thể làm lại cuộc
đời. Như thế có phải là hơn không?
Thấy Văn ngồi suy
nghĩ, Nguyệt liền nói:
- Anh Tống độ rày
lêu lỏng, chơi bời quá anh ạ. Mấy hôm nay anh
ấy đưa những cô vũ nữ về nhà ăn
uống, đùa giỡn ầm ĩ. Chú Năm giúp việc
cho anh ấy có đến đây mách với em. Chiều hôm
qua em về nói chuyện phải quấy cho anh ấy nghe.
Anh ấy đă không nghe mà c̣n căi vă với em. Anh ấy nói: Người
ta năn nỉ tôi về đây để giữ việc
thờ, v́ nhà người ta vô phước tuyệt tự…
Anh nghĩ đó, anh Tống ăn nói vô lễ như thế
em làm sao chịu được. Em nổi giận
đuổi anh Tống ra khỏi nhà, anh ta xách va li đi
ngaỵ Báo hại đêm qua em phải ở đằng
ấy giữ nhà. Hôm nay chú Năm lại xin nghỉ v́ nghe
lời anh Tống xúi. Em phải khóa cửa lại, không ai
ở đằng ấy để giữ nhà cả.
Nguyệt hổn hển
kể một hơi khiến Văn phải nói với nàng:
- Việc đâu c̣n có
đó, em đừng giận làm ǵ trong khi trong người
không được khỏe. Em ráng tĩnh dưỡng
để anh lo liệu chọ Ngày mai anh sẽ cho
người đi gọi cậu Chín, em bà con của
mẹ, về giữ nhà và thay thế em lo việc
hương khói cho mẹ em.
Nguyệt nói:
- Nhưng anh bận
nhiều việc như thế th́ đi đâu sao
được. Anh cứ để đến bao giờ
em khỏe th́ em tự đi lo lấy.
Nói xong, Nguyệt làm bộ
nhơng nhẽo hỏi:
- Chớ mấy lúc nay anh
đi nuôi ai trong bệnh viện mà anh lại giấu em?
Nguyệt hỏi, nhưng
Nguyệt nghĩ rằng Văn không bao giờ nói thật
với nàng. Nhưng cái điều mà Nguyệt không ngờ
th́ Văn đă nói:
- Mấy lúc nay anh có một
việc giấu em. Nguyên Vũ, em song sinh của anh, bị
ám sát, có để lại một người vợ
chưa cưới. Cô này làm thư kư ở một tư
sở. Cô ta c̣n nhỏ, mồ côi cả cha mẹ. V́
thế, khi nghe tin Vũ chết cô ta đau đớn quá,
ngă ra chết giấc. Khi bác sĩ cứu chữa cho cô ta
tỉnh lại th́ cô mất trí luôn. Ở viện mồ côi
ra, cô ta không có bà con ǵ cả, cho nên các nhân viên cùng làm một
sở với cô ta nghĩ t́nh đồng nghiệp, quyên tiền
và đưa vào cô vào bệnh viện.
Nguyệt hỏi:
- Tại sao anh biết rơ
chuyện này như thế?
Văn nói:
- Anh đọc báo thấy
người ta tường thuật về cái chết
của Vũ và đời tư của Vũ nên anh mới
biết rơ Vũ có vị hôn thê tên là Mỹ Dung. Về
đời tư của Vũ, anh không hề biết ǵ
cả. Tờ báo ấy lại c̣n nói rằng người
ta ám sát Vũ là v́ lầm, lẽ ra anh chết trong vụ ám
sát này.
Nghĩ rằng Vũ đă
chết thay anh, anh thương hại quá, v́ thế mà anh
đă t́m đến chỗ Mỹ Dung làm việc và ḍ
hỏi biết nàng đang nằm ở bệnh viện
một bác sĩ tự Anh đến thăm, nàng đă
lầm anh là Vũ. Nàng chụp lấy anh và mừng rỡ
đến tỉnh trí lại đôi phần. Bác sĩ
thấy thế bắt anh phải đóng cái vai tṛ tạm
bợ là làm vị hôn phu của Mỹ Dung. Nhờ vậy
mà Mỹ Dung lần lần nhớ lại, không c̣n mất
trí nữa.
Anh đang mừng là
sắp chấm dứt nhiệm vụ của ḿnh th́
bỗng một việc không may lại xảy ra cho Mỹ
Dung và tánh mạng của nàng đang bị hăm dọa…
Nguyệt vội vàng
hỏi:
- Việc ǵ vậy anh?
- Mỹ Dung đă b́nh
phục, nghe theo lời bác sĩ, anh đưa Mỹ Dung
đi chơi. Anh đưa nàng lên Thủ Đức. Nên
nhớ Mỹ Dung vẫn tưởng anh là Vũ. Anh và nàng
đang đi chơi th́ bỗng có một thiếu phụ,
tay bồng con, chạy lại chụp lấy anh và la
lối om ṣm.
Nói đến đây,
Văn lắc đầu, cau mày không nói ǵ nữa. Nguyệt
lấy làm lạ, liền hỏi:
- Người nào mà kỳ
quái vậy?
Văn nói:
- Người thiếu
phụ ấy là nhân t́nh của Vũ, cô ta lầm anh là
Vũ. Thôi th́ cô mắng nhiếc anh không c̣n ǵ. Cô ta bảo
anh lừa dối cô ta để đi cưới vợ
giàu…
Nguyệt nói có vẻ
bực tức:
- Vậy mà anh vẫn
chịu đựng được à? Anh không nói rơ anh không
phải là Vũ được sao?
- Nếu anh nói ra th́ Mỹ
Dung sẽ thất vọng và hiểu rằng mấy lúc nay
anh lừa dối nàng. Nhưng nếu anh không nói th́
người đàn bà ấy lại cứ xâu xé anh. Nhưng
việc xảy ra là xảy ra, ḿnh dù không muốn cũng
không được. Mỹ Dung nghe nói Vũ có nhân t́nh có con…
th́ tái mặt muốn ngă. Anh phải nói cho thiếu phụ
biết nàng đă lầm, anh không phải là Vũ mà là
Văn, anh ruột của Vũ. Nghe anh nói thế, Mỹ
Dung ngă xuống đất, bất tỉnh. Anh vội vă
đưa nàng về bệnh viện. Mấy ngày nay, nàng
nằm mê man, có ṃi trầm trọng. V́ thế anh không
thể về nhà được. Anh sợ em hiểu
lầm anh.
- Hiểu lầm anh có nhân
t́nh à? Việc này em nghe nói đă lâu, nhưng em tin ở anh.
Trái lại người ta bảo với em rằng anh
đang đùa với lửa, thế nào có ngày cũng
bị phỏng nặng.
Văn hỏi:
- Em nói ǵ anh không hiểu?
Nguyệt nói:
- Có ngày anh sẽ yêu Mỹ
Dung.
Nguyệt vừa nói vừa
cười, nhưng Văn có vẻ suy nghĩ . Một lát
sau, chàng nói:
- Em quên là Vũ chết
thế cho anh sao?
- Em không tin như thế.
Các báo đưa những giả thuyết như thế
để được bán chạy, anh không biết sao?
Anh có ai thù? Chứ c̣n Vũ, Vũ lêu lỏng chơi
bời từ thuở nhỏ, Vũ có thể có nhiều
người thù lắm. Vũ cướp nhân t́nh của
kẻ khác. Vũ lừa gạt người ta, gây đau
khổ biết bao nhiêu người và gây thù oán cũng không
ít , cho nên Vũ bị giết. Vũ không chết thế
cho anh đâu. Th́ anh thấy đó, người thiếu
phụ kia không thù oán Vũ th́ có đời nào thấy anh mà
lại lầm là Vũ để xâu xé anh đến như
vậy.
Văn nói:
- Nhưng anh không thể
bỏ Mỹ Dung trong cảnh đau khổ này. Mỹ Dung
không c̣n bà con, không thân thích. Anh lo sợ quá, nếu Mỹ
Dung có bề nào th́ anh đắc tội với nàng lắm.
Anh đă lừa dối nàng.
Nói xong, Văn chống tay
vào cằm, mặt buồn hiu. Nguyệt không khỏi đau
khổ ngấm ngầm. Nàng hiểu là Văn đă yêu
Mỹ Dung. Trước kia nàng không ghen với Văn v́ không
yêu Văn, mà nuôi mộng lập gia đ́ng với Tống.
Nhưng bây giờ, Tống đă phụ nàng, nàng c̣n
biết bám víu vào ai ngoài Văn? Nàng giờ đây cũng
không khác nào Mỹ Dung. Nàng cũng không cha, không mẹ.
Nhưng nàng c̣n thua Mỹ Dung là nàng không được
Văn yêu. Văn đối với nàng chỉ có sự
thương hại, chỉ có bổn phận.
Nguyệt định nói
thêm vài lời với Văn th́ chàng đă đứng lên:
- Anh phải t́m gặp bác
sĩ Quân gấp.
Nguyệt cắn chặt
đôi môi để khỏi lộ sự uất ức.
Nàng cũng đứng, đi ra trước lan can và ngó mông
ra đường.
Một lát sau, Nguyệt
thấy Văn ra xe và xe từ từ chạy ra
đường. Nguyệt thở dài đứng chống
tay vào lan can, suy nghĩ vẩn vơ.
Nghĩ xa, nghĩ gần,
Nguyệt càng thấy oán ghét Tống. Giữa nàng và Tống
chưa phải là hết. Nếu nàng không khéo xếp
đặt th́ Tống có thể phá tan hạnh phúc của
nàng và biết chừng đâu không làm cho nàng bị tù
tội. Nhưng việc đă lỡ rồi. Nguyệt
đă làm Tống giận. Tại sao bây giờ Nguyệt
lại có vẻ ân hận?
Có lẽ từ
trước đến giờ, mỗi khi có chuyện trái
ḷng khó xử th́ Nguyệt thường tâm sự với
Tống. Bây giờ không có Tống th́ nàng biết tâm sự với
ai?
Văn lễ phép và vui
vẻ nói năng là v́ xă giao, chưa chắc v́ thương
nàng. Văn lo cho Mỹ Dung nhiều quá, và nàng ṭ ṃ muốn
biết Mỹ Dung là người như thế nào, có
đẹp hơn ḿnh không?
Mỹ Dung chắc là
hiền lành và ngây thơ lắm nên mới bị Vũ
lừa gạt.
Nguyệt bỗng có ư nghĩ là sẽ đi thăm Mỹ Dung.