Bà Tùng Long
Duyên T́nh
Lạc Bến
Chương 4
CƠN SÓNG GIÓ
Mỹ Dung đă khỏe nhiều, đầu óc trở nên sáng suốt hơn trước. Nàng đă nhớ lại những chuyện đă quạ Nàng kể cho bác sĩ Quân nghe về quăng đời thơ ấu của nàng, không sót một chi tiết nào. Nàng nói với bác sĩ Quân:
- Tôi c̣n nhớ lúc ấy tôi mới mười tuổi và học lớp nhứt. Thấy tôi thông minh, bà Chánh liền cho tôi đi thi tiểu học. Năm ấy tôi đậu, nhưng tôi lại không vui mừng chút nào cả. Bà Chánh dẫn tôi đi xem bảng, tôi đứng khép nép bên bà nh́n mọi người với đôi mắt vừa ngơ ngác vừa thương tủi… Các trẻ khác cùng tuổi tôi đi với cha mẹ chúng nó, đứa nào mặt mày cũng hăm hở. Khi người ta đọc đến tên những đứa đậu, cha mẹ chúng nó ôm lấy chúng nó mà hôn hít và nưng niu trước mặt mọi người. Cái cảnh êm đềm ấy, tôi có bao giờ hưởng được?
Và khi người ta đọc đến tên tôi, tôi lạnh lùng như họ đọc đến tên ai đâu. Bà Chánh hỏi tôi:
- Con nghĩ ǵ thế? Con đậu rồi, thôi về.
Tôi ra về, mà ḷng vẫn nghĩ những chuyện đâu đâu.
Cái ngày hôm ấy, tôi cảm thấy buồn thấm thía và cảm thấy sự đau khổ của đứa con không cha mẹ, thiếu t́nh yêu…
Mỹ Dung nhớ nhiều chuyện rất vặt vănh, v́ thế bác sĩ Quân đă nói với Văn:
- Có lẽ Mỹ Dung sắp được ra khỏi bệnh viện rồi. Tôi có nhờ cô Huệ, bạn đồng sở với Mỹ Dung, t́m cách phân giải cho Mỹ Dung biết về cái chết của ông Vũ.
Trong suốt một tuần nay, ngày nào Huệ, Lư và Cúc cũng vào thăm Mỹ Dung.
Một hôm thấy Huệ vào, Mỹ Dung cười:
- Mấy tuần trước chắc các chị giận tôi lắm nhỉ? Ai lại bạn bè mà không nhận ra…
Huệ nói:
- Tại chị bị bệnh, ai nỡ trách người bệnh kia chớ. Nhưng bây giờ đă khỏe hẳn chưa? Bao giờ th́ ra khỏi bệnh viện? Và bao giờ th́ đi làm lại được?
Mỹ Dung nói:
- C̣n tùy bác sĩ. Ḿnh đâu có quyền. Tôi không hiểu tại sao anh Vũ chưa xin cho tôi ra.
Huệ nói:
- Nhưng một khi mạnh rồi, chị có đi làm không?
Mỹ Dung nói:
- C̣n tùy anh Vũ.
Huệ tỏ ư không bằng ḷng:
- Sao lại tùy anh Vũ? Anh Vũ có thể nuôi chị măi không? Anh ấy chưa có nghề nhất định, c̣n phải đi học mà. Chị quên là trước kia hằng tháng chị phải phụ cấp cho anh Vũ những ba ngh́n đồng hay sao?
Mỹ Dung nói, đôi mắt mơ màng:
- Nhưng bây giờ anh Vũ đă có chỗ làm rồi. Chị không thấy anh ấy lúc này sang trọng như thế sao?
- Nhưng ai biết được chuyện ngày mai?
- Chị Huệ, chị có nhận thấy anh Vũ của tôi lúc này đàng hoàng hơn trước? Anh ấy nói năng nhỏ nhẹ chứ không hung hăng nóng nảy nữa. Mấy hôm nay tôi cứ nghĩ măi về chuyện này, chị ạ. Ai đă làm cho anh Vũ sửa chữa được tánh t́nh một cách mau chóng như thế?
Thấy Huệ trước cứ làm thinh ngó ḿnh, Mỹ Dung tiếp:
- Trước kia chị thường chê Vũ, chị bảo Vũ là tên lưu manh, là hạng sở khanh, nhưng bây giờ th́ chị không c̣n chê được nữa.
Huệ nói:
- Nhưng tôi muốn khi khỏi bệnh rồi chị cũng nên đi làm lại với chúng tôi cho vui. Các chị em trong hăng Hồng Tân đều nhắc chị măi.
Mỹ Dung nói:
- Để tôi bàn với anh Vũ đă.
Huệ cười:
- Anh Vũ không cho chị đi làm à? Lạ nhỉ? Nhưng theo ư tôi và ư chị Cúc th́ dù có chồng giàu sang, người đàn bà cũng không nên bỏ nghề nghiệp của ḿnh. Chị không giao thiệp nhiều nên không thấy đó thôi, chứ có biết bao người đàn bà v́ quá tin vào cái hiện tại mà ngày sau phải khổ sở, đau khổ. Bây giờ có chồng giàu sang, liền bỏ nghề nghiệp của ḿnh để về nương dựa chồng, nhưng đùng một cái, chồng bị bắt, chồng chết, chồng thất nghiệp, trên tay con dại đùm đề không biết làm sao sống được, rồi th́ chạy ngược chạy xuôi, gặp ai cũng than thở, bạ ai cũng nhờ cậy, v́ cái sống quên cả nhân cách, v́ đàn con quên cả nhục hèn.
Mỹ Dung nói:
- Chị bi quan quá. Anh Vũ mấy hôm nay cấm không cho tôi bi quan. Anh Vũ bảo lúc nhỏ tôi đau khổ đă nhiều rồi, bây giờ Thượng đế sẽ dành cho tôi một cuộc đời tươi sáng.
Huệ không dám nói trái ư Mỹ Dung v́ sợ Mỹ Dung sẽ tức giận và bệnh nàng v́ thế mà lâu mạnh.
Nhưng cũng có hôm vừa thấy mặt Huệ, Mỹ Dung đă nói:
- Chị Huệ à, chị thấy anh Vũ của tôi lúc này thay đổi nhiều ghê không? Nhiều hôm ngồi nh́n anh và nghe anh nói, tôi có ư nghĩ đó là một người nào khác đang nói chuyện với tôi chị ạ. Nhưng sao lại có người khác được, phải không chị? Người khác th́ giữa họ với tôi có can ǵ mà họ phải lo cho tôi chu đáo như thế?
Huệ nói để ḍ dẫm Mỹ Dung:
- Nhưng người khác th́ đă sao? Họ yêu quư chị như thế th́ cũng đáng cho chị yêu quư lại chứ?
Mỹ Dung nh́n Huệ với đôi mắt kinh ngạc:
- Chị cho tôi là hạng người ǵ mà ai cũng yêu quư được? Chị khinh tôi đến thế sao? Nếu ai giàu sang đến đâu nhưng không phải là Vũ của tôi th́ tôi cũng xô đuổi họ ngay.
Câu nói của Mỹ Dung đă làm Huệ lo ngại không ít. Mà chính bác sĩ Quân cũng đang lo ngại về chỗ này. Nếu một ngày gần đây mà Mỹ Dung biết được Vũ đă chết, người vào ra thăm viếng nàng là Văn, anh ruột Vũ, th́ Mỹ Dung sẽ đau khổ, và bệnh nàng sẽ trở lại như cũ chứ không ích ǵ.
Hiện giờ Mỹ Dung đă nhớ lại nhiều, nhưng có lắm cái nàng quên hẳn. Như chuyện Vũ làm tiền nàng, chuyện Vũ bịa đặt về Liên Hoa, cô con gái của ông hiệu trưởng. Mỹ Dung không c̣n nhớ đến.
Huệ nhắc đến chuyện này th́ Mỹ Dung nói:
- Vũ đâu có tệ như vậy? Ai nói chị như thế?
Và khi Huệ bảo:
- Chính chị than phiền với tôi lúc chị chưa bệnh.
Th́ Mỹ Dung lại ngơ ngác không tin.
Huệ muốn hỏi Mỹ Dung:
- Giá như anh Vũ phụ chị, đi theo người khác th́ chị nghĩ sao?
Nhưng Huệ không dám nói câu đó.
Mỗi khi Văn vào, Mỹ Dung chỉ ngồi nh́n chàng chứ ít nói lắm. Những lúc đó đầu óc Mỹ Dung đang làm việc để lấy lại sự sáng suốt. Mỹ Dung chỉ cần có Văn ngồi một bên là nàng nhớ lần lần tất cả những ǵ mà nàng đă quên sau cơn ngă và chết giấc.
Văn cũng không dám nói nhiều với Mỹ Dung, chàng sợ bại lộ và Mỹ Dung sẽ biết chàng không phải là Vũ.
Ngoài những câu yêu đương, những lời âu yếm, Văn không dám nói ǵ khác hơn là trả lời những câu hỏi của Mỹ Dung.
Văn đem cho Mỹ Dung rất nhiều quà bánh, nhưng ít khi Mỹ Dung hỏi Văn là: tiền đâu mà mua cho nàng nhiều thứ quư như thế. Nàng h́nh như không quan tâm về chuyện tiền bạc, về sự thực tế, cái điều mà một thiếu nữ quen sống trong cảnh thiếu thốn cần phải lưu ư đến…
Một hôm Văn đi phố thấy người ta bán một chiến nhẫn nhận cẩm thạch rất đẹp. Nhớ lại Mỹ Dung có bàn tay hết sức đẹp, Văn liền hỏi mua chiếc nhẫn để tặng cho Mỹ Dung.
Chiều hôm ấy, lúc Văn giao chiếc nhẫn cho Mỹ Dung, nàng ngắm nghía chiếc nhẫn rồi nói:
- Anh cứ cho em những món quà đắt tiền như thế này th́ c̣n tiền đâu anh xài?
Văn nói:
- Anh có nhiều tiền lắm.
Mỹ Dung nói:
- Anh làm ra nhiều tiền như thế sao?
Nhưng nàng lại nói sang chuyện khác. Mỹ Dung chỉ thích nghe Văn nói những lời âu yếm mà thôi. Những lúc ấy vẻ mặt nàng sáng hẳn lên, nàng xinh đẹp một cách đáng cho Văn phải lo ngại. Ban đầu Văn nói các lời âu yếm một cách ngượng ngịu, nhưng lần lần chàng nói một cách tự nhiên như một chàng trai đang tán tỉnh người yêu của ḿnh.
Chính nhiều hôm Văn không ngờ tại sao chàng lại có thể nói những câu:
- Mỹ Dung ơi! Em đẹp quá, em đẹp hơn tất cả những bông hoa trên vũ trụ này.
- Anh chưa bao giờ thấy một thiếu nữ hiền lành và dịu dàng như em. Mối t́nh chân thành của em làm cho người sắt đá cũng phải thương cảm… Nếu trên quả địa cầu này mà chỉ có những người như em th́ chắc không c̣n ai nghĩ đến chuyện chém giết, xâu xé nhau nữa…
- Không lúc nào mà anh sung sướng bằng lúc ngồi bên em, được ngắm vẻ mặt hiền lành, khả ái của em. Ngày tháng như đọng lại trong đôi mắt của em, em ơi!
Khi nói những câu ấy, Văn đỏ mặt tự hỏi:
- Ḿnh đóng kịch, đóng vai tṛ của Vũ hay là ḿnh đă thốt ra chính những lời ḿnh đă nghĩ? Ai đă dạy cho ḿnh những câu nói t́nh tứ quá như vậy? Từ hồi nào tới giờ chưa bao giờ ta nói với ai những câu t́nh tứ như vậy. Và bây giờ tại sao ta lại nói những câu như thế mà không thấy ngượng? Không khéo ta lại đùa với lửa th́ khổ cho ta mà lại c̣n mang tiếng là lừa gạt Mỹ Dung nữa.
Chưa bao giờ Văn thấy ḷng đau khổ như lúc này. Chàng hiểu chàng đang đi sâu vào một thế giới khác, một thế giới đầy sự nguy hiểm là thế giới của con tim. Nhưng làm sao bây giờ? Đă lỡ nhận lời với bác sĩ Quân th́ Văn phải lo cho tới cùng.
Nhiều hôm thấy Mỹ Dung nh́n chàng với đôi mắt êm dịu, Văn không đủ can đảm nh́n lại Mỹ Dung nữa. Con người ta vốn giàu tưởng tượng, huống chi Văn lại là người có học, dù sao th́ văn chương cũng có ảnh hưởng nhiều trên tâm tính của chàng. V́ thế, ngồi nh́n Mỹ Dung, Văn bỗng có ư nghĩ so sánh Mỹ Dung với Nguyệt. Rồi chàng tưởng tượng ra một khung cảnh gia đ́nh mà trong ấy có chàng và Mỹ Dung. Ai cấm được ḷng chàng ao ước? Ai ngăn được chàng xây mộng đẹp? Mộng là mộng mà thực là thực. Có kẻ lấy mộng làm thực mà có kẻ lại nhằm sự thật mà cho là mộng.
Có thế mới là cuộc đời mà cũng có thế mới ra cái xă hội loài người. Thiên h́nh vạn trạng là cuộc đời mà thiên h́nh vạn trạng cũng là ḷng người.
Ngày hôm nay chàng sống những phút êm đềm th́ chàng cứ việc hưởng, dại ǵ nghĩ đến ngày mai.
Bên Mỹ Dung, chàng sống những phút êm đềm bao nhiêu th́ lúc trở về nhà sống với Nguyệt, Văn lại đau khổ bấy nhiêu. Chàng cũng không biết đâu là mộng, đau là thực.
Mỗi khi ở nhà thương ra, chàng vừa trong cảnh mộng bước vào trong cảnh thực.
Mỗi khi gặp Quân, chàng thường hỏi:
- Bác sĩ giao cho tôi nhiệm vụ này, tôi thiết tưởng đến hôm nay cũng gần chấm dứt rồi…
Bác sĩ Quân nói:
- Cũng gần xong rồi vá cái giờ phút long trọng cũng đă gần đến rồi… Mỹ Dung chưa nhớ tất cả những việc đă qua, chứng tỏ bệnh chưa dứt hẳn. Mấy hôm nay ông đă đưa Mỹ Dung dạo xem phong cảnh chưa?
Văn nói:
- Tôi chỉ đưa Mỹ Dung đi loanh quanh gần đây thôi, chưa đi về những vùng quê như lời ông dặn.
Bác sĩ Quân hỏi:
- Ông ngại và muốn tránh tiếng?
- Kể ra cũng không có ǵ đáng ngại, nhưng ông nên hiểu cho là tôi đă có gia đ́nh.
- Nếu ông Vũ c̣n sống th́ Mỹ Dung đă làm em dâu của ông, dù sao th́ cũng là chỗ bà con thân thích, ông không nên ngại như thế. Thôi ngay chiều nay, ông đưa Mỹ Dung đi chơi vài giờ nhé, ông liệu t́m cách nói lần cho Mỹ Dung về hoàn cảnh hiện tại của nàng.
Văn cau mày có vẻ suy nghĩ th́ bác sĩ Quân liền nói:
- Dù ḿnh nói thật mà Mỹ Dung bệnh trở lại ḿnh cũng phải nói. Lẽ nào chúng ta cứ để Mỹ Dung sống măi trong cảnh mộng hay sao?
Văn thấy ḷng đau khổ vô cùng. Nếu Mỹ Dung mà mất trí trở lại một khi hay biết ḿnh bị lừa dối mấy lúc nay, th́ công của Văn không c̣n nữa. Vậy th́ cái công việc mà chàng làm mấy lúc nay không có ích ǵ cả, mà c̣n gây thêm cho chàng bao nhiêu rắc rối.
Bác sĩ Quân vỗ nhẹ vai Văn:
- Can đảm lên! Cố gắng thêm một chút nữa. Ḷng nhân đạo không cho chúng ta bỏ dở một công việc đáng lưu tâm như thế này.
Văn nói:
- Nếu Mỹ Dung hay biết sự thật th́ nàng sẽ oán ghét khinh khi tôi đă lừa dối nàng.
Bác sĩ Quân cười:
- Nếu Mỹ Dung c̣n đủ lư trí và b́nh tĩnh để oán ghét, khinh khi ông, là một điều đáng mừng, và lúc ấy tôi sẽ phân giải cho Mỹ Dung hiểu rơ tại sao ông phải đóng vai tṛ ấy.
Văn không c̣n nghe bác sĩ Quân nói nữa. Chàng đang nghĩ đến cái ngày mà Mỹ Dung khinh ghét chàng, lánh mặt chàng. Ôi, cái ngày ấy chàng sẽ đau khổ đến đâu. Đời chàng đâu c̣n ǵ tươi vui nữa?
Mỹ Dung mặc áo xong, chiếc áo dài màu tím nhạt, chiếc áo mà nàng thích nhất, lúc c̣n đi làm ở hăng Hồng Tân.
Mỗi khi nàng mặc chiếc áo ấy, Lư, Huệ và Cúc thường khen nàng đẹp. C̣n Vũ th́ lại không thích chiếc áo màu tím ấy. Vũ bảo với Mỹ Dung:
- Em mặc chiếc áo ấy trông em già hẳn đi.
Cô Hồng ở ngoài bước vào thấy Mỹ Dung liền reo lên:
- Hôm nay cô đẹp quá. Màu áo của cô càng làm tăng vẻ đẹp trong trắng của làm da.Giá cô đeo thêm xâu chuỗi ngọc trai th́ cô đẹp hơn nữa…
Mỹ Dung sung sướng nói:
- Anh Vũ mới mua tặng tôi một xâu chuỗi ngọc trai nhưng tôi không dám đeo v́ sợ người ta bảo tôi chưng diện.
Hồng nói:
- Đâu, cô đeo thử cho tôi ngắm một chút.
Mỹ Dung lấy xâu chuỗi ở cái hộp bọc nhung xanh ra và đeo vào cổ. Nàng đứng ngắm trước gương và nở một nụ cười xinh đẹp.
Hồng nói:
- Đẹp lắm! Cô cứ để y như vậy, ông Vũ đến sẽ mừng và khen tặng cô.
Hồng lấy lược chải lại mớ tóc cho Mỹ Dung:
- Cô đợi ông Vũ à?
Mỹ Dung nói:
- Hôm nay bác sĩ Quân cho tôi đi
về miền quê với anh Vũ… Anh cũng sắp
đến rồi.
Hồng sửa soạn trong pḥng
Mỹ Dung xong, đi ra ngoài để Mỹ Dung ngồi
lại với những ư nghĩ yêu đời.
Văn ở ngoài bước vào, tay
xách một cái gói lớn, vừa trông thấy Mỹ Dung
chàng đứng sững sờ nh́n nàng không chớp mắt.
Mỹ Dung đẹp quá, đẹp như một bức
tranh.
Mỹ Dung đi lại đứng
bên Văn:
- Anh làm ǵ mà đứng ngây
người ra như thế? Em mặc chiếc áo này anh
không bằng ḷng phải không?
Văn cúi mặt xuống không dám nh́n
Mỹ Dung nữa:
- Em đẹp quá. Anh chưa bao
giờ thấy ai đẹp như em. Em may chiếc áo này
bao giờ mà vừa vặn như thế? Hôm nay anh mang
đến cho em mấy hộp bánh, em cất vào tủ
rồi chúng ta sẽ đi.
Nhưng Mỹ Dung đă ngạc nhiên
nh́n chàng:
- Anh Vũ à, nghe anh hỏi, em không
khỏi lấy làm lạ. Chiếc áo này em đă may hai năm
naỵ Chính em đă mặc nó và dạo phố với anh
không biết mấy lần rồi, sao bây giờ anh lại
hỏi ngớ ngẩn như thế? Lúc này anh thay
đổi nhiều quá, anh Vũ ạ. Trước kia,
mỗi lần em mặc chiếc áo này, anh cứ chế
nhạo em là bà già… Anh bảo anh không thích màu tím và anh cấm
em không được may màu tím nữa.
Văn giật ḿnh. Lúc năy chàng khen
Mỹ Dung là ư riêng của chàng. Sự khen tặng ấy
ở tự đáy ḷng chàng phát ra chớ chàng đâu có ư
nghĩ là chàng đang đóng một vở kịch.
Nghe Mỹ Dung hỏi, Văn vội
vă nói:
- Mỗi ngày mỗi khác. Sự ham
thích của con người mỗi ngày mỗi khác.
Trước kia anh thích màu xanh và ghét màu tím, nhưng bây
giờ anh lại thích màu tím và ghét màu xanh.
Mỹ Dung cười vang lên:
- Trước kia anh đâu có thích màu
xanh! Anh chỉ thích có màu hồng.
Văn hiểu là vai tṛ của chàng
đang đóng hiện đang ở trong một giai
đoạn cực kỳ khó khăn. V́ Mỹ Dung đă
nhớ lại gần như tất cả những
chuyện đă qua.
Văn nói:
- Anh nói ví dụ như thế mà thôi.
Em đă sẵn sàng chưa?
Mỹ Dung nói:
- Em đă xong cả rồi. Chúng ta
đi nhé.
Mỹ Dung lại khoác tay Văn và hai
người đi ra khỏi pḥng.
Mỹ Dung hỏi:
- Chúng ta đi bộ hả anh? Em thích đi bộ lắm.
Văn nói:
- Em c̣n yếu, đi bộ
thế nào được? Anh đă nghĩ đến
chuyện này nên đă mượn của người
bạn một chiếc xe hơi.
Mỹ Dung reo lên:
- Anh định đi xa
lắm sao? Đi về miền quê, anh nhỉ?
Văn nói:
- Anh sẽ đưa em
đi Thủ Đức, đi Biên Ḥa…
Hai người đến
chỗ chiếc xe đậu. Mỹ Dung hỏi:
- Anh mượn chiếc xe
này của bạn anh à? Ồ, chiếc xe này đẹp quá.
Đă bao lần em ao ước một chiếc xe như
thế này…
- Anh sẽ mua cho em một
chiếc xe như thế này, màu xám em có thích không?
- Em thích màu xám lắm.
Nhưng anh làm ǵ có tiền mà muạ Em ao ước quá nhiều
kể cũng tham lam. Anh đừng phiền em anh nhé.
Mỹ Dung lên ngồi
một bên Văn. Văn thấy ḷng hồi hộp lạ.
Chàng có một cảm giác đê mê như những cậu
nhân t́nh trong lần đầu đi chơi với người
yêu. V́ thế Văn không dám nói ǵ cả. Mỹ Dung cũng
ngồi im, lén nh́n sự cảm động in rơ lên mặt
Văn.
Văn cho xe chạy
chậm chậm. Gió lùa vào các cửa xe và mơn trớn hai
người trong bầu không khí êm đềm.
Mỹ Dung thấy Văn
ngồi im liền hỏi:
- Anh lo nghĩ ǵ thế?
Lại chuyện xe hơi chớ ǵ? Anh đừng lo
nghĩ làm ǵ, em nói đùa đấy. Không phải em chỉ
biết có xe hơi nhà lầu mà thôi đâu. Cũng không
phải em yêu anh ǵ anh sắp làm luật sư… Em chỉ yêu
anh v́ anh mà thôi. Các bạn cười ngạo em v́ em đă
yêu anh một cách không tính toán như thế.
Văn cảm động
quay lại nh́n Mỹ Dung:
- Em tốt lắm. Nhưng
một người đẹp như em đáng
được hưởng hạnh phúc. Không c̣n ǵ đau
khổ cho người chồng bằng thấy vợ ḿnh,
một người đẹp tuyệt sắc, lại
phải vất vả nhọc nhằn v́ túng bấn. Anh mà
cưới được em th́ anh sẽ tạo cho em
một cuộc đời đầy tươi sáng. Anh tin
rằng anh có đủ phương tiện đem lại
no ấm cho em.
Mỹ Dung ngạc nhiên:
- Sao anh nói anh mà cưới
được em? Tại sao anh lại không cưới
được em? Anh nói thế làm em lo nghĩ lắm. Có
điều ǵ trở ngại hay sao, anh Vũ?
Văn nói:
- Hôm nay anh như
người mất trí, nói cái ǵ cũng bị em bắt
bẻ cả. Có lẽ tại anh sung sướng quá…
Mỹ Dung ngả
đầu lên nệm xe:
- Có lẽ như thế.
Anh quên cả những chuyện đă quạ Anh Vũ
của em ngày nay khác xa với Vũ ngày trước…
Văn liền hỏi:
- Như thế em bằng
ḷng hay là không thích?
Mỹ Dung nói:
- Em thích sự thay
đổi này. Anh Vũ của em bây giờ trông
đứng đắn, lúc nào cũng lo nghĩ cho em, lúc nào
cũng nghĩ đến chuyện tạo hạnh phúc cho
em.
Văn thở dài, đôi
mắt đăm đăm nh́n về phía trước. Con
đường thiên lư đầy ánh sáng của buổi ban
mai trải ra trước mắt chàng. Chiếc xe như
nuốt lần con đường đầy ánh sáng. Chàng
bỗng nghĩ rằng chàng cũng đang nuốt lần
những vui vẻ bên Mỹ Dung để ngày mai trở
về sống với chuỗi ngày đen tối bên
cạnh Nguyệt, người vợ mà chàng không yêu
thương một tí ǵ.
Văn nói:
- Chúng ta ghé Thủ
Đức dùng cơm em nhé. Em có muốn đi Lái Thiêu mua
trái cây không?
Mỹ Dung nói:
- Anh muốn đi đâu em
cũng bằng ḷng cả. Tùy ư anh mà. Ngồi trên xe này, anh
muốn đưa em đi ṿng quanh thế giới cũng
được.
- Nếu vậy th́ thích
lắm. Em tin cậy anh đến thế sao?
- Ở trên đời này,
em không tin cậy anh th́ c̣n tin cậy ai?
- Ở đời đâu
phải ai muốn ǵ cũng được đâu em? Ḿnh
muốn nhưng mà trời sắp đặt. Như anh
chẳng hạn. Anh muốn cho em măi sống trong hạnh
phúc, anh muốn em có xe hơi, ở nhà lầu, chuỗi ngày
trôi qua trong nhung lụa… Anh muốn thế đó, nhưng
biết trời có chiều ḷng anh không? Anh chỉ sợ anh
bất tài để cho đời em không được
như ư nguyện của anh.
- Thôi, anh đừng nói
đến chuyện tương lai ấy nữa. Anh hăy
cùng em hưởng những phút hiện tại êm
đềm này. Anh thấy đó, cảnh miền quê
đẹp mắt quá… Gió mát như thế này, ở Sài G̣n
làm ǵ mà hưởng được.
Nói xong, Mỹ Dung ngă
đầu lên vai Văn, đôi mắt nhắm nghiền
lại… Văn nghe hơi ấm của Mỹ Dung chuyền
sang người chàng, tim chàng đập mạnh và chàng không
dám nh́n Mỹ Dung nữa.
Văn cho xe chạy
đều đều, đôi mắt chàng chớp lia
lịa v́ quá cảm động…
Họ đă đến
Thủ Đức, Văn gọi Mỹ Dung:
- Anh cho em ăn bún nhe. Em
thích món ấy lắm. Lúc em c̣n đi làm, sáng nào em cũng
ăn b́ bún.
Văn nói:
- ăn b́ bún lạnh
bụng, em chưa khỏi hẳn bệnh, tốt hơn
chúng ta đi ăn thịt ḅ bảy món…
Mỹ Dung đi bên Văn.
Họ đi ngang qua cái quán cất bên đường. Hai bà
cụ già đang ngồi tró chuyện, miệng nhai trầu
bỏm bẻm nh́n ra và khi thấy Mỹ Dung và Văn
liền nói:
- Cặp vợ chồng nhà
ai mà đẹp quá. Thật là xứng đôi vừa
lứa…
Mỹ Dung nghe thế
đôi mà ửng hồng, c̣n Văn th́ bẽn lẽn khó
chịu.
- Giá Mỹ Dung là vợ
chàng!
Mỹ Dung đi sát bên
Văn, ḷng sung sướng trước những lời
khen vu vơ của hai bà lăo.
Nhưng cùng lúc ấy,
một thiếu phụ tay bồng con, ở một căn
nhà gần đó bước ra thưa bà cụ:
- Vợ chồng nhà ai
đâu?
Bà cụ chỉ tay ra phía
trước và nói:
- Họ đang đi kia
ḱa…
Thiếu phụ nh́n ra và
bỗng rú lên một tiếng, bế con chạy theo…
Nàng vừa chạy vài
bước th́ phía trước Văn và Mỹ Dung đă lên
xe. Chiếc xe xinh đẹp ấy nhanh chóng mất hút sau
khúc quanh ở một ngă ba đường.
Thiếu phụ
đứng nh́n theo bàng hoàng. Một người đàn ông
đi ngang qua, thấy thiếu phụ có vẻ ngơ ngác
liền hỏi:
- Cô Liên Hoa, cô nh́n ǵ mà
sững sờ như thế?
Th́ ra thiếu phụ
ấy là cô đào Liên Hoa, người t́nh đă có con
của Vũ. Đứa bé Liên Hoa đang ẵm là bé Oanh.
Hôm Vũ đem tiền
về cho Liên Hoa th́ bé Oanh đang bị bệnh, Vũ
đưa tiền xong bỏ về, đi ngay lại nhà
Văn bàn về chuyện bán nhà rồi bị ám sát.
Cái tin ấy Liên Hoa không hay
biết ǵ cả. Nàng không bao giờ đọc báo, cũng
chẳng giao thiệp với ai, cả ngày ru rú trong nhà,
chỉ đợi Vũ về.
Đợi măi không thấy
Vũ về, Liên Hoa cho rằng Vũ đă bỏ nàng
để cưới Mỹ Dung. Liên Hoa tức lắm,
muốn đi t́m cho ra Vũ để gây gổ với
chàng. Nhưng nghiệt là nàng không dám chường mặt
đi đâu cả. Nàng sợ gặp bạn bè và chồng
cũ th́ lại càng thêm rắc rối.
Liên Hoa đợi gần ba
tuần vẫn không thấy Vũ về, lần này nàng tin
chắc là Vũ đă phụ nàng. Bé Oanh th́ đau yếu,
tiền bạc lại không c̣n, Liên Hoa đau khổ quá
đành mang con đi t́m Vũ.
Gặp Hoàng, một
người bạn của Vũ, Liên Hoa liền hỏi:
- Anh có gặp anh Vũ
của tôi không?
Hoàng liền hỏi
lại:
- Chị không hay biết ǵ
sao? Anh Vũ đâu c̣n nữa. Anh ấy bị giết
rồi.
Liên Hoa sững người:
- Anh nói anh Vũ của tôi
bị giết? Ai đă giết anh Vũ của tôi?
Thấy Liên Hoa đau
đớn trước tin ấy, Hoàng có vẻ ăn
năn, liền nói:
- Chị yêu anh Vũ
đến thế sao? Nhưng anh Vũ đâu xứng
với t́nh yêu của chị. Anh ấy phụ chị
nhiều quá. Chị sỡ dĩ phải khổ như ngày
nay là tại anh Vũ, anh ấy đâu đáng cho chị
thương tiếc và t́m kiếm. Con người ấy
trước sau rồi cũng phụ chị.
Liên Hoa nh́n Hoàng ngơ ngác
như không hiểu ǵ cả.
Hoàng thấy đứng nói
chuyện dọc đường không tiện, liền
mời Liên Hoa vào một nhà hàng gần đấy, gọi
nước cam tươi cho Liên Hoa uống rồi nói:
- Tôi mà ở địa
vị chị th́ tôi không cần đi t́m anh Vũ làm chi cho
vô ích.
Liên Hoa cau mày:
- Anh nói chi cho dông dài. Tôi
chỉ nhờ anh cho tôi biết về tin tức anh Vũ.
Hoàng trước kia vốn
đem ḷng yêu Liên Hoa. Nhưng rồi Liên Hoa lại không yêu
Hoàng mà kết hôn với nhà thầu khoán Cảnh. Tuy Liên Hoa
đă sống chung với Cảnh rồi mà Hoàng vẫn
đeo đuổi nàng.
Liên Hoa nhiều lần cho
Hoàng biết là đừng theo đuổi theo nàng làm chi,
nhưng Hoàng nhất định không nghe.
Hoàng không phải như
Vũ. Anh là một nhạc sĩ có học thức, và
sống rất đàng hoàng.
Hoàng theo đuổi Liên Hoa
măi không được nên có một lúc thất chí xin gia
nhập vào một ban nhạc đi ngoại quốc tŕnh
diễn cổ nhạc Việt Nam.
Trong lúc Hoàng vắng
mặt, Liên Hoa lại gặp Vũ. Nàng bị sa ngă v́
Vũ và cuộc đời nàng bước vào một giai
đoạn khác.
Khi Hoàng về nước,
t́m lại thăm Liên Hoa th́ mới hay Liên Hoa đă bỏ
Cảnh và về sống với Vũ.
Nghe đến tên Vũ,
Hoàng không khỏi đau ḷng. Chàng đâu ngờ Liên Hoa
dại dột như thế. Bỏ mồi để
bắt bóng, Hoàng hiểu Liên Hoa thế nào cũng có ngày
ăn năn hối hận. Hoàng không lạ ǵ Vũ. Họ
đă từng gặp nhau ở nhiều gánh hát, họ không
thân nhau nhưng cũng thường đi với nhau.
Hoàng thường nói đùa
với Vũ:
- Mày dụ dỗ Liên Hoa,
tiêu xài hết tiền của Liên Hoa, rồi mày sẽ
bỏ nàng chớ mày đâu yêu ǵ nàng. Tao nói cho mày biết
tao là người yêu của Liên Hoa từ lâu, nhưng con
đường t́nh duyên của tao xấu quá nên Liên Hoa không
yêu tao. Tao hiểu Liên Hoa sở dĩ không yêu tao là v́ tao
nghèo, Liên Hoa chịu sống với Cảnh v́ Cảnh là
một thầu khoán. Tao cũng tưởng qua một vài
năm Liên Hoa sẽ chán Cảnh, lúc ấy nàng sẽ
nghĩ đến tao là người yêu nàng thành thật.
Nhưng nàng quả quyết cho tao biết đừng
đeo đuổi theo nàng mà vô ích. Buồn ḷng tao mới
bỏ đi ngoại quốc, bây giờ về đây th́
nàng lại là nhân t́nh của mày… Tao sẽ nói cho Liên Hoa
biết về dĩ văng của mày để nếu mày mà
phụ Liên Hoa th́ nàng có thể đi tố cáo với nhà
chức trách. Đừng bỏ Liên Hoa nghe Vũ.
Vũ nghe Hoàng nói,
cười lạt:
- Mày đừng có giở
giọng hăm doa. đó. Tại sao mày dám bảo Liên Hoa là
nhân t́nh của tao? Liên Hoa là vợ của tao, vợ chính
thức, nói cho mày rơ nghe chưa… Hiện Liên Hoa đă có thai
với tao rồi. Mày đừng t́m cách gặp Liên Hoa mà
mang họa. Tao nói th́ tao làm.
V́ nghe Vũ nói thế nên
Hoàng không dám gặp Vũ thường. Đôi lần chàng
gặp Liên Hoa ở các rạp hát, nhưng những lúc
ấy Liên Hoa đi với Vũ, chàng đâu nói năng
được lời nào.
Cái tin Vũ chết đă
gieo vào ḷng Hoàng một tia hy vọng. Chàng t́m cách gặp Liên
Hoa nhưng không biết nàng ở đâu.
Lần này gặp Liên Hoa,
Hoàng mừng lắm v́ thế chàng đă vụng về nói
xấu Vũ trong khi ḷng Liên Hoa đang đau khổ.
Hoàng nói:
- Tôi đă bảo chị
đừng có đợi anh Vũ nữa, anh ấy
chết rồi.
Liên Hoa nói:
- Thật không anh Hoàng?
- Bộ tôi nói dối
chị sao? Vụ bị ám sát. Theo tôi thấy th́ cái chết
của Vũ là một sự may mắn cho chị.
- Anh Hoàng à, anh không nên nói
như thế. Dù sao tôi và Vũ cũng đă sồng chung
cả năm nay… Một ngày cũng có nghĩa vợ
chồng, huống chi tôi đă có con với Vũ. Có người
vợ nào lấy cái chết của chồng ḿnh làm sự
vui mừng? Anh nói thế là anh khinh tôi thái quá. Anh cho tôi là
hạng người nào?
Hoàng nghe Liên Hoa nói thế
vội vàng xin lỗi:
- Chị đừng
vội trách tôi. Tôi sở dĩ nói năng càn rở như
thế là v́ tôi quá yêu chị… à, tôi quá yêu cộ T́nh yêu
của tôi theo cô hiểu, đă có từ hồi nào và
bền chặt cho tới ngày nay mặc dù cô không c̣n là
một thiếu nữ thanh tân. Cô không chịu thú nhận
trước mặt tôi sự lầm lẫn của cô trong
khi bỏ Cảnh về chung sống với Vũ. Nhưng
trong thâm tâm, chắc cô đă thấy rơ Vũ không phải là
một người chồng chung thủy. Trong khi cô
ngồi nhà mong ngóng Vũ th́ Vũ la cà ở các tiệm
nước, các quán cơm, theo hết cô này đến cô
khác… Cô không nghe các báo nói về chuyện Vũ và Mỹ Dung
sao? Vũ lừa dối một thiếu nữ trong
trắng để lấy tiền tiêu xài một cách sang
trọng… Vũ chết, cái tin này theo tôi là điều
đáng mừng cho cô… Ra khỏi tay Vũ, cô sẽ sung
sướng.
Liên Hoa nh́n bé Oanh, lắc
đầu:
- Con tôi không có cha… Mới
từng này tuổi đầu đă chịu côi cút…
Hoàng vẫn lạnh lùng:
- Chắc ǵ Vũ c̣n
sống mà lo cho bé Oanh sao? Một người cha như
thế có cũng bằng không.
Liên Hoa nh́n Hoàng, không tin
những lời Hoàng nói. Liên Hoa cho rằng Hoàng bịa
đặt ra như thế để có thể gây cảm
t́nh với nàng. Nàng có lạ ǵ chiến thuật tầm
thường ấy. Nàng c̣n nhớ cách đây hai năm,
một người bạn thân của nàng, cô đào Minh Lan,
đă mắc mưu một thanh niên cũng trong một
trường hợp như nàng. Minh Lan tuy là một cô đào
hát nhưng lại được một sinh viên
đại học yêu thương. Nam đă nhiều
lần về xin cha mẹ cho cưới Minh Lan sau khi chàng
thi đậu cử nhân luật. Nhưng Minh Lan có một
người bà con rất xa, người này đang dạy
học ở một trường tư thục, cũng
đem ḷng yêu Minh Lan. Minh Lan không phai không hiểu mối t́nh
thầm lén của Quyền, người anh bà con ấy,
nhưng nàng cứ giả vờ không biết và t́m cách tránh
mặt Quyền luôn. V́ t́nh yêu làm mù quáng nên Quyền chỉ
nghĩ cách chiếm cho được nàng. Một hôm
Quyền đến t́nm Minh Lan và báo cho nàng biết là Nam
đă phụ bạc nàng để yêu một cô sinh viên
bạn học đồng khóa với chàng. Quyền
đưa cho Minh Lan xem hai ba bức thư của cô ấy
gửi cho Nam. Lẽ dĩ nhiên là Quyền bịa ra
những bức thư ấy để có thể lừa
dối Minh Lan…
Minh Lan tin ngay lời
Quyền, Quyền đă nói với Minh Lan:
- Em dại dột lắm
mới tin Nam. Em thử nghĩ ở một gia đ́nh
như gia đ́nh ông huyện Sung, cha Nam, th́ đời nào
người ta đón rước một cô dâu là đào hát
như em? Chẳng qua là Nam t́m cách lừa dối em, cố
bẻ cho được cành hoa đầy xuân sắc,
để rồi một khi hoa tàn, nhụy rữa, sẽ
bỏ em mà cưới vợ giàu, có họa, con nhà tử
tế.
Quyền nói thế mà Minh
Lan xiêu ḷng nghe chàng, nghi ngờ Nam, trốn tránh Nam. Hai tháng
sau, Minh Lan đă là nhân t́nh của Quyền… Nam hay tin Minh Lan
bỏ chàng để lấy Quyền th́ như ngây dại,
t́m đến làm dữ với Minh Lan để t́m cho ra
manh mối. Minh Lan tức giận tung những bức
thư giả mạo của Quyền ra th́ Nam sửng
sốt kêu trời. Minh Lan lúc bấy giờ mới hiểu
ra là nàng bị Quyền lừa dối, nhưng nàng đă
trót lỡ trao thân cho Quyền rồi. Đau khổ và
tức giận con người điêu ngoa, quỷ
quyệt, Minh Lan uống độc dược tử
tự và đă trút linh hồn trong một bệnh viện.
Bác sĩ không cứu chữa được v́ nàng uống
nhiều chất độc mà lúc người nhà hay ra th́
đă quá trễ. Nam đành ôm lấy mối hận ḷng
trước cái chết của người yêu.
Liên Hoa có quyền nghi
ngờ Hoàng… Nhưng khi nghĩ đến Vũ bỏ nhà
không về đă ba tuần nay th́ nàng thấy nàng không
đủ can đảm xô đuổi Hoàng nữa.
Liên Hoa nói:
- Lạ quá, tại sao anh
Vũ bị ám sát mà tôi không nghe hồi hộp, nóng ruột
ǵ cả?
Hoàng cười đầy
mỉa mai:
- Khi hai người có yêu
nhau tha thiết th́ một người bị nạn,
người kia sẽ rốt ruột ngaỵ Chứ
cả hai không ai yêu ai, th́ có ǵ đâu mà nóng ḷng? Em thử
hỏi ḷng em, em có yêu Vũ không?
V́ lo buồn, Liên Hoa không
để ư đến việc Hoàng thay đổi cách
xưng hô với nàng. Vào đầu Hoàng gọi Liên Hoa
bằng chị, nhưng chàng lại gọi Liên Hoa bằng
cô, và bây giờ gọi nàng bằng em.
Liên Hoa nói:
- Nếu tôi không yêu anh
Vũ th́ tôi đâu có bỏ Cảnh, một người
giàu có và hết sức chiều chuộng tôi.
Hoàng cười:
- Em nói thế này phải
hơn. Nếu tôi không lầm anh Vũ th́ tôi đâu có
bỏ Cảnh, một người giàu có, hết sức
chiều chuộng tôi.
Liên Hoa nói:
- Thôi, chuyện ấy nói
làm ǵ nữa. Anh Vũ đă chết th́ tôi về lo nuôi con.
Tôi tưởng anh biết chỗ anh Vũ ở đâu th́
chỉ giùm, chứ anh Vũ đă chết th́ c̣n nói làm ǵ?
Nói xong, Liên Hoa đứng
dậy bồng bé Oanh, sửa soạn đi về, nhưng
Hoàng đă kéo nàng ngồi xuống và hỏi:
- Bây giờ em định
làm ǵ? Sống bằng cách nào?
Nghe Hoàng hỏi, Liên Hoa
bỗng giật ḿnh trở về với thực tế.
Nàng nghĩ ngay đến sự thiếu thốn, cơ
cực th́ ứa nước mắt.
Vói hai ngh́n đồng
bạc Vũ đưa cho nàng hôm nọ, nàng đă phải
trang trải bao nợ nần, bao nhiêu sự tiêu xài lặt
vặt. Nội tiền thuốc bé Oanh cũng đă hết
năm, sáu trăm đồng rồi. Liên Hoa sở dĩ
tiêu xài mạnh tay một chút là tin rằng Vũ sẽ
đem thêm tiền về cho nàng. Dù sao Vũ cũng không
thể bỏ nàng.
Ba tuần nay Liên Hoa
sống trong sự chờ đợi, trong tay không có
lấy một đồng. Nàng đem bán lần hồi
tất cả những ǵ có thể bán được. Đến
chiếc nhẫn cưới một chỉ vàng kỷ
niệm cuối cùng của đời xuân trẻ vui
tươi, nàng cũng đem bán nốt để có
tiền mua sữa cho bé Oanh.
Nàng cũng nghi ngờ có
sự ǵ không may xảy đến cho Vũ, mà nàng cũng
phân vân là Vũ có thể bỏ nàng… Nàng không biết thở
than với ai cũng không quen xin xỏ ai cái ǵ. Thành ra
giữa đô thành hoa lệ, nàng sống như giữa sa
mạc không người…
Giờ đây thấy Hoàng
hỏi han đến, Liên Hoa không sao giấu
được sự thương cảm.
Phải, nàng làm sao mà
sống? Chẳng lẽ trở về với Cảnh?
Cảnh hất hủi nàng làm sao chịu được?
Liên Hoa đă trả lời
Hoàng bằng một câu hỏi bâng quơ:
- Em không thể nào trở
về sống với Cảnh được…
Hoàng nói:
- Anh đâu có nói ǵ
đến Cảnh. Bộ mấy hôm nay em có ư nghĩ
trở về với Cảnh sao? Không thể
được đâu em. Cảnh hiện đang sống
với một thiếu nữ rất đẹp. Cô ta nghèo
nên phải chịu sống cảnh bé mọn lén lút ấy.
Nghe đâu độ rày Cảnh làm ăn phát tài lắm và cô
vợ bé ấy được sung sướng và
được chiều chuộng không sao nói
được.
Liên Hoa thở dài:
- Cảnh tin dị đoan
lắm. Cô nhân t́nh nào về với Cảnh mà Cảnh làm
ăn phát tài th́ chàng cho rằng người ấy đă
đem sự may mắn đến cho chàng và chàng nâng niu ch́u
chuộng lắm. Trái lại cô nào về gặp Cảnh làm
ăn thất bại th́ chàng đối đăi lạnh
nhạt ngaỵ Chính em đă lâm vào cảnh ấy, và v́
thế em mới bị Vũ dụ dỗ.
Hoàng liền nói:
- Thôi chuyện cũ hăy quên
đi, bây giờ em có muốn để anh giúp đỡ em
một phần nào không?
Liên Hoa khóc ̣a lên:
- Em đâu dám nhờ vả
anh. Trước kia em đă phụ anh quá rồi. Vả
lại anh c̣n phải lo cho vợ con anh nữa mà.
Hoàng b́nh tĩnh nói:
- Nếu anh có vợ con
rồi th́ anh không bao giờ tha thiết với em như
thế này. Đời éo le thật phải không em? Trong lúc
anh hết sức chân thành với em th́ em lại không thém
đoái hoài tới anh. Trái lại Vũ không yêu em ǵ cả,
em lại ngả vào tay Vũ. Hiện nay anh có không
được bao nhiêu tiền, nhưng giúp em th́ anh giúp
được. Trước hết em đưa anh về
nhà để anh trù tính cách giúp đỡ em.
Liên Hoa bâng khuâng như
người trong mộng. Nàng không biết Hoàng có thành
thật với nàng không, và cái tin Vũ chết quả có
đúng không?
Nhưng trong lúc tứ
cố vô thân này, nếu nàng không bám víu vào Hoàng th́ c̣n biết
bám víu vào ai nữa.
Nàng đứng lên ẵm
con đưa Hoàng về nhà. Đứng trước
cảnh sụp đổ của Liên Hoa, Hoàng ngậm ngùi
nói:
- Ngày ngày ra vào thấy
cảnh này làm sao em chịu nổi? C̣n đâu nếp
sống nhung lụa hả em?
Liên Hoa nghe Hoàng nói,
thương cảm quá lại khóc.
Hoàng thu xếp giúp Liên Hoa
trả căn nhà lại cho chủ, thanh toán những món
nợ lặt vặt và gọi bán những đồ
đạc cũ kỹ. Chàng đưa Liên Hoa và bé Oanh
về nhà.
Thấy Hoàng quá tử
tế, Liên Hoa xót thương cho thân phận dở dang
của ḿnh và không thể nào nhẫn nhục cùng Hoàng
kết hôn được. Liên Hoa thừa lúc chàng đi mua
sắm, bồng con trốn đi.
Trong lưng chỉ c̣n vài
chục đồng, nàng bồng con đi về Thủ
Đức, định t́m một bà d́ có vườn có nhà
ở đó để nương náu qua ngày.
Khi Hoàng trở về nhà th́
Liên Hoa không c̣n nữa mà một bức thư để trên
bàn đă làm Hoàng lỡ khóc, lỡ cười.
Anh Hoàng thân mến,
Anh chung thủy quá,
khiến em, một thiếu phụ đă gặp bao
cảnh dở dang, phải ái ngại.
Anh tử tế quá, em th́
tội lỗi quá nhiều, không xứng đáng với t́nh
yêu của anh chút nào cả?
Người ta dù ít dù nhiều
cũng có ḷng tự ái và cũng phải tự hiểu ḿnh
đôi chút, phải không anh?
Em không thể nào ngửa
tay ra nhận sự giúp đỡ của anh sau hai ba
lần phụ anh và làm anh đau khổ.
Không, anh Hoàng ạ, em đă
gieo gió th́ tất nhiên phải gặt băo. Anh không nên lo nghĩ
thương hại em.
Dù sao th́ em cũng mang cái
t́nh của anh quá nặng, em xin thành thật cảm ơn
anh và thành thật chúc cho anh gặp nhiều may mắn.
Liên Hoa mang con về Thủ
Đức. Nàng xin được một chân chiêu đăi
viên ở một quán bán nem nướng bánh hỏi. Nàng làm
việc ban đêm và được nghỉ ban ngày. Với
số lương không bao nhiêu, nàng sống rất chật
vật. Cũng may là d́ nàng đă giữ giùm bé Oanh trong
những giờ nàng đi làm.
Ngày tháng lặng lẽ trôi
và Liên Hoa cũng quen dần với cuộc sống vất
vả ấy. Nàng cố quên Vũ, nhưng mỗi khi nh́n
đến bé Oanh là nàng lại nhớ Vũ.
Ở đời có biết
bao mối t́nh ngang trái, mối t́nh của Vũ và Liên Hoa
cũng là một mối t́nh ngang trái và bẽ bàng. Vũ
không yêu Liên Hoa mà chỉ yêu tiền của nàng. Nhưng
một khi Liên Hoa hết tiền th́ Vũ không thể
bỏ Liên Hoa được. Liên Hoa bỏ Cảnh
để theo Vũ là lầm tưởng Vũ chân thành
với ḿnh. Nhưng một khi Liên Hoa biết Vũ là
một con người điêu ngoa, th́ nàng lại không
thể bỏ Vũ. Nàng thấy nàng không thể xa Vũ.
Bảo rằng nàng yêu Vũ th́ cũng hơi quá đáng,
nhưng tại sao nàng bám víu vào Vũ? Sự bám víu ấy
phải chăng là một biến chứng của t́nh ái?
Hay là nó chỉ có nguyên nhân chính là sự yếu đuối,
thiếu nghị lực của một người đàn
bà đă lầm tưởng rằng cần phải bám víu
vào một người đàn ông để có thể
sống qua những ngày cực khổ?
Liên Hoa không tin là Vũ
chết, nàng cho rằng Vũ đă phụ nàng để
theo người khác. Nàng hy vọng Vũ sẽ ăn
năn trở về với nàng.
V́ thế mà hôm nay, thoáng
thấy Văn đi với Mỹ Dung, Liên Hoa đă
bồng con chạy theo… Nhưng Văn và Mỹ Dung đă
lên xe và nàng đứng thẫn thờ bên đường.
Một người đàn
ông đă từng gặp nàng ở quán rượu lên
tiếng gọi nàng. Lúc bấy giờ nàng giật ḿnh quay
lại, cúi chào người ấy rồi bẽn lẽn
đi vào nhà.
Liên Hoa gởi con cho d́,
rồi khoác vội chiếc áo dài ra đi. Nàng nhất
định hỏi thăm cho ra chiếc xe hơi lúc năy…
Ở một nơi nhỏ hẹp như Thủ
Đức, một chiếc xe lộng lẫy như
chiếc xe lúc năy đâu phải là khó t́m. Nàng lội
khắp các đường, khi đi trở lại chợ
Thủ Đức th́ đôi mắt nàng bỗng sáng lên.
Nàng đă thấy chiếc
xe hơi lúc năy đậu trước một tiệm cháo.
Bên xe, cặp trai gái ăn mặc sang trọng đang
đứng nh́n vào trong và xây lưng ra ngoài đường.
Liên Hoa thấy hai chân muốn quỵ xuống, nàng run lên v́
tức giận.
Thanh niên đang đứng
nói chuyện với cô thiếu nữ sang trọng nọ
không ai khác hơn là Vũ, chồng nàng… Rơ ràng là Vũ, cha
của bé Oanh. Mà lúc này Vũ ăn mặc sangười
trọng quá, trông có vẻ là một giáo sư đại
học hay một luật sư, bác sĩ.
Vũ lại thay
đổi cái lốt ngoài rồi, thay đổi để
dụ dỗ cô thiếu nữ xinh đẹp kia. Thiếu
nữ này chắc chắn là sang trọng và giàu có. Thôi
chắc chắn là Vũ đă đào đúng mỏ vàng
rồi.
Càng nghĩ, Liên Hoa càng
tức, không kịp suy nghĩ ǵ nữa, chạy xộc
lại bên Văn, lấy tay xỉa xói vào mặt Văn:
- Đồ phụ bạc!
Mày tưởng trốn tao được sao? Tao đă t́m
mày mấy tháng naỵ Con tao bị bệnh, tao đau
yếu mày không thèm đoái hoài tới, mày đi theo con nào có
tiền, có bạc, nó khờ, nó dại nên nó mới tin mày.
Văn khổ tâm quá. Chàng
không biết phải nói ǵ để thiếu phụ ấy
hiểu rằng chàng không phải là Vũ. Nếu
trước mặt Mỹ Dung mà chàng bảo với
thiếu phụ kia chàng không phải là Vũ th́ Mỹ Dung
sẽ nghĩ thế nào? Mỹ Dung có thể v́ uất
ức mà ngă ra bất tỉnh như khi nhận
được tin Vũ bị ám sát. Công tŕnh của Văn
và bác sĩ Quân trong mấy lâu nay c̣n ǵ nữa!
Văn c̣n đứng
tần ngần th́ Liên Hoa đă tiếp:
- Tao không đi xin t́nh yêu
của mày bao giờ. Tao có chồng tử tế, mày dụ
dỗ tao bỏ chồng theo mày. Đến khi mày xài
hết tiền của tao, mày khinh khi, hất hủi tao
để đi t́m những cô thiếu nữ ngây thơ có
của để tán tỉnh. Mày trốn chui, trốn
nhủi, tao biết mày chưa chết mà. Mày tệ
thật, mẹ con tao đau khổ trong mấy lúc nay,
đồ đạc tao phải bán hết để có
tiền mua sữa cho bé Oanh…
Văn thấy người
ta bu lại mỗi lúc một đông, ngượng quá.
Một kẻ có học thức, có giáo dục như chàng mà
gặp phải cảnh này th́ thật là đáng
thương hại không sao nói được.
Chàng quay lại nh́n Mỹ
Dung. Mặt Mỹ Dung tái mét, Văn lo sợ quá liền nói
với Liên Hoa:
- Cô lầm rồi, tôi
đâu biết cô là ai.
Liên Hoa nghe thế càng
tức giận hơn, lấy hai tay đập vào ngực
Văn.
- Mày làm mặt lạ
với tao sao? Mày không biết con Liên Hoa này à? Th́ mày cứ
đi theo tao về xem tận mắt bé Oanh, con mày, coi lúc này
nó như thế nào?
Văn xô nhẹ Liên Hoa ra và
nói:
- Cô đừng hỗn
với tôi, tôi không phải là Vũ đâu.
Văn không thể chịu
đựng sự nhục nhă bất ngờ ấy nên chàng
phải nói sự thật cho Liên Hoa biết, nhưng Liên Hoa
không chịu nghe, cứ la ầm ĩ:
- Mày không phải là Vũ
vậy chớ mày là ai? Là con quỷ lừa dối và dâm
đăng phải không?
Quay qua Mỹ Dung, Liên Hoa
xỉa xói:
- Cô đi với nó mà cô
không biết xấu hổ sao? Nó lừa gạt biết bao
người rồi. Cô đừng tưởng đi
với nó là vinh hạnh. Nó chỉ nhắm vào sắc
đẹp và đồng tiền của cô thôi. Bao giờ
cô hết tiền, nó sẽ bỏ rơi cô để đi
với người khác. Nó sẽ bỏ rơi cô như
đă bỏ rơi cả chục người rồi.
Mỹ Dung mở to đôi
mắt nh́n Liên Hoa:
- Thế bà là ai?
Liên Hoa nói:
- Tôi là Liên Hoa, vợ của Vũ.
Tức th́ Mỹ Dung rú lên một
tiếng, lấy hai tay che mắt không muốn nh́n ai
nữa.
Văn liền nói với Liên Hoa:
- Tôi không phải là Vũ, tôi là anh
ruột của Vũ. Vũ đă bị ám sát rồi,cô không hay biết ǵ cả sao?
Văn không c̣n cách ǵ hơn là phải
nói thật cho Liên Hoa biết về sự lầm lẫn
của nàng, nhưng trong khi Liên Hoa c̣n đứng ngơ ngác
th́ Mỹ Dung đă hét lên:
- Anh không phải là Vũ, anh là anh
ruột của Vũ. Vũ bị ám sát rồi? Trời
ơi!
Mỹ Dung nh́n Văn với đôi
mắt phiền trách và nàng ngă nhào xuống đất,
bất tỉnh.
Văn lính quưnh, chạy lại
đỡ lấy Mỹ Dung, ôm xốc nàng lên và đem
đặt vào xe.
Mọi người thấy vậy
chạy lại giúp chàng. Liên Hoa đứng sững sờ
như người mất trí, không hiểu ǵ nữa
cả.
Người mà nàng mắc nhiếc năy
giờ không phải là Vũ? Người ấy là ai mà
giống Vũ như thế? Nếu người đàn ông
ấy không phải là Vũ th́ năy giờ nàng vô lễ
với người ấy quá. Nàng đă làm cho thiếu
nữ vô tội kia phải ngă ra v́ xúc cảm và hổ
thẹn. Nàng đă gieo vào ḷng thiếu nữ một sự
nghi ngờ, một mối thương tâm biết có c̣n
kịp thời mà đính chính được hay không?
Ăn năn, Liên Hoa toan chạy
lại xin lỗi nhưng Văn đă cho xe chạy
để kịp đưa Mỹ Dung về bệnh
viện.