Bà Tùng Long
Duyên T́nh
Lạc Bến
Chương 2
HAI ANH EM
Vũ đi qua đi lại trong pḥng, vẻ
mặt giận dữ như có chuyện bất măn.
Chàng nắm chặt tay lại, nói
lớn:
- Sống
như thế này th́ chán thật! Sao đời ta gặp
toàn những chuyện không may, trong khi anh ta sống như
một ông hoàng, nào vợ giàu, nào xe
hơi, nhà lầu, ai ai cũng kính nể. Số
ta, bạc quá. Giờ đây phải nuôi báo cô con Liên
Hoa mới chán chớ. Mỹ Dung th́ cứ bảo ta
cưới nó, nhưng rớ tới người nó là nó
đuổi như đuổi tà. Ta c̣n biết xử trí làm
sao? Đi t́m người đàn bà khác có
tiền ư? Không khéo lại mang một
cục nợ như Liên Hoa.
Vũ nói lảm nhảm như thế một lúc,
rồi lấy rượu ra uống một ḿnh cho
đỡ buồn.
Những ư
nghĩ đen tối cứ hiện ra trong đầu óc,
làm chàng chán ghét tất cả mọi người, nhất
là Văn , anh của chàng.
Cả tháng nay chàng không gặp Văn, v́ Văn
đi ngoại quốc, dự hội nghị thương
măi ở Đông Nam Á.
Chàng và Văn là hai anh em song sinh. Hai người giống nhau như hai giọt
nước, cũng như tất cả các cặp song sinh
khác. Nhưng chỉ có điều này
hơi khác các cặp song sinh khác là tánh t́nh hai người
không giống nhau chút nào cả.
Ngay từ
lúc bé, tánh t́nh hai người đă khác
nhau, Văn hiền lành vui vẻ bao nhiêu th́ Vũ lại
hung dữ, cau có bấy nhiêu.
Ông bà Khai,
cha mẹ của Văn và Vũ, rất giàu có mà chỉ có
hai anh em Văn và Vũ. Cả hai đều
được cha mẹ nuông chiều, thương yêu không
sao nói được. Bà Khai thương Vũ hơn và lúc
nào bà cũng bênh Vũ, nếu Vũ bị Ông Khai rầy
la, hay quở phạt. Ông Khai th́ yêu Văn không
sao tả được. V́ thế mà ở gia
đ́nh, giữa ông Khai và bà Khai thường có sự
bất ḥa xảy ra, c̣n giữa Văn và Vũ th́ có sự
ganh ghét lẫn nhau.
Văn và Vũ đều đi học. Văn chăm chỉ học hành năm nào cũng
đứng nhất nh́ trong lớp. Vũ trái lại,
lười biếng, không chịu học, thích theo bạn bè trốn học đi chơi. V́
thế khi Văn thi đậu tiểu học và vào học
ban trung học th́ Vũ c̣n học lớp nh́.
Ông Khai gửi Văn luôn ở trong
trường.C̣n Vũ ở nhà được mẹ nuông
chiều nên hết sức hư hỏng. Với cái
tuổi 12, 13, mà Vũ đă kết bè, kết lũ, phá phách chọc ghẹo bà con hàng xóm.
Vũ xài tiền không tiếc tay, thích
ăn diện và không ngày nào là không đi xem hát.
Ông Khai thường rầy ra Vũ. Nhưng Vũ
không sợ cha v́ bên Vũ c̣n có mẹ. Mẹ
Vũ bênh Vũ ra mặt. Muốn tránh
sự căi cọ ở gia đ́nh, ông Khai để mặc
cho bà Khai dạy dỗ Vũ sao đó th́ dạy.
Thi măi bằng tiểu học không đậu,
Vũ bỏ học ở nhà. Rồi
sợ mang tiếng học dở thua Văn, Vũ cứ
ghi tên học lớp đệ thất, đệ lục
như ai. Nhưng mỗi năm, Vũ
chỉ học vài tháng cho có tiếng là đi học,
để rồi năm sau lại ghi tên học lớp
trên.
Từ lúc bé
Vũ đă hung hăng. Những người
giúp việc trong nhà mà trái ư Vũ là Vũ đánh
đập, la hét. Bà Khai lúc nào cũng bênh
vực Vũ, nên vô t́nh, bà đă làm hỏng con.
Trong khi
Văn học xong ban trung học th́ Vũ cũng thông
thạo các mánh khóe ghẹo gái, xài tiền và phá phách.
Không một đám đánh lộn nào mà không có
mặt Vũ ở đó. C̣n bạn bè tốt th́ ít, mà
bạn bè xấu không thiếu ǵ. Vũ có không biết bai
nhiêu bạn bè, các bạn của chàng rủ chàng đi
nhảy, đi ăn uống, đi
cờ bạc. Lần lần chàng quen với
cuộc sống xa hoa, vô dụng.
Nhiều khi bà Khai thấy Vũ cứ đ̣i
tiền măi cũng có rầy la, khuyện nhủ chàng,
nhưng chàng không chịu nghe. Nếu bà Khai không cho
tiền th́ chàng ăn cắp ch́a khóa
hoặc cạy tủ lấy tiền cho bằng
được. Những lúc ấy bà Khai không
dám nói cho ông Khai biết, sợ Ông Khai đánh đập
Vũ.
Sau khi Văn thi đậu bằng tú tài, chàng
được cha mẹ cho đi du học. Thấy
Văn học giỏi, bà Khai muốn cho Vũ học
bằng anh nên ép Vũ học, nhưng Vũ đă quen thói
chơi bời rồi, học hành sao được
nữa.
Văn
đă làm cho cha mẹ hănh diện bao nhiêu th́ Vũ làm cho cha
mẹ lo buồn bực tức bấy nhiêu.
Ông Khai thấy Vũ không lưu tâm đến
sự học, bắt Vũ phải ở nhà, không
được đi chơi. Vũ căi lời cha,
liền bị cha rầy lạ Vũ sanh oán ghét cha, nói
với mẹ:
- Cha không
thương con, không thèm săn sóc con. Con học
được hay không, cha cũng không cần biết. Cái ǵ cha cũng lo nghĩ cho Văn cả. Cha
rước thầy dạy thêm cho Văn, đi đâu
cũng dẫn Văn theo. C̣n
con, có ai dạy cho học đâu. Con có hư cũng là
phải.
Bà Khai nghe
Vũ oán cha th́ nói:
- Con
đừng nói thế mà có lỗi đối với cha con.
Tại con không chịu học, con lười biếng, con
ham chơi, hung dữ và cứng đầu.
Vũ nói:
- Con hư
hỏng như thế tại sao mẹ yêu con hơn anh
Văn?
Bà Khai không nói ǵ được nữa, và Vũ tha
hồ mà nhơng nhẽo với me.
Năm ấy Vũ được mười sáu
tuổi. Thấy cha mẹ may sắm quần áo cho
Văn đi du học, Vũ cũng
bắt mẹ phải may sắm thật nhiều áo
quần cho chàng. Chàng bấy giờ sang trọng như
một vương tôn công tử.
Sự tiêu
xài của chàng v́ thế mà tăng lên, và bà Khai giấu
giếm ông Khai không được nữa.
Ông Khai không giao tiền cho bà Khai nữa. Thế là bà Khai không thể nào cung cấp lo cho
Vũ đầy đủ như trước.
Quen tánh xài lớn, bây giờ không tiền, Vũ
đâu chịu được. Vũ
về khóc lóc với mẹ, bà Khai không c̣n đồng nào
phải ḷi ra. Hết tiền bà bán
đến nữ trang để có tiền đưa cho
Vũ.
Và bà làm sao chịu được khi thấy
Vũ cứ quanh quẩn bên bà, kể lể này nọ và kê
khai những món nợ cần phải trả gấp. Nếu bà không ḷi tiền ra th́ Vũ nằm
suốt ngày, trùm mền lại, làm bộ đau. Chàng bỏ ăn, khạc nhổ, ọc mửa,
trông đến kinh tởm. Vũ c̣n
hăm tự tử làm bà Khai hết hồn, hết vía,
phải chạy cho ra tiền để đưa Vũ và
tống cổ chàng đi cho rảnh mắt.
Lần sau cùng, Vũ đ̣i mẹ phải cho chàng
mười ngh́n đồng.
Bà Khai kêu
lên:
- Trời
ơi! Mẹ đâu c̣n tiền nữa! Bao nhiêu nữ trang
của mẹ đă bán cả để lấy tiền
đưa cho con rồi. Con xài ǵ mà nhiều quá vậy?
Vũ nói:
- Nguy
lắm, con không thể nói được. Nếu không có
mười ngh́n đồng chắc con phải ở tù.
Nghe vậy,
bà Khai hoảng hốt:
- Chuyện
ǵ đó con? Con có thể nói mẹ biết được
không?
Vũ
nhất định không chịu nói, bà Khai hăm doạ:
- Nếu con
không nói th́ mẹ không đưa tiền.
Chỉ vào
cái nhẫn đeo tay bà nói tiếp:
- Mẹ
chỉ c̣n cái nhẫn cưới này đáng giá mà thôi,
nếu con nói thật cho mẹ biết con đă làm ǵ mà
đến nỗi sợ ở tù th́ mẹ mới có
thể bán nhẫn này mà lo cho con thoát nạn.
Vũ
biết không thể giấu mẹ được nữa:
- Con có
một người bạn rất thân tên Quan. Mấy lúc nay
con bỏ tiền ra cho Quan xài không phải là ít. Quan rất tử tế với con. Gần đây v́ con hết tiền nên không có
để cho Quan mượn thường, nhưng Quan
vẫn tử tế với con như trước.
Trái lại, có nhiều bạn trước kia
hết sức nịnh nọt con, bây giờ thấy con
hết tiền liền bỏ con, đi nói xấu con
đủ điều.
Quan biết
con là con nhà giàu, nhưng không bao giờ nịnh con như
tụi khác. Đôi khi Quan kiếm được tiền
cũng dám bỏ tiêu xài với con, hoặc đăi con ăn uống.
Quan có
một người vợ rất đẹp, cô Thu Nhị
Thu Nhi trước kia có hát trên đài và
có tiếng là đẹp nhất miền Trung. Quan rủ con
về nhà chơi, giới thiệu con với Thu Nhị Quan
tin con lắm, cho nên có nhiều lúc đưa con về nhà,
để con ở đó nói chuyện với Thu Nhi, rồi
ra đi gấp, bảo là cần gặp người này
người nọ để nói chuyện làm ăn.
Thu Nhi trẻ con lắm mẹ ạ. Nàng xem con
như một người bạn, thỏ thẻ kể con
biết những chuyện của gia đ́nh nàng. Nàng than phiền với con về tánh cộc
cằn hung hăng của Quan. Nàng khóc lóc bảo là Quan
không may sắm áo quần cho nàng, thấy nàng đẹp
sợ người ta chọc ghẹo nàng, Thu Nhi
nói nhỏ với con là Quan ghen lắm. Lần lần, Thu Nhi xin con khi th́ một cây son, khi th́ hộp
phấn và nàng tỏ ra yêu mến con hết sức…
Một hôm
Quan rủ con về nhà ăn cơm, con
nhận lời. Khi Quan, con và Thu Nhi
ngồi vào bàn th́ có người đến t́m Quan.
Người ấy nói ǵ với Quan mà một lát sau Quan
bảo con:
- Anh ở
nhà dùng cơm với Thu Nhị Tôi đi thăm
người bạn đau nặng.
Quay lại
Thu Nhi, Quan nói:
- Em ở nhà tiếp anh
Vũ cho anh em nhé. Có lẽ anh đi đến sáng mới
về. Nếu anh Vũ về rồi th́ em đóng cửa
cho cẩn thận, có sợ th́ qua rủ bà Năm ngủ
với em cho vui…
Quan đi rồi, Thu Nhi kéo
ghế ngồi sát bên con cùng ăn uống, chuyện tṛ thân
mật, Thu Nhi cứ rót rượu ép con uống và
cười cợt lả lơi với con khiến con không
sao dằn ḷng được…
Thế rồi sau bữa
cơm, con theo Thu Nhi vào pḥng của nàng. Thu Nhi ngả
lưng trên chiếc giường nệm và bảo con
ngồi dưới chân để nói chuyện…
Lúc ấy con say quá, Thu Nhi
bảo ǵ con làm nấy, con cũng không c̣n nhớ lúc ấy
con đă làm ǵ…
Con chỉ biết rằng
khi con tỉnh dậy, con thấy con nằm bên Thu Nhi và bên
ngoài có tiếng gơ cửa gấp rút rồi tiếng ch́a khóa
đưa vào ổ khóa, tiếng giày đi lộp cộp và
tiếng Quan quát tháo ầm ĩ:
- Thằng này phản
bạn. C̣n con này nữa, mày cắm sừng lên đầu
tao à?
Con vội vă đứng lên
thề thốt là con không hề động chạm
đến người Thu Nhi, th́ Quan chỉ cười
lạt và nói:
- Mày muốn tao đi
mời công an cảnh sát đến không? Các bạn tao
đang ngồi ở ngoài kia, họ sẽ làm chứng cho
tao…
Lạ một điều
là Thu Nhi luôn miệng xin lỗi Quan:
- Em trót nghe theo lời
dụ dỗ của anh ấy. Anh tha cho em, đừng
đem em ra c̣ bót, xấu hổ em.
Các bạn của Quan nghe
ồn ào chạy vào, họ làm bộ giảng ḥa mà thật
sự th́ kể tội con, lên án con là dụ dỗ vợ
bạn.
Sau cùng họ đứng ra
điều đ́nh, bắt con phải kư giấy thiếu
của Quan một vạn đồng th́ họ mới
để yên cho con ra về. Quan hẹn trong ṿng ba ngày
phải lo đủ số tiền, nếu con không lo
được th́ Quan sẽ kiện con về tội
dụ dỗ vợ chàng.
mẹ nghĩ đó, có
phải tức cho con không? Bây giờ nếu mẹ không cho
con tiền th́ Quan sẽ kiện con và thế nào con cũng
phải ở tù. Cha con mà hay được việc này th́
chắc sẽ từ con, mẹ ạ.
Bà Khai thở dài:
- Chúng nó t́m cách làm tiền
con đó. Con đă trót dại bây giờ biết nói sao!
Thế là bà Khai phải nói
dối với ông Khai để có một vạn
đồng đưa cho Vũ.
Cái việc không may này đă
làm bà Khai khổ tâm không ít. Bà thấy rơ trước mắt
cuộc đời hư hỏng của Vũ, nhưng bà
không c̣n cách ǵ để đưa Vũ trở về con
đường ngay thẳng nữa cả.
Cái không may này thường
lôi kéo cái không may khác… Sau câu chuyện bắt ghen ấy,
Vũ thường vắng nhà luôn. Hai ba bữa, chàng
mới về nhà một lần, mà về là để xin
tiền mẹ. Bà Khai không chịu cho tiền chàng nữa,
v́ thật sự bà cũng không c̣n tiền đâu để
cho Vũ…
Mỗi lần Vũ đ̣i
tiền là mỗi lần bà Khai nhắc đến
chuyện cũ:
- Th́ mày mới đ̣i
mời ngàn rồi. Tao làm ǵ c̣n tiền nữa…
Rồi bà c̣n hăm dọa
mét lại cho ông Khai biết về chuyện ấy…
Vũ không được
mẹ cho tiền nên nghĩ cách làm tiền. Chàng đi
đàn ở các rạp hát, kết bè lũ với những
tên lưu manh, làm tiền một cách phi pháp.
Một ngày nọ, chàng vào
một tiệm nữ trang làm bộ hỏi mua một
chiếc đồng hồ đeo tay và khi người bán
hàng quay đi chỗ khác, chàng ăn cắp một chiếc
ṿng nhận hột xoàn trị giá gần một trăm
ngh́n đồng.
Chàng quay ra đến
cửa th́ người chủ tiệm thấy bộ chàng
có vẻ khả nghi liền chặn chàng lại. Trong lúc
ấy, người bán hàng tri hô mất chiếc ṿng xoàn, v́
thế Vũ bị lục soát và người ta đă
bắt quả tang chiếc ṿng xoàn trong túi của Vũ…
Vũ bị đưa
về bót cảnh sát, sau đó qua pḥng dự thẩm và
bị giam ở khám Chí Ḥa…
Cái tin này đă làm ông Khai
như người mất trí. Ông lấy làm xấu hổ
với bạn bè, bà con. Bà Khai đă khổ v́ đứa con
hư hỏng, c̣n bị Ông Khai đay nghiến suốt
ngày:
- Bà nghĩ có xấu hổ
không? Bà bênh vực, che đậy cho nó, để bây
giờ nó bôi nhọ thanh danh gia đ́nh ḿnh, giày xéo danh
dự của ḿnh, tôi c̣n mặt mũi nào mà trông thấy anh
em quen thuộc nữa?
Bà Khai đau khổ quá,
ăn năn th́ chuyện đă rồi, bà lâm bệnh
nặng rồi chết.
Ông Khai lo chạy luật
sư cho Vũ, nhưng ra ṭa, Vũ cũng phải lănh án
hai năm tù ở.
Từ ngày ấy ông Khai
buồn rầu, chán nản không làm ăn ǵ nữa. Ông
rớ đến đâu, thất bại đến đó,
v́ thế ông liền gọi Văn về. Ông giao công
việc cho Văn, hướng dẫn, chỉ vẽ cho
Văn làm, ông nghỉ ngơi không bận tâm đến việc
ǵ cả.
Trước cái chết
của mẹ và sự hư hỏng của em, Văn
buồn lắm. Chàng oán ghét Vũ không sao nói
được. Chàng thường nói với cha:
- Sau hai năm, Vũ
trở về đây, Vũ sẽ gây lôi thôi với con
về chuyện cha giao sự nghiệp của cha cho con
điều khiển.
Ông Khai nói:
- Con đừng lo về
chuyện này. Cha sẽ lập tờ di chúc trước khi
cha trăm tuổi già th́ thằng Vũ không có quyền ǵ
kiện con. Tiền bạc chia đều, nhà cửa
cũng thế.
Ông Khai tuy nói vậy
nhưng t́nh yêu của ông cũng nghiêng về Văn. Mấy
năm nay, ông gửi ngân hàng cho Văn một số
tiền rất lớn. Nhà cửa ông mua đều
để tên Văn. Nếu ông chết đi, gia tài
phải chia làm hai th́ Vũ cũng chỉ giành
được một phần rất nhỏ mà thôi.
Có lẽ v́ buồn rầu
thái quá, một năm sau ông Khai bị bệnh nặng. Ông
gọi Văn và bảo:
- Cha chắc không c̣n
sống bao lâu nữa. Cha rất ân hận là chưa
thấy con có gia đ́nh. Một năm nay con có tang mẹ
con nên cha chưa dám nghĩ đến chuyện cưới
vợ cho con. Bây giờ th́ khác, cha muốn con cưới
vợ ngay để cha nhắm mắt cũng
được yên tâm. Mấy lâu nay cha có để ư
đến một thiếu nữ, cô Nguyệt, ái nữ
của bà Định, bạn thân của mẹ con
trước kia. Cô Nguyệt rất thạo chuyện buôn
bán. Về làm vợ con, Nguyệt sẽ giúp con
được nhiều công chuyện.
Văn suy nghĩ một
chút rồi nói:
- Thưa cha, cha cứ yên
ḷng, con sẽ vâng lời cha dạy, t́m kiếm
người xứng đáng, kết hôn và lo xây dựng
sự nghiệp theo đúng ư muốn của chạ Bây
giờ th́ cha khoan bắt con cưới cô Nguyệt. Ai
chứ cô Nguyệt th́ con hiểu rơ lắm. Cô Nguyệt
không được hiền lành, cha ạ. Cô ấy có
vẻ nham hiểm, độc ác. Cô ta lại phách lối,
ỷ ḿnh có tiền. Mà cô ấy có giàu bằng ai đâu. Bà
Định sắp phá sản rồi, cha chắc cũng
nghe cái tin ấy chứ.
Ông Khai liền nói:
- Bà Định vừa
thất bại lớn trong công việc làm ăn. Nhưng bà
cũng c̣n giàu chán, bà lại chỉ có ḿnh cô Nguyệt. Con
thấy thế nào chớ con Nguyệt nó hiền lắm,
nhưng hiền lành mà khôn ngoan chớ không phải dại. Cha
ḍ xét kỹ rồi. Nếu con thật bụng yêu cha th́ con
nên nghe lời cha, để cha vui ḷng.
Văn c̣n do dự th́ ông
Khai nói:
- Bà Định chỉ
muốn gả Nguệt cho con, chớ có thiếu ǵ nơi
đến hỏi mà bà không chịu gả. Con Nguyệt
cũng vậy… nó yêu con lắm. Nếu bằng ḷng, cha
sẽ lo liệu gấp trong ṿng một tuần lễ.
Văn không nỡ trái ư cha,
chớ sự thật chàng không thích Nguyệt. Từ ngày
về nước đến giờ, ngày nào mà chàng không
gặp Nguyệt. Nguyệt có một vóc người cao
lớn, có một vẻ đẹp hung dữ và những
cử chỉ suồng să, lả lơi. Lần đầu
tiên gặp Văn, Nguyệt tỏ giọng thân mật ngay:
- Mấy lúc nay bác cứ
nhắc đến anh măi, làm em cũng phải quan tâm
đến anh.
Mỗi lần gặp
Văn là Nguyệt đưa tay ra bắt, nói cười
lẳng lợ Văn khó chịu lắm, nhưng phép
lịch sự bắt buộc chàng phải nhă nhặn với
Nguyệt.
Văn thường nghĩ
thầm:
- Ai mà cưới cô này th́
chắc là mất cả hạnh phúc, mà không khéo cô lại
c̣n cắm sừng cho là khác!
Nguyệt ăn bận ḷe
loẹt, trông không khác một me tây ngày trước.
Bây giờ Văn lại
phải cưới Nguyệt? Đau khổ cho chàng
thật, nhưng cha chàng đă muốn như vậy, chàng
làm sao dám căi? Với một người vợ hung hăng
và mưu mô như Nguyệt, liệu Văn có chịu
đựng được hay không?
Nhưng rồi bệnh
của ông Khai mỗi ngày mỗi nặng và ông đă mời
bà Định đến để bàn chuyện làm đám
cưới gấp.
Thế là dù muốn dù không,
Văn cũng là chồng của Nguyệt. Hôn thú đă kư
xong và Nguyệt là vợ chính thức của Văn.
Về ở chung với
nhau rồi, Văn mới khám phá ra Nguyệt không phải là
một thiếu nữ c̣n tân. Nàng mang về cho Văn
một tấm thân không c̣n trinh trắng. Nhưng Văn không
dám nói cho cha biết v́ chàng sợ cha chàng uất ức
bị bà Định lừa gạt, rồi bệnh lại
nặng thêm.
Từ ấy giữa
Văn và Nguyệt như có một sự xa cách nhau. Văn
khinh Nguyệt ra mặt. Nguyệt không cần biết
đến Văn. Lúc nào mặt mày nàng cũng vênh váo, phách
lối. Nàng không hề ăn năn về chuyện đă
mất trinh. Nàng cho rằng nàng không hề lừa ai. Văn
muốn cưới nàng, chớ nàng đâu có ép Văn.
Một hôm không dằn
được sự bực tức, Văn phải nói:
- Cô Nguyệt à, giữa cô
và tôi giờ đây như thế là hết. Tôi vâng lời
cha tôi cưới cô, tôi cũng tưởng cô là
người đứng đắn. Ai ngờ tôi chỉ là
người tới sau. Cô đă phụ ḷng tôi quá nhiều.
Nguyệt lớn tiếng:
- Trước khi
cưới tôi, anh có hỏi tôi về chuyện tôi là
người như thế nào không? Thật là không có một
lời mà. Tôi có khoe với anh tôi c̣n trinh trắng đâu. Mẹ
tôi cũng không nói dối anh về chuyện đó. Tại
sao giờ đây anh trách tôi? Cha anh muốn cưới tôi,
chớ tôi, tôi có năn nỉ anh đâu?
Văn nói:
- Cô nói như vậy mà nghe
được? Từ hồi nào đến giờ có cô dâu
nào đi về nhà chồng lần đầu tiên mà như
cô không? Người ta cưới vợ là cưới những
cô gái trinh trắng, chớ có phải chồng chắp,
vợ nối ǵ mà cưới những gái lỡ duyên
hoặc đàn bà góa.
Nguyệt hăm dọa:
- Giỏi th́ anh cứ ly
dị với tôi đi.
Văn ngao ngán quá, từ
đó không thèm đá động đến chuyện ấy
nữa.
Rồi ông Khai chết,
việc ma chay xong, Văn ở luôn ngoài sở, ít khi về
nhà. Thỉnh thoảng chàng về là giữa Nguyệt và
chàng có sự xích mích, căi cọ. Bà Định bênh vực
Nguyệt ra mặt, bà t́m Văn, trách móc Văn đă ăn
ở lạnh lùng với Nguyệt. Bà đă nói:
- Con trách nó sao
được? Con nghĩ mà xem, nó c̣n trẻ như
thế, sức lực đang sung túc mà con cứ bỏ
đi măi không thèm về nhà, nó không gây gỗ với con sao
được. Có đời nhà ai, vợ chồng mới
cưới mà tệ như thế không? Thôi con ơi!
Chuyện đă qua, có giận cũng chẳng ích ǵ. Con hăy
nghĩ tới chuyện hiện tại, lo làm ăn,
nghĩ đến tương lai, con cái.
Văn không ưa bà
Định. Chàng biết bà Định đă sạt
nghiệp, bay giờ bà bám víu vào Văn để làm lại
cơ đồ. Nhưng v́ không tin Nguyệt, bao nhiêu
tiền nong Văn đều giữ cả, không giao cho
Nguyệt một tí quyền nào.
Bà Định thấy
Nguyệt không có quyền hành ǵ cả th́ tỏ ư bất
măn. Bà xúi Nguyệt làm dữ với Văn để Văn
giao cho nàng tiền, coi tiệm buôn. Nhưng Nguyệt nói ǵ
hay làm ǵ Văn cũng không chịu giao tiền cho
Nguyệt. Mỗi tháng Văn chỉ giao cho Nguyệt
một số tiền đủ lo xoay xở về
việc tiêu xài trong gia đ́nh.
Nguyệt làm sao khỏi oán
ghét Văn được. Văn đă buồn về
chuyện vợ con, lại gặp lúc Vũ được
ra khỏi khám.
Vũ về nhà,
được tin cha mất, không một chút hối
hận thương tiếc. Vũ c̣n hỏi anh:
- Anh về từ bao
giờ vậy? Sao anh không vô thăm tôi? Anh em tệ
đến thế này th́ c̣n t́nh nghĩa ǵ nữa?
Vũ trước kia đă
hung hăng, bây giờ càng hung hăng thêm v́ hai năm nay
Vũ sống chung với bọn trộm cướp, hung
đồ.
Văn khuyên em:
- Em đừng trách anh. Trước
khi trách người, ḿnh hăy trách ḿnh đă. Em làm cho mẹ
chết, cha chết, gây tiếng xấu cho gia đ́nh ta, em
không biết ăn năn sao? Từ ngày anh về đây, anh
cho người đi nuôi em, gởi tiền nong, thuốc
men cho em, em đâu có thiếu vật ǵ. C̣n bảo anh đi
thăm em th́ anh đi thế nào được. Anh bận
bao nhiêu việc. Vả lại anh cũng không muốn làm
trái ư cha.
Vũ hỏi:
- - Cha cấm không cho anh vào
thăm em?
Văn chưa kịp
trả lời th́ Vũ đă nói:
- Phải mà, đi thăm
làm ǵ cái thằng em ăn trộm, ăn cắp, bị tù
bị tội phải không anh? Anh là người có học,
ông này ông nọ, danh giá mà. Nhưng anh có biết tại sao
em ra thân hèn thế này không? Cha mẹ cưng anh cho học,
c̣n em, có ai thèm săn sóc đến em đâu.
- Sao em oán trách cha mẹ
như thế? Lỗi tại em không chịu học,
chớ có cha mẹ nào không cho em học? Nhưng thôi,
giờ em đă được tự do, anh chỉ mong sao
em cải tà quy chánh, sống lương thiện để
giúp anh trong công việc làm ăn. Anh sẽ đứng ra
cưới vợ cho em.
- Vợ con mà làm ǵ? Cha
mẹ chết không chia gia tài à? Bao nhiêu của cải giao hết
cho anh sao? Việc ǵ em phải ở đây làm mọi cho
anh? Em có công việc làm ăn của em chứ.
- Cha có lập chúc thư
trước khi chết, mẹ th́ chết th́nh ĺnh. Số
gia tài của em hiện ở nơi chưởng khế
Toán. Em cứ lại đó mà lănh, nếu em không muốn
ở đây với anh.
- Được,
để em lại ông Toán, xem qua số tiền chia cho em
được bao nhiêu. Anh lấn lướt em quá. Nhà
cửa này cha mẹ cho anh? Cả cái tiệm buôn của cha?
Văn không muốn căi
lẫy với em, nên nói:
- Anh không có quyền ǵ trong
việc này cả. Cha cho anh cái ǵ th́ anh hưởng cái
ấy.
Vũ nói:
- Anh không được
tham như thế. Trong lúc em ở trong khám, anh ở bên cha
̣n ĩ, nịnh nọt cha để sang đoạt
tất cả của cải của em. Em sẽ đi
kiện cho anh biết.
Văn chỉ làm thinh
chớ không thèm mất lời với người em hư
hỏng, xấc láo ấy.
Vũ đến nhà ông
chưởng khế Toán. Ông chưởng khế đưa
cho chàng độc tờ di chúc, chàng không biết ǵ hơn
là nhận lănh số tiền gia tài. Ông Khai c̣n cho chàng
một căn nhà nhỏ. Chàng liền dọn về ở
đó.
Từ ngày ấy chàng không
thèm lui tới thăm Văn nữa. Gặp ai chàng cũng
bảo là cha chàng bất công, sang của cải cho Văn
trước khi chia gia tài. Văn c̣n được lănh
của hương hỏa nữa, c̣n lớn hơn cả
gia tài của chàng.
Văn nghe Vũ kêu rêu
bực ḿnh lắm, nhưng đối với em lúc nào
Văn cũng tỏ ra xứng đáng là một
người anh. Thỉnh thoảng Văn c̣n cho xe đi
rước Vũ về nhà chơi.
Trước t́nh chân
thật của anh, Vũ không cảm kích lại c̣n oán ghét,
ganh tị.
- Anh có xe hơi, có vợ
giàu.
Và Vũ cũng bỏ
tiền ra tậu xe hơi. Sẵn có tiền trong tay, Vũ
tha hồ tiêu xài. Các bạn bè cũ của chàng cứ bu
lại rủ rê chàng. Đồng tiền không sinh lợi,
dễ hết lắm. Nó chạy theo các sự xa hoa, và túi
của Vũ không mấy lúc đă cạn. Chỉ trong ṿng
một năm, chàng chỉ có chiếc xe hơi và căn nhà.
Chàng liền bán căn nhà. Nhưng
căn nhà ấy trong giấy tờ ông Khai để
lại, Vũ chỉ có quyền bán khi có sự đồng
ư của Văn.
Vũ phải đến
t́m Văn để nhờ anh kư vào giấy bán nhà. Văn
ngạc nhiên hỏi em:
- Chú tiêu xài ǵ quá vậy? Cha
để lại cho chú bao nhiêu tiền, chú không lo làm ăn,
tiêu xài hết trong ṿng một năm. Bây giờ chú bán nhà?
Chú bán nhà rồi ở đâu?
- Ở đâu
được th́ thôi, anh không nên can thiệp đến
công việc của em làm ǵ. Em bây giờ lớn rồi.
- Tôi can thiệp đến
việc của chú làm ǵ, nhưng nếu chú cứ tiêu xài
kiểu này th́ tiền bán nhà nay mai cũng không c̣n. Chú nghĩ
kỹ lại, lo làm ăn sinh lợi th́ mới có tiền
xài chứ. Aên ở không mà xài th́ cả tỉ cũng không
c̣n chú ạ. Tôi không kư đâu, chú đừng ép tôi.
- Anh không kư th́ các chủ
nợ kiện tôi, tôi bị tù chứ sao đâu. Anh có
tiền, anh không hiểu được cảnh ngộ
của đứa em nợ nần túng thiếu.
Vũ nói ǵ Văn cũng
không kư, Vũ phải bán chiếc xe hơi để
trả bớt nợ nần.
Trong lúc này Vũ đă quen
với Liên Hoa và đă đem nàng về với chàng, nơi
một căn phố thuê trong một đường
hẻm. Vũ không dám đem Liên Hoa về nhà v́ chàng sợ
nay mai bán nhà, Liên Hoa phải dọn đi mất công.
Tiền bán xe hơi cũng
không đủ thiếu ǵ, v́ thế trong ṿng nửa tháng sau
là Vũ lại đến làm phiền Văn. Văn
nhất định không chịu kư giấy cho Vũ bán nhà,
và hai anh em căi lẫy nhau ầm ĩ. Vũ không tiếc
lời mắng nhiếc anh, và rốt cuộc, muốn cho
Vũ yên lặng ra về, Văn phải cho Vũ một
số tiền.
T́nh trạng này cứ kéo
dài măi, một lần Vũ đến là một lần
Văn vừa mất th́ giờ, vừa mất tiền, và
sau khi Vũ về th́ giữa Văn và Nguyệt lại có
sự gay gổ. Nguyệt đay nghiến chàng:
- Anh có ông em quư hóa quá,
lưu manh, côn đồ như thế mà anh cứ cho
tiền là sao? Của này là của chung, cả chồng
lẫn vợ. Anh nên nhớ như thế.
Văn không chịu
được bao nhiêu sự phiền phức nên lần
sau Vũ đến, Văn không tiếp nữa. Vũ
phải t́m kiếm tận chỗ làm để gặp
Văn, nhưng Văn cũng tránh mặt.
Không tiền nuôi Liên Hoa,
Vũ mới làm tiền Mỹ Dung. Ngôi nhà của Vũ
chưa bán được, nhưng chàng đă nhường
cho người khác ở và mượn tạm một
số tiền, kể như tiền sang nhà.
Nhưng Mỹ Dung đă
hết tiền mà Liên Hoa lại hăm doa. đi tố cáo
chàng, chàng chỉ c̣n nước là bán nhà. Chỉ c̣n cách
ấy nữa mà thôi.
Làm thế nào cho Văn chịu
kư vào giấy bán nhà bây giờ? Lần này chàng phải
thắng Văn, nếu không thắng th́ chàng chỉ c̣n
nước bỏ xứ mà đi.
Vũ nhất định
đến pḥng làm việc của Văn. Chàng đứng
lên thay bộ quần áo khác, rồi ra đi.
Hai ba lần chàng
đến văn pḥng của Văn, người gác cửa
không cho chàng vào nhưng chàng vẫn không nản ḷng, cứ
ngồi đợi. Đến năm giờ, Văn ở
trong đi ra, th́ Vũ chụp ngay cơ hội ấy, theo
Văn vào trong.
Vũ kéo ghế ngồi
đối diện với anh và nói giọng mỉa mai:
- Anh từ tôi rồi sao? Tại
sao anh cứ lánh mặt măi không thèm tiếp tôi? Anh muốn
tôi chết đói, chết rục v́ tù tội à?
Văn nói:
- Chú có thèm nghe lời tôi
đâu. Tôi đă bảo với chú…
Vũ không để Văn
nói hết, chận ngay lời Văn:
- Lại giảng luân lư! Tôi
ngấy tai v́ những lời khuyên của ông rồi… Tôi có
phải con nít đâu mà anh nay giảng luân lư, mai giảng
luân lư! Lần này tôi đến đây chỉ yêu cầu anh
một điều.
Văn cười lạt:
- Lại chuyện bán nhà
chứ ǵ?
Vũ nói:
- Anh đă biết th́ tôi
không cần nói nhiều. Anh nên hiểu vợ tôi đau
yếu, con tôi mới sinh không có tiền mua sữa, anh nên
giúp tôi một lần cuối cùng. Giúp tôi mà anh vẫn không
tốn kém ǵ kia mà.
Văn hỏi:
- Chớ chú cưới
vợ hồi nào mà có con? Sao chú không cho tôi hay?
Vũ gạt ngang:
- Chuyện ấy anh đâu
cần biết. Mà biết có ích ǵ cho anh, cho tôi? Điều
anh cần biết là hiện giờ tôi đang cần
tiền, không có tiền th́ con tôi chết, vợ tôi cũng
không sống được. Anh nghĩ lại mà
thương cho tôi nhờ. Nếu anh giúp tôi bán nhà th́ từ
rày về sau tôi không đến phá rầy anh nữa.
Văn lắc đầu:
- Tôi đă nói rơ với chú
rồi, tôi không kư đâu. Hôm nay chú cần bao nhiêu tiền
cứ nói, tôi sẽ giúp chú. Chú nên hiểu lúc nào tôi cũng
nghĩ đến chú, chú không biết anh em, t́nh nghĩa ǵ
cả.
Vũ nghe Văn bảo là
không kư vào giấy bán nhà th́ tức lắm, vẻ mặt
đỏ gay, đứng lên nói có vẻ hăm dọa:
- Tôi có xin tiền của
anh đâu? Tôi có nhà, tôi bán để có tiền trả
nợ mà, anh đừng có lên mặt t́nh nghĩa. T́nh
nghĩa ǵ anh? Anh sang đoạt của cải của cha
mẹ để lại, anh giàu sang, anh quên thằng em nghèo
hèn này. T́nh với nghĩa nói nghe mà đứt ruột, héo
gan…
Văn nói:
- Chú đừng ồn ào
như thế. Thôi được, chúng ta sẽ bàn tính
lại. Chú ngồi lại đây, chú có muốn uống ǵ
không? Năy giờ tôi làm việc cũng đă lâu rồi,
cũng hơi mệt. Để tôi gọi nước cho
hai anh em ḿnh uống. Có cả bánh pa-tê nữa chú ạ.
Nói xong Văn bấm chuông. Một
người giúp việc chạy vào. Một lát sau, anh ta
bưng vào một mâm đầy, nào bia, nào bánh.
Vũ nh́n hai cốc bia và
trề môi:
- Em không uống bia đâu. Có
cô-nhắc cho em vài lỵ Mấy hôm nay không tiền, em
cũng hơi thèm.
Văn cười nói vẻ
hài ḷng v́ thấy Vũ đă xưng em.
- Được,
để anh gọi đi lấy cô-nhắc. Anh không dùng
thứ đó nên không có sẵn.
Văn nhờ người
đi mua rượu. Hai anh em ngồi đợi. Trong lúc
ấy có người đến t́m Văn để nói
chuyện buôn bán. Văn mở cửa hông, đưa Vũ
qua đó và nói:
- Em đợi anh một tí
nhé.
Nói xong, Văn đóng
cửa lại sau khi người bồi đă mang mâm
đồ ăn đi theo Vũ.
Văn nói chuyện với
ông khách đến sáu giờ mới xong.
Vũ ngồi chờ ở
bên pḥng, ngắm ngía cảnh bày biện trong pḥng, không
khỏi ghen tức. Chàng chưa bao giờ thấy một
căn pḥng sang trọng và có mỹ thuật như thế. Bốn
vách tường đều treo màn màu xanh nhạt. Bàn
ghế bọc nhung xanh. Một chiếc đi văng có
nệm kê ở một góc. Nhiều bức ảnh treo
đây đó. Trên một cái kệ có để bức chân
dung của ông Khai.
Vũ tự hỏi:
- Tại sao anh Văn có
căn pḥng này ở đây? Bộ anh ta không về nhà sao? Hay
anh ta lập ra căn pḥng này để có thể dẫn các
cô nhân t́nh về mà vợ anh không hay biết.
Vũ tự nhiên ăn
năn:
- Học giỏi cũng có
sướng. Giá trước kia ta chịu học th́ bây
giờ đâu có ra nông nỗi này.
Trong lúc ấy Văn
tiễn đưa ông khách xong, trở vào t́m Vũ:
- Xin lỗi chú nhé. Chú
đợi có lâu lắm không? Ḱa sao chú không rót rượu ra
uống trước đi, đợi tôi làm ǵ?
Vừa nói Văn vừa
ngồi xuống bên Vũ, có vẻ thân mật. Hai anh em nâng
ly chúc mừng nhau. Văn nói:
- Phải chi chú chịu nghe
lời tôi, đừng chơi bời nữa, trở
về đây làm ăn với tôi th́ anh em chúng ta vui vẻ
biết bao. Cảnh tôi cũng không vui ǵ cả, chú ạ.
Vũ nghe anh tâm sự
liền nói:
- Bộ anh làm việc
rồi ở luôn đây không về nhà à? Chà, căn pḥng
của anh sang trọng quá, c̣n sang hơn tư thất
của các ông lớn. Anh ở đây, chị không rầy rà
sao?
Văn nói:
- Chị ấy cũng có
rầy rà, nhưng anh có quyền của anh chứ. Uống
đi em. Bây giờ em nhất định bán nhà phải
không? Em bảo bán để trả nợ. Thế rồi
khi trả nợ xong, em lấy tiền đâu xài? Em làm ǵ
để sống? Nếu em nói mà anh nghe được th́
anh sẽ kư cho em bán. Anh cũng không muốn làm khó dễ em
làm ǵ.
Nghe anh nói, Vũ cũng
hơi lo nghĩ, nhưng chàng cứ trả lời bừa
cho xong chuyện:
- Em phải thanh toán xong
nợ nần rồi mới tính chuyện làm ăn
được. Chớ cứ nợ nần kiểu này, nay
lẩn lút trốn tránh, mai lẩn lút trốn tránh th́ c̣n làm
ăn ǵ được nữa. Em bán nhà rồi sẽ
về đây với anh. Nhưng mà anh ơi! Chị ấy
coi bộ gắt gỏng đanh đá quá, em làm sao chịu
được?
Văn nói:
- Không sao, em cứ ở
đây, về ở chung làm ǵ mà ngại. Nhưng em nên
sửa lối sống lại. Đừng chơi bời
nữa.
Vũ hỏi:
- Em ở đây rồi ai
lo cho vợ con em? Hiện giờ em có đến hai
người nhân t́nh.
Văn ngạc nhiên:
- Hai người nhân t́nh? Thế
sao em bảo là vợ của em?
Vũ cười:
- Vợ con ǵ đâu… Nhân
t́nh thứ nhất của em tên là Liên Hoa, một cô đào
hát không tên tuổi, chỉ được chút ít nhan
sắc. Cô ấy trước kia là vợ của một ông
thầu khoán. Em lợi dụng lúc cô ta bị ông thầu
khoán lợt lạt, em phổng mất để có tiền
xài, nhưng rủi thay cô ấy lỡ có thai với em, em
không nỡ bỏ mà phải nuôi báo cộ Không có tiền
nuôi Liên Hoa, em mới định bán nhà. Nhưng anh không cho
em bán nhà. Buộc ḷng em phải đi đàn, đi hát. Rồi
t́nh cờ em làm quen được một cô thư kư hăng
Hồng Tân. Cô này c̣n trẻ, thơ ngây lắm v́
trước đây ở cô nhi viện ra. Có bao nhiêu
tiền, cô ta đem ra nuôi em cả, v́ cô ấy lầm em và
tin em là một sinh viên trường luật.
Văn cau mày:
- Với Liên Hoa, em
đối xử như vậy th́ cũng đành. Nhưng
đối với cô thư kư nào đó, em làm vậy, anh
thấy bất nhẫn quá. Lừa dối cô ta làm ǵ?
- Cũng tại cô ta
chứ. Ai bảo cô ta nuôi mộng làm vợ luật sư,
bác sĩ. Nhưng cô ấy chưa trao thân cho em, anh ạ. Cô
ta dè dặt về chuyện này, cứ nhất định
đợi em làm lễ cưới tử tế đă. Nhưng
đời nào em cưới đâu anh! Cưới
để mang nợ hay sao? Em xài hết tiền của
Mỹ Dung rồi, c̣n ǵ mà cưới với hỏi?
- Em nhất định
bỏ cô ta à? Thế c̣n Liên Hoa?
Vũ nói một cách tàn
nhẫn:
- Ai rồi em cũng bỏ
hết. Tính xong nợ nần rồi em về đây
với anh. Anh xem có chỗ nào giàu th́ đi nói cho em. Trong
cảnh em chỉ có vợ giàu là yên thân. Đeo mang Liên Hoa
để nuôi báo cô nó à? C̣n cưới Mỹ Dung th́ với
đồng lương ba ngàn của nó, liệu có
đủ nuôi em không?
Nh́n lên đồng hồ
thấy đă bảy giờ tối, Vũ nói:
- Bây giờ anh bằng ḷng
kư vào giấy bán nhà của em rồi chứ?
Văn nói:
- Được, anh
sẵn ḷng kư nếu em trở về với anh, trở
về con đường ngay thẳng. Bao giờ em mang
người lại đây để làm giấy bán nhà?
Vũ nói:
- Ngày mai, đúng
mười giờ. Anh đợi em nhé.
Vũ nói xong, rót
rượu uống một hơi hai ba ly, rồi ngây
ngất đứng lên ra về. Văn định
đứng dậy đưa em ra cửa, nhưng lúc
ấy có một hồi chuông điện thoại reo bên
văn pḥng. Văn nói với Vũ:
- Thôi em về nhé. Anh qua nghe
điện thoại. Mai chúng ta sẽ gặp nhau.
Vũ lảo đảo ra cửa. Chàng
đi ngang qua một cái sân rộng. Bỗng trong bụi cây
dâm bụt, một người to lớn nhảy ra cầm
gậy đập mạnh vào gáy chàng. Vũ không kịp la,
ngă nhào xuống. Người ấy bồi cho chàng ba
bốn lưỡi dao vào người rồi lanh như
chớp, biến mất.
Một lát sau, anh giúp việc đi
về, ngang qua sân thấy Vũ nằm một đống
liền tri hô lên và Văn chạy ra. Thấy em ḿnh bị
nạn, chàng liền gọi điện thoại cho Ty
cảnh sát biết để phái người đến
khám nghiệm và mở cuộc điều tra.
Văn đứng sững sờ bên
thây em, tâm hồn rối loạn. Vũ mới đứng
nói chuyện với chàng đó, thế mà bây giờ đă ra
người thiên cổ. Ai giết Vũ? Giết bằng
thứ khí giới ǵ mà nhanh chóng như thế? Ai thù oán
Vũ? Với lối sống ngang tàng của Vũ,
chắc Vũ có lắm người thù oán.
Một lát sau, các nhân viên cảnh sát
đến khám nghiệm tử thi kết luận Vũ
bị đánh bất tỉnh và bị đâm trúng tim nên
chết liền… Thi thể Vũ được chở
về nhà xác để bác sĩ khám nghiệm và để
các nhà chuyên môn lấy dấu tay t́m thủ phạm.
Văn và những người trong nhà
đều bị mời về bót để tra hỏi,
nhưng tất cả đều được tha về
v́ không có bằng chứng ǵ. Các báo đăng tin Vũ
bị ám sát và bàn xôn xao, đưa ra nhiều nghi án.
Văn thương xót cho em
lắm. Chàng không ngờ em chàng chết một cách thê
thảm thế. Chàng đang nuôi hy vọng sửa chữa
và xây dựng cho đứa em hư hỏng. Ư định
của chàng chưa thực hiện được th́
Vũ đă chết. C̣n ǵ đau đớn bằng?
Một hôm, mở một
tờ báo, Văn bỗng tái mặt. Một cái tít lớn
nêu lên câu:
- Vũ bị giết
lầm. Vũ đă chết thế cho Văn, v́ hai anh em
chàng giống nhau như khuôn.
Có thể như thế
được không? Văn có làm ǵ cho ai thù ghét đâu? Tại
sao người ta lại đưa ra một chuyện vô
nghĩa như thế? Nếu quả thật có
người muốn giết chàng th́ oan cho Vũ quá. Vũ
đă chết thế cho chàng.
Văn cố bươi
trong đầu óc ra những ai có thể là kẻ thù
của chàng. Chàng cố t́m ṭi, lục lạo trong các
bạn bè, trong các bạn hàng, nhưng người nào
cũng không đáng cho chàng nghi ngờ. Những
người ấy, người nào cũng tử tế
với chàng cả. Chỉ có Nguyệt, vợ chàng, là không
thương yêu chàng. Giữa chàng và Nguyệt thường
xảy ra những chuyện căi cọ, xích mích, đụng
chạm về quyền lợi, nhưng từng ấy
chuyện không đủ cho chàng nghi Nguyệt muốn
giết chàng.
Không, Nguyệt là một
người đàn bà, đâu có can đảm làm chuyện
kinh khủng như thế. Nguyệt âm mưu cho kẻ khác
giết Văn? Giết Văn, Nguyệt có lợi ǵ không? Nguyệt
nhắm vào gia tài của chàng à?
Văn cố xua
đuổi những ư nghĩ đen tối, nhưng
những ư ấy cứ lảng vảng trong đầu óc
chàng măi, làm chàng mất ăn, mất ngủ.
Văn theo dơi các bài báo
để biết thêm những chi tiết quanh cái chết
của Vũ.
Một tờ báo đă nói
rất nhiều về Mỹ Dung, cô thư kư, người
yêu của Vũ. Báo ấy đă viết:
- Vũ là một thanh niên du
thủ du thực nhưng lạ lùng thay chàng ta lại
được một thiếu nữ trong trắng yêu
thương một cách tha thiết, khiến ai khi nghe
đến chuyện của cô cũng phải cảm
động đến ứa nước mắt.
Cô thư kư của hăng
Hồng Tân, vị hôn thê của Vũ, tên là Mỹ Dung. Cô
giúp việc cho hăng này gần ba năm nay, được
ông giám đốc tín nhiệm và xem như con cháu. Cô Mỹ
Dung là một thiếu nữ mồ côi, được nuôi
dưỡng từ thuở bé ở cô nhi viện. Cô
hiền lành, đẹp đẽ nhưng rất dè dặt
trong sự giao thiệp với các bạn trai.
Thế mà không biết ai
đă giới thiệu tên Vũ với cô, Vũ đă xài
của cô rất nhiều tiền. Chính ông giám đốc
hăng Hồng Tân cho chúng tôi hay là trước khi xảy ra án
mạng Vũ có đến làm tiền cô và cô đă liều
lĩnh vay của ông số tiền bốn ngàn đồng.
Ông giám đốc có khuyên cô
về chuyện của Vũ, nhưng h́nh như cô không
chịu nghe.
Hôm xảy ra án mạng, cô
Mỹ Dung không hay biết ǵ cả, cô cũng rất ít
đọc báo. Ngày hôm sau, cô đến sở, các bạn
của cô bàn tán về cái chết của Vũ tại nhà
ông Văn, cô lóng tai nghe có vẻ ngạc nhiên lắm… Sau cùng
cô mượn một tờ báo để đọc
một cách chăm chú, vẻ mặt không lộ sự
đau buồn. Nhưng khi cô đọc xong, bỗng ngă ra
bất tỉnh. Các nhân viên trong hăng Hồng Tân hốt
hoảng lo chạy chữa cho cô, nhưng cô vẫn lờ
đờ như kẻ mất hồn. Ông giám đốc
cho xe chở cô vào bệnh viện. Sau khi khám nghiệm, bác
sĩ bảo là Mỹ Dung bị mất trí v́ một
cảm xúc quá lớn.
Hiện nay ông giám
đốc và nhân viên trong hăng Hồng Tân đang mở
một cuộc lạc quyên để lấy tiền
chạy thuốc cho cộ Cô nằm tại bệnh
viện và được bác sĩ hết ḷng điều
trị.
Chúng tôi có vào thăm cô
Mỹ Dung, cô ấy ngơ ngác nh́n chúng tôi rồi rúc vào
trốn ở một xó pḥng như sợ sệt. Cô Mỹ
Dung trông đáng thương quá. Chúng tôi có hỏi về
bệnh t́nh của cô th́ bác sĩ bảo rằng may ra có
thể chữa được, và nếu Mỹ Dung bị
một lần xúc cảm lớn như lần trước
th́ cô có thể lấy lại trí nhớ.
Văn đọc xong bài
báo, chống tay suy nghĩ. Đời của một
thiếu nữ ngây thơ và chân thành đến thế sao?
Vũ đă chết v́ chàng
th́ chàng có bổn phận phải giúp đỡ cho kẻ
đáng thương hại kia. Chàng phải vào bệnh
viện thăm Mỹ Dung. Chàng cũng phải đến
thăm ông giám đốc Hồng Tân để hoàn lại
số tiền Mỹ Dung đă mượn của ông. Đó
là món nợ bằng tiền và cũng là món nợ tinh
thần mà Văn phải trả gấp.
Văn đi ngay lại hăng
Hồng Tân. Ông Đại tiếp chàng một cách vui
vẻ. Sau khi Văn tŕnh bày mục đích cuộc thăm
viếng, ông Hồng Tân ngạc nhiên:
- Ông là anh ruột của
ông Vũ, kẻ bị ám sát?
Văn kể sơ qua cho
ông Hồng Tân nghe về chuyện gia đ́nh, về
người anh em hư hỏng và nói:
- Tôi vừa khuyên nhủ và
cảm hóa được em tôi th́ nó bị giết. Thật
là một việc đáng tiếc. Lúc nhỏ anh em chúng tôi
ở bên nhau, khi tôi ở ngoại quốc về th́ Vũ
bỏ nhà ra đi, sau khi bị tù tội. V́ thế mà
đời tư của Vũ, tôi không được
biết. Thỉnh thoảng Vũ về xin tiền tôi và
bắt tôi kư tên cho Vũ bán nhà. Vũ ít khi tâm sự với
tôi cho nên tôi không biết rơ chuyện Vũ và Mỹ Dung. Ngày
nay, nhân đọc một bài tường thuật kỹ
về mối t́nh của em tôi với cô Mỹ Dung, tôi
thương hại cho cô quá. Tôi không biết thực hư
thế nào nên đến đây nhờ ông cho biết qua
về Mỹ Dung.
Ông Đại sau khi khen
Văn là người trung tín, kể chàng nghe về
chuyện Mỹ Dung và nói:
- Các nhân viên ở đây
quyên được tất cả năm ngh́n đồng. Tôi
cho ba ngh́n, cộng chung là tám ngh́n; Mỹ Dung nằm ở
bệnh viện, mỗi ngày tốn một trăm
đồng. Chúng tôi đă đóng hết số tiền
ấy cho bệnh viện. Ngoài ra, các nhân viên c̣n thay nhau vào
thăm Mỹ Dung.
Văn nói:
- Tôi xin cảm ơn
tấm ḷng tốt của ông giám đốc và các bạn
ở đây… Nhưng ông giám đốc cho phép tôi giúp
đỡ Mỹ Dung, v́ nếu Vũ không chết th́ Mỹ
Dung sẽ là em dâu của tôi. Sẵn đây tôi xin hoàn
lại số tiền Mỹ Dung đă mượn của
ông để cho em tôi , và ông làm ơn đưa tôi đi
thăm tất cả anh chị em trong hăng của ông
để tôi cám ơn các bạn ấy…
Ông Đại nhận
số tiền của Văn trả và đứng lên
đưa Văn ra pḥng làm việc chung của các nhân viên.
Khi nghe Văn kể, ai
nấy cũng cảm động. Nhưng khi Văn xin hoàn
lại tiền cho các bạn của Mỹ Dung th́ họ
không bằng ḷng.
Cúc đă đứng ra thay
mặt cho anh chị em của hăng Hồng Tân nói:
- Chúng tôi đóng góp một
người vài trăm để gọi là giúp đỡ
một người bạn gặp tai nạn. Số tiền
ấy có là bao. Nếu ông muốn hoàn lại cho chúng tôi th́
chúng tôi c̣n có cách ǵ bày tỏ t́nh đồng nghiệp
tương thân, tương ái của chúng tôi.
Văn nói:
- Các bạn nên để
tôi làm phận sự một người anh. Tôi có
đủ phương tiện để giúp đỡ
Mỹ Dung. Nói như thế không phải tôi khoe ḿnh giàu,
nhưng mà các bạn làm lụng vất vả, đồng
tiền kiếm ra không phải dễ, các bạn có ḷng là
quư lắm rồi.
Văn nói măi, các nhân viên trong sở mới chịu
để Văn hoàn lại số tiền. Nhưng ông giám đốc không chịu lấy
lại số tiền của ḿnh. Ở
hăng Hồng Tân ra, Văn đi ngay lại bệnh viện.
Ḷng chàng cảm thấy nhẹ nhàng và khoan
khoái.