Bà Tùng Long
Duyên T́nh
Lạc Bến
Chương 1
Chiếc xe nhà của ông Đại, giám đốc hăng Hồng Tân, vừa đỗ trước cửa th́ Lư đă ngắt nhỏ Huệ:
- Khổ quá! Đă tám giờ rồi mà sao Mỹ Dung chưa tới? Ông giám đốc đến ḱa, không thấy Mỹ Dung chắc ông sẽ tức giận mà rầy cả tụi ḿnh cho xem.
Cúc vừa đánh máy vừa nói:
- Làm việc đi các chị. Nếu không lại bị la cả đám. Không hiểu Mỹ Dung có bị bệnh không mà giờ này vẫn chưa thấy tới?
Ông Đại đă vào đến chỗ ba cô thư kư. Họ cắm cúi làm việc như không để ư đến những ǵ đă xảy ra quanh họ.
Ông Đại đi thẳng vào văn pḥng. Cúc đợi ông đi khỏi liền nói:
- Hú vía, ông ấy không để ư đến sự chậm trễ của Mỹ Dung. Tội nghiệp Mỹ Dung quá, độ rày trông nó bơ phờ như kẻ mất hồn.
Lư nhún vai:
- Ai bảo yêu cái thằng lưu manh ấy cho khổ.
Huệ nói:
- Các chị đừng nói như thế. Ai ở trong cuộc đời mới biết. Chị chớ nên bảo Mỹ Dung yêu thằng lưu manh Mỹ Dung nghe được sẽ buồn rầu, tội nghiệp.
Lư nói:
- Lưu manh th́ bảo là lưu manh, mà không lưu manh là ǵ? Lừa gạt và dụ dỗ các cô gái để lấy tiền ăn chơi đàng điếm, cái tên Vũ nào đó chỉ là hạng lưu manh. Tôi không hiểu tại sao Mỹ Dung lại mê Vũ được. Mỹ Dung hiền lành quá, đẹp đẽ quá, mà Vũ thật là vũ phu, mặt mày hung hăng, cử chỉ hống hách.
Cúc thở dài:
- T́nh yêu mù quáng, người ta đă bảo thế, các chị không biết ǵ sao? Chỉ tội nghiệp cho Mỹ Dung, có bao nhiêu tiền dành dụm đem cúng cho Vũ cả. Các chị không để ư đến đôi bàn tay của Mỹ Dung à? Chiếc nhẫn hột xoàn của Mỹ Dung đâu mất rồi. Chắc là cầm bán ǵ rồi, để lấy tiền đưa Vũ.
Huệ kinh ngạc:
- Đến nước ấy à? Thế th́ nguy lắm! Chúng ta phải can thiệp mới được. Đă là bạn bè, ḿnh không nên ngồi yên mà nh́n một người bạn sắp sụp xuống hố.
Ba người đang nói đến đây th́ Mỹ Dung ở ngoài hấp tấp đi vào, vẻ mặt lo lắng. Nàng đi ngay lại bàn, kéo ghế ngồi và lấy giấy tờ ra làm việc, không kịp chào các bạn.
Huệ thấy vậy đưa mắt liếc Lư, Cúc rồi hỏi Mỹ Dung:
- Chị có bệnh không mà đi trễ lại có vẻ mệt nhọc như thế?
Nghe bạn hỏi, Mỹ Dung ngẩng đầu lên, vội vàng nói:
- Chào các chị. Tôi đến trễ hấp tấp quên cả chào các chị, xin các chị tha lỗi chọ Thấy xe ông giám đốc đậu trước cửa, tôi quưnh quá…
Lư hỏi:
- Tại sao chị đi trễ?
Mỹ Dung nói thật nhanh, như che đậy một sự đau khổ:
- Có chút chuyện riêng chị ạ.
Rồi Mỹ Dung cắm cúi làm việc, cố tránh những con mắt ṭ ṃ của các cô bạn đồng sở.
Huệ lắc đầu tỏ vẻ thương hại Mỹ Dung. Thỉnh thoảng Huệ ngừng làm việc để nh́n trộm Mỹ Dung. Huệ thấy cô bạn gái của ḿnh có vẻ bơ phờ, dường như có việc ǵ lo nghĩ lắm.
Hai ba lần Mỹ Dung bỏ viết xuống, chống tay vào má, đôi mắt đăm đăm nh́n lên trần nhà. Một lát Mỹ Dung đứng dậy đi thẳng vào pḥng ông giám đốc.
Huệ nói với Lư:
- Chắc không xong rồi!
Mỹ Dung lo nghĩ
quá. Mới một tuần nay mà chị ấy gần
như sút hẳn đi, trông thiểu năo quá. Chị Mỹ Dung
vào pḥng ông giám đốc làm ǵ vậy ḱa?
Cúc nói, đầu không ngẩng lên khỏi những con
số:
- Th́ đem giấy tờ cho giám đốc kư chớ
ǵ.
Huệ nói:
- Mỹ Dung đi với hai bàn tay không, giấy tờ
ǵ đâu mà kư? Ḱa, chị ấy ngập ngừng chưa dám
vào.
Nhưng Mỹ Dung chỉ do dự có một chút
rồi mạnh dạn đi vào.
Mỹ Dung, cô thư kư thân tín của ông Đại, là
một thiếu nữ trạc độ hai mươi
tuổi, có một vẻ đẹp kín đáo, nhu ḿ, tánh
t́nh th́ hiền lành, nhưng lanh lợi, vui vẻ.
Mỹ Dung là một thiếu nữ mồ côi, từ
thuở bé sống ở một cô nhi viện. Năm Mỹ
Dung được mười tám tuổi, nàng ra khỏi cô
nhi viện để tự t́m lấy cái sống.
Bà giám đốc cô nhi viện giới thiệu cho nàng
một việc làm, và ông Đại, giám đốc hăng
Hồng Tân, một người bà con của bà giám
đốc cô nhi viện , đă bằng ḷng cho nàng làm
thư kư riêng của ông. Ông Đại xem Mỹ Dung như
con cháu, đối đăi với nàng rất tử tế,
mà Mỹ Dung cũng xứng đáng với sự tin
cậy của ông Đại. Chỉ trong ṿng ba tháng nàng
đă thạo tất cả công việc. Nàng thông minh,
chịu khó, nên ông Đại rất vừa ḷng.
Mỹ Dung lại c̣n được các bạn nam
đồng nghiệp kính mến. Các bạn gái cũng không
hề ganh tị với nàng mặc dù nàng đẹp và
được chủ tin cậy. Hai năm nay, nghĩa là
từ ngày Mỹ Dung ra làm việc, nàng thuê một căn
pḥng nho nhỏ, sống một ḿnh. Từ khi bước
chân ra khỏi cô nhi viện, Mỹ Dung gặp toàn sự may
mắn nên nàng thấy đời nàng đang bước vào
giai đoạn mới. Nàng sống tự lập, không
nhờ cậy vào ai. Kể ra th́ những ngày mới này
dầu sao cũng tươi đẹp hơn những ngày
ở cô nhi viện, Mỹ Dung thường nói với các
bạn:
- Tôi sống một thời thơ ấu thiếu t́nh
yêu, thiếu sự chăm nom, săn sóc. Với
mười tám năm ở cô nhi viện, tôi c̣n giữ
những kỷ niệm u buồn, đen tối. Tôi không
biết cha mẹ tôi là ai, tôi cũng không hiểu tại sao
cha mẹ tôi lại không nuôi tôi, không thương yêu tôi mà
lại đem tôi bỏ vào cô nhi viện để tôi
sống với những đứa bé cũng bạc
phước như tôi. V́ đă trải qua một thời
thơ ấu cực khổ tủi đau như thế,
cho nên bây giờ tôi chỉ muốn sống một cuộc
đời êm đẹp, được yêu và có thể yêu
lại.
Cách đây tám tháng, trong tiệc cưới một
bạn đồng sở, Mỹ Dung được quen
với Vũ, một thanh niên hoạt bát, có bề ngoài sang
trọng. Người ta giới thiệu Vũ cho nàng:
- Đây là anh Vũ, một giáo sư âm nhạc.
Hai người quen nhau từ đấy. Vũ tỏ
ra vồn vă với nàng, nhưng lúc nào Mỹ Dung cũng dè
dặt. Mỗi buổi chiều, Vũ thường
đến trước hăng Hồng Tân, đón Mỹ Dung
ở sở ra rồi hai người cùng về.
Họ chia tay trước nhà Mỹ Dung. Cả một
tháng trời như thế, không bao giờ Vũ
được Mỹ Dung mời vào nhà.
Vũ tỏ ư mời Mỹ Dung về pḥng riêng
của chàng th́ Mỹ Dung kiếm cách thoái thác.
Thấy Mỹ Dung đứng đắn quá, Vũ
cũng vị nể, không dám xúc phạm nàng.
Vũ thường nói với Mỹ Dung:
- Nhà anh cũng không giàu có ǵ, anh phải vừa làm
vừa đi học. Tiền lương của anh, anh
phải trả nào là tiền cơm, tiền trọ,
lại c̣n phải mua sách vở nữa. Đôi khi anh
muốn đăi em một bữa cơm, một chầu xinê,
cũng không có đủ tiền. Em đừng cười
anh, em nhé, anh thành thật lắm. Cái nghèo đâu phải là
chuyện xấu hổ, phải không em? Miễn là ḿnh nghèo
mà ḿnh giữ được nhân cách th́ thôi. Chúng ta c̣n
trẻ, đường đời c̣n dài. Ngày mai, khi ra
trường, anh sẽ làm cho đời em được
đầy đủ, hạnh phúc.
Những lúc Vũ nói với Mỹ Dung như thế
th́ má nàng ửng hồng, thấy ḷng rạo rực một
niềm vui khó tả.
V́ cư xủ rất khôn khéo nên Mỹ Dung không bao
giờ nghi ngờ ǵ về Vũ cả. Vũ nói ǵ Mỹ
Dung cũng tin răm rắp. Nàng đă nói với Vũ:
- Anh Vũ ơi! Anh cứ lo lập chí đi.
Người con trai ít ra cũng phải có một sự
nghiệp ǵ với đời. Em xin vui ḷng chờ
đợi ngày anh thành danh.
Thế là Mỹ Dung đă yêu Vũ và đặt
hết tin tưởng vào Vũ.
Khi Vũ hiểu Mỹ Dung đă yêu ḿnh tha thiết
th́ một hôm Vũ nói với Mỹ Dung, vẻ mặt
buồn rười rượi:
- Chắc anh không thể dạy học
được nữa, em ạ.
- Sao vậy anh? Anh bận nhiều bài vở lắm
phải không?
Vũ lắc đầu:
- Không phải thế em ạ. Cực ǵ anh cũng có
thể làm được, anh không sợ cực khổ
đâu.
Mỹ Dung lại hỏi:
- Ông hiệu trưởng bất b́nh anh?
Vũ vẫn lắc đầu. Mỹ Dung không sao
hiểu được.
- Thế th́ v́ lẽ ǵ, anh có thể cho em biết
được không?
Vũ chỉ nói:
- Mất chỗ dạy th́ anh phải bỏ học;
chứ tiền đâu mà trả tiền cơm, tiền
trọ, tiền trường? Em có cảm thông sự lo
nghĩ của anh?
Không đợi Mỹ Dung trả lời, Vũ nói
tiếp:
- Mỗi tháng tốn tất cả là ba ngh́n. Phải
dạy bốn chục giờ âm nhạc mới có
được ba ngh́n. Thôi đành bỏ mộng làm
luật sư rồi. Xin được một chân thư
kư quèn vậy.
Mỹ Dung nói:
- Mất chỗ dạy này, c̣n chỗ khác, việc ǵ
anh phải chán nản như thế?
Vũ nói đầy vẻ thất vọng:
- Lúc này kiếm mỗi tuần mười giờ âm
nhạc đâu phải chuyện dễ? Huống chi anh không
quen cái lối đi xin việc em ạ. Anh sở dĩ được
dạy ở trường này v́ ông hiệu trưởng là
bạn thân của cha anh trước kia.
Mỹ Dung ngạc nhiên:
- Th́ có ǵ đâu! Ông ấy có một cô con gái học
lớp đệ tử. Cô Liên Hoa th́ c̣n ai không biết
tiếng. Hoa hậu hội chợ mà lại. Cô ấy
học âm nhạc với anh, rồi đâm ra mê anh như
điếu đổ. Mà cơ khổ, nào anh để ư
đến cô ta bao giờ!
Nói đến đây Vũ đưa mắt nh́n
Mỹ Dung, Mỹ Dung cau mày lại, cặp mắt như
dán vào đôi môi của Vũ, bao nhiêu tâm trí để
cả vào câu chuyện.
Vũ làm ngơ như không để ư đến
Mỹ Dung, chậm răi lấy thuốc lá ra hút và nói:
- Cô ấy yêu anh đến nỗi lâm bịnh v́ anh.
Ông hiệu trưởng không hiểu cô đau bịnh ǵ,
mời thầy chạy thuốc lăng xăng mà bịnh
cô vẫn không thuyên giảm. Giữa cơn mê, cô ấy kêu
tên anh rồi khóc. Mẹ cô t́m ṭi trong sách vở, khám phá ra
được tập nhật kư, trong ấy nói toàn là
chuyện thương nhớ anh. Trời ơi! Như
thế nào mà anh có hay biết? Mà dù anh có biết th́ anh
cũng chẳng bao giờ yêu được cô ấy. H́nh
bóng em đă ở trong tim anh rồi.
Mỹ Dung cảm động đến rưng
rưng nước mắt. Nàng không ngờ Vũ yêu nàng
đến thế. Nàng cũng không ngờ hạnh phúc và
t́nh yêu nàng bị đe dọa một cách đáng lo ngại
như thế.
Vũ nói tiếp:
- Ông hiệu trưởng liền gọi anh vào văn
pḥng và ngỏ ư muốn gả Liên Hoa cho anh. Anh liền
từ chối. Ông ấy bất măn nên báo cho anh biết trước
hết tháng này sẽ cho anh nghỉ v́ không thể
để Liên Hoa gặp mặt anh nữa. Anh thà mất
việc, chớ yêu Liên Hoa, anh không thể yêu
được. Anh bỏ em đâu được, phải
không em?
Mỹ Dung nh́n Vũ bằng đôi mắt biết
ơn:
- Anh thương em nhiều quá. Em thành thật cảm
ơn anh. Đời em mà không có anh th́ c̣n ǵ đáng sống
nữa. Em đă trải qua một thời thơ ấu
đau khổ, thiếu t́nh thương, anh ạ.
Vũ nói:
- Không, không bao giờ anh phụ em được. Em
là lẽ sống của anh. Nhưng rồi đây chúng ta
mới làm sao xây mộng đẹp? Đành làm một công
chức, một thư kư quèn à.
Mỹ Dung chưa kịp nói ǵ th́ Vũ lại nói:
- Hay là gặp biến phải tùng quyền, em nhỉ?
Anh nhận đại lời của ông hiệu
trưởng…
Mỹ Dung hoảng hốt:
- Nghĩa là anh chịu cưới Liên Hoa?
Vũ nói:
- Em đừng nóng nảy, để anh tŕnh bày
hết ư kiến đă. Anh làm bộ bằng ḷng
cưới Liên Hoa, cốt để yên thân và có chỗ
dạy đến ngày anh học thành tài. Gá tiếng thôi, em
hiểu chưa? Chứ cưới th́ không cưới
đâu.
Mỹ Dung nói:
- Làm như thế không được đâu anh. Anh
bắt Liên Hoa đợi anh à? Anh để Liên Hoa nuôi
một hy vọng lớn lao để rồi tuyệt
vọng th́ c̣n ǵ là đời nàng? Thôi, dứt khoát đi cho
yên. Anh bỏ dạy cũng được. Thủng
thẳng kiếm việc khác mà làm. Anh cứ tiếp
tục đi học. Trong khi chờ đợi, em xin anh
cứ yên ḷng, em sẽ lo cho anh về chuyện tiền
cơm, tiền trọ.
Mỹ Dung vừa nói đến đây, Vũ đă
bắt đầu lia lịa la lớn:
- Làm thế sao được? Lương em có là bao
mà em giúp được anh mỗi tháng những ba ngh́n
đồng?
- Lương em không là bao nhưng em có thể lo cho anh
ít lắm cũng một năm… Nhưng nói là nói vậy,
chứ em tin rằng với tài của anh, trong vài tháng, anh
sẽ t́m lại được chỗ làm khác.
- Em tốt quá, nhưng anh nỡ nào sống nhờ vào
em một cách hèn mạt như thế? Em làm sao chịu
được những sự tiêu xài vô chừng của
anh?
- Hai năm nay ra làm việc, em để dành
được một số tiền cũng kha khá. Lúc
ở cô nhi viện, em lănh thêu, lănh đan cũng có một
số vốn nữa… Em dám nói là em lo được cho anh
một năm, nếu anh chưa t́m được việc
làm.
Vũ nhất định không chịu th́ Mỹ Dung
năn nỉ hết lời. Thế là từ đấy,
mỗi tháng Mỹ Dung đưa cho Vũ ba ngàn để
trả tiền cơm, tiền học. Ngoài ra, Mỹ Dung
c̣n mua cho Vũ, khi th́ chiếc áo sơ-mi, khi đôi giày, khi
cái nón.
Vũ rất khéo léo. Muốn sắm cái ǵ là chàng
rủ Mỹ Dung cùng đi. Đến trước tủ
kính chưng bày các món hàng ấy, chàng làm bộ trầm
trồ khen ngợi, tỏ ư thèm muốn rồi lại
thở dài:
- Bao giờ anh có tiền, anh sẽ sắm những
thứ này, đi với em mới xứng đôi. Em
đẹp quá, sang quá, c̣n anh th́ lôi thôi, lếch thếch.
Mỹ Dung đâu chịu bỏ đi, nàng rút tiền
ra mua cho Vũ…
Mới trong ba tháng mà nàng đă xài cho Vũ gần
mười lăm ngàn đồng. Tuổi trẻ không
biết lo xa, mà ái t́nh lại mù quáng, cho nên Mỹ Dung đâu
có nghĩ đến ngày mai. Đời đẹp quá,
mọi người quanh nàng tiêu xài, xa hoa, nàng làm sao không
bị lôi cuốn theo nếp sống xa hoa, hào nhoáng.
Thỉnh thoảng, Vũ lại than đau, than mệt. Mỹ Dung phải đưa tiền cho chàng đi bác sĩ, mua thuốc bổ, đi đổi gió. Nàng không dám sắm thêm một chiếc áo, mua thêm một đôi giày cho ḿnh, mà gom góp để dành tiền cho Vũ. Nàng tự an ủi:
- Vài năm nữa anh ấy ra trường, mở văn pḥng, lúc ấy tha hồ mà ḿnh chưng diện, tranh đua với chị em.
Nhưng Vũ cứ đ̣i hỏi măi, hết tiền này đến tiền khác, Mỹ Dung không bao giờ than thở, nghi ngờ ǵ cả.
Vũ hỏi tiền th́ Mỹ Dung đưa một cách vui vẻ, nhưng mỗi khi Vũ tỏ ư lả lơi, cười cợt với nàng th́ nàng nghiêm sắc mặt ngay:
- Anh ráng học hành đă, anh ạ. Chuyện trăm năm nào phải một ngày mà anh hấp tấp vội vàng.
Nhưng đồng tiền của Mỹ Dung có hạn, mà sự tiêu xài, đ̣i hỏi của Vũ th́ vô độ, v́ thế túi tiền của nàng đă cạn.
Cách đây một tuần, Vũ đến t́m Mỹ Dung và nói:
- Em ơi, anh cần mua vài cuốn sách luật. Mấy lúc này anh để ư mua nhưng không có, vừa rồi có ông giáo sắp về Pháp, bằng ḷng để lại cho anh những quyển sách ấy với giá rất hạ. Em có thể lo cho anh mua sách không?
- Bao nhiêu th́ đủ hả anh?
- Độ bốn ngàn chứ không nhiều. Bộ sách ấy nếu mua lúc c̣n mới th́ ít ra cũng đáng giá gấp đôi. Anh mà có bộ sách ấy th́ sau này gặp những vụ án khó xử đến đâu anh cũng căi bay, em ạ.
Mỹ Dung do dự v́ nàng chỉ c̣n vỏn vẹn có một ngh́n đồng.
Thấy Mỹ Dung lo nghĩ, Vũ liền nói:
- Thôi, em không có th́ thôi.
Nhưng Mỹ Dung đời nào chịu để Vũ thất vọng:
- Được, anh cứ yên ḷng, em sẽ hỏi mượn các bạn em, và ngày mai, chậm lắm là ngày mốt, em sẽ đưa anh.
Mỹ Dung hỏi mượn các bạn, nhưng các bạn nàng cô nào cũng tay làm hàm nhai, ai mà có dư tiền. Tuổi các cô c̣n trẻ, các cô lại thích làm đẹp, tiền lương không đủ cho các cô may sắm, áo quần, son phấn, có đâu dư để Mỹ Dung vay?
Chỉ c̣n cách là vay ông giám đốc. Cái ư nghĩ ấy đă đến với nàng và nàng đă mạnh dạn đi vào văn pḥng ông giám đốc.
Nghe Mỹ Dung gơ cửa, ông giám đốc lên tiếng:
- Cứ vào.
Mỹ Dung đi vào, vẻ mặt dàu dàu. Ông giám đốc liền hỏi:
- Con có việc ǵ lo nghĩ phải không? Mấy lúc nay ta trông h́nh như con gầy hẳn đi.
Mỹ Dung nói:
- Thưa ông, con có chút việc muốn thưa với ông.
Ông giám đốc chỉ chiếc ghế cho Mỹ Dung:
- Con cứ ngồi xuống đây rồi sẽ nói sau.
Mỹ Dung vâng lời ngồi xuống, nàng lấy hai tay mân mê chiếc áo dài và nói:
- Con cần bốn ngh́n để mua sách. Ông cho con vay tạm số tiền ấy, con sẽ trừ tiền làm bốn tháng, mỗi tháng một ngh́n đồng…
Ông giám đốc nh́n Mỹ Dung với đôi mắt hiền lành và nói giọng êm ái như một ông cha nhân từ:
- Đă trên hai năm nay, con làm với ta, lúc nào con cũng đàng hoàng tử tế, ta khen con và mến con lắm. Chưa bao giờ con hỏi tiền tạ lần này con hỏi, chắc là có việc cần. Vậy lấy tư cách một người chủ, một người lớn tuổi, con cho phép ta được hỏi sơ con về sự tiêu dùng số tiền ấy. Con bảo là mua sách, vậy chớ sách ǵ mà đắt tiền như thế?
Mỹ Dung rụt rè:
- Thưa ông, con mua sách luật…
Ông Đại không giấu được sự ngạc nhiên:
- Con học luật?
Mỹ Dung thấy không thể giấu giếm ông Đại:
- Thưa, con th́ học với hành ǵ? Nhưng vị hôn phu của con là sinh viên trường luật, anh ấy cần mua bộ sách ấy.
Ông Đại càng ngạc nhiên hơn nữa:
- Vị hôn phu của con? Vậy chớ con làm lễ hỏi với người ấy bao giờ mà không cho ta hay? Người ấy là ai vậy?
Mỹ Dung nói vắn tắt về Vũ, về chuyện chàng bị mất chỗ dạy v́ ḿnh cho ông Đại nghe.
Ông Đại ngồi nghe một cách chăm chú đoạn nói:
- Ta không muốn can thiệp vào đời tư của con, nhưng ta có đôi lời khuyên con. Đời này bọn con trai xảo quyệt lắm. Con đọc báo chắc cũng thấy. Những vụ làm tiền có phương pháp của những tên thiếu úy ma, kỹ sư ma, bác sĩ ma đến những kẻ khôn lanh hơn con c̣n bị vướng, nữa là con. Lại nữa, có bao nhiêu người bỏ tiền ra nuôi cho chồng ăn học, đến khi chồng công thành danh toại th́ lại hất hủi vợ, phụ nghĩa, bạc t́nh. Ta cầu mong cho con đừng gặp những chuyện không may như thế.
Thấy Mỹ Dung buồn rười rượi, ông không nỡ nói nhiều, nh́n Mỹ Dung và hỏi:
- Mấy năm nay làm ở đây, con không để dành được đồng nào cả à? Thế th́ lạ thật! Bà giám đốc cô nhi viện khi giới thiệu con với ta, có nói câu này mà đến nay ta cũng không quên: “Chỉ có con bé này trong suốt mấy năm sống ở cô nhi viện là để dành được một số tiền lớn mà thôi”. Số tiền ấy đâu rồi con?
Mỹ Dung ngập ngừng th́ ông Đại nói:
- Tiêu xài hết cả rồi à?
Mỹ Dung rơm rớm nước mắt muốn khóc. Mấy lúc sau này, Mỹ Dung lo nghĩ nhiều quá, tâm trí có phần mệt mỏi. Giờ đây nghe ông Đại nói thiệt hơn cho nàng biết, nàng cảm động quá.
Ông Đại không nỡ để Mỹ Dung buồn, nên đứng lên mở tủ lấy ra bốn xấp bạc, trao nàng:
- Đây, tiền con mượn. Con ráng dùng nó vào sự có ích. Ta cho con mượn lần đầu nhưng cũng là lần chót, con nên nhớ như thế. Ta không hẹp với con, nhưng ta không muốn con phải đau khổ như bao nhiêu thiếu nữ dại khờ khác.
Đă có tiền trong tay, Mỹ Dung đâu c̣n muốn nghe bài giảng luân lư nữa. Nàng vội vàng cảm ơn ông Đại, rồi lui ra ngoài. Nàng giấu mấy xấp bạc trong vạt áo dài và lén lút cất vào cái ví da trên bàn, không cho các bạn trông thấy.
Lúc năy không có tiền, nàng lo nghĩ làm việc không được. Giờ đây đă có tiền, nàng chỉ trông mau đến giờ để chạy đi t́m Vũ.
Làm cho Vũ vui, nàng thấy không có hạnh phúc nào hơn! Nàng chỉ lo sợ nếu nàng không có tiền th́ Vũ sẽ bỏ nàng, để quay về nhận lời ông hiệu trưởng, cưới Liên Hoa.
Người ta mua ái t́nh bằng nước mắt, đôi khi cả bằng máu nữa. Nàng mới tốn kém với Vũ có vài chục ngàn, đâu phải là nhiều.
Mỹ Dung ngồi làm việc mà tâm trí để tận đâu đâu, thỉnh thoảng lại ngước lên nh́n chiếc đồng hồ lớn treo trên tường. Mười một giờ! Chỉ c̣n nửa giờ nữa là tan sở.
Nàng cất sổ sách vào các hộc bàn, khóa lại, tay cầm sẵn cái ví, chỉ đợi hồi chuông cứu tinh là ra về.
Nhưng sao hôm nay chuông chậm đổ như thế? Anh gác cửa ngủ gục hay sao? Th́ giờ sao cứ đọng lại như thế này?
Lư đưa mắt nh́n Huệ và nói nho nhỏ:
- Mỹ Dung chỉ đợi chuông đổ.
Cúc cũng nói:
- Lúc năy nó vào mượn tiền ông giám đốc th́ phải. Nó cần tiền đến như thế à?
Đồng hồ trên vách đổ một tiếng, cùng với một hồi chuông reo. Mỹ Dung không kịp chào các bạn, vội vă ra về.
Bên kia đường, Vũ đă đứng dưới bóng cây đợi nàng. Nàng mừng quá, băng đại qua đường, không kể ǵ xe cộ.
- Hôm nay anh học về sớm thế? Anh đi đón em?
Vũ thấy vẻ mặt hớn hở của Mỹ Dung, biết nàng đă có tiền nên nói:
- Hôm nay giáo sư bị bịnh, anh nghỉ hai giờ. Không biết làm ǵ, anh lại đây đón em.
Mỹ Dung reo lên:
- Thảo nào mà em ngồi trong sở nghe nóng ruột quá. Mà hồi chuông hôm nay lại không chịu đổ để em ra về. Em định đi ngay lại trường đón anh đó.
- Chúng ta vào tiệm kia ngồi nói chuyện cho dễ. Hay là em đưa anh về nhà vậy?
- Chúng ta ngồi đây không tiện. Tụi bạn em thấy sẽ bàn tán lôi thôi. Mà chút nữa ông giám đốc ra về, trông thấy sẽ quở trách. Lúc sáng này ông đă cho em một bài học luân lư rồi, chán quá.
- Thế à? Ông ấy đă giảng ǵ cho em?
- Oái, hơi đâu mà nói. Chúng ta c̣n chuyện của
chúng ta chứ.
Nghĩ ngợi một lúc, Mỹ Dung nói:
- Hay là chúng ta về nhà rồi bàn tính cho dễ?
Lần này là lần đầu Mỹ Dung mời
Vũ về nhà. Nàng cần phải nói nhiều với
Vũ về chuyện tương lai. Suốt đêm qua nàng
đă nghĩ nhiều về chuyện này.
Vũ vui mừng reo lên:
- Hôm nay trời sắp mưa lớn rồi. Chắc
là Sài G̣n được một bữa mát mẻ. Em mời
anh về nhà!
- Không phải là em hẹp với anh. Nhưng bà
chủ nhà cho mướn căn pḥng ấy khó tánh lắm. Bà
không muốn em rước một người bạn trai
nào về nhà. Bà bảo bà có những năm cô gái…
Vũ cười:
- Bộ bà ấy sợ anh rinh mất năm cô con gái
quư của bà sao?
- Đừng nói tầm bậy. Không sợ em giận
sao?
Hai người đi song song bên nhau, Mỹ Dung mặt
mày ửng hồng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Vũ nh́n
nàng tỏ vẻ thương hại:
- Nắng quá. Em của anh đẹp như thế mà
phải dầm mưa dăi nắng th́ thật vô nghĩa. Đầu
đuôi cũng tại anh bất tài mà ra. Em ráng đợi
anh một năm nữa thôi, không lâu đâu em ạ.
Hai người đi vào nhà. Vũ nh́n căn pḥng
của Mỹ Dung, trầm trồ khen ngợi:
- Chà, căn pḥng của em đẹp quá. Em của anh
sang thật!
Vũ ngồi phệch xuống chiếc ghế
dựa và nói:
- Em ăn cơm với bà chủ nhà?
Mỹ Dung gật đầu. Vũ nói:
- Nếu vậy th́ trưa nay anh phải nhịn
đói. Bà ấy đâu có cho anh ăn chung.
Vũ nói xong cười ngất. Mỹ Dung nói:
- Hôm nay bà chủ của em về quệ Các cô th́
đi nghỉ mát.
Vũ mừng lắm:
- Vắng chủ nhà, tha hồ cho gà bươi
bếp, có phải thế không em?
Nhưng Mỹ Dung đă nghiêm nghị:
- Anh Vũ ạ, hôm nay chúng ta hăy nói chuyện đàng
hoàng một chút.
Vũ làm bộ nghiêm:
- Bộ mấy bữa nay anh không nói chuyện đàng
hoàng sao? Em đă có tiền cho anh mua sách chưa? Ông giáo
sư của anh sắp về Pháp rồi.
- Có tiền rồi. Nhưng em muốn nói với anh
điều này.
- Điều ǵ?
Vũ vội vàng hỏi, khi thấy Mỹ Dung do
dự th́ chàng nói:
- Hay là thôi, anh đừng mua sách nữa. Chớ c̣n
tốn kém của em quá, anh không muốn.
- Không phải em muốn nói như thế đâu. À, anh
Vũ này, anh có để ư t́m chỗ làm chưa?
Vũ nh́n Mỹ Dung chăm bẳm:
- Tại sao em lại hỏi anh như thế? Có ngày
nào là anh không lưu tâm đến chuyện này đâu? Nhưng
lúc này đang ở giữa niên học, làm sao t́m giờ
dạy được? Bộ em hết tiền rồi sao?
Em không lo nổi cho anh chứ ǵ?
Mỹ Dung rơm rớm nước mắt:
- Thật khổ tâm cho em quá. Anh làm sao hiểu
được ḷng em. Số là mấy tháng nay, tiền dành
dụm của em đă hết. Em lo quá, lo không đủ cho
anh học. V́ thế em đề nghị với anh thế
này, anh xem thử có được không.
Vũ cau mày:
- Đề nghị cái ǵ?
- Em nói ra cũng kỳ, nhưng không nói th́ không
được.
Vũ bực dọc, ngồi thẳng người
lên:
- Chuyện ǵ th́ em cứ nói ngay ra, úp mở măi chán
chết.
- Em nói ra, anh xem được th́ tốt, c̣n không
được th́ thôi, anh bỏ qua, đừng
cười em, anh nhé. Hay là chúng ta làm lễ cưới cho
đỡ tốn kém, anh nhỉ.
Vũ hỏi, dằn mạnh từng tiếng:
- Làm lễ cưới mà đỡ tốn kém à?
- Một khi chúng ta cưới xong rồi th́ chúng ta
dọn về ở chung một chỗ, tiền nhà bớt
tốn mà tiền ăn cũng nhẹ bớt. Em đi làm,
anh ở nhà học tập, tạm vài năm như thế.
- Cũng được, nhưng em c̣n được
mấy chục ngàn mà dám tính đến chuyện
cưới hỏi?
- Chúng ta chỉ cần mời vài người
chứng làm hôn thơ hôn thú xong th́ dọn ở chung, làm
một bữa tiệc đơn sơ đăi các bạn
quen biết, như thế em nghĩ cũng chẳng
tốn kém là bao.
- Nhưng rồi c̣n phải thuê nhà, mua bàn ghế,
sắm chút ít đồ đạc… Em c̣n được bao
nhiêu tiền?
- Em chỉ c̣n có hơn một ngh́n đồng. Lúc năy
em mượn của ông giám đốc thêm mấy ngh́n
để anh đủ tiền mua sách.
Vừa nghe Mỹ Dung nói thế, Vũ đứng ngay
dậy và nói:
- Như thế th́ cưới hỏi làm ǵ? Thôi, anh
cũng chẳng cần mua sách nữa. Số tiền
ấy em cất lấy mà xài, hay là đem trả cho ông giám
đốc.
Vũ toan ra về th́ Mỹ Dung kéo chàng lại.
Vũ hỏi:
- Ở lại đây làm ǵ? Trưa quá rồi,
để anh về ăn cơm.
Mỹ Dung nói:
- Em đă nói với anh lúc năy, hễ anh không bằng
ḷng th́ cứ bỏ quạ Chuyện ǵ mà anh giận
dỗi như thế? Thôi tiền đây, anh đi lấy
sách đi, ngày mai chúng ta sẽ bàn lại.
Vũ nhận tiền, bỏ vào túi và nói:
- Được, chúng ta sẽ bàn lại.
Chàng đi vội ra cửa, nhưng bỗng quay
lại. Có lẽ chàng cho rằng làm như thế th́ có
vẻ cộc cằn, hấp tấp quá, cho nên chàng
đến trước mặt Mỹ Dung ôn tồn nói:
- Sợ trễ th́ không mua được mấy
quyển sách, nên anh có thái độ gần như chỉ
biết có tiền. Em tha lỗi cho anh nhé. Anh cảm ơn
em đă lo nghĩ v́ anh.
Mỹ Dung đứng im, vẻ mặt buồn xọ
Lần này là đầu tiên Mỹ Dung thất vọng
trước cử chỉ thiếu đẹp đẽ
của Vũ.
Một ư nghĩ đă nảy ra trong đầu óc nàng:
- Vũ có thành thật yêu ḿnh không?
Vũ thấy vẻ mặt lạnh lùng của Mỹ
Dung liền hỏi:
- Em giận anh đấy à?
Mỹ Dung lắc đầu:
- Em không bao giờ giận anh. Tính em lúc nào cũng thành
thật. Dù có việc ǵ không may xảy ra đi nữa th́ em
cũng không ân hận. Em yêu v́ ḷng em yêu, ai có giả dối
cũng không sao.
Vũ nh́n Mỹ Dung với đôi mắt soi mói:
- Em của anh hôm nay học được triết lư
của ai như vậy? Cái ǵ mà ân hận? Lại ai là
người giả dối đă chứ?
Để chấm dứt câu chuyện và để có
thể ra về cho rồi, Vũ bước tới sát vào
người Mỹ Dung định hôn đại vào trán nàng
một cái, nhưng Mỹ Dung đă biết ư tránh kịp,
không bằng ḷng:
- Anh đừng làm như thế.
Vũ vừa nói vừa quay ra:
- Thôi, xin lỗi em.
Vũ cười lạt nói tiếp:
- Trước sau ǵ không cưới nhau, giữ ǵn quá
mất cả hay ho.
Vũ đi rồi, Mỹ Dung ngồi phệch
xuống ghế, ôm đầu suy nghĩ.
Những lời nói của ông Đại văng
vẳng bên tai nàng, nàng cố xua đuổi những ư
nghĩ đen tối, nhưng không hiểu sao nó cứ ám
ảnh nàng măi.
Nàng đă không sợ xấu hổ, thúc hối Vũ
cưới nàng để bớt sự tốn kém, tại
sao Vũ lại không bằng ḷng? Vũ không thành thật
với nàng à? Vũ chỉ muốn lợi dụng nàng mà
thôi à?
Mỹ Dung thở dài. Nếu Vũ ở riêng mà cứ
tiêu xài như thế th́ nàng làm sao cung cấp cho đủ?
Mỹ Dung ăn năn:
- Tại sao ta yêu làm ǵ để rồi phải lo
nghĩ băn khoăn? Giá ta cứ ở một ḿnh, đi
làm nuôi thân th́ có phải là yên ổn không?
Ở nhà Mỹ Dung ra, Vũ đi ngay lại nhà Liên
Hoa, một cô đào hát. Vừa thấy mặt chàng, Liên Hoa
đă cau có:
- Anh đến trễ một chút nữa th́ tôi đă
mang con bé này cho cô nhi viện rồi. Tôi không đủ
sức nuôi nó th́ cho họ nuôi là phải. Anh xem đó, nó
đau măi thế này, làm sao chịu được?
Vũ nói:
- Im đi, đừng có ồn ào như thế. Có
tiền đây rồi.
Nghe nói có tiền, Liên Hoa tươi ngay nét mặt:
- Gớm thật, đi đâu mà cả ngày… Ừ, mà
anh ăn cơm chưa?
Vũ nói cụt ngủn:
- Chưa… Nhưng không ăn đâu.
Chàng rút trong túi ra một ngh́n đồng, ném
trước mặt Liên Hoa:
- Tiền đó, ẵm con bé đi bác sĩ đi.
Liên Hoa liệng xấp bạc lại:
- Một ngh́n th́ đủ thiếu ǵ? Nào tiền nhà
chưa trả, tiền gạo, tiền điện,
đủ trăm thứ tiền mà anh đưa có một
ngh́n à?
Vũ trợn mắt hỏi Liên Hoa:
- Chứ đ̣i bao nhiêu? Thứ đàn bà ăn hại
ngồi không ăn vạ chỉ được tài đ̣i
tiền. Mấy ngh́n cũng cho là không đủ!
Liên Hoa không chịu thua, đập mạnh tay
xuống bàn, hét lớn:
- Nào phải tôi muốn ăn hại ai đâu? Tôi có
nghề của tôi, tôi cũng có chồng tử tế… Ai
đă đàn bên tai tôi, quyến rũ tôi, xúi xử tôi
bỏ chồng rồi đem giấu tôi ở đây,
mỗi tháng cung cấp cho tôi vài ngh́n đồng mà cho là
nhiều? Giá không có con bé này th́ tôi đă bỏ đi
rồi. Tôi sẽ làm cho anh ở tù, anh coi chừng đó!
Vũ thấy Liên Hoa làm dữ, liền lấy thêm
một xấp tiền, để trước mặt Liên
Hoa:
- Đó, đủ hai ngh́n rồi, đừng la
ỏm tỏi nữa. Cái của nợ này, ai vướng
phải có nước chết đói. Ơû tù c̣n có ngày ra,
chớ gặp mày th́ có nước làm mọi suốt
đời.
Nói xong Vũ đứng lên toan đi ra, Liên Hoa cất
hai xấp bạc vào túi rồi chạy lại đứng
ngay giữa cửa, dang hai tay ra:
- Đi đâu mà vội vàng như thế? Anh không vào
thăm bé Oanh một chút à? Nó nóng như lửa đốt,
sữa cũng không thèm uống… Thật trong đời này
tôi không thấy ai tệ bạc và ích kỷ như anh.
Không thể từ chối, Vũ phải quay lại
và cùng Liên Hoa đi vào pḥng ngủ thăm bé Oanh.
Trong một chiếc bao vải màu hồng, bé Oanh
nằm ngủ thiêm thiếp, làn da ửng đỏ v́
sốt.
Vũ đưa tay sờ trán bé Oanh:
- Nó sốt mấy hôm rồi mà trông gầy quá vậy?
- Đă ba hôm rồi. V́ không tiền nên em không
đưa nó đi bác sĩ, em chỉ cho nó uống Euquinine
thôi.
- Chiều nay em đưa nó đi bác sĩ đi. Lựa
ông nào chuyên môn về bệnh trẻ con và có lương tâm.
Thôi anh về nhé.
Liên Hoa lại gần Vũ, kéo tay chàng:
- Anh đi đâu mà gấp vậy anh Vũ? Con bé
ấy mê hoặc anh rồi sao? Anh liệu hồn
đấy, nếu anh mê nó mà bỏ mẹ con em th́ em sẽ
đi thưa anh cho mà xem.
- Em dại quá! Sao lại có cái giọng ghen tuông
ấy? Anh đâu yêu ǵ nó. Nhưng anh cần đồng
tiền của nó để lo cho em và con. Mỗi tháng nó cho
anh ba ngh́n th́ em đă lấy hết hai ngh́n rồi, c̣n ǵ
nữa?
- Nhưng người ta bảo với em là độ
rày anh mê nó lắm. Có phải thế không?
- Ai đặt điều với em như vậy? Đừng
nói nhảm. Nguy đến nơi rồi. Nó hết tiền
rồi. Nay mai anh lại phải chạy t́m chỗ khác
để có tiền cung cấp cho em.
Liên Hoa vội hỏi:
- Nó hết tiền rồi à? Thế th́ anh c̣n theo nó làm
ǵ?
Vũ cười có vẻ độc ác:
- Nó có tiền th́ ḿnh làm tiền. Nó hết tiền,
ḿnh làm t́nh với nó chớ chịu thua sao?
Liên Hoa lắc đầu chán nản. Nàng làm thinh không
nói nữa và để mặc cho Vũ ra về.
Có tiền th́ làm tiền, hết tiền th́ làm t́nh, cái
dă tâm của Vũ đáng sợ thật. Liên Hoa
trước kia cũng là một nạn nhân của Vũ.
Liên Hoa là một cô đào hát. Nàng sở dĩ làm
nghề ấy là v́ trước kia cha nàng là một kép hát. Vừa
bước chân vào nghề, tên nàng đă nổi như
cồn, v́ nàng sẵn có một sắc đẹp kiều
diễm.
Cũng như các cô đào hát có sắc khác, Liên Hoa
được các bạn trai hâm mộ tài nghệ. Ngày nào
nàng cũng nhận được cả chồng thư
khen tặng, xin gặp mặt. Ngày nào nàng cũng nhận
được những hộp bánh, bó hoa và những
giấy mời đi ăn hoặc xem hát.
Trong lúc danh tiếng lừng lẫy ấy, Liên Hoa làm
quen với một nhà thầu khoán rất giàu nhưng đă
lớn tuỗi, ông Cảnh.
Ông Cảnh mê Liên Hoa nên nhất định bỏ
tiền ra cưới nàng. Khổ thay ông Cảnh đă có
vợ và ba con.
Liên Hoa biết rơ chuyện ấy, nhưng cha nàng
cứ ép nàng nhận lời làm vợ Ông Cảnh v́ ông giàu,
chịu mua cho nàng một căn nhà lầu, một chiếc
xe hơi. Những người khác, tuy cũng mến tài
sắc Liên Hoa, nhưng làm sao b́ được với ông
Cảnh.
Mỗi lần ông đến thăm Liên Hoa là một
lần ông tặng cho Liên Hoa một vật kỷ niệm
quư giá: một chiếc đồng hồ đeo tay trị
giá gần hai vạn, một máy phát thanh kiểu mới,
một cái tủ cẩn xà cừ.
Sự nuông chiều khéo léo của ông đă làm Liên Hoa
không thể từ chối việc về ở chung với
ông được nữa.
Bà Cảnh c̣n làm lạ ǵ tánh háo sắc của
chồng; cho nên bà cứ để mặc cho ông muốn
theo ai th́ theo, muốn cưới thêm ai th́ cưới. Bà
cứ lo nuôi con, không sợ Ông Cảnh phụ bà v́ bà có riêng
một tiệm buôn lớn.
Liên Hoa ở với ông Cảnh được một
năm th́ công việc làm ăn của ông có phần lỗ
lă. Ông lại không muốn Liên Hoa đi hát nữa. Ông ghen v́
Liên Hoa c̣n trẻ đẹp; Liên Hoa quen nếp sống
cũ, bỏ nghề về làm phận sự một
người vợ, thấy buồn tẻ quá. Những ánh
đèn xanh đỏ trên sân khấu, những lớp sóng
người chen nhau vào rạp, những tràn vỗ tay không
ngớt luôn luôn ám ảnh nàng.
Nói làm phận sự của một người
vợ th́ cũng hơi quá, nói làm con chim hoàng anh để
người ta nhốt trong cái lồng xinh đẹp th́
đúng hơn. Suốt ngày nàng ra vào, ngắm nghía sắc
đẹp, áo quần của ḿnh trong tấm gương
lớn, đợi ông Cảnh đến sống những
phút ái ân bất đắc dĩ và để đợi
những bữa cơm có người dọn sẵn.
Trong những ngày đầu, ông Cảnh sống luôn
bên Liên Hoa, nhưng qua tháng sau th́ ông đă trở về
với vợ con. Hai ba ngày ông mới đến nàng một
lần, ở độ vài giờ rồi lại đi.
V́ thế Liên Hoa cảm thấy buồn tẻ. Đem
chôn cuộc đời trong ngôi nhà ấy, Liên Hoa có khác nào
con chim bị nhốt? C̣n cuộc t́nh duyên của nàng và ông
Cảnh chỉ là cuộc t́nh duyên ngang trái…
Lần lần, Liên Hoa sinh ra chán ông Cảnh, nàng
muốn trở về với nghề đào hát của nàng.
Trong lúc ấy, nàng gặp Vũ… Qua vài lần
chuyện tṛ với Liên Hoa, Vũ hiểu ngay tâm trạng
của nàng. Vũ vốn là tay ăn xài lớn, lâu nay thích
cờ bạc, rượu chè, đàng điếm. Lúc nào
chàng cũng nghĩ cách làm tiền để có mà xài với
bạn bè, với các cô gái. Gặp Liên Hoa, Vũ biết có
thể làm tiền được. Liên Hoa không lầm chàng
như Mỹ Dung đă lầm, nhưng Liên Hoa sa ngă theo chàng
v́ khao khát t́nh yêu và tự do…
Trước những lời đường mật,
quyến rũ của Vũ, Liên Hoa đă trở thành nhân
t́nh của chàng. Đồng tiền từ túi nàng thi nhau
chạy qua túi Vũ để rồi chạy ra các ṣng
bạc, các quán ăn, các nhà khiêu vũ…
Liên Hoa theo Vũ đi chơi và đă có thai với
Vũ…
Ông Cảnh hay được mọi sự, bỏ
Liên Hoa, không cung cấp tiền nong cho nàng nữa.
Bao nhiêu tiền của Liên Hoa, Vũ xài hết. Mới
trong ṿng năm tháng mà Liên Hoa chỉ c̣n có hai bàn tay không. Vũ
biểu nàng bán nhà, nhưng v́ nhà ấy đứng tên cha
nàng, nàng không có quyền bán. Cha Liên Hoa thấy Liên Hoa đi
theo Vũ, tức lắm, liền đuổi nàng ra
khỏi nhà.
Lúc bấy giờ Liên Hoa có thai gần ngày, bám sát bên
Vũ, Vũ phải thuê pḥng cho nàng ở, đợi ngày
sanh đẻ.
Liên Hoa là người từ thuở bé quen sống
với đào kép, nên nàng khôn ngoan, hung dữ, chớ không
dại khờ như các cô thiếu nữ ngây thơ con nhà
tử tế. V́ thế mà Vũ không sao bỏ Liên Hoa
được. Nhưng không bỏ Liên Hoa th́ Vũ mới
đào đâu ra tiền để nuôi nàng?
Vũ phải t́m cách làm tiền, trong dịp ấy
chàng gặp Mỹ Dung. Lúc đầu Liên Hoa ghen tuông và t́m
cách phá cuộc gặp gỡ của hai người. Nhưng
sau Vũ hăm dọa bỏ đi ngoại quốc và xin
làm bồi tàu th́ nàng không dám can thiệp vào hành động
của chàng nữa.
Vũ đă nói với nàng:
- Con bé ấy dại khờ lắm, chắc có thể
kiếm tiền được. Em cứ làm ngơ cho anh
làm tiền đem về nuôi em.
Liên Hoa nói:
- Nhưng anh không được si mê nó mà bỏ em nhé.
Nếu anh bỏ em, em sẽ kiện anh. Anh trước kia
đă bao lần làm việc phi nghĩa, anh mà thôi lôi với
em, em đi tố cáo, anh sẽ ở tù.
Mỗi lần lấy được tiền của
Mỹ Dung , Vũ đem về cho Liên Hoa, và lần nào
cũng vậy, chàng đều chế giễu Mỹ Dung:
- Con thư kư ấy khờ quá. Nó cứ tưởng
anh là sinh viên trường luật, là giáo sư dạy âm
nhạc. Nó cứ sợ anh cưới cô Liên Hoa, con ông
hiệu trưởng, thật là buồn cười.
Liên Hoa nói:
- Nhưng nó đă là nhân t́nh của anh chưa? Nhân t́nh
đúng nghĩa của nó ấy mà.
Vũ nói:
- Nó khờ dại thật nhưng khôn về
chuyện khác. Nó nhất định giữ ḿnh không cho anh
được xâm phạm đến.
Liên Hoa nghe thế cũng hơi vững dạ. Liên Hoa
trước kia quen sống với cái sống xa hoa, giờ
đây sống trong thiếu thốn, làm sao chịu
được. Rồi nàng sanh bé Oanh, tốn kém khá
nhiều, đ̣i hỏi tiền của Vũ không ngớt.
Đôi khi Liên Hoa khổ quá, chịu đựng không
được nữa, muốn đem bé Oanh bỏ vào cô nhi
viện, rồi trở về sống với nghề
đào hát.
Nhưng mỗi lần ư nghĩ ấy đến
với nàng và nàng bàn với Vũ th́ Vũ lại không
chịu. Liên Hoa cũng không hiểu tại sao Vũ lại
ngăn cản nàng, một khi Vũ không c̣n yêu nàng và bé Oanh.
Trong vụ
này chắc có một điều bí ẩn mà Liên Hoa không
hiểu được.