Dưới ánh trăng cô đơn

 

Chương 10

 

 Mấy ngày qua Nghi có vẻ b́nh thường.

Nghi làm việc chăm chú chỉ gần như quên cả ăn uống. Chàng vùi đầu trong công việc ở công tỵ Hôm nào cũng măi đến hơn mười giờ khuya mới về nhà. Tắm rửa xong lại giam ḿnh trong pḥng riêng. Không nói năng với ai một lời, kể cả cô em gái thân thương của ḿnh.

Nhược để ư, nụ cười gần như biến mất trên môi anh. Nghi như lầm lầm ĺ ĺ... Rất dễ sinh sự. Cái hào hoa phong nhă ngày cũ không c̣n nữa.

Hôm nay là thứ bảy. Chẳng hiểu sao, Nghi lại về rất sớm, vừa về đến nơi, Nghi lại tạt ngang qua pḥng học của Nhược. Có ǵ đây? một biến cố mới?

- Tinh Nhược này. Sang đây nói chuyện với anh chút coi.

Sự thay đổi của Nghi làm Nhược vui lây:

- Ồ, anh c̣n nhớ đến em à? Có lẽ trời sắp tận thế!

Nghi nhún vai rồi cười:

- Lúc nào anh lại không nhớ đến em? Nhất là những khi có chuyện gút mắc, cần giải quyết.

Tinh Nhược đề nghị:

- Vậy th́ vào đây đi, ở pḥng của em có nhạc, ḿnh vừa nghe nhạc, vừa bàn chuyện cũng được mà?

Nghi bước vào, ngồi phịch xuống ghế:

- Thế mấy ngày qua, em có gặp Văn Điệt không?

Nhược lắc đầu:

- Anh ấy bận thi nên đâu có gặp nhau. à, mà này anh Nghi cũng ngộ. H́nh như trên đời này, chỉ có hai anh em ḿnh là không quan tâm đến chuyện thi cử thôi nhé?

Nghi cười:

- Chuyện đó cũng dễ hiểu v́... anh em ḿnh có gien giống nhau cơ mà.

Nhược giăy năy:

- Đừng nói bậy... em không giống anh đâu, em ghét nhất chuyện t́nh cảm lăng nhăng.

- Ồ, th́ chỉ có cái đó khác nhau, em gái anh bao giờ chẳng là người đúng đắn?

Nghi nói, và Nhược đứng dậy, bước tới mở máy hát. Nghi ngả người tựa lưng ra sau ghế. C̣n Nhược mở máy xong cũng đến ngồi cạnh anh.

- Anh Nghi này - Nhược hỏi - Lúc gần đây em thấy anh gầy đi nhiều đấy.

Nghi nói như biện giải:

- Ồ, gầy th́ tốt chứ sao? Anh c̣n trẻ, mà đàn ông trẻ mà phát tướng lên th́ xấu lắm, nên anh không thích mập.

Rồi Nghi đứng dậy, bước tới bèn rót một ly nước lọc:

- Tinh Nhược, em biết không? Thứ ba tuần tới Tường Vy lên máy bay rồi.

- Sao nhanh vậy? -Tinh Nhược kinh ngạc - Giấy tờ thủ tục xong cả rồi sao?

Nghi nhún vai:

- Em đừng quên, Tường Vy là kư giả, v́ vậy cô ấy quen biết rất nhiều. Vị lănh sự kia lại là bạn thân, nên thủ tục rất nhanh chóng. Có điều không hiểu sao chợt nhiên... Anh lại thấy bịn rịn thế nào đấy.

Nhược nh́n anh:

- Em th́ nhận ra anh chuyện anh yêu chị ấy từ lâu rồi. Bịn rịn là phải. Nhưng mà nói ra th́ anh căi, anh không chịu nh́n sự thật.

Nghi lắc đầu:

- Coi như em thông minh, em đúng đi... Nhưng mà bây giờ anh cần phải làm ǵ chứ?

Nhược đáp gọn:

- Th́ c̣n chần chừ ǵ nữa, hăy giữ chị ấy lại, đừng để chị ấy đi rồi ngỏ lời cầu hôn.

- Cầu hôn à? - Nghi áy náy - Cuối cùng rồi bọn con trai các anh đều phải xuống nước như vậy sao?

- Không phải là xuống nước, nếu thật sự anh yêu chị Vy v́ muốn chiếm hữu người ta th́ phải cưới làm vợ, mới là của ḿnh chứ!

- Nhưng mà... bây giờ th́ có trễ lắm không. Khi Tường Vy đă gởi thư đi, nhận lời làm vợ của Vỹ?

- Anh lẩm cẩm quá. Có phải chị Vy vẫn c̣n ở đấy không?

- Đúng! Nhưng...

- Không nhưng ǵ cả... - Nhược nói - Lúc này anh lùng bbùng thế nào đấy. Anh chẳng c̣n chút tự tin.

- Nghĩa là...

- C̣n nước c̣n tát. Chị Vy c̣n ở đây có nghĩa là anh chưa mất chị ấy. Hăy ngỏ lời cầu hôn.

- Nhưng đă chậm hơn người ta.

- Nếu em là anh... làm một màn đánh cướp cô dâu em cũng làm.

- À, thôi anh hiểu ư em rồi. Có điều trước kia anh đă tỏ ư không màng, bây giờ xuống nước... có kỳ cục lắm không?

- Em không cho đấy là kỳ, em chỉ thấy là nếu anh không giữ chị Tường vy ở lại được th́ anh rơ là vừa dỏm vừa dở.

Nghi bực ḿnh:

- Này Nhược, em không có quyền khinh thường anh!

- Thôi được - Nhược giả vờ nói - Em biết anh chỉ có được cái anh hùng rơm, vậy th́ anh chịu thua là phải, v́ Vương Đại Vỹ có nhiều ưu thế hơn anh. Hắn vừa đẹp trai này, học đến nơi đến chốn này. Hiện nay lại ở Mỹ... Một ngày nào đó, rồi chị Tường Vy sẽ là bà tiến sĩ này tiến sĩ nọ, có phải là hơn cả một bà thương gia tầm thường không?

- Tinh Nhược!

- Anh kêu em làm ǵ? giỏi th́ đối đầu với Vương Đại Vỹ đi! Chưa ǵ em thấy anh thua là cái chắc. Làm sao đụng lại với một ông tiến sĩ? C̣n chuyện anh đổ thừa là không muốn lập gia đ́nh, có vợ sớm sẽ khổ, chỉ là một cái cớ để che đậy sự yếu kém của ḿnh, anh nói anh để cho Tường Vy đi lấy chồng chứ thật ra là chị ấy đá anh!

Nghi tự ái:

- Em đừng có nói bậy!

- Muốn người khác không nghĩ bậy, th́ hăy chứng minh đi? Người tự cho ḿnh là luôn chiến thắng trên t́nh trường!

Nghi trừng mắt:

- Em đừng có nói khích anh. Hôm nay anh đến đây nói chuyện với em là muốn tăng cường niềm tin, để anh đi làm cái chuyện đó thôi!

Tinh Nhược đứng bật dậy:

- Nghĩa là anh cũng đă quyết định?

Nghi gật đầu. Nhược kêu lên:

- Vậy mới phải chứ! Em hoan hô anh hết ḿnh!

Nghi đứng dậy:

- Thôi anh đi!

- Chúc anh thành công... và bắt buộc phải thành công đấy!

Nghi vung nắm tay lên:

- Chắc chắn phải như vậy rồi!

Rồi Nghi bỏ đi ra ngoài, chỉ một lúc sau, tiếng xe vespa nổ máy xa dần.

Bây giờ là mùa đông, mà mùa đông năm nay chẳng hiểu sao lại thật lạnh. Nghi chạy xe trên đường, gió bốn hướng cứ đổ dồn về như tấn công thẳng vào chàng ngăn cản không cho Nghi vào thành phố. Nghi cầm tay lái mà môi run lập cập... chàng chợt thấy tiếc, phải chi ban năy để xe ở nhà đi bằng taxi th́ hẳn ấm áp hơn không?

Nhưng rồi với ư chí thôi thúc, mọi cản trở cũng vượt được quạ Nghi đă vào được thành phố, không khí không c̣n lạnh nữa.

Lạ thật, Nghi nghĩ, tại sao càng đến gần nhà của Tường Vy, Nghi càng thấy ấm áp hơn. Chàng mỉm cười, có lẽ v́ ta đang đến gần hạnh phúc. Đây là lần đầu tiên Nghi đến thẳng nhà Vy, những lần trước, dù hai người đă thân mật hết sức. Nhưng mỗi khi Nghi đưa Vy về, Nghi muốn lên lầu, đều bị Vy cản lại:

- Không được, ba mẹ đều có mặt ở nhà, anh vào không tiện đâu.

Thế là Nghi đành lủi thủi đi về. C̣n hôm nay? Nghi bất cần, tiện hay không tiện cũng phải quyết định.

Nghĩ đến chuyện đó, bất chợt Nghi cảm thấy ḿnh đă thiệt tḥi nhiều quá. Chịu đựng quá sức rồi... Vy ở bên cạnh, Nghi lại không để ư, không quan tâm. Nhưng Vy sắp đi, sắp thuộc về người khác th́ cái ư niệm đó bất chợt làm Nghi hoảng. Rồi bao nhiêu ưu điểm của Vy (mà những người con gái khác không có) chợt ùn ùn kéo đến. Lâu lắm rồi, Nghi biết là ḿnh có yêu Vy, nhưng đề cập đến chuyện cưới xin th́ Nghi co ṿi lại. Nghi nghĩ, ḿnh chưa vượt cái tuổi ba mươi mà cưới vợ có phải là sớm quá không? Cuộc đời c̣n đẹp mà, chuốc lấy cái ràng buộc sớm làm ǵ?

Có lẽ v́ Nghi tham lam. Phải... Nghi muốn mọi thứ phải là của riêng ḿnh, nhưng Nghi lại không muốn hy sinh một chút tự do nào hết. Nghĩ đến đó, Nghi lắc đầu, đă đến khu chung cư có nhà của Vỵ Ngôi nhà trên lầu, cửa sổ mở, chứng tỏ có chủ nó ở nhà và Nghi tắt máy, khóa cổ xe lại rồi ba chân bốn cẳng chạy lên lầu. Nghi chạy thật nhanh cơ hồ như nếu chạy chậm một chút Vy sẽ biết mất. T́nh yêu! ôi t́nh yêu! Nhiều lúc thật kỳ hoặc, thật mâu thuẫn, thật khẩn trương! Cái tay du học sinh khù khờ kia không lẽ lại là đối thủ của chàng thật à? Nghi không chấp nhận chuyện đó được.

Và vừa đến trước cửa, Nghi đưa tay lên bấm chuông ngaỵ Bấm liên tục như có biến, có chuyện khẩn cấp. Đầu Nghi căng thẳng chờ đợi và cửa mở, chính Vy tḥ đầu ra:

- Ồ, anh Nghi! Anh đến đây làm ǵ vậy?

- T́m em!

- Có chuyện ǵ à?

- Không.

Nghi đáp và bây giờ mới nh́n kỹ được Vy, trong chiếc áo ngủ không phấn son, tóc tai bù xù nhưng Vy vẫn đẹp một cách hoang dại.

- Vậy th́... anh đến làm tṛ ǵ nữa đây? Bỗng nhiên rồi nửa đêm nửa hôm chạy đến bấm chuông loạn lên, em tưởng là cháy nhà...

- C̣n hơn cả cháy nhà! - Nghi nói và nh́n vào trong - Thế ggiiờ này, cha mẹ có ở nhà không? Cho anh làm phiền một chút!

Tường Vy có vẻ do dự, nhưng rồi cũng đứng nép qua một bên để Nghi bước vào.

Nghi nh́n quanh, pḥng khách rất hẹp, đồ đạc bên trong bề bộn. Có mấy chiếc vali, có lẽ là hành lư đă sắp xếp của Vy.

Nghi hỏi:

- Thế ba mẹ đâu cả rồi?

Vy không đáp, chỉ về phía bộ sa lông:

- Th́ ngồi xuống đi, làm ǵ vội thế - Vy nói - Nhưng mà tối nay em c̣n nhiều việc sắp xếp, nên không thể đi ra phố với anh được đâu.

Nghi nhún vai:

- Anh đến đây không phải để rủ em đi phố, mà chuyện khác.

Rồi Nghi ngoắc Vy:

- Nào lại đây ngồi cạnh anh đi!

Vy miễn cưỡng ngồi xuống, h́nh như có ǵ đó không được hài ḷng. Nghi ngắm Vy, Vy không đẹp lắm nhưng cái phong cách, cái phóng khoáng của Vy khá quyến và hôm nay Nghi lại nh́n thấy những cái đó nổi bật hơn thường ngày.

- Anh làm ǵ mà ngắm em kỹ thế? Già đi, xấu đi so với lúc trước phải không?

Rồi Vy nói như biện minh:

- Anh biết tại sao không? Mấy hôm rày bận quá, chuẩn bị mệt thở không ra hơi.

Vy nhỏm dậy định bỏ đi, nhưng Nghi gọi giật lại:

- Khoan đă, ngồi lại nào!

Vy chau mày:

- Anh cần ǵ?

- Anh muốn em ngồi lại v́ chúng ta có chuyện nghiêm túc phải nói với nhau.

Nghiêm túc? Vy hơi ngạc nhiên, từ nào đến giờ Vy nào thấy Nghi nghiêm túc bao giờ? Chỉ thấy đùa cợt, bay bướm, hết cô này đến cô khác.

- Anh muốn nói ǵ nói nhanh đi!

- Anh muốn cưới em!

- Cưới em?... Không được! - Vy nói, và nh́n thẳng vào mắt Nghi - Anh đùa à? Anh cũng biết rồi đấy, em đă viết thư báo cho anh Đại Vỹ cũng như đă đặt vé phi cơ cho chuyến đi!

Nghi nghiêm nghị:

- Em đừng có nhắc đến cái tay mọt sách đó, bằng không anh sẽ nổi giận bây giờ.

- Nhưng đấy là vị hôn phu của em! Anh biết chứ?

Vy phản kháng, nhưng Nghi vẫn tỉnh :

- Em phải ở lại đây, không được đi đâu cả! Đó là lệnh!

- Lệnh? Nhưng ở lại để làm ǵ? Em đă suy nghĩ kỹ rồi, chẳng lợi ǵ cho ai cả...

Nghi trừng mắt:

- Ai nói với em là không lợi đấy? Chúng ta cưới nhau và lợi cả hai.

Vy ngẩn ra. Nghi đùa hay nói thật? Lấy nhau? Có tin được không? Khi Nghi giống như một chú cá nược, một con ngựa hoang bất thuần, không có dây cưong, một con người không nghiêm túc lúc nào cũng đầy bạn gái.

Vy rơm rớm nước mắt nói:

- Anh Nghi à, đừng có pha tṛ nữa. Tôi biết anh chẳng hề có ư định đó. Chẳng có người đàn bà nào có thể giữ chân anh được.

Nghi kéo tay Vy đến gần:

- Anh không đùa, anh nói thật đấy Tường Vỵ Anh muốn cưới em. Em đồng ư không?

Vy yên lặng. Nghi căng thẳng nói:

- Hăy tin anh, anh nói thật mà. Anh tự nguyện lập gia đ́nh với em, anh không thích sống độc thân nữa.

Lời Nghi chẳng hiểu sao làm Vy khóc, Nghi hoảng hốt:

- Sao vậy? Mọi thứ c̣n chưa quá muộn mà Vy?

Vy lắc đầu. Nghi nói thêm:

- Anh nói thật đấy Vy ạ, nếu em không đồng ư, anh cũng không để cho em đi đâu!

Nghi cả quyết, và bây giờ Vy mới lên tiếng:

- Anh nói thật chứ không phải bốc đồng? Em không tin... Em sợ là rồi sẽ phải thất vọng.

- Sao lại có chuyện đó? - Nghi nói - Em biết không... anh yêu em thật mà, yêu lâu rồi, nhưng anh cứ măi phân vân cho đến khi cùng em đi sắm đồ cưới. Anh mới nghĩ lại... Trên đời này chưa có tên nào ngu ngốc như anh, đến độ đi sắm đồ cưới cho người ḿnh yêu về nhà chồng, điên thật!

- Nghĩa là...

- Anh đi sắm đồ cưới đó là cho anh với em. Anh không làm mọi công không cho một ai cả!

- Anh đùa nữa à?

- Làm ǵ có chuyện đùa! Bây giờ anh là con người chín chắn. Anh nói những ǵ anh đă nghĩ. Anh không thích đóng kịch măi.

Tường Vy nói:

- Trước kia em cũng yêu anh, nhưng cứ nghe anh măi nói là anh không muốn lập gia đ́nh nên không lẽ em lại chờ?

- Đồng ư là anh chưa muốn lập gia đ́nh, nhưng anh cũng không muốn em là sở hữu của người khác, v́ vậy anh chỉ c̣n cách cưới em, hiểu chưa?

Tường Vy gật đầu, hôn nhẹ lên má Nghi:

- Anh thật là đáng ghét!

Nghi đùa:

- Nhưng Tường Vy này, em cũng cần nghỉ ngơi cho lại sức. Anh không muốn đến cái ngày cưới, anh phải cưới một cô vợ vừa xấu vừa gầy mà anh muốn cô dâu phải thật xinh, thật rạng rỡ v́ hạnh phúc.

- Anh Nghi, nhưng mà...

- Không nhưng ǵ cả. Hăy nói thật cho anh biết. Tại sao người em yêu là anh, mà em lại chọn tay mọt sách đáng ghét kia làm chồng? Em ham ǵ của hắn? Em nôn lấy chồng lắm sao? Hắn cũng đâu có đẹp trai cũng như thông minh bằng anh đâu?

- Em chọn anh ấy làm chồng là v́...

Tường Vy bỗng nhiên trở nên lúng túng.

- V́ sao, nói ngay!

- V́... anh không chịu cưới vợ ngay, mà... - Cuối cùng Tường Vy đành nói - C̣n con của em th́ nó không thể chờ... v́ nó cần có một người cha.

- Cái ǵ? - Nghi kêu lên - Con? Con ǵ? Không lẽ Vy đang có thai? Với ai? - Nghi lắp bắp - Em nói ǵ mà anh không hiểu.

- Có ǵ mà không hiểu - Tường Vy thành thật nói, giờ này không có ǵ phải giấu giếm nữa - Em có mang được hai tháng nay.

- Trời! - Nghi lẩm bẩm tính, rồi hét - Nó là con của anh phải không?

Tường Vy chỉ gật đầu. Nghi lại lớn tiếng:

- Vậy sao em không cho anh biết?

- Xin lỗi... Em không thể cho anh biết v́... em không muốn đem chuyện đó ra để ràng buộc anh.

- Em ác thật!

- V́ nếu đem cái bào thai ra làm yêu sách để anh cưới th́ cuộc hôn nhân đó liệu có hạnh phúc không? V́ vậy em...

- Thế tại sao em lại nhận lời lấy Vương Đại Vỹ?

- Anh Vỹ th́ khác. Anh ấy là người yêu em, chơn chất.

- Vậy càng bậy thật, dám mang con anh cho Vương Đại Vỹ! Nghi chụp lấy tay Vy, trợn mắt - Em nói đi, tại sao em làm như vậy?

- Em đă nói, con em nó cần phải có cha, mà anh th́ không chịu lập gia đ́nh. Em đành phải chọn anh Vỹ, để hợp thức hóa một người cha của nó.

- Nhưng nếu em làm vậy là bất công với Vỹ mà cũng bất công với anh.

- Đồng ư! Nhưng anh biết đấy, em không yêu Vỹ nhưng em phải hy sinh v́ con, em cũng nghĩ là sau này em rồi cố gắng dùng t́nh yêu để đền bù lại cho anh Vỹ những thiệt tḥi mà anh ấy chịu.

- C̣n anh? Em rơ là con người không có trái tim! Phải trừng phạt em mới được! - Nghi đứng dậy, vung thẳng hai tay lên trời dọa nhưng chẳng hề đụng đến Vy - Tại sao em lại không cho anh biết chuyện em có mang với anh? Con là con của anh mà? Em c̣n định chia cách hai cha con anh nữa, em thật tội lỗi, không làm sao tha được! Anh biết là... chắc chắn nó phải rất giống anh!

Tường Vy cười:

- Con chưa chào đời sao anh biết nó giống anh? Mà anh cũng không thể trách em được, bởi v́ em thật t́nh yêu anh nên mới không nỡ cho anh biết chuyện đó. Em cũng tự ái.

- Có khùng không? - Nghi trợn mắt to hơn - Tự ái ǵ kỳ cục vậy? Thôi không nói chuyện đó nữa, bây giờ thay đồ nhanh lên, rồi đi theo anh về nhà để gặp ba mẹ anh.

Nói đến ba mẹ, chợt nhiên Nghi nhớ sực ra, chàng đỏ mặt nói:

- Năy giờ măi căi nhau với em mà quên bẵng, thế c̣n ba mẹ em đâu? Mời ra đi, anh ra mắt luôn thể.

Tường Vy nở nụ cười thật ngọt:

- Anh có điên không? Anh nh́n vào đồng hồ xem bây giờ là mấy giờ rồi?

Vy vung vai nói tiếp:

- Lúc gần đây, em mệt phờ luôn v́ cái thai nó hành măi...

- Em bậy thật. Nếu biết trước, anh đă chia sẻ với em. Thôi vào mời ba mẹ ra đi...

Nghi nói và nh́n vào trong.

- Nếu em không mời, anh sẽ đi thẳng vào trong đấy mời ra đó!

- Đừng! - Tường Vy vội ngăn lại - Không có ai ở trong đấy đâu - Và Tường Vy thú nhận - Trước kia em đă nói dối anh, chứ thật ra cha mẹ em mất sớm từ lâu. Em là đứa mồ côi... và sống một ḿnh thế này lâu lắm rồi.

- Vậy à?

Nghi giật ḿnh. Tối nay sao lại có nhiều chuyện lạ lùng vậy?

- Vâng, đó là sự thật! Cũng chính v́ vậy mà mấy lần trước, em không để cho anh vào nhà. Em sợ anh biết được sự thật rồi khinh bỉ em.

Tường Vy bức xúc nói:

- Và... bây giờ anh đă biết được rồi, nếu anh không muốn cưới một đứa con gái mồ côi làm vợ th́ rút lui vẫn c̣n kịp cơ mà.

Nghi cúi xuống hôn nhẹ lên trán Vy.

- Sao lại có chuyện đó? Có ǵ đâu phải khinh bỉ? Chuyện đó em nào có muốn đâu? Vả lại anh muốn cưới em làm vợ, chứ nào phải cưới ba mẹ em? Được rồi... vậy th́ mọi thứ sẽ càng giản dị tiện lợi hơn. Ngày mai chúng ta sẽ đến pḥng hộ tịch đăng kư kết hôn ngay, em nhé!

- Làm ǵ gấp như điện giật vậy? - Tường Vy cười rồi lắc đầu - Dù em là đứa con côi, dù em đă có con với anh... nhưng mà làm ǵ cũng phải đúng phép tắc, phải danh chánh ngôn thuận. Em muốn có sự đồng ư của cha mẹ anh. Muốn được đi vào nhà họ Lư của anh bằng cổng chính.

- Em ngộ thật! Trở nên nguyên tắc từ bao giờ vậy? - Nghi ngạc nhiên - Anh nhớ emm là con người phóng khoáng, bất cần đời cơ mà? Nó biến đâu rồi? Nhưng không sao chẳng có ǵ để lo lắng... xem nào... áo cưới, lễ vật... quần áo cô dâu về nhà chồng gần như đầy đủ cả, chỉ cần xin phép mẹ cha, rồi một cái tiệc cưới. Cũng đơn giản thế em c̣n đ̣i hỏi ǵ nữa không?

- Không dám!

- C̣n chứ - Nghi nói - C̣n phải đi hưởng tuần trăng mật nữa chứ? Mà em thích vùng biển hay vùng núi?

Tường Vy cười:

- Mùa đông mà lên núi... em sợ chúng ḿnh sẽ biến thành người tuyết mất!

- Vậy th́ càng hay - Nghi giả vờ nghiêm nghị nói - Có như vậy t́nh yêu của chúng ḿnh mơi ngưng đọng lại thành đá chứ. Rồi, anh đă quyết định. Vậy th́ chúng ḿnh lên miền núi.

Tường Vy lắc đầu:

- Anh rơ là bá quyền, anh không biết tôn trọng ư kiến của phụ nữ, em phản đối.

Nhưng Nghi không chịu thua:

- Em không có quyền phản đối, v́ khi đă là vợ của Lư Nghi này th́ phải vâng lời Lư Nghị Anh là một ông chồng độc tài, em phải biết trước điều đó.

Tường Vy cười, nhưng rồi lại nghi ngờ hỏi:

- Anh Nghi... có thật là... chúng ta sắp lấy nhau... chứ không phải đùa cho vui hở anh?

Nghi ṿng tay qua người Vy.

- Lúc này sao em đa nghi thế. Em phải biết là kể từ hôm nay... anh sẽ là một người đàn ông nghiêm chỉnh... anh sẽ mang lại hạnh phúc và nụ cười cho em.

- Nếu vậy th́ c̣n sung sướng nào bằng! - Vy xúc động nói.

Rồi mọi phiền toái, ngờ vực, hiểu lầm, âu lo... đều tan biến. Vy không ngờ hạnh phúc lại quay về dễ dàng như vậy. Chuyện chọn con đường sang Mỹ đâu phải là ước vọng của Vy, đó chẳng qua là con đường quên lăng, có khi là khổ ải. Vy đă tưởng từ đây mọi niềm vui khép kín. Nhưng rồi hạnh phúc đă không ngoảnh mặt đi với nàng. Vy đă nghĩ lại, âu đó là định mệnh. Định mệnh đă ưu đăi với Vy và t́nh yêu đă về lại với người từng cùng khổ. Một phép lạ?

Với Nghi th́ măi bây giờ mới khám phá ra cuộc sống tự do cá nhân chưa hẳn là hạnh phúc. Một mái ấm gia đ́nh, một trách nhiệm, bổn phận... sự ràng buộc nhiều lúc lại là niềm vui...

Và Nghi nh́n xuống. Vy vẫn c̣n nước mắt ràn rụa. Nước mắt của hạnh phúc.

- Này cô bé lọ lem, sao lại khóc măi thế? - Nghi hỏi - Sắp làm mẹ rồi c̣n khóc, không sợ người ta cười cho à? Đi rửa mặt rồi lau mắt đi, để thế này xấu quá, mà anh th́ chỉ muốn có cô vợ đẹp.

Nhưng Vy lại lắc đầu:

- Anh đừng ngăn, hăy để em được khóc một lần cho hả hệ Bởi v́ em không ngờ là cuối cùng rồi em vẫn c̣n có anh.

- Sao kỳ cục vậy? - Nghi nói - Anh đă nói là anh sẽ cưới em làm vợ cơ mà?

- Giờ th́ em mới yên tâm, chứ anh biết không măi đến chiều nay, em khổ biết chừng nào. Với em th́ có thể chờ... nhưng con chúng ta, th́ nào có chờ được. Nhưng bây giờ chuyện qua rồi, em hứa với anh từ đây về sau em sẽ chỉ cười thôi chứ không thèm khóc nữa.

Nghi siết chặt Vy vào ḷng:

- Thôi bỏ chuyện đó qua một bên đi. Bây giờ em hăy nói cho anh biết chuyện của em. Em mồ côi từ bao giờ? Và ai đă nuôi em khôn lớn đến ngày nay?

Vy lắc đầu:

- Chuyện đó dài lắm. Từ từ rồi em sẽ kể lại cho anh nghe. C̣n bây giờ khuya rồi, anh hăy về đi.

- Không được, anh phải ở đây với em.

- Như vậy là không đúng nguyên tắc, chúng ta chưa làm đám cưới mà?

Vy nói làm Nghi không biết làm sao hơn.

- Nhưng mà... anh hỏi thật em đă bỏ ư định làm bà tiến sĩ Vương Đại Vỹ chưa?

- Anh thật bất công. Tại sao chỉ đ̣i hỏi người khác? Nếu sợ th́ cứ tiến hành nhanh. Tội anh em c̣n chưa hỏi. Mấy hôm qua anh làm em buồn, em khóc măi... biết không?

Nghi găi đầu:

- Trong chuyện này đúng ra lỗi cả hai đứa. Em th́ cao ngạo không chịu xuống nước, c̣n anh th́ hồ đồ... suưt chút nữa cả hai đều ân hận suốt đời.

Vy cười bẽn lẽn:

- Bây giờ chuyện qua rồi, anh cũng không nên nhắc lại nữa.

Và nh́n những chiếc vali để ngổn ngang trong pḥng khách, Vy nói:

- Mấy cái này rồi cũng vẫn dùng được, không đi Mỹ th́ cũng mang về nhà chồng. V́ sớm muộn ǵ... Em cũng đâu c̣n ở đây?

Nghi nghiêm chỉnh:

- Đúng! Nhưng em có định là sau này ḿnh sẽ về nhà cha mẹ anh ở hay là chúng ta sẽ thuê một nơi khác?

- Anh Nghi... - Tường Vy xúc động - Từ xưa đến giờ em chưa hề có được một cái nhà. Một mái ấm gia đ́nh và anh biết không em cũng không hề biết cha mẹ ruột của ḿnh là ai. Lúc nhỏ ở cô nhi viện, em đuợc các Soeurs ḍng Bác ái nuôi dưỡng cho đi học. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, em ra đời, tự lập. Ban ngày em đi làm kư giả tập sự, tối đến đi học lớp Đại Học tại chức... Cuộc đời em khổ nhưng em cố gắng vươn lên. Em tự lập từ lâu lắm rồi. Em khát khao một cuộc sống đầm ấm. V́ vậy em rất cần có cha me, anh em. V́ vậy, anh Nghi... hăy hiểu cho... chúng ta không cần thuê nhà ǵ cả... hăy về ở chung với ba mẹ anh. Hẳn anh hiểu ư em muốn nói ǵ chứ?

Nghi cảm động:

- Vậy... để anh phone về báo cho Tinh Nhược biết.

- Đừng! Hăy để cho cô ấy bất ngờ. Hạnh phúc thường đến một cách một bất ngờ anh ạ.

Nghi siết nhẹ vai người yêu.

- Tường Vy, em trưởng thành và thánh thiện hơn anh tưởng. Bây giờ anh mới biết là ḿnh may mắn. Suưt tí nữa anh đă để kho tàng bay mất về tay mọt sách rồi.

- Anh đừng cứ gọi người ta là mọt sách măi - Vy nói - Anh Vỹ là một người rất tốt. Anh biết không, Vỹ không khù khờ như anh nghĩ đâu. Anh ấy là con người khoan dung nhân ái. Em đă thú thật cho Vỹ biết, chuyện em đă lỡ có thai, nhưng anh Vỹ vẫn chấp nhận. V́ vậy... bây giờ em rất khó xử không biết phải giải thích thế nào với anh ấy về chuyện em không sang đấy.

Nghi ngẩn ra... chợt thấy ḿnh thấp kém hơn cả Vỹ. Nhưng rồi Nghi cũng cười nói:

- Thôi th́ bảo anh ta là... thằng con của anh nó đă t́m được cha nó rồi, nên em phải ở lại.

- Nhưng hành động thế này cũng bậy quá... Mong là anh Vỹ sẽ tha thứ cho...

- Làm sao là bậy? Đúng chớ? Của ai phải trả lại cho người ấy. C̣n chuyện làm phiền Vỹ, em đừng lọ Con người của Vỹ đă mang tên là Đại Vỹ tức là Vỹ Đại... th́ hắn sẽ đúng danh mới mă thượng chứ?

- Em biết là anh Vỹ cũng yêu em.

- Th́ anh cũng yêu em vậy - Nghi siết chặt Vy trong ḷng, nói - em cần công bằng và tin tưởng anh. V́ bắt đầu từ bây giờ anh chỉ biết tới em và con thôi.

Nghi nói và cúi xuống hôn Vy.

Hạnh phúc trở về và mùa đông không c̣n buốt giá nữa.

Đám cưới của Nghi và Tường Vy sẽ được cử hành trước ngày tết mấy hôm. Không khí trong gia đ́nh họ Lư trở nên ồn ào vui vẻ. Cửa nẻo được giăng hoa kết đèn... Ông bà Lư là những người tiến bộ. Không đặt vấn đề môn đăng hộ đối nên Tường Vy được đón vào nhà một cách vui vẻ.

Trái ngược với nhà họ Lư, bên nhà họ Lê vẫn phẳng lặng như cũ. Không những thế, không khí c̣n có vẻ u tịch hơn. Bởi v́ nhà bây giờ chỉ c̣n lại ông Địch Sanh và Văn Điệt. Tuy ít người, nhưng t́nh cảm hai cha con lại nồng thắm hơn. Mọi người cố quên đi chuyện cũ. Chuyện của Văn Du đă kết thúc. Du lại không về nhà, nhưng cũng không có ǵ quan trọng. Bởi v́ án đă xử xong. Mức án dành cho Du, đó chẳng có bằng chứng rơ ràng, chỉ có chuyện Du tiêm Maxiton cho Điệt, mà Điệt lại không khởi tố nên ṭa chỉ khiển trách với án treo và rút giấy hành nghề của Du.

Cách xử lư đó trái lại khiến ông Địch Sanh rất hài ḷng. V́ nó không làm cho sự sứt mẻ trong gia đ́nh trầm trọng hơn. Bản án chỉ như một sự cảnh cáo. Ông Sanh muốn Du kế nghiệp, nhưng Du đă không làm được th́ thôi, âu là định mệnh phải chấp nhận. Và bây giờ th́ ông cũng đă già, tuổi gần đất xa trời không nên nghĩ nhiều ǵ nữa. Con cái lớn rồi, mỗi đứa đều có chí hướng riêng.

Mấy hôm nay bên nhà họ Lư lại lo chuẩn bị hôn lễ. Ông Địch Sanh biết người bạn già họ Lư của ḿnh cũng khá bận rộn, nên không muốn quấy rầy. Ông chỉ bày cờ ra, ngồi đánh một ḿnh.

Và giữa lúc cảnh đang vắng vẻ. Chợt có tiếng xe hơi dừng ngoài cửa. Ông Địch Sanh và Văn Điệt không hẹn cùng ngẩng đầu nh́n lên. Ai vậy? Từ sau chuyện Văn Du, chẳng c̣n xe hơi nào đến đây nữa. Chắc có lẽ xe cưới nhà họ Lư đi lạc nhà...

Nghi vậy, ông Địch Sanh lại cúi xuống chăm chú nghiên cứu nước cờ. Nhưng chỉ một lúc, ông lại nh́n lên nói:

- Văn Điệt này, từ rày về sau con đừng có cùng Tinh Nhược măi ra sau nông trại nữa. Cha biết tụi con không có ǵ, nhưng cứ đi như vậy, người ta dễ dị nghị.

- Vâng, thưa cha!

Điệt nói. Mặc dù Tinh Nhược đến với nông trại chỉ là để giúp Điệt. Nhược học về sinh thái cây trồng, đang nghiên cứu về thổ nhưỡng. Điều này rất bổ ích trong việc cải tạo đất.

ông Địch Sanh thấy Điệt hứa, hài ḷng và tiếp tục nh́n xuống bàn cờ.

Trời vẫn rất lạnh. ánh lửa từ ḷ sưởi bập bùng. Nhưng ngay lúc đó, có tiếng chân người đi vào sân. Rồi cửa mở, ông Địch Sanh nh́n lên, ngạc nhiên:

- Ồ! Con...

ông chỉ gọi như vậy rồi ngưng lại. V́ trước mặt ông là Văn Du và Mỹ Dung. Họ đến đây làm ǵ? Văn Du... ?

Chỉ có Văn Điệt là b́nh tĩnh. Không những b́nh tĩnh mà c̣n ở trạng thái cảnh giác. Tại sao cả hai lại đến đây?

Du lên tiếng, giọng đầy bứt rứt:

- Thưa cha, tụi con mới về ạ.

Mỹ Dung cũng thưa:

- Thưa cha... anh Du và con đến đây là để...

Nhưng ông Địch Sanh đă đưa tay lên ngăn lại:

- Con hăy để một ḿnh Du nó nói được rồi.

Và Du lên tiếng:

- Thưa cha... con thấy tất cả những việc đă xảy ra trước đây đều lỗi ở con cả nên con về đây là để xin cha tha thứ cho.

ông Địch Sanh lắc đầu:

- Cha nghĩ th́ cái chuyện cha có tha thứ hay không chẳng quan trọng ǵ đến con nữa. Bởi v́ hôm trước con đă nói... con không cần sự hổ trợ của cha rồi mà?

Văn Du thấp giọng:

- Hôm đó nóng quá con nói sai, bây giờ biết lỗi con rất hối hận về những ǵ con lỡ noi. Mong là cha tha thứ chọ Hôm trước v́ tham vọng lớn quá, con chỉ nghĩ đến thành công mà không nghĩ đến hậu quả. Con tưởng làm vậy là cha vui, cha hài ḷng, nhưng con đă lầm. Bây giờ nghĩ lại xấu hổ lắm. Con xin cha hăy để cho con cơ hội để làm lại cuộc đời.

ông Địch Sanh gật gù:

- Đă nhân ra sơ sót của ḿnh th́ làm cha, ta cũng không có lư do ǵ mà cố chấp, không tha thứ cho con.

- Vậy th́ con xin cảm ơn cha - Du bứt rứt nói - Từ đây con sẽ làm việc một cách nghiêm chỉnh, dựa vào khả năng của chính ḿnh để thành đạt chứ không đuổi theo hư danh nữa.

- Ta sẽ chờ xem những ǵ con hứa.

- Con nói thật đấy - Du nói - Cha hăy tin tưởng con, giờ th́ con không thể tiếp tục hành nghề ỵ Nhưng với sự giúp đỡ của cha Mỹ Dung, con chuyển sang nghành buôn và con nghĩ là ḿnh cũng làm được việc.

- Vậy cũng tốt! - Ông Địch Sanh suy nghĩ, rồi quay sang Mỹ Dung tiếp - Mỹ Dung này, con sắp là vợ Văn Du, nên ta coi con cũng là người nhà. Bây giờ con đă trưởng thành, con phân biệt được đâu là phải đâu là trái, v́ vậy ta mong là con sẽ giúp đỡ Du. Con chỉ phục tùng, chỉ làm theo những ǵ con thấy là đúng. C̣n cái ǵ Du không phải, con có bổn phận phải ngăn chặn. Đừng có mù quáng theo... v́ tương lai của Văn Du... Một phần nằm trong tay của con đó. Con phải giúp đỡ nó, đừng để nó sa xuống hố lần nữa. V́ tính nó th́ dễ dao động nên cần giúp nó nhận ra chân giá trị của sự việc.

- Vâng, thưa cha.

Mỹ Dung ấp úng nói. Nàng biết chuyện đă qua, cũng có phần nào trách nhiệm ở ḿnh.

Du thấy mọi chuyện đă được khai thông, ngập ngừng một chút, hỏi:

- Thế bây giờ con có thể trở về nhà ở được không, cha?

ông Địch Sanh cười:

- Nếu con không chê ở đây nghèo th́ cứ quay về. Ở đây lúc nào cũng là nhà của con cả.

- Cha! - Du xúc động kêu lên - Con xấu hổ khi nghĩ về những tội lỗi của ḿnh. Nghĩ lại con thấy hối hận quá. Con đă làm nhiều thứ sằng bậy. Con đă không lượng sức, ngông cuồng định lấy cả sao trên trời măi đến lúc chật trân té xuống. Vỡ mộng mới thấy đau khổ. Bây giờ th́ con đă biết, con hứa sẽ nghiêm túc và thực tế, cha hăy tin con.

Và quay sang Điệt, Du nói:

- Em cũng nên tha thứ và giúp đỡ anh, được không Điệt?

Điệt cảm động:

- Em lúc nào cũng sẵn sàng thôi!

C̣n ông Địch Sanh th́ nói:

- Nếu con thật t́nh hối lỗi và cương quyết quay về đường phải, th́ chẳng ai bỏ rơi con đâu. Mọi người sẽ giúp đỡ con. Nhưng con đă hứa th́ phải làm...

- Vâng. Chắc chắn như vậy.

Văn Du xúc động nói. Anh chàng sau những biến động qua có vẻ gầy đi nhiều, nhưng thái độ đă bớt ngạo mạn.

- Thật ra th́ con biết. Đúng ra con phải bị pháp luật trừng phạt nặng hơn. Nhưng mà v́ hèn nhát, v́ sợ khổ. Con đă khai gian để nhẹ bớt tội và mặc dù luật pháp có nới tay, nhưng ṭa án lương tâm con vẫn c̣n. V́ vậy con hứa với cha, với mọi người từ đây con sẽ cố sống một cách chân chính. Làm việc tốt, để chuộc lại lỗi lầm xưa.

- Con biết vậy là tốt - Ông Địch Sanh nói - Lầm lỗi th́ phải thừa nhận, phải sửa sai. Ai cũng vậy, là người mà, có ai lại hoàn toàn thánh thiện đâu. Sửa đổi sẽ làm tốt cho bản thân mà cũng làm tốt cho xă hội.

Văn Du yên lặng. Bây giờ Du đă nhận định rơ được chính ḿnh. Cuối cùng rồi con người bị đồng tiền mê hoặc, ham chuộc hư danh cũng lột xác. Sự lột xác có đau đớn, nhưng con người hoàn thiện hơn.

Mỹ Dung đứng bên cạnh yên lặng, lên tiếng:

- Thưa cha, mà tụi con định sang năm sẽ lấy nhau. Và lúc chúng con lấy nhau rồi, theo cha th́... chúng con nên ở đâu?

ông Địch Sanh cảm động:

- Đây là nhà họ Lệ Khi con là dâu nhà họ Lê, nếu thấy ở đây không thiếu tiện nghi lắm, th́ có quyền về đây ở. Con về đây, cha và Văn Điệt chắc mừng hơn, vui hơn. V́ con biết đấy... nhà này lâu lắm rồi, không có bóng đàn bà... nên rất cần một nữ chủ nhân.

Mỹ Dung lắc đầu:

- Con không phải là nữ chủ nhân. Con cần học hỏi ở cha và Văn Điệt nhiều thứ. Con chỉ sợ là cha và Văn Điệt không hài ḷng.

Văn Điệt bước qua nắm tay Văn Du và Mỹ Dung siết nhẹ:

- Anh chị đừng ngại ǵ cả. Ở đây cha và em đều hoan nghênh sự trở về của anh chị.

Du nghẹn lời nói với Điệt:

- Em... em tha thứ cho anh chứ?

Điệt cười, nụ cười thật vị tha, chỉ nói:

- Tết năm nay nhà có anh chị trở về, chắc sẽ ấm cúng lắm!

Điệt biết. Sau những biến cố qua, lần trở về này của Du hẳn có nhiều sự sắp xếp, tính toán cho tương lai. Du cần thông qua cha và như vậy sự hiện diện của ḿnh nhiều lúc sẽ trở ngại. Và để cho Du có điều kiện nói chuyên riêng. Điệt xin phép và rút lui ra ngoài.

Điệt bước ra ngoài với một tâm trạng rất vui. Điệt không qua nhà họ Lư v́ chàng biết bên ấy hôm nay rất bận rộn. Mọi người đang dồn sức cho đám cưới ngày mai của Nghi với Tường Vy.

Để không quấy rầy, Điệt bước thẳng ra nông trại sau nhà.

Đang đi chợt nghe có tiếng đuổi theo.

- Anh Điệt, anh đi đâu đó?

Điệt quay qua th́ ra là Tinh Nhược.

- Buồn buồn ra sau nông trại chơi vậy thôi.

- Sao không rủ em đi với?

- Trời lạnh thế này, rủ Nhược theo ra đấy để cảm lạnh à?

- Không sao đâu, có anh mà?

Nhược nói một cách tin tưởng làm Điệt cảm động. Điệt hỏi:

- Em có biết là anh Du đang tính quay về đây ở không?

- Vậy à? - Tinh Nhược lo lắng - Thế thái độ của anh ấy đối với anh ra sao?

- Tốt! Chẳng có ǵ cả - Điệt đáp một cách ngắn gọn - Anh ấy đă hoàn toàn thay đổi.

- Nghĩa là...

- Anh Du đă nhận ra cái sai trái của ḿnh và xin lỗi cha với anh.

- Vậy th́ em yên tâm - Tinh Nhược nói - Anh thấy đấy, con người cũng giống như thời tiết, luôn có sự thay đổi. Mùa hè có nóng bức th́ đến lúc nào đó mùa đông lạnh giá đến để dung ḥa.

- Anh th́... anh thích cái ấm áp của mùa xuân hơn.

- Ờ hé! - Tinh Nhược chợt kêu lên - Phải chi mùa nào cũng ấm áp th́ cây cối sẽ đâm chồi nảy lột tốt tươi hết.

Nhược vừa đề cập đến cây cỏ. Bất chợt Điệt và Tinh Nhược đều nhớ đến thửa đất thử nghiệm sau nông trại của ḿnh.

Và cả hai không hẹn đều nhanh chân hơn. Họ nôn nóng muốn biết thành quả, mà mấy hôm qua v́ chuyện của Du họ đă bỏ quên.

Hai người đến phần đất thử nghiệm. Nhược reo lên:

- Ồ tuyệt quá!

Trươc mặt hai người, luống khoai lang tưởng đă chết héo lại như xanh hơn. Điệt cúi xuống, những chiếc lá khoai lang dầy láng chứ không héo và mỏng như hôm trước, chứng tỏ nó đă thích nghi được với đất. C̣n bên thửa đất gieo hoa, th́ đă có những mầm xanh nhú lên... Mặc dù thời tiết đang lạnh giá.

- Như vậy là ta đă thành công rồi.

Điệt nói. Nhược tinh nghịch:

- Chúng ta đếm thử xem có bao nhiêu mầm sống nhé?

Và cả hai cúi xuống đếm, hai mái đầu gần như chụm vào nhau. Cái lạnh tan mất. Mùa đông lạnh giá rồi cũng trôi quạ Điệt biết, để mùa xuân ấm áp trở về như vậy mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp hơn. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.

 

Hết