Dưới
ánh trăng cô đơn
Chương
7
Văn Du cho
xe hướng về phía ngoại ô. Trên
xe chỉ có ḿnh chàng và Trương Vĩnh Quang.
Ra khỏi
thành phố, xe cộ bắt đầu
thưa thớt. Chàng cho tăng tốc độ. Cảnh hai bên đường lùi ra sau nhanh chóng.
Trương
Vĩnh Quang nh́n qua, hỏi:
- Thưa bác
sĩ, c̣n những người kia ?
Họ tự lái xe đến à?
- Vâng -
Văn Du vẫn hướng thẳng về phía
trước, như rất chăm chú lái - Bác sĩ nào
cũng có xe riêng cả, một lúc họ
sẽ tới sau.
Thành phố đă bỏ lại sau lưng, sắp
đến đèo Đá. Ở đây có
một khúc quanh khá nguy hiểm. Một
bên là vách núi dựng đứng, một bên lại là
vực thẳm sâu khoảng hai mươi thước.
Văn Du đột ngột giảm tốc độ xe, rồi nói:
- Có một
chuyện tôi muốn hỏi cậu cho rơ.
Quang sốt
sắng:
- Dạ,
thưa chuyện ǵ?
Du nghiêm
mặt nói:
- Tại sao
cậu cứ theo dơi công việc của
tôi hoài vậy?
- Đâu có? - Vĩnh Quang tái
mặt nói - Làm ǵ có chuyện đó, tôi làm sao dám hỗn
với bác sĩ như vậy?
Văn Du
cười nhạt:
- Vậy
chứ sao cậu biết chuyện tôi cho gia đ́nh nạn
nhân hai triệu bạc? Hôm qua cậu c̣n
kiếm cớ để đến nhà người ta
đúng không?
- Da... da...
- Cậu rơ
là quá lắm!
Vĩnh Quang
kêu lên:
- Bác sĩ
đă hiểu lầm rồi. Tôi đến
đấy chẳng qua là v́ bác sĩ, tôi muốn gia đ́nh
người chết đừng có tiết lộ thêm
điều ǵ ra ngoài.
Văn Du
vẫn nh́n thẳng về phía trước:
- Nhưng
tôi lại không thích những người lắm mồm,
thích chen vào chuyện riêng tư của
người khác. Cậu tưởng cậu
hành động như vậy là trên cơ tôi? Tôi sẽ phải lụy cậu à?
Trương Vĩnh Quang lúc túng, rủa thầm
thân nhân của người chết. Tại sao họ lại
đem chuyện đó kể cho Du nghe ? Thật ra th́... dă tâm của Quang nào có lớn
lắm. Quang chỉ muốn Du lưu ư
đến chàng. Thấy chàng là con người năng
nổ. Chứ Quang thừa biết rơ thế
lực của Du, chàng làm sao húc đầu vào đá?
Tất cả những ǵ Quang làm là để củng
cố vị trí của ḿnh.Chàng chỉ là một tay cơ hội, thích đầu cơ,
cũng có thể là hơi tham lam một chút. Nói
tóm lại là một người trẻ tuổi ranh mănh.
- Không, không
phải đâu, bác sĩ đă hiểu lầm tôi rồi.
Vĩnh Quang vội vă giải thích. Măi đến lúc này, Quang vẫn nuôi hy vọng Du
giữ chàng lại. V́ đó là
tương lai ngắn gọn nhất.
Nhưng
Văn Du vẫn lạnh lùng:
- Không có
sự hiểu lầm ǵ cả. Tôi đă rơ trái tim đen của cậu. Cậu
làm ǵ? Nghĩ ǵ? Hừ,
cậu tưởng là cậu nắm được
những cái bằng chứng đó là có thể uy hiếp,
khống chế tôi ư? Nhưng cậu
lầm rồi. Người ta khi bị
uy hiếp sẽ có hai cách giải quyết vấn
đề, một là thuần phục. Đó là với
những người cao tay ấn hay
quyền lực hơn ḿnh, c̣n hai là đối kháng, mà
phải đối kháng quyết liệt. Có
thể là một mất một c̣n, loại bỏ một
cách không thương tiếc, dẹp hết chướng
ngại trên đường ḿnh đi.
Vĩnh Quang
rùng ḿnh:
- Tôi xin
thề... tôi không hề có ư xấu ǵ với bác sĩ
cả.
Văn Du
lắc đầu:
- Tôi
chẳng hề tin lời thề bao giờ. Kể
cả lời thề của chính tôi.
- Thưa bác
sĩ mà...
Vĩnh Quang lúng túng. Cái ánh
mắt của Du chợt làm Quang sợ hăi. Quang
chưa biết phản ứng thế nào th́ đă nghe Du nói
tiếp:
- Cậu có
biết cái phương pháp dẹp bỏ những
chướng ngại trên đường tiến thân
của tôi là ǵ không? Rất đơn giản, nhưng không
hề thất bại.
- Tôi... tôi...
Vĩnh Quang ấp úng. Mắt
liếc nhanh ra phía sau. Chàng đă trông thấy xe của bác sĩ Thái cách đó không xạ
Chàng tưởng là đă gặp được cứu
tinh. Vội nói:
- Các bác
sĩ kia cũng đă đuổi
kịp rồi ḱa!
Nhưng
không ngờ, Văn Du lại chẳng có chút ǵ là sợ hăi,
trái lại, c̣n cười nói:
- Vậy là
tốt quá! Đúng như kế hoạch!
Rồi
Văn Du thả hết ga, chiếc xe
như mũi tên phóng như bay về phía trước.
Vĩnh Quang sợ hăi kêu lên:
- Bác sĩ!
Văn Du
cười lớn:
- Chuyện
ǵ sắp xảy rả Mi biết rồi chứ?
Vĩnh Quang nh́n tới trước. Xe đă lên gần đến đỉnh đèo.
Một bên là vách đá. Một
bên là vực sâu. Không lẽ Văn Du
muốn thí mạng cả hai? Điều
này không thể xảy ra được. Tương
lai Du đang rực rỡ, sáng sủa
hơn chàng. Quang yên tâm. Nhưng
Quang không ngờ Du đă có tính toán riêng. Một tay Du vặn nhẹ chốt cửa. Xe vừa đến đỉnh dốc. Thay
v́ cho xe quẹo trái để ôm cua xa
lộ. Chàng cho phóng thẳng vượt cộc chắn bay
xuống vực. Trong khi tay kia
đẩy mạnh cửa, nhảy hẳn ra ngoài.
Mọi chuyện xảy ra thật bất ngờ.
Quang chẳng phản ứng ǵ kịp cả.
Du vừa tung ra ngoài cố chịu
một cơn đau khủng khiếp, và mê man chẳng c̣n
biết ǵ nữa. Những người ngồi ở xe sau chỉ trông thấy chiếc xe như
một quả bóng rơi thẳng xuống đáy vực
rồi nổ tung. Một cột khói đen
bốc lên tận trời, mọi chuyện kết thúc.
Tất cả xảy ra trong nháy mắt và xảy
ra trước mắt mọi người. Họ
lại đều là bác sĩ, khi họ dừng xe lại và chạy đến họ chỉ
thấy là có phép lạ. Bởi v́ bác sĩ Du bị bắn tung ra ngoài xe và chỉ bị thương
nặng. Phải chăng v́ hồng phúc? V́ Văn Du đă cứu độ được
biết bao người?
Lúc Văn Du tỉnh dậy mở mắt ra. Th́ anh ta trông thấy ḿnh đang nằm ở pḥng
cấp cứu đặc biệt của bệnh viện.
Cả người mỏi nhừ, rêm khắp.
V́ lúc phóng ra khỏi xe, Du phóng nhanh nên
cả người chàng chạm mạnh phhải mặt
đường, măi đến giờ Du vẫn nhớ rơ.
V́ đề pḥng xe sau trờ đến
cán phải, nên Du trước khi ngất xỉu, đă
cố lăn người thật nhanh vào lề
đường...
Du khẽ trở ḿnh, và khi trông thấy những
người đang có mặt quanh giường. Cha
chàng, ông Địch Sanh, rồi Văn Điệt, Mỹ
Dung và cả hai bác sĩ có mặt ở hiện
trường là bác sĩ Thái và bác sĩ Đinh, Văn Du
đă rên rỉ rồi yếu ớt hỏi:
- C̣n... c̣n
Trương Vĩnh Quang đâu rồi?
ông Địch Sanh với đôi mắt
đỏ ngầu, vội nói:
- Con hăy
nằm nghỉ đi, đừng nghĩ ngợi ǵ cả.
Chuyện này cũng không phải là lỗi
ở con.
- Nhưng
mà... Trường Vĩnh Quang đâu?
Du hỏi lần nữa. Mọi
người lại tưởng là v́ Du quan tâm đến
đồng nghiệp. Chớ đâu biết là Du
muốn hỏi để xác định xem Vĩnh Quang c̣n
sống hay đă chết? Mục đích
của anh ta đă đạt được chưa?
Bác sĩ
Thái nghe hỏi lắc đầu nói:
- Anh Du này. Tốt nhất anh nên nằm yên. Bác trai nói đúng đấy, chuyện này không
phải lỗi ở anh. Chiếc xe
bị tuột thắng văng ra khỏi xa lộ. Nó rớt xuống vực. Khi
chúng tôi chạy đến th́ nó đă bốc cháy. Không
làm sao cứu văn được nữa...
- Như
vậy có nghĩa là cậu ấy...
Văn Du
lắp bắp hỏi. Bác sĩ chủ nhiệm khoa
đứng gần đấy nói:
- Vĩnh Quang chết rồi. Chết
ngay tại hiện trường.
Bác sĩ
Đinh lắc đầu:
- Văn Du,
mạng của cậu lớn lắm đấy. Tai nạn nghiêm trọng như vậy mà cậu
chỉ bị chấn thương nhẹ. Coi như cậu được phép lạ
cứu.
Mỹ Dung
đứng cạnh thút thít:
- Ban
chiều lúc gọi điện thoại cho em, anh có cho
biết là cánh cửa xe bị hư, khóa
không kín được, anh định đi sửa,
chưa kịp th́... tai nạn xảy ra! Em
tưởng là đă mất anh rồi chứ?
Văn Du
liếc nhanh về phía Mỹ Dung. Cô nàng
vẫn chưa hết kinh hăi.
ông Địch Sanh thấy Du đă qua
khỏi cơn nguy hiểm, đứng dậy nói:
- Thôi bây
giờ con đă tỉnh rồi, lại có Mỹ Dung ở
đây, cha và Văn Điệt sẽ về nghỉ
một chút, mai sáng sẽ quay lại nhé?
Bác sĩ
Lưu, bác sĩ Thái và Đinh thấy chẳng cần
đến ḿnh nữa nên cùng cha con ông Địch Sanh
bước ra. Chỉ c̣n lại Mỹ Dung
với Văn Du trong pḥng.
Văn Du
yếu ớt gọi:
- Mỹ Dung
em!
Mỹ Dung
đến gần:
- Vâng, em
đây.
- Lúc đó
hẳn em sợ lắm hở?
- Dạ -
Dung đáp rồi nh́n Du thật lâu, hỏi:
- Bây giờ
chỉ c̣n anh và em, anh nói thật đi, đây là một tai nạn bất ngờ à?
- Dĩ nhiên
là vậy - Văn Du thở dài - Không lẽ em cũng nghi
ngờ anh nữa ư? Em phải biết là... trước
đó anh và Vĩnh Quang đă xóa hết mọi hiểu
lầm...
Mỹ Dung
lắc đầu, rồi lại lắc đầu:
- Nếu
trước đó mà em không được anh cho biết
chuyện cánh cửa xe bị hư, th́
em đă nghi ngờ. Nhưng mà... anh biết không đó là
một tai nạn khủng khiếp, cái
xác của Trương Vĩnh Quang cũng bị
đốt cháy thành than luôn!
- Vậy à?
Văn Du
thở dài, rồi lắc đầu, Mỹ Dung tiếp:
- May là
chuyện lục đục giữa anh và Vĩnh Quang
chỉ có em biết. Bằng không với cái tai
nạn hi hữu này, em nghĩ rồi sẽ c̣n nhiều
rắc rối khác cho anh.
Hai người đang nói chuyện th́ cửa pḥng
bệnh chợt mở rồi Văn Điệt
đột ngột xuất hiện. Điệt nói:
- Xin lỗi
nhé, cha bỏ quên chiếc áo Pardessus, nên nhờ em quay
lại lấy.
Văn Du
bực ḿnh, trừng mắt nói:
- Cậu
không biết phép tắc ǵ hết? Muốn vào
phải gơ cửa báo trước chứ? Sao lại đường đột xông vào
vậy?
- Xin
lỗi.
Điệt nói và nh́n anh với ánh mắt lạ
lùng, rồi lui ra ngoài.
Mỹ Dung
không hiểu, ngăn Du:
- Anh sao khó
vậy? Dù ǵ Văn Điệt cũng là em
ruột của anh mà?
- Chính v́ nó
là em ruột mà anh mới thấy giận chứ? Người ǵ mà đến cái lịch sự
tối thiểu cũng không có. Thật
xấu hổ khi có một thằng em như vậy.
- Tại anh
khắt khe quá, chứ em thấy Văn Điệt cũng
chưa đến đỗi nào đâu?
- Hừ!
Văn Du
ậm ừ nhưng vẫn không vui. Mỹ
Dung lại ngồi xuống.
- Anh nói
đi. Lúc đó chuyện ǵ đă xảy ra
vậy?
- Em muốn
nói chuyện ǵ?
- Th́ tai nạn đó!
- à... anh cũng không nhớ rơ... - Văn Du làm
như cố nhớ lại, rồi tiếp - Tất
cả xảy ra đột ngột quá. Anh chỉ thấy tay lái mất điều khiển, rồi có
một sức mạnh nào đấy đẩy anh văng
ra cửa... Sau đó anh hoàn toàn không biết ǵ
nữa.
Mỹ Dung
xuưt xoa:
- Mạng
anh rơ lớn thật nên mới may mắn như vậy. Bác
sĩ đồng nghiệp cho em biết anh chỉ bị
găy chân và trật khớp tay, c̣n những
vết thương khác chỉ nhẹ thôi...
Rồi
như nhớ ra, Dung tiếp:
- à, c̣n nữa. Anh biết không,
chuyện lạc quyên của chúng ta sắp hoàn thành. Nhưng mà... bị cái chuyện này, chắc phải
tạm gác lại một thời gian.
Văn Du
nói:
- Chuyện
đó không có ǵ phải lọ Anh nghĩ rồi chỉ
cần nghỉ ngơi vài ba hôm. Rồi sau đấy anh có
thể tiếp tục công việc trở lại bằng
cách di chuyển bằng nạng...
Mỹ Dung
âu yếm nh́n vị hôn phu:
- Anh làm em
cảm động, em rất thích cái tính say mê công việc
của anh... Mà cha cũng từng khen. Cha nói có một thằng rể như anh rất
xứng đáng.
Văn Du
cười:
- Cha em quá
khen thôi, chứ anh nào có hơn ai.
Mỹ Dung
đề nghị:
- Bao giờ
vết thương ổn định, được xuất
viện, anh tạm thời về nhà em dưỡng
thương nhé? Phải ở nhà em mới
tiện chuyện đi lại. V́ xe
của anh bị cháy tiêu rồi... Có cần
đi đâu, em sẽ cho tài xế lái đi tiện hơn.
Văn Du suy
nghĩ rồi hỏi:
- Bây giờ
mấy giờ rồi em?
- Hai giờ
khuya.
Du giật
ḿnh:
- Hai giờ
khuya? Sao em chưa về nhà?
- Anh yên tâm. Nhưng anh không cần em bên cạnh à?
- Thôi
khỏi - Văn Du nói - Em về đi, anh không đành ḷng
để em phải khổ cực thế này. Cần ǵ
ở đây đă có y tá...
Mỹ Dung
suy nghĩ rồi đứng dậy, hôn nhẹ lên trán Du
nói:
- Thôi
được, vậy em về, mai sáng sẽ đến
nhé?
Rồi Dung
đi ra cửa, nhưng Du đă gọi giật lại:
- Mỹ Dung à, hay là thế này. Sáng mai em không
cần đến đây, mà hăy sang nhà của Trương
Vĩng Quang. Biết đâu họ cần
sự trợ giúp của em hơn. Tội nghiệp!
- Anh yên tâm.
Mỹ Dung nói. Nàng có vẻ xúc động
trước ḷng nhân ái của Văn Dụ Nhưng khi
vừa ra khỏi bệnh viện, Mỹ Dung đang đi,
đă phải giật ḿnh, v́ có tiếng gọi:
- Chị
Mỹ Dung!
Dung quay lại. Th́ ra là Văn
Điệt. Dung hỏi:
- A, Văn
Điệt! Cậu chưa về nhà à?
Văn
Điệt lắc đầu:
- Chưa. V́ tôi có chút việc định hỏi chị.
- Chuyện
ǵ?
Văn
Điệt ngần ngừ một chút, nói:
- Hẳn
chị cũng biết chuyện của Huỳnh Chấn
B́nh chứ? Bây giờ lại đến
lượt Trương Vĩnh Quang. Chuyện này
lại có một sự trùng hợp lạ lùng, trước
đó giữa Quang và anh Du lại có chuyện lục
đục giống như giữa anh Du và anh B́nh
trước đây...
Mỹ Dung ngẩn ra. Câu hỏi của
Điệt làm Dung bất an. Nhưng Dung vẫn hỏi:
- Cậu nói
thế là thế nào?
- Những
người có chuyện rắc rối với anh Du,
đột nhiên đều gặp tai
nạn. Một người th́ bị chấn
thương sọ năo để trở nên mất trí, c̣n
một người lại chết cháy. Chị
không thấy có sự trùng hợp lạ lùng ư?
Mỹ Dung tái mặt. Bênh
vực Du là bản năng cần thiết của vị hôn
thê.
- Tôi không
hiểu cậu muốn nói ǵ. Nhưng mà tôi
nghĩ là... cậu bây giờ đă là người lớn,
muốn phát biểu điều ǵ, cũng nên đắn
đo suy nghĩ đến trách nhiệm.
- Tôi bao
giờ cũng ư thức điều đó - Văn
Điệt nói - Không những trên phương diện
luật pháp, đạo đức mà c̣n cả trên
lương tâm. Và v́ vậy tôi thấy những chuyện
vừa quạ Nó không phải là những tai
nạn b́nh thường.
Mỹ Dung
kêu lên:
- Văn
Điệt! Cậu quên cậu là ai à? Anh Văn Du là anh ruột của cậu. Nói
kiểu cậu là đă hại anh ḿnh đấy!
Văn
Điệt lắc đầu:
- Tôi không có
ư định đó, ngoài chuyện muốn biết rơ sự
thật!
- Sự
thật à? - Mỹ Dung cười - Nếu muốn, cậu
cứ xem biên bản của cảnh sát.
Nhưng
Điệt không buông tha:
- Biên
bản à. Tôi không tin... vả lại ban năy tôi đă nghe
hết những lời đối đáp vừa rồi
giữa anh Du với chị.
- Cậu
Điệt! - Mỹ Dung kêu lên - Đây không
phải là chuyện giỡn chơi. Cậu
đừng có nghĩ bậy không tốt. Bộ cậu không tin cả anh trai của ḿnh à?
- Vâng,
bởi v́ tôi hiểu rất rơ anh ấy. Và v́
hiểu rơ, nên tôi mới nghi ngờ. Ngay
chị cũng biết? Anh Du là người lúc nào
cũng chủ trương bằng mọi phương
tiện để đạt tới mục đích!
- Cậu
Điệt! - Mỹ Dung bắt đầu
nổi giận - tại sao cậu lại tàn nhẫn
như vậy? Cậu làm vậy là hăm
hại anh ruột ḿnh. Cậu chụp
mũ xấu cho anh cậu, biết không?
Văn
Điệt b́nh thản:
- Nếu anh
Du không phải là anh ruột tôi th́ tôi đă không can dự,
anh ấy muốn làm ǵ th́ làm, nhưng
mà... làm sao tôi có thể dửng dưng đứng yên. Nh́n anh ấy càng lúc càng lún sâu vào tội lỗi
chứ?
- Lún sâu vào
tội lỗi? - Mỹ Dung cười
lớn - Cậu nói chuyện nghe buồn cười.
Ấu trĩ quá... Làm ǵ có ai tin cậu? Trước mặt mọi người... ai
cũng thấy bác sĩ Lê Văn Du là con người
đầy nhiệt t́nh tuổi trẻ, nhân ái càng lúc càng lên
cao. Cậu nói là anh ấy lún sâu. Ai tin được chứ?
Điệt
nh́n Mỹ Dung:
- Chị
b́nh tâm suy nghĩ kỹ một chút đi, chị sẽ
thấy điều tôi nói là đúng.
- Tôi không tin
- Mỹ Dung cương quyế;tt nói - tôi chỉ thấy
cậu ganh tị với những ǵ anh Du đă đạt
được th́ có.
- Chị
thật buồn cười. Làm ǵ có chuyện
đó? - Điệt căi lại - Anh Du là
anh ruột tôi, tại sao tôi phải ganh tị chứ?
- Nhưng
tôi đă thấy chuyện đó. Cậu
đă ganh tị - Mỹ Dung khẳng định - Cậu
Điệt, tôi cấm cậu. Cậu
không có quyền nói năng bừa băi. Cậu
phải biết là tương lai của anh Du, cũng là
tương lai của tôi đó nhé?
Văn
Điệt bức xúc:
- Không
lẽ tương lai của hai người quư trọng
hơn mạng sống của người khác ư?
- Làm ǵ có
chuyện đó? Cậu dựa vào bằng
chứng ở đâu mà nói như vậy? - Mỹ Dung
phải ứng - Nếu tôi không nghĩ t́nh cậu là em
ruột của Văn Du, tôi đă gọi cảnh sát tóm
cổ cậu. Tôi cảnh cáo cậu
đấy, tôi không muốn nghe chuyện này một lần
thứ hai nữa.
Văn
Điệt vẫn cứng cỏi:
- Chị
cứ gọi cảnh sát, nhưng đây là sự thật,
tôi sẽ không bỏ qua sự thật nửa chừng, tôi
sẽ làm rơ mọi thứ!
Mỹ Dung
nói:
- Nhưng
cậu sẽ thất vọng, v́ không có chứng cớ. V́
với mọi người, đây chỉ đơn
giản là một tai nạn bất
ngờ thôi.
- Nhưng
nếu kiểm tra lại, nó không đơn thuần là
một tai nạn bất ngờ. Lúc đó chị tính sao?
- Tôi không tin
như vậy - Mỹ Dung nói -Với anh Du, tôi hoàn toàn tin
tưởng anh ấy. Trên đời này không
có ai trung thực, tử tế, hoàn toàn và đáng yêu như
anh Du cả.
Văn
Điệt lắc đầu:
- Nếu
vậy tôi chịu thua... Không ngờ chị lại mù quáng
như vậy...
- Hừ,
nhưng Văn Điệt nghe này - Mỹ Dung nghiêm giọng
lại, nói - Cậu biết đấy, tôi yêu anh Du và v́
vậy bất cứ một ai muốn phá hoại
tương lai của anh Du, tôi đều không chấp
nhận, không buông tha, dù người đó là ai đi
nữa...
Rồi
ngưng lại một chút, Mỹ Dung lại vỗ về:
- Cậu
Điệt. Sao cậu phải khổ thân
như vậy? Cậu cứ lo học hành đàng hoàng
đi, sang năm cậu đă ra trường th́ bọn này
sẽ sẵn sàng cung cấp tiền để cậu
tiếp tục ra nước ngoài du học. Không
cần biết cậu muốn học ở đâu?
Viện M.I.T hay
Văn
Điệt chau mày:
- Chị
đừng đem những thứ đó ra mua chuộc tôi
mà tôi cũng không có ư định bôi nhọ anh Du. Tôi chỉ
muốn biết sự thật vậy thôi, nên tôi cũng
không sợ đe dọa.
- Văn
Điệt! Cậu nói vậy là sao? -
Mỹ Dung hỏi - Tôi không hề đe dọa hay mua
chuộc mà cậu cũng đừng quên là... chúng ta
sắp trở thành người nhà của nhau rồi nhé?
- Vâng -
Văn Điệt gật đầu - Sẵn đây tôi
cũng muốn nói cho chị biết là quan niệm của
toi từ xưa đến nay là sự thành công phải do
chính ḿnh tạo dựng bằng trí tuệ, bằng đôi tay của chính ḿnh, chứ không nên bằng
sự đầu cơ cơ hội hay may mắn...
Rồi Văn Điệt bỏ đi. Bóng chàng ḥa hẳn vào bóng tối. Mỹ Dung
nh́n theo... linh cảm thấy chuyện
không đơn giản. Điệt sẽ
quấy động mọi thứ. Khó mà
ở yên được với cậu em chồng khó tính
này.
Mỹ Dung
bực dọc bước thẳng lên xe,
và ra lệnh cho tài xế đưa thẳng nàng về nhà.
Văn Điệt lầm lũi đi giữa bóng
tối. Đêm mùa thu, tiết
trời buốt lạnh. Một năm
sắp trôi quạ Chàng kéo cao cổ áo lên cho đỡ
lạnh. Khuya thế này, đâu dễ ǵ c̣n xe buưt để về nhà. Mà nếu muốn
đi taxi th́ đón xe cũng khó khăn. Trong túi Điệt bây giờ chỉ c̣n hai ngàn
mấy bạc. Không đủ để
đi một đoạn đường ngắn nữa
chứ nói về nhà. Vả lại giờ này mà có
về th́ lại phá hỏng giấc ngủ của cha... Ban
năy đă lấy cớ quay lại, để cha về
nghỉ trước. Điệt nghĩ, nếu bây giờ
tản bộ về th́ ít ra phải hai giờ mới
đến nơi, như vậy trời đă sáng. Và như vậy sẽ không làm phiền ai.
Thế là Điệt lầm lũi bước.
Chàng nghĩ lại việc làm của Văn Du, những cái
tai nạn đă qua... Điệt
chắc đấy không hẳn là tai
nạn, dù chỉ dựa vào trực giác chứ không có
một chứng cớ cụ thể. Nhưng mà Văn Du...
Hừ, Điệt lại mâu thuẫn. Sao éo le vậy? Điệt nào có ư muốn
đối đầu với anh ruột ḿnh đẩu Có
điều sự việc không đơn giản. Nó liên
hệ đến mạng sống của người
khác... Nếu không làm rơ, lương tâm
Điệt lại không thấy ổn.
Nhưng làm rơ thế nào? Khi trong tay chẳng có lấy một chứng cớ?
Mỹ Dung lại ương ngạnh, cố
chấp, đứng hẳn về phía Dụ Vậy th́ sao?
Điệt lắc đầu... Điệt
biết chỉ cần nói ra, là người ta không cần
biết phải trái, sẽ kết luận ngay là
Điệt đă ganh tị với những thành tích
của anh trai ḿnh. Sự phán đoán của con
người nhiều lúc đơn giản một cách
buồn cười thế!
Điệt
cứ cắm đầu mải miết bước,
rồi chàng cũng đă đi được đến
ngoại ô. Qua khỏi cầu lớn,
nh́n vào đồng hồ đă ba giờ sáng. Điệt
chợt tự hỏi. Cha chàng, ông
Địch Sanh, có khi nào v́ sự vắng mặt của
chàng mà lo lắng không ngủ được không? Chuyện đó chắc hơi khó. V́ từ nào đến giờ, cha nào có để
ư đến chàng đâu? Trong mắt
người chỉ có một ḿnh Văn Du thôi.
Điệt không hiểu tại sao cha lại có
thành kiến lại ghét bỏ ḿnh như vậy? Không chịu học y, không chịu học nghề
nông. Nhưng Điệt cũng chẳng hề bê tha
bỏ học. Chàng vẫn học một cách
xuất sắc các môn vật lư cơ mà. Học
cái môn khác ư cha cũng đâu phải là cái tội? Vậy th́ sao? Điệt không
tránh khỏi một chút ư niệm buồn phiền. Và
nỗi buồn thật kỳ cục nó như cơn
bệnh khó chữa, càng lúc càng lan
rộng. Anh Du cũng nào phải là một bác
sĩ xuất sắc về chuyên môn. Anh ấy đă leo lên bằng thủ đoạn. Dùng mọi
phương tiện để đạt đến
mục đích... Điệt nhiều khi
thấy giật ḿnh. Tại sao anh ấy
lại điên như vậy? Say mộng đồ
vương, đến độ mất cả
lương tri, cả tính người? Cái chức giám
đốc của một bệnh viện trị giá năm
tỉ bạc?... Điệt ngạc
nhiên hơn khi thấy mấy cái tai
nạn xảy ra dồn dập mà lại luôn có sự dính
líu của Văn Du ở đấy. Thế
tại sao chẳng ai nghi ngờ?
Bất giác
Điệt thấy trái tim như
thắt lại. Những chuyện thế này nếu không
làm sáng tỏ, th́ những chuyện khác rồi sẽ
tiếp diễn và tội ác sẽ không kết thúc... Nạn nhân kế tiếp sẽ là ai?
Điệt
băng qua ngă tự Giờ này con đường trống
vắng không có lấy một chiếc xe
chạy qua... Những ngọn đèn đường vàng
vọt làm đổ dài chiếc bóng cô đơn của
chàng. Điệt chợt nhớ đến chiều
quạ lúc vừa lên bàn cơm, th́ chuông điện
thoại reo, báo cho biết tai nạn xe
cộ ở đèo Đá. Lúc đó cha đă
buông đũa tái mặt. Cha cứ
tưởng nạn nhân là Văn Dụ để rồi
lúc biết rơ Du chỉ bị thương nhẹ, c̣n
nạn nhân là người khác, cha đă cười sảng
khoái. Sao vậy? Điệt
thắc mắc. Không lẽ nạn nhân kia
không phải là người? Nếu vậy th́... thật
bất công!
Có lẽ v́ xúc động, cũng có lẽ v́
đi nhanh. Mồ hôi bắt đầu
thấm ướt lưng Điệt. Bây
giờ hai bên đường chỉ toàn là ruộng
vườn kế tiếp. Gió phần phật làm rét
cả dạ Điệt nh́n vào đồng hồ sắp
sáu giờ, như vậy là trời sắp sáng.
Đôi chân bắt đầu mỏi. Bụng lại cồn cào. Bây
giờ Điệt thấy đói. Giờ
này, được yên ổn ngồi trong nhà th́ tuyệt.
Nhưng Điệt không hối hận v́
việc làm của ḿnh. Chàng muốn giúp Dụ muốn
đưa Du trở về con đường của
lẽ phải chân chính.
Nhưng chuyện đó có làm được không?
Du hiểu và chấp nhận hay sẽ lại
thù oán thêm chàng? Điệt biết
từ đây về đến nhà, c̣n trên hai cây số mà
đôi chân đă mỏi. Ngay lúc đó Điệt nghe
tiếng xe. Đúng rồi! Chuyến xe buưt bắt đầu ngày đă làm
việc! Thế là Điệt vội
bước nhanh đến trạm. Và chỉ ít giây
sạu Điệt đă êm ái ngồi trên xe.
Bây giờ Điệt mới thấy hết
cái tiện lợi của phương tiện giao thông
hiện đại. Vừa nhanh chóng vừa đỡ
mất sức lao động. Mười phút sau, Điệt đă đến
gần nhà. Vừa tra ch́a vào ổ khóa,
Điệt nghĩ phải vào nhà chợp mắt một
chút để lấy lại sức. Sáng
nay, chàng c̣n hai tiết học. Nhưng
thật bất ngờ, khi Điệt vừa đến
pḥng khách, đă thấy cha ngồi ở ghế salông.
Cha vẫn mặc bộ áo hôm qua đến
bệnh viện, điều này cho thấy là từ lúc
về đến giờ cha vẫn c̣n chưa ngủ.
- Dạ,
thưa cha con mới về!
Nh́n vẻ bơ phờ của cha, Điệt chợt
thấy ngại. Những người lớn
tuổi lúc buồn phiền thường dễ nổi
nóng. Và đúng như điều Điệt nghĩ,
ông Sanh đă nghiêm giọng hỏi:
- Đi đâu mà cả đêm, giờ mới
về nhà vậy?
Điệt
dừng lại:
- Dạ v́
túi con không mang theo tiền, mà lúc nửa
khuya xe buưt lại không có chạy, nên con phải lội
bộ một khoảng dài.
ông Địch Sanh bực:
- Con chỉ
làm khổ bản thân. Ban năy bác sĩ Thái đề nghị
là đưa cả hai cha con cùng về, nhưng con cứ
chần chờ. Hay là v́ con không muốn đi cùng xe với cha? Con nói đi? Đúng
không?
- Dạ
không phải - Văn Điệt vội vă đáp, nhưng
không biết phải giải thích thế nào, chỉ nói - Con
chỉ muốn...
Rồi yên lặng. Ông Địch Sanh lắc
đầu:
- Đấy thấy không? Con cũng không
giải thích được hành động của ḿnh. Cha
hiện nay lớn tuổi rồi, mà rất buồn... Cha
không biết ḿnh phải thế này đến bao giờ...
Rồi Điệt nghe tiếng thở dài kế
tiếp. Chàng không dám đứng lại,
lặng lẽ bỏ vào pḥng riêng. Cha
đă không ngủ được, v́ thấy chàng chưa
về ư? Như vậy à?
Điệt
cũng không biết, nhưng cũng thấy có cái ǵ lay động trong ḷng.