Dưới
ánh trăng cô đơn
Chương
6
Văn Điệt đang làm
cỏ ngoài vườn th́ Du ra, với cái giọng mệnh
lệnh:
- Trưa nay
nếu nhà hàng có cho người đến sắp xếp
bàn ghế cho buổi tiệc chiều, cậu phải thay
tôi coi sóc nhé.
Rồi
bỏ đi về phía nhà lấy xe,
lấy xe đi.
Điệt vẫn tiếp tục công việc.
Điệt chẳng lộ vẻ ǵ là hồ
hởi trước buổi tiệc chiều naỵ Có ǵ
để vui khi những tổ chức thế này
đều có mục đích của nó. Danh
lợi, quyền lực, địa vị? Những ư
tưởng không trong sáng. Đó chỉ là
những bậc thang chỉ để trèo cao hơn.
Và như vậy Điệt vẫn tiếp
tục nhổ cỏ... cho đến lúc có tiếng
động gần đấy.
- Hù!
Tiếng
Tinh Nhược. Và không cần nh́n lên, Điệt vẫn
biết cô láng giềng vẫn quần Jean, áo pull như
mọi ngày. Nhưng lần tiếp xúc gần đây đă
khiến Điệt bớt tiên kiến với
Nhược. Điệt hỏi:
- Ra đây
sớm vậy à?
- Nhưng
sớm nào bằng anh. - Nhược nói - Có ǵ cần tôi giúp
không?
- Không,
nhưng trưa nay chắc phải có.
- Vâng, tôi
biết rồi, tiệc ngoài trời phải không? Chiều
nay cả nhà tôi sẽ sang cả đấy. Anh
tham gia chứ?
- Tôi không
thích nơi ồn ào lắm, có lẽ chiều nay tôi ra sau
nông trại.
- Nếu anh
không tham dự th́ tôi cũng không.
- Sao
vậy?
- Tôi thích
đi với anh hơn.
Tinh Nhược nói và không hiểu sao ḿnh lại
nói như vậy.
o0o
Văn Du
vừa đi vừa huưt sáo. Bữa tiệc
hôm trước tổ chức trong sân nhà rất thành công.
Cái thành công đó không phải là do sự sang trọng
thịnh soạn của buổi tiệc, mà chính v́ cái không
khí. Vâng, cái đám nhà giàu ở thành phố, họ chỉ
biết có nhà hàng, khách sạn năm sao sang trọng. Bây giờ được Du đưa ra ngoại
ô, cái không khí nhà quê mộc mạc đầy thi vị là
cả một thế giới mới đối với
họ.
Không khí trong lành, tự nhiên. Món thịt
nướng tự phục vụ giữa trời, rồi
rượu ngon... Qua khuôn mặt rạng
rỡ, Du thấy gần như tất cả đều
hài ḷng.
Chính v́ vậy mà mục đích quyên góp năm
tỉ bạc sắp trở thành sự thật. Con
đường đến tương lai trải thảm
hoa không phải là không tưởng. Nhiều
lúc Du phải thán phục ḿnh. Chỉ
một khoảng thời gian ngắn thôi, Du đă làm
được việc mà có người phải bỏ
cả đời vẫn không làm được.
Du cầm
xâu ch́a khóa ra xe. Tối qua
Mỹ Dung đă đến ủy lạo gia đ́nh nạn
nhân mổ ruột thừa của chàng. Th́
ra họ cũng không giàu có lắm. Người
chết là lao động chính trong nhà, con
cái th́ chưa trưởng thành. Như vậy
đương nhiên có khó khăn... Với
sự khẳng khái sẵn có, Dung đă mở ví trao cho gia
đ́nh nạn nhân một chi phiếu hai triệu
đồng. Con số không nhỏ, Du biết đó
không chỉ v́ ḷng từ thiện mà là v́ Dung... muốn mua
lấy sự b́nh an cho chàng. Việc làm của Dung làm Du cảm thấy vô cùng
cảm kích.
Và một lần nữa, Du thấy Dung tuy không
đẹp, nhưng lại là một yếu tố cần
thiết cho sự thành công sau này của chàng.
Du leo lên xe, và lái xe ra khỏi nhà.
Rồi Du
nhận thấy tương lai của Du chẳng khác ǵ
chuyện lái xe bao nhiêu. Mục
tiêu th́ đă có sẵn trước mặt. Mỗi
lần bánh xe lăn một ṿng là
điểm tới sẽ thu ngắn hơn. Chính
hôm qua, Mỹ Dung cũng đă cho Du biết cái con số
quyên góp để xây dựng bệnh viện từ
thiện đă gần hai tỉ rưỡi, nghĩa là quá
bán. Chỉ mới mấy tháng trời mà
đă đạt được như vậy, không
phải là kỷ lục ư?
Cũng có thể v́ chủ trương, mục
đích và thủ đoạn của Du đều chính xác.
Người người chỉ thấy ḷng thương
người nghèo vĩ đại
của Du, chứ chẳng ai thấy được
quả tim đen, cái tham vọng lớn của chàng... Nhưng như thế càng tốt chớ sao?
Rồi Du sẽ đạt được mục
tiêu mơ ước.
Xe dừng lại trước cổng bệnh
viện. Du vui vẻ bước vào.
Trời se se lạnh nhưng có nắng.
Một ngày cuối thu đẹp
trời làm Du thấy ḷng cũng phơi phới.
Chàng đi vào pḥng dành riêng cho ḿnh. Cởi
chiếc áo vest ra thay bằng một chiếc blouse
trắng. Giờ này c̣n sớm nên chưa có
bệnh nhân. Du ngồi ngả
người ra sau ghế thoải mái.
Chuông điện thoại reo vang. Du chụp lên. Bên kia
đầu dây là giọng nói của chủ nhiệm khoa. Du
vội vă:
- Chào bác
sĩ chủ nhiệm.
- à, bác sĩ Du đấy phải không? Qua ngay pḥng tôi nhé, có tí việc.
Giọng của bác sĩ Lưu khá nghiêm túc. Du chau mày đặt ống nghe xuống. Chuyện ǵ nữa vậy? Lúc
gần đây Du chẳng c̣n thấy sợ giáo sư
chủ nhiệm khoa, bởi v́ chẳng bao lâu nữa, Du
sẽ làm giám đốc của một bệnh viện
lớn. Và như vậy vị trí của chàng sẽ
cao hẳn hơn mọi người, lúc đó bản thân
chàng có thể mướn một lúc mười bác sĩ
giáo sư tên tuổi như vậy... Nhưng
mà bây giờ, tạm thời Du vẫn c̣n dưới
taỵ Ông ta bảo qua th́ phải quạ Du miễn
cưỡng đứng dậy.
o0o
Có tiếng gơ cửa.
Du giật ḿnh nhớ ra. Đă
đến giờ làm việc. Chàng
cố trấn tĩnh, rồi ra lệnh cho cô y tá
để bệnh nhân vào. Việc khám
bệnh cũng khiến Du bớt căng thẳng. Công việc kéo dài đến giờ cơm trưa
mới hết khách.
Du nhẹ nhơm thở ra. Bây
giờ Du không c̣n xuống câu lạc bộ nhân viên dùng
cơm. Nhưng khi vừa ra đến
cửa, Du chợt thấy có việc cần vào toilet,
thế là chàng quay lại, lúc đi ngang qua pḥng nghỉ
trưa của bác sĩ thực tập. Du
nghe thấy bên trong có tiếng của Quang vọng ra. Chàng bước chậm chân lại, chàng nghe
tiếng con gái.
- Mấy hôm
nay tâm hồn tôi bất ổn làm sao... Tôi
thấy là để yên trong ḷng không chịu
được.
Tiếng
Quang hỏi:
- Tại sao
vậy?
Tiếng cô
gái:
- Mà anh có
thấy như vậy không? Chuyện xảy ra trong pḥng
mổ hôm ấy... Rơ ràng là bác sĩ Du không được
b́nh tĩnh.
Bây giờ th́ Du biết giọng nói cô gái là
giọng của cô y tá. Chàng giật ḿnh.
Kế tiếp là giọng của Vĩnh Quang:
- Cô đừng
nói vậy. Bác sĩ Du là một bác sĩ tên
tuổi. Nếu sự thật có như
vậy, cô nói ra ai tin cô chứ?
- Nhưng
đó là sự thật! - Cô y tá nói giọng muốn khóc - Anh
cũng là bác sĩ, anh cũng biết rơ mà.
- Tôi không
biết - Vĩnh Quang nói - Nhưng mà cô Hạ à... Cô cũng nên suy nghĩ cẩn thận
trước khi phát biểu. Phải
nghĩ đến tương lai của ḿnh nữa
chứ? Nói cho cô biết, chuyện
vừa rồi cô nói với tôi, chứ người khác là
nguy hiểm cho cô lắm nhé.
Cô y tá có
vẻ ngang bướng:
- Nguy
hiểm ǵ? Cùng lắm là kết tội tôi
chụp mũ, nói xấu bác sĩ, rồi đuổi
việc tôi. Nhưng mà thà bị nghỉ
việc, chứ nếu t́nh trạng này kéo dài, chắc tôi
làm việc không nổi, lương tâm tôi sẽ bị
cắn rứt.
Có tiếng
Trương Vĩnh Quang khuyên:
- Cô Hạ này, nếu tôi là cô, tôi sẽ giả câm
giả điếc. Cô không thấy bây
giờ thanh thế của bác sĩ Du ra sao ư? Đụng với ông ấy cũng giống
như trứng chọi với đá, chỉ thiệt thân.
Thôi hăy cố gắng mà quên chuyện đó
đi.
- Làm sao có
thể quên được - Cô y tá Hạ xúc động nói
- Khi chính mắt ḿnh nh́n thấyy một mạng
người chết một cách vô lư? Anh có
thể chịu được điều đó sao?
- Không ai
chịu được - Vĩnh Quang nói - Nhưng phải
quên thôi. Bởi v́ cô phải biết là ông
ấy cũng đă bù trừ cho gia đ́nh người ta
hai triệu bạc rồi.
H́nh như
cô y tá thút thít khóc:
- Hai
triệu bạc có nghĩa lư ǵ so với một mạng
sống? Nếu chuyện này mà để yên.
Chắc chắn sau này có nhiều nạn nhân sẽ phải
chết dưới tay ông ấy.
- Hăy coi
như một điều xui xẻo đi! Và
đừng nhắc đến nữa. -
Vĩnh Quang nói.
Đứng bên ngoài, mặt Văn Du càng lúc càng tái.
Du nghe gần như hết câu chuyện.
Chàng không chịu được, vội
bước đi. Du biết, và biết
rất rơ. Vậy là mọi sự
Vĩnh Quang và cả cô y tá đều rơ hết.
Với họ, Du không c̣n là từ mẫu, mà là một tay sát nhân. Vậy th́... phải ứng phó,
bằng mọi cách phải ứng phó...
Du vẫn
đi vào toilet, xong quay ra lấy xe
đến nhà Mỹ Dung. Du cố tạo
một khuôn mặt thật tươi trước mặt
moi người. Du nghĩ để
đối phó với Quang mọi thứ không khó khăn
lắm.
Và một kế hoạch được vạch
ra trong đầu Du.
Buổi chiều ở bệnh viện
thường không khám cho người ngoại trú mà dùng
để kiểm tra bệnh lư bệnh nhân nằm ở
trong bệnh viện. Du hạ lệnh
cho Quang thay chàng xuống pḥng bệnh. Khi
đă đẩy Quang đi được rồi, Du
mới nhấc điện thoại lên, gọi cô y tá
Hạ vào pḥng.
Cô y tá
nhận lệnh lên ngay, nh́n Du căng thẳng:
- Bác sĩ
cho gọi tôi?
- Vâng, cô
ngồi xuống đi - Du cười một cách nhẹ
nhàng - Tôi có tí việc muốn nói với cô.
- Dạ.
Cô y tá rụt rè ngồi xuống. Văn Du
thật ung dung:
- H́nh như
cô hơi hiểu lầm tôi một chút?
Cô y tá
ngẩn ra:
- Da... đâu có... đâu có bác sĩ?
Du đi
thẳng vấn đề:
- Ban
trưa, tôi đă nghe hết những lời đối
thoại của cô với bác sĩ Vĩnh Quang trong pḥng bác
sĩ thực tập rồi. V́ vậy tôi
thấy cần phải giải thích một chút.
Cô y tá tái
mặt:
- Thưa bác
sĩ. Buổi trưa, tôi không được
b́nh tĩnh nên nói năng bậy bạ. Tôi
thật có lỗi, xin bác sĩ tha thứ cho.
Thái
độ của Văn Du thật ôn hoà:
- Tôi cũng
thừa nhận một điều là cái hôm giải
phẫu đó... Cô cũng đă thấy.
Người tôi không được khỏe.
Tôi hơi choáng, nhưng v́ nhiệm vụ
phải nhận thôi.
Cô y tá
ngồi thu người lắng nghe. Cô đă tưởng ḿnh bị gọi lên là
để nghe quở trách. Không ngờ
bác sĩ du lại cởi mở, lại thành khẩn
nhận sai sót như vậy. Thường
ngày cô cùng nể v́ Du, nên hành động của Du hôm nay làm
cô cảm động.
- Tôi
thật có lỗi, bác sĩ a...
- Không
đâu, cô nhận xét như vậy cũng đúng, có
điều hôm ấy tôi tuy không khoẻ, nhưng tôi có
thể khẳng định với cô một điều là
tôi đă giải phẫu cho bệnh nhân rất đúng bài
bản... Tôi là bác sĩ cơ mà... Tôi phải
có trách nhiệm trước mạng sống của
bệnh nhân ḿnh chứ?
Cô y tá run
rẩy, đứng dậy:
- Vâng. Thưa bác sĩ, tôi biết là tôi đă nói sai, mà
chuyện đó tôi chỉ mới nói với bác sĩ
Vĩnh Quang thôi. Nếu sau này tôi nghe ai
nói đến chuyện đó, tôi sẽ giúp bác sĩ
giải thích.
- Nếu
vậy th́ tốt - Văn Du vui vẻ nói - Tôi chỉ
cần cô hiểu và an tâm. C̣n
chuyện phải biện minh với những người
khác, tôi thấy cũng không cần thiết lắm. Cô hiểu chứ?
- Vâng,
thưa bác sĩ - Cô y tá cảm động nói - Từ
đây về sau chắc tôi c̣n phải học hỏi cách
làm người của bác sĩ nhiều lắm.
- Ờ! -
Văn Du gật gù - Tôi rất hài ḷng với cách sửa sai
vừa rồi của cộ Có lẽ sau này khi bệnh
viện từ thiện của tôi được thành
lập, tôi sẽ c̣n nhờ đến cô nhiều lắm.
Cô y tá
giật ḿnh:
- Bác sĩ
nhờ tôi?
- Vâng. Với kinh nghiệm sẵn có của cộ Tôi
nghĩ cô rất thích hợp với vai tṛ một y tá
trưởng.
- Dạ,
không dám, không dám! - Cô y tá Hạ nói - Nhưng dù ǵ tôi cũng
hết sức cảm ơn bác sĩ.
Văn Du
khoát khoát taỵ Cô y tá Hạ vội vă đi ra ngoài. Cô
cảm thấy như chuyện vừa rồi giống tái
ông thất mă, tưởng xui mà hên, sự may mắn
sắp đến với ḿnh rồi!
Văn Du
vẫn ngồi yên trên ghế, chàng vươn vai mệt
mỏi. Coi như đă giải quyết xong
một việc, chỉ c̣n lại một ḿnh Trương
Vĩnh Quang. Và Du chợt nhớ đến số
tiền hai triệu mà ban trưa Quang đă đề
cập đến. Hắn làm sao biết
đến số tiền hai triệu của Mỹ Dung
chứ? Ở đây có một nghi
vấn quan trọng v́... nếu Du không lầm. Chuyện đó ngoài chàng và Mỹ Dung chỉ có gia
đ́nh nạn nhân biết thôi.
Thế là Du nhấc ống nghe lên, quay số
gọi đến nhà Mỹ Dung. Thật lâu mới có
người tiếp:
- Mỹ
Dung, anh đây, Văn Du đây.
- à! - H́nh như có tiếng ngáp dài của
Mỹ Dung - Anh đấy à? có chuyện
ǵ vậy? Em tưởng là ai gọi lại
chứ?
- Rất
tiếc là đă làm mất giấc ngủ trưa của em
- Văn Dụ lịch sự nóóii - Em rảnh không? Nếu rảnh đến văn pḥng ở
bệnh viện, anh có việc nhờ em một chút.
- Anh lúc nào
cũng khách sáo - Mỹ Dung trách yêu - Chuyện ǵ nói đi, em
sẽ làm ngaỵ Ờ mà sao ban trưa anh đến
đây dùng cơm không nghe anh đề cập đến?
- Tại anh
quên.
- Vậy th́
em thay đồ xong sẽ đến ngay đằng anh.
- Thôi
khỏi. Bây giờ em chỉ cần đi
thẳng đến nhà của nạn nhân chết v́ mổ
ruột. Cái nhà hôm trước mà em đă
đến và cho hai triệu đó? Em
hỏi họ xem, có đem chuyện này ra kể cho ai nghe
không? Biết xong, em thông báo liền cho
anh biết nhé?
Mỹ Dung
không hiểu:
- Chuyện
đó quan trọng lắm à? Em phải đi
ngay ư?
- Vâng -
Văn Du vội nói - Em cần phải làm sáng tỏ ngay v́
em biết không, có người đă đem chuyện đó
ra bôi nhọ anh. Họ cho là anh đă dùng
số tiền đó để mua chuộc gia đ́nh
nạn nhân để họ không khởi tố.
- Có chuyện
như vậy à? - Mỹ Dung kêu lền -
Vậy th́ em sẽ đi ngaỵ Anh chờ nhé. Em sẽ điện thoại báo cho anh biết
ngay.
Đặt máy xong, Du thở phào. Bây giờ chỉ c̣n chờ Mỹ Dung đến
điều tra rồi báo cáo cho Du biết thủ phạm là
ai, chàng sẽ có biện pháp để hành động.
Với Du, ngoài Quang ra chẳng c̣n ai khác, và nếu vậy
th́ dễ thôi. Chướng ngại phải
được dẹp bỏ. Con đường
đến với thành công ngắn lắm. Không
thể bỏ cuộc nửa chừng được.
Văn Du
bắt đầu làm việc. Chàng mang hồ
sơ bệnh lư ra nghiên cứu. Đang
lúc đó. Chuông điện thoại reo
vang. Du biết đấy là cú
điện thoại chàng đang chờ.
- Alô! Đây là văn pḥng của bác sĩ Du đây.
- Anh Du
đấy à. Em đă làm xong công việc anh giao phó.
Giọng nói của Mỹ Dung.
- Thế
nào? Kết quả ra sao?
Văn Du nôn
nóng, nhưng Mỹ Dung làm chàng thất vọng.
- Họ
bảo là họ không có nói cho ai biết cả. Có lẽ đây chỉ là một sự hiểu
lầm.
- Làm ǵ có
chuyện như vậy được - Văn Du cắt
ngang - Họ không nói mà sao người khác biết?
- Em cũng
không biết.
- Thế
họ có cho biết là sau khi em về rồi, có ai
đến đấy không?
- à... Có... Họ bảo là sau khi
em đưa chi phiếu hai triệu cho họ. Mấy tiếng đồng hồ sau có ông bác
sĩ tên Quang đến, nhưng không có hỏi chuyện ǵ
khác ngoài chuyện làm một số thủ tục ǵ đó.
- Thôi tôi
biết rồi - Văn Du kêu lên - Tôi đoán nào có sai đâu.
Chính hắn!
- Nhưng
người nhà của nạn nhân nào có nói ǵ đâu? Họ thề. Họ cũng
không muốn người khác biết chuyện đó.
Văn Du sa sầm nét mặt, nói vào máy:
- Em khờ
lắm, người lớn có thể là không nói, nhưng
trẻ con lại hay khoẹ Thôi được rồi,
cảm ơn em. Việc đó để anh
xử lư.
Nhưng
Mỹ Dung có vẻ quan tâm:
- Vậy bây
giờ anh tính sao?
- Không có ǵ
quan trọng - Văn Du gật gù nói - Anh định gặp
hắn để giải thích.
- Anh
nhắm có ổn không?
- Hăy yên tâm,
Mỹ Dung - Văn Du nói - Anh nghĩ là... hắn rồi
sẽ hiểu được thôi.
- Vậy
th́, chiều nay anh ghé nhà em nhé?
- à...
chuyện đó chắc không được - Văn Du nói -
Tối nay anh có cái hẹn với mấy anh bạn bác
sĩ khác, họ muốn đến nhà anh chơi... à mà c̣n
nữa... cửa xe anh bị hư, chắc anh c̣n phải
đi sửa nữa.
- Vậy à?
- Giọng Mỹ Dung có vẻ thh&ất vọng - Cửa xe sao lại bị hư vậy?
- Anh cũng
không biết - Văn Du nói rồi cười vào ống nghe
- Em làm ǵ mà trẻ con vậy? Chhúúng ta mới gặp nhau ban
trưa mà. Mai sẽ đền bù, trưa mai
anh cùng dùng cơm với em rồi tối mai ḿnh sẽ
đến vũ trường khiêu vũ. Nhưng mà...
phải chờ anh sửa xong xe nhé. Cánh
cửa trước bên tay lái anh, đóng
không kín được em ạ.
- Thôi
được - Mỹ Dung nói - Vậy tối nay em sẽ
điện thoại đến đằng anh để
biết kết quả.
Văn Du hôn
gió vào máy, rồi đặt điện thoại xuống.
Vâng, tối nay phải có một cuộc họp bạn bè
tại nhà. Du đă tính và mọi kế hoạch phải ăn khớp, phải thành công.
Văn Du
lại cầm ống nghe lên quay số cho một số bác
sĩ đồng nghiệp trẻ. Chàng
mời họ tối nay đến nhà chàng dùng cơm,
sẵn bàn bạc một số công việc ở bệnh
viện tương lai. Đây là đám đồng
nghiệp vừa là bạn bè cũ. Họ
cũng biết chuyện Du sắp trở thành giám
đốc bệnh viện, đương nhiên họ
sẽ nhận lời, v́ biết đâu rồi sẽ có
cơ hội tiến thân cho họ?
Tuổi trẻ nào lại không có tham vọng?
Đang lúc Du liên hệ điện thoại th́
Trương Vĩnh Quang bước vào. Văn Du ra
hiệu cho Quang đợi chàng một chút. Rồi
cố ư nói to vào máy chuyện tổ chức bữa cơm
tối ở nhà cùng bàn chuyện bệnh viện
tương lai. Sau đó mới
đặt ống nói xuống.
Trương
Vĩnh Quang báo cáo ngay:
- Kiểm
tra các pḥng bệnh xong tất. Mọi diễn
biến b́nh thường.
Văn Du
gật gù:
- Giao
việc cho cậu bao giờ tôi cũng yên tâm, lúc nào cậu
cũng hoàn thành nhiệm vụ.
Rồi
như sực nhớ ra, Du nói:
- à quên nữa, tối nay ở nhà tôi có tổ
chức một bữa cơm họp mặt bạn bè. Cậu cùng đến nhé?
- Tôi cũng
được mời à?
Vĩnh Quang có vẻ ngạc nhiên, nhưng không
giấu được sự mừng rỡ. V́ rơ ràng
là Du rất quan tâm đến chàng.
Văn Du
tiếp:
- Sau khi tan
sở cậu chờ, tôi sẽ lái xe,
ḿnh cùng đi. Nhớ đấy, năm
giờ chờ tôi.
Vĩnh Quang gật đầu rồi vội vă rút
lui ra ngoài. Du nh́n theo với nụ
cười nham hiểm. Không có ǵ qua mắt
được chàng. Đóng kịch
ư? Du đă rành quá... những hạng
người như Quang. Thượng
đội hạ đạp như chàng thôi. Đồng nghiệp mà. Có
dịp là đạp trên cổ người mà đi không
nuối tiếc. Nhưng mà... có thế nào th́...
Mọi chuyện rồi cũng sắp kết thúc... Chẳng c̣n cơ hội nữa đâu, cậu em
ạ.