Dưới ánh trăng cô đơn

 

Chương 5

 

 William đi du lịch về được mấy hôm. Tinh Nhược và Nghi lại tổ chức dạ vũ.

Và trong khi bên gia đ́nh họ Lư ồn ào, th́ nhà họ Lê bên cạnh lại tiếp tục vắng vẻ. Chỉ có Văn Điệt và ông Địch Sanh ở nhà, nhưng Điệt bận học, bên cạnh đó có lẽ v́ cái bản tính xung khắc, nên Điệt ít để ḿnh chạm mặt chạ Ông Địch Sanh ở ngoài pḥng khách, th́ Điệt ở pḥng riêng hay ra sau vườn.

C̣n Văn Du từ sau khi bác sĩ Huỳnh Chấn B́nh bị tai nạn. Du trở nên bận rộn khôn cùng. Một ḿnh phải xử lư gấp đôi công việc. May là với sự xoay sở khéo léo, nên trong các ca mổ lớn, Du đều được đích thân trưởng khoa xuống phụ giúp.

Hôm ấy, như mọi ngày, tờ mờ sáng Du đă đến bệnh viện. Bệnh nhân vẫn đông, nhưng không có ǵ đặc biệt xảy ra. Du liếc nhanh lên bảng công tác. Mười giờ hơn có một ca mổ ruột thừa, nhưng ca mổ này lại không phải của Du mà chính trưởng khoa phụ trách.

Chín giờ ba mươi. Bác sĩ chủ nhiệm khoa đă đến. Từ trong pḥng trực nh́n ra, Du thấy mấy cô y tá lăng xăng. Bác sĩ trưởng khoa họ Lưu là một người rất có trách nhiệm. Mỗi ca mổ dù lớn hay nhỏ đều được ông nghiên cứu một cách tỉ mỉ. Du nghĩ bao giờ cái bệnh viện từ thiện của ḿnh hoàn thành, chắc chắn phải mời cho được bác sĩ này cộng tác.

Chín giờ năm mươi, bác sĩ Lưu vào pḥng mổ. Mười giờ đúng th́ Du cũng vừa khám bệnh xong cho người bệnh cuối cùng, chàng xếp hồ sơ lại, khoan khoái nghỉ ngơi.

Ngay lúc đó, chợt có tiếng chuông điện thoại reo vang. Du nhấc ống nghe lên. Tiếng của chủ nhiệm khoa căng thẳng:

- Cậu Văn Du đấy phải không? Bác sĩ Lưu đây, cậu phải sang ngay pḥng giải phẫu gấp.

Văn Du giật ḿnh:

- Chuyện ǵ thế?

- Sang ngay đi, đừng hỏi!

Văn Du không biết chuyện ǵ xảy ra, nhưng cũng thấy lạnh cả sống lưng, nhưng lệnh của chủ nhiệm khoa không thể từ chối được. Thế là Văn Du đi qua pḥng giải phẫu. Vừa đến cửa bác sĩ Lưu đă tiếp chàng:

- Có một bệnh nhân gặp tai nạn trầm trọng, vết thương khá nặng ở đầu, phải cần có tôi. Ca mổ ruột thừa này đơn giản, tôi giao lại cho cậu.

Văn Du lúng túng:

- Nhưng tôi nào đă chuẩn bị?

- Mọi thứ tôi đă chuẩn bị sẵn sàng, thuốc mê cũng đă chụp xong. Cậu không có ǵ phải lo cả.

Rồi ông Lưu không đợi, bỏ đi sang pḥng bên cạnh, để Văn Du đứng ngẩn ngợ Bác sĩ thực tập ra giục, Du mới vội bước vào, đây là ca mổ đầu tiên, Du phải thực hành một ḿnh.

Vừa vào trong, mùi thuốc sát trùng đă chụp lên mũi, rồi dụng cụ mổ, đèn mổ sáng choang, bệnh nhân nằm trên giường phủ kín bằng vải trắng chỉ chừa phần ở bụng chờ đợi. Những thứ đó chợt làm đôi tay Du lạnh ngắt... Chưa mổ mà Du đă cảm giác được máu chảy làm Du run bắn lên.

Bác sĩ thực tập đứng gần đấy nói:

- Bệnh nhân đă hoàn toàn hôn mê, chờ bác sĩ đấy.

Lời nhắc của anh ta làm Du giật ḿnh. Cắn nhẹ môi, Du thay áo mổ, mang găng tay, xong chậm răi bước đến cạnh bệnh nhân, nhưng cảm giác choáng váng không buông thạ Du chẳng thấy tự tin tí nào, mặc dù Du biết chuyện mổ ruột thừa là một ca mổ đơn giản nhất. Đây không phải là lần đầu, trước đây khi c̣n Chấn B́nh. Chàng đă từng cùng hắn mổ rất nhiều ca loại này. Nhưng lần nào cũng hai người. C̣n bây giờ? một ḿnh Du hành động đơn thân độc mă... Du cầm dao mổ lên lúng túng. Nếu là trước kia th́ lúc nào B́nh cũng rạch nét dao đầu tiên. Du do dư... không biết nên bắt đầu thế nào, th́ bác sĩ thực tập lại lên tiếng nhắc nhở:

- Thưa bác sĩ, nên bắt đầu từ đây chứ!

Du giật ḿnh, có lẽ bác sĩ thực tập mới ra trường, nên c̣n nhớ rơ bài vở. Du vội vă đưa mũi dao xuống. Nét rạch ngon ợ Du bắt đầu lấy lại tự tin, đi tiếp nét dao thứ hai.

Chàng không quên dặn cô y tá đứng gần đó:

- The dơi nhịp tim bệnh nhân nhé!

- Dạ. Mọi thứ b́nh thường.

Cô y tá báo cáo. Pḥng mổ hoàn toàn yên lặng, chỉ có tiếng máy chạy rè rè.

Mũi dao thứ hai đi hơi sâu. Máu bắt đầu chảy ra làm Du cảm thấy hoa mắt. Không những thế Du c̣n như ngửi được cả mùi tanh của máu. Du ra lệnh:

- Tiếp máu cho bệnh nhân!

Bác sĩ thực tập và các cô y tá nh́n nhau ngạc nhiên. Bệnh nhân chưa bị xuất huyết nhiều lại đang được vô huyết thanh th́ chuyện tiếp máu trong lúc này đâu phải là cần thiết? Nhưng họ không dám căi lại, họ làm theo lệnh.

Trán Du bắt đầu xuất hiện lấm tấm những hạt mồ hôi, mặc dù pḥng mổ có máy điều ḥa không khí. Du làm việc một cách khó khăn, những ngón tay run rẩy lần vào trong ổ bụng t́m phần bị viêm để cắt bỏ.

Cuối cùng rồi Du cũng t́m thấy. Du kéo ra. Máu ngập đầy cả phần ruột và cả những ngón tay chàng. Du nói:

- Nó đă bị bể mũ ra và đưa đến viêm phúc mạc.

Bác sĩ thực tập đứng gần đó gật đầu. Ca mổ trở nên rắc rối, trán Du đầy mồ hôi, bàn tay chàng run rẩy liên tục làm cậu bác sĩ phải kêu lên:

- Thưa bác sĩ mà...

V́ với kiến thức y học cậu đă học được, dù cái ruột thừa kia có bị vỡ mũ hay không, th́ ca mổ phải nên kết thúc một cách nhanh chóng. Bởi ca gây mê cho chuyện giải phẫu ruột thừa không bao giờ kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ, mà năy giờ... Công chuyện chưa hoàn tất, thời gian đă trôi qua hơn hai mươi...

Cô y tá lấy tấm bông băng khử trùng thấm nhẹ mồ hôi cho Dụ Cô ta có vẻ ngạc nhiên trước cái hành động quá chậm chạp của bác sĩ, nhưng cũng không dám lên tiếng.

Cuối cùng rồi Du cũng cắt bỏ được phần ruột thừa bị viêm. Du đặt phần c̣n lại vào vị trí cũ, đặt thêm một chiếc ống dẫn vào v́ cái vết thương ở phần phúc mạc bị viêm không thể may ngay lại được, phải rút bỏ hết loại dịch tương nó tiết ra.

Cô y tá vừa đưa kim may và chỉ qua, th́ bác sĩ thực tập đă kêu lên:

- Bác sĩ ơi! Nhịp tim của bệnh nhân đang yếu dần ḱa.

Văn Du nghe nói giật ḿnh... Tay càng run hơn. Nhịp tim đang yếu dần có nghĩa là... nó sắp ngừng đập... Mổ viêm ruột thừa làm sao có thể đưa đến cái chết được? Sao kỳ vậy?

Tiếng cô y tá bên cạnh giục:

- Bác sĩ... phải có biện pháp thế nào nhanh lên. Bằng không là chẳng cứu văn được nữa.

Văn Du giật ḿnh, liếc nhanh về phía máy ghi điện tâm đồ. Cái mũi tên nhỏ gần như không c̣n dao động. Điện tâm đồ không c̣n là những nét zíc zắc mà gần như đường thẳng. Biện pháp? Biện pháp thế nào đây? Đầu Du gần như đông cứng, chẳng biết nghĩ ǵ nữa.

Tiếng cô y tá hỏi:

- Hay là chích thuốc trợ tim?

Văn Du giật ḿnh. Ờ, tại sao không nghĩ rả Thử xem? Thế là chàng ra lệnh.

- Chích thuốc trợ tim đi.

Bác sĩ thực tập vội vă lấy ống tiêm, trong khi Văn Du may vết thương ở ổ bụng lại, chỉ chừa phần ống nhỏ. Nhưng mà... không c̣n kịp rồi. Cô y tá báo cáo:

- Tim đă ngừng đập rồi!

Văn Du vội cầm ống nghe lên, nói với cô y tá:

- Sao kỳ vậy? Để tôi kiểm tra lại xem. Biết đâu ông ta c̣n có bệnh ǵ khác? C̣n cô, cô thông báo cho bác sĩ chủ nhiệm khoa đến đây ngay.

Cô y tá vội vă bỏ đi. Văn Du đặt ống nghe lên lồng ngực bệnh nhân nghe ngóng, rồi quay sang cậu bác sĩ thực tập nói:

- Có lẽ bệnh nhân đă chết v́ bệnh tim. Cái chết này hoàn toàn không dính dáng ǵ đến chuyện giải phẫu của ḿnh cả.

Cậu bác sĩ thực tập chỉ biết gật đầu. Bởi v́ Văn Du dù ǵ cũng là một bác sĩ nổi tiếng. Lời của ông ta đầy thẩm quyền. C̣n ta phát biểu lộn xộn đôi lúc lại đưa đến tai vạ.

Văn Du đặt ống nghe xuống, rồi hỏi:

- Cậu tên là ǵ vậy?

- Dạ Trương Vĩnh Quang.

Văn Du gật gù:

- Cậu cũng khá đấy, từ rày về sau tôi cho cậu làm trợ tá cho tôi nhé?

Đề nghị của Du làm cậu ta mừng rỡ.

- Da... da... Cảm ơn bác sĩ.

Một lúc giáo sư chủ nhiệm khoa hối hả chạy đến. Đối với ông đây là một chuyện quá bất ngờ. Làm sao chuyện giải phẫu ruột thừa... Một chuyện dễ dàng như vậy lại có thể đưa đến chuyện chết người. Mọi thứ đă chuẩn bị một cách hoàn hảo cơ mà? Bệnh nhân lại không có tiền sử bệnh án khác.

Nhưng bác sĩ Lưu là một người khiêm tốn, nên ông chỉ hỏi Du:

- Theo cậu th́ bệnh nhân đă chết v́ lư do ǵ?

Văn Du nhanh nhẩu nói:

- Bệnh tim. Bởi v́ chuyện giải phẫu đă tiến triển một cách tốt đẹp, không có một bất ngờ ǵ xảy ra.

Cô y tá ban năy làm việc với Du th́ lặng lẽ bước lùi ra sau chẳng dám có ư kiến, nhưng cô ta có vẻ hơi bứt rứt. V́ đây không phải là lần đầu tiên cô ta có mặt trong pḥng mổ. Cô ta đă từng phụ tá cho biết bao nhiêu bác sĩ khác. Vậy th́ cái trường hợp vừa rồi... Có thể nói là tốt đẹp được không?

Trong khi anh chàng bác sĩ thực tập chen vào:

- Tôi cũng có cùng một nhận xét với bác sĩ Du. Ban năy... cái chết đến với bệnh nhân, h́nh như khá đột ngột.

Bác sĩ Lưu chỉ yên lặng, gật gù rồi bước ra ngoài.

Văn Du đợi một chút rồi bước theo. Bề ngoài tỏ ra khá điềm tĩnh, nhưng thật ra th́ Du đang run sợ. Không run sợ sao được khi mà... một mạng người đă kết thúc. Mà chính tay Du đă kết thúc cái mạng sống đó.

Du đi về pḥng riêng, ngồi xuống ghế, nh́n vào đôi taỵ Nếu thực sự như vậy th́... đôi tay ta lại thấm máu... Chuyện này nếu có Chấn B́nh... nghĩ tới Chấn B́nh... Du càng sợ hăi hơn. Chàng cố xua hết những ám ảnh khủng khiếp.

Và Du ngồi như vậy không biết bao lâu. Mọi thứ đă qua, bây giờ chỉ c̣n một rắc rối khác. Nếu gia đ́nh nạn nhân thắc mắc, đ̣i khám tử thi th́ sao? Rơ ràng là trước đó bệnh nhân không hề có tiền sử bệnh tim mà?

Có tiếng gơ cửa. Rồi một người bước vào. Du nh́n lên. Bác sĩ thực tập Trương Vĩnh Quang.

Quang đă nh́n Du với nụ cười:

- Mọi chuyện đă tốt đẹp.

- Tốt đẹp?

- Vâng. Tôi đă thuyết phục gia đ́nh bệnh nhân.

Trương Vĩnh Quang cười nói, cái thái độ khôn ranh chẳng kém Du.

- Tôi đă hù dọa họ, và cuối cùng họ đă đồng ư bỏ qua ư định tái khám tử thi.

Văn Du nghe nói thở phào, nhưng lại ṭ ṃ:

- Cậu đă dùng cách nào?

- Tôi đă nói là muốn xét nghiệm lại th́ phải mổ tung cơ thể tử thi, mà như vậy cái xác sẽ không c̣n toàn vẹn. Như vậy nếu theo cái quan niệm chết vẫn c̣n phần hồn của dân tộc ḿnh, th́ người chết sẽ không an ḷng. Kết quả... sau khi bàn bạc... họ đă bỏ ư định khiếu nại.

Văn Du nh́n Quang... Cái anh chàng thông minh nhưng cũng khá ranh mănh, ranh mănh không thua chàng... Cộng tác tạm thời với hắn th́ tốt! Nhưng kéo dài... sẽ là một đe dọa không nhỏ...

Du là người cao tay ấn, nên nghe xong chỉ giả vờ nhún vai nói:

- Ồ! Thật ra nếu gia đ́nh nạn nhân có khiếu nại cùng chẳng ăn thua ǵ. Ông ta chết là v́ bệnh tim, chứ nào phải tại ta đâu?

Trương Vĩnh Quang gật đầu, nhưng dù ǵ anh ta cũng có kiến thức chuyên môn. Anh không ngu lắm. Có điều, một con chim mới đủ lông cánh muốn bay nhảy th́ c̣n nhiều thứ phải nhờ vả nương tựa Du, và như vậy tốt nhất chẳng nên phản kháng.

- Dạ bác sĩ nói đúng. Tôi cũng thấy như vậy...

Văn Du cười. Chẳng phải v́ tán đồng... mà v́ thấy rơ cái dă tâm của Quang. Tạm thời ta cần hắn, nhưng chỉ sử dụng có tính cách tạm thời thôi. Du nghĩ và nói:

- Bắt đầu từ hôm nay, cậu sẽ là bác sĩ trợ tá của tôi. Và bao giờ cái bệnh viện từ thiện của tôi thành h́nh, sẽ c̣n nhiều trọng trách khác giao cho cậu.

- Da... Da... Em rất biết ơn bác sĩ.

Quang nói rồi vội vă rút lui. Du ngồi thêm một chút rồi đứng dậy ra ngoài. Dù ǵ cũng phải gặp thân nhân người chết, giải thích hoặc nói một vài lời an ủi để người ta yên tâm, bây giờ dù ǵ Du cũng đă là một bác sĩ tên tuổi. Không nên để mọi người có ấn tượng xấu. Du lúc nào cũng là một bác sĩ yêu người, nhân hậu.

Đóng xong kịch, Du mới rời khỏi bệnh viện và cố không nghĩ đến ǵ cả. Cái tương lai sáng chói của chàng là quan trọng hơn cả mọi thứ, kể cả sinh mệnh của con người.

 

                                                                                                             ***

 Ngồi vào bàn điểm tâm. Hôm nay Văn Du lại có vẻ trầm lặng hơn mọi ngày. Đó là một sự khác biệt.

ông Địch Sanh nh́n con thăm ḍ:

- Văn Dụ Có chuyện ǵ không vui hở con?

- Ờ cũng không có ǵ - Văn Du ngồi thẳng lưng lại với nụ cười - Con đang nghĩ đến trường hợp của một bệnh nhân.

- Bệnh chứng phức tạp lắm ư?

- Cũng không phức tạp lắm. Chỉ là một trường hợp viêm ruột thừa, nhưng mà... - Du đang nói dừng lại một chút mới tiếp - Khi cuộc giải phẫu tiến hành, mới phát hiện ra ông ta c̣n mắc bệnh tim. Kết quả... Bệnh nhân đă chết.

Ông Địch Sanh chau mày:

- Vậy à? Bệnh viêm ruột thừa mà lại có tiền sử bệnh tim? Điều này phải biết ngay từ đầu chứ? Sao lại để chết?

Văn Du ngập ngừng, rồi nói:

- Cuộc giải phẫu đang tiến hành suông sẻ tốt đẹp th́ bệnh nhân lại chết. Con nghĩ chỉ có thể là chết v́ bệnh tim thôi.

Ông Địch Sanh nh́n con:

- Nếu đúng như vậy th́ có ǵ con phải quan tâm?

- Nhưng có người họ bàn tán, họ cho rằng tay nghề giải phẫu của con có vấn đề...

Ông Địch Sanh từ nào đến giờ hoàn toàn tin tưởng con trai, nên phải kháng:

- Sao lại có chuyện đó?

- V́ vậy sự việc mới trở nên nghiêm trọng chứ!

Văn Điệt cũng đang ngồi ăn cùng bàn nghe đối thoại của cha và anh. Lại một người chết! Điệt giật ḿnh. Chàng không tin tưởng sự trung thực của Du lắm!

Trong khi ông Địch Sanh có vẻ bất b́nh:

- Họ dám dựng đứng chuyện như vậy à? Thế tại sao con không để cho họ khám nghiệm tử thi?

Văn Du lắc đầu buồn bă như bị oan ức:

- Tại thân nhân của người bệnh không chịu. V́ họ cho là... chết đi mà cơ thể không toàn vẹn là một điều không haỵ con biết làm sao bây giờ?

Ông Địch Sanh vỗ bàn nói:

- Cái bọn tiểu nhân ganh tị, nên họ muốn hạ uy tín con đấy.

Văn Điệt biết chuyện không hẳn đơn giản như vậy. Chàng hiểu rất rơ bản tính ông anh ḿnh. Háo thắng, háo danh. Có sai sót th́ cũng không dám thừa nhận sự thật. Nhưng nếu Điệt nói ra, cha chàng lại cho là chàng cũng cùng phe với bọn kia, ganh ghét với tài nghệ anh ḿnh. V́ vậy dù chưa no, Điệt cũng đặt đũa xuống rút lui.

Điệt đứng dậy:

- Xin phép cha!

Rồi bỏ đi về pḥng riêng. Văn Du chau mày nh́n theo nhưng rồi cũng hỏi cha:

- Cha này, theo cha th́... có khi nào cuộc giải phẫu đang tiến hành th́ bệnh tim lại đột phát để đưa đến cái chết không?

Ông Địch Sanh suy nghĩ rồi nói:

- Tất cả các t́nh huống đều có thể xảy ra cả. Nhưng mà theo cha thấy th́, con cần phải thuyết phục thân nhân của nạn nhân để được khám nghiệm tử thi. Như vậy, mọi việc mới sáng tỏ. Dư luận xấu mới không tồn tại... và như vậy có lợi cho con hơn.

Văn Du nhún vai:

- Họ không chịu biết làm sao bây giờ? Thôi th́ để mặc họ muốn nói ǵ th́ nói. Con tin là chân lư sẽ sáng tỏ. Ḿnh có biện hộ càng khiến người ta nghi ngờ hơn.

Ông Địch Sanh an ủi:

- Văn Du này. Con nên nhớ, khi làm việc lớn, người ta thường gặp phải ganh tị cản trở, nhưng đó là chuyện thường t́nh, ta chớ v́ những cái nhỏ nhặt đó mà nản chí nhe con?

- Con sẽ không bao giờ chịu thua hay lùi bước đâu. - Văn Du ngẩng lên, nói - Càng gặp nhiều chống đối trở ngại, quyết tâm của con sẽ càng cao.

- Vậy th́ tốt! - Ông Địch Sanh tán đồng - Con có chí khí như vậy cha rất cảm phục và hănh diện v́ con.

Văn Du đứng dậy:

- Thôi bây giờ đă đến giờ đi làm, con phải đến bệnh viện đây. à! Chiều nay con sẽ về sớm để đưa cha sang nhà bác Lư đánh cờ nhé?

Ông Địch Sanh ngạc nhiên:

- Chiều nay con không có hẹn với Mỹ Dung à?

Du cười:

- Cha quên là chiều nay Mỹ Dung cũng đến đây à?

- À nhớ ra rồi - Ông Địch Sanh đập tay lên trán - H́nh như tụi con định tổ chức buổi ăn ngoài trời phải không?

- Vâng.

- Thế có cần chuẩn bị cái ǵ không?

- Chẳng cần cha ạ, mọi thứ nhà hàng sẽ bao tất. Trưa nay họ sẽ đến đây bày biện. Điểm tổ chức nằm ở vườn trước của ta đó.

- Vậy th́ con cần phải về sớm để chỉ đạo chứ?

- Vâng. Hôm nay cũng không phải ca trực chính của con. Có lẽ sẽ có Mỹ Dung cùng về đây với con đấy.

- Vậy th́ tốt. à mà này con có mời cả nhà bác Lư bên cạnh không?

- Có chứ.

- Vậy th́ con đi đi!