Dưới ánh trăng cô đơn

 

 

Chương 3

 

 

Cái nóng của mùa hè biến đi lúc nào không haỵ Cho đến khi vừa đấy cửa, gió lạnh ùa vào, người ta mới biết mùa thu đă đến.

Cái nông trại trên sườn đồi của ông Địch Sanh, một năm đă trôi qua mà màu xanh chưa phủ kín được màu đất đỏ. Bây giờ th́ ông mới cảm thấy thất vọng. Ông nghĩ lại, hay là Văn Điệt nó nói đúng? Vùng đất ở đây nhiễm phèn quá nặng, không thích hợp cho cây cối đâm chồi. Và như vậy bao nhiều tâm huyết của ông đành phải bỏ phí cả ư? Không! Không thể như vậy được! ông Địch Sanh nghĩ. Phải thử lại lần nữa! Không thể chịu thua dễ dàng như thế.

Và ông ngồi thừ trên ghế nghĩ ngợi. Cạnh đó Văn Du đang ngồi đọc báo. Lâu lắm rồi Du mới có mặt ở nhà. Từ cái ngày lễ hỏi đến nay, Du trở nên bận rộn vô cùng. Cái hôm lễ đó, măi đến nay ông Sanh vẫn nhớ như in. Nó rầm rộ, sôi nổi, gần như được tất cả báo chí trong thành phố đề cập đến, đều đăng cả ảnh chụp Văn Du với Mỹ Dung. Văn Du được giới thiệu như là bác sĩ trẻ xuất sắc, giỏi giắn. Khách đến dự khá chọn lọc, toàn là dân có máu mặt, giàu có. Và không phải chỉ có ông Địch Sanh hănh diện, mà Du cũng sung sướng. V́ chỉ có một thời gian ngắn, Du đă từ một bác sĩ b́nh thường, nhảy toạc lên xă hội thượng lưu.

V́ vậy mà sau lễ đính hôn. Văn Du bỗng trở nên vô cùng bận rộn. Rất nhiều người có tiền của, có chút địa vị, như một thời thượng, họ đều t́m đến với chàng. Đặc biệt họ đ̣i cho được chàng chữa chạy. Du hiểu có được cái đó là nhờ cha con Mỹ Dung. Cái thế của họ đă đấy chàng lên đúng như điều Du dự đoán. Và từ cái bàn đạp này, Du đă được chắp cánh để nhảy cao hơn, xa hơn và nhanh hơn nữa. Du đă thành công, thành công quá mức mong đợi. Một bác sĩ mới ba mươi tuổi mà tên tuổi lẫy lừng như vậy là rất hiếm.

Nhưng Văn Du chưa hài ḷng ở vị trí đó, mà Du c̣n muốn đi xa hơn. Xă hội bây giờ khá phức tạp, muốn thành công hơn nữa chỉ có nước đi đường tắt.

Nhưng Du rất tự tin, v́ Du đă t́m được con đường thuận lợi, chàng tin là ḿnh đang đi đúng hướng.

Đang đọc báo, Du chợt nghe cha hỏi:

- Du này, lúc này con bận lắm?

- Vâng. - Văn Du cười đáp - Mệt phờ người luôn cha ạ. Nhiều người con nào có quen biết đâu? Họ đến tự xưng là bà thứ trưởng này, con gái của ông tướng nọ. Và ai cùng đ̣i cho được đích thân con khám bệnh... làm con mệt thở không ra hơi.

ông Địch Sanh cười măn nguyện:

- Đấy! Bây giờ con đă là một bác sĩ tên tuổi rồi th́ phải cực thế! Con biết không, ngay khi mẹ có bầu con, cha mẹ đều khấn với trời đất mong có được một đứa con trai ưu tú. Và điều này, trời đất đă không phụ ḷng cha mẹ. Du ạ! Cha rất hănh diện v́ con.

Văn Du tỏ ra khiêm tốn:

- Đâu có ǵ để hănh diện. Con thấy th́... con c̣n phải nỗ lực hơn nữa, v́ đường để đến với hành công c̣n cả một đoạn rất dài cha ạ.

- Sao vậy? Cha nghĩ thế này cũng đă thành công rồi - Ông Địch Sanh nh́n con khâm phục - Con biết không, cha hành nghề y cả một đời mà tên tuổi nào có được như con hôm nay? Và con nên nhớ là hiện con c̣n rất trẻ, mới ba mươi tuổi, nên tương lai c̣n rất dài.

- Vâng, con biết. Nên phải nhân cái cơ hội này mà sáng tạo sự nghiệp.

- Sự nghiệp ǵ nữa?

Văn Du lắc đầu:

- Cha ạ, con đă nghĩ kỹ rồi. Con không muốn suốt đời làm công cho người, mà con muốn đứng một ḿnh một cơi riêng.

ông Địch Sanh suy nghĩ, rồi hỏi:

- à có phải là con muốn mở pḥng mạch tư?

Nhưng Văn Du lắc đầu:

- Pḥng mạch riêng? Với cái tên tuổi và địa vị hiện tại của con làm sao xứng? V́ vậy ư con ở đây là muốn mở một bệnh viện hoặc ít ra phải là một dưỡng đường.

- Một bệnh viện to à?

ông Địch Sanh giật ḿnh. Văn Du có nằm mơ không? Mở một bệnh viện trong thời buổi hiện nay đâu phải là ít tiền? Nhưng ông nghe Văn Du b́nh thản nói.

- Vâng, phải là một bệnh viện, và theo sự dự trù của con phải có ít ra là năm tỉ đồng.

Năm tỉ đồng? Số tiền đó ở đâu rả Cả đời ông Địch Sanh, tần tiện thế mà chỉ tậu được một ngôi nhà, một trang trại thế này chưa tới trăm triệu.

ông Địch Sanh sa sầm nét mặt:

- Văn Du này, c̣n trẻ có nhiều tham vọng cũng không đáng trách, nhưng đừng ảo tưởng quá, sẽ dễ tạo nên tṛ cười cho thiên ha.

- Sao lại là tṛ cười? - Văn Du cười lớn - Con tuy trẻ, nhưng làm ǵ cũng tính toán rất kỹ. Con có mục đích của con.

- Nhưng ở đâu con có năm tỉ bạc? - Ông Địch Sanh chau mày - Có phải con nói là cha của Mỹ Dung sẽ phải hổ trợ vốn cho con? Nếu thế... cha thấy không nên...

Văn Du bỏ tờ báo xuống, bước tới ngồi cạnh cha.

- Cha hăy yên tâm. Có thế nào con cũng không để cho người ta khinh dễ con được. Con cha là một người đàn ông, một bác sĩ trí thức danh giá th́ phải biết tự ái chứ? Con không để mất sỉ diện đâu.

Lời giải thích của Văn Du khiến ông Địch Sanh yên tâm, nhưng ông cũng c̣n thắc mắc.

- Thế kể hoạch để thực hiện cái mộng đó thế nào? Con nói cho cha nghe xem.

- Thế này nhé!

Văn Du ung dung nói:

- Con sẽ mở một cuộc lạc quyên. Lấy danh nghĩa là để xây một bệnh viện từ thiện, dành riêng cho người nghèo, làm giảm bớt sự thống khổ và bất công của xă hội.

ông Địch Sanh vỗ tay:

- Hay! Tư tưởng đại! Văn Du ạ, cha rất hănh diện v́ con.

Văn Du tiếp:

- Kế hoạch đă thảo xong. Ban bệ cũng đă được thành lập. Con nhờ cha của Mỹ Dung đứng làm chủ tịch danh dự. C̣n người phụ trách toàn bộ kế hoạch như đi quyên góp, diễn thuyết, phát động phong trào... đều là con.

ông Địch Sanh gật gù. Kế hoạch th́ rất haỵ Nhưng ông vẫn cảm thấy có chỗ không ổn. Bởi v́ nghề chuyên môn của Văn Du là thầy thuốc chứ đâu phải luật sử Nhưng ông chỉ nói:

- Nhưng mà con làm sao có th́ giờ? Con c̣n công việc chuyên môn của ḿnh nữa?

- Cha à, để đạt đến mục đích th́ ḿnh cũng cần phải hy sinh một chút - Văn Du nói - Con sẽ không nghỉ cuối tuần, hạn chế thời gian giải trí... để đi vận động. Ngoài ra cha đừng quên rằng, bên cạnh con c̣n có cha con Mỹ Dung. Họ sẽ sử dụng mối quan hệ xă hội để quyên góp.

ông Địch Sanh gật đầu:

- Vậy th́ được, thế nào rồi con cũng sẽ thành công.

- Chắc chắn là thành công chứ!

Văn Du ưỡn ngực nói:

- Sau khi có tiền xây dựng được bệnh viện th́ chắc chắn con sẽ là giám đốc của bệnh viện đó và mục đích của con coi như đă thực hiện được.

Văn Điệt ngồi gần đấy nghe cha và anh nói chuyện. Chàng thấy câu chuyện chẳng liên hệ đến ḿnh nên đứng dậy đi ra ngoài. Ông Sanh có vẻ không hài ḷng, ông gọi:

- Đi đâu đấy?

- Dạ con ra ngoài vườn.

Điệt nói rồi đi thẳng ra cửa. Văn Du nh́n theo, chàng biết sắp sửa nghe cha kể lể về cái mà ông gọi là tật xấu của Điệt, nên vội vă chuyển đề tài, hỏi:

- Ồ cha, chuyện nông trại của chúng ta đă đến đâu rồi?

- Ồ! - Ông Sanh lắc đầu - Con biết đấy chúng ta là y sĩ, chỉ có thể trị bệnh cho người chứ không thể chữa chạy cho đất. V́ vậy coi như cha đă thất bại.

Văn Du nói:

- Thôi th́ bỏ mặc nó đi. Chúng ta nào có phải sống nhờ vào mảnh đất này đâu?

ông Sanh lại lắc đầu:

- Nhưng mà... như điều ban năy con vừa nói, chúng ta mỗi người đều có mục đích riêng. Và mục đích của cha là phải có một nông trại tốt đẹp, trù phú.

Văn Du nhún vai:

- Nhưng cha bỏ phí bao nhiêu công sức để rồi không thu được một kết quả ǵ, có phải là uổng công không?

ông Sanh cười:

- Trước kia cha chỉ nghĩ đến chuyện canh tác chứ không nghĩ đến thu hoạch. Hôm nay nghe con nói cha chợt suy nghĩ.

Văn Du hỏi:

- Thế Văn Điệt nó chắng phụ giúp ǵ cha ư?

- Ồ, nói đến nó mà làm ǵ?

Văn Du lắc đầu:

- Nếu con không bận rộn thế này th́ con đă ở nhà phụ giúp cha, chứ giao khoán cho mấy ông công nhân vô học kia, th́ họ có làm nên chuyện ǵ?

- Chỉ cần nghe con nói cha cũng đă vui. - Ông Địch Sanh nói - Cha cũng đă nghĩ rồi, để thử lần này nữa xem. Nếu khônng thành công th́ cha sẽ chuyển qua làm việc khác.

Du nói:

- Con mong là lần này cha sẽ thành công.

Ra khỏi nhà nhưng Điệt chưa bỏ đi ngaỵ Nên lời nói giữa ông Sanh và Du, Điệt đều nghe hết. Có điều như đă quen rồi nên Điệt không buồn lắm, mà cái gió mát lạnh đầu thu cũng làm Điệt quên hết những phiền muộn. Điệt chậm răi bước ra vườn. Bài vở căng thẳng, Điệt muốn khuây khỏa một chút...

Vườn nhà ngập đầy bóng tối, nhưng Điệt thấy thế này thích hợp hơn. Chàng đi dần ra phía sau nông trại. Đất bazen màu đỏ, đúng ra cũng ph́ nhiêu. Bằng chứng là bên nhà họ Lư, cây cỏ vẫn tốt tươi. Chỉ có bên nhà chàng. Phải chăng v́ cha đă sử dụng sai công thức phân bón?

Rồi Điệt chậm răi bước, nghĩ ngợi về những lời oán trách của chạ ánh đèn bên nhà họ Lư sáng choang. Hai nhà ở cạnh nhau mà như hai thế giới khác biệt. Bên họ Lư th́ con cái muốn làm ǵ th́ làm. Tinh Nhược và Nghi gần như những áng mây trên trời chuyển động một cách tự dọ C̣n bên này... Điệt thọc tay vào túi quần. Chợt chạm phải mảnh giấy hôm trước của Nhược để lại.

"Anh Điệt - Nếu anh cảm thấy thái độ ban năy của anh có hơi quá lố th́ tôi sẵn sàng chấp nhận lời xin lỗi của anh... "

Sao lại có chuyện kỳ cục vậy? Xin lỗi? Điệt có sai bao giờ đâu mà phải xin lỗi? Điệt không hiểu. Trên đời sao lại có đứa con gái ngang ngược như Nhược. Đă quậy phá chọc ghẹo rồi c̣n bắt người ta phải xin lỗi. Điệt lắc đầu. Không bao giờ Điệt xin lỗi những người như vậy. Rơ là trẻ con.

Có tiếng nhạc nhẹ từ nhà họ Lư vọng quạ Không biết bản đó là bản ǵ, nhưng những âm thanh êm dịu kia làm ḷng Điệt lay động. Và không hiểu sao Điệt lại hướng sang nhà họ Lư. Nơi góc sân chơi bóng rổ. Điệt thấy một bóng đen. Nhưng lần này không phải là Tinh Nhược mà là Nghi.

Nghi ngẩng lên nh́n thấy Điệt, cười:

- Ồ, anh Điệt. Đi dạo à? Hay kiếm Tinh Nhược?

Điệt nh́n Nghi không đáp. Bây giờ Điệt mới để ư là Nghi đang bận cho một chú chó nhỏ ăn. Một tay ăn chơi mà chịu khó nuôi chó nữa à?

Nghi như hiểu thắc mắc của Điệt, nói:

- Chó của Tinh Nhược đấy. Nó bận nghe nhạc nên nhờ tôi cho ăn giùm.

- Chó đẹp!

Điệt buột miệng nói rồi tiếp tục yên lặng. Nghi ngoại giao:

- Bạn ở miết trong nhà làm ǵ? Lúc nào rảnh rỗi qua đây chơi, chúng ta là bạn bè cơ mà.

Nhưng Điệt chỉ cười rồi bỏ đi về hướng nhà. Nhưng vừa bước tới cửa ngăn đă nghe thấy tiếng chân chạy theo, rồi tiếng của Tinh Nhược.

- Anh Điệt! Hăy đợi một chút! Anh sang đây t́m tôi đấy à?

Điệt lắc đầu:

- Không phải!

Nhưng Tinh Nhược vẫn cười rất ngọt:

- Vậy mà tôi tưởng anh sang đây để xin lỗi chứ? Anh Điệt, sao khi không rồi anh đuổi tôi vậy?

- Th́ cô đừng thèm nh́n đến mặt tôi nữa là xong.

- Sao không? - Tinh Nhược khoát khoát tay - Chúng ta là láng giềng, không phải kẻ thù, mà là bạn đúng không? Vậy mà tôi thấy lúc nào anh cũng có thành kiến với tôi.

- Không có chuyện đó! - Điệt lạnh lùng nói - Chỉ tại tôi không thích bị quấy rầy.

- Ai quấy rầy - Tinh Nhược nói - Tôi thấy anh thật lạ lùng. Lúc nào anh cũng như một cục đá, không cười, không nói. Anh như là một người cô độc kỳ cục. Anh không thấy như vậy là đáng buồn sao?

Điệt yên lặng, Tinh Nhược tiếp:

- Tôi chỉ muốn giúp anh. Anh biết đấy, thượng đế không thích thấy trẻ tuổi mà không có niềm vui.

Điệt chợt nh́n lên giận dữ:

- Tôi không cần! tưởng ḿnh là ǵ? Cô đâu có hơn tôi. Cô hăy đi nói lại với thượng đế cô, tôi không tin ông ấy.

Tinh Nhược tṛn mắt:

- Anh...

- Thôi cô đừng quấy rầy nữa, tôi không muốn nói chuyện nhiều với cô.

Điệt nói rồi quay lưng đi về phía nhà ḿnh. Tinh Nhược nh́n theo. Điệt thật kỳ cục. Con người thật là khó hiểu, lúc nào cũng sẵn sàng sừng sộ với người khác.

Đang lúc Tinh Nhược c̣n ngần ngừ nh́n theo th́ Nghi và Tường Vy từ trong nhà chạy ra.

- Ồ! em làm ǵ đứng ngẩn ra vậy?

Tinh Nhược lắc đầu:

- Anh Điệt lại vừa giận em.

- Ủa sao vậy? Mới thấy hắn rất b́nh thường cơ mà?

- Anh ấy bảo tôi là tôi quấy rầy anh ấy.

Nhược bức rức, Nghi khuyên:

- Thôi mặc hắn.

- Nhưng tôi có làm ǵ quấy rầy đâu? Tôi chỉ khuyên nhủ. Tôi muốn là anh Điệt cũng được vui vẻ như chúng ḿnh.

Ba người quay vào nhà. Hành vi ban năy của Điệt làm Nhược mất vui. Nhược nói:

- Thôi, tôi về pḥng.

Và không đợi phản ứng của Nghi với Vy, Nhược bỏ đi. Một lúc sau có tiếng đàn guitar vọng ra ngoài. Một bản nhạc buồn.

 

                                                                                                         o0o

 

Đèn trong pḥng giải phẫu sáng choang. Những chiếc blouse trắng ra vào tấp nập.

Một ca giải phẫu khẩn cấp. Một tai nạn xe cộ vừa mới xảy ra. Nạn nhân bị găy chân. Những mảnh xương nhỏ nằm đầy trong thịt cần phải gắp ra.

Nạn nhân đă được đưa vào pḥng giải phẫu. Tất cả đă sẵn sàng, chỉ c̣n thiếu bác sĩ giải phẫu.

Tiếng loa phóng thanh vang lên khắp các pḥng ban:

- Xin mời bác sĩ Lê Văn Du đến ngay pḥng giải phẫu số X.

Tiếng loa cứ lặp đi lặp lại. Mọi người nôn nóng chờ đợi. Rồi bác sĩ Du xuất hiện.

- Chuyện ǵ thế? Bệnh nhân thế nào?

Du hỏi, một bác sĩ thực tập đáp:

- Nạn nhân bị găy chân, các mảnh xương vụn c̣n trong thịt cần phải giải phẫu lấy ra ngaỵ Mọi thứ đă sẵn sàng, chỉ c̣n chờ bác sĩ đến là bắt đầu.

Bác sĩ Du đẩy cửa pḥng giải phẫu bước vào, nh́n bệnh nhân đang nằm trên giường mổ rên , rồi hỏi:

- Thế bác sĩ Huỳnh Chấn B́nh đâu?

- Ban năy chúng tôi có t́m, nhưng bác sĩ B́nh bận kiểm tra vết mổ cũ của một bệnh nhân đường ruột, nên giao ca này cho bác sĩ.

Cô y tá đứng gần đấy, rồi hỏi:

- Thưa bác sĩ ḿnh tiến hành ngay chưa? chúng tôi cho gây mê?

- Khoan đă - Du đáp - Đợi tôi đi t́m bác sĩ B́nh trước.

- Nhưng bác sĩ B́nh đang bận?

Du vẫn ra lệnh cho cô y tá đứng gần đấy:

- Liên lạc điện thoại với bác sĩ B́nh ngay cho tôi.

Cô y tá không dám căi lệnh. Anh chàng bác sĩ thực tập th́ nôn nóng.

- Nhưng mà bệnh nhân đau quá rồi, ông ta sắp ngất đến nơi?

Văn Du quay qua trừng mắt:

- Có giỏi th́ cậu mổ đi.

Bác sĩ thực tập thở ra không dám nói tiếp. Ngay lúc đó cô y tá mang điện thoại đến.

- Da... đă liên lạc được với bác sĩ B́nh.

Du vội chụp lấy ống nói. Chàng nói nhỏ ǵ đó với bác sĩ B́nh một lúc, vẻ căng thẳng giảm bớt. Du quay sang ra lệnh cho chuyên viên gây mê.

- Bắt đầu đi.

Các cô y tá và bác sĩ thực tập bắt đầu chuẩn bị công việc. Trong khi Du vẫn đứng gần cửa trông ngóng. Và gần hai mươi phút sau, Chấn B́nh với trán lấm tấm mồ hôi mới bắt đầu xuất hiện.

- Chuyện ǵ vậy Du?

 - B́nh vừa bước vào cửa vừa nhăn mặt nói - Cái chuyện giải phẫu lấy mảnh xương vụn ra. Chúng ta hợp tác qua đă nhiều lần, tại sao cậu cứ măi cần có tôi vậy?

Du chỉ nói:

- Bệnh nhân đang chờ chúng ta, cái ǵ một chút nữa sẽ nói sau.

Và rơ ràng như vậy. Bệnh nhân được gây mê đang thiêm thiếp nằm chờ. Chấn B́nh và Văn Du vội thay áo, mang khẩu trang, găng tay... Rồi bắt đầu làm việc. Cả hai đều có vẻ căng thẳng, nhưng mọi thứ đều được Chấn B́nh khởi đầu trước. Du chỉ làm theo.

Cuộc giải phẫu chỉ hơn tiểu phẫu một chút, nên mọi thứ cũng khá đơn giản. Xương vụn được gắp ra hết, không để xót, xong vết thương được khâu lại. Bệnh nhân được đẩy ra ngoài. Chấn B́nh và Văn Du bước theo sau.

- Văn Du này, lần sau không thể để chuyện này xảy ra một lần nữa nhé - Chấn B́nh nghiêm túc nói - Thế này chẳng ích lợi gǵ. Tôi bận mà cậu cứ chần chờ đợi tôi, chỉ gây khổ cho bệnh nhân thôi.

Văn Du nói:

- Nhưng mà từ nào tới giờ, ca mổ nào cũng có hai đứa hợp tác mà?

- Từ đây về sau tôi không muốn hợp tác nữa - Chấn B́nh lắc đầu nói - Chúng ta cần phải tách ra, mỗi người có phần việc của ḿnh, thế này mất năng suất quá!

Văn Du giật ḿnh:

- Nhưng mà hợp tác hay hơn chứ? Công việc sẽ tốt hơn.

- Đă năm năm rồi cậu c̣n chưa tự tin được ư? - Chấn B́nh nói - Tất cả những người cùng học chung với ta, ai cũng làm việc này một cách riêng rẽ.

- Nhưng tôi thấy hợp tác dù ǵ cũng hay hơn - Văn Du nói, rồi chợt hỏi - Anh B́nh, có phải anh bực tôi chuyện ǵ à?

- Không có chuyện đó, v́ chúng ta đă là bạn nhau hơn mười mấy năm qua.

- Vậy th́ tại sao ta lại không tiếp tục hợp tác? - Du hỏi - Anh nên nhớ là tôi đang chuẩn bị xây một bệnh viện từ thiện, mà ở đây cũng đang rất cần đến anh.

Chấn B́nh lắc đầu:

- Anh phải hiểu là tôi khác anh. Tôi thích làm một bác sĩ b́nh thường, không v́ danh lợi hơn.

- Tôi biết điều đó.

- Ngày xưa mẹ tôi cũng đă được một bác sĩ vô danh cứu thoát chết. Tôi nhớ măi chuyện đó. Và bây giờ tôi cũng chỉ muốn là một bác sĩ thanh bần, vô vị lợi...

- Anh B́nh, tôi thật không hiểu...

- Nhưng tôi th́ hiểu. Càng lúc tôi càng thấy rơ là cách nghĩ và lư tưởng sống của tôi và anh khác hẳn nhau. V́ vậy có tiếp tục hợp tác với nhau, chắng có ích lợi ǵ.

Du có vẻ không vui.

- Có phải là anh cho rằng chuyện tôi xây nhà thương từ thiện là một chuyện vụ lợi?

- Mỗi người có một chí hướng riêng, tôi không muốn can thiệp vào chuyện riêng của anh. Nhưng với tôi th́ chỉ cần tṛn trách nhiệm của một y sĩ là tôi hài ḷng rồi.

Họ cùng trở về văn pḥng của bác sĩ Chuyên. Văn Du thăm ḍ:

- Tôi chẳng c̣n hy vọng ǵ để thuyết phục anh à?

- Đừng thuyết phục vô ích - Chấn B́nh vừa cười vừa nói - Tôi chỉ thấy là muốn làm một thầy thuốc tốt th́ phải có tinh thần độc lập. Và tôi nghĩ là... không khó khăn lắm với bạn đâu.

Văn Du tự ái:

- Dĩ nhiên là vậy, làm ǵ có chuyện khó khăn?

- Vậy th́ tốt - Chấn B́nh vỗ vai Du nói - Tôi nghĩ là với sự thông ḿnh và khéo léo xoay sở của bạn, rồi bạn sẽ hơn cả tôi.

- Chấn B́nh!

Du định nói ǵ đó nhưng lại thôi. Bởi v́ chàng biết có thuyết phục nữa cũng vô ích. Chấn B́nh đă có ư rút lui. Và cái hay nhất bây giờ là giấu kín trong ḷng.

Chấn B́nh đứng dậy:

- Thôi, bây giờ tôi phải trở lại kiểm tra vết mổ cũ của bệnh nhân tôi. C̣n anh, anh hăy suy nghĩ kỹ xem những ǵ tôi nói đúng không? một bác sĩ tốt và giỏi không nên có tinh thần ỷ lại vào người khác.

Rồi B́nh bỏ ra ngoài. Cánh cửa ḷ xo bật lại như quả bom đập mạnh vào lồng ngực Dụ "Tinh thần ỷ lại"! Rơ ràng là Chấn B́nh đă nh́n rơ được tim đen của Du. Cái yếu điểm đó sờ sờ hiện rơ trong mắt B́nh. Chuyện Du sợ máu, sợ mùi thuốc mê... sợ cả những dụ cụ mổ... B́nh đă biết hết. Không có ǵ qua mặt được hắn! Cái tinh thần ỷ lại...

Văn Du nghĩ và chợt tái mặt. Bây giờ th́ Du không c̣n sợ chuyện B́nh từ chối hợp tác, bởi v́ chàng có thể nhờ một bác sĩ khác. Nhưng Du sơ... Du không muốn B́nh thấy rơ nhược điểm của ḿnh. Không được! V́ vậy có thể phá hoại cả một cơ đồ mà Du vừa xây. Mấy ngày qua, Du đă sáng chói như mặt trời mới mọc. ánh sáng rực rỡ. Vậy th́ phải làm sao đây? Chắc chắn là không thể một ai che chắn, phá vỡ. Du sắp thành công và phải thành công. Du bắt đầu cảm thấy bất an. Chấn B́nh tuy không nói thẳng ra, nhưng rơ là hắn đă trông thấy cả tim đen của chàng. Du sợ một ngày nào đó B́nh sẽ lật tẩy, giở mặt nạ của hắn. Một trái tim vụ lợi hám danh mà bất tài. Không thể để hắn làm chuyện đó khi cờ sắp đến taỵ Nhiều người muốn đạt đến mục đích họ bất chấp thủ đoạn. Muốn thành công phải đạp đổ mọi trở ngại. Th́ ta cũng vậy, đâu có ǵ là tàn nhẫn? Cạnh tranh xă hội mà...

Nhưng trở ngại ở đây là ǵ?

Chấn B́nh sẽ là một nhân vật nguy hiểm. Là trở ngại. Vậy th́... Du nghĩ, mà mắt đỏ ngầu. Chàng ngồi xuống ghế. Cố trấn tĩnh, vận dụng mọi tư tưởng. Du không c̣n thấy B́nh là bạn. Chỉ cảm thấy Chấn B́nh cố t́nh muốn hạ nhục chàng. Một bác sĩ nội khoa mà chẳng biết giải phẫu. Có phải quá hoang đường không?

Vậy th́ phải làm sao? Chỉ có nước là khử hắn thôi! Đúng rồi, phải khử hắn. Cái ư niệm đó lảng vảng rồi đọng lại. Như một quyết định không thể không thi hành.

Vấn đề ở đây là phải khử bằng cách nào, mà không để lại một chứng tích?

Và Du cứ ngồi đấy suy nghĩ. Cuối cùng chàng cũng t́m được một phương thức. Du cười nhạt.

Ngay lúc đó, tiếng chuông điện thoại reo vang.

- Alô! Ai đấy, bác sĩ Du đây.

- à, anh Du, em là Mỹ Dung đây.

Tiếng của Mỹ Dung nũng nịu ở đầu dây bên kia vọng lại làm Du bớt căng thẳng.

- Mỹ Dung đấy à? Có chuyện ǵ vậy em?

- Tối nay em sẽ mở tiệc ở nhà, một buổi tiệc khá đặc biệt, rất có lợi cho tương lai anh.

- Vậy à?

- Vâng. Và con một điều đặc biệt mà lúc đó mới cho anh biết - Mỹ Dung bí mật nói, Du ṭ ṃ.

- Cho biết ngay bây giờ không được à?

- Không được, anh thay áo đi rồi lại em ngay nhé.

Dung nói rồi cúp máy.

Du nh́n vào đồng hồ. Chưa đến giờ tan sở. Nhưng Du cũng không c̣n thiết tha lắm với công việc ở bệnh viện. Cái chức danh giám đốc đang chờ chàng.

Và Du vội thay áo đi ra ngoài. Ngang qua pḥng nội khoa, chàng thấy trưởng pḥng và B́nh đang nói chuyện. Chợt nhiên không hiểu sao Du cúi mặt nh́n xuống. Có lẽ v́ mặc cảm. Và cái ư niệm khử B́nh như càng cương quyết hơn trong đầu chàng.

Du hiểu B́nh là một trở ngại lớn trên con đường tiến thân của chàng. Không đẩy tảng đá đó xuống vực là Du sẽ không bao giờ trèo cao được.

Rồi Du ra băi xe lấy xe chạy về nhà. Tiệc ở nhà Mỹ Dung, chắc chắn có những nhân vật quan trọng. Du phải ăn mặc cho phải lẽ. Gần đến nhà, Du chợt thấy Tinh Nhược. Chàng định phớt lờ, nhưng Nhược đă chận xe.

- Anh Du, dừng xe lại cho có giang đi.

Bất đắt dĩ Du phải dừng lại, nhưng nói:

- Nhanh lên, tôi đang bận lắm.

Tinh Nhược không chấp. Miễn sao có phương tiện thoải mái về nhà là được.

- Cảm ơn anh nhé! Bằng không tôi phải lội bộ về nhà, mệt chết đi được.

 

                                                                                                                    o0o

 

Lúc Văn Du đến nhà Mỹ Dung th́ cô nàng đă chuẩn bị xong. Nhưng Du vẫn giả vờ hỏi:

- Anh phụ được ǵ cho em không?

- Không cần, bây giờ hay nhất là anh chuẩn bị một diễn văn ngắn, để một chút nói với đám đông.

- Diễn văn về đề tài ǵ?

- Anh quên là chúng ḿnh đang phát động một buổi lạc quyên ư? Tối nay quan khách đến đây toàn là phu nhân của các vị tai to mặt lớn.

- Tại sao lại mời các bà?

- Anh khờ thật - Mỹ Dung nói - Kinh nghiệm cho thấy các bà lúc nào cũng thích làm chuyện từ thiện hơn là các ông, họ quyên góp cũng mạnh tay hơn.

- Vậy à?

- Vâng, và tối nay có mẹ em tham gia nữa.

Dung nói. Du phải cảm phục sự đảm đang của Dung. Chàng biết buổi dạ hội tối hôm nay thế nào rồi cũng thành công.

 

                                                                                                                     o0o

 

 Khách khứa lục đục kéo đến. Phần lớn là các cô các bà với những chuỗi xoàn, những hạt kim cương lấp lánh trên cổ. Mỹ Dung, mẹ và cả Du phải quay dần giữa mọi người.

"Xin cảm ơn quư vị đă chịu nhín chút thời gian đến đây. Điều đó chứng tỏ ḷng vị tha hiếu thiện của các vị rất to lớn. Tất cả chúng ta ở đây đều có cùng một mục đích, đấy là chia sẻ bớt nỗi khổ đau của xă hội, giúp đỡ những người nghèo đói khó khăn, tránh khỏi bệnh tật mà vui sống...

Tôi biết đa số các vị ở đây đều đă từng là bệnh nhân. Các vị biết thế nào là nỗi khổ đau khi bệnh tật. Nhưng nếu chẳng có sự giúp tay của các vị th́ giấc mộng kia sẽ không thực hiện được, và như vậy sẽ tội cho những bệnh nhân nghèo biết bao... "

Du nói rất nhiều. Chàng vừa dứt lời th́ tiếng vỗ tay vồn vă. Mỹ Dung đứng dậy khơi mào trước.

- Để yểm trợ cho kế hoạch của bác sĩ Văn Du, tôi và mẹ tôi đồng ư đóng hai mươi triệu đồng cho việc xây dựng bệnh viện này.

Tiếng vỗ tay vang lên và lập tức những cánh tay khác đưa lên. Trong công tác từ thiện, chẳng ai chịu kém ai. Không phải chỉ thuần v́ ḷng thương người mà đó là sỉ diện, tự ái, là phong độ nhà giàu... Và lần lược những số tiền hai triệu, năm triệu, mười triệu được xướng lên với tên họ nhà hảo tâm. Khi màn kịch kết thúc th́ kết quả rơ đă khá lạc quan. Bước đầu Văn Du đă thu được hơn tám trăm triệu. Nếu chuyện mà tiến hành thuận lợi măi thế này, chẳng sớm th́ chầy, cái bệnh viện mơ ước của Du cũng sẽ thực hiện được.

Sau buổi lạc quyên là màn tiệc. Mười giờ khuya mới chấm dứt. Văn Du bá lấy vai Mỹ Dung, âu yếm nói:

- Mỹ Dung, anh không ngờ em lại tuyệt vời như vậy.

Mỹ Dung kiêu hănh:

- Đấy chỉ mới là bước khởi đầu. Em định là mỗi tuần lễ, em sẽ tổ chức một buổi tiệc thế này. Mời toàn những tay có máu mặt, mấy cơ sở từ thiện trong và ngoài nước đến dự. Và như vậy, không sớm th́ muộn, cái bệnh viện anh mong đợi sẽ h́nh thành.

Du siết mạnh vai Dung:

- Anh biết nói thế nào để cảm ơn em?

- Sao lại nói tiếng cảm ơn? Em là vị hôn thê của anh th́ phải phụ giúp sự nghiệp anh chứ?

Dung nói, Du thành thật thú nhận:

- Nhưng có điều em không biết, lúc đầu anh đă đánh giá lầm về em. Anh tưởng em là con nhà giàu, chắc không quen việc xă hội. Em sẽ chẳng giúp được ǵ cho anh.

- Em biết rồi, nhưng đấy đâu phái chỉ là cách nh́n của riêng anh. Ai cũng cho là con nhà giàu chỉ ăn chơi - Dung nói - Chính v́ vậy mà em càng phải chứng tỏ cho anh thấy khả năng của ḿnh.

Rồi Dung cười nói với Du:

- Nói thật, em cũng rất nể phục anh. V́ em biết anh đến với em không phải chỉ v́ tiền.

Lời của Dung làm Du cảm động:

- Em nghĩ vậy th́ tốt. Anh càng yêu quư em hơn.

Và Du cúi xuống hôn Dung.

                                                                                                                      o0o

 

Tinh Nhược tan học về. Trên đường gặp Điệt. Nàng chỉ gật đầu chào rồi bước đi. Nhược biết tính Điệt, nàng không muốn tiếp tục gặp rắc rối, mặc dù rất có cảm t́nh với anh chàng.

Vào nhà, ṿng qua hồ bơi, Nhược nghe có tiếng cười nói của cha mẹ, anh Nghi và cả người lạ từ trong nhà vọng ra. Hôm nay tiệc tùng ư? Nhược ṭ ṃ bước vào pḥng khách.

- Ồ! Cô em gái của tôi!

Vừa thấy Nhược, Nghi đă kêu lên. Nhược nh́n sang mẹ, mẹ cũng đang cười.

- Tinh Nhược này, con xem ai nè?

Ngồi cạnh cha là một thanh niên trẻ, cao ráo, cao hơn cả Nghi.

- Phải anh William không?

Nhược hỏi. Gă thanh niên đứng dậy, tự nhiên bước tới nắm lấy tay Nhược.

- Đúng vậy, c̣n em là cô em họ Tinh Nhược của anh phải không? Anh không ngờ em đẹp như vậy!

Nhược dù tính con trai nhưng cũng không quen với chất quá tự nhiên của William. Nàng lùi ra sau một chút, nhưng gă con trai kia không thấy sự khác biệt đó, chỉ nói:

- Tinh Nhược này, chúng ta sẽ là bạn nhau nhé?

Nghi cười phụ họa hỏi William:

- Này, Nhược nó thích hát lắm đấy, c̣n anh? Anh biết không?

- Hát à? Tôi hát cũng được lắm. Ngoài hát ra tôi c̣n biết khiêu vũ nữa.

William nói rồi bắt đầu lắc mông một cách tự nhiên làm mọi người cười ồ.

- Nhà có đàn chứ? Tối nay tôi sẽ trổ tài hát cho Nhược xem.

Nghi chen vào:

- Nếu cậu muốn được ḷng Nhược, cậu phải biết cả dân ca nữa đấy.

- Chuyện đó không khó, tôi sẽ học.

Cha mẹ Nhược khá tế nhị, muốn dành riêng không gian cho bọn trẻ nên đứng dậy nói:

- Mấy đứa ngồi đây chơi, cha mẹ vào trong. Năm giờ chiều nay chúng ta sẽ đến nhà hàng đấy. Gọi là có tiệc mừng cháu William về đây.

Nhược nghe nói đi nhà hàng là thích thú, reo lên:

- Vậy th́ tuyệt!

Nhưng lúc đó Nghi cũng đứng dậy nói:

- Tôi có hẹn với bạn gái, không thể ngồi lại đây.

Chỉ c̣n lại ḿnh Nhược với William. Nhược dù vừa có cảm t́nh với ông anh họ xa lạ này, nhưng v́ lư do giao tế cũng không thể bỏ đi. Nhược hơi bực ḿnh. Trong khi William nh́n theo Nghi nói:

- Anh trai cô chững chạc như người lớn đấy.

- Vâng. Nhưng anh ấy chỉ muốn một ḿnh ḿnh là đàn ông thôi.

- Nghĩa là sao?

- Anh ấy chê là tôi không có tính con gái.

- Nhược thích đàn hát dân ca như vậy cũng con gái lắm rồi?

- Nhưng anh ấy muốn tôi con gái hơn.

- Tôi lại thích có một người bạn như Nhược.

- Vậy à?

William nh́n Nhược nháy mắt. Ngay từ đầu William đă có cảm t́nh với Nhược.