Đứa con người thợ - "Tâm hồn cao thượng"
Prêcotxi, con người
thợ rèn, là một đứa
trẻ xanh xao, nét mặt
lúc nào cung
buồn rầu, sợ sệt, một đứa trẻ nhút nhát đến nỗi bất cứ phải trái đều nhận lỗi cả. Prêcotxi ốm yếu
luôn nhưng vẫn cố học. Theo lời người ta nói thì cha anh
mỗi khi uống rượu say về, vì một
cớ nhỏ mọn, cung đánh đập anh và ném
tung sách
vở. Cậu bé khốn khổ
thường đến
trường với
những vết thâm tím đầy
mặt
; có khi khóc nhiều, mắt cậu đỏ và sưng húp lên.
Nhưng không bao giờ, không đời nào người ta lại bắt đuợc cậu thú nhận rằng :
chính cha cậu đã đánh cậu.
Có hôm thầy vừa chỉ vào chỗ vở
cháy vừa hỏi :
- ... Nhưng mà
có phải chính con đã đánh cháy trang giấy này không ?
Giọng run run, cậu
đáp :
- Vâng, con chót dại, xin thầy tha con
!
Nhưng các bạn đều rõ chính cha cậu làm cháy vở
cậu, vì trong khi chếch
choáng, cha cậu vấp ngã đổ
đèn vào vở cậu.
Prêcotxi ở trên
"rầm thượng"
nhà tôi, vì thế vợ
người gác cổng hay đem chuyện nói với mẹ tôi.
Một hôm em gái tôi nghe
thấy Prêcotxi bị cha đá ngã lộn nhào
xuống thang gác, vì anh
đã lải nhải xin một hào để
mua quyển văn phạm. Cha anh cả
ngày chỉ thích uống rượu và chẳng làm gì cả. Vì thế, gia
đình anh rất túng thiếu. Lắm hôm, anh nhịn
đói đi học :
lúc ra chơi,
bất đắc di anh phải
cầm lấy mẫu bánh của bạn đứng góc sân ăn hay gặm một quả táo mà
bạn đã cho giấu trong lớp.
Tuy thế, không bao giờ anh
hé miệng phàn nàn :
- Tôi đói lắm !
Cha tôi không
cho tôi ăn.
Thỉnh thoảng nhân dịp qua trường,
cha anh đứng lại đón anh hai mắt
đỏ ngầu, chân đi thất
thiểu, đầu
bù, mu lệch ! Trông thấy bóng cha ngoài phố, cậu bé luống cuống, nhưng cũng tươi cười chạy lại. Song cha cậu
nhìn đi đâu và nghi
việc gì. Thương hại thay cho anh
Prêcotxi !
Lắm khi anh phải
đóng lại vở rách và
mượn bạn cùng ghế những sách anh không có.
Anh cài áo bằng
những ghim băng. Đến khi anh tập
võ coi mới
thiểu não ! Giầy thì
to và rộng, quần thì rách tươm, áo thì lụng
thụng và cụt cả tay. Thế
mà anh vẫn
ham học, vẫn cố học. Nếu sự học của anh đuợc đầy đủ , đuợc săn sóc nhu
ở các gia đình khác thì anh đã
ngồi đầu lớp tự bao giờ. Đáng tiếc cho anh !
Sáng nay, anh
đến trường
với một vết thương
ở má. Chúng bạn hỏi :
-Thôi ! Chính là
cha anh lại đánh anh rồi ! Lần này không
giấu đuợc nữa nhé ! Vào thưa
ông hiệu trưởng đi, để mời cha anh lên Cẩm !
Anh đỏ mặt,
nói giọng run run và đầy
tức giận :
- Nói bậy ! Cha tôi đánh
tôi bao giờ ?
Nhưng trong giờ học, những giọt lệ ở mắt anh đã
lã chã rơi
xuống bàn. Có kẻ nhìn
anh, anh lại gượng cười để che lòng đau
khổ.
Tội nghiệp thay cho anh Prêcotxi !