Cha tôi -
"Tâm hồn cao thượng"
Enricô ơi ! Chắc hẳn những bạn con như Côrêtti và Garônê không
bao giờ trả lời cha mẹ một cách vô lễ
như con đă đối với cha con chiều qua. Con phải thề cùng mẹ rằng từ rấy con sẽ không thế nữa. Mỗi khi cha con mắng con là y như con nói trả những câu rất vô
lễ. Con nên tưởng tượng
đến một ngày kia
- mà ngày
ấy không thể tránh được - cha con hấp
hối trên giường bệnh gọi con lại giường để trăn trối. Khi đó, nghe
những câu nói cuối cùng của cha, chắc ḷng con sẽ phải thổn thức, ân hận
v́ đă có điều ở tệ với cha. Lúc bấy giờ
con mới hiểu rằng : trước kia cha con thực là một người
bạn tố của con ; mỗi khi bất đắc
dĩ phải phạt con th́ ḷng cha đau đớn hơn con và chỉ v́
muốn cho con sửa lỗi nên cha mới phải làm cho con khóc.
Trừ ḷng yêu con, thương con, c̣n
ngoại giả cha
con giấu hết. Nào con có biết : những khi phải lao tâm lao lực
quá, tưởng ḿnh chằng c̣n sống được bao lâu nữa, cha con lại lo buồn cho con sau này
sẽ phải chơ vơ và không nơi
nương tựa !
Nào con có biết :
bao phen bị mối ưu phiền ấy ám ảnh,
cha con đă vào giường con đang giấc ngủ say, đứng đó nh́n con mà nghĩ
ngợi ! Nào con có biết : lắm khi
cha con đang chán nản về việc đời không được như ư, chợt nh́n thấy con là mọi nỗi
sầu đều tiêu tan cả v́ người cha vất vả ấy cần đến t́nh yêu của con mới được yên ḷng và
trở nên can đảm.
Trong lúc cha con đang
trông mong vào ḷng hiếu
thảo của con ; bỗng thấy con mang ḷng lănh đạm,
tệ bạc th́ cha con khổ không biết là dường nào ? Con đừng lầm lạc vào con đường bội nghĩa vong ân ấy. Con nên nghĩ rằng ở đời này không có cái
ǵ là vững
bền cả, con có thể mồ
côi cha lúc c̣n bé... con có
thể mất cha trong một năm nữa, một tháng nữa hay ngày mai cũng không
biết chừng !
Ôi ! đến lúc bấy giờ
con sẽ thấy cảnh vật ở xung quanh con thay đổi cả, con sẽ nh́n thấy nhà ta vắng
vẻ quạnh hiu, con sẽ trông thấy mẹ con đầu tang tóc rối, âm thầm chua
xót ! Thôi ! Con ơi. Mẹ nói đă
nhiều . Con hăy lên
nhà t́m cha con, ôm gối cha mà xin lỗi.
Mẹ con.