CHÂN DUNG HẠNH PHÚC

 

 

Chương 9

 

 

Cô Trâm vừa đọc bản vị thứ kỳ thi đệ nhị lục cá nguyệt. Tôi vẫn là người dẫn đầu trong số 60 học sinh đệ nhất A2. Cô tươi cười khuyến khích tôi:

- Gắng lên Bội Tiên, gắng lên để đoạt phần thưởng danh dự toàn trường nghe em.

Tôi nh́n cô Trâm, tôi lại nhớ đến lời me:

- Con là một học sinh xuất sắc, tất cả các giáo sư đều mến thương con.

Cô ơi, me ơi, con sẽ cố gắng thật nhiều để khỏi phụ ḷng tin cậy và thương yêu của me, của cô và các giáo sư phụ trách.

Suốt tháng nay tôi bận học thi, tôi giao lớp lại cho chị Thanh Xuân. Tôi cũng không có th́ giờ ghé thăm con Tư nữa, nhưng cách đây một tuần, Tùng nhắn với Kim Thoa nói với tôi rằng, lượng đồng trong máu con Tư đă trở lại b́nh thường sau một thời gian chữa trị và con bé đă được về nhà, Kim Thoa c̣n bảo:

- Anh Tùng nói mi yên ḷng đi Bội Tiên. Anh vẫn thường xuyên chú tâm tới con Tư. Anh chúc mi được điểm bài thi thật cao.

Như vậy đă đủ 4 chủ nhật rồi không gặp Tùng. Tôi cảm thấy hơi nhớ anh mỗi đêm thao thức không ngủ được, tôi thèm nghe giọng nói êm đềm, tia nh́n đầm ấm của người con trai đă trở nên thần tượng muôn đời trong trái tim tôi. Tôi nghe ḷng buồn khôn xiết, con Tư đă rời bệnh viện, như vậy tôi sẽ không c̣n dịp để ghé sang nhà thương gặp Tùng, để nghe anh báo tin dù đó không là tiếng yêu đương ngọt ngào anh gởi về tôi, nhưng tôi vẫn cần giọng nói của Tùng như cần hơi thở, như cần chút ánh sáng xua bớt bóng đêm dài đang phông kín đời tôi.

Trưa nay đi học về, ngang qua pḥng khách, tôi gặp chị Thanh Xuân đang ngồi nói chuyện với anh Tuấn. Tôi reo:

- Lâu ngày gớm, không biết ngọn gió mô đă đưa chị tới nhà em.

Chị Thanh Xuân vẫy tôi:

- Tới đây chị nói cho mà nghe. V́ Tiên chị mới đến t́m nớ.

Tôi chọc anh:

- À, em hiểu rồi, bà "tổng giám thị" đi t́m luật sư định lôi em ra ṭa phải không ?

Chị Thanh Xuân nghiêm trang:

- Anh Tuấn nói đúng nớ Tiên, mấy bữa ni em nghỉ, tụi học sinh hỏi thăm em quá trời.

- Em đă cho chị biết nguyên nhân rồi mà, em bận thi cá nguyệt mà.

- Tụi nó không tin. Chúng tưởng là em nghỉ luôn. Ń, có nhiều đứa khóc rồi nớ nghe.

- Răng lại khóc ?

- Chúng nhớ em, chúng cứ gọi cô Tiên ơi, cô Tiên hỡi.

Anh Tuấn đùa:

- Cô Tiên ơi, rứa cô đă thi xong chưa ? Cô định khi mô giáng trần nớ ?

Tôi cười gượng:

- Em mà tiên chi, em là quỉ Dạ xoa th́ đúng hơn.

Anh Tuấn chau mày:

- Tiên, anh giỡn chơi mà, bộ Tiên giận anh à ?

Tôi lắc đầu:

- Không, em nói thiệt đó chớ, em mô dám giận anh...

Anh Tuấn đứng dậy, bóp nhẹ vai tôi:

- Thôi em ngồi nói chuyện với Thanh Xuân. Đừng nghĩ ngợi lôi thôi nớ. Lời nói đùa của anh chỉ là sự vô t́nh mà.

Tôi cố làm mặt vui:

- Em có nghĩ ngợi chi mô.

Anh Tuấn đi lên lầu, chị Thanh Xuân nói với tôi:

- Chủ nhật ni em đă đi dạy được chưa ?

- Em rảnh rồi chị, khỏi phiền chị nữa.

- Chị th́ không thấy phiền chi, nhưng học sinh cứ hỏi thăm em hoài, chị trả lời mệt bắt chết.

Chị Thanh Xuân nh́n thẳng vào mắt tôi:

- Bội Tiên, chị rất sung sướng, chị không ngờ các em học sinh lại có cảm t́nh với Tiên như rứa.

- Em cũng thấy hạnh phúc ghê, khi thấy đứa mô cũng thương em, chúng xem em như người chị cả.

 

Có tiếng Honda tắt máy trước thềm nhà, tôi và chị Thanh Xuân cùng nh́n ra. Tùng đang nhảy thật nhanh lên bậc thang:

- Bội Tiên.

- Anh Tùng.

Tùng gật đầu chào chị Thanh Xuân, Tùng quen chị Thanh Xuân trong những lần anh đưa tôi đi dạy và đến chăm sóc cho tủ thuốc đặt tại trường chúng tôi. Tôi chỉ ghế mời Tùng:

- Anh Tùng ngồi chơi để Tiên đi pha nước.

- Được rồi Tiên, khỏi cần.

- Anh đến chơi hay có việc chi ?

Tùng cười:

- Nghe Kim Thoa nói bữa ni Tiên thi xong rồi, nên tôi đến thăm Tiên.

Tim tôi đập nhanh, cho niềm sung sướng thấm nhuần vào huyết quản:

- Tiên cám ơn anh.

Tùng quay sang chị Thanh Xuân:

- Cô Xuân biết không ? Bội Tiên sắp cho chúng ta ăn khao nớ.

Tôi ngạc nhiên:

- Ăn khao chi anh Tùng ?

- Tiên không biết à ?

- Tiên không biết chi hết.

- Kỳ thi cá nguyệt ni, Tiên lại đứng nhất nữa mà.

Tôi sực nhớ:

- À, con Kim Thoa thiệt là mau miệng. Được rồi, anh Tùng và chị Thanh Xuân ưa chi, em sẽ đăi.

Chị Thanh Xuân sách giỏ đứng lên:

- Thôi chuyện nớ để hạ hồi phân giải. Như rứa là Tiên c̣n mắc nợ chị nghe. Chị về đă, trưa rồi, anh Tùng ngồi chơi.

Tôi và Tùng tiễn chị Thanh Xuân ra ngơ, Tùng hỏi tôi:

- Cô Thanh Xuân tới nhắn Tiên đi dạy phải không ?

- Ủa, răng anh biết ?

- Từ bữa Tiên nghỉ, tôi có xuống nớ mấy lần thăm con Tư. Tụi học sinh hỏi thăm Tiên quá chừng. Cô Thanh Xuân cũng hỏi Tiên chừng mô thi xong nữa.

- Rứa à anh.

- Ń Tiên.

- Dạ, anh nói chi ?

- Vụ xây mộ cho thằng Hợi nớ. Theo tôi nghĩ th́ ḿnh nên bắt đầu ngay đi. Tôi cũng sắp thi rồi, sợ sau này không có th́ giờ.

Tôi biểu đồng t́nh:

- Tiên đồng ư với anh. Tiên bàn với anh ri, anh thấy có phải không nghe. Chủ nhật ni, chúng ta tới nói ư định cho ông bà Sâm biết. Nếu ông bà ấy bằng ḷng Tiên sẽ nhờ bác Tám đi mua xi măng và cát, chủ nhật tới nữa, anh đến giúp Tiên, anh bằng ḷng chứ.

- OK

- Không biết xây bao lâu th́ xong anh hè ?

- Cũng tùy xem ḿnh có bận việc khác hay không.

- Tiên th́ bữa ni tương đối rănh.

- Tôi sẽ cố dẹp bớt công chuyện để giúp Tiên.

Tôi hỏi Tùng:

- À, con Tư bữa ni khá không anh ?

- Khá lắm Tiên, bệnh Wilson không c̣n đe dọa nó được nữa.

- Nếu bà Sâm sinh con nữa, th́ sự di truyền c̣n tiếp tục không anh ?

- Tôi cũng không biết được Tiên. V́ sự di truyền của bệnh Wilson không theo một tỉ lệ mô cả.

Ba đă đi làm về, ba lái xe vào sân, me ngồi cạnh ba ló đầu ra:

- Tùng, thiệt lâu ngày a, răng mấy bữa ni không lại nhà chơi.

- Dạ, thưa cô con bận việc liên miên.

Ba dừng xe lại:

- Vô nhà chơi, vô nhà chơi. Thầy đi cất xe đă.

Ba me vào đến pḥng khách, Bội Nga trên lầu chạy xuống:

- Ba me ơi, chị Tiên đứng nhất kỳ thi ni nữa.

Mắt ba rạng rỡ nh́n tôi:

- Thiệt hả con ?

Tôi dạ nhỏ. Me ôm vai tôi:

- Con gái của ba me thật giỏi. C̣n Bội Nga đứng mấy ?

- Con đứng 10.

Ba gật gù:

- Cũng được. Vậy tối ni, ba me đăi cả nhà đi ăn tiệm. -- Ba nh́n Tùng -- Cả Tùng nữa, tối thầy đem xe lại nhà đón.

Bội Nga xen vào:

- Cho Kim Thoa đi với ba, Kim Thoa em anh Tùng là bạn thân của chị Tiên nớ.

Me gật:

- Ừ, cả Tùng và Kim Thoa.

Ba âu yếm hỏi tôi:

- Bội Tiên của ba muốn đi ăn ở tiệm mô ?

Bội Nga xúi tôi:

- Lạc Thành đi chị Tiên.

Tôi chưa kịp nói, Bội Nga đă đổi ư kiến:

- Thôi Quốc Tế đi.

Me la:

- Bội Nga lanh chanh quá, để chị Tiên nói.

Tôi nh́n Bội Nga:

- Ư kiến của Bội Nga là ư kiến của con. Ba me chiều nó cũng như chiều con rứa.

Ba bảo Bội Nga:

- Đó, con thấy chị Tiên thương con chưa.

Me nh́n tôi, bà nh́n tôi, Bội Nga nh́n tôi, và cả Tùng cùng nh́n tôi nữa, h́nh như tôi không phải là người con gái hoàn toàn mất hạnh phúc đâu.