CHÂN DUNG
HẠNH PHÚC
Chương 8
Những ngày sau đi
học tôi bồn chồn chẳng yên. Tôi nôn nóng được
biết kết quả cuộc thử máu mấy
đứa em thằng Hợi, nhưng hai, ba ngày ngay bóng Tùng
vẫn biệt tăm. Tôi ngại đến bệnh viện
hỏi thăm Tùng hay nói đúng hơn là tôi không muốn
đến, bạn của Tùng ở đó đông quá, h́nh
như họ cũng là bạn của anh Tuấn nữa,
nhưng họ cũng nh́n tôi bằng con mắt hững
hờ. Tôi cố tránh sự lạnh lùng đó càng xa càng
tốt và tội nghiệp thân tôi, đă có nhiều lúc tôi
tự hỏi, chẳng biết Tùng có mắc cở với
bạn bè khi có một người bạn xấu xí như
tôi không ?
Nhưng rồi sự chờ
đợi cũng đến, Tùng lại nhà báo tin với
tôi rằng tất cả những đứa em thằng
Hợi đều mạnh khỏe, duy chỉ có con Tư là nghi
ngờ có bệnh v́ trong máu nó chứa nhiều chất
đồng nhưng chưa đến lúc nguy hại cho tính
mệnh.
Tôi cuống lên:
- Chết chưa, chừ làm
răng anh, phải chữa ngay cho con Tư tức khắc.
Tùng dựa người vào
lưng ghế:
- Tiên đừng lo, con Tư sẽ
được chữa dứt bệnh.
- Anh thưa lại với ba Tiên
chưa ?
- Thầy đă biết
chuyện ni rồi. Thầy hứa thầy
sẽ làm cố vấn cho tôi trong việc chữa bệnh
con Tư.
Tôi mừng rỡ:
- Ồ, chuyến ni
có ba Tiên, chắc chắn thành công.
Tùng cười nh́n tôi đăm
đăm:
- Như rứa là Tiên chưa tin
tôi, phải không ?
Tôi biết ḿnh lỡ lời
vội chữa:
- Chết xin lỗi anh, Tiên không
có ư nớ, Tiên muốn nói là bệnh con Tư mới bắt
đầu, chắc là dễ chữa hơn.
Tùng gật gù:
- Đúng đó Tiên. Bệnh của
thằng Hợi đă quá trầm trọng.
Tôi chợt nghe hồn chùng xuống :
- Anh Tùng.
- Chi rứa Tiên ?
- Tiên nhớ thằng Hợi, Tiên
nhớ đến những lời nó nói trước khi
chết "Cô Tiên ơi, con thương con Tư lắm",
và nó đă đem tính mạng của nó ra để
đổi lấy sự sống của em, nếu cái
chết của nó không đến sớm hơn, th́ bệnh
của con Tư sẽ không được khám phá kịp
thời. Nó đă thương yêu con Tư ngoài cả sự
tưởng tượng của Tiên, ngoài cả ḷng mong
muốn của ông bà Sâm.
Tùng khuyên:
- Thôi Tiên, đừng nghĩ
ngợi chi nữa. Thằng Hợi đă an
phần nó. Biết mô ở thế giới bên kia, nó chẳng t́m thấy sự yên tĩnh
của tâm hồn.
Tôi cắn chặt làn môi:
- Nhưng thằng Hợi c̣n
nhỏ quá, cái chết đối với nó không phải là
hạnh phúc.
Tùng nhíu mày:
- Hạnh phúc ?
Chết mà là hạnh phúc à ?
Tôi buồn bă:
- Không. Hạnh phúc đối với Tiên thôi.
Tùng ngăn lại:
- Tiên, không nên bi quan.
Tôi nh́n đăm đăm ngoài cửa sổ, nắng
đă lên cao trên mấy hàng chuối rẽ quạt, nắng
hắt vào nhà, nắng tươi cười nhảy múa:
- Tiên không bao giờ có hạnh phúc.
Tùng ái ngại:
- Tiên, tôi hỏi Tiên câu ni nghe. Tiên có bao giờ thấy
sung sướng khi đem lại hạnh phúc cho kẻ khác
không ?
Tôi gật đầu:
- Dĩ nhiên là có. Nhưng Tiên có đem hạnh phúc cho ai mô ?
Tùng cười:
- Nhiều lắm chứ. Ở nhà, Tiên đảm
đang, tại trường, Tiên chăm chỉ, cô thầy
hănh diện v́ Tiên, như vậy là Tiên đă đem hạnh
phúc đến cho song thân. Tiên thương yêu chăm sóc
Tuấn, Bội Nga, như vậy là Tiên đă đem
hạnh phúc cho anh em. C̣n cả một thôn xóm đông đúc
trên Vỹ Dạ nữa, Tiên đă giúp đám trẻ ở
đó mở mang kiến thức, Tiên đă hoạt
động y tế một cách tích cực để đem
lại sức khỏe cho dân chúng...
Tôi ngượng chín người:
- Anh nói quá đáng, chuyện nớ mô phải một ḿnh
Tiên, cả nhóm bạn của chị Thanh Xuân nữa
chứ bộ.
Tùng khoát tay:
- Không phải tôi nói quá mô. Tôi chỉ muốn dẫn
chứng cho Tiên biết là Tiên đă đem lại hạnh
phúc cho rất nhiều người. Tiên nên xem nớ là
niềm vui của ḿnh. Tiên đừng buồn nữa.
Tôi cảm động:
- Tiên cám ơn anh.
- Tiên hứa với tôi đi, Tiên đừng buồn
nữa nghe.
- Dạ.
Chợt nhớ đến bệnh t́nh con Tư, tôi hỏi
Tùng:
- À anh Tùng ń, khi mô th́ anh bắt đầu chữa
bệnh cho con Tư.
- Tiên yên tâm đi. Hiện tôi đang lập thủ
tục cho con Tư vào nằm hẳn trông bệnh viện. Nay mai , mỗi khi đi học về là Tiên có
thể ghé thăm nó dễ dàng.
Lễ sinh nhật Bội Nga được tổ
chức trên sân thượng nhà tôi. Trọn một đêm
tôi thức trắng để kết cho xong những giây
hoa bằng giấy treo giăng mắc khắp nơi, và
sáng nay chủ nhật, tôi nghĩ dạy một buổi
để hoàn thành chiếc bánh sinh nhật mừng Bội
Nga. Me may cho Bội Nga một chiếc áo dài nhung đỏ
vừa lấy về hôm qua, c̣n tôi, chắc tôi mặc
lại chiếc áo dài màu rêu năm ngoái dù me cứ dục
tôi may cái nhung màu hạt dẻ. Tôi từ chối măi me
mới thôi, v́ tôi biết, áo nhung đắt tiền
lắm, một thước 5, 6 ngàn đồng chứ ít
ỏi chi, dáng người cứng ngắc của tôi mà khoát
áo đó vào người thêm tội nghiệp cho tấm áo,
mà người ta c̣n cười cho là không biết chọn
hàng nữa. Con người tôi chỉ tương xứng
với những loại vải rẻ tiền, chứ
tiền sắm một cái áo nhung, tôi có thể dùng
để mua cho 40 đứa học sinh lớp tôi sách
vở và bút mực, cũng c̣n dư dả.
Bội Nga chạy xuống bếp t́m tôi:
- Chị Tiên ơi, em qua Tân Nghiệp sửa cái áo một
cái đă.
Tôi đang cho kem vào ống nặn hoa:
- Áo không vừa hả em ?
- Dạ hơi rộng một chút. Thôi em đi đă
nghe.
- Ừ, mau về phụ chị trang hoàng hí.
- Dạ.
Tôi làm xong chiếc bánh th́ đă trưa. Me gọi tôi lên
ăn cơm, Bội Nga cũng ra phố vừa về:
- Chị Tiên ơi, em có mua thêm "công phét ti".
- Rứa à.
Bội Nga đưa gói "công phét ti" cho tôi:
- Ń, nhiều lắm, để em tung lên cho đẹp.
Me la:
- Bày đặt chưa, xả nhà rứa để
chị sen quét tội nghiệp.
Tôi bênh em:
- Một năm một lần mà me, nó ưa chi th́ cho nó
chơi, me.
Bội Nga nh́n tôi bằng đôi mắt biết ơn:
- Đó, me thấy chưa, chị Tiên thương con
nhất nhà mà. À, ba mô rồi me ? Anh Tuấn mô rồi me ?
- Ba và anh Tuấn lên trên bác Hiệp có việc.
- Không biết ba và anh Tuấn có về kịp giờ
sinh nhật của con không ?
Tôi nói cho Bội Nga yên tâm:
- Em đừng lo, ba và anh Tuấn nhớ mà. À ń Nga, em
mời các bạn mấy giờ nớ ?
- 6 giờ chị, mà chắc 7 giờ mới khai
mạc, giờ Việt Nam là giờ cao su mà.
Ăn cơm xong, tôi giục Bội Nga đi ngủ
trưa. Cô bé ngúng nguẩy:
- Thôi, em không ngủ mô. Để em phụ với
chị nặn hoa bánh sinh nhật.
Tôi cười:
- Xong rồi cô ơi. Tui giao cho cô công tác cắm đèn
sáp nớ.
Bội Nga láu táu:
- Rồi rồi hả chị Tiên. Mô
? Mô ? Cho em coi với.
- Chị để trong tủ
lạnh a.
Bội Nga chạy xuống nhà
ngang, tiếng cô bé reo lên:
- Đẹp quá, màu hoa chị pha thật không c̣n chỗ chê. Me ơi, me ra coi bánh của chị Tiên làm cho con ń.
Me sau bếp bước lên, mắng yêu con gái:
- Cô chỉ được cái lanh chanh như hành không
muối. Không biết làm chi hết, học chị bội
Tiên đi là vừa.
Bội Nga chu môi:
- Trước sau chi chị Tiên cũng dạy cho con làm
mà. Phải không chị Tiên ?
Tôi gật đầu, tôi cảm thấy vui trước
vẻ vô tư nhí nhảnh của Bội Nga.
5 giờ rưỡi chiều ba và anh Tuấn lái xe
về, không quên mang theo quà sinh nhật cho Bội Nga. Bội
Nga cũng vừa trang điểm xong chạy xuống
lầu:
- Nghe tiếng c̣i xe hơi là con biết ngay ba về, ba
có mua chi cho con không ba ?
Anh Tuấn củng nhẹ vào đầu cô bé:
- Ba đi về không mong, chỉ
mong quà.
Bội Nga véo anh Tuấn:
- Ń, khéo hư tóc em nớ, không
biết mô, em mét me cho coi.
Ba chỉ cái gói lớn vừa
đặt trên buffet:
- Quà của con nớ.
Bội Nga chạy đến,
mân mê chiếc nơ màu đỏ cột bên ngoài:
- Con xin cám ơn ba.
Rồi cô bé quay sang anh Tuấn:
- C̣n anh, quà của em mô ?
Anh Tuấn cười to:
- Quà của tao hả
? Ừ, để tao lựa đă.
Bội Nga tṛn mắt:
- Lựa chi ?
Anh Tuấn giả vờ suy
nghĩ:
- Lựa thử xem trong đám
bạn tao, để làm quà cho mi một ông dôn.
Bội Nga đấm vào vai anh:
- Ư, anh chọc em, em không
chịu mô ?
Tôi mở tủ lạnh, mang
ổ bánh sinh nhật lên sân thượng. Anh Tuấn đón
lấy:
- Để nớ cho
anh, Tiên. Anh bưng giùm
cho.
Me đi ra:
- Bội Tiên, con chưa thay
quần áo à, các bạn của chúng con cũng sắp
tới rồi nớ.
- Dạ con bận sắp
đặt...
Me xua tay:
- Để nớ cho
chị sen và bác Tám. Con
vào thay quần áo đi.
Tôi miễn
cưỡng đi lên pḥng. Đến trước tủ áo, tôi không dám nh́n vào
tấm gương lớn, nhưng rồi, cũng phải
nh́n vào để chải tóc cho ngay ngắn, chẳng lẽ
sinh nhật của Bội Nga mà tôi để cho đầu
bù tóc rối được sao, làm như vậy Bội Nga
buồn, tội nghiệp nó. Tôi khoác chiếc
áo màu rêu lên người, màu rêu buồn bă làm gương
mặt của tôi càng thêm tối tăm. Nhưng tôi
thích vậy, tôi muốn vậy, cuộc đời của
tôi là bóng tối mà, nào ai hay ai biết sự hiện
diện của tôi trên thế gian này đâu.
Tôi đến ngồi thừ bên
bàn viết, lặng lẽ nh́n đôi chim Yến âu yếm
trong ḷng son, chúng đang hót cho nhau nghe những âm
điệu tuyệt vời. Hạnh phúc của chúng là
khoảng không gian bé nhỏ trong lồng, chẳng biết
đôi chim kia có mơ ước đến ṿm trời
tự do lồng lộng thênh thang không, nhưng tôi nhận
thấy, đôi mắt chúng trong veo, chúng nhảy nhót, chúng
vui ca, chúng đang bằng ḷng với hiện tại,
hẳn chúng đă t́m thấy được hạnh phúc bên
nhau. Tôi ngậm ngùi suy tư, thà sống kiếp chim trong
lồng mà có đôi có bạn, c̣n hơn tôi, suốt cuộc
đời thui thủi một ḿnh. Ánh mặt trời
khuất dần sau rặng núi xa, có tiếng chân rất
nhiều người bước lên cầu thang, đi ngang
qua pḥng, rồi giọng cười nói líu lo của đàn
bướm trắng rộn ră trên sân thượng, ngân vang
vào ḷng tôi. Tôi muốn ngồi chết dí trong pḥng, tôi
muốn tan biến vào không gian trong tà áo màu rêu tối ám,
đừng ai t́m thấy tôi, đừng ai kéo tôi ra giữa
vùng ánh sáng rực rỡ trên sân thượng, trước
rượu nồng bánh ngọt, trước những nhan
sắc khuynh thành lộng lẫy đó, tôi chỉ là một
đối tượng cho thiên hạ nh́n vào châm biếm mà
thôi. Bội Tiên ơi, mày chỉ là con chim cú sống âm
thầm trong bóng đêm, đừng bước ra ánh sáng,
mắt mày sẽ mù, tai mày sẽ
điếc, đó không phải là môi trường của
mày đâu.
Nhưng Bội Nga
đă chạy vào pḥng kéo tôi vào cuộc vui. Tôi uể oải theo
em lên sân thượng. Các bạn tôi đă đến
đầy đủ và có thêm một số bạn của
anh Tuấn nữa, đó là những người đang theo đuổi Bội Nga. Ḷng tôi ấm
lại khi trong thấy Tùng đang đứng cạnh Kim
Thoa, Tùng cũng đă nh́n thấy tôi, anh bước
đến:
- Mai chừ tôi có ư trông Bội Tiên.
Bội Tiên làm chi dưới nhà mà lâu rứa ?
Kim Thoa xen vào:
- Bội Tiên th́
khỏi phải nói, nội trợ một cây xanh lè nớ.
Tôi căi:
- Mô có, Tiên bận chút việc
trong pḥng.
Kim Thoa lại bắt bí:
- Nếu rứa th́ mi đang
học bài phải không ? Chà,
gạo dữ. Gắng đi Tiên, năm ni
cô Trâm hy vọng lớp ḿnh lănh phần thưởng danh
dự toàn trường nớ.
Tôi gạt đi:
- Con ni nói quá
đi, tao mô có học bài.
Tùng hỏi tôi chuyện khác:
- Có ba, bốn ngày ni Tiên không vào
thăm con Tư phải không ?
Tôi cầm tay
Kim Thoa:
- Răng anh biết
?
- Con Tư hỏi thăm Tiên hoài. Nó
nói cô Tiên mô rồi, răng không
đến với nó.
- Tại Tiên bận
quá anh, cũng gần thi đệ nhị lục cá
nguyệt rồi. Tiên
định mai hoặc mốt, Tiên ghé thăm nó đó.
- Ừ, Tiên nhớ
dành chút th́ giờ vào với nó. Tôi thấy nó có vẻ mến Tiên
lắm.
Tôi hỏi Tùng:
- Bệnh trạng con Tư có
khả quan không anh ?
Tùng tin tưởng:
- Chắc chắn con bé sẽ
khỏe. Tiên yên tâm học bài đi, tôi chúc Tiên đứng
nhất kỳ thi cá nguyệt ni.
- Ồ, Tiên không dám
tin rứa. Nhưng... Tiên cám ơn anh.
Kim Thoa đă rời
tôi và Tùng để nhập vào đám bạn đang se sua
quần áo. Tùng nh́n lên
bầu trời đêm lác đác muôn sao:
- Trời đẹp quá Tiên hí.
- Dạ.
- Ngày ni Tiên có về nớ
dạy không ?
- Bữa ni
sinh nhật Bội Nga, nên Tiên cho tụi nó nghỉ một
buổi.
- À, c̣n vụ xây mộ cho
thằng Hợi, Tiên có thay đổi ư định không ?
- Dạ không, Tiên có xin phép ba me
Tiên và được ba me đồng ư. Nhưng để
tháng sau đă anh, qua kỳ thi cá nguyệt ni
đă.
- Khi mô xúc tiến công việc,
Tiên nhớ nhắn Kim Thoa về nói lại với tôi nghe,
tôi sẽ lănh phần xây cất cho - Tùng cười - Tiên
biết không, tôi làm thợ nề không đến nỗi
tệ mô.
Tôi cười theo
anh:
- Chà, anh nhiều nghề ghê,
khỏi phải sợ thất nghiệp.
Tùng pha tṛ:
- Người ta nói "nhất
nghệ tinh, nhất thân vinh" c̣n tôi nhiều nghề quá,
mà chẳng có nghề mô tinh thông cả, chắc cũng không
ai thèm mướn mô.