CHÂN DUNG
HẠNH PHÚC
Chương 7
Với tài thuyết phục
của Tùng và các bạn anh, ông bà Sâm đă để cho
họ giải phẩu thi thể thằng Hợi. Vài ngày
sau Tùng sang tôi, mang theo bảng kết
quả t́m thấy. V́ có hẹn trước, nên sáng hôm nay,
ba ngồi trông pḥng khách đợi Tùng. Ba biểu tôi đi
pha cà-phê, khi tôi bưng cà-phê lên, tôi thấy ba đang nh́n
chăm chú vào tờ giấy Tùng vừa trao qua, trên mặt
bàn, có mấy tấm lam mỏng, dùng để xem trong kính
hiển vi. Tùng kéo ghế salon ngồi sát cạnh ba, một
tay anh vịn vào tay ghế của ba, tay kia
đặt hờ lên đùi, anh nói với ba:
- Thưa thầy, theo kết
quả t́m thấy trong phẩu thuật, ở gan và trong máu
thằng bé, tích tụ khá nhiều chất đồng,
ở năo cũng vậy, các vùng chất xám đang bị
thái hóa trầm trọng.
Ba gật gù:
- Thầy biết rồi, đây
là một trường hợp rất hi hữu. Nhưng cần phải kiểm chứng lại.
Chúng ta xuống pḥng thí nghiệm đi.
Tôi nh́n ba:
- Ba, ba uống cà-phê đi đă.
Ba như sực nhớ ra, ba
cười:
- Ồ, quên mất, cà-phê con gái
của ba pha lúc mô cũng tuyệt.
Uống đi Tùng, uống đi để thấy tài pha của Bội Tiên.
Tùng nh́n tôi thân mật
rồi nâng ly cà-phê lên, anh nhấp một chút, anh uống
mất linh hồn tôi bằng ánh mắt xanh lơ. Anh khen:
- Tiên pha cà-phê
thiệt khéo.
Tôi cười. Anh lại hỏi:
- Tiên thích uống cà-phê không ?
Tôi lắc đầu:
- Tiên không dám uống. Tiên sợ mất ngủ. Khi mô
cần thức học thi Tiên mới uống.
Ba khoe:
- Bội Tiên học
bài chăm lắm Tùng.
À, kỳ thi cá nguyệt vừa rồi nó
đứng dầu lớp nớ. Con Bội Nga
thứ 15 luôn, thiệt con nhỏ ham chơi, chẳng theo gương chị nó chút mô hết.
Nghe ba khen, tôi mắc cở quá,
tôi cúi đầu không dám ngó lên. Ba đặt tách cà-phê
xuống bàn, bảo Tùng:
- Thôi, chúng ta đi làm việc.
Tùng rủ tôi:
- Bội Tiên cũng xuống
pḥng thí nghiệm dự buổi kiểm chứng ni nghe.
Tôi gật đầu:
- Dạ, anh và ba Tiên xuống
trước đi, để tiên dọn dẹp rồi
sẽ theo sau.
1 giờ sau, tôi đă ngồi
cạnh Tùng trước mặt ba trông pḥng thí nghiệm
để nghe ba giải thích:
- Thằng bé đă mắc
phải một chứng bệnh rất hi hữu, đó là
bệnh Wilson, một bệnh mà triệu chứng xảy ra
lúc ban đầu, rất giống bệnh gan, nên rất
nhiều vị bác sĩ đă bị lầm lẫn trông
công việc chữa trị. Bệnh phát sinh khi gan bị teo
cứng không hoạt động được khiến lượng
đồng trong máu tăng lên, đồng thời sự
tích tụ của chất mật trong gan sẽ gây nên
sự thoái hóa của các vùng chất xám trong năo. Như chúng
ta vừa xem một mô năo ở trong kính hiển vi, các tế bào ở đó bị hủy
hoại thật rơ ràng.
Tôi hỏi:
- Thưa ba, tại răng mà
người ta gọi nớ là bệnh
-
Tùng hỏi ba:
- Thưa thầy, loại vi trùng
mô đă gây nên bệnh
- Không có vi
trùng trực tiếp gây nên bệnh
- Thưa thầy, như rứa
là bệnh
- Có chứ, nhưng sự di
truyền rất hiếm, sự di truyền cũng gián
tiếp qua bệnh gan, thường do người mẹ
di truyền hơn là người cha. Không phải đứa
con mô cũng mắc bệnh, chính đứa trẻ mô
rủi mang phải nhiễm thể (gène) di truyền
của người mẹ mới bị bệnh mà thôi. Nói
chung th́ bệnh Wilson rất hiếm theo tỉ lệ
1/40,000 cứ 40,000 cặp vợ chồng th́ có một
cặp sẽ truyền bệnh cho con cái, mà chính họ
cũng không biết nữa, v́ họ đă vô t́nh mang
những nhiễm thể di truyền những thế
hệ trước. Bệnh nớ, đă tiềm ẩn
nơi người mẹ, nên người mẹ, không
bị nguy hại chi cả.
Tôi lo sợ:
- Thưa ba, rứa mấy em
của thằng Hợi có thể bị bệnh
Ba gật đầu:
- Có thể.
Tôi quay sang Tùng:
- Chết chưa. Chừ làm
răng đây ? Anh Tùng.
Ba đề nghị:
- Nên đem tất cả
những đứa em của thằng bé đi thử máu.
Tôi reo lên:
- Phải đó ba.
Ba nói với Tùng:
- Tùng hăy giúp Bội Tiên trong công
việc ni rồi cho thầy biết
kết quả.
Tôi tiễn Tùng ra cửa, Tùng nh́n
khóm cúc rộ nở dưới cửa sổ pḥng học
tôi:
- Cúc của Tiên nở hoa to ghê
hí.
Tôi nghe vui vui:
- Dạ, qua Tết rồi mà nó
vẫn đẹp, vẫn tươi.
- Th́ đă bảo cúc là hoa quân
tử mà.
- Anh nói rơ ra cho Tiên nghe đi.
- Tiên thấy không, mùa Xuân là mùa
cho muôn hoa đua nở, khoe sắc khoe hương. Nhưng đối với cúc th́ khác.
Người quân tử không a dua xu thời th́ cúc vũng
vậy, không cần đợi đến mùa Xuân, không
cần phải tỏa hương thơm
sực nức như hoa hồng, hoa sứ, cho bất
cứ ai cũng có thể ngửi được ngắm
được. Cúc một ḿnh nở vào mùa thu
và hương cúc lại thoang thoảng nhẹ nhàng,
phải sành điệu lắm mới có thể
hưởng được hương thơm tinh
khiết nớ.
Tôi bứt một ngọn lá
nhỏ:
- Anh Tùng ví von hay ghê.
Tùng nh́n thẳng vào mặt khiến tôi lúng túng:
- Tiên cũng giống như hoa cúc rứa.
Tôi tṛn mắt nh́n anh:
- Ơ, Tiên... mô có đẹp mà ví Tiên với hoa.
Tùng cười:
- Mỗi người con gái là một đóa hoa mà.
Tôi ngẩn ngơ:
- Răng anh lại gọi Tiên là hoa cúc ?
Tùng vẫn nh́n tôi:
- Có quen Tiên, có hiểu Tiên, mới biết Tiên cao quí,
như rứa là Tiên giống hoa cúc rồi, phải không ?
Tôi đỏ mặt, nói lăng sang chuyện khác:
- Anh Tùng ń, khi mô anh mới giúp Tiên đem đám em
thằng Hợi lên nhà thương thử máu ?
Tùng suy nghĩ một lát, rồi anh bảo:
- Chủ nhật ni, Tiên đi dạy, tôi sẽ tháp tùng
theo sau, Tiên bằng ḷng không?
- Răng cũng được, miễn tiện cho anh
th́ thôi...
Tùng về rồi, tôi c̣n đứng chơi vơi bên
khóm hồng trước cổng, loại hồng Đà
Lạt ba xin được giống đem về trồng
đang nở những đóa hoa tuyệt đẹp,
những cánh mướt như nhưng màu đỏ
thẫm nổi bật trên nền lá xanh biếc xanh. Hương
hoa tràn ngập không gian, tôi nhớ đến lời Tùng
vừa bảo, hoa hồng ai cũng ngắm
được, cả đến những người phàm
phu. Chỉ có hoa cúc là kín đáo dịu dàng, chỉ có hoa cúc
là khiêm nhường đằm thắm, tôi trở vào
đứng trầm ngâm bên khóm cúc của ḿnh, tay nâng niu
một đóa vàng tươi. Tùng ơi, em có phải là hoa
cúc thật không ? Trời vào xuân trông vắt xanh lơ, mây
trắng lững lờ bay đi t́m mộng, tôi nh́n lên cao
thả hồn theo những cánh mây mỏng lang thang bay
về cuối chân trời. Ở đó, có bao giờ mây t́m
thấy hạnh phúc không mây ? Tôi thầm hỏi, hạnh
phúc đối với tôi cũng vậy, thật xa vời
trong ước muốn, thật muôn trùng cách biệt trong
trí tưởng thâm u. Hạnh phúc của tôi phải
chăng là dáng dấp ấy, là nụ cười ấy, là
cử chỉ thân mật dịu dàng mà biết bao lần
tôi thầm nhủ hăy quên đi ? Tùng cao sang quá, Tùng
đẹp đẽ quá, đối với tôi, Tùng là chân
thiện mỹ, c̣n đối với Tùng, tôi là ǵ đây ? Tôi
có phải là đóa hoa cúc như Tùng vừa nói không, hay
đó chỉ là lời an ủi phát sinh từ ḷng
thương hại vô bờ ? Tôi biết, Tùng rất có
cảm t́nh với tôi, nhưng chắc chắn là Tùng không
thể yêu tôi được. Tùng cũng là một con
người như muôn vạn người con trai trên
thế gian này, Tùng có mắt nhận xét th́ Tùng không thể
nào không thấy được cái xấu xí của tôi, tôi
không phải là hạnh phúc của Tùng. C̣n ǵ đau
đớn cho bằng khi tự ḿnh giết chết
ước mơ, khi tự ḿnh đi thụt lùi
trước ánh sáng rực rỡ của vùng hạnh phúc
chan ḥa trước mặt. V́ Tùng ơi, anh thật quá xa xôi
trông tầm tay với của em. Tôi đi lên pḥng, Bội
Nga gặp tôi ở cầu thang, cô bé đưa cho tôi tờ
tuần báo:
- Báo mới, chị đọc trước đi
chị Tiên.
Tôi cầm tờ báo đến bàn, giở từng trang,
tôi t́m đến trang thơ xem thử có bài nào hay không, tôi
vẫn thường thích chép những bài thơ hay vào
một cuốn carnet nhỏ, khi nào buồn th́ giở ra ngâm
nga một ḿnh xua tan nỗi trống trải. Tôi chợt
để ư đến câu "anh là ảo ảnh rất
mong manh" trong bài thơ "Tâm sự mùa thu" của
một tác giả mang tên Bất Hạnh, cái tên nghe thật
buồn như chính tên của tôi. Tôi mở ngăn kéo
lấy tập nhật kư ra, tôi phải chép bài thơ này vào
nhật kư v́ tâm sự của tác giả Bất Hạnh này
sao giống tôi ghê.
T́nh vỡ theo từng phiến lá đêm
Em ôm sầu muộn kín vai mềm
Mùa thu chim lạ bay về núi
Gieo nỗi buồn đâu lên trái tim
Em tự ngàn xưa hoa hướng dương
Yêu anh như suối ngọt yêu nguồn
Anh mang thần tượng vầng Kim Nhật
Soi ánh tơ vàng lên phím thương
Anh quá xa vời trông ước mơ
Mắt nâu trầm lặng biển sương mờ
Em nghe u ẩn niềm băng giá
Qua nẻo hồn em hoen ư thơ
Em chợt nh́n em nhan sắc phai
Mi xanh nḥa nhạt nét trang đài
Khi anh mở rộng ṿng tay mến
Để em thoát ngoài cuộc
đắm say
Em vẫn làm thơ khóc một
ḿnh
Anh là ảo ảnh rất mong
manh
Thu sang biền biệt
người yêu dấu
Em khổ theo
từng phiến lá đêm
Tôi ôm cuốn nhật
kư đến giường, và đọc lại bài thơ
một lần nữa.
Gió thoảng vào cửa sổ hơi hạnh, tôi kéo tấm
drap đắp lên người rồi ngủ quên lúc nào không
hay.
Sáng chủ nhật tôi vừa
dắt xe ra cổng th́ thấy Tùng
đứng đợi bên đường từ bao
giờ, cạnh đấy là chiếc xe trắng của
bệnh viện, có dấu hồng thập tự đỏ
chói. Tùng cười với tôi:
- Cô giáo vô cất xe
đi. Tôi đưa cô giáo đến lớp bằng xe hồng thập tự.
Tôi rút vai:
- Anh mượn cái xe chi mà
dễ sợ rứa ? Như
sắp chở bệnh nhân đi không bằng.
Tùng theo tôi vào
garage chờ tôi cất xe:
- Xe dạo ni
bận lắm, mượn được là may quá rồi,
hơi mô mà chọn lựa.
Tùng mở cửa xe
cho tôi bước lên:
- Công việc thử máu chắc
không lâu mô Tiên. Chắc chắn là trong tuần ni
sẽ xong xuôi.
Tôi xếp lại mấy quyển vở ngay ngắn:
- Tiên cầu Trời Phật đừng thêm đứa
mô mắc bệnh nữa.
- Tôi cũng mong rứa.
Tôi chợt hỏi Tùng:
- Anh Tùng, lỡ có đứa mắc bệnh, ḿnh có
thể cứu khỏi được không ?
- Tôi cũng có hỏi thầy về vấn đề
ni, thầy nói, nếu bệnh mới manh nha, th́ có thể
trị dứt được.
Tùng dừng xe trước cổng nhà thờ cho tôi vào
lớp:
- Tiên vô dạy kẻo trễ. Tôi đến nhà ông bà Sâm
một ḿnh được rồi.
- Anh gắng nói cho khéo nghe. Ông bà ấy đang đau
buồn v́ cái chết của thằng Hợi.
- Tiên yên trí đi.
Một lá sau, Tùng ghé lại cho tôi hay:
- Xong xuôi rồi, tôi đem mấy đứa nhỏ
về bệnh viện rồi trưa tôi tới đón Tiên
nghe.
Tôi nh́n ra xe, 5 đúa em lớn của thằng Hợi
đang cười với tôi, có cả bà Sâm nữa, nét
mặt bà dàu dàu, trên tay bà ẵm con Tư đang ngủ gà
ngủ gật. Tôi nói với Tùng:
- Anh thật sốt sắng với Tiên.
Tùng khoác tay:
- Tiên đừng nói rứa, đó chỉ là bổn
phận của tôi. Thôi tôi đi nghe.
Trưa hôm đó, tôi và Tùng theo ông Sâm đi thăm mộ
thằng Hợi. Mộ thằng bé được an vị
trên một ngọn đồi thấp cách nơi ở không
bao xa. Tôi đứng lặng yên bên Tùng, ngậm ngùi nh́n
lớp đất mới ôm ấp h́nh hài đứa
học tṛ thân yêu của tôi. Hợi, rồi cỏ sẽ
mọc xanh nền đất lạnh, rồi lá vàng sẽ
rụng xuống phủ lấp xác thân em, em không c̣n hiện
diện trên thế gian này nữa, tên em sẽ dần đi
vào quên lăng thiên thu. Hẳn thế giới bên kia không có
muộn phiền, hẳn vùng trời cơi chết không c̣n
nhọc mệt, hai tay em đă buông xuôi, cô chúc em t́m thấy
hạnh phúc êm đềm vĩnh cửu. Tôi đốt ba
cây nhang cắm vào b́nh hương trước mộ c̣n
mới tinh, ông Sâm ngồi bệch xuống bên mộ, ôm
lấy g̣ đất vô tri:
- Hợi ơi, có cô Tiên và thầy Tùng tới thăm con
đây.
Tùng vỗ nhè nhẹ vai ông:
- Thội nghiệp thằng bé thật vắn số.
Ông Sâm nh́n làn khói hương nghi ngút, lẩm bẩm:
- Hợi ơi, chừ con đang ở mô ? Con có t́m
về được bên chân Phật Tổ không ?
Tôi nh́n ông:
- Tất cả linh hồn trẻ dại đều
được cứu vớt, ông đừng lo.
Ông Sâm lại lo lắng nh́n Tùng:
- Ông bác sĩ ơi, lỡ có đứa mô mắc
bệnh như thằng Hợi, th́ có cứu vớt
được không ông ?
Tùng an ủi:
- Bệnh chưa tái phát th́ chữa được, ông
đừng lo.
Trời đă trưa, Tùng đứng dậy nói:
- Thôi, về đi Tiên.
Tôi có ư kiến:
- Anh Tùng, Tiên sẽ đem hoa lên trồng ở mộ
thằng Hợi, Tiên sẽ săn sóc mộ phần của
nó như chính đứa em ruột của ḿnh. Anh nghĩ
rứa có được không ?
- Tôi sẽ giúp Tiên một tay...
- Anh cũng thích trồng hoa à ?
- Nếu có thể, tôi sẽ tự tay xây mộ bia cho
thằng bé.
Tôi reo khẽ:
- Ồ, ư kiến anh thật hay, Tiên sẽ mua cát, mua xi
măng... nếu thiếu tiền, Tiên sẽ xin ba me Tiên. Anh
xây mộ giùm Tiên nghe.
- Sẵn ḷng.
Tôi về đến nhà gần 2 giờ chiều. Bội
Nga lục lạo trên bàn học của tôi. Tôi hỏi:
- T́m chi rứa Nga ?
Bội Nga quay lại:
- À, chị Tiên về trễ rứa. Em t́m quyển sách
tập làm bánh của chị.
Tôi cởi áo dài treo lên tường:
- Bộ em muốn tập làm bánh hả ?
- Dạ, gần tới sinh nhật em rồi mà.
Tôi lần tay nhẩm tính:
- Em lo xa quá đi, c̣n lâu mà, đến hai tuần nữa
lận mà.
Bội Nga nghiêng đầu:
- Nhưng em muốn học làm cho quen. Em không thích
đặt bánh ở nhà hàng như những năm
trước nữa.
- Để chị làm cho.
Bội Nga nh́n tôi:
- Chị bận mà chị Tiên, sinh nhật em nhằm ngày
chủ nhật, chị bận đi dạy mà.
Tôi thương mến nh́n em gái:
- Chị sẽ nghĩ dạy một buổi để
mừng sinh nhật thứ 17 của em chứ.
Bội Nga ôm chầm lấy tôi:
- Chị thương em quá đi chị tiên, em mừng
ghê. Chị nhớ làm bánh sinh nhật cho em nghe.
- Nhưng chị làm không đẹp bằng tiệm mô
nớ.
Bội Nga nép đầu vào vai tôi :
- Em thấy chị làm bánh chị nặn bông khéo bắt
chết. Cái Buche de Noel năm rồi chị làm khách mô
tới nhà cũng khen.
Tôi hỏi Bội Nga:
- Rứa sinh nhật năm ni, em định mời ai ?
Bội nga kéo tôi ngồi xuống giường liếng
thoáng:
- Em sẽ mời tất cả bạn trong lớp
trừ con khỉ phượng Liên.
Tôi nhíu mày:
- Đừng nói như rứa, Nga.
Bội Nga trề môi:
- Từ bữa con Phượng Liên kiếm chuyện
với chị, em ghét nó như kẻ thù. Bữa tất niên
ra sân khấu em cũng chả thèm nh́n mặt nó.
- Bạn bè mà giận dỗi nhau làm chi rứa không
biết nữa ?
- Bộ chị không giận Phượng Liên hả ? Chị
không ghét nó hả ?
Tôi lắc đầu:
- Khi nớ th́ chị cũng hơi giận thật. Nhưng
rồi chị quên ngay.
Bội Nga ngây thơ:
- Răng chị mau quên rứa chị tiên. Em th́ em ghét nó,
em muốn xé nó ra chấm muối tiêu ăn.
Tôi bật cười:
- Nói tầm bậy nờ.
Bội Nga cười theo. Nó nói:
- Em ngủ trưa đây với chị nghe.
- Ừ, em nằm đi, chị tắm đă.
- Có nước nóng sẵn rồi chị.
- Ừ.
Tôi cầm chiếc khăn lông đi vào pḥng tắm. Pḥng
rộng được xây theo kiểu mới, chung quanh
tường lát men trắng, và chiếc bồn bằng
đá xanh láng ngời. Phía trên tường có hai ṿi
nước, một bên lạnh và một bên nóng, tôi với
tay bấm nút cho nước chảy vào bồn, tôi cố
gắng không nh́n vào tấm gương lớn h́nh bầu
dục đang thản nhiên phản chiếu vào
người tôi như một thách thức xót xa.