CHÂN DUNG HẠNH PHÚC
Chương 6
Tết sắp đến
rồi, trời bớt lạnh và thỉnh thoảng
vẫn có những buổi chiều tạnh ráo, ánh nắng
vàng mơ trải nhẹ trên mặt đường
sưởi ấm ḷng người.
Trời đẹp cho các bạn
tôi tha hồ chưng diện, thôi th́ áo
lên đủ màu đủ kiểu. Trường tôi
đồng phục áo dài trắng ,
nhưng màu áo lên th́ tùy ư nên mùa lạnh chính là mùa se sua.
Mỗi năm một màu áo được thịnh hành và
năm nay, là mùa của màu xanh bích ngọc..
hôm qua, me đi dạy về trễ,
đến gần 8 giờ tối, me mang về nhà một
gói lớn rồi gọi tôi và Bội Nga ra:
- Me đặt may ở tiệm
Thu Đông cho 2 con đây, mặc xem có vừa không
?
Me xổ tung
gói giấy, 2 chiếc áo đan bằng len đắt
tiền màu xanh bích ngọc ngời sáng dưới ánh
đèn néon. Bội Nga reo lên:
- Trời ơi thích quá. Áo đan thật đúng mode cá kiểu lẫn màu.
Me thuê đan khi mô rứa ? Răng
không cho tụi con hay.
Me cười :
- Me muốn dành riêng cho hai con
một sự ngạc nhiên.
Bội Nga lau chau:
- Áo của con mô ?
Áo của chị Tiên mô me ?
Me lật qua lật lại hai tấm áo:
- Áo của Bội Tiên rộng hơn. Đây, áo của
con đây, mặc xem có vừa không ?
Bội Nga đẹp hẳn lên trong chiếc áo lên
mới, cô bé xoay người qua lại trước tấm
gương lớn treo trong pḥng khách.
- Vừa quá me ơi, vừa kinh khủng.
Tôi vẫn cúi mặt nh́n chăm chăm vào chiếc áo
đẹp dành riêng cho tôi, me dục:
- Bội Tiên, mặc thử áo đi con.
Tôi cảm thấy như tim ḿnh thắt lại:
- Me, con chỉ thích màu đen.
Me nhích lại gần tôi:
- Màu bích ngọc là màu thịnh hành trong mùa đông năm
ni đó con. Mau đen lỗi thời rồi.
Tôi nghẹn ngào:
- Với nước da đen đúa của con, mặc
màu tươi quá càng mỉa mai thêm đó me.
Me thông cảm tôi, giọng me xúc
động:
- Đừng Tiên,
vẫn c̣n có những người con gái xấu hơn con
mà. Tuy con không
đẹp nhưng tâm hồn con đẹp, con đoan trang
thuần hậu, con lại học
giỏi nữa. Tiên, con là một nữ sinh xuất
sắc, các giáo sư trong trường đều nhắc
nhở và yêu mến con.
Tôi rơi nước mắt:
- Nhưng những người
đồng trang lứa, không ai muốn giao thiệp với
con, họ nh́n con như một quái tượng.
Bội Nga tần ngần
đến bên tôi:
- Chị Tiên, chị đừng
để ư đến mấy người nông cạn
xấu xa nớ làm chi cho mệt. C̣n có rất nhiều
người mến chị như Kim Thoa ń, anh Tùng ń...
Phải rồi, Tùng là giọt
mưa rơi rên sa mạc đời tôi, nhưng liệu
giọt mưa đó có đủ sức làm dịu nổi
hơi nóng bốc lên hừng hực từ băi cát cháy bóng khô
cằn ? Tôi như cây xương
rồng, bao nhiêu lá thoái hóa thành gai nhỏ mà vẫn không
giữ được hơi nước mất đi cho
con tim càng ngày càng khô héo. T́nh tôi
đối với Tùng thật mong manh, cái xấu của tôi
và cái đẹp của Tùng đă tự nhiên phân bờ ranh
giới. Vực thẳm ngàn đời đă sâu ngút ngàn và
t́nh cảm Tùng dành cho tôi chỉ là tấm gỗ mỏng
bắt ngang, dù bờ bên kia ấm êm
hạnh phúc nhưng tôi vẫn không dám bước qua. V́ tôi
biết, sự thật bao giờ củng phủ phàng, tôi
sẽ ngă xuống vực như một cành cây khô lăn lóc cô đơn bởi ước
mơ kia thật quá xa ngoài tầm tay tuyệt vọng
của tôi.
Me vẫn nh́n tôi,
Bội Nga vẫn nh́n tôi. Tôi không trả lời, sợ me buồn, tôi ôm
chiếc áo mới đi lên pḥng:
- Con cám ơn me, để ăn cơm xong con sẽ mặc thử.
Suốt đêm, tôi thao thức
không ngủ được. Trong bóng tối lờ mờ
của ánh đèn đêm nhỏ, tôi nh́n chiếc áo lên
đắt tiền treo trên đầu giường,
chạnh nghĩ đến những người nghèo
khổ thiếu ăn thiếu mặc.
Tôi nghĩ đến những đứa học tṛ của
tôi, quanh năm ăn mặc rách rưới, chắc
Tết này cũng chả có áo đẹp để mừng
Xuân về. Từ lâu, tôi vẫn có ư
định giúp đỡ vải vóc cho các em học sinh
lớp tôi nhưng tôi chưa có dịp, hơn nữa
một ḿnh tôi th́ làm sao lo đủ đến mấy chục
em học sinh dù tôi có dư dả đến đâu.
Tôi có bàn vấn đề này với chị Thanh Xuân
nhưng chị bác đi, chị bảo ḿnh tốn công
dạy cho tụi nó cũng là quí lắm rồi, về
phần vật chất để cho cha mẹ chúng lo. Tôi
biết, gia đ́nh chị Thanh Xuân nghèo và sự từ
chối của chị thật là hợp lư, nhưng giờ
đây th́ tôi không thể nào làm ngơ được, Xuân
đă về cùng vạn vật nhưng trông ḷng các em
học sinh tôi không có sự rộn ră đón chờ. Quần áo của các em vẫn mang nhiều
mảnh vá và trông những đôi mắt ngây thơ vẫn
thản nhiên khi nghe tôi nhắc đến Tết sắp
về. Tôi xót thương chúng quá và tôi nhất
quyết sẽ mua cho chúng mỗi đứa một cái áo
mới ăn Tết cho có với
người ta. Tôi sẽ dốc hết
số tiền để dành dùng trong việc này và nếu
thiếu tôi sẽ xin me thêm, me vẫn thường cưng
chiều tôi, chắc chắn me sẽ giúp đỡ tôi trong
công việc từ thiện này.
Sáng nay nghỉ học trọn
buổi, tôi đem ư định trên nói với me và
được me sốt sắng tán thành. Me
cho tôi 20 ngàn, me c̣n bảo nếu thiếu cứ nói, me
sẽ cho thêm. Tôi mừng quá, tôi sung sướng
thật sự khi nghĩ đến những gương
mặt rạng rỡ của các em lúc ôm tấm áo mới
vào người. Nhất là thằng Hợi, chắc nó
mừng lắm, v́ tôi biết, nó thường mơ
đến cái áo chemise ca-rô cao bồi, giống như nó
mơ một đứa em trai vậy. Hợi ơi, cô Tiên
sẽ mua cho em chiếc áo nớ.
***
Bà Sâm bưng ly nước
đặt trước mặt tôi:
- Cô giáo thời miếng
nước trà cho ấm bụng.
- Dạ, bà để tự nhiên
cho.
Thằng Hợi
đang mặc chiếc áo ca-rô đỏ chạy tới
chạy lui vẻ mặt hân hoan. Bà Sâm nh́n con sung sướng nói với tôi:
- Cháu nó thường mơ
ước một cái áo như rứa, chừ
được cô mua cho thật quí quá.
Tôi mĩm cười đưa tay ngoắc Hợi:
- Hợi, tới cô biểu.
Thằng Hợi đến bên
tôi khoanh tay lễ phép:
- Dạ, thưa cô kêu con.
- Sang năm mới, gắng
học hành thiệt giỏi nghe em.
- Dạ con xin vâng lời cô.
Thằng Hợi nh́n tôi, và tôi
chợt thấy một hiện tượng lạ. Trong
ḷng trắng đôi mắt tṛn của nó, xuất hiện
những đường gân màu vàng. Tôi nhíu mày:
- Hợi, em có thấy xốn
ở mắt không ?
Thằng Hợi chớp mắt:
- Dạ không.
Tôi nghi thằng bé đau mắt
nên cho nó một ít Tiphomycine Collyre nhưng đến
tuần sau đôi mắt nó vẫn không khỏi và da của
nó tự nhiên có sắc vàng. Tôi không thể biết
được thằng Hợi đau bệnh ǵ, và tôi
cũng không có đủ th́ giờ để hỏi
thăm nữa. V́ đă cận Tết
rồi, ba càng bận rộn trông công việc giảng
dạy ở trường và khảo cứu trong pḥng thí
nghiệm, Tùng bận trực liên miên ít ghé lại nhà, và tôi
th́ e ngại không dám lại nhà Kim Thoa để t́m Tùng.
Tôi và nhóm bạn chị Thanh Xuân cùng đồng ư cho các em
học sinh trong thôn được nghĩ Tết từ 24
và từ giờ trở đi tôi thật là rỗi rănh.
Những giờ đến trường chỉ c̣n là
những giờ ngồi tán chuyện gẫu, gần
Tết nên các giáo sư cho thư thả.
Màn tŕnh diễn "Hoa hậu Quốc tế" của
lớp tôi đă được tập tành kỹ
lưỡng, chỉ c̣n đợi giờ lên sân khấu
nữa mà thôi. Buổi văn nghệ tất niên của
trường tôi được định vào đêm 28
tết, chỉ có những người đẹp tŕnh
diễn của lớp tôi là lăng xăng bận rộn
suốt ngày, cô nào cũng muốn ḿnh đẹp
vượt hẳn các bạn và tôi thầm mong Bội Nga em
tôi vẫn luôn luôn là ngôi sao sáng chói nhất của buổi
tŕnh diễn nay mai .
Thời
gian vẫn qua nhanh... đêm văn nghệ chấm dứt
với phần thưởng văn nghệ toàn
trường được trao cho màn tŕnh diễn "Hoa
hậu Quốc tế" lớp tôi, nàng "Hoa hậu
Việt Nam" Bội Nga trong quốc phục đại
lễ, đại diện cho lớp lên lănh gói phần
thưởng lớn lao với gương mặt
đẹp thiên thần... và mùa xuân thứ 18 trôi qua
đời tôi bằng những ngày Tết buồn tẻ vô
vị, không một người thăm viếng trừ Kim
Thoa. Tùng vẫn không thấy lại nhà, theo lời Kim Thoa
nói, Tùng đang cùng người bạn về quê ăn
Tết. Tôi thầm nghĩ, giá Tùng c̣n ở Huế, chưa
chắc anh đă đến thăm tôi v́ văng vẳng bên
tai tôi, lời Phượng Liên vẫn khúc chiết rơ ràng:
"Con Bội Tiên chẳng có chi để anh phải
lưu tâm đến". Cơn mưa nào rồi cũng có
lúc tạnh ráo, mặt trời chói chang sẽ tiếp
tục thiêu đốt băi cát nóng khô cằn. Ân huệ quí báu
rơi xuống đời một giây phút mà thôi, con lạc
đà xấu xí vẫn ngàn đời lê bước cô
đơn giữa ḷng sa mạc điêu
tàn.
***
Tôi đă đi dạy trở
lại, và việc đầu tiên khi đến thôn, là ghé
nhà thằng Hợi. Bà Sâm đón tôi bằng gương
mặt thất thần:
- Cô giáo ơi, thằng Hợi
nhà tôi đau bệnh chi không biết mà nước da vàng
khè.
Tôi hốt hoảng:
- Cháu có mệt không bà ?
- Dạ không, nó vẫn chơi
như thường.
Tôi gọi thằng
Hợi đến ngồi cạnh tôi và bắt đầu
xem xét nó. Tôi vẫn không khám phá ra được thêm một
điều ǵ mới lạ ngoài những đường
gân vàng trong mắt Hợi và da nó vàng hẳn đi. Tôi
bối rối, tôi chả biết gọi ai bây giờ. Ba
vừa đi Sàig̣n dự một phiên họp về Y Khoa,
chả biết khi nào về, c̣n Tùng suốt tháng trời nay
tôi không gặp. Bà Sâm đứng bên tôi ngập ngừng :
- Thưa cô, cô có thể nhờ
ông bác sĩ...
Tôi biết bà Sâm muốn nói
đến Tùng, nh́n đôi mắt khẩn thiết của người
mẹ thương con, tôi nghe ḷng xúc động, tôi không
thể từ chối được, tôi sẽ đi t́m
Tùng. Dù Tùng chưa ra bác sĩ, nhưng tôi tin rằng Tùng
sẽ t́m ra căn bệnh của thằng Hợi dễ
dàng v́ theo như lời ba nói, Tùng là một sinh viên xuất
sắc từ năm dự bị cho đến bây giờ.
Tôi nắm tay bà Sâm:
- Được, tôi
sẽ đưa người bạn của tôi đến
thăm bệnh cho em Hợi.
Ngay sáng hôm đó, tôi cho học
tṛ nghỉ học và phóng xe thẳng
đến nhà Kim Thoa. May mắn, tôi gặp
được Tùng vừa mới trực ở nhà
thương lớn về, anh đang ngồi nhấm nháp
ly cà-phê trong pḥng khách. Gặp tôi Tùng mừng rỡ:
- Bội Tiên sáng ni không đi
dạy à ?
Thấy mặt Tùng là tim tôi đập nhanh:
- Tiên.. Tiên...
Tiên muốn nhờ anh một việc...
Tùng chỉ vào ghế đối
diện:
- Tiên ngồi chơi đi,
rồi chậm răi nói cho tôi hay, trong Tiên có vẻ mệt
rồi đó.
Tôi ngồi xuống ghế,
ngập ngừng:
- Anh Tùng... anh có... sẵn ḷng giúp
Tiên không ?
Nụ cười của Tùng
đẹp kỳ lạ:
- Tôi rất sung sướng
được giúp Tiên nếu việc nớ không ngoài
khả năng của tôi.
- Thiệt không anh ?
- Thiệt chứ, v́ tôi biết,
việc làm của Tiên bao giờ cũng hữu ích.
Tôi nghe ḷng ấm hẳn lại,
dù bên ngoài trời đang lạnh, gió phần phật tung bay tấm màn cửa sổ và lao xao nghiêng
ngả đám trúc mềm trước sân. Tôi kể
những triệu chứng t́m thấy nơi thằng
Hợi cho Tùng nghe, Tùng lắng nghe chăm chú, vầng trán
rộng của anh nhíu lại, tay anh bóp
mạnh ly cà-phê. Tôi kết luận:
- Ba Tiên đi
vắng. Tiên lại
không quen ai hết ngoài anh ra...
Tùng đứng dậy:
- Việc khám bệnh cho
thằng Hợi tôi có thể giúp Tiên được mà.
Đừng làm phiền đến thầy, dạo ni thầy bận biết bao nhiêu công
chuyện.
Tôi vui mừng:
- Anh giúp được Tiên hả ? Trời ơi, Tiên mừng quá. Khi mô
th́ anh có thể xuống nớ ?
- Ngay bây giờ, Tiên chờ tôi
vào lấy vài thứ cần thiết rồi chúng ta cùng
đi.
Chữ "chúng ta" mà Tùng
vừa thốt ra êm như ru, tôi có
cảm tưởng như ḿnh đang được gói kín
h́nh hài bằng một tấm nhung mịn, ôi t́nh yêu thật
màu nhiệm biết bao. Tôi chơi vơi, tôi ngây ngất,
một đứa con gái xấu xí như tôi có quyền lăng
mạn như vậy không ?
Tùng đă ra dến, anh bảo
tôi:
- Tiên có xe không ?
- Dạ có.
- Xe tôi Kim Thoa lấy đi
chơi rồi. Tôi chở tiên nghe.
- Dạ.
- Tiên giữ dùm cái xắc cho tôi.
- Dạ.
Tôi đỡ lấy cái xắc
trên tay Tùng, tôi ôm cái xắc của Tùng vào
ḷng như một báu vật thiết tha. Tim tôi đập
rộn ràng, hồn tôi lâng lâng. Mặt đường
nhựa loang loáng nước mưa, Tùng hỏi tôi:
- Tiên có lạnh lắm không ?
Giọng anh ấm và nhẹ cho
tôi lặng người, cho tôi càng say đắm yêu anh. Tôi
đáp nhỏ :
- Dạ không.
Tùng im lặng, tôi vu vơ suy nghĩ, tôi mong đường
về Vỹ Dạ cứ kéo dài măi ra. Nhưng xe đă đỗ trước cửa nhà
thằng Hợi, con Dậu ra mở cửa, nhoẻn
miệng cười để lộ 2 cái răng sún. Tôi xoa
đầu con Tư vừa lên hai, đang lúc thúc theo sau. Tôi
gọi thằng Hợi lên, bà Sâm chạy đi châm trà. Tùng
bảo thằng Hợi nằm xuống giường, tay chân duỗi thẳng rồi mở xắc
lấy ống mạch ra. Tùng khám cẩn thận ngực,
bụng thằng bé, tôi đứng bên cạnh quan sát cử
chỉ của anh, ḷng càng dâng lên niềm thương
mến đậm đà . Biết bao
giờ anh mới hiểu được ḷng em, Tùng ơi. Em chỉ là hoa hướng dương mà anh là
vầng Kim Nhật, anh thật quá xa vời trong ước
mơ thầm kín của em. Tùng đứng dậy, tôi
nh́n anh chờ đợi, cả bà Sâm cũng đứng
yên như tượng đá sững nh́n. Tùng sang ngồi bên
chiếc bàn cũ kỹ, giọng anh chậm răi:
- Thằng bé đâu gan.
Bà Sâm há hốc mồm, Tùng
hiểu ư, anh nói:
- Bà yên tâm, tôi sẽ chữa cho
thằng bé.
Bà Sâm khúm núm thật tội
nghiệp:
- Dạ, trăm sự nhờ
bác sĩ...
Tùng quay sang tôi:
- Tiên nên cho thằng Hợi
nghỉ học, nó cần phải tĩnh dưỡng
một thời gian.
- Dạ, Tiên sẽ nghe lời
anh.
Từ đó, cách vài ngày, Tùng
lại đến nhà Hợi thăm bệnh và cho thuốc.
Sự liên lạc giữa tôi và Tùng nhờ
đó càng mật thiết hơn. Nhưng tôi vẫn ư
thức được cương vị của ḿnh,
trước kia Tùng xem tôi như một đứa em gái và
bây giờ, tôi mặc nhiên trở thành người bạn
gái của Tùng, vậy thôi, dù có nhiều đêm tôi nằm
mơ, tôi và Tùng đi dạo trên con đường
thật đẹp có nắng vàng lung linh nhảy múa, và anh
đă cầm lấy tay tôi ngỏ những lời
thương yêu ngọt ngào hoa mỹ.
Bệnh của thằng Hợi
vẫn không thuyên giảm dù Tùng vẫn đến nhà nó
săn sóc ân cần. Những lần
đi dạy, vào lớp thấy vắng thằng Hợi,
tôi nghe thương nó lạ lùng, thật uổng cho một
đứa bé thông minh như thằng Hợi phải bỏ
học nữa chừng để ở nhà chữa
bệnh. Tôi hy vọng Tùng sẽ chữa khỏi bệnh
thằng Hợi để tôi được thấy nó tung
tăng cắp sách đến trường trông chiếc áo
ca-rô tôi mua cho nó hồi Tết, để tôi sung
sướng thưởng cho nó và 3 chiếc kẹo sữa
dành cho em học sinh nào làm toán nhanh nhất mà trước
đây bao giờ Hợi cũng được đoạt
giải.
Nhưng tôi càng lo âu
mỗi lần ghé thăm Hợi. Tôi nhận thấy thằng bé hư hao hẳn
đi, nước da vẫn vàng và con người trở
nên ph́ nộn như bị thũng, bụng của
thằng bé to lên kỳ lạ. Tùng cũng gần như
tuyệt vọng trong công việc chữa trị thằng
Hợi, anh bàn với tôi:
- Không lẽ tôi lại
định bệnh sai. Lạ quá, rơ ràng thằng Hợi
bị sưng gan mà. Tiên ń, tôi có ư kiến, ḿnh nên cho
thằng Hợi vào nhà thương.
Tôi gật đầu:
- Đúng đó anh, anh lo giùm Tiên
việc ni nghe.
- Dĩ nhiên, đem thằng bé
vào nớ, tôi sẽ có đủ phương tiện
hơn.
Phái mất nhiều ngày
thuyết phục, ông bà Sâm mới để cho Tùng chở
thằng Hợi vào nằm trong nhà thương lớn.
Cứ cách vài ngày, tôi và Tùng thay phiên nhau xuống chở ông
bà Sâm hoặc mấy đứa nhỏ vào thăm thằng
Hợi cho nó đỡ buồn. Tùng săn sóc thằng
Hợi rất chu đáo, nó được
chuyền nước biển, thêm máu và rút bớt
nước dư trong người ra. Ngoài giờ học,
tôi ghé vào nhà thương thăm thằng Hợi, tôi
cuống cuồng theo những cơn
đau của đứa học tṛ nhỏ và ứa
nước mắt khi liên tưởng đến một
sự nguy hiểm có thể xảy ra. Tùng an ủi tôi rất
nhiều nhưng trong đôi mắt anh, tôi thoáng thấy
niềm tuyệt vọng. Có một lần, nghĩ học
giờ sau, tôi tạt vào nhà thương thăm Hợi,
gương mặt nó thật xanh xao, nó mệt mỏi
hỏi tôi:
- Cô Tiên ơi,
răng cô không đem con Tư vào cho con thăm.
Tôi vuốt má nó:
- Tư c̣n nhỏ quá, cô chở không
được.
Thằng Hợi đưa bàn tay run rẩy nắm lấy tay tôi:
- Cô Tiên ơi, con
thương con Tư lắm.
- Ừ, như
rứa là Hợi nghe lời cô, Hợi giỏi.
Thằng bé nói tiếp:
- Cô nhớ nhắn với
mạ con, con không ghét con Tư mô, nghe cô.
- Ừ.
- Mạ con đang buồn con.
Tôi vỗ về:
- Không, mạ em hiểu em
rồi, mạ em không buồn mô. Nếu thương em Tư,
Hợi gắng ngoan mau lành bệnh nghe.
- Dạ.
Mười ngày sau khi vào nhà
thương, bệnh thằng Hợi trở nên nguy
kịch Tùng hốt hoảng chạy sang trường t́m
tôi:
- Tiên, Tiên nên nghỉ học
một buổi đến đến với thằng
Hợi lần sau cùng.
Tôi trợn tṛn mắt:
- Lần sau cùng.
Tùng cúi đầu:
- Tôi không c̣n biết làm sao
hơn. Tiên nên đi với tôi ngay bây giờ.
Tôi trao cái cặp cho Kim Thoa, và
như kẻ mất hồn, tôi bước theo
Tùng. Gia đ́nh ông bà Sâm đă túc trực sẵn đó
tự bao giờ, Tùng giải thích:
- Tôi vừa cho xe
bệnh viện xuống đón họ lên. Thằng Hợi
muốn gặp mặt những người trong gia đ́nh
và một người nó thương yêu nhất, đó là
Tiên.
Tôi ̣a khóc. Bà Sâm đứng dưới
chân giường thằng Hợi cũng rưng rức theo tôi. Tùng đẩy vai tôi lại gần
giường bệnh, thằng Hợi đang nh́n tôi
với đôi mắt yếu hẳn đi. Tùng gọi
nhỏ:
- Hợi, có cô Tiên đến
thăm em.
Đôi mắt đó như lóe lên
một tia sáng mừng vui, đôi môi
thằng Hợi mấp máy:
- Cô Tiên.
Tôi cúi đầu sát mặt nó:
- Hợi, cô tới thăm em
đây.
- Cô Tiên... con Tư mô ?
Ông Sâm dẫn con Tư lại, tôi
ṿng tay ôm con Tư vào ḷng, nói với Hợi:
- Tư đây em.
Thằng Hợi nh́n em
thương yêu, nó nói thật nhỏ:
- Cô Tiên, con thương con Tư.
Tôi nghẹn lời:
- Cô biết.
- Đứa mô con cũng
thương hết, con Dậu, con Sửu, con...
Tôi ngăn nó:
- Em đừng nói nữa mà
mệt, cô hiểu rồi, có phải là em muốn nói, em
đă nghe lời khuyên của cô rồi phải không ?
Thằng Hợi hơi nhếch
môi cười, tôi cầm lấy bàn tay
xanh xao của nó:
- Cô hiểu em, tất cả
mọi người đều hiểu em, em đừng
thắc mắc chi nữa hết.
Thằng Hợi lại kêu:
- Ba ơi, mạ ơi
!
Ông bà Sâm chạy đến,
hơi thở thằng bé càng yếu:
- Cô Tiên ơi.
Đôi mắt thằng Hợi
dại hẳn đi, cánh tay nó duỗi
thẳng, một tiếng thở hắt ra. Tất cả
đều ch́m lắng, tất cả đều khô khan yên
tĩnh, tôi nghe tiếng c̣i xe hồng
tập tự rú lên trong sân nhà thương rùng rợn
như vang vang một cơi hư vô nào đó thật xa xăm.
Tùng lặng lẽ kéo tấm draps trắng phủ lên
mặt thằng Hợi, bà Sâm ngất xỉu trong tay
chồng và những đứa em Hợi ̣a lên khóc lóc
thật thảm thê. Tôi nh́n sững vào tấm draps trắng
toát lạnh người, tôi không c̣n nước mắt
để khóc. Hợi ơi, em đă ra đi vĩnh
viễn thật rồi sao ?
Tùng ngồi xuống cạnh tôi,
hai bàn tay bóp chặt vào nhau:
- Lần đầu tiên, tôi
bị thất bại khi chữa trị bệnh gan cho
thằng bé.
Tôi nhíu mày suy nghĩ rồi nói
với anh:
- Hay thằng Hợi đau
bệnh chi khác ?
Tùng gật đầu:
- Tôi cũng nghi rứa nên đă
cho thử máu. Chưa có kết quả th́ thằng bé
đă...
Tôi sụt sùi:
- Tội nghiệp thằng
Hợi, vừa học giỏi vừa ngoan ngoăn dễ
thương.
Tùng vẫn nói như tâm sự:
- Thật tôi buồn quá đi
Tiên, tôi đă không cứu nổi thằng bé, tôi đă
phụ ḷng Tiên tin tưởng đến tôi. Tiên
đừng giận tôi nghe.
Tôi gạt đi:
- Anh đừng nói rứa anh
Tùng, anh đă hết ḷng với Tiên, Tiên phải chịu
ơn anh mới đúng, chứ ai lại đi giận anh
răng chừ.
Có tiếng gọi Tùng nơi
cửa sổ, tôi nh́n ra, người bạn của Tùng
đưa tay vẫy:
- Tùng, ra nói cái ni coi.
Tùng đứng dậy:
- Xin lỗi Tiên. Tiên ngồi chờ tôi rồi tôi
đưa Tiên về nghe.
Tôi ṿng tay trước ngực nh́n lên trần nhà, ông Sâm
vừa d́u bà Sâm qua pḥng bên nằm nghĩ đă trở vào,
trên tay cầm ba thẻ nhang và một chén cơm. Ông
đặt chén cơm ở phía đầu nằm thằng
Hợi rồi cắm ba cây nhang lên trên, ông gọi nhỏ:
- Con ơi, là con ơi, Hợi ơi là Hợi ơi !
Những giọt nước mắt lăn dài trên má
người cha, không có cảnh nào xúc động khi nh́n
một người đàn ông khóc con. Đàn em thằng
Hợi lại rú lên khóc nức nở:
- Anh Hợi ơi, anh Hợi ơi !
Tùng bước vào ra dấu cho tôi đi theo anh. Chúng tôi
ra đến sân, anh nói thật mau:
- Tiên, người ta t́m thấy trong máu thằng Hợi
một lượng chất đồng quá thặng dư. Các
bạn tôi vừa mới họp xong, họ muốn
giải phẩu thằng bé.
Tôi nghe lạnh buốt xương sống:
- Giải phẩu ? Không, không thể được.
Tùng ôn tồn:
- Có rứa mới t́m ra nguyên nhân chứng bệnh
được.
Tôi đau xót:
- Vô ích thôi, v́ thằng Hợi đă chết rồi.
- C̣n những đứa em của nó. Nếu đây là
một bệnh di truyền, th́ Tiên nghĩ răng ?
Tôi đề nghị:
- Hay là, hay là anh hỏi ba Tiên đi. Anh nên kể cho ba
Tiên nghe những triệu chứng xảy ra cho thằng
Hợi.
Tùng lắc đầu:
- Chưa đủ đâu Tiên. Phải có kết quả
của cuộc giải phẩu, mới xác định
chắc chắn được.
Tôi nh́n vào pḥng, nơi mà từ đó, thằng Hợi
đă ra đi:
- Chắc ba mạ nó không chịu để các anh
giải phẩu mô.
Tùng tin tưởng:
- Tôi sẽ cố gắng thuyết phục, Tiên
đừng lo. Cha mẹ mô lại chẳng thương con,
nhưng họ phải nghĩ đến những
đứa con c̣n sống chứ.
- Tiên có thể giúp chi cho anh nữa không ?
- Thôi, tôi đưa Tiên về. Xem Tiên có vẻ mệt
mỏi lắm.
Tùng chở tôi về nhà, tôi nhắn:
- Anh nhớ nói Kim Thoa đem cặp trả Tiên nghe.
Bội Nga cũng vừa đi học về:
- Khỏi cần nhắn, em đem cặp về cho
chị đây.
Cô bé hỏi tôi:
- Chị Tiên, đứa học tṛ của chị có can
chi không ?
Tôi rưng rưng:
- Nó mất rồi em.
Bội Nga chép miệng:
- Tội nghiệp chưa.
Tùng rồ máy xe, tôi lại nhắn:
- Nhớ đem kết quả cuộc giải phẩu
qua cho ba Tiên nghe anh Tùng.
Tùng cười:
- Chắc chắn rồi. Kỳ này
nhất định phải hỏi thầy. Thôi Tiên và Nga
vào nhà nghe, tôi về.