CHÂN DUNG
HẠNH PHÚC
Chương 5
Tôi đă gần thành công trong công
việc thằng Hợi nên thương con Tư. Hôm qua bà Sâm
đến trường t́m tôi:
- Thiệt chúng tôi cám ơn cô quá
sức đi, thằng Hợi bữa ni
đă thấy thương con Tư rồi nớ, nó chịu
giữ con Tư mỗi lần tôi đi làm việc.
Trước tê, nó không chịu bồng con nhỏ mà lại
giao cho con Sửu...
Tôi cười nhẹ:
- Tính Hợi nó thích
ngọt. Bà nên nói dịu dàng với em.
Bà Sâm như sực nhớ:
- Phải rồi, tại tính tôi
hay gắt gỏng. Hôm mới sinh con Tư, thằng Hợi
tỏ vẻ buồn, tôi không chịu an ủi nó lại c̣n
la mắng nữa, nên nó càng ghét con Tư thêm.
Tôi khuyên:
- Chừ th́ bà yên tâm đi. Hợi đă bắt đầu thương em Tư
rồi nớ.
Sáng nay tôi phải dậy
thật sớm để đón xe đ̣
về Vỹ Dạ v́ chiếc Yamaha của tôi bị hư
bất ngờ. Tôi đi bộ đến trường
Sư Phạm, trời c̣n mù sương và những sợi
mưa buồn lất phất tung bay. Tôi
ôm sát chiếc ví da vào ngực cho bớt lạnh, mắt dơi
về hướng cầu Trường Tiền chờ
chuyến xe qua. Có tiếng động
cơ nổ ḍn sau lưng tôi, tôi quay lại:
- Ủa, anh Tùng, anh đi mô mà
sớm rứa ?
Tùng cười thật
đẹp, tia mắt nh́n xoáy
động buồng tim:
- Tôi đi trực về.
Bữa ni chủ nhật mà Tiên ăn mặc chỉnh
tề đi mô đây ?
Tôi hơi thẹn:
- Tiên... tiên đi dạy.
- À, có rứa mà tôi cũng quên. Xe
Tiên mô ?
- Xe Tiên đang bỏ
sửa, không biết hư chi a, đạp hoài không nổ.
Tùng lại hỏi:
- Tiên đứng đợi ai đây ?
- Tiên chờ xe
đ̣ Thuận An.
Ngập ngừng một giây, Tùng
nói:
- Bội Tiên lên xe,
tôi chở đến nớ.
Tôi bối rối:
- Thôi lận, phiền anh.
- Phiền chi mà phiền. Tiên
đừng ngại, tôi xem Tiên như một người em
gái như Kim Thoa rứa.
Tôi thoáng buồn. Dưới mắt Tùng, tôi
chỉ là Kim Thoa, cô em ruột duy nhất được
Tùng thương mến. T́nh thương
đó không bao giờ em ao ước đâu Tùng ơi.
Nhưng em biết, trái tim anh dù đang
trống vắng cũng không bao giờ chấp nhận
được h́nh bóng thô kệch của em đâu.
Tiếng Tùng nài nỉ:
- Tiên lên xe tôi
chở, đợi xe đ̣ lâu lắm.
Không thể từ chối
được, tôi vén nhẹ vạt áo ghé ngồi phía sau
Tùng:
- Cảm ơn anh.
Mưa phùng đă
ngớt nhưng khung trời vẫn c̣n xám xịt như mùa
đông thê lương vây bủa đời tôi.
Tùng gợi chuyện:
-Tiên đi dạy rứa cũng
lâu rồi hí.
- Dạ, hơn hai tháng rồi.
- Mau ghê. Nghe Kim Thoa nói Tiên có
lập một tủ thuốc tại thôn dưới
nớ nữa phải không ?
Tôi xấu hổ nóng bừng
đôi má:
- Trời, con
Kim Thoa thiệt kỳ, chuyện nớ mà cũng đem nói
với anh.
Giọng Tùng dịu dàng:
- Việc làm hay như rứa th́
tại răng Tiên lại dấu ?
- Tiên... tiên chỉ có thể cho
thuốc những chứng bịnh thông thường như
nhức đầu, đau bụng... nói với anh, anh
cười chết.
- Răng lại cười. Tôi càng khuyến khích Tiên thêm nữa chớ.
Nếu có chi cần đến tôi, Tiên cứ nói, tôi
sẵng sàng giúp đỡ, nghe Tiên.
- Dạ, Tiên cảm ơn anh
trước.
- Tiên có cần thêm thuốc không ? Tôi giúp cho Tiên.
- Dạ, cũng tương
đối đủ anh à, ba Tiên cũng có lo cho Tiên về
vấn đề này.
- Thầy dạo ni
bận rộn lắm.
- Dạ, ngoài những giờ
dạy tại trường, ba Tiên ở hoài trong pḥng thí
nghiệm, phải bưng cơm xuống tận nơi, ba
Tiên không rảnh để lên nhà ăn cơm nữa.
Trời sáng dần khi xe Tùng chở tôi ngang qua nhà thằng Hợi.
Tôi ra dấu cho anh ngừng xe. Tùng ngơ
ngác:
-Tiên dạy ở đây à ?
- Dạ không, đây là nhà
đứa học tṛ củaTiên, ḿnh vô đây chơi
một lát, c̣n sớm lắm anh, chưa tới giờ vô
lớp mà.
Tùng dẫn xe
vào ngơ, thằng Hợi đang ngồi xắt chuối bên
ảng nước, nh́n lên:
- Thưa cô.
Rồi nó nh́n sang Tùng, tôi giới
thiệu:
- Bạn của cô đó.
Thằng bé lễ phép:
- Dạ thưa thầy.
Nó dẹp dao sang một bên:
- Mời thầy cô vô nhà uống
nước.
Chữ "thầy
cô" thoát ra từ đôi môi chất phác của thằng
Hợi làm tôi đỏ mặt thẹn thùng. Tôi lén nh́n Tùng, anh vẫn
thản nhiên dựng xe bên giàn
mướp rồi theo tôi vào nhà.
Căn pḥng ẩm thấp và
tối tăm. Tôi bảo thằng Hợi:
- Mở cửa ra cho sáng sủa
đi em, Hợi.
Thằng bé đang bưng
nước ra:
- Dạ không được, con
Tư đau cô.
- Đau chi ?
- Dạ nó bị đi sông
cả đêm, mạ con lo quá, ngày ni
mạ con phải ở nhà với nó.
Bà Sâm vén tấm màn cấu
bẩn từ nhà trong bước ra:
- Cô giáo ơi, không biết con Tư
đâu cái chi mà dễ sợ quá cô ơi, nó đi sông hoài,
từ khi khuya đến chừ. Cô vô thăm
cháu dùm một chút.
Tôi mắc cở nh́n Tùng, tôi
ngập ngừng, tôi do dự, không lẽ tôi lại dám múa
ŕu qua mắt thợ sao. Tùng giục tôi:
- Tiên vào xem thử con bé đau
bệnh chi.
Tôi nh́n chăm chăm vào Tùng:
- Có anh đây, Tiên nhờ anh luôn
rứa v́ Tiên mô có biết xem mạch.
Bà Sâm nh́n Tùng rồi nh́n tôi
như ḍ hỏi, tôi nói để bà yên tâm:
- Đây là anh Tùng
bạn của tôi, anh sắp ra bác sĩ rồi đó,
để nhờ anh vào xem mạch cho em Tư chắc chắn
hơn.
Bà Sâm mừng rỡ:
- Bác sĩ đây à, quí hóa quá,
dạ xin bác sĩ làm ơn...
Tùng không biết làm ǵ
hơn là bước vào pḥng trông. Tôi nghe tiếng rên rĩ nho nhỏ
của con Tư, rồi Tùng bước ra nói với tôi:
- Con bé đi tướt, tủ
thuốc ở trường Tiên có loại Sirop Reostop
hoặc Kaomycine không ?
Tôi ngơ ngác:
- Thuốc nớ... chữa
bịnh đi tướt hả... Tiên... Tiên...
không có.
Tùng quyết định thật
nhanh:
- Thôi được, Tiên
đến lớp dạy đi, để tôi chạy
về pḥng trực lấy.
Tôi ngồi dạy trông ḷng
bồn chồn không yên măi đến 11 giờ, Tùng mới
t́m đến tôi:
- Anh đi lâu rứa
?
Tùng cười:
- Tôi lên sớm lắm chứ. Khi hồi đến chừ bận đằng
nhà Hợi.
- Rứa à, con bé bớt chút mô
không anh ?
- Đỡ rồi
Tiên. Tôi đem lại
cho Tiên một số thuốc nớ đây, lỡ có
đứa mô gặp trường hợp như con Tư th́ cho
nó uống.
- Dạ, Tiên cám ơn anh.
Tôi cho học tṛ
về. Tôi dẫn Tùng
vào nơi đặt tủ thuốc, Tùng cẩn thận
kiểm điểm lại số thuốc dự trữ
rồi nói với tôi:
- C̣n thiếu một vái thứ
thuốc cần thiết nữa để tôi giúp Tiên.
Trưa hôm đó, Tùng chở tôi
về, xe ngang qua thư viện
đại học, tôi gặp Phượng Liên phóng PC đi
ngược chiều, con bé trố mắt nh́n tôi.
***
Sáng thứ hai đi
học, Phượng Liên nh́n tôi bằng cặp mắt ghen
tức. Tôi thản
nhiên vờ như không trông thấy dù tôi muốn nói với
nó rằng: "Mi lầm to rồi Phượng Liên ơi,
anh Tùng chỉ xem tao như một đứa em gái thôi, giấc
mộng mà mi đang xây đắp vẫn chưa vỡ,
với nhan sắc đó, hy vọng của mi vẫn tràn
trề". Tùng là Tiên Đồng th́ chính Phượng Liên
mới xứng danh Ngọc Nữ cùng nhau sánh vai
lướt nhẹ trên mây, trông vùng sương khói mờ
ảo như những phim thần thoại mà tôi đă xem được
hồi c̣n bé tí.
Giờ đầu, bà giám thị
bước vào lớp loan tin Cô Mỹ Dung đau, cho phép các
học sinh được nghĩ. Cả bọn ùa ra quán
chè chị Cai đằng sau
trường:
-Chị Cai ơi, có chè chưa,
có chè chưa ?
Chị cai
đon đả:
- Rồi rồi, mấy cô
ngồi xuống ghế đi. Chè đậu Ngự
mới nấu, nóng hổi hổi vừa thổi vừa
ăn.
Phượng Liên lên tiếng:
- Có chè nước đá không chị ?
Hồng Nhưng cười to:
- Con ni
điên, trời lạnh lùng ri mà đ̣i ăn nước
đá.
Cẩm Thạch pha
tṛ:
- Cái lạnh bên ngoài mô bằng
cái lạnh trong tim, Phượng Liên hí ?
Phượng Liên chau mày:
- Nói ẩu mi.
- Ẩu chi mà ẩu,
hỏi con Kim Thoa th́ biết. Ê Kim Thoa, răng ông anh của mi mặt mày sáng
sủa mà ḷng dạ tàn nhẫn vô nhân đạo rứa mi ? Nỡ làm cho người
đẹp Phượng Liên chết sầu chết héo.
Cá bọn phá lên
cười.
Phượng Liên đỏ mặt:
- Thôi bây ơi, người ta có
bồ rồi, đừng chọc tao nữa.
Kim Thoa ṭ ṃ:
- Ai có bồ ?
Anh Tùng của tao mà có bồ hả ?
Phượng Liên nhếch môi:
- Tao thấy rơ ràng. Chị dâu
tương lai của mi đẹp rùng rợn lắm.
Tôi biết Phượng Liên
đang ám chỉ tôi, tôi nh́n thẳng vào mặt nó, con bé
vẫn tỉnh bơ nói lớn:
- Cho tụi bây biết, bồ
của anh Tùng là người đẹp nhất lớp
ḿnh.
Cả bọn ngơ ngác,
Phượng Liên tiếp:
- Nàng là con gái nhà giàu, ba nàng làm bác
sĩ, mẹ nàng làm giáo sư.
Những cặp mắt ṭ ṃ
đổ xô về phía Bội Nga, Bội Nga nhăn
mặt:
- Ń, Phượng Liên
đừng có nói tầm bậy nớ.
- Ai nói mi mô, vô duyên chưa. Tao nói
người đẹp của lớp ḿnh mà, trưa hôm qua
tao thấy anh Tùng chở người đẹp đi
chơi.
Bội Nga chợt hiểu ra nó
la lớn:
- Tao biết rồi, im mồm mi lại. Cấm mi không
được nói động đến chị Tiên tao.
Phượng Liên đanh đá:
- Tao cứ nói đó, miệng tao tao nói, không muốn nghe
th́ cứ bị lỗ tai lại, để người
khác nghe.
Bội Nga xô ghế đứng dậy:
- Mi không được bôi lọ chị Tiên tao, anh Tùng
với chị ấy chỉ là bạn.
Phượng Liên bướng bỉnh:
- Bạn hay không tao chả cần biết. Nhưng tao
muốn nhắn với ai đó, nên biết ḿnh biết ta.
Tôi lên tiếng:
- Phượng Liên nên nói rơ hơn, đừng úp mở
như rứa.
Phượng Liên nhún vai:
- Biết ḿnh biết ta... có nghĩa là, muốn đi
chơi với anh Tùng, Bội Tiên soi gương
trước đi.
Tôi bật khóc. Bội Nga nhảy một bước
đến bên Phượng Liên:
- Nói chi nói lại thử nghe coi nờ, tao nhịn mi
rứa là nhiều lắm rồi đó nghe.
Tôi chen vào giữa 2 người:
- Thôi, Bội Nga, cho chị xin đi, Phượng Liên
nói đúng đó, chị xấu thật mà, chị vô duyên
thật mà.
Bội Nga bực tức gạt tay tôi ra:
- Chị hiền quá không được mô chị Tiên. Chị
xấu mà ḷng dạ chị đẹp đẽ,
mười cái mặt của con Phượng Liên cũng
không đáng xách dép cho chị mô.
Phượng Liên xông xáo:
- Ê, Bội Nga, mi không được làm mất danh
dự tao.
- Tao cứ nói đó, rồi mi làm chi được tao. Tại
mi gây chuyện trước.
- Nhưng tao không nói mi.
- Mi nói chị Bội Tiên c̣n quá hơn nữa. Thà mi nói
tao mà tao không tức bằng.
Kim Thoa can:
- Thôi bây ơi, sắp hết giờ rồi nớ,
ăn chè mau lên kéo nguội.
Phượng Liên và Bội Nga hậm hực nh́n nhau. Đă
nhiều lần hai đứa gây lộn nhau và lúc nào
Phượng Liên cũng bị lép, không phải Bội Nga
dữ dằn hay đanh đá ǵ, nhưng nó luôn có lư. Phượng
Liên chỉ được cái miệng bộp chộp, muôn
nói là nói, không suy nghĩ ǵ cả, nên bao giờ cũng thua.
Kim Thoa nắm tay tôi đi vào lớp trước, nó
hỏi nhỏ tôi:
- Hôm qua anh Tùng chở mi đi mô rứa ?
Tôi không che dấu:
- Tao đi dạy nhưng xe bị hư, t́nh cờ
gặp anh Tùng.
Kim Thoa chép miệng:
- Cái mặt con Phượng Liên thật dễ ghét.
Sáng nay thầy Sang dạy toán trả bài làm kỳ thi cá
nguyệt vừa rồi. Thầy tỏ ư trách :
- Bài toán không khó mà chẳng ai làm đựợc cả,
trừ chị bội Tiên.
Kim Thoa bóp tay
tôi:
- Thú vị chưa mi.
Nh́n con số 18 trên
tờ giấy bài làm, tôi nghe ḷng vui vui và tạm quên đi
vụ lộn xộn vừa rồi mà đề tài chính là
"thân phận xấu xí" của tôi. Bội Nga quay xuống bàn tôi
cười tươi tắn:
- Chị Tiên giỏi
hí. Trưa ni về, em khoe ba me dùm chị nghe. Chi ba me cũng thưởng chị và em
được nhờ nữa.
Tôi hỏi em:
- Bội Nga được
mấy điểm rứa ?
Cô bé phụng phịu:
- Em... có 9 điểm
rưỡi thôi chị ơi !
- Bài toán nớ ḿnh đă tập
làm những bài tương tự ở nhà rồi mà.
Bội Nga rụt cổ:
- Em quên.
Trống điểm ra chơi,
tôi ngồi dí trông lớp. Kim Thoa chạy vào gọi:
- Bội Tiên ơi,
anh Tùng t́m mi tề.
Tôi giật ḿnh, tôi nh́n ra cửa
lớp. Tùng đang cười với tôi, sau lưng Tùng,
cả chục đôi mắt ḍm ngó, mà trong đó, tôi
thấy đôi mắt Phượng Liên có vẻ cay cú
nhất. Tôi đứng lên:
- Anh t́m Tiên có chuyện chi
rứa anh Tùng ?
Tùng ch́a cái gói lớn anh đang
ôm trên tay:
- Sáng ni, tôi trở lại nhà em
Hợi, xem
em Tư đă bớt chưa. Bà Sâm gửi tặng tôi và Tiên gói ni.
- Gói chi rứa anh ?
- Nghe bà ta nói là kê đó, kê
mới xay. Tôi cũng chưa mở ra, đến chừ giao
lại cho Tiên nghe.
Kim Thoa lí lắc:
- Đúng rồi,
lấy đi Tiên, đem về nấu chè kê xúc bánh tráng.
Tôi ngập ngừng:
- Tiên... bà Sâm cho cả anh lẫn
Tiên mà.
Tùng vờ nhăn mặt:
- Nhưng tôi... tôi mô biết
nấu chè.
Tôi đề nghị:
- Rứa thôi để Tiên
đem về, Tiên nấu chè rồi mời anh qua ăn nghe.
Chợt Tùng bảo tôi:
- À, Tiên nên cho cặp Hoàng Yến
của Tiên ăn kê, tốt lắm Tiên.
- Dạ, ủa mà anh cũng
biết cặp Hoàng Yến của Tiên nữa hả ?
- Biết chứ thầy cứ
nhắc hoài. Thầy khen Tiên thật khéo tay
săn sóc, khiến đôi chim càng ngày càng đẹp và hót
thật hay.
Tôi cảm thấy
thương ba quá chừng. Giây phút mô ba cũng nghĩ đến
con gái của ba, me cũng rứa, me cũng khen tôi hoài,
như dạo tôi ướp trà cúc đó, khách mô tới nhà
me cũng khoe. Đôi lúc tôi tự hỏi, tôi có
phải là đứa con gái bất hạnh thật không ?
Tùng từ giă tôi khi
giờ ra chơi chấm dứt. Tôi cất gói kê vào học bàn, Phượng Liên theo các bạn vào lớp, miệng la to:
- Chuyện lạ bốn
phương tụi bây ơi. Hoàng Tử hào
Hoa cưới Công Chúa Chung Vô Diệm.
Tôi nghĩ đến Tùng,
hồn tôi lâng lâng như đám mây trôi giữa màu hồng, tôi
chả thèm để ư đến những lời châm
biếm của Phượng Liên đang hằn học bám theo