CHÂN DUNG
HẠNH PHÚC
Chương 1
Tôi là đứa con gái trời
bắt xấu . Ư tưởng chán
chường cuộc sống bắt đầu từ ngày
tôi vừa biết điểm trang . Tôi
muốn đập vỡ những tấm kiếng ngạo
nghễ treo trông nhà, trên đường phố cùng tất
cả những cái ǵ có thể phản chiếu được
niềm bất hạnh đang hằn sâu trên gương
mặt tôi, lên dáng dấp tôi, và gậm nhấm cả tâm
hồn tôi .
Tôi sinh trưởng
trông một gia đ́nh khá giả. Ba tôi là bác sĩ Hải, giáo sư tại Y Khoa
Đại Học Đường và me tôi là bà Bội
Ngọc, giáo sư Việt Văn uy tín của trường
Đồng Khánh . Tôi có một
người anh, anh Tuấn hiện tập sự trạng
sư và một cô em gái, nhỏ bội Nga, thua tôi một
tuổi và đang học cùng lớp với tôi . Trái với
tôi, Bội Nga rất đẹp, da trắng, mũi dọc
dừa, gương mặt thanh tú, theo lời ba tôi nói,
Bội Nga giống hệt me tôi hồi c̣n con gái, và tôi, vô
phúc chưa, tôi lại là hiện thân của người cô
tôi, đó là một người con gái không nhan sắc,
sống âm thầm như một cái bóng trong chùa Sư
Nữ sau một lần dang dỡ t́nh duyên .
Nhà tôi là một biệt thự
lộng lẫy xây bên bờ sông Hương, ḍng sông êm
đềm thơ mộng chảy hiền ḥa giữa ḷng
thành phố cổ kính u buồn, u buồn như tâm hồn
tôi mỗi buổi chiều mở cửa pḥng học nh́n
ánh mặt trời tắt lịm sau dăy núi đằng xa .
Tôi là hoàng hôn, tôi là bóng tối
trong khi Bội Nga đích thực là ánh Thái Dương
lộng lẫy huy hoàng trông lứa tuổi đẹp
nhất đời thiếu nữ .
Bội Nga vô tư, Bội Nga nhí
nhảnh như con chim sơn ca hót líu lo suốt ngày, c̣n tôi,
sao cùng trang lứa với Bội Nga mà cằn cỗi
như già đi trước tuổi, mặc cảm xấu
xí đă khiến tôi biếng cười, biếng nói và do
đó, gương mặt tôi càng mất đi vẻ vui
tươi .
Chiều nay, cũng như
mọi buổi chiều khác, sau khi đi học về,
tắm rửa xong, tôi xách b́nh nước ra tưới hoa . Trước nhà tôi, là cả một
vườn hoa thật đẹp, đủ tất cả
các loại hồng, cúc, thược dược, cẩm
nhung... đặt dưới sự chăm sóc của bác
Tám làm vườn . Riêng tôi, ba cho tôi
một khoảng đất nhỏ ngay bên dưới
cửa sổ pḥng học để trồng cúc v́ tôi
vốn yêu hương thơm loài cúc từ thưở
thiếu thời . Khóm cúc do tự tay tôi
gieo hạt, vun xới đă xanh tươi và bắt
đầu khai hoa . Ba thường
bảo:
- Con Bội Tiên rứa mà khéo tay thật, nó chăm sóc vườn hoa
nhỏ của nó c̣n đẹp hơn vườn hoa
của ba nữa.
Ngoài thú trồng hoa, tôi c̣n thích
nuôi chim nữa . Nên kỳ thi bán phần
vừa qua, tôi đậu b́nh thứ và được ba
thưởng cho một cặp chim Hoàng Yến gửi mua
tận Hồng Kông. Tôi mừng không thể tưởng, tôi
ôm lấy cánh tay ba, lời cám ơn rưng rưng cùng
nước mắt . Me mua cho tôi một
chiếc lồng đan bằng gỗ quí, anh Tuấn
đóng đinh treo chiếc lồng cạnh cửa sổ
c̣n Bội Nga lăng xăng chạy đi t́m cái chén nhỏ
đựng nước uống cho cặp chim Yến.
Tất cả mọi người trong gia đ́nh
đều thương yêu tôi, và... nếu tôi
được đẹp bằng một phần ba nhan
sắc của Bội Nga, tôi sẽ là người con gái
diễm phúc hoàn toàn .
Tôi nhón gót ngắt ngọn lá sâu,
chợi có tiếng gọi:
- Tiên .
Tôi quay lại:
- Ḱa, anh Tùng.
Tùng là bạn thân của anh
Tuấn và là học tṛ của ba, năm nay Tùng học
năm thứ sáu.
- Có thầy ở nhà không Tiên ?
Tôi lắc đầu:
- Ba Tiên chưa về nơi, có
me Tiên và anh Tuấn ở trong nhà a .
Tùng nh́n chiếc b́nh tưới
trên tay tôi:
- Chà, Tiên siêng quá, rứa bác Tám
làm vườn mô rồi ?
Tôi chỉ tay
ra xa:
- Bác ấy lo cho vườn hoa
của ba Tiên. C̣n luống hoa ni là của Tiên mà .
Tùng nâng niu một đóa cúc c̣n non :
- Tiên yêu hoa cúc ?
Tôi nh́n Tùng:
- Răng anh biết ?
Tùng cười:
- Tại tôi thấy Tiên trồng toàn cúc.
Tôi vuốt nhẹ mái tóc:
- Tính của Tiên kỳ khôi lắm, thích hoa chi là Tiên
cứ trồng mỗi thứ hoa nớ, có nhiều
giống mẫu đơn và thược dược quí
lắm, ba Tiên có cho, mà Tiên không trồng. Tiên giao cho bác Tám
gieo ở vườn hoa của ba Tiên, anh ra nớ mà coi,
đẹp lắm .
Tôi nhất chiếc b́nh lên cao cho những tia nước
mát phun tới khóm hoa cuối cùng, rồi bảo Tùng:
- Tiên xong việc rồi. Anh vô gặp anh Tuấn và me
Tiên nghe .
Tùng gật đầu:
- Ừ, có thể tôi sẽ ngồi lại đợi thầy .
Tôi đi song song với Tùng lên tầng cấp:
- Chắc anh muốn gặp ba Tiên, có chuyện quan
trọng phải không ?
Tùng nói nhỏ:
- Cũng không có chi, tôi...
Tôi đưa tay vặn nắm cửa:
- Tiên hỏi rứa thôi, chớ Tiên có ṭ ṃ chi mô mà anh
dấu.
Tùng cười:
- Dấu chi mô, thật sự không có chi quan trọng
hết Tiên nờ.
Tôi đứng sang một bên nhường lối cho Tùng
vào. Me đang sửa lại b́nh hoa trên bàn, ngẩng lên:
- Tùng sang chơi đó à ?
Tùng nghiêng ḿnh:
- Dạ thưa cô, con sang thăm thầy cô và
định gặp thầy có chút chuyện.
Me chỉ vào ghế:
- Tùng ngồi chơi đi, thầy cũng sắp
về rồi đó.
Tùng lễ phép ngồi xuống ghế, me bảo tôi:
- Vô pha nước cho anh Tùng thời đi con.
Tôi cầm chiếc b́nh tưới hoa đi vào nhà trong:
- Dạ, để con cất cái ni đă. Me, me gọi
anh Tuấn ra nói chuyện với anh Tùng tề.
Tôi đến tủ buffet lấy một nhúm trà cho vào
b́nh rồi chế nước sôi vào, trà cúc êm dịu thoang
thoảng hương nồng nàn. Tôi rót trà vào tách
nước nhỏ bưng đến để
trước mặt Tùng. Me cười:
- Trà cúc đó, Tùng uống thử xem có ngon không. Chính tay
con Bội Tiên ướp cúc đó.
Tùng nâng chén trà, nh́n vào mắt tôi:
- Phải hoa cúc của vườn Tiên không ?
Tôi bối rối, tôi xoắn hai ngón tay vào nhau:
- Mô có... cúc của vườn ba Tiên đó anh, cúc
vườn Tiên chưa ra hoa mà.
Tùng nhấp một hớp trà:
- Thơm quá, Bội Tiên khéo tay thật.
Tôi cúi đầu nh́n những ô vuông trên nền gạch hoa . Tùng vừa khen tôi đấy à,
người con trai ấy vừa nói bên tôi những lời
êm dịu đó sao ? Từ nhỏ đến lớn,
chưa bao giờ tôi nhận được một lời
khen từ một đối tượng khác phái, dù là
một lời hết sức đơn sơ
. Tôi không có bạn trai, hay nói đúng hơn, không
một người con trai nào muốn làm quen với tôi dù
tôi nết na, tôi đằm thắm ... trông khi đó, họ
chạy theo Bội Nga như đám thiêu thân lao đầu
vào ngọn đèn rực rỡ hào quang, họ mang
đến tặng Bội Nga những bó hoa, những
đĩa nhạc, những món quà đắt giá... và
mỗi lần gặp tôi tại nhà, họ chỉ chào
hỏi tôi vài câu lấy lệ rồi bỏ đi ngay
như muốn trốn lánh một h́nh ảnh xấu xa .
Những lần đó, tôi chỉ biết âm thầm khóc
cho sự bất hạnh của ḿnh, thế thôi, tôi không
ganh với Bội Nga, mà trái lại, tôi c̣n cầu mong cho em
tôi gặp được người xứng đáng
để đẹp ḷng ba me, c̣n thân tôi, chắc rồi
cũng cô đơn suốt đời mà thôi.
Tôi lặng lẽ nh́n Tùng, anh đang lật cuốn
thế giới tự do xem h́nh ảnh cho qua th́ giờ
đợi ba về. Tôi cũng ngồi im lặng như con
ốc sên, không c̣n ǵ để nói với nhau nữa. Me
đang soạn bài bên pḥng học, không biết anh Tuấn
đang làm ǵ trên lầu mà không thấy xuống. Me gọi
tôi:
- Tiên ơi.
- Dạ.
- Bội Nga đi mô có nói với con không ?
- Dạ có, nó qua phố mua sách đó me. Để con ra
ngơ xem nó về chưa.
Tôi đứng dậy, Tùng vẫn dán mắt vào cuốn
sách, rơ ràng anh chẳng để ư đến tôi. Tôi
đếm những bước chân buồn ra cổng.
Bội Nga đang dắt chiếc Yamaha vào ngơ, có ba bốn
chiếc Honda lượn qua lượn lại
trước nhà cùng những đôi mắt chiêm
ngưỡng:
- Bội Nga, Bội Nga.
Đôi mắt đẹp của Bội Nga nguưt dài:
- Vô duyên chưa.
Tôi hỏi em:
- Răng về trễ rứa Nga ?
Bội Nga mở bóp lấy khăn lau mồ hôi:
- T́m măi mới ra cuốn sách cô Thảo dặn. Em có mua
cho chị nữa đó.
- Rứa à, để chị trả tiền lại Nga.
- Thôi mà, em tặng chị mà.
Rồi cô bé thở dài:
- Thiệt mồng năm mười bốn hăm ba,
đi chơi cũng lỗ huống là đi buôn.
Tôi hỏi:
- Em nói chi rứa Nga ?
- Th́ em nói bữa ni 23 xấu ngày, ra đến phố
bị mấy tụi đi theo tán, em cuống quá chả mua
chi được hết, định mua cái lược
rồi cũng quên.
Tôi cười dịu dàng:
- Em đẹp người ta mới theo chớ.
Bội Nga nhún vai:
- Thôi, em chả ham.
Em chẳng ham mà chị ham đó Nga, chị chỉ ao
ước đẹp bằng một phần 3 của em
thôi, chị cũng đủ măn nguyện lắm rồi. Không
có ǵ tủi hổ cho bằng khi biết ḿnh là một
người con gái xấu, đi ra đường không ai
thèm nh́n, thèm gọi dù chỉ là một lời chào hỏi
thông thường.
Bội Nga đi thẳng vào pḥng me:
- Me ơi, tối ni ba không ăn cơm. Con gặp ba
đang đi với bác Phiệt, ba nói ba sắp dự
một phiên họp bất thường chắc phải 9,
10 giờ mới về.
Me theo Bội Nga bước ra pḥng khách, Bội Nga
liến thoáng:
- A anh Tùng, năy giờ Nga không thấy, xin lỗi anh nghe.
Tùng xếp cuốn thế giới tự do lại:
- Bội Nga đi phố về có chi vui không ?
- Vui chi mà vui, rầu lắm anh ơi !
Bội Nga ngồi xuống ghế .
- Anh đang đợi ba Nga có phải không ?
Tùng gật đầu. Me nh́n Tùng:
- Tối ni thầy về khuya, chắc Tùng đợi
không được rồi đó.
Tùng đứng dậy:
- Dạ, h́nh như con cũng có nghe Bội Nga vừa nói
với cô. Thôi, thưa cô cho phép con về.
Me giữ lại:
- Ở lại ăn cơm rồi về, Tùng.
- Thưa cô, cô cho con khi khác, tại con không dặn bên nhà,
sợ ba me con đợi.
Tùng vẫn không nh́n thấy tôi đang đứng
cạnh đó, me tiễn Tùng ra cửa, tôi thẫn thờ
đi lên lầu, Bội Nga chạy theo:
- Chị bội Tiên.
Tôi không quay lại:
- Th́ lên pḥng chị rồi nói chuyện, la to rứa ?
Bội Nga xách chiếc túi lớn bước vào pḥng
quăng lên giường tôi:
- Em cho chị coi ń, em mới mua nhiều đồ
đẹp lắm.
Bội Nga mở túi lấy cuốn sách đưa cho tôi:
- Của chị đây.
Cô bé tiếp tục lục tung chiếc túi:
- Vải may pyjama ń, chị thấy bông dễ
thương chưa, hàng may quần tây ń, tergal đó... à, em
c̣n có cái ni nữa, đẹp tàn canh vô nhân đạo luôn.
Tôi vui theo em:
- Chi rứa Nga ?
Bội Nga lấy ra một
tấm b́a trắng có ghim 12 chiếc kẹp đủ màu
đủ kiểu, cô bé líu lo đôi môi hồng:
- 500 đó, 12 cây kẹp, rẻ
chưa chị tiên. Em sẽ kẹp lên tóc
từng chiếc cho thật hợp với màu áo.
Chị có thích không chị tiên ? Em với
chị dùng chung nghe.
Tôi cười héo hắt:
- Chị mà kẹp vào có ma nó nh́n.
Bội Nga có vẻ không bằng
ḷng:
- Chị nói chi lạ rứa
chị tiên, hay thôi chị lựa vài cái, em cho chị 5 cái
đó.
Bội Nga đến bên bàn
viết lấy tấm gương soi nhỏ đưa cho
tôi:
- Chị lựa xem màu chi hạp
với chị, c̣n lại bao nhiêu để đó cho em, em
chạy xuống nhà một chút.
Tôi mân mê những
chiếc kẹp đủ màu rồi nh́n tấm
gương nằm im ĺm trên mặt nệm. Thật t́nh, tôi ghét sờ
đến gương, đụng đến lược
và muốn lánh xe chúng lâu chừng nào
tốt chừng đó.
Mỗi buổi sáng đi
học, đứng trước gương chải tóc là
cả một cực h́nh đối với tôi, nhưng
đó là điều bắt buộc, không lẽ lại
để đầu bù tóc rối đến trường
sao. Một người con gái xấu như tôi mà không
chịu chải tóc tai vén khéo th́ làm sao mà nh́n vào cho được,
người ta sẽ cười tôi rồi cười
lấy đến me đó là một điều tôi không bao
giờ muốn, dù sao me cũng là một giáo sư có uy tín
ở trường.
Tôi lựa chiếc kẹp màu nâu
nhạt, nên chọn một cái kẻo Bội Nga nó buồn,
nó muốn cho tôi đến những 5 cái cơ mà. Bội
Nga rất thương tôi, tất cả những cái ǵ nó
có, nó đều muốn chia sớt cho tôi, luôn luôn Bội
Nga muốn làm vừa ḷng tôi. Đôi lúc tôi thầm nghĩ,
chắc tại Bội Nga thấy tôi xấu xí, nên trong t́nh
chị em c̣n có chút ḷng thương hại, khiến cô bé bao
giờ cũng chiù chuộng tôi rất mực. Mỗi
lần nghĩ vậy là tôi lại khóc, tôi lại buồn
nhưng sau những giây phút đó, tôi lại hối hận
vô song, bởi tôi đă v́ mặc cảm mà nghĩ xấu
cho Bội Nga.
Tôi thương Bội Nga
lắm, tôi thương em tôi c̣n hơn chính cả bản
thân tôi và luôn luôn tôi cầu nguyện cho Bội Nga
được gặp nhiều hạnh phúc.
Tôi cài chiếc
kẹp nâu lên mái tóc huyền rồi ngập ngừng
đưa gương lên soi. Chiếc gương thản nhiên phản chiếu
một gương mặt sần sùi những mụn,
chiếc mũi thô và cái sẹo tàn nhẫn vắt ngang chân
mày trái... tôi tủi hờn quăng mạnh tấm gương
xuống nền gạch hoa vỡ loảng xoảng,
những mảnh nhọn bắn tung lên
ghim vào tim tôi ngàn vết thương rướm máu muôn
đời.