Bé
ghen - Mộng Thu
Vừa lẩm bẩm vừa
dứt lá cây vứt xuống đất, càng dứt càng
nhanh càng hăng, mỗi lần thả một chiếc
xuống Bé lại hằn học dằn dỗi:
-
Ghét anh... ghét anh... ghét anh...
Những
chiếc lá vô tội, cái lành, cái rách nằm la liệt trên
mặt đất vì bị giầy của Bé di lên, thế
mà xem chừng như Bé vẫn chưa vơi cơn giận
mà có phần còn bốc cao hơn, Bé trợn mắt, Bé
nghiến răng, nhìn cái cây hết lá chỉ còn trần thân
cây, Bé hung hăng giựt lấy giựt để như
muốn nhổ hẳn lên, quên cả đau.
-
Bé giận anh chuyện gì vậy Bé?
Bé vênh
mặt:
-
Ai nói Bé giận anh, chỉ vì chơi với anh hết vui
thì nghỉ, giản dị có thế thôi.
Anh
năn nỉ:
-
Nghỉ chơi với anh cũng phải có lý do chính
đáng chứ đâu có thể nói khơi khơi như
vậy chứ hả Bé.
Chắp
hai tay ra sau, quay lưng lại Bé trả lời ngang như
cua:
-
Bé nói nghỉ là nghỉ, xin lỗi, không cần lý do lý
diếc gì cả có được không?
Tiến
tới đứng chắn trước mặt Bé, anh
dỗ dành:
-
Trăm tội đổ đầu anh, anh nhận hết,
anh xin lỗi, nhưng phải cho anh biết đầu dây
mối nhợ đi đã, nếu việc Bé hiểu
lầm mà sự thật không phải như vậy thì có phải
oan ức cho anh suốt đời không chứ, ọk.
-
Không ô-kê, ô-kiếc gì hết á, ờ Bé giận đó, Bé ghét
anh, giận đến tê tái cả người đây nè,
giọng Bé sũng nước mắt, anh về đi, Bé
không muốn nhìn thấy anh nữa, và Bé òa lên khóc bỏ
chạy vào nhà.
Bé
buồn, Bé bực, Bé giận, Bé hờn, Bé cáu kỉnh,
động tí là gây sự, ở nhà cũng như ở
trường, mấy cô bạn thân chịu không nổi cái
ương ương ngạnh ngạnh của Bé hè nhau tra
hỏi:
-
Cái con bé này làm gì cứ như người thất tình,
ngẩn ngẩn ngơ ngơ như mán xá vào tỉnh
ấy!
-
Ô hay lạ chửa, ô mai mơ ngon chết người mà cô
ả cũng dửng dưng như bánh chưng ngày Tết.
-
Đậu đỏ bánh lọc nước dừa thơm
phưng phức, mụ chê lạt như nước
ốc.
-
Tầm ruột chua, cóc dầm, muối ớt giã, mà chị
cũng không thèm nuốt nước miếng nữa mới
kỳ cục chứ.
-
Tình cay như ớt hiểm
-
Nuốt vào xé ruột tuột gan.
-
Hết thuốc chữa, hết thuốc chữa, vì
bệnh này là bệnh tương tư, mà tương tư
thì chỉ có tương Cự Đà chính hiệu con nai vàng
mới trị được.
Từ
một cô bé nghịch ngợm, nhẩy nhót, tự nhiên
trở thành im lìm xa vắng, biếng nói, biếng
cười, chểnh mảng, suy tư, tối ngày cứ
chúi ở trong phòng. Thấy vẻ âu sầu khác
thường của con gái, bố mẹ Bé nhìn nhau lo
lắng không hiểu việc gì đã xẩy ra, gặng
hỏi thì Bé cứ lắc đầu quầy quậy:
-
Đâu có gì, đâu có gì, Bé vẫn bình thường.
Nhìn
cặp mắt sưng đỏ của Bé, bố mẹ
nhìn nhau lắc đầu, không biết khuyên nhủ sao
nữa.
-Chắc
là chu kỳ chuyển tiếp của tuổi dậy thì,
bố phân tích với mẹ, thôi cứ để kệ con
bé yên tĩnh, một vài ngày xem sao, tuổi trẻ vui
buồn như trời mưa trời nắng ấy mà.
Mở
rộng cánh cửa sổ, Bé chống cằm nhìn ra ngoài,
trăng rằm tròn to, sáng rọi vào phòng, lá cây xào xạc
rung nhẹ vì làn gió đùa, nhìn lên mặt trăng, Bé hậm
hực ganh:
-
Chú Cuội ơi chú Cuội, chú sung sướng quá
được ở bên chị Hằng Nga, còn Bé trơ
trọi một mình nơi đây.
Than
xong Bé tủi thân gục xuống nức nở khóc,
nước mắt tuôn như mưa, khóc một hồi
như vơi nỗi sầu, Bé với tay lên đầu
giường lấy búp bê mà Bé thích nhất lúc nào cũng
để ngủ chung với Bé, đặt ngồi trên
đầu gối thủ thỉ:
-
Bê biết không, chị đau lòng lắm, Bê hỏi ai đã
làm chị đau lòng hả, thì còn ai khác nữa ngoài “Hắn”
ra, chị hối hận đã thương hắn, Bê
biết không, “Hắn” phải bỏ bao ngày tháng theo
đuổi mới được chị để ý
tới, chị mới xuôi lòng chứ bộ, ôm sát búp bê vào
lòng, Bé mơ màng, trước đây chị chỉ biết
nhởn nhơ ăn no ngủ kỹ, mọi người
săn đón chiều chuộng, chưa hề biết cau
mặt nhăn mày, không phiền, không lụy, nhưng,
từ ngày cặp với hắn, chị hầu như
đổi khác hẳn, không tự chủ được
mình nữa, biết ngóng, biết đợi, biết
chờ, lâu không gặp thì thấy nhớ, thấy mong,
gặp “Hắn” chị vui, xa “Hắn” chị buồn.
Của đáng tội, bên “Hắn” chị thấy
đời sống có ý nghĩa hơn, tươi
đẹp hơn, có phải Bê muốn hỏi thế lúc
chưa có “Hắn” chị không vui vẻ sao hả, dĩ
nhiên có chứ, nhưng tình gia đình đâu giống tình
yêu, trong sự thương yêu đùm bọc của bố
mẹ, anh chị em, chị thoải mái lắm, nhưng
tình của “Hắn” cho chị, săn sóc từng chút,
từng chút, dù chỉ nhỏ xíu xìu xiu cũng đủ
ấm áp, làm chị mềm lòng, đỡ tay, ôm lưng,
quàng vai khi đi khi bước, lời thủ thỉ bên
tai, Bé này, Bé nọ, chị nhõng nhẽo, hờn mát, làm eo làm
sách, bằng mọi cách “Hắn” vẫn cố làm cho
chị hài lòng, chị khóc có “Hắn” lau nước
mắt, đi chơi gặp mưa bao giờ cũng trùm
chung một cái áo, hai đứa phải nép sát vào nhau, dìu
nhau cùng bước, đôi khi “Hắn” nâng bổng chị
lên để tránh vũng nước lớn, sợ ngã
chị Ôm chặt “Hắn” và thế nào cũng không tránh
khỏi nụ hôn nồng ấm, say đắm, quên cả
thời gian không gian. Nhìn trước nhìn sau như sợ có
ai nghe, Bé nói thầm vào tai búp bê, Bê ơi! lúc đó chị
chỉ mong còn có thật nhiều vũng nước như
thế nữa. Ai dè... động tới mối
thương tâm, hức... hức... Bé tức tưởi,
chị đã thấy “Hắn”, chị đã thấy
“Hắn”... Bê bảo chị phải làm sao bây giờ, lúc
đó chị muốn đập “Hắn” thật đau cho
bõ tức, nhưng, chị không nỡ vì chị yêu nhiều
lắm, thật khổ bỏ thương, vương
tội, cổ nhân dạy chẳng sai, Bê à, nghe chị,
đừng thèm thương ai Bê nhé, “Tình là dây oan”
đấy, vướng vào là đem phiền não vào mình
như chị đây, cầm cái gương lên nhìn vào Bé
than, “Hắn” vẫn khen chị có đôi mắt
đẹp, bây giờ chính “Hắn” đã làm nó sưng húp
lên rồi Bê xem, cả hai cánh tay chị cũng mỏi
nhừ và hai bàn tay cũng bị trọng thương, vì
“Hắn”, vì “Hắn” hết á. Bê nghĩ tức không, trong
lúc chị khổ như thế này, thì “Hắn” sao rồi,
chắc là đang nhởn nhơ vui đùa với “Cô ta”, Bê
biết không... Thì hôm qua đó, tình cờ chị đã
gặp “Hắn”, chị mừng rỡ chạy lại,
nhưng vội dừng ngay vì nhìn ra là còn có một cô gái đứng
bên cạnh “Hắn”. Cô gái đó so với chị thì già
hơn nhưng so với “Hắn” thì trẻ, muốn tìm
hiểu sự thật, chị đã len lén đi theo, và,
đã thấy tất cả. “Hắn” nói láo trơn như
da lươn, “Chúng” hai đứa dung dăng dung dẻ
chuyên trò vui vẻ, cô ả mua gì cũng đưa ra hỏi
ý, “Hắn” gật thì mua, “Hắn” lắc thì thôi, giống
như, Bé nghẹn ngào... giống như cặp tình nhân.
Lừa dối, phản bội, thế mà, lúc nào cũng nheo
nhẻo, anh thương Bé nhất, anh yêu Bé nhất, anh
cưng Bé nhất, nhất nhất nhất, bây giờ tóe
loe ra, chị chỉ là “Nhì” thôi, thật không biết
xấu hổ, dối trá không ngượng miệng,
chị nhất định không tha thứ, không tha thứ,
những món quà hắn tặng, hừ, chị sẽ đem
quẳng thùng rác hết, không luyến tiếc, dù chỉ
bằng một hạt bụi cũng không, tức quá
tức quá mà, nếu chị còn có dịp gặp “Chúng”, dù
trong lòng có đau mấy đi, chị vẫn sẽ
tạo bộ mặt khinh khỉnh, cao ngạo, tươi
tắn, nụ cười luôn luôn nở trên môi, không
chảy nước mắt dù chỉ là nửa giọt,
phải chứng tỏ cho “Chúng” biết, cứ việc
đi với nhau đi ta đây cóc cần, phải chọc
cho “Hắn” tức thì mới hả cơn giận. Bé mím
môi hậm hực, chị thề không thèm nghĩ tới
“Hắn” nữa, Bê không tin, Bé rờ cầm tư lự,
ờ cũng khó nhỉ, một thói quen đã ăn sâu quá rồi,
làm sao mà quên được.
-
Thưa hai bác, Bé đã bớt giận con chưa ạ.
Bố
mẹ Bé tủm tỉm:
-
Con nhỏ nó hờn lẫy gì vậy hả con, nó giận
lây luôn cả hai bác, mặt lúc nào cũng ỉu sìu như
bánh đa nhúng nước, tưởng chỉ sáng chiều
cô ả nguôi ngoai, ai ngờ gần một tuần rồi,
tội quá, ngày nào con cũng đến mà hai bác khuyên làm sao
nó cũng không chịu ra gặp, lì lắm, cưng quá hoá
hư, chưa bao giờ thấy nó “Dai” như lần này,
sao vậy con.
-
Con cũng không hiểu Bé giận con gì nữa, con gặng
nhiều lần mà Bé vẫn không chịu nói, còn những
ngày sau này thì không cho con gặp.
Bố
bàn:
-
Con thử nghĩ lại xem, có thể con đi chung với
ai mà nó chợt nhìn thấy, Bố cười, con trai thì
không sao chỉ ngán con gái thôi, bác biết, tính con nhỏ này
có gì nó hay giữ trong lòng, lúc nào tự ái cũng to bằng
cái đình ấy.
-
Chết, con nhớ ra rồi, mấy hôm trước con có
đưa một người đi phố mua sắm,
vợ của người bạn ở xa về, không quen
ai cả, lại là lần đầu tiên tới đây, không
biết đường sá nên nhờ con giúp dùm, có thể Bé
đã thấy, mà con lại sơ ý không nói.
Bố
Mẹ nhìn nhau cười:
-
Thôi đúng rồi, chắc là nguyên nhân đó, cái con nhỏ
này thiệt, hết chỗ nói, con có thể cho hai bác
biết, tương lai của hai đứa, con tính sao,
mắt liếc về phía cửa, Bố hất hàm ra
hiệu.
-
Con xin hứa với hai bác, yêu Bé suốt đời.
Nấp
ở đằng sau, nghe hết những lời
đối thoại, thấy đã quá đủ, Bé vội
rón rén lùi dần để khỏi gây tiếng động,
về tới phòng, Bé cười rạng rỡ, gánh
nặng ngàn cân được trút xuống, đầu óc Bé
lâng lâng thơ thới toàn thân như bay bổng, bế con
gấu trắng nhồi bông mà “Hắn” tặng quay lung tung,
“Hắn” không thay lòng đổi dạ, “Hắn” vẫn là
của ta, bỏ gấu cầm búp bê lên, Bé nói chuyện
huyên thuyên:
-
Vui quá, vui quá Bê ơi! Chị yêu đời ơi là yêu đời,
khúc khích cười, hứng chí Bé mi chút một cái lên má búp bê,
nghĩ cũng tội nghiệp “Hắn”, cả tuần nay
buồn bã vì bị chị hành hạ, nhưng cho đáng
đời ai bảo không chịu nói cho chị biết
chứ, thôi để bao giờ gặp lại chị
sẽ đền bù.
Bé
chưa kịp ngoảnh lại thì anh đã tới sau
lưng vòng tay ôm bé:
-
Nghe chuyện rồi, hết hiểu lầm anh chưa Bé.
Bé
vùng vẫy để thoát ra:
-
Quen bao giờ mà níu kéo người ta vậy chứ!
Anh
lì lợm tấn công:
-
Bé không quen anh nhưng anh cứ quen Bé. Nhận lời xin
lỗi của anh đi mà Bé. Qùy gối bên cạnh ghế
Bé ngồi, ngước nhìn lên, anh tha thiết, nhé Bé...
Chỉ
làm cứng tới mức này, thấy anh tiều tụy Bé
đành chịu thua, kéo anh đứng lên, sà vào lòng anh Bé
nức nở khóc, ôm bé anh sung sướng thấy tình mà
người yêu dành cho mình, xót xa khi nước mắt
người yêu thấm qua làn vải ướt da thịt,
anh bùi ngùi vỗ về:
-
Anh hứa từ nay sẽ không bao giờ làm Bé buồn
nữa.
Chợt
nhìn thấy Bé nhăn mặt khi đụng tay phải thành
ghế, anh âu lo:
-
Bé sao thế?
-
Thì tại giận anh, Bé nổi nóng, trút giận lên cái cây,
điên tiết lên Bé không còn biết trời đất là
gì nữa cứ việc cấu xé cho thoa? thích nên bị
quả báo thôi, Bé chặc lưỡi, may mà bữa đó anh
không gặp Bé, chứ không...
-
Để anh xem, nhìn làn da mịn màng bị những
vết sứt sát ửng đỏ, anh xuýt xoa, tội nghiệp
em tôi, dại quá đi, còn đau lắm không, áp bàn tay Bé lên
má mình anh xót xa, thà là để anh chịu đau chứ anh
không muốn Bé bị đâu.
Bé
cười trừ để chữa thẹn:
-
Bé dữ như sư tử hà đông anh sợ không?
Anh
bẹo má Bé:
-
Sợ gì mà sợ, trái lại anh thích được sư
tử Bé này xực anh nữa kìa. Cầm khuôn hình chụp hai
người trên bàn học của Bé, anh tủm tỉm
cười.
-
Anh cười gì, nhạo Bé hả?
-
Không có, anh vui vì thấy Bé của anh “đổ ghè
tương”.
Ngượng ngùng, Bé lấp liếm:
- Nói bậy, Bé thèm vào.
Ghé sát mặt Bé, anh trêu:
- Đúng, Bé đâu có
đổ ghè tương chỉ “ghen” thôi, anh cũng
giống Bé, chỉ thèm vào chứ ai dại thèm ra bao giờ
chứ nhỉ.
Đấm thùm thụp
trên ngực anh, Bé dùng chiến thuật vừa ăn
cướp vừa la làng:
- Ờ, Bé đổ ghè
tương, Bé ghen, Bé thèm vào đó, cười Bé đi,
chế Bé đi.
Anh giữ tay Bé ấp vào
trong tay mình âu yếm:
-Lúc nãy vừa vào tới
anh có nghe Bé nói với búp bê là sẽ đền bù cho anh, anh
đang chờ đây.
Bé giả tảng:
- Bé có hứa gì với ai
đâu nhỉ?
Anh la lên phản
đối:
- Ê, đừng có ăn
gian, có chứng nhân đàng hoàng, anh đưa cao búp bê
hỏi, Bê, có phải Bê đâu thích có người bạn
thất tín phải không?
Nhìn điệu bộ hài
hước của anh làm Bé phì cười:
- Thôi được, thôi
được, chịu thua.
Kiễng chân, nhón gót, Bé
đưa hai tay choàng qua cổ anh, vít nhẹ đầu anh
xuống, khuôn mặt đẹp ngẩng lên, cánh môi
hồng mòng mọng chờ đợi...