Bằng Lăng - Pham Thanh Chương

 

 

Bằng Lăng đứng dưới hiên bưu điện chờ cơn mưa tạnh. Sài G̣n vào mùa này thường có những cơn mưa bất chợt, mưa hối hả, đột ngột nhưng tạnh cũng rất mau.

 - Ê nhỏ!

Bằng Lăng quay lại th́ cũng vừa vặn lănh một cái “cốc” vào đầụ Quỳnh Anh cười hích hích.

Hết đường chối rồi nghe nhỏ! Chờ ai? Khai thiệt ta sẽ “khoan hồng”.

Bằng Lăng đưa tay xoa xoa lên chỗ bị đau.

- Tao chờ... mưa tạnh.

- Đừng có xạo!

- Xạo mày làm quái ǵ.

- Không lẽ ở nhà ra đây để đụt mưa?

- Tao đi bỏ thư.

- Bỏ thư? Bộ mày hồi âm cho anh chàng khỉ gió đó à?

- Mày nói ai vậy?

- Đừng có giả vờ, không phải cái anh chàng “lôm côm” đó th́ c̣n ai nữa.

Bằng Lăng đổ quạu:

Trông mặt mũi mày cũng... sáng sủa mà sao hay đặt điều chi vậy.

Quỳnh Anh cười hích hích.

- Biết ngay mà!

- Biết cái ǵ?

- Nh́n “điệu bộ” của mày là tao biết ngay, quả thật y chang. Chờ th́ cứ bảo là chờ, c̣n bày đặt ḷng ṿng. Tao đi guốc trong bụng mày đó nhỏ.

Bằng Lăng nghe tức cành hông nhưng cô bé chỉ biết tức để mà... tức. Quỳnh Anh được trớn.

Đụt mưa mà đứng khép nép, e lệ. Xí...!

Bằng Lăng không muốn đôi chối một chuyện lăng nhách như vậy nên lẳng lặng đứng nh́n mưa. Mưa rơi trắng xóa trên những cành me, mưa lanh canh trên mái ngói, mưa rửa sạch bụi bặm trên lá hoa.

 - Nè, nhỏ.

Vẫn cái giọng đáng ghét của Quỳnh Anh, Bằng Lăng quyết không nh́n bản mặt của nó.

- Mày đi bỏ thư thật à?

- Ừ.

- Thư đâu?

- Bỏ rồi, ở trong thùng.

- Xạo, thư của mày ḱa!

Trời đất! Cái anh chàng khỉ gió đó lại lù lù xuất hiện không biết anh ta ở dưới đất chun lên hay từ trên trời rơi xuống. Bằng Lăng nghe điếng người. Lại cái giọng “chết tiệt” của Quỳnh Anh.

Thôi tao về, chúc mày đi “bỏ thư” vui vẻ.

Quỳnh Anh vừa đi vừa cười hích hích, làm như được đi dưới mưa là một điều sung sướng lắm. Bằng Lăng cố kềm chế để bớt run, mặc dầu trong ḷng cô bé như có một tảng nước đá ập vào. Bằng Lăng tự nhủ, can cớ ǵ mà sợ, ḿnh phải tỏ ra “bản lănh” để coi thử anh chàng giở tṛ ǵ cho biết. Bằng Lăng giả vờ như chẳng hề hay biết có anh chàng đang đi về phía ḿnh, mắt cô bé mở tṛn nh́n những hạt mưa đan chéo trên tàn me.

- Chào nhỏ.

- Dạ.

Bằng Lăng nghe giọng ḿnh lí nhí trong cổ, anh chàng nhướng đôi mắt vốn đă cận thị.

Trời đất! Làm sao ma Bằng Lăng ướt hết thế này.

Bằng Lăng nghe ḷng tưng tức:

- Mưa ở ngoài kia, tui đứng trong này làm sao mà ướt? Anh không thấy th́ thôi...

- Thấy nhỏ run anh tưởng là bị ướt. Cho anh xin lỗi.

- Ai bảo với anh là tôi run?

- Có ai bảo đâu, điều này th́ anh... thấy.

- Mưa gió dĩ nhiên là lạnh, lạnh th́ người ta run, có ǵ lạ đâu mà nói.

Anh chàng đưa tay vuốt tóc.

Th́ chẳng qua anh thấy sao nói vậy, nhỏ tức làm ǵ cho mệt.

Bằng Lăng nghĩ bụng, ngày này đúng là cái ngày xúi quẩy, gặp toàn những chuyện đâu đâu, chưa hết bực v́ nhỏ Quỳnh Anh th́ đụng phải anh chàng khỉ gió này. Bằng Lăng nổi cáu:

- Tui tức hồi nào? Sao anh nói chuyện toàn là tưởng tượng không vậy.

- Nhỏ không tức th́ thôi, có chuyện ǵ đâu mà “ầm ỉ”.

Bằng Lăng thấy ḿnh cũng hơi... vô lư, nhưng dù sao th́ cũng tại sự xuất hiện không đúng lúc của anh chàng để Quỳnh Anh bỏ đi với ḷng đầy nghi vấn. Bằng Lăng biết thế nào rồi Quỳnh Anh cũng sẽ gây lắm chuyện phiền phức cho ḿnh.

Giọng cô bé đầy ấm ức:

Anh có biết anh vừa gây rắc rối cho tui hay không?

Anh chàng chưng hửng.

Làm ǵ có cái chuyện kỳ cục vậy.

Bằng Lăng ôm chiếc cặp vào ngực, mắt nh́n lên cành me.

- Anh đấy! Anh gieo gió tất có ngày gặp băo.

- Eo ơi! Bằng Lăng nói cái ǵ ngộ vậy.

Rồi anh chàng phân bua.

- Nói thiệt, nếu anh mà đi gieo... gieo cái ǵ Bằng Lăng nói đó th́ cho Thiên lôi đánh anh găy cổ u đầu.

- Găy cổ chết queo rồi c̣n thêm u đầu làm chi cho rắc rối.

- Nhưng...

- Anh đúng là người lẻo mép.

Anh chàng nở nụ cười tươi rói.

Cám ơn nhỏ.

Bằng Lăng nghe trong ruột nhồn nhột như có kiến ḅ.

 - Tự dưng lại đi cám ơn người ta, sao anh vô duyên vậy.

Anh chàng găi đầụ

 - Tại Bằng Lăng không biết, ai cũng chê anh là đứa lù đù, chỉ có Bằng Lăng khen anh là lẻo mép.

Bằng Lăng không nhịn được cười.

- Lẻo mép mà anh bảo là khen, anh đúng là đứa... lù đù.

- Đối với anh những điều đó đâu có ǵ là quan trọng.

Anh chàng đứng thừ ra, trông thật tội nghiệp. Mưa nhỏ dần, Bằng Lăng dợm bước đi, anh chàng đưa mắt nh́n mung lung vào bầu trời đầy gió.

 - Nhỏ biết không? Bằng Lăng là một loài hoa màu tím, khi ngắt xuống nó mau héo vô cùng.

Bằng Lăng hấp tấp bước đi như chạy. Người con trai đứng lại ngơ ngác nh́n theo.

Bằng Lăng nghe tiếng ai gọi ḿnh trong quán nước, vừa dừng xe lại Bằng Lăng thấy Quỳnh Anh, cô bé đạp xe định chạy thẳng nhưng không kịp.

 - Vô đây, nhỏ.

Bằng Lăng dựng xe, nghĩ bụng, quái thật sao đi đâu cũng gặp “nhỏ chằng” này. Quỳnh Anh giục:

- Vào đây uống nước.

- Tao không khát.

- Không uống th́ ngồi nh́n… tao uống.

Quỳnh Anh cầm chiếc muỗng khuấy khuấy ly nước mía.

- Mày sao vậy, bệnh à?

- Ai bảo mày tao bệnh?

- Nh́n qua th́ tao biết, cần ǵ ai nói. Trông mặt mũi lờ đờ như gà nuốt dây thun.

- Mày định nói ǵ vậy? Tánh tao chúa ghét ba cái chuyện “lôm côm”.

Quỳnh Anh lại cười hích hích, cái giọng cười chẳng có chút ǵ con gái.

 - Biết đâu có chuyện “lôm côm” mà suốt một đời không quên nỗi.

- Với tao th́ mấy chuyện đó tao quên dễ ẹc.

Quỳnh Anh nh́n Bằng Lăng chằm chặp.

- Bây giờ tao hỏi “nghiêm túc”, mối t́nh của mày đă đi đến đâu rồi?

- Mối t́nh! Mày nói cái ǵ mà ghê gớm thế?

- Nếu không gọi vậy th́ kêu bằng cái quái ǵ?

- Theo mày, t́nh yêu là thế nào? Chẳng lẽ gặp nhau, nói năm ba câu th́ gọi là t́nh yêu hay sao?

- Có thể lắm chứ nếu mày bị “tiếng sét t́nh yêu” đánh vào đầu.

- Mày đúng là đứa… lù đù không hiểu chi cả.

Bằng Lăng dí dí ngón tay lên mặt bàn.

Mày đă bị “tiếng sét t́nh yêu” chưa mà coi bộ kinh nghiệm vậy.

Quỳnh Anh đáp gọn lỏn.

Chưa!

Bằng Lăng cười nắc nẻ. Quỳnh Anh hỏi:

- Mày cười cái ǵ?

- Tao tưởng… thế mà cũng bày đặt lên giọng thầy đời, mày đúng là…

- Là ǵ?

- Là đứa… lù đù.

Trên đường đi học về, Bằng Lăng đạp xe chầm chậm dưới hàng mẹ. Sau những cơn mưa cây lá khoác lên ḿnh màu áo mới. Bầu trời cao hơn và ánh nắng cũng đă bắt đầu dịu lại, khi ngang qua bưu điện, Bằng Lăng nh́n vào mái hiên, chỗ ngày nào ḿnh đứng trú mưa. Phố xá vẫn đông, thiên hạ vẫn tấp nập như mọi buổi chiều, Bằng Lăng cảm thấy nhơ nhớ một cái ǵ không rơ lắm. Một cái ǵ gần gũi nhưng đă xa. Mong manh như một nỗi buồn.

 

---