Ăn mừng – Vũ Trọng
Phụng
Bữa nay cụ Phán Uyên, đã được
hiểu rõ cái gì là cái vinh quang, những đồ mừng
quý giá, những tấm câu đối đỏ treo la
liệt khắp tường, đã đủ an ủi
về số tiền bỏ ra. Cái cảnh "ăn uống ầm ầm" hai hôm nay không
khiến cụ sốt ruột nữa.
Đọc những chữ chúc mừng rất văn
chương bằng dạ đen trên nền đỏ,
cụ mới khám phá ra rằng: chao ôi thì ra mình xưa nay
vẫn có nhiều đức tính mà chính mình không biết,
để mà sướng như một kẻ chết
được lắm câu đối khóc có thể
được thỏa cái vong hồn... Thật là linh
đình, và vui vẻ. Thật là vinh dự cho
tổ tiên.
Trong hai ngày ăn uống thì hôm qua
để cho họ hàng và con cháu trong nhà. Chính
hôm nay mới là để mời khách ở tỉnh. Đây, bàn các bạn đồng sự của
cụ, phần nhiều là nhà nho, số đông đã có
nhiều phẩm hàm, huy chương. Tô điểm cho
dăm đám người ấy có một quan Bố và
một quan Phủ, họ bên nhà vợ của cụ, và
đã làm cho cụ tăng thêm sĩ diện. Kia là bàn các ông
cũng tai to mặt nhớn thuộc tân
học, bạn hữu của "anh tham" nghĩa là vào
hàng con cháu cụ mà thôi.
Ở uồng xép bên cạnh thì các cô đốc, cô
giáo, bạn hữu của con gái cụ vậy. Ai cũng về dự tiệc vui vẻ và đông
đủ. Thì phải biết cái cách xử thế
xưa nay cụ là tròn trĩnh thế nào! Một khi cụ
đã về làng thì cũng phải thế nào cho đẹp
mặt với người làng! Khách tỉnh về tới
tấp hết lượt này đến lượt khác,
phần nhiều bằng xe nhà, và có
cả hai chiếc xe hơi đỗ ngoài cửa đình
nữa! Nghĩ như thế, cụ lại kiêu ngạo
như một đứa bé con...
- Chúng mày đâu cả rồi! Rõ thế đấy!
Ngần ấy con người để sai bảo mà
gọi lấy thêm có một ít dấm nữa cũng không
đứa nào đi lấy được đấy!
Lời gắt của cụ lẫn lộn mất
vào tiếng đàn, tiếng trống, tiếng hát, tiếng
phách... Cụ nhìn trước nhìn sau, lắc đầu
thở dài... Vì có ba tên người nhà thì hai đứa
đương bưng những bát cỗ mới hâm cho
những bàn ở xa, còn một đứa thì
đương chới với, buộc bánh pháo dài vào
ống máng. Cụ toan tiến bước xuống phía nhà
bếp thì chợt một bàn tay nắm
cụ lại, trước một câu nói sốt sắng
thế này:
- Cụ ơi, cụ hãy vào đây với con!
Đó là một khách trẻ
tuổi, mà cụ không nhớ rõ tên, âu phục chải
chuốt khiến cụ kính nể lắm.
- Con tấp tểnh cũng làm được một
bài hát để mừng cụ, chẳng biết hay dở
như thế nào, xong cũng xin mạn phép các quan khách
đây một phen...
Người ấy mời cụ ngồi xuống
ghế, đưa ra một bài thơ bằng mực
đen giấy trắng, lại nhét luôn cả cái dùi
trống vào tay cụ nữa, nói
tiếp:
- Bài hát mừng cụ thì xin cụ thưởng
thức mấy tiếng trống cho chúng con cùng nghe.
Thẹn quýnh cả người, cụ Phán Uyên
đẩy cái trống ra, ấp úng:
- Văn chương của ông... thì xin... để
phần ông, vì thật tình, tôi cũng không biết đánh
trống cô đầu.
Rồi cụ giương
mục kỉnh lên đọc bài hát nói ấy; xong mỗi
câu lại thấy mặt cụ vui tươi thêm lên. Sau cùng, cũng không biết bình
phẩm dài lời, cụ chỉ đưa trả tác
giả bài hát với cái dùi trống và từ chối:
- Hay lắm! Nhưng mà tiếc rằng tôi không
biết đánh trống, để xin ông cho nghe... Văn
hay lắm!
Khi đưa cho đào nương mảnh giấy,
cụ rất hổ thẹn, thấy rằng mình quê mùa
một cách đáng giận, và thú ả đào quả
thật là một thứ văn chương tao nhã thật,
chứ không phải chỉ là những trò bậy bạ
như người ta vẫn nói xưa nay.
Cố nhiên, tác giả những câu hát nói kia nhất quyết chối từ. Cuối
cùng, danh dự thưởng văn về tay
người cao chức nhất bàn tiệc, là quan Bố
Chánh, ông anh họ nhà vợ của cụ chủ. Quan
Bố gọi cụ Phán đến ngồi bên mình, rót
một cốc rượu nhỏ để trước
mặt cụ, giao hẹn bằng một thứ tiếng
đồng sang sảng, nghiêm nghị và đáng sợ
như những lệnh ban ra giữa công đường:
- Đây, cứ mỗi tiếng chát thì ông lại
cạn một cốc rượu, vì mỗi tiếng chát
của tôi không những là thưởng một câu văn mà
thôi, nhưng còn đồng ý với tác giả để ca
tụng cái cảnh phú quý, an nhàn của ông nữa.
Mọi người vỗ tay,
rồi có đến hàng mấy chục người
nữa vỗ tay theo. Bên buồng xép ở tận trong kia, đám phụ nữ cũng bỏ
đũa bát để đứng thấp thoáng trong mành
nhìn ra, chú ý đến cái đại sự ấy nó làm
tăng phần trang trọng cho cuộc vui tuy vậy
trước vẫn tẻ ngắt. Cụ Phán Uyên xoa tay xin lỗi một cách hiền lành đáng
tức cười:
- Bẩm, mỗi tiếng chát lại một cốc
rượu thì có lẽ cũng nhiều quá, vậy xin cho
xong bài thì hãy cho một cốc.
Tuy có một vài cụ phản đối lại
cụ phán để về bè với quan Bố nhưng sau
cùng các quý khách cũng biết nể cái sức khỏe
của mái tóc hoa râm. Rồi thì cô đào e hèm dọn
giọng, rồi bác kép vặn lại dây đàn, rồi quan
Bố tom tom tom cho khách ngừng đũa lắng tai nghe
để trở nên một cử toạ nghiêm chỉnh.
Cành mai hạc đậu thêm xinh,
Bốn mươi năm nữa, khang ninh còn dài,
Ngày xuân cảnh thế tươi cười,
Đào nguyên há để riêng người ngày xưa!
Gia nhân chinh cát,
Trên tiệc đào kẻ trước dắt
người sau...
Cuộc trăm năm trời có hẹn ai đâu?
Con hạc trắng bấy lâu về bến Nhuệ,
Mai cốt cách mai già mai vẫn thế
Đào nhởn nhơ đào
thắm vẻ thêm xuân.
Lắng tai nghe tiếng chúc lẫn
cung đàn,
Cất chén cúc mừng người trên thọ
tịch,
Khách bạch ốc nào ai tiên trích
Xin dang tay "giật
phịch" quả đào tiên...
Cõi trần cũng có Đào
nguyên.
Quan Bố ngất ngưởng đánh luôn:
tom tom tom chát tom!
Đoạn cụ gật gù nói rõ to:
- Hay thật đấy chứ! Văn chương
như thế mới gọi là tân thời... "Xin
dang tay giật phịch quả đào tiên". Thế có lẳng lơ không? Chuyến này thì
cụ phán nhà tôi sẽ vì câu thơ ấy mà cải lão hoàn
đồng!
Quan Bố ngừng một lát, trông trước nhìn
sau, rồi vẫy tay gọi một cô
trong bốn cô đào rượu mải tiếp cho các quan
khác gần đấy:
- Này, cô kia! Cô áo đỏ kia! Lại đây đỡ
hộ chén rượu cho chủ nhân cạn hộ đi.
Khi cô đào trẻ tuổi đến đứng bên
cụ phán, bẽn lẽn nâng cốc rượu thì nhanh
như cắt, quan Bố đã nắm lấy một bên
cánh tay cụ phán mà quệt một cái vào ngực cô ả,
để rồi cười nức nở cắt
nghĩa:
- Này thì đây: xin dang tay giật
phịch quả đào tiên! Các ngài đã
thấy chưa?
Lúc ấy cụ Phán Uyên đương mải
hớp chén rượu, cho nên khi cụ vội lôi
được tay ra, cái cử chỉ bó
buộc kia cũng đã xong hoàn toàn. Cụ thẹn
đỏ cả mặt, sung sướng, đến
ứa nước mắt, vì lúc ấy, cử toạ khen
cụ sốt sắng như khi họ đi xem đá bóng mà
gặp lúc có quả vừa sút vào gôn. Cụ vội vàng
đứng lên chạy tuy không biết định chạy
đi đâu, như người muốn đi trốn. Sau
cùng, cụ đánh trống lảng bằng cách gọi
đầy tớ ra mà mắng:
- Lấy thêm ít dấm tây vào bàn này! Sao mày đốn
thế, mày để tao gào rát cả cổ!
Tuy nhiên giọng gắt của cụ thật tình lúc
ấy cũng không dữ tợn là mấy, vì cụ vẫn
còn thấy rõ cái cảm giác dịu dàng về một bên
ngực cô đào trẻ nó chưa tiêu tan hẳn mà lại
còn như đọng quyện lại ở cả năm
đầu ngón tay già nua đã mấy chục năm rồi
chẳng còn biết gì là mùi xuân.
Chợt thấy quan Phủ gọi cụ rồi nói
một hồi dài:
- Này chủ nhân ơi! Nhà nho là thâm lắm đấy
nhé! Thôi xin các ngài cũng đừng ai nỡ
ép duyên ông anh tôi nữa. Ông anh tôi đã trình bày cái
cảnh ngộ éo le, khó xử, của ông anh tôi, ra với
thiên hạ rồi! Đấy các cụ xem:
Quan Bố tôi vừa mới ép
duyên xong thì ông anh tôi tức khắc gọi người nhà
lấy thêm dấm.
Chao ôi, thế thì ông anh tôi đã đủ thâm trầm hay
chưa?
Vì rằng trong Kiều có câu:
Dấm chua lại tội bằng ba lửa nồng!
Rất nhiều người lại vỗ tay ran, cười to đến vỡ nhà
vỡ cửa. Một cụ bảo cô đào non áo
đỏ:
- Này em ơi, thôi thế thì em cứ cam chịu ở
trầm luân khổ hải thôi chứ người quân
tử chẳng vớt em đâu!
Một người trẻ tuổi đứng lên
nói:
- Thưa các cụ trăm điều chẳng qua
chỉ tại tác giả cái bài hát nói ấy.
Ông khách âu phục trẻ tuổi từ nãy ngồi
lặng im vừa thẹn vừa kiêu ngạo về cái bài
văn của mình, đương lắng tai nghe xem có ai thì
thào chỉ trích gì không, bấy giờ đành phải
đứng lên, đón đỡ:
- Bẩm các cụ, chúng tôi không ngờ rằng cụ
Bố tôi đây ngài lại hiểu bài văn ấy một
cách kỹ đến thế để mà đem lý
thuyết thực hành ngay như thế.
Quan Bố cười khà khà, lên râu bảo thiếu
niên:
- Thế thì đôi ta tri kỷ lắm chứ còn gì
nữa! à quên, xin các cụ thưởng
một cốc cho tác giả bài văn hữu tình. Chị áo
đỏ đâu, chị lại mời ông ấy cho tôi
một cốc nữa.
Lại vỗ tay...
Nhưng chợt một ông khác, cũng trẻ
tuổi, mặt đỏ nhất tất cả,
đứng lên trịnh trọng nói:
- Bẩm trên các cụ, dưới các ông...
Mọi người giật mình lắng tai nghe biết là sắp có chuyện. Ông kia tiếp
- Quan Bố chánh thưởng tác
giả bài hát nói ấy cốc rượu là vì nó có tính cách
hữu tình. Tôi cũng xin hoan nghênh. Nhưng mà xong rồi
thì tôi xin các cụ và các ông cho tôi phạt nhà thi sĩ ấy
ba chén vì đó là một nhà thi sĩ tham lam! Vì
sao? Vì cụ phán nhà tôi đây bữa nay chỉ có khánh
thành nhà mới thôi, vậy mà bài hát mừng có câu mừng
cả tiệc thượng thọ nữa, thì, cái lối
"tiện dịp" như thế là có hại cho tôi, vì
sang năm đúng sáu mươi mà cụ phán tôi không khao
thượng thọ nữa thì là lỗi ở nhà thi sĩ
ấy. Vậy thì phải phạt.
Tác giả bài hát nhìn quanh một lượt thấy
trong dăm chục quan khách có một số đông gật
gù biểu đồng tình với ông phản đối kia, thì rất lấy làm lo, bèn cãi:
- Tôi xin uống ba chén rượu ông phạt! Nhưng
nếu sang năm cụ Phán tôi lại khao thượng
thọ nữa, thì ông sẽ đáp tôi ra sao? Và có lẽ ông
chưa nghe kỹ bài hát!
Ông kia gân cổ lên, hùng hồn
chẳng kém:
- Tôi cho ông phạt trước tôi ba chén nữa, sau
khi ông uống ba chén mà các cụ phạt ông!
Nhiều người lên tiếng xôn xao, không chịu
nhận trách nhiệm về ba chén rượu phạt
ấy, ông kia lại nói:
- Sao tôi lại chưa nghe kỹ! Ông chả có câu:
"Cất chén chúc mừng người trên thọ
tịch" là gì! Vậy ông thử
đọc tất cả câu đối đây xem có ai
mừng thọ tịch không?
Có một người cãi hộ:
- Nhưng mà thọ tịch ở đây là ý phụ
không phải ý chính!
Tham Châu vỗ vai ông kia, khẽ
gắt:
- Thôi đi, tôi van ông nữa, ông đừng gây sự
thế! Ông say lắm rồi! Và ông uống ít chứ!
- Thưa chú, tôi chưa say, và trước mặt công
chúng thế này, xin chú đừng mắng tôi! Chú còn là
đàn em biết chưa!
Ông ấy vừa nói được có thế thì
đã đưa tay lên giữ cổ, khòm
lưng xuống, rồi nôn ồng ộc ngay ra đấy
như một cái ống máng! Thiên hạ ghê
tởm quay nhìn đi chỗ khác và nhà thi sĩ thì khẽ so
vai một cái hả hê. Đầy tớ mau quét
dọn, trong khi Tham Châu nhăn nhó ôm xốc ông quý khách
ấy vào bàn đèn thuốc phiện:
- Các ông mau tiêm cho ông ấy một điếu cho giã
rượu... Rõ khổ quá, cứ uống như một cái
phễu!