Anh
Chi Yêu Dấu
Tác giả: Đinh Tiến Luyện
Chương 5
Chi đưa cho tôi xem thư
của mẹ viết cho em. Bà viết, đáng lẽ
mẹ lên đón con về ăn tết nhưng cuối cùng
có vài công chuyện thay đổi nên mọi điều
sắp xếp đều hỏng cả. Bà gửi thư
cùng vài món quà khác nhờ hăng máy bay đem tới nội trú
cho Chi. Tôi đóng vai một người thân thuộc trong
gia đ́nh đón Chi về nhà cô Ngàn ăn tết. Khi
đưa bức thư ấy cho tôi xem, em buồn chực
khóc. Thư có một vài chữ nḥe, có lẽ là nước
mắt buồn tủi của Chi đă rớt xuống.
Nước mắt nhớ mẹ. Chi ngă đầu trên vai
tôi, em nhớ mẹ anh ạ. Anh biết không, mấy
tuần lễ đầu ở nội trú em đâu có
chịu nổi. Em khóc hoài bị các soeur la hoài. Anh biết
không, có những buổi sáng lạnh ghê đi, bước
ra khỏi pḥng là em phải đưa hai tay ấp chặt
lấy mũi và miệng. Lạnh cay buốt, lại đến
nỗi máu ứa ra ở cửa mũi. Em khóc, đôi vai
gầy guộc so lại, nức nở. Tôi bỗng
thấy xót xa quá đổi. Này em, tôi giữ chặt
lấy vai Chi, anh nghĩ bao giờ mẹ cũng
thương em mà. Chi vẫn nức nở, em biết,
nhưng mẹ không thương em như trước
nữa anh Huy ạ.
Người góa phụ đă thôi
thích hoài một màu nâu, đời sống đang
đổi những màu rực rỡ tươi vui cho bà.
Đời sống như thời tiết, qua một mùa, qua
một thời rồi phải đổi thay. Tôi nhớ có
lần ngồi với mẹ Chi ở ngoài vườn, có
lẽ tôi không bao giờ chán một màu nâu, em Huy ạ. Bà
kể cho tôi nghe về một vài h́nh ảnh đậm nét
của bà thời con gái và bà bảo tôi sợ rồi Anh Chi
sẽ giống tôi. Tôi mong cho mai này em ấy được
may mắn hơn.
Tôi dỗ dành Chi, tôi nói cho Chi
hiểu những điều chính tôi cũng c̣n đang
mơ hồ. Trái tim đến một lúc nào đó phải
chia xẻ, như là một điều cần. Rồi em
sẽ hiểu, đến một thời nào đó ḍng sông
phải đâm nhánh xa nguồn. Con cái dần xa cha mẹ
để quyến luyến hơn một người khác.
Tôi nói những điều ấy như là để tâm
sự với ḿnh, xác định chính ḿnh. Nghĩa là
điều tôi bỏ Sài G̣n với những người
thân yêu để bây giờ ngồi đây, trong thành phố
cao nguyên lạnh cắt thịt da này như một
điều rất thường, rất tự nhiên.
Tôi tưởng tượng ra
câu chuyện thật lạ với Chi.
- Chi biết không, rồi sẽ
có một điều rất mới, rất vĩ
đại xảy ra …
- Chi không hiểu.
- Đó là t́nh yêu.
- Chi không hiểu.
Một lúc nào đó em sẽ
hiểu đó là một điều cần thiết.
Cần thiết như ăn uống, như hơi thở
của đời sống.
- Chi không hiểu.
- Như bây giờ em đă
trở thành quá cần thiết trong đời sống anh.
- Anh Huy làm em sợ.
- Chi à, anh yêu em.
Chi tấm tức khóc không thôi bên tôi. Những thứ quà
của mẹ gửi không thể dỗ nổi nỗi
tủi thân của con gái. Cái gối lớn có h́nh con chó bông,
một túi lỉnh kỉnh những thứ đồ
ăn, bánh mứt và trái cây. Một hộp chocolate mà mỗi
miếng in h́nh một phong cảnh thật dễ
thương và một hộp đồ chơi xếp h́nh.
Những ngày tết tôi và Chi chụm đầu nhau chơi
tṛ xếp h́nh này. Chi luôn t́m được những
miếng ráp khó khăn nhất. Cô Ngàn rang những chén
hạt dẻ lớn và cũng tham gia tṛ chơi với
chúng tôi, rất thích thú. Những lúc mà Chi cứ chực
nhắc tới mẹ tôi lại phải t́m chuyện khác
để nói lảng.
- Vợ chồng chim sẻ của Chi đă xây tổ
xong chưa hở?
Chi ríu rít:
- Em không thấy chúng tha rác nữa, chắc chúng làm xong
tổ rồi anh ạ.
- Ừ, nó phải xây xong tổ để ăn tết
chứ.
Chi ngây thơ:
- Bộ chim sẻ cũng ăn tết nữa hở
anh?
Tôi cười:
- Có chứ, chim sẻ rất rành rẽ chuyện
thời tiết, nó biết rơ sự thay đổi của
bốn mùa, nhất là mùa xuân.
- Thế c̣n chim sẻ của
anh?
Miệng Chi chúm chím cười,
nh́n tôi. Ngớ ngẩn quá đi thôi, tôi hỏi em:
- Con chim sẻ nào nhỉ?
- Con chim sẻ… quàng khăng
đỏ đó.
Tôi reo “A!” và x̣e bàn tay ḿnh
đặt lên đầu gối của Chi, lúc cả hai
ngồi bên ḷ sưởi, tôi nói:
- Con chim sẻ của anh ơi
đậu xuống đây đi nào.
Chi ngó tôi, tôi thấy ánh lửa
hồng lung linh trong đôi mắt rộng của em. Con chim
sẻ nghiêng mái tóc:
- Chim sẻ đậu xuống
anh Huy có ǵ cho chim sẻ nào?
- Có lồng son, có kê vàng.
- Không thèm, chim sẻ không thích
lồng son kê vàng.
- Vậy chim sẻ thích ăn
kẹo không?
- Cũng không thèm luôn.
Tôi ngẫm nghĩ:
- Như thế chắc chim
sẻ muốn nghe kể chuyện phải không?
Chi gật đầu. Em nh́n tôi
rồi đặt ngón tay út vào ḷng bàn tay tôi đang mở
rộng trước mặt:
- Chim sẻ của anh
đậu xuống rồi đó, anh Huy kể tiếp
chuyện công chúa Sissi cho chim sẻ nghe đi.
Tôi nắm lấy ngón tay út
của Chi, con chim sẻ của tôi ngoan ghê đi. Và tôi
kể tiếp cho Chi nghe câu chuyện công chúa Sissi dễ
thương. Nàng ưa được sống tự do, cởi
mở nên khi sống trong hoàng cung đâm ra buồn
phiền, khó chịu. Giận vua, nàng bỏ hoàng cung về
sống với cha mẹ nàng ở một miền yên
tịnh, có nhiều màu xanh của cây cỏ. Cha nàng là
một tay thợ săn cừ khôi, ông bẫy
được nhiều chim và nhốt chúng trong những cái
lồng rất lớn. Nhưng khi Sissi về, nàng mở
cửa thả cho chúng trở về rừng hết. Cả
những con nai nhỏ dễ thương nữa, nàng cho
chúng uống sữa bằng những cái b́nh sữa của
trẻ con trước khi mở cửa thả chúng về
tới quê hương của chúng là rừng xanh cùng
những bước tung tăng.
Chi hỏi tôi:
- Như thế, cha Sissi có la Sissi không hở anh?
- Không, ông cười. Ông cưng
con gái ông ghê lắm. Thấy Sissi buồn rầu bỏ hoàng
cung về nhà, ông đưa nàng đi dạo trong rừng.
Ngồi lại ở một gốc cây, ông nói: Rồi mai
kia đời con gặp thêm những muộn phiền, con
hăy t́m vào trong rừng yên tịnh mà nh́n xem, ḱa là cây cỏ,
đất đá, chim muông… Tất cả chúng đều
được Thượng đế dựng nên sống
tự do, hạnh phúc. Tất cả chúng đều
được Thượng đế lo lắng, chăm
sóc để sống làm đẹp cho thiên nhiên, ca tụng
trời đất.
Thấy mắt của Chi
nặng trĩu nh́n vào những đốm lửa đang
cháy trong ḷ, tôi phải t́m cách cho cô bé cười
được. Tôi gọi Chi:
- Chi nè, Chi nè, vui lắm cơ,
khi mà hai cha con công chúa Sissi đi săn trong rừng ấy
mà, họ thấy một con gà rừng đang đậu
trên một cành cây.
- Rồi cha của Sissi có
bắn nó không anh?
- Có chứ, cha của Sissi là
một tay thợ săn cừ khôi mà.
Tôi cố t́nh kéo sự chú ư
của Chi vào câu chuyện:
- Thế mà một tay thợ
săn cừ khôi lại để hụt mất con
mồi mới uổng chứ.
- V́ sao vậy anh?
- Bởi ông đă đi săn mà
dẫn con gái đi theo.
- Tại Sissi la lớn hả anh?
- Không Sissi không la một tiếng nào cả v́ cha nàng
đă làm dấu hiệu cho nàng im lặng. Nhưng khi
cha nàng vừa đưa súng lên nhắm bắn th́ nàng
đứng đằng sau đưa tay lên cao vẫy
vẫy con gà rừng. Thế là con gà rừng bay đi
mất.
- Rồi sao hở anh?
- Rồi hai cha con ngó nhau cười.
Rồi tôi và Chi cũng ngó nhau cười. Củi trong ḷ
đă cháy gần hết, để lại một đám
tro trắng xoá đang bắt đầu nguội dần
với khí trời mỗi lúc mỗi lạnh hơn. Buổi
tối khi đốt ḷ sưởi tôi đă nhớ mở
cửa pḥng để lùa vào một ít hơi ấm dành cho
Chi, không biết chăn gối của Chi có ấm hơn
được với một chút hơi lửa ấy. Khi
tôi nắm ngón tay út của Chi, đưa Chi vào pḥng, tôi
cẩn thận xem lại những khe gió mà buổi
chiều tôi đă nhét rất kỹ bằng giấy báo và
giẻ vụn, sợ gió to có thể lùa vào c̣n nguyên của
mùa đông cũ. Tôi sợ Chi đau. Tôi sợ không lo
nổi, chăm sóc đủ cho em. Tôi sợ có một
sự hối hận về sau. Mấy hôm nay tôi vẫn c̣n
loay hoay hoài với ư nghĩ, không biết rồi mẹ Chi
biết mọi chuyện rồi sẽ ra sao. Có lúc rồi
những giấu giếm này phải vỡ ra chứ. Nhưng
tôi lại nghĩ, dù sao bà cũng phải hiểu là tôi
rất thương mến Chi và tất cả những
điều tôi làm chỉ v́ với ư nghĩ đó.
Tôi hôn lên ngón tay út của Chi:
- Chúc con chim sẻ của anh
ngủ ngon.
Chi dạ nhỏ rồi rút ngón
tay lại. Khi cô bé đứng ở mép giường
mới quay ra nói với tôi:
- Chúc con chim-sẻ-anh ngủ ngon
luôn.
- Ơ, anh cũng là con chim
sẻ nữa à?
Chi xịu mặt:
- Anh Huy mau quên ghê đi. Mới
hôm chủ nhật anh mua bóng cho em ở trên phố, anh
bảo anh cũng là con chim sẻ nữa mà.
Trí nhớ tôi thật là một
điều ân hận lớn. Tôi nói với Chi đáng
tiếc ghê, được làm chim sẻ mà anh không nhớ.
Chim sẻ nhất định làm tổ bằng bông g̣n
trắng nơn ấy mà.
- Thôi, bây giờ chim-sẻ-em
ngủ ngoan nha, sáng mai chim-sẻ-anh sẽ đưa em
đi chơi nhà mấy người bạn.
Chi nghiêng đầu cười
thật dễ thương trước khi vào
giường. Tôi bỗng cảm thấy ḿnh
được hạnh phúc. Và tôi là người hạnh
phúc nhất đời.
Ra ngồi ở những bậc
cửa bước xuống pḥng ngoài, tôi ôm theo chiếc áo
dạ mới mua được ở khu bán đồ
cũ Chợ Mới. Chiếc áo thật dày, thật
rộng, tầm vóc của một người cao lớn.
Khoác vào tôi như được gói gọn trong đó.
Điều này làm tôi liên tưởng đến những tay kỵ
mă trong phim với chiếc áo choàng là một tấm vải
rộng khoác trên vai, bay lồng lộng trong gió.
Cô Ngàn hỏi:
- Cháu chưa ngủ cho em ấy
ngủ sao?
Tôi đáp:
- Cháu lo cho em ấy vào
giường rồi. Cháu sẽ căng chiếc
giường vải và ngủ sát ở cửa này. Hôm nay có
lẽ lạnh hơn mọi hôm cô nhỉ.
Cô Ngàn cười khẽ. Tôi
hỏi cô, sao cháu thấy cô loay hoay với công việc
từ qua tới giờ, có vài ngày Tết mà cô cũng
chả nghỉ ngơi ǵ cả. Cô Ngàn đưa nắm len
lên hỏi cháu thích màu này không. Nh́n nắm len màu khói trên tay
cô, tôi gật đầu, màu ấy trông hay lắm.
Ấm nước reo sôi ở
trong ḷ, nước trào ra làm đám tro bốc khói và ngọn
lửa yếu ớt c̣n cháy, lụi dần. Cô Ngàn rót
đầy nước vào hai chiếc “phích” lớn dặn
tôi sáng mai nhớ pha nước nóng cho em Chi rửa mặt.
Cô lo lắng cho chúng cháu kỹ quá. Tôi nói, cô để
mặc cháu, cô cứ tắt đèn đi ngủ. Cháu c̣n
muốn ngồi ngoài này một chút nữa.
Sau đó tôi có ư nghĩ là mở
cửa ra ngoài lúc này. Chẳng để làm ǵ cả, hay
để ngồi ngoài hiên nh́n đêm một chút cho cảm
thấy lạnh hơn một chút. Có lẽ ḿnh đang thèm
một hơi thuốc lá. Tôi trở lại pḥng t́m gói
thuốc lá với bao diêm và lưỡng lự xem có nên
tắt đèn pḥng không. Biết Chi nằm yên, tôi nghĩ
rằng em đă ngủ: để đèn sáng vậy, tôi
khép hờ cửa và khoác theo chiếc áo choàng ra ngoài.
Gió thốc đầy vào
mặt, gió đẩy đám lá ḅ rào rào dước chân. Tôi
phải nâng cổ áo len lên và kéo chặt hai mép áo giáp nhau sát
ngực cho gió khỏi lùa vào người. Ngồi xuống
bậc hiên và ủ đôi bàn tay ḿnh trong túi áo co ro, cả
người tôi chỉ ló cái đầu ra ngoài, y như h́nh
ảnh một con ốc sên thu ḿnh trong chiếc vỏ
cứng. Và tôi là con ốc sên ngờ nghệch ngồi trong
hơi thở lạnh lẽo của ban đêm mà lạ
lẫm với ḿnh. Bắt đầu bằng những
điếu thuốc đốt lửa khó nhọc, trong
đôi bàn tay chụm lại sau tấm áo khuất gió. Tôi
nghĩ mông nênh tới bạn bè và những chiều,
những tối ngồi trong quán cà phề, kéo dài th́ giờ
la cà qua các con đường, các chốn họp mặt.
Những đứa con trai bằng tuổi tôi, có thể
chúng quen những người con gái và có những mối
t́nh thật dễ thương. Những mối t́nh nắm
tay nhau dung dăng trên phố, vụng về ḥ hẹn.
Những mối t́nh nhỏ giấu giếm cha mẹ và
chối “đâu có” trước mặt bạn bè một cách
thật ngây ngô. Tôi nhớ có lần đă nghĩ, rồi
tới một tuổi nào đó ḿnh sẽ quen một
người con gái và sẽ có một mới t́nh thật lư
tưởng. Tôi đă không hề nghĩ tới có ngày
gạt sang một bên những lời khuyên của gia
đ́nh để nhất quyết ghi tên cho bằng
được học ở đây. Và nhất là không bao
giờ tôi nghĩ rằng giữa tôi và Anh Chi đă là t́nh
yêu. Dù rằng tôi đă mơ hồ cảm thấy cần
thiết có em trong cuộc đời ḿnh. Người con
gái nhỏ, em đang ngủ ngoan trong kia, có bao giờ tôi
nghĩ rằng sẽ ngồi đây, sống mọi
giờ giấc với em, lo lắng cho em mọi lúc.
Rồi em sẽ can dự, chia xẻ lớn vào phần
đời tôi. Em có biết? Em rất vô tư, thơ
dại hay chỉ t́nh cờ, đời chẳng có ǵ ràng
buộc nhau. Rồi có lúc nào em quên tôi.
Tôi ném mẩu thuốc xuống
đám cỏ trước mặt và chợt để ư
tiếng động trong pḥng. Có lẽ Chi giật ḿnh
thức dậy v́ một cơn gió. Tiếng Chi vọng ra:
- Anh Huy đang ở ngoài đó
hở?
Chưa kịp đáp, tôi quay
lại đă thấy Chi ló đầu ra khỏi cánh cửa
hé mở. Giọng Chi dễ thương:
- Anh Huy ngồi ngoài đó măi,
không ngủ sao?
- Một chút nữa.
Tưởng Chi ngủ kỹ rồi chứ.
- Em chả ngủ
được. Em biết anh trở vào lấy ǵ trong pḥng
nè.
- Vậy hở.
- Em ra ngoài đó với anh nhé.
- Đừng, ngoài này lạnh
lắm.
- Kệ, cho em ra ngồi ngoài
đó với anh.
Cánh cửa mở ra và một
vệt sáng rộng trước bật thềm. Chi
đến chỗ tôi ngồi, hai tay ôm chặt chiết
khăn quàng trước ngực. Tôi nói, không chừng gió
thổi bay mất em bây giờ đấy. Chi đứng
lại, cách tôi mấy bước, mớ tóc và đầu
chiếc khăn quàng bay dạt về phía sau, trông em như
h́nh ảnh của một nhân vật nữ trong truyện
cổ tích dễ thương. Các nhân vật chỉ
ngỗi ngậm kẹo và mơ ước. Và họ luôn
luôn có những giấc mơ đẹp.
Chi phụng phịu:
- Để gió thổi bay luôn em cho
rồi. Anh chẳng bảo em đến với anh ǵ
hết.
Tôi đứng lên, ngửa bàn tay
trước mặt Chi và đợi cô bé đặt bàn tay
ḿnh trong đó. Tôi trịnh trọng:
- Thưa em Anh Chi yêu dấu, hăy
ngỗi xuống đây với anh.
Chi nghiêng đầu, tôi thấy
chiếc răng khểnh nở nơi khóe miệng em xinh
ơi là xinh. Trong phút chốc tôi liên tưởng đến
những h́nh ảnh khiêu vũ bên các hàng cây trong
vườn, dưới ánh trắng đục và ánh đèn
màu huyền ảo, bàn tay đan lấy bàn tay d́u dặt
tiếng nhạc. Tôi mơ hồ thấy ḿnh nhẹ tên,
xoay quanh Chi. Tôi mơ hồ thấy hai đứa sống
trong một chốn mộng tưởng nào đó mà chúng tôi
đă là những người lớn, lạ hoắc.
Chi ngồi co đầu gối
bên tôi, trên bậc thềm, hai tay níu chặt lấy vai áo tôi
run rẩy.
- Lạnh quá hở?
- Cho em gửi đôi bàn tay em
trong túi áo anh đi.
- Gửi rồi có đ̣i không?
- Có chứ, không lấy tay làm sao
em… lau nước mắt.
Tôi sững một lát với câu
nói của Chi những tôi cũng t́m câu trả lời em ngay
được.
- Nếu thế đă có tay anh.
- Nước mắt em th́
nhiều, tay anh làm sao lau kịp.
Tôi lồng đôi bàn tay bé
nhỏ của Chi trong ḷng đôi bàn tay tôi, cười
nhỏ:
- Nước mắt em nhiều
thế cơ à, liệu thành sông thành biển không?
- Em sẽ khóc cho trôi cả anh
Huy và cả em luôn.
Siết chặt đôi tay Chi tôi
nói, đừng dại thế nhỏ ơi và đầu
tôi cụng vào đầu em một cái khẽ. Chi kêu lên:
- Anh Huy hút thuốc phải không?
Tôi chối:
- Đâu có.
- Rơ ràng em ngửi thấy mùi
thuốc lá mà.
Tôi cười:
- Tinh ghê, mũi con gái tinh ghê.
Chi rút tay khỏi tay tôi, vùng
vằng:
- Chi ghét anh, anh hay giấu Chi.
Nói và Chi xích xa tôi một chút.
Một chút của giận hờn, dỗ dành đang là
một khoảng cách thật dễ thương giữa hai
chúng tôi. Tôi nói, trời lạnh ghê, anh hút một
điếu vậy mà. Chi không nói ǵ và ngồi xoay mặt
đi trong dáng co ro.
- Chi à.
Chi không quay lại. Tôi nói:
- Lạnh này mà cứ ngồi đó một ḿnh đi.
- Mặc em.
- Anh cũng lạnh chứ bộ.
- Mặc anh.
Tôi bỏ chiếc áo rộng của tôi để khoác
lên vai Chi:
- Cho người mượn áo để người
ngồi đó mà giận hết một đời.
Tôi cũng bắt chước dáng ngồi co ro của
em, xoay mặt nh́n đi nơi khác. Bóng đêm, những
giọt sương nặng trĩu trên một cành lá nào
đó vừa rớt xuống. Tôi lạnh run lên.
Trong khi bắt chước Chi làm bộ giận nhau, tôi
bỗng nghĩ được một câu chuyện
để dỗ dành cô bé. Câu chuyện của tôi như
thế này, bắt đầu bằng một tiếng
hắng giọng để gây sự chú ư của một
thính giả đang cùng diễn giả quay lưng lại
với nhau:
- Ngày xưa ấy mà, xưa thật là xưa, có một
anh chàng bán than đang chuyện tṛ với một nàng công
chúa th́ bị nàng ta giận. Chàng buồn quá bèn bỏ ra
ngoài trời mà ngồi đợi. Trời mưa rồi
trời nắng ban ngày và ban đêm, chàng bán than vẫn
cứ ngồi nguyên như vậy. Cho đến một
đêm kia v́ lạnh quá mà chàng hóa thành đá, chết
sững giữa trời không ai thương xót. Khi nàng công
chúa biết tới th́ đă quá muộn. Bởi thế nàng
hay khóc, mắt nàng luôn ướt…
Chờ tôi dứt tiếng lúc lâu, Chi quay lại chê:
dở ̣m. Dù thế bé vẫn xích lại chỗ tôi một
chút. Không thấy tôi nói ǵ, Chi lên tiếng:
- Anh Huy này.
- …
- Lạnh lắm hở?
- Gần hóa thành đá rồi.
Chi khoác chiếc áo lên vai tôi.
- Áo của anh nè.
Tôi quay lại, hai đứa ngó nhau cười. Chi nói:
- Con trai mà cũng biết dỗi, xấu chưa.
- Bộ con gái mới có quyền dỗi thôi sao.
- Nghề của con gái mà.
- Em bây giờ học được nhiều tiếng
lạ ghê.
- Em bắt chước nhỏ Thảo đó.
- Anh biết.
- Biết ǵ cơ?
- Cái ǵ em cũng theo nhỏ
Thảo. Mai mốt rồi em theo nhỏ Thảo luôn, em quên
anh.
- Anh lại dỗi nữa
hở?
- Ừ, dỗi đấy.
- Xấu.
- Ai xấu?
- Anh đó.
- Ư, anh là chàng bán than mà.
Chi reo lên:
- Ê, ông bán than ơi, bán cho tôi
một gánh tôi về thổi cơm nào.
- Công chúa mà cũng biết
thổi cơm.
- Cứ thổi, thổi cho
hết than của anh, cho anh thất nghiệp.
- Thất nghiệp th́ anh…
dỗi nữa.
Một lát, tôi nghe giọng Chi
phụng phịu dễ thương:
- Anh dỗi nữa th́ để
mặc Chi ốm lạnh vậy.
Tôi vội vàng mở rộng cánh
áo choàng qua lưng Chi, thôi mà. Và Chi đă vào cánh tay áo rộng
của tôi khép lại. Chúng tôi cùng run rẩy. Đó là lần
đầu tiên ṿng tay tôi bọc lấy một đời
bé bỏng của em. Có những v́ sao lung linh sáng trên bầu
trời đêm nay chứng giám cho tôi, cho khối t́nh
thủy tinh trong suốt của tôi. Rằng, thực sự
tôi muốn hôn lên vầng trán thanh khiết của em và nói
với em một lời thương yêu nào đó. Rằng
tôi hạnh phúc quá đỗi. Miệng tôi ngọt như
ngậm mật mà chính thứ mật ấy làm tôi say
ngất. Và chưa bao giờ lạ lùng như vậy, tôi
muốn được chết.
Chi ngả đầu lên vai tôi:
- Anh Huy à, em nhớ mẹ.
Tôi x̣e bàn tay ra để hỏi bàn tay của Chi:
- Ngón tay đeo nhẫn của em đâu?
Bàn tay Chi nằm trọn trong bàn
tay tôi. Dù trong bóng tối nhưng tôi cũng thấy hạt
đá nằm trên ngón tay giữa của em. Ngón tay mang
nhẫn của cha mẹ.