|
Đèo Bà Đội HỒ XUÂN HƯƠNG Một đèo, một đèo, lại một đèo Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo Cửa son đỏ loét, tùm hum nóc Bậc đá xanh rì, lún phún rêu Lắt lẻo cành thông cơn gió thốc Đầm đìa lá liễu hạt sương gieo Hiền nhân quân tử ai mà chẳng Mỏi gối chồn chân vẫn muốn chèo. |
Đèo Ông Đối Họa Thơ: VŨ LANG Anh đèo, tôi đèo, nó cũng đèo Còn thằng khỉ gió cứ đòi leo! Cửa quan tham nhũng đầy nhan nhản Nhà chứa phô bày lá mốc rêu! Lúc lắc chày kình, chuông đánh thốc Bơ phờ thân gái, lộn đường gieo! Hỏi người hiểu biết không ai nói Bụng đói, chân run vẫn phải chèo!!! |