| Kỳ Diệu Nguyên Sa ![]() |
Khi đám mây cao dừng trên nếp trán Anh chợt nghe vỗ cánh chim bay Trái thơm ngon nặng trĩu trên môi Ḍng suối lạ chẩy qua hơi thở Bốn mùa xuân về đứng trên cơ thể Ở giữa mầm lộc biếc và lá non Anh đứng nghe âu yếm gọi tên em Khi em đến nằm ngoan trên đồi cỏ Có bỡ ngỡ là mặt trời bỡ ngỡ Có xôn xao là núi lớn xôn xao Cánh tay anh, anh đă dặn nằm im Đôi mắt anh đă trở thành tinh tú Đứng thật xa để canh chừng giấc ngủ Đứng thật cao như ngọn hải đăng Anh canh chừng con thuyền lạ đi ngang Sẽ trở em về quê hương thần thoại Cả mái tóc đă thành rừng lo ngại Mỗi chân tơ có mong nhớ xanh um Khi môi anh nặng trĩu trái thơm ngon Khi em đến mang theo ḍng nhựa ngọt Huyết quản thành sông chở linh hồn lá biếc Cánh tay là cầu mang thương mến qua sông Anh nghe thơ thức dậy tuổi mười lăm Anh nghe em bước vào thơ sáng lạn Em chớ hỏi: sóng đi trên biển lớn Cớ làm sao thành nhă nhạc dâng lên Cớ làm sao muôn tinh tú trong đêm Bỗng rung động khi em cười rất nhẹ ... |