Nắng Ban Mai…

Thiên-Thu, Canada

 

 

Sợi nắng đầu tiên xuyên qua cửa,

Tia sáng vàng mờ hờ hững soi,

Lá tre xanh thẫm, cành vươn măi,

Tắm chút nắng mai, đón một ngày.

 

Một ngày mới lại đến với người,

Để nhận được thêm nhiều nụ cười,

Từ người thân quen, hay chưa biết,

Tất cả như quấn quyện t́nh người.

 

T́nh người sưởi ấm ḷng người đấy,

Sức mạnh vô biên biến chuyển hoài,

Đón nhận, truyền tay, gửi đi tới,

Chấm phá, tô son cho cuộc đời.

 

Cuộc đời đôi lúc không như ư,

Nếu tạm quên đi để mỉm cười,

Sẽ thấy chung quanh hoa nở vội,

Đón chào ngày mới với tương lai.

 

Tương lai chờ đón người chung bước,

Góp sức cùng nhau mang nụ cười,

Gửi đến cho người không may mắn,

Giảm bớt thương đau một kiếp người.

 

 

 

 

 

 

 

 

Kiếp người vô tội vốn không lời,

Chỉ biết đón nhận âm thầm thôi,

Thương, ghét, vui, buồn, ân, oán đến,

Giông băo đi rồi, nắng lên thôi.

 

Nắng lên cao mang niềm tin mới,

Nhận đi rồi chia với nhiều người,

Để suốt đời không c̣n nuối tiếc,

Để yêu người cho trọn niềm vui.

 

Niềm vui ấy trong tâm người đó,

Yêu người dù xum họp, chia phôi,

Yêu người dù cay đắng, ngọt bùi,

Yêu người dù người không hay biết.

 

Không hay biết, t́nh yêu bất diệt…

Khó phôi pha, luân biến với đời,

Kỷ niệm xưa sưởi ấm ḷng người,

Nắng ban mai cười cùng đôi mắt.

 

22-02-2009