Mưa
trong kỷ niệm - Nhất Tuấn

Chiều mưa đó tưởng không còn gặp lại
Lần cuối cùng hai đứa lặng nhìn nhau
Có bao giờ em
hiểu được
anh đâu
Tình ngang trái và
những lời gian dối
Trong tay nhau
nhiều lần anh tự hỏi
- Ái Khanh
ơi ! Em còn nhớ chăng em
Bình minh
hồng ...và những buổi chiều êm
Truyện
Chúng Mình ...với bao nhiêu kỷ niệm
Hoa không
đợi mà tình cờ bướm đến
Mình yêu
như chưa từng có bao giờ
Em về
rồi anh ở lại bơ vơ
Và
bỗng thấy muốn giận hờn mãi mãi
Chiều
mưa đó tưởng không còn gặp lại
Nào
ngờ đâu trên thành phố Cao Nguyên
Đang
âm thầm đếm bước dưới trời
đêm
Anh
bỗng thấy dáng người xưa thấp thoáng
Mái tóc
đó bồng bềnh che vầng trán
Nét môi
cười và cặp mắt nai tơ
Anh
tưởng mình như đang sống trong mơ
Và
thầm hỏi hay chỉ là hư ảnh
Ai
thoạt gặp đã vội vàng lẩn tránh
Trong mưa bay anh thờ thẫn ra về
Mimosa tràn ngập lối anh đi
Hoa hay chính mình đang
tan nát
...?
Tết tha hương ...nhớ mùa xuân
Đàlạt
Lòng bâng khuâng nhớ
người cũ năm nào
Tình tưởng phai theo ngàn
cánh anh đào
Bỗng giây phút lại
thắm hồng nỗi nhớ
Tiếng mưa như giọng ai ...hoài nức nở
Lần cuối cùng ...rồi mãi mãi ...
Và mãi mãi
...chia xa ...
Cho
hồn anh nổi bão táp phong ba
Thương
từng hạt mưa buồn trong kỷ niệm