Mộng Đời - Trần Dạ Từ

 

Hoa trái một đêm nào thức dậy,

Nghe mộng đời xao-xuyến giấc xuân xanh .

Con đường đó một đêm nào trở lại

Cùng gío mưa phùn trên cánh tay anh .

 

Hoa bỗng nở trái sầu bỗng chín

Tim xa-xưa còn đó chút trông-chờ

Màu thơ dại vẫn tươi màu kỷ-niệm,

Bóng cây nào ôm mãi mắt hư- .

 

 

Tháng giêng đó, anh mỉm cười bước tới,

Khi yêu em tay cũng mở như lòng .

Môi Thần-Thánh biết đâu tội-lỗi,

Lối đi nào ngây-ngất bước song-song ?

 

 

Anh sẽ nhắc trong những tàn phai ấy,

Ðêm hoàng-lan thơm đến ngọt vai mình,

Ai sẽ biểu trong một lần trở lại,

Hoàng-lan xưa còn nức-nở hồn anh .

 

 

Tháng Giêng hết thôi giận hờn đã muộn,

Khi xa em, vai mới biết đau buồn,

gấm biếc nào nâng từng bước chậm

Trả giùm tôi về những dấu chân chim .

 

 

Hoa trái đêm nay đây thức dậy

Ôi mộng đời em hiểu chữ xuân-xanh

Con đường đó đêm này đây trở lại ;

Cùng gío mưa phùn buốt cánh tay anh ...

 

 

 

 

 

 

 

 

|