NGÔ THY VÂN




Mệnh không thân kiếp




Mệnh không thân kiếp trong đời
T́nh duyên trắc trở, nhà dời đôi phen
Đường t́nh cay đắng ḿnh em
Yêu đương rồi cũng nhạt men t́nh trường

Xa em anh có vấn vương?
Em ôm nổi nhớ ngh́n thương gởi người
Anh đi mang cả nụ cười
Môi hồng tê tái nhớ người t́nh si

Khóc thầm từ dạo anh đi
Xem như ngày ấy biệt ly đoạn trường
Hỏi người c̣n nhớ c̣n thương?
Gửi em chút nghĩa c̣n vương trong ḷng

T́nh ḿnh tưỏng thế là xong
Nào ngờ phận gái má hồng chưa yên
Trớ trêu tạo hóa se duyên
Dẫn đưa anh đến để em yêu cuồng !