
Chuyến Tầu Đời
Kiên Giang
Chuyến tàu đă
chuyển bánh rồi
Xe qua từng trạm kéo
c̣i biệt ly
Khói tàu vơ
vẩn thành mây
Mối t́nh lưu khứ
thoáng bay lên trời
Em tôi đứng giữa
ga đời
Lần đầu tiên
khóc, tiễn người đi xa
Xe qua cổng, khuất nhà
ga
Bánh nghiền gió bụi,
nghiến qua cơi ḷng
Đôi con đường sắt song song
Chạy về một hướng mà không giao đầu
Sân ga nằm nhớ con tàu
Tàu theo bóng sắc để sầu sân ga
Trường đời là bóng đường xa
T́nh đời là chuyến tàu qua vội vàng
Đắng cay là cát bụi đường,
Ḷng ta là một đám tang ... không mồ
Thân tằm gầy guộc xác xơ
Chợ đời, mấy kẻ bán thơ làm giàu
Đời ta lỡ mấy chuyến tàu
V́ chưng vứt bỏ công hầu sau lưng