|
Giấc Mộng … Thiên-Thu, Canada Giấc ngủ đưa em
thoát cảnh đời, Buồn, vui, sân, hận, ghét,
thương ơi, Chiến tranh, già lão, rồi
tật bệnh, Sinh, tử… lộng khung
bức họa đời! Giấc ngủ cho em giấc
mộng dài, Sẽ đưa em
đến chốn thiên thai, Ở đây có suối, sông
và núi, Là chốn thần tiên,
chẳng có người. Em hãy từ từ mở
mắt ra, Vươn vai thở
mạnh, nhìn thật xa, Cả bầu trời
phủ mây lơ lửng, Suối đổ ngang đèo,
nước rẽ ba. Tiếng nước ì ầm
vỗ đá nâu, Âm thanh đều
đặn, bọt trắng đầu, Muôn ngàn
giọt nước li ti đổ, Xuống
vực tạo thành khúc nhạc mau.
* Nếu đời là
giấc ngủ, thì tình yêu là giấc mộng. Alfred Johnson |
Bên cạnh suối dài có dây
leo, Bám theo triền núi tới
chân đèo, Từng chùm hoa dại
hương thơm ngát, Lẫn với lan rừng
mọc cheo leo.
Hãy bước dọc theo
lối đi mòn, Lá thu vàng úa phủ cỏ non, Kìa đàn nai nhỏ, nhìn
ngơ ngác, Chân bước ngập
ngừng, mẹ tìm con. Thôi hãy ngồi đây
để được nhìn, Gần bên khe suối một
cành sim, Sắc hoa tím lịm như
màu áo, Bằng lụa của em
thường mặc quen. Đứng giữa bầu
trời rộng bao la, Có cây, có suối, với ngàn
hoa, Có chim đua hót như giòng
nhạc, Có đàn bướm
trắng lướt bay qua. Giấc ngủ giúp em
giải mối sầu, Ngủ rồi, thức
dậy, chẳng nhớ đâu, Sẽ vui với nắng,
mưa, và gió, Với cả cuộc
đời lắm bể dâu! Nếu ví đời
người như giấc ngủ* Thì giấc mộng dài, tìm
ở đâu? Lồng trong giấc ngủ
là giấc mộng, Tại sao phải giữ
giấc mơ đầu?! Em đã thấy rồi
mộng không xa, Ở trong giấc ngủ
thật hiền hòa, Hãy vui với cái… mình không có, Là có suốt đời…
chỉ riêng ta! 04-10-2008 |