
Em
nửa khuya
Rực rỡ lòng anh một
đóa em
Xôn xao mộng cũ động lòng đêm
Trái tim đông
lạnh trong đời mạt
Bỗng cựa mình trong huyệt lãng quên
Sau những canh chầy cười với bóng
Ðêm em từ đó
bỗng hoang đường
Anh từ ổ kén mù hy vọng
Hối hả truy tìm
một thoáng hương
Một tách trà thơm mầu cổ tích
Một dòng sông hẹn
sóng ca dao
Ðường vào tâm cảm,
đường kiên định
Dẫu mấy ghềnh sâu, mấy núi cao.