
Sóng
dậy đìu hiu biển dấy sầu
Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu
Thôi rồi tay nắm
tay lần cuối
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau
Trai lỡ phong
vân gái lỡ
tình
Này đêm tri ngộ xót điêu
linh
Niềm quê sực thức lòng quan ải
Giây phút dừng chân cuộc viễn trình.
Tóc
xõa tơ vàng nệm gối nhung
Ðây chiều hương ngát lả hoa dung
Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo
Mơ kiếp nào xưa đã
vợ chồng.
Quán
rượu liền đêm chuốc đắng cay
Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy
Nắng mưa đã trải tình nhân thế
Lưu lạc sầu chung
mộng hướng
say
Gặp
gỡ chừng như truyện Liễu Trai
Ra đi chẳng hứa một ngày mai
Em ơi lửa tắt bình khô rượu
Ðời vắng em rồi say với ai ?
Phương Âu mờ
mịt lối quê nàng
Trăng nước âm thầm vạn
dặm tang
Ghé bến nào đây người
hải ngoại
Chiều sương
mặt bể có mơ màng.
Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không
Mà đây lòng trắng một mùa đông
Tương tư nối đuốc thâu canh đợi
Thoảng gió trà mi động mấy bông.
Vũ
Hoàng Chuơng