Đà Lạt trăng mờ - Hàn Mặc
Tử
Đây phút
thiêng-liêng đă khởi đầu.
Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ!
Trăng sao đắm
đuối trong sương nhạt
Như đón
từ xa một ư thơ.
Ai hăy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nước ḥ reo,
Để nghe tơ liễu rung trong gió,
Và để
xem trời giải nghĩa yêu.
Hàng thông lấp-loáng
đứng trong im
Cành lá
in như đă lặng ch́m.
Hư-thực làm sao phân-biệt được!
Sông Ngân-Hà
nổi giữa màn đêm.
Cả trời say nhuộm
một màu trăng,
Và cả
ḷng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng
ǵ nghe động-chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng...