Dạ khúc

Thanh Tâm Tuyền 

 

Anh sợ những cột đèn đổ xuống

Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta

Bóp chết mọi hy vọng

Nên anh dìu em đi xa

 

Đi đi chúng ta tới công viên

Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối

Ôi môi em như mật đắng

Như móng sắc thương đau

 

Đi đi anh đưa em vào quán rượu

Có một chút Paris

Để anh được làm thi sĩ

Hay nửa đêm Hà Nội

 

Anh là thằng điên khùng

Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới.

Chiếc kèn hát mãi than van

Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng

 

Sao tuổi trẻ quá buồn

như con mắt giận dữ

Sao tuổi trẻ quá buồn

như bàn ghế không bầy

 

Thôi em hãy đứng dậy

người bán hàng đã ngủ sau quầy

anh đưa em đi trốn

những dày ngày mai